27/02/2022
MÌNH MUỐN MUA BẢO HIỂM!
Một ngày tiết trời lạnh căm, dịch COVID hoành hành, đang ngồi ngáp chờ đến giờ ăn trưa thì em phòng kế toán chạy sang buôn chuyện con ốm.
“Trẻ con ấy mà cứ thay đổi thời tiết là ốm. Em vừa cho Bắp ngày vào Viện quốc tế, 3tr/ngày bao phê. Nhờ bà trông hộ bà cũng đỡ càu nhàu.“
“Mày giàu thế.”
“Giàu gì. Em có bảo hiểm mà.”
“Ơ. Thế á”
“Vâng. Có bảo hiểm lãi lắm. Các chị mua đi.”
Nói xong câu đấy nó cong mông chạy vì sếp nó gọi về. Mình với con bạn ngồi cùng ngẩn ngơ.
Bạn mình chép miệng “kể ra có bảo hiểm cũng Ngon nhể”
Thế rồi 20 phút buôn bán và Search Google. 2 đứa chốt “Tao với mày sẽ mua bảo hiểm.”
2 con ngây thơ tìm 1 diễn đàn bảo hiểm xịn xò trên face và gõ “Mình muốn mua bảo hiểm…” rồi rủ nhau đi ăn trưa.
Không hề biết rằng sau mấy chữ đơn giản ấy là mộ siêu to khổng lồ giông tố …😆😆😆
Trong vòng 30 phút đi ăn về đã có 1 vạn 800 tin nhắn mời chào, giới thiệu, inbox, kết bạn.
Con bạn thầm thì “Éo mẹ. Làm tao cứ tưởng tao bị tung cờ nhíp 🙂. Giá mà mình đăng cái hình cũng lắm like như thế này mày nhở”
Qua mưa tin nhắn. Mình và nó bất ngờ vãi khi nhận ra sao quen lắm người bán bảo hiểm thế.
Từ cô ghi lô đầu ngõ, chú điện nước, bác y tế phường, cô giáo của con, đến bạn chồng, bạn của bạn em gái, bạn của bạn của bạn… không hẹn mà gặp. Ai cũng làm bảo hiểm 😅😅😅.
Chốt nhanh gọn, nó mua luôn bảo hiểm của bà hàng xóm.
Còn mình thì Khó nghĩ vờ cờ lờ. Biết mua của ai đây? 🥲🥲🥲.
Ban đầu là sản phẩm bảo hiểm. Tưởng bảo hiểm nào chẳng như nhau, ai ngờ lắm loại thế. Các anh các chị làm bảo hiểm chắc cũng rỗi và sáng tạo nên mỗi Công ty có đến mấy sản phẩm liền.
Mà nghe tư vấn nào cũng nói sản phẩm của họ tốt nhất. Vừa uy tín, siêu việt, quyền lợi mênh mông, chi trả gọn lẹ nhất thị trường.
(Sau này mình nghĩ lại lại thấy buồn cười, chắc cái ông tên Bộ Tài Chính ngủ gật nên bên nào cũng bán sản phẩm rẻ nhất mà lại tốt nhất. 😅)
Tư vấn 1 hồi qua chat chit thì nhìn chung là …
mình chẳng hiểu gì.
Các bạn tư vấn bảo em xin chị 1 cuộc hẹn, chỉ 30p là chị hiểu hết.
Hẹn à? Uhm thì hẹn.
30p xong vẫn kịp về nấu cơm chiều cũng không quá mất thời gian.
Mình hăm hở hẹn. Vậy là chẵn nửa tháng ngày nào cũng đi nghe bảo hiểm. 😅😅😅
Nhìn chung sau khi nghe mình đánh giá cách làm việc của tư vấn rất chuyên nghiệp và nhất quán. Mình thấy có 2 trường phái tư vấn chủ đạo.
Trường phái 1 mình gọi nó là trường phái “ngôi nhà”. Tư vấn sẽ vẽ ngôi nhà với 1 thằng hình người 2 tay giơ ra bê ngôi nhà. Nhà thì to, hình người thì cao lênh khênh. Bạn ấy bảo cái hình đấy là mình (Mẹ ơi 😵💫). Và chị thấy cánh tay mỏng manh không? Giờ bỗng 1 cơn sét đánh qua chị. Miệng nói tay làm bạn ấy lấy bút gạch tới tấp vào mình. Và đấy chị thấy không rủi ro đến là chẳng còn gì cả. Chị gãy là nhà cũng mất.
Mình nhìn vào. Đúng. Thấy bút gạch đen thùi lùi chẳng thấy mình đâu nữa. Tự dưng thấy sợ "vờ cờ" 🥺
Trường phái 2 mình gọi tạm là “xé giấy”.
Bạn tư vấn xin tên, tuổi mình 1 cách thần bí rồi ghi vào tờ giấy. Bạn ấy gấp gấp tờ giấy mấy lần rồi xoẹt, xé đúng chỗ có tên mình, ném vèo đi. Bạn bảo đấy là em ví dụ “chị ra đi sẽ để lại 1 khoảng trống vô cùng lớn”. Vừa nói bạn mở tờ giấy ra.
Đúng quá, xé mẹ nó ở giữa thì đúng là trống thật. 😌😌😌
Thế là trong 15 ngày đấy mình được minh hoạ sét đánh trên dưới chục lần, cũng bị xé ném đi cũng tầm đấy lần.
Nghĩ nó buồn gì đâu.
Tuy nhiên vẫn có sự khác nhau. Có bạn vẽ mình đẹp, có bạn vẽ hơi xấu. Có bạn xé mình xong, lỗ hơi bé lại mất công xé tí nữa cho to thêm, có bạn lại quá tay ra cái lỗ toang toác 😅😅😅
Các bạn bảo mình là trụ cột, mình vô cùng quan trọng. Mà bảo hiểm thì vô cùng tốt. Vừa bảo vệ, vừa tiết kiệm, có lương hưu.
Giờ mỗi ngày chỉ bỏ ra tiền bằng cốc cà phê 50k nhưng chết là có tiền tỷ cho con, ốm đau không phải nghĩ.
Còn nếu mình không mua thì tai ương, rủi ro thường trực khắp nơi, ra đường bị xe đâm, thực phẩm bẩn ung thư đầy rẫy.
Anh A, cô B không có bảo hiểm chết ráo, con cái bơ vơ.
Anh C cô D không mua bảo hiểm nên ung thư không có tiền chữa bệnh.
Các bạn ấy đều nói làm vì tình yêu, vì nhân văn, đem ánh sáng bảo hiểm đến nơi tăm tối.
Mình hãy đi để . Chỉ 50k thôi, nhịn, nhịn ngay đi.
Mặc dù mình không phải là đứa ngày nào cũng có tiền uống 50k cafe trong suốt 15 năm 😅. Nhưng công nhận họ nói cũng có lý quá.
Sau những ngày tư vấn, đều đều sẽ có tin “em chúc chị buổi sáng nhiều năng lượng”/“em chúc chị buổi trưa ngon miệng”/“buổi tối thảnh thơi” và tin nhắn giục chốt hợp đồng. Chốt, chốt đi chị ơi.
Mình mở bảng minh hoạ của “những sản phẩm tốt nhất thị trường” ra cân nhắc. Bên này ung thư trả 300tr bên kia đột quỵ trả 400tr, bên thì gãy chân phải 1 tỷ, gãy chân trái lại trả 1 tỷ… Ôi, rối bời giữa các điều khoản.
Khi cân nhắc đến các Công ty. Thì thật là vui khi nhận ra Công ty nào cũng số 1 thị trường. 😅.
Công ty này số 1 vì lượng khách hàng, Công ty kia số 1 về tăng trưởng nhanh nhất, Công ty thì lãi cao nhất. Công ty lại số 1 ở Anh, Pháp, Đức, Mỹ.
Có bạn tư vấn thầm thì “chị phải mua bên em. Người Việt dùng hàng Việt. Chúng nó ở bên Mỹ, bên Anh chị biết nó ở đâu mà đòi” 😢
Đọc trên mạng thì người ta bảo mua gì quan trọng là người bán. Uhm thì nhìn người bán.
Nhìn sang tư vấn thấy khuôn mặt nào cũng sáng choang, thành tích đầy mình. Người là quản lý cấp cao, người là trưởng phòng. Xem face thấy ai cũng rạng rỡ, tháng nào cũng tặng hoa bằng khen tới tấp.
Mệt mỏi bởi những tin nhắn giục giã.
Ngán đến tận cổ với những lời doạ dẫm.
Bế tắc trước việc xem cái gì tốt nhất
Mình quyết định…
….
.
Thôi mình đâu. Huhu 😭😭😭😭
Vận công lực cho mặt dày như thớt, mình cặm cụi soạn từng tin nhắn
“Em ơi chồng chị không cho mua”
“Em ơi dịch bệnh nên chị không có tiền”
“Em ơi chị rất bận, chị xem sau và có gì chị tự liên hệ”
….
Và thật tình cờ sao khi sáng ngày hôm sau ngủ dậy facebook của mình những bài viết lần lượt xuất hiện, nào là:
- “Bảo hiểm thì phải hỏi chồng, chồng đi với gái sao không bảo mình?”😆😆😆
- “Vay nợ ngân hàng 50 tỷ vẫn mua bảo hiểm”🙄
- “Hãy mua bảo hiểm khi còn có thể để đừng để bị ung thư”😵💫😵💫😵💫
…..
Quay sang chồng tìm sự sẻ chia. Chồng ngáp dài “Đã bảo đừng dây vào chúng nó. Cho em CHẾT” 🤣🤣🤣🤣
Nguồn: sưu tầm
P/s: Tớ xin hứa tất cả những bạn nghe Tớ tư vấn sẽ không “được” minh hoạ “Sét đánh” hay “Xé ném đi”, thật đấy!