Khiet Physics

Khiet Physics

Share

Thông tin cá nhân: https://www.facebook.com/bong.le.14/

Chuyên lý k34 Phan Bội Châu - Nghệ AN
Bác sĩ đa khoa - ĐHY Hà Nội
CN Tài Năng Vật Lý - ĐHKHTN
Ths Data Mining - JAIST Japan

05/05/2026

#244 Nguồn: Asian Eastern Culture
- - -
- VN đứng trong top 10 của 4/5 môn.
- Xem cái cách TQ học tập và rèn luyện thì chuyện họ đứng đầu trong cả 5 môn có lẽ là hiển nhiên.
Cứ bảo VN luyện (gà), chứ nó không thấm gì với TQ và cả HQ. Khi mà vừa giỏi, vừa giàu, lại vừa nỗ lực cực đại khi còn nhỏ 🙂
- Trung, Nga, Mỹ, Hàn thuộc nhóm top trong cả 5 môn. Trong này có lẽ team Nga là có nét độc đáo riêng với phong cách Đông Âu.
- IMO Mỹ đứng thứ 2 😆 tên gọi khác của đội tuyển này là TQ2.

Mình giảng dạy có liên quan đến APhO và IPhO, ít nhiều mình hiểu được con đường và câu chuyện.

- Tin mình đi, số lượng người có khả năng luôn lớn hơn cực cực nhiều số lượng người vừa có khả năng và vừa chịu nỗ lực cực đại. Nên VN mới chỉ ở vị trí hiện tại.

- Quan điểm của mấy thằng đần là: “luyện gà, đạt HCB HCV để làm gì”, hay “trường chuyên lớp chọn để làm gì!?”, Hãy nhìn các vị trí cộm cán trong là công nghệ ngày nay, rồi xem profile của họ cả một rổ vàng IMO, IOI. Hoặc xem cuộc sống hiện tại của những người từng là nhóm world class 🙂
Các nước có nền khoa học công nghệ mạnh, có nước nào là nước không có trường hay chương trình đào tạo đặc biệt cho giáo dục phổ thông đâu.

Bản chất việc học này cũng là rèn luyện để đạt Nghệ Tinh như bao việc khác. Đổ thời gian, mồ hôi, công sức thì hẳn nhiên sẽ có thành quả. Điều đặc biệt là đổ tâm sức vào quãng tuổi trẻ độ tuổi hợp với chuyện học hành, nên rất tối ưu.

Việc cá chép vượt vũ môn, thì đám lươn đồng sao hiểu được 🙂

13/04/2026

#243 HSG bây giờ nên bắt đầu từ bố/mẹ

Khác với cách đây 20 hay 30 năm trước, khi mà chuyện học của các con chủ yếu là các con tự lo, các bố mẹ còn lo bươn chải, thì bây giờ cuộc sống vật chất đầy đủ hơn, các bố mẹ có nhiều điều kiện định hướng cho con.
Thực ra, các chục năm trước, ở gia đình có nền tảng và có điều kiện thì các bố mẹ vẫn sát sao với con, nên ưu thế tất yếu có hơn. Còn bây giờ sự cạnh tranh trở nên cao hơn.

Chính vì hiện tại bố mẹ là nền tảng, là xuất phát điểm của nhận thức, của phương hướng hành động của con, thế nên các bố mẹ có đủ thông tin sẽ có sự uốn nắn con theo đường đi tối ưu hơn.

Trước hết, HSG chỉ một phần do gene. Điều này mình đã chia sẻ từ khá lâu. Gene chỉ cung cấp điều kiện thuận lợi ban đầu.
Năng lực xử lý tác vụ là kết quả của quá trình tích luỹ tri thức và kĩ năng. Việc rèn luyện nó thay đổi cấu trúc mạng thần kinh, nó hình thành tri thức và kĩ năng.
Do đó, HSG đối với mình là kết quả của quá trình rèn luyện và tích luỹ.

Các bố mẹ đã và đang ở trong môi trường công việc, và xã hội. Đã từng chứng kiến nhiều người xuất phát điểm tri thức (cùng thời cấp 1, 2, 3 hay ĐH chẳng hạn) không cao, không có gì nổi bật.
Nhưng rồi họ cũng có thể trở thành chuyên gia ở một lĩnh vực nào đó. Điều này không phải do giỏi sẵn, mà do rèn luyện.
Suy nghĩ rằng: "Nó giỏi, nhưng tuổi nhỏ không có điều kiện" là sai lầm lớn :)

Thế nên HSG ở các con, không phải định sẵn đứa giỏi đứa dốt, mà phải nỗ lực rèn luyện mới đạt được.
Còn tại sao phải HSG thì cũng dễ hiểu:
- Thứ nhất là trui rèn bản thân để giỏi ít nhất một kĩ năng nào đó
- Thứ hai là nó phục vụ cuộc sống hiện tại và tương lai
Do đó, chuyện động viên con học tập là thứ bình đẳng cho tất cả mọi người.
Mình đi dạy HSG bao năm, mình chỉ tin vào sự tận tâm nỗ lực. Còn với mình Thần Đồng và Thần Đằng là bằng nhau :)

Thế tại sao mình lại bảo HSG của con phải xuất phát từ bố mẹ!?

Vì hiện tại các bố mẹ có mấy cái nhầm lẫn, hoặc chưa ổn, ảnh hưởng nhiều đến đường đi của các con; xuất phát từ việc thiếu thông tin về chuyện rèn luyện:

- Thứ nhất là: cho các con quyền tự quyết, tự do quá sớm. Ở cái tuổi chưa va vấp, chưa học tập đánh giá xã hội, chưa tự rèn Phản Tỉnh được bản thân, nhưng lại được quyền tự quyết rằng thích học cái gì, thích học ai, thích học như thế nào thì dở. Có nhiều đứa HS chuyên, chuyện học chết đứng trước một chút khó khăn khởi đầu. Nó chọn dừng lại, thay vì bắt buộc phải gồng lên vượt qua. Học nhàn, học dễ thế này thì chịu.

- Thứ hai là: chuyện học cấp 2 và cấp 3 là rất khác nhau. Như vật lý, ở cấp 2 có thể dùng một chút thiên phú vốn có, có thể dùng trực giác vốn có để giải mấy cái bài chả có vấn đề gì cả. Cấp 2 như đang ở giai đoạn trẻ con xem thế giới động vật.
Còn cấp 3 khác hẳn, cấp 3 đòi hỏi sự tư duy sâu.
Các bố mẹ cũng có thể đánh giá qua việc số lượng HSG của cấp 2, và của cấp 3: toàn thành phố có hơn 400 thí sinh HSGTP cấp 2, nhưng ở cấp QG cấp 3 thì chỉ có 20. Nghĩa là tỷ lệ 1/20.
(Cấp 2: thi đua cấp thành phố, cấp 3: thi đua cấp QG).
Tính chất khác hẳn, nên cứ nghĩ đi học búa xua như cấp 2 rồi cũng thành HSG là một suy nghĩ khá cẩu thả.

- Thứ ba là: có thể nhiều bố mẹ hơi "tham" chăng?
Cùng lúc, con đi học rất nhiều chương trình, nhiều hoạt động. Kiến thức vào đầu lộn xộn, và tất cả những thứ đó không vẽ nên một câu chuyện, không vẽ nên một con đường.
Chuyện phân bổ giờ giấc là một chuyện cần suy nghĩ tối ưu, cần suy nghĩ khoa học hẳn hoi.
Nó không thể là chuyện ăn thuở nhỏ: Ăn gì bổ nấy, ăn được gì tốt được nấy.
Vì người sắp lớn rồi, ăn linh tinh là bệnh ra - cũng như học linh tinh sau sửa lại cái đầu rất khó.

Một cách thức đơn giản để có những thông tin hữu ích là tìm lời khuyên hoặc chia sẻ từ các bố mẹ có con là khoá đi trước, hoặc nhờ các thầy cô giáo của con tư vấn chia sẻ thêm.

Mấy cái lời tâm sự này xuất phát từ việc mình đi dạy và gặp nhiều quá. Không ai muốn bị "sửa mình", mình cũng ngại va chạm, mong rằng bạn đọc có thể cảm nhận một chút sự thành tâm 🙂

11/04/2026

#242 Khoe học sinh 😂😆
(Xin phép nó rồi đấy ạ)

Tus này là để khoe, vì tên này thú vị quá thể, và cũng quý nó quá thể.

Nó là Hồng Minh, lớp 11 giải nhất QG. Mình phải kể cái thành tích này ra vì nó liên quan đến thứ đằng sau 😄

Là con gái, học Lý đã khó, lại đạt giải nhất QG khi lớp 11 thì càng hiếm hơn. Điều này, một phần vì nỗ lực, nhưng chắc một phần là do vật lý thực sự hợp với tư duy vốn có của tên này.

Nó học hành khá hồn nhiên, tư duy nhạy bén. Đại khái, đi dạy HSG thi thoảng mới bới ra được đứa như thế này là quý lắm. Lớp 11 đã đạt thế này, mình nghĩ chắc mẩm, năm tới có thể tiến xa hơn nữa.

Nhưng không.

Nó chọn Y Hà Nội để làm bác sĩ 😄Giải nhất QG như hiện nay là tấm vé tuyển thẳng vào YHN - bác sĩ y khoa.
Thế đấy, thế là nó lại mày mò, tìm sách đọc sách về Y, rồi tìm các anh đi trước để làm quen với môi trường trường Y và bệnh viện 😄

Mình yêu quý nó, vì thấy nó làm cái gì cũng "đầy yêu thích, thành tâm, và mơ ước". Nghĩa là chỉ cần nhìn thấy cách thức nó học hành thôi, bản thân nhìn cũng bị vui theo 😄
Còn nó chọn Lý, chọn Y, hay chọn công nghệ tế bào gốc,... thì cái gì cũng được, cái gì cũng thành công nếu cứ theo cách tiếp cận này 😄

Mình không tiếc khi nó có thể không theo tiếp lý, hay ngược lại, mình lại khá vui. Đúng cái chất mình kì vọng, là tuổi trẻ cứ dẫn thân hết mình học hành.
Nó giỏi nó mới chơi được nhiều sân như thế này đó chứ 😄

..Nhưng mà, những đứa học sinh như thế này, có duyên thì gặp chứ không nên cầu.
Vì cầu cũng không được,
Vì mình có phải dạy cái gì đâu,
Vì như thế mình trở nên lười đi mất 😄
Vai trò của mình là đi hướng dẫn những cái đứa từ chưa biết thành biết cơ mà :)))
---

Thầy nó cũng là BSĐK.
Nghe nó mách thế, thế là bắt một anh học trò cũ (cũng rất quý, cũng giải QG Lý), gọi là anh An đang sv YHN năm 5 kèm.
Giờ kệ hai anh em 😄

Ảnh mình trẻ nhỉ, nhìn chỉ hơn nó 2-3 tuổi thôi nhỉ 😄
Hình như chính vì đi dạy tụi này, nên mình cứ mãi như hai mươi thế :)))

02/04/2026

#241 Nỗ lực chưa đủ…

Có lẽ nhiều đứa học mình thường nghe mình nhận xét như thế này. Nó cũng không phải dễ hiểu lắm, vì không biết nỗ lực gì, và không biết như thế nào là đủ.

TST nó không đơn thuần là kĩ năng giải bài, mà giải bài chỉ là kết quả của một quá trình tác động đa yếu tố.
Ở tầm top40 kĩ năng giải bài, miền kiến thức, có lẽ không khác nhau nhiều giữa các học sinh.

Quá trình giảng dạy mình nhận thấy tụi TST cần có những năng lực sau:

- Giải bài, hẳn nhiên rồi, đây là khả năng biểu đạt vấn đề nhanh gọn chuẩn xác, logic và tối ưu. Yếu tố quan trọng nhất ở đây là xử lý toán cực tiểu sai sót vặt. Để làm được điều này, cần rèn tính chuyên nghiệp trong trình bày.

- Tư tưởng rộng lớn, tư duy đa chiều. Bọn giải bài tốt phần đông thuộc nhóm xử lý tốt bài quen. Nghĩa là chuyên nghiệp, nhưng để đối mặt với tính mở của TST thì cần một cái đầu mở, luôn sẵn sàng đón nhận cái mới, góc nhìn mới, mô hình mới. Điều này khó học, muốn có được nó đòi hỏi đọc rộng, cả khoa học thường thức. Hạ cái tôi xuống, và nhẫn nại lắng nghe.

- Xử lý thông tin phức tạp/trừu tượng ở cường độ cực cao. Tuổi như mình làm được 1 câu là não bộ không chịu nổi nữa, vì tư duy cường độ cao rất mệt não. Bọn TST phải đối diện và duy trì liên tục. Đối với mình bây giờ thì đó là sự quá tải não bộ.
Đây cũng là lý do mà mình bắt hs mình phải để ý dinh dưỡng với thể dục. Vì nếu không, thì không trụ được.
Đây là yếu tố vật lý mà bắt buộc phải có. Cái này cũng phải rèn luyện. Và chỉ riêng yếu tố này thì nó đã loại đi 2/3 trong đám top40 của TST.

Đây cũng là điều mà mình bảo nỗ lực chưa đủ, vì học sinh giờ muốn “học sướng” với “học nhàn”, không thấy được niềm vui, hạnh phúc khi dùng rèn luyện khổ cực để thấy được sức mạnh của bản thân.

Khi mà bọn nó vẫn nghĩ học xong để chơi, khi vẫn còn thấy thiệt thòi ấm ức vì chơi chưa đủ, thì trong nhận định của mình nhóm này không có DNA của APhO, IPhO. Tất nhiên thế không có nghĩa là mình cổ suý cho cày cuốc, mà là một đứa APhO tự nó sẽ luôn thấy thiếu thời gian cho các yếu tố liên quan tới vật lý.

- May mắn, phải rồi, may mắn. Cái này nó hiển nhiên. Nhưng mình thấy may mắn nó hay đến với những đứa thành tâm và đổ mồ hôi nghiêm túc.

——
Còn nếu ham chơi, thiếu kĩ năng và kiến thức mà vẫn may mắn, thì là do bố, hoặc ông nó đã thành tâm và đổ mồ hôi nghiêm túc. Mình đoán thế. 🙂

01/04/2026

#240 APhO2024

Nhật Minh top1, Nguyên Nguyên top 2 là 2 bạn ở Hà Nội (mình không tham gia dạy gì hai bạn này).

Khoá 2009 chiếm 5/8 suất, đảo ngược tỉ lệ giữa 11 và 12, điều này mình không bất ngờ, vì mình cảm nhận khá rõ 2009 rất mạnh. Là khoá cực mạnh khi so với các khoá khác cùng thời điểm.

Nhật Minh từ khi đầu lớp 10 mình đã nhận định tên này sẽ tiến rất xa. Vì nó học Lý rất hồn nhiên, rất vô tư. Nó dùng tư duy vật lý để giải bài vật lý (tư duy hiện tượng, khác với bọn toán là tư duy giải bài).

Còn Nguyên Nguyên mình cũng có biết một chút. Là bạn có cân bằng toán-lý hiếm hoi, có chất lý, có sự máu lửa và thuần nhất hiếm có của học sinh thời điểm hiện tại.

Mình rất vui khi thấy 2 tên này vào tuyển, dù mình kì vọng phải có thêm 1 đứa nữa trong phạm vi minh biết.
Mình vui vì 2 đứa này vào củng cố niềm tin của mình vào triết lý giảng dạy cho học sinh chuyên lý:
"Đam mê + nỗ lực + chất lý"

Mình thực sự rất vui 🙂

04/03/2026

#239 Tiến bộ công nghệ không làm con người hạnh phúc hơn!

Mỗi khi công nghệ có bước tiến đột phá, mình lại bất giác nghĩ: "rồi nó sẽ được dùng để giết người như thế nào!?".
Liệu có phải tiến bộ khoa học công nghệ khiến con người trở nên hạnh phúc hơn, an toàn hơn, và tự do hơn?

Hình như không. Hay đúng hơn, hạnh phúc, an toàn, tự do nó chỉ dành cho tầng lớp sở hữu và sử dụng được công nghệ đó. Phần còn lại hình như trở nên bấp bênh hơn, mong manh hơn.

Từ thuở đơn giản như dùng xương so với cành cây khi làm vũ khí.
Rồi đồ đá, đồ đồng.
Cho tới gậy, cuốc, xẻng, giáo, mác,... nó đều là những sự cải tiến về công nghệ đó cả đấy chứ.

Cho tới về sau cao cấp hơn là súng. Rồi tên lửa. Và giờ là internet, là AI,...
Quy luật chung vẫn là nhóm người sở hữu ưu thế về công nghệ sẽ dùng nó để đi đàn áp và nô lệ hoá nhóm người chưa kịp sở hữu.
Còn chuyện gồng sức lên để sở hữu, là một sự ép buộc tất yếu, khi mà bạn không làm thế thì bạn sẽ trở thành nô lệ - cách này hay cách khác.

Như thế, cứ thêm tiến bộ về khoa học công nghệ, cuộc sống con người càng bất an. Thời lượng cuộc sống dành cho sự học để "mài nanh bền giáp", để lường tránh, đấu đá, nghi kị nhau trở nên nhiều hơn, và thời gian thực sự sống trở nên ít lại.

Các đời trước có thể xa quá, nhưng như bậc trung niên bây giờ nhất là ở quê, lúc nhỏ chăn trâu làm đồng, đến tối là ngủ một mạch tới sáng. Bây giờ cũng như thế, đến tối là được ngủ một giấc tới sáng. Họ có một cuộc sống đáng để mơ ước.

Còn thế hệ trẻ bây giờ: phải học, học rất nhiều, học AI, học bán dẫn, học ngoại ngữ,... học để phục vụ sự an toàn của cuộc sống sau này - mà hệ quả đến từ việc sự bất an tiềm ẩn tăng lên do tiến bộ khoa học công nghệ, chứ không đến từ nhu cầu cơ bản của cuộc sống.

Nó như thể: hàng xóm của bạn mài răng, tiến hoá thành sư tử, thì bạn không thể cứ mãi đẹp và ngon như một con linh dương.
Nếu không có sư tử, con linh dương nó không có nhu cầu chạy nhanh và dài sừng...

Câu chuyện này bạn có thể quan sát thấy ở mọi cấp độ. Hoặc để cho dễ nhìn, cứ xem cách hành xử của các nước lớn là thấy rõ.

Mình luôn mong ước giáo dục ở trường học phổ thông trang bị những kiến thức như thế này cho các cháu, chứ nhìn các cháu hồn nhiên lắm 🙂

23/02/2026

#238 Thức Tỉnh và Phản Tỉnh

Mình đi dạy nhóm học sinh tương đối đặc biệt. Khi mà tụi nó muốn trở thành thành viên đội tuyển. Hẳn nhiên, trung bình chung của cái đám này cũng sẽ cao hơn hẳn mức trung bình chung của tổng thể.
Vì đối tượng có tính phân loại cao, nên kiến thức và phương pháp giảng dạy cũng trở nên đặc biệt để tương thích với mục tiêu phân hoá.

Khi dạy nhóm này, mình để ý rất nhiều về khả năng thức tỉnh và năng lực phản tỉnh. Rồi mình nhận thấy, những đứa rồi sẽ trở thành thành viên đội tuyển là những đứa có khả năng thức tỉnh, và năng lực PHẢN TỈNH cao.

Ở đây, Thức tỉnh có thể hiểu là bước chuyển lớn về nhận thức (bừng sáng) thường là khi tiếp nhận lời khuyên hay sự chỉ dẫn từ người khác - tiếp nhận kiến thức từ ngoài vào. Còn Phản Tỉnh là năng lực tự nhìn lại các hành động, suy nghĩ của bản thân, để suy xét, để tự rút ra cách điều chỉnh hành vi.

Kiến thức có thể dạy được, còn 2yếu tố trên phải đến từ nội tại bản thân chúng nó. Còn làm sao để nội tại bản thân chúng cho có thể có thì cần: lao động + khát vọng :)
Thiếu một trong 2 điều kiện này, thì câu chuyện muốn trở thành học sinh giỏi nó trở thành nhảm nhí, buồn cười.

Nếu bọn nó nghe lời chia sẻ về cách học mà nghĩ xa vời, hay chưa từng tự nghĩ lại bản thân đã thế nào, đang thế nào, và sẽ thế nào, thì chưa được rồi :)
Nhưng cũng hợp lý thôi, vì khoá nào cũng chỉ có chỗ cho vài đứa.
---
Hình như học sinh đang ôn thi TST, nên thích đề?
Mình share thêm bài cho vui.
Mấy bài kiểu này, nhìn thì hãi chứ chả có gì đâu 🥹

22/02/2026

#237 TST2021 Bài này hay này

Nó hay không phải vì nó khó, dù nó khó thật. Mà nó hay vì nó cung cấp nhiều thứ thú vị.
- Hệ khí là hệ mở, khi có thể dung nạp thêm hơi ẩm. Nhưng hoàn toàn có thể xem lượng hơi ẩm nhận thêm vào là một cơ chế bơm nhiệt lượng vào cho hệ thôi. Nó như thể dây điện sợi đốt cung cấp nhiệt cho khí trong xi lanh, thì ở đây, dùng lượng hơi nước để cung cấp nhiệt cho hệ khí.
Nếu nhìn hệ theo cách này thì bài toán khá là dễ rồi.

- Cái thú vị thứ 2: đi thi TST hay HSG nói chung, bài lạ không đáng sợ. Bài lạ chỉ sợ mỗi cái nó lạ thôi. Bài quen mới đáng sợ, vì khi dạng quen thì nặng toán, hoặc nhiều ngã rẽ tư duy, nhiều cách mô hình hoá.
Như bài này chẳng hạn, để hiểu thấu đáo hiện tượng cũng không dễ dàng gì. Sau đó lại đặt ra vấn đề: tính chính xác đến mức nào, gần đúng đến mức nào!?

- Điều thú vị thứ 3: Nó liên quan đến điều đề cập ở (2), do có nhiều mô hình, và nhiều bậc xấp xỉ gần đúng, nên nó không phải là bài có 1 đáp số duy nhất.
Nói cách khác, đây là bài chấm tư duy mô hình hoá, chứ không thể chấm mỗi đáp số. Với kiểu bài này, khi trình bày cần phải tự tin và cần phải rõ ràng - trình độ để làm được điều này cần khá cao - nó cần sự giỏi kiến thức, và giỏi quản trị kiến thức.
Đáp số của đáp án cũng gây ra sự sai số ~10%.

Mình cũng hay bày cho học sinh điều này, quá trình học phải làm chủ được bài toán, chứ đừng chỉ chạy theo nó. Ngay cả khi đọc sách, cũng cần tập nhận định liệu rằng sách có sai không, lời giải đã đủ hay chưa.
Bởi sách thì cũng chỉ do người viết ra, đặc biệt là sách do lớp những người mới.

Hay câu thường dặn học sinh: "Sách có thể sai, thầy có thể sai, và mình cũng có thể sai" :)
Các thầy tập nhận sai và nhận thua học sinh đi, điều này vui lắm 😄😄

01/02/2026

#236 Hệ giá trị nào cho thầy tham chiếu?

Mình đi dạy học trò, mình cũng hay kể các câu chuyện về ngày xưa năm cũ, cũng như lớp thầy mình trước đây.

Rồi mình nhận ra có một sự xung đột về ý thức hệ:
- Người lớn tuổi thường quy kết bọn trẻ sao bây giờ sống thiếu chiều sâu, thiếu hi sinh và thiếu khát vọng.
- Người trẻ tuổi thường phủ mặc với suy nghĩ ngày trước là những ngày đã lỗi thời, không phải thực tại tiến bộ và văn minh.

Rõ ràng không thể phủ nhận bên nào. Và cũng vì thế mà sự xung đột về ý thức hệ cứ diễn tiến.

Nếu xã hội sống theo cách nghĩ của người lớn tuổi thì trở nên giáo điều và bức bách (về tư duy).
Nhưng nếu sống theo giới trẻ thì lại tự do vô lối.
Như cái cách làm giáo dục ở một số trường, hay trung tâm chạy theo dân tuý, chạy theo nuông chiều, nịnh, làm trò mua vui cho học sinh và giới nhà giàu, để rồi giáo dục thành cợt nhả.

Vấn đề này xảy ra là bởi vì giáo dục không có học thuyết, không định ra hệ giá trị cốt lõi, không định ra tiêu chuẩn chung về chuyện "học để nên người" ở tầm vĩ mô, tầm dân tộc.

Nên thành ra trống đánh xuôi, kèn thổi ngược. Mỗi thế hệ đều bám víu vào những thứ mà họ trải qua. Thay vì tham chiếu trên cả chiều dài văn hoá.

Cần có một hệ quy chiếu, rồi trên đó giữa người dạy và người học mới có cơ sở để có tiếng nói chung, góc nhìn chung. Còn nếu không, 2 nhóm sẽ kéo câu chuyện về hệ quy chiếu riêng của mỗi nhóm, tuỳ thuộc vào thế và lực bên nào mạnh hơn.

Khi mà chưa có học thuyết, hay hệ giá trị, thì thầy không thể ra thầy, mà trò cũng không thể ra trò.
Vẫn có người tốt, vẫn có người thành công, điều này dễ hiểu vì câu chuyện xác suất này nó ở cấp độ cá nhân, chứ không phải cấp độ của một nền giáo dục.

P/S:
Đào tạo giáo viên, là đào tạo ra người đi dạy người khác. 3 môn 9 điểm hay 19 điểm thì nên "dẹp mẹ đi".

27/01/2026

#235 Rèn ý thức

Có lẽ mấy đứa học trò đi qua mình, rồi nhìn lại thì tụi nó chỉ còn nhớ đến việc mình bắt viết lách, vẽ hình như thế nào.
Nhận xét bài làm chả lúc nào nói về kết quả, toàn nói những thứ đâu đâu.
Chỗ này cần lùi vào đầu dòng, chỗ kia là dấu tương đương, hình vẽ nên 1/2 trái, chỗ này phải dùng compa... cả ti tỉ thứ như thế. Chứ chả thấy các cách thông minh, các mẹo giải nhanh thú vị gì cả :)

Bài tập giao cho một rổ, mà xem thì xem qua.
Lúc nào cũng bảo phải nhắm mắt, tưởng tượng ra được hệ, được diễn biến. Tưởng tượng là tưởng tượng như thế nào!? :(
---
Rồi những đứa làm được những yêu cầu trên, không có đứa nào là tư duy kém cả.

Những suy nghĩ của bọn nó bây giờ cũng không khác gì này mình cấp 3, cứ ấm ức với thầy chủ nhiệm và thầy dạy toán.
Rồi cho đến 3 năm, 5 năm, 10 năm, hay giờ đã 15 năm sau, mới thấm thía tại sao. Mới hiểu được vì sao bản thân lại tiến bộ.
Và cũng hiểu được cả sự bất lực khi nhìn học sinh xem nhẹ chuyện trình bày của thầy giáo cũ năm xưa.

Mình từng dặn học sinh rất nhiều, Học sinh giỏi là rèn sự tinh tế, sự sắc sảo và nhạy cảm - điều mà nó thể hiện qua tác phong, suy nghĩ, trình bày nhiều hơn rất là nhiều so với mấy dòng kết quả.
---
Có lần, mình bảo nhắm mắt để tưởng tượng. Rồi có 1 đứa nó tập như thế thật cho mỗi bài, khiến mình rất vui.
Khổ nỗi, bắt chước và nghe theo toàn những đứa giỏi sẵn :)

07/01/2026

#234 Tự Nhiên và Mô hình

Tự nhiên là tự nhiên, là như nó vốn có. Nó có sự thật, có chân giá trị, và vốn dĩ tự nhiên nó không cần quan tâm lắm tới những điều đó.

Con người quan tâm tới tự nhiên, muốn biết sự thật, muốn biết chân giá trị, muốn biết nguyên lý,… nên mới phải đi tìm. Nhưng không ai nói cho con người đáp án.

Con người nhìn tự nhiên qua đôi mắt, phản ánh tự nhiên bằng những thông tin được thu thập vào não bộ - tất nhiên không phải là tự nhiên.
Con người đẻ ra các mô hình dựa trên những thông tin thu thập được, và cố gắng dựa vào đó để khám phá chân giá trị của tự nhiên.

Nhưng mô hình là mô hình, mô hình không phải là bản chất của bản thể, mà chỉ là một xấp xỉ gần đúng trong những điều kiện nhất định. Thậm chí nó còn không đúng, mà chỉ đơn giản là hữu ích.

Thế nên, con mèo Schrodinger, Không-Thời gian cong, trọng lực, vũ trụ giãn nở, sóng hạt,… hãy dùng nó, nhưng đừng tin mê muội.
Được cái là mấy thứ này, đem xào nấu rồi chém gió rất mượt tai. Vì nó ảo diệu, và vì đám đông còn lại có hiểu gì đâu 😊

Nghĩa là electron là electron, nó có tồn tại, nhưng nó là gì, là sóng, hay là hạt, hay lưỡng tính sóng hạt, hay một cái gì khác thì chỉ có Giàng mới biết. Nhưng Giàng không nói thôi 😄

Mấy cái đứa hay lèm bèm electron vừa là sóng vừa là hạt thì chả sao lắm, nhưng mấy đứa mà tin hẳn vào cái này thì Gà.
Mô hình chỉ là mô hình thôi…

Want your school to be the top-listed School/college in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Telephone

Website

Address


12A Trung Yên 6
Hanoi