04/08/2022
Chapter 1 Phần 2- Người anh (Thuộc tập Út Quyên và tôi)
(Tiếp)
- Đâu có sao , nhưng đã bịa thì bịa cho tới nơi luôn May bỏ ông anh ca sĩ đi , tao sẽ chỉ cho mày tả một ông anh còn nổi tiếng gấp mấy chục lần ca sĩ lần . -
- Đâu ? Mày tả sơ sơ thử coi ! - Thời háo hức giục . Quân vừa tả vừa vung tay làm điệu bộ:
- Nghe kỹ nè : Anh là một người dày dạn phong trần , tóc phất phơ trong gió , đôi chân giang hồ của anh đã từng giẫm nát bao nhiêu quãng đường dài , dọc ngang qua trăm nơi nghìn chốn . Thỉnh thoảng anh dùng chân đứng trước đám đông , trước bao nhiêu cặp mắt đang nhìn anh thèm thuồng , và anh dõng dạc hô to.
Đang thao thao bất tuyệt , Quân đột ngột ngừng lại , hỏi:
- Sao , mày thấy ông anh này có oai không ?
Thời gật đầu lia!
- Oai , oai ! - Hơn ông anh ca sĩ của mày chưa ?
- Hơn nhiều ! - Thời thừa nhận.
- Vậy mày tả ông anh này há ?
- Ừ ! - Thời đồng ý liền nhưng nó còn thắc mắc - Khí nãy mày tả tới chỗ ảnh hô to trước đám đông nhưng ảnh hô gì sao mày không nói ? Quân nhe răng cười :
- Tao định nói rồi , nhưng để tạo hỏi ý kiến mày coi mày có thích không đã rồi tạo mới nói . Mày biết ảnh hô gì không ?
- Làm sao tạo biết được , nhưng chắc oai lắm hở mày?
- Ừ, oai lắm ! Ảnh hô : “ Cà - rem cây đây ! Hai đồng một cây đây ! ” . Ảnh bán cà - rem dạo mà!
Nói xong , Quân ôm bụng cười sằng sặc còn thằng Thời thì tức anh ách vì bị lừa , nó đấm thùm thụp lên lưng bạn : mày ham thứ “ xịn ” chi !
Quân đưa bài tập làm văn lại cho bạn . b - Trả ông anh ca sĩ lại cho mày nè ! - Đừng có chọc quê ! Tụi nó mà đọc bài làm của tao , tụi nó lác mắt luôn .
- Nè ! - Quân đột ngột đề nghị - Mày không chịu tả anh Hai của mày thì để tạo tả nghe ?
- Ừ , mày tả đi . Tao cho mày mượn ảnh đó . Tạo không hiểu mày khoái tả ảnh ở chỗ nào.
- Mày không khoái nhưng tạo khoái .Ba tao nói những người như ảnh có cuộc sống đẹp , đi xây dựng đất nước ...
Thời nhăn mũi:
- Mày làm như những người khác không ai xây dựng đất nước hết .
- Nhưng ba tao nói ảnh phải chịu đựng nhiều gian khổ . - Thì ai mà chẳng biết chuyện đó , nhưng tả ảnh vô bài làm thì đâu có oai . Cứ tả cái xẻng , cái cuốc của ảnh hoài chán thấy mồ !
- Tạo đâu có cần oai . Tạo khoái anh mày nên tạo tả ảnh , vậy thôi !
- Nhưng mày đâu có biết ảnh nhiều ?
- Sao không biết , ảnh kể chuyện cho tao nghe hoài !
Thế là mấy ngày sau , thằng Quân đem nộp cho cô giáo bài văn tả anh của thằng Thời , còn Thời thì đem nộp bài văn tả một ông anh ... không biết của ai .
Tới ngày cô giáo trả bài tập , cả lớp xôn xao bàn tán . Thời định ninh ông anh ca sĩ của mình nếu không chiếm giải nhất thì ít ra cũng đoạt giải nhì hoặc giải ba . Không ngờ , khi cô hô điểm từng đứa thì bài thằng Thời chỉ được có 5 điểm . Ba bài đạt điểm cao nhất là của Đạt , Thịnh và Quân , mỗi bài được 8 điểm.
Sau khi trả bài , cô giáo nhận xét:
- Kỳ này các em làm bài tương đối tốt , không có em nào dưới điểm 5. Có lẽ là vì em nào cũng có anh và anh là người gần gũi , thân thuộc trong gia đình cho nên em nào cũng tả được . Riêng bài của em Đạt , em Thịnh và em Quân có bố cục gọn gàng , ít sai lỗi Quân viết rất xúc động . Bây giờ em chính tả và chân thực nhất . Đặc biệt bài của em đọc bài làm của mình cho cả lớp nghe!
Mỗi lời nói của cô giáo như một mũi kim chích vô trái tim của thằng Thời , đau nhói . Nó không ngờ nhờ ông anh “ thiệt ” của nó mà thằng Quân được điểm 8 , lại còn được cô giáo khen hết lời . Còn nó thì như một thằng ngốc chính cống , nằm trên đống vàng mà không hay , để rốt cuộc người khác làm giàu nhờ của cải của mình . Nó càng nghĩ lại càng tiếc, càng tức . Nó có cảm giác đây là một sự gian lận mà chính thằng Quân là đứa cướp đoạt phần vinh quang đáng ra phải thuộc về nó . Và trong sự ghen tị tối tăm mặt mũi đó , nó đứng bật dậy , không kịp suy nghĩ :
- Thưa cô , đó là anh của em chứ không phải anh của bạn Quân ạ.
- Cô giáo ngạc - Tại sao là anh của em ? Anh của em là ca sĩ kia mà!
Thời lúng túng giải thích : - Đó là em ... bịa ra ạ . Bạn Quân cũng vậy , bạn ấy mượn anh của em để tả chứ bạn ấy làm gì có anh.
Quân đứng lên : - Nhưng em biết anh của bạn ấy , thưa cô ! Ảnh hay kể chuyện cho em nghe và em cũng rất mến ảnh nên em tả ảnh trong bài làm.
Cô vẫy tay ra hiệu cho hai đứa ngồi xuống rồi nói:
- Các em tả anh của mình hay bịa ra một người anh , điều đó không ai bắt buộc . Nhưng nếu tả anh thật của mình thì tốt hơn , bởi vì đó là người anh mà mình nhìn thấy , hiểu biết và gắn bó , do đó mình tả sẽ sống động , chính xác và nhiều tình cảm hơn . Anh của các em , có người làm nghề này có người làm nghề nọ , nói chung nghề nào cũng tốt , không có nghề nào cao quý và nghề nào thấp hèn . Tuy nhiên trong thời kỳ đang xây dựng lại đất nước như hiện nay thì hình ảnh người thanh niên xung phong đi đến các công trường , nông trường để lao động có một ý nghĩa nổi bật . Bên cạnh đó , dù người anh trong bài làm không phải là anh ruột của mình , nhưng em Quân đã có tình cảm yêu mến với người anh đó , nên bài làm vẫn rất chân thành và xúc động . Thôi , em Quân đọc đi !
Quân đứng dậy , cầm cuốn tập bằng hai tay , bắt đầu đọc . Cả lớp im lặng , lắng nghe :
“ Những ngày đào kinh ở Củ Chi , anh của em và đồng đội đã hì hục lấp hàng trăm hố bom trên khắp làng mạc ruộng đồng . Rồi trên những mảnh đất khô cằn đó , suốt ngày đêm , dù dưới mưa dầm hay nắng gắt , anh vẫn không ngơi tay cuốc từng lát đất để mong ngày mai có những con kinh chở dòng nước ngọt tưới mát ruộng lúa . Có đôi khi cuốc phải đá ong , những kẽ tay rịn máu đỏ lòm mà ngừng tay đế băng bó”.
Từng chữ , từng câu từ từ chảy vô trái tim tức tối của thằng Thời như một dòng suối êm mát , xoa dịu mọi tình cảm nhỏ nhen và gọi lên một niềm xúc động lạ lùng . Hình ảnh của anh Hai nó dần dần hiện lên trong bài văn của bạn . Những câu chuyện đó , những chi tiết đó , Thời biết từ lâu nhưng nó không hề để ý , thậm chí còn coi thường , sao bây giờ trong bài văn của bạn , chúng lại đẹp đẽ và cảm động đến như vậy !
“ Những ngày anh về phát hoang trồng dừa ở nông trường Duyên Hải , muỗi bay từng đàn như trấu , bệnh sốt rét rất nhiều và g*i chà là đâm đau thấu xương , anh vẫn không hề chán nản . Còn nước ngọt thì hiếm hoi vô kể , những lu nước ngọt từ Nhà Bè chở tới bằng ghe , anh và các bạn coi quý hơn cả vàng ! ”.
Cả lớp vẫn im phăng phắc , tưởng chừng có thể nghe rõ tiếng ruồi bay . Giọng thằng Quân vẫn đều đều :
“ Má kêu về thành phố làm việc mấy lần , anh không về , anh đòi ở lại . Anh sống gian khổ ghê , ăn mặc lại rất xuềnh xoàng , cứ bộ đồ màu cỏ và đôi dép râu mà đi dạo phố . Nghe nói anh ăn uống thiếu thốn lắm , vì ở xa thành phố đi chợ rất khó khăn . Người anh gầy , da anh càng ngày càng đen . Em chê anh , anh chỉ cười hiền lành và nói : Tụi anh phải chịu đựng gian khổ xây dựng đất nước để ngày mai các em lớn lên được sung sướng . Em nghe anh nói mà muốn khóc . Em thương anh ghê ” .
Thằng Quân đọc xong rồi mà cô giáo chưa cho ngồi xuống . Cô mải nhìn đi đâu ra ngoài cửa sổ , đầu óc vẫn còn suy nghĩ đến những hình ảnh của bài văn . Trong lớp cũng chẳng đứa nào vỗ tay , chỉ có những gương mặt thừ ra vì xúc động . Chợt cô quay lại , ra hiệu cho Quân ngồi xuống . Lúc đó , cả lớp như bừng tỉnh, tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy.
Thằng Thời không vỗ tay. Nó ngồi gục mặt xuống bàn, nước mắt ướt hai bên má . Nó cảm thấy xấu hổ với anh nó . Nó cảm thấy có lỗi khi phải nhờ đến bài tập làm văn của một người bạn thì mới hiểu hết anh mình. Một lúc sau , nó ngẩng đầu lên và nhoài người kéo vạt áo thằng Quân làm thằng này quay lại nhìn . Nếu biết suy nghĩ như người lớn thì thằng Thời nói “ Tao cảm ơn mày ” nghe nó sâu sắc hơn , nhưng vì không phải là người lớn nên nó chỉ lắp bắp :
- Tao ... xin lỗi mày !
(Hết)
🖌 Nguyễn Nhật Ánh - Út Quyên và tôi——————————————————
📍 Like page để đọc những câu chuyện thú vị, những kiến thức bổ ích được đội ngũ Pikke Book cập nhật mỗi ngày 🔏
📍Xem nhiều bài viết và những cuốn sách hay tại pikkebook.com