04/07/2025
ĐIỀU GÌ XẢY RA KHI CHÚNG TA CH.ẾT
Cái ch.ế.t là quá trình tự nhiên của mọi cơ thể sống, đánh dấu điểm kết thúc cuộc đời của mỗi người.
Vài phút sau khi ch.ế.t, một số biến đổi trong cơ thể người xảy ra. Các enzyme phân hủy thức ăn thành năng lượng sống thực hiện nhiệm vụ mới. Chúng bắt đầu tấn công các tế bào của cơ thể. Quá trình này được gọi là tự phân (autolysis), giai đoạn đầu của sự phân hủy.
Hiện tượng tự phân thường bắt đầu ở gan và não, sau đó xảy ra ở tất cả cơ quan nội tạng, làm phá vỡ mao mạch, giải phóng các tế bào máu, khiến da chuyển sang màu tím nhợt nhạt.
Trong khi đó, cơ thể nhanh chóng cạn kiệt nguồn dự trữ oxy. Sau hai giờ, các cơ bắp cần oxy để hoạt động cứng dần lại, khiến x.á.c ch.ế.t cứng đơ. Quá trình tê cứng bắt đầu xảy ra ở những cơ bắp nhỏ giúp điều khiển mí mắt, cằm và cổ, cuối cùng lan rộng khắp cơ thể.
Tại thời điểm này, enzyme phân hủy xong đường tiêu hóa, làm phát tán vi khuẩn đường ruột. Chúng ăn những gì còn sót lại của mô và cơ quan trong cơ thể. Vi khuẩn tạo ra khí methane (CH4), hydrogen sulfide (H2S), và amoniac (NH3). Những khí này tích tụ lại, hình thành áp lực khiến bụng trương. Áp lực cũng làm cho chất lỏng bên trong cơ thể trào ra ở mũi, tai, miệng.
XÁC CON NGƯỜI SAU KHI CH.ẾT
- Ngày thứ 3 sau khi ch.ết, móng tay - chân bắt đầu b**g tróc ra.
- Ngày thứ 4 sau khi ch.ết, tóc bắt đầu rụng.
- Ngày thứ 5 sau khi ch.ết, não bắt đầu tan ra và làm thức ăn cho giòi bọ.
- Ngày thứ 6 sau khi ch.ết, da bắt đầu chuyển màu đen và b**g tróc ra.
- Ngày thứ 7 sau khi ch.ết, các chất dịch trào ngược lên miệng và cuốn hút các loại động vật ăn thịt.
- Từ 60 ngày sau khi ch.ết, toàn bộ con người bị phân hủy hoàn toàn, chỉ còn lại xương.
Nếu thi thể được chôn ( địa táng ) thì các chất lỏng ngấm vào đất xung quanh mang theo các nguyên tố hóa học như nitơ 👎, phốt pho (P), kali (K) và canxi (Ca). Trong giai đoạn này, cơ thể phát ra mùi tanh.
Toàn bộ quá trình phân hủy kéo dài từ vài tuần đến nhiều tháng. Tất cả phụ thuộc vào nhiệt độ môi trường. Khi nhiệt độ cao hơn, các enzyme phân hủy xác ch.ết nhanh hơn.
VẬY:
1/ Quá ngạo nghễ
2/ Quá tham lam
3/ Quá ghen ghét
4/ Quá bạc nhược
5/ Quá giận dữ
6/ Quá ích kỷ
ĐỂ LÀM GÌ??!!??
Thay vào đó HÃY KHIÊM NHƯỜNG mà nhớ rằng:
Cuộc đời này chỉ là phù vân, như đóa phù dung sớm nở tối tàn .
VẬY THÌ HÃY:
1/ Yêu mến cuộc sống
2/ Yêu mến những người quanh ta
3/ Đối xử với nhau như anh em đồng loại
4/ Đừng quá nặng lòng ghen ghét, thù hằn.
5/ Luôn luôn làm điều tốt khi mình có thể
6/ Đừng bao giờ lấy bất cứ cái gì của người khác.
…..
Dù bạn thuộc bất cứ tôn giáo thì cũng cố gắng mang lại nhiều điều tốt đẹp , giá trị cho đời thì bạn sẽ sống mãi trong lòng mọi người . Đó là giáo lý cốt yếu của hầu hết các tôn giáo trên thế giới .
….
NHẬT KÝ SAU KHI CH.ẾT
- Vào một ngày, khi người không còn nữa, đứng cạnh thân xác đang nguội lạnh, cứng đờ người đã thấy...
Người ghét ta, nhảy múa vui mừng
Người thương ta, nước mắt rưng rưng.
- Ngày Động Quan...thân thể ta nằm sâu dưới lòng đất mẹ hướng về trời tây.
Người ghét ta, nhìn nấm mộ của ta, niềm vui hiện rõ trên gương mặt.
Người thương ta, chẳng nỡ quay đầu nhìn lần cuối.
- Ba tháng sau, thân xác ta đang dần trương sình, bốc mùi hôi thối, thuở còn sống ta vô cùng ghét côn trùng, giờ đây giòi bọ đang nhăm nhi cái thân mà ta cả đời nâng niu, tàn sát sinh mạng để cung phụng cho nó đủ thức ngon, mặc đẹp, đắp vào bao nhiêu tiền của.
- Một năm sau: thân thể của ta đã rã tan…nấm mộ của ta mưa bay gió thổi...ngày giỗ ta, họ vui như trẩy hội, mở tiệc hội họp ca nhạc, ăn uống linh đình.
Người ghét ta, lâu lâu trong buổi trà dư tửu hậu nhắc đến tên ta...họ vẫn còn bực tức.
Người thương ta, khi đêm khuya vắng lặng, khóc thầm rơi lệ tìm ai bày tỏ.
- Mười năm sau: ta không còn thân thể nữa, chỉ còn lại một ít xương tàn.
Người ghét ta, chỉ nhớ mơ hồ tên ta, họ đã quên mất gương mặt của ta.
Người yêu thương ta nhất, khi nhớ về ta có chút trầm lặng. Cuộc sống xô bồ dần dần làm phai mờ đi tất cả.
- Vài chục năm sau...nấm mộ của ta hoang tàn không người nhang khói, quan tài nơi ta nằm đã mục nát, chỉ còn một mảng hoang vu.
Người ghét ta, đã già lú cũng quên ta rồi.
Người yêu thương ta nhất, cũng tiếp bước ta đi vào nấm mộ.
- Đối với thế giới này...
Ta đã hoàn toàn trở thành hư vô, không ai biết ta từng tồn tại, bạn bè, đồng nghiệp, người thân, mỗi người một nơi, kẻ già, người chết, những gì ta dùng đã mất, những gì ta để lại rơi vào tay kẻ khác.
Ta phấn đấu, hơn thua, tranh giành cả đời, cũng không mang theo được nhành cây ngọn cỏ. Tiền tài, gia sản mà ta cố giữ, cố thủ đoạn, mưu mô để có cũng không mang được một phần hư danh, vinh dự hão huyền nào.
- Ta nhận ra sống trên đời này, bất luận là giàu sang phú quý hay bần tiện nghèo nàn. Khi nhắm mắt, xuôi tay phải bỏ lại tất cả, trả hết cho đời. Cái ta mang theo được, chính là cái ta đã cho đi là đạo đức là tình thương. Bất giác ta có chút ân hận, lòng lâng lâng một nỗi buồn khó tả, cứ da diết, da diết mãi không thôi.
Bao nhiêu phồn hoa, thoáng qua phút chốc. Trăm năm sau, chỉ còn lại một nắm cát vàng.
Cuộc đời như nước chảy hoa trôi, lợi danh như bóng mây chìm nổi, chỉ có tình thương ở lại đời.
Đã biết chốn này là quán trọ...
Hơn thua hờn oán để mà chi...
Thử ra ngồi xuống bên phần mộ.
Hỏi họ mang theo được những gì ?
……
( Sưu tầm )