14/06/2026
[COGUcritiques #2] THE UGLY (2025): BI KỊCH CỦA MỘT NGƯỜI, LỖI CỦA MỘT HỆ THỐNG
(Lưu ý: bài viết có tiết lộ nội dung và các tình tiết trong phim)
Trong lúc bom tấn Colony: Bầy xác sống đang làm mưa làm gió tại các rạp chiếu phim những ngày qua, hãy thử lùi lại một chút để nhìn về một tác phẩm rất khác của đạo diễn Yeon Sang Ho vào cuối năm 2025 - The Ugly (얼굴, tên tiếng Việt: Nhân diện).
The Ugly (2025) kể về Lim D**g Hwan, người bất ngờ nhận được tin bộ hài cốt của mẹ mình là Jung Young Hee, người được cho là đã bỏ nhà đi bốn mươi năm trước vừa được tìm thấy. Cùng với một nhà sản xuất phim tài liệu, anh bắt đầu lần theo những mảnh ký ức và lời kể từ quá khứ để tìm ra sự thật về cái chết của bà. Qua các cuộc phỏng vấn và những mảnh ghép hồi tưởng dần tái hiện lại cuộc đời đầy cay đắng của người mẹ Jung Young Hee - một người phụ nữ luôn bị xã hội chế giễu và kỳ thị vì ngoại hình bị cho là “đồ giẻ rách”. Thế nhưng, càng đi sâu vào cuộc tìm kiếm, những bí mật đen tối về quá khứ của người cha và gia đình Lim D**g Hwan mới dần được phơi bày.
Đạo diễn Yeon Sang Ho từng chia sẻ về dự án này: “Tôi muốn chứng minh rằng nếu nội dung đủ mạnh, ngay cả một bộ phim quy mô nhỏ cũng có thể thành công.” Không cần đến zombie, quái vật kỹ xảo hay mức đầu tư hoành tráng như Colony, The Ugly chọn một lối đi khiêm tốn với kinh phí vỏn vẹn 200 triệu won cùng ê-kíp 20 người. Bối cảnh và khung hình được tối giản hết mức, buộc người xem phải tập trung toàn bộ tâm trí vào cốt truyện và những nút thắt của kịch bản. Và quả thực, bộ phim giữ chân người xem hoàn toàn bằng cốt truyện, lời thoại và những góc nhìn nhức nhối về xã hội.
Xuyên suốt bộ phim, đạo diễn chọn cách giấu đi gương mặt của nhân vật Jung Young Hee để khơi gợi sự tò mò, buộc người xem phải đi theo hành trình tìm kiếm sự thật của người con trai Lim D**g Hwan. Chính vì vậy, chúng ta chỉ có thể hình dung diện mạo qua lời kể của những người xung quanh cuộc đời Jung Young Hee.
Qua 5 cuộc phỏng vấn, không khó để bắt gặp những từ ngữ đầy tổn thương như “xấu xí”, “quái vật”, hay “đồ giẻ rách” được gán nhãn cho Young Hee, trái ngược với trái tim vốn thiện lương và chính nghĩa của người phụ nữ ấy.
“Nếu một người xấu giả vờ làm người tốt thì họ là người tốt hay người xấu?”
Sau khi xem xong bộ phim, chắc hẳn sẽ có nhiều người hỏi rằng rốt cuộc tội lỗi thực sự của Young Hee khiến cô bị ghét bỏ là gì? Trong khi chính Young Hee là người duy nhất dám dũng cảm tố cáo gã sếp Baek Ju Sang khi hắn giở trò đồi bại với một nữ công nhân khác, là đứa con gái duy nhất dám lên tiếng sự thật về người bố ngoại tình. Thế nhưng trong một môi trường mà kẻ có quyền, có tiền làm chủ, một người phụ nữ dám một mình lên tiếng bất bình lại bị coi là “kẻ gây rắc rối”. Để rồi từ đó, người ta quay sang miệt thị, bôi nhọ ngoại hình và nhân cách của Young Hee, biến cô thành một con quái vật trong mắt đám đông.
Nhìn nhận ở một góc độ nào đó thì đến cuối cùng, bi kịch của Jung Young Hee không chỉ là nỗi đau của một người nghèo khổ bị đời vùi dập, mà còn là nạn nhân của những định kiến mà xã hội áp đặt lên phái nữ.
BI KỊCH TỪ SỰ IM LẶNG VÀ CÁI BẪY TỰ TỔN THƯƠNG NHAU CỦA NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ
Một nghịch lý rất đau lòng trong phim, hay thậm chí trong xã hội đương thời đó là những lời miệt thị phụ nữ không chỉ đến từ đàn ông, mà còn đến từ chính những người phụ nữ. Đáng lẽ những người phụ nữ nên có cái nhìn vị tha, bao dung và bảo vệ nhau trước những bất hạnh, thì họ lại vô tình hùa theo những định kiến độc hại để ức hiếp một cá thể được xã hội cho là “dị biệt”.
Bên cạnh những lời nói và hành động dè bỉu, khinh miệt, thậm chí là xa lánh của những người chị ngay cả khi Young Hee chỉ còn lại bộ xương, thì nhân vật Jin Sook - người thợ may chính bị hại cũng là một mảnh ghép cho sự quay lưng của phái nữ với nhau. Khi chuyện xảy ra, cô chọn cách hoàn toàn câm lặng, rồi quay sang chỉ trích, đổ lỗi cho Young Hee dù Young Hee đang cố gắng bảo vệ quyền lợi cho cô. Có thể nói, Jin Sook làm vậy vì cô quá sợ hãi một xã hội nam quyền luôn chực chờ đổ lỗi cho nạn nhân là nữ giới. “Khi chị ấy viết những dòng ấy, người ta sẽ không để ý đến tên Baek Ju Sang mà chỉ tò mò xem nạn nhân bị cưỡng bức là ai. Tôi thấy nhục nhã khi chuyện đó bị người ta biết.”
Ở bất cứ đâu, người phụ nữ cũng dễ trở thành tâm điểm để hứng chịu gạch đá dư luận, ngay cả khi họ là người bị hại. Sự sợ hãi quyền lực của gã sếp (hay nói xa hơn là của nam giới) đã khiến những người phụ nữ yếu thế rơi vào trạng thái phải tự quay lưng lại với nhau để sinh tồn. Sự im lặng, chấp nhận thỏa hiệp của họ vô tình lại tiếp thêm sức mạnh cho những kẻ ác và cứ thế vòng lặp bi kịch này không bao giờ chấm dứt.
SỰ ÍCH KỶ CỦA TÍNH NAM ĐỘC HẠI VÀ NỖI ĐAU BỊ XÓA SỔ ĐẾN HAI LẦN
Dù được biết đến với tài nghệ khắc con dấu của một người mù, nhưng phải nhìn nhận thẳng thắn rằng chính sự tự ti và ích kỷ của Yeong Gyu lại gây ra bi kịch lớn nhất cho vợ mình. Là một người đàn ông mù, gã luôn sợ hãi và căm ghét việc bị coi thường. Khi thấy vợ mình bị những gã đàn ông khác đem ra làm trò cười, chế giễu, thay vì bảo vệ vợ hay nhận ra sự độc hại của đám người kia, Yeong Gyu lại quay sang uất hận vợ. Gã cảm thấy lòng tự trọng đàn ông của mình bị chà đạp chỉ vì có một người vợ bị xã hội khinh rẻ.
Đỉnh điểm là khi bị gã sếp Baek Ju Sang chuốc say và khích bác, để chứng minh mình là một “người đàn ông biết điều” trước mặt sếp, Yeong Gyu đã xuống tay đè ngạt người vợ vô tội của mình. Người phụ nữ ở đây bỗng biến thành một vật tế thần tội nghiệp để hai gã đàn ông giải quyết cái gọi là sĩ diện với nhau.
Đáng sợ hơn, sự ích kỷ này lại tiếp tục lặp lại ở thế hệ sau qua người con trai Lim D**g Hwan. Khi biết bố mình là kẻ giết mẹ, D**g Hwan đã quyết định xóa sạch đoạn phim bằng chứng. Anh chọn chôn vùi sự thật để bảo vệ cái danh hiệu “kì tích sống” của người cha. Hành động này vô tình bắt người mẹ phải im lặng một lần nữa, ngay cả khi đã mất. Người phụ nữ trong phim bị xóa sổ đến hai lần: lần đầu bằng bạo lực của người chồng và lần thứ hai bằng sự quay lưng của chính đứa con trai mình mang nặng đẻ đau.
ĐIỂM SÁNG DUY NHẤT ĐẾN TỪ NGƯỜI NGOÀI CUỘC
Giữa một câu chuyện quá tăm tối, đạo diễn vẫn để lại một chút ấm áp qua nhân vật nữ sản xuất Kim Su Jin. Ban đầu, Su Jin đến với câu chuyện chỉ vì công việc, vì muốn có một phóng sự câu khách. Nhưng càng đi sâu vào tìm hiểu, thấy được sự bất công mà Young Hee phải chịu và sự ích kỷ của D**g Hwan, cô đã không giấu nổi sự khinh rẻ và thẳng thắn cho rằng D**g Hwan cũng chẳng khác gì một kẻ giết người như bố của anh ta.
Dù đây không phải là một cái kết màu hồng, nhưng phản ứng của Su Jin là một điểm sáng rất đắt giá. Nó cho thấy sự thức tỉnh của lòng trắc ẩn và ý thức bảo vệ quyền lợi của con người, đặc biệt là sự đồng cảm giữa những người phụ nữ với nhau đối với những mảnh đời bị đẩy xuống đáy xã hội.
Ngoài ra, có một sự thật thú vị là trong một chia sẻ về hậu trường phim, đạo diễn Yeon Sang Ho cho biết gương mặt của Young Hee xuất hiện ở cảnh cuối không thuộc về riêng một ai, mà được tạo nên bằng cách kết hợp kỹ thuật số các đường nét của nữ diễn viên Shin Hyun Been với khuôn mặt của nhiều người phụ nữ cùng độ tuổi ở thập niên 1970. Ông muốn tạo ra một gương mặt “không ở đâu cả nhưng cũng ở khắp mọi nơi” (nowhere yet everywhere) để đẩy bộ phim vượt ra khỏi phạm vi hư cấu và chạm đến hiện thực.
Đến lúc này, người xem mới vỡ òa nhận ra, Young Hee không đơn thuần là một nhân vật có trong câu chuyện. Cô chính là hiện thân của biết bao người phụ nữ ngoài đời thực, những người đã và đang phải gánh chịu nỗi đau của sự kỳ thị, bất công và bị cấu trúc xã hội ép phải im lặng. Nhưng dẫu cho có bị vùi dập hay dán cái nhãn “xấu xí”, thì giá trị và sự kiên cường ẩn sâu bên trong người phụ nữ vẫn luôn tồn tại.
The Ugly (2025) khép lại nhưng để lại một nỗi nghẹn ngào kéo dài. Bộ phim chính là một cái nhìn trần trụi về cái giá phải trả trong một xã hội nam trị, nơi luật chơi và quyền lực nằm trong tay phái nam, còn người phụ nữ luôn phải chịu thế yếu. Nhưng điều đáng sợ hơn cả bạo lực của đàn ông, chính là sự im lặng và chấp nhận của những người phụ nữ xung quanh. Khi họ lựa chọn thỏa hiệp, không dám lên tiếng đấu tranh mà quay sang cấu xé lẫn nhau để tự vệ, họ đã vô tình nộp vũ khí cho hệ thống nam trị ngày càng bành trướng. Sự thiếu vắng của một tiếng nói phản kháng đồng lòng đã vô tình biến họ thành những đồng lõa thụ động, đẩy những người phụ nữ nghĩa khí như Young Hee vào đường cùng và tự khóa chặt cuộc đời mình vào một vòng lặp bi kịch không lối thoát.
05/06/2026
28/05/2026
26/05/2026
26/01/2026
21/01/2026
14/01/2026
14/01/2026
13/12/2025
13/12/2025