Như Quỳnh

Như Quỳnh

Share

Hành trình làm mẹ của 2 bé sinh đôi Coca và Pepsi - Cùng con trưởng thành Thấu Hiểu-Chia Sẻ-Đồng Hành-Kiến Tạo-Biến Đổi

25/11/2025

🧸 "Cái đẩy tay con trẻ"
Chuyện là buổi chiều tối qua tại khu vui chơi chung của tụi trẻ, nơi tiếng cười giòn tan và sự hồn nhiên tràn ngập mỗi ngày. Hai đứa trẻ nhà mình (2 tuổi) đang say sưa đắm mình trong biển bóng, tiếng nô đùa rộn rã.

Chuyện cũng chẳng có gì cho đến khi một cậu bé khoảng cùng tuổi tiến lại gần. Con tôi, theo một bản năng tự vệ rất trẻ con, khẽ đẩy nhẹ vào cánh tay bạn. Không mạnh đến mức làm bạn ngã, cũng không hề có tiếng khóc hay sự đau đớn nào xảy ra. Đó chỉ là một va chạm rất đỗi bình thường trong thế giới của trẻ nhỏ.

Nhưng ngay lập tức, một người đàn ông – bố của cậu bé kia – lao đến.

Anh ta không hề để tâm tới gương mặt tươi vui ngây thơ của con mình lúc ấy, cũng không nở một nụ cười thông cảm. Thay vào đó, anh ta gằn lên, giọng không quá to, nhưng rõ ràng là một kiểu trầm gằn xuống, có lẽ là ánh mắt càu lên nhìn chằm chằm vào con tôi (theo tưởng tượng của tôi):

"Này này này, không được thế nhá! Biết chưa? Không được thế, hư đấy nhá! Làm thế mà được à!"

Tôi ngồi ngay đó, gần như có thể chạm vào anh ta. Bản năng của một người mẹ trỗi dậy, một luồng máu nóng chạy dọc cơ thể.

Ngay lúc ấy, nếu tôi ngẩng lên nhìn khuôn mặt vừa gằn giọng quát đó, nếu mà là khuôn mặt theo kiểu bình thường hoặc cười trừ, thì có lẽ mọi thứ rất nhẹ nhàng, nhưng ngược lại, nếu là khuôn mặt cau, khó chịu, tôi dám chắc rằng một cuộc cãi vã sẽ nổ ra.. Nên tôi lựa chọn không nhìn, thay vào đó tôi chỉ nhìn con mình và cố gắng giữ giọng điệu thật bình tĩnh, nhẹ nhàng:

"Con à, con chơi ngoan, đừng làm bạn đau nhé. Con bảo 'tớ xin lỗi bạn' đi con."

Con tôi, sau một thoáng quan sát thái độ căng thẳng của người lớn, lí nhí nói lời xin lỗi.

"Tớ xin lỗi..."

Tôi mỉm cười với con, động viên: "Con ngoan lắm, con chơi tiếp đi."

Thế nhưng, sau lời xin lỗi của con, người đàn ông kia vẫn cố nói thêm câu gì đó, kiểu như răn đe con tôi (nhớ không rõ). Tôi đành dắt con ra chỗ khác chơi, cố gắng giữ lại không gian vui vẻ cho tụi nhỏ.

Và rồi, giọng nói từ một người mẹ khác đang ngồi gần đó cất lên:

"Chuyện trẻ con nó chơi nô đùa rồi va nhau là bình thường mà anh!"

Câu nói ấy như một cái "chốt" đóng lại tình huống. Người đàn ông kia im lặng.

💡 Bài Học Về "Mức Độ Bảo Bọc"
Tôi về có kể lại cho chồng nghe, anh ấy đã khá tức giận:

Anh nói: "Sao em không quạt lại luôn cho ông ấy biết? Ai chả yêu con, thương con, nhưng cái gì đúng thì thôi chứ."
Và thì "Em không nói, lần sau họ lại quát con người khác như vậy. Làm thế rồi con trẻ nó nhút nhát, rụt rè, ngại va chạm."

Nhưng sau đó, anh lại chậc lưỡi: "Đúng thật, đàn ông mà cư xử như vậy ở chỗ đông người chỉ làm mất mặt mình, mất vui của tụi nhỏ."

Qua câu chuyện thực tế này, tôi chợt nhận ra bài học cho chính mình về: "Mức Độ Bảo Bọc" và "Kỹ Năng Ứng Xử Nơi Công Cộng."

1. Sự Va Chạm Là Bài Học Đầu Tiên

Chúng ta yêu con vô điều kiện, nhưng phải chấp nhận một sự thật: trẻ con lớn lên từ những vết xước.

Con tôi đi học về có vết thâm, vết trầy xước là chuyện như cơm bữa. Hôm thì ở trán, hôm thì ở tay, hôm ở lưng,.. Đó là bằng chứng của việc con đã dũng cảm khám phá, đã chạy nhảy, đã va vấp – đã sống.

Va chạm với bạn bè? Đó là bài học đầu tiên về ranh giới cá nhân, về cảm xúc của người khác, và về lời xin lỗi – kỹ năng xã hội quan trọng nhất.

Bảo bọc con quá mức, can thiệp vào mọi va chạm nhỏ, không phải là yêu thương mà là tước đi cơ hội để con tự rút ra kinh nghiệm, tự chữa lành và tự trưởng thành. Người cha trong câu chuyện đã vô tình dạy con mình rằng mọi vấn đề đều cần người lớn can thiệp bằng thái độ giận dữ.

2. Tư Cách Của Người Dạy Bảo

Thái độ và cách hành xử của người lớn trước một va chạm nhỏ của trẻ con chính là tấm gương rõ ràng nhất cho con cái.

Người cha kia có thể muốn dạy con tôi một bài học, nhưng cách anh ta làm – quát mắng con của người khác ngay trước mặt mẹ nó – là một sự xâm phạm không gian cá nhân và ranh giới giáo dục. Việc này không chỉ khiến đứa trẻ rụt rè mà còn kích hoạt phản ứng phòng vệ của phụ huynh khác, dễ dẫn đến xung đột không đáng có.

Bài học ở đây là:

Khi con bạn bị động chạm: Ôm con, hỏi han con, và dạy con cách tự lên tiếng hoặc tự giải quyết. (Ví dụ: "Con nói với bạn là con không thích bị đẩy nhé.")

Khi con bạn gây ra va chạm: Đưa con đến xin lỗi, và dạy con cách đồng cảm. (Ví dụ: "Con xin lỗi bạn vì đã làm bạn đau. Lần sau con nhẹ tay hơn nhé.")

Quyết định kìm lại sự nóng giận, chọn cách nói chuyện nhẹ nhàng với con mình và chấp nhận rút lui khỏi cuộc đối đầu tại chỗ lúc này là một sự lựa chọn thông minh. Nó giúp giữ lại sự vui vẻ cho các con, tránh biến một va chạm nhỏ thành một cuộc tranh cãi căng thẳng của người lớn.

Đôi khi, sự im lặng đúng lúc chính là câu trả lời mạnh mẽ nhất cho một thái độ ứng xử chưa đúng mực.

P/s: Nếu bạn là người cha - người mẹ trong câu chuyện trên, bạn sẽ lựa chọn ứng xử như thế nào?

24/11/2025

"Sao mà hậu đậu thế?", "Sao con phá phách thế?" là những câu nói mà khá nhiều bậc cha mẹ vô tình thốt ra mỗi khi thấy con vụng về làm đổ nước, lỡ tay làm hỏng món đồ, hay làm sai điều gì đó.

Nhưng mà khoan, hãy dừng lại một chút, hít sâu và tự đặt cho mình một câu hỏi thật lòng: "Có phải mọi việc bạn đều làm giỏi không?"

Bạn hãy hình dung thế này: Nếu bạn chưa từng biết lái máy bay mà bị bảo phải lên điều khiển, bạn sẽ loay hoay với cả một đống bảng điều khiển phức tạp. Nếu lúc đó, ai đó nói bạn "dốt thế" thì bạn sẽ cảm thấy thế nào?

Con trẻ cũng vậy. Chúng còn nhỏ, bộ não còn ngây thơ và đang học cách kiểm soát cơ thể, khám phá thế giới xung quanh. Việc làm sai, làm hỏng là quá trình học hỏi chứ không phải là biểu hiện của sự "kém cỏi" hay "dốt nát."

Xin đừng bắt con phải là người lớn thu nhỏ. Khi bạn gán cho con những cái mác tiêu cực, con sẽ tin vào điều đó, và dần dần, niềm tin xấu ấy sẽ hằn sâu vào tiềm thức, cản trở sự phát triển của con khi trưởng thành.

Hãy cho con cơ hội được sai. Sai lầm chính là cách nhanh nhất để con tự rút ra bài học và ghi nhớ lâu hơn. Việc của chúng ta không phải là phán xét, mà là động viên con tiếp tục: "Không sao con ạ, thử lại lần nữa nhé!", "Mẹ tin con sẽ làm được!".

Hãy khen ngợi sự cố gắng và tinh thần không bỏ cuộc của con. Chỉ khi lớn lên trong sự an toàn và được gieo những niềm tin tích cực, con mới có đủ bản lĩnh, sự tự tin và khả năng tự lập để trở thành một người mạnh mẽ trong tương lai.
P/s: Trích từ người mẹ 2 con đang trên hành trình trưởng thành cùng con.

Photos from Như Quỳnh's post 22/11/2025

Bà định đi đâu đó bà zà?

Photos from Như Quỳnh's post 21/11/2025

Sưu tầm 10 STT ngắn siêu hay về Mẹ & Con

Photos from Như Quỳnh's post 21/11/2025

Bài thơ song ngữ:
Yêu Mẹ
(Love you, Mother)

05/04/2025

Nhiều người gặp Quỳnh hay hỏi:

“Ủa sao lúc nào cũng thấy em tươi, em có năng lượng, em có phong thái vậy?”

Thật ra, đâu phải sẵn có.
Quỳnh cũng từng thiếu tự tin, từng khép mình, từng chỉ muốn luồn lách trong đám đông.

Nhưng rồi Quỳnh hiểu:

Phong thái không phải để “ai đó ngắm”.
Phong thái là để chính mình tự thấy mình có giá trị.

Quỳnh rèn từ những điều nhỏ nhất:
💁‍♀️ Lưng thẳng
🙋‍♀️ Đầu thẳng
🧏‍♀️ Mắt nhìn thẳng
💁‍♀️ Vai mở nhẹ
Dù ngồi hay đứng, dù có ai nhìn hay không.

Ban đầu… mỏi chứ!
Đau cả xương cụt luôn.
Nhưng rồi thành thói quen.
Từ đó, năng lượng cũng chuyển – khí chất cũng khác – và tự tin thì lớn lên từng chút.

Thú thực Quỳnh rất mê học, vì mình còn thiếu nhiều thứ quá, kho tàng tri thức thì vô tận, dừng học hỏi ngày nào là thấy mình lạc hậu ngày đó – nên mỗi lần học cái gì thấy “đã” là lại càng rạng rỡ.
Đam mê + ý thức giữ mình = khí chất.
Đơn giản vậy thôi!

Nếu ai đang thấy mình mờ nhạt, thiếu năng lượng, thiếu thần thái…
Hãy thử:
Rèn lại dáng – và yêu lại mình.
Từng chút một. Ngày nào cũng làm.

"Phong thái không đắt.
Chỉ cần bền"

19/02/2025

Phụ nữ đẹp nhất khi biết yêu thương chính mình. Độc lập không chỉ là tự chủ về tài chính, mà còn là sự vững vàng trong suy nghĩ, quyết định và cảm xúc.

🌸 Một người phụ nữ độc lập không đợi ai mang hạnh phúc đến cho mình. Họ tự tạo ra hạnh phúc từ những điều giản đơn nhất: một bữa sáng yêu thích, một cuốn sách hay, hay đơn giản là một bộ áo quần thơm tho sau ngày dài mệt mỏi.

💪 Khi phụ nữ độc lập, họ không cần dựa dẫm, không cần chờ đợi, bởi họ hiểu rằng: “Người luôn ở bên cạnh mình lâu nhất chính là bản thân mình”.

🧡 Hãy học cách chăm sóc và yêu thương chính mình. Từ làn da, mái tóc, đến từng bộ quần áo. Vì khi bạn chăm chút cho bản thân, thế giới sẽ biết bạn trân trọng mình đến nhường nào.

Phụ nữ độc lập không phải để hơn thua, mà là để dù ở bất kỳ đâu, bất kỳ lúc nào, bạn cũng có thể mỉm cười và nói rằng: “Tôi yêu bản thân mình, và tôi độc lập về mọi mặt!”
Như Quỳnh

19/02/2025

“Không có bí quyết nào cho sự thành công, chỉ có làm việc chăm chỉ và không bao giờ bỏ cuộc.”

Want your school to be the top-listed School/college in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Address


Số 27 Liền Kề 7, Khu đô Thị Văn Khê, Hà Đông
Hanoi
100000