Trí Tuệ Cảm Xúc Trẻ
TRÍ TUỆ CẢM XÚC TRẺ nuôi dưỡng thế hệ trẻ biết thấu hiểu bản thân, kết nối hài hòa với người khác và làm chủ cảm xúc.
Chúng tôi đồng hành cùng gia đình và nhà trường kiến tạo môi trường phát triển lành mạnh, bền vững cho trẻ.
Một thay đổi nhỏ… nhưng khiến người mẹ bật khóc.
Ngày trước, mỗi lần đi học về, con sẽ chạy lại ôm mẹ. Có hôm còn kể đủ thứ chuyện trên đường vào nhà.
Nhưng dạo gần đây… Con vẫn về nhà như mọi ngày. Vẫn chào mẹ. Chỉ là không còn ôm nữa.
Ban đầu, chị nghĩ: “Chắc con lớn rồi.”
Cho đến một hôm, khi nhìn thấy con ôm con mèo trong nhà rất lâu… chị bỗng thấy nghẹn lại. Không phải con không cần cảm giác được yêu thương. Chỉ là… con không còn tìm đến mẹ như trước nữa.
Điều khiến chị buồn nhất không phải là cái ôm biến mất.
Mà là chị không nhớ nổi: Nó bắt đầu từ khi nào.
Có những khoảng cách trong gia đình không đến từ cãi vã.
Nó bắt đầu từ những điều rất nhỏ: Con không còn kể chuyện, Không còn ngồi cạnh. Không còn chủ động chạm vào cha mẹ nữa. Và vì mọi thứ diễn ra quá âm thầm…
người lớn thường nghĩ: “Chắc con lớn thôi.”
Nhưng nhiều đứa trẻ không rời xa vì hết yêu cha mẹ. Con chỉ dần thu mình lại sau quá nhiều lần cảm thấy: Mình không được hiểu. Mình nói cũng không ai thật sự nghe. Hoặc cảm xúc của mình luôn bị xem là “quá nhạy cảm”
Một đứa trẻ khi còn nhỏ sẽ tìm đến cha mẹ bằng cái ôm.
Khi lớn hơn, con tìm đến bằng sự chia sẻ. Và nếu một ngày con không còn cả hai…
Đó không phải là chuyện “trẻ lớn tự nhiên thế”.
Mà là một tín hiệu cha mẹ cần nhìn lại. Đôi khi, điều con cần không phải là: “Mẹ làm mọi thứ cho con.”
Mà là: “Mẹ vẫn là nơi con cảm thấy an toàn để gần lại.”
Bạn có nhớ lần gần nhất con chủ động ôm mình là khi nào không?
Và giữa hai mẹ con… điều gì đã thay đổi từ lúc đó?
Trẻ bị dồn nén cảm xúc
Những đứa trẻ trông ổn nhất đôi khi lại là những đứa trẻ mệt nhất.
Vì con không làm phiền ai. Con vẫn đi học. Vẫn ngoan. Vẫn hoàn thành việc của mình.
Nên người lớn nghĩ: “Con ổn mà.”
Nhưng có những đứa trẻ: Buồn cũng không nói. Áp lực cũng im lặng. Mệt cũng cố chịu
Không phải vì con mạnh mẽ hơn.
Mà vì con đã quen với việc không để cảm xúc của mình làm phiền người khác.
Nhiều cha mẹ chỉ chú ý khi con nổi loạn. Trong khi có những đứa trẻ đang âm thầm kiệt sức… nhưng vẫn mỉm cười mỗi ngày.
Điều đáng sợ nhất không phải là một đứa trẻ hay khóc. Mà là một đứa trẻ đã quá quen với việc phải tự nuốt cảm xúc vào trong.
Đừng chỉ hỏi: “Hôm nay con có ngoan không?” “Hôm nay con học thế nào?”
Đôi khi, con cần được hỏi một câu khác: “Dạo này trong lòng con có đang mệt không?”
Con bạn là kiểu trẻ dễ bộc lộ cảm xúc… hay là kiểu luôn nói “con ổn”?
Bắt nạt học đường và cách đối phó
Một đứa trẻ vẫn đi học đều không có nghĩa là nó ổn.
Con vẫn dậy đúng giờ. Vẫn đi học. Vẫn làm bài. Không khóc. Không chống đối. Không gây rắc rối.
Nhìn từ bên ngoài, mọi thứ vẫn rất bình thường. Cho đến một ngày, người mẹ hỏi:
“Sao dạo này con ít cười thế?”
Con im lặng vài giây rồi nói: “Con mệt thôi ạ.”
Chị nghĩ chắc chỉ là mệt học. Cho đến khi nhận ra: Con không còn hào hứng với điều mình từng thích.
Cuối tuần chỉ muốn nằm im. Và càng ngày càng ít nói.
Điều khiến chị đau lòng nhất là: Con không hề “phát tín hiệu” mạnh mẽ.
Không nổi loạn. Không khóc lóc. Con chỉ âm thầm chịu đựng.
Rất nhiều đứa trẻ đang như vậy. Vẫn đi học đều. Vẫn hoàn thành trách nhiệm. Vẫn nói “con ổn”.
Nhưng bên trong… đã mệt từ rất lâu.
Vì nhiều đứa trẻ được dạy rằng: Đừng than phiền. Đừng làm cha mẹ lo. Cố lên một chút là được. Nên con học cách giấu cảm xúc rất giỏi.
Điều đáng sợ không phải là khi con bật khóc. Mà là khi con quá quen với việc phải tự chịu đựng một mình.
Đôi khi, điều con cần không phải là: “Con phải cố thêm.”
Mà là một người đủ tinh tế để hỏi: “Dạo này trong lòng con có đang quá mệt không?”
Lần gần nhất bạn thật sự hỏi con “Con có mệt không?” là để hiểu cảm xúc của con…
hay chỉ để nhắc con cố gắng hơn?
Bạn đang tự hào về điểm số của con…hay đang thật sự hiểu cảm xúc của con?
Nhiều cha mẹ biết rất rõ:
Con được mấy điểm
Đứng thứ bao nhiêu
Mạnh môn gì, yếu môn gì
Nhưng lại không biết:
Điều gì khiến con áp lực gần đây
Con đang sợ điều gì
Hay tối qua con đã khóc vì chuyện gì
Chúng ta dành rất nhiều thời gian để theo dõi kết quả của con. Nhưng lại ít khi dừng lại để hỏi: “Dạo này trong lòng con có mệt không?”
Một đứa trẻ học giỏi vẫn có thể cô đơn.
Một đứa trẻ luôn ngoan vẫn có thể đang chịu áp lực rất lớn.
Điều đáng sợ nhất không phải là con điểm kém.
Mà là con dần tin rằng: “Giá trị của mình… chỉ nằm ở kết quả.”
Rồi một ngày, con không còn cố gắng vì yêu việc học nữa.
Con chỉ cố gắng để không làm cha mẹ thất vọng.
Nếu bỏ hết điểm số ra ngoài, bạn có thật sự biết con mình đang cảm thấy thế nào không?
Lo lắng là gì?
Con học giỏi nhưng.....
Con vẫn đi học đầy đủ. Điểm số vẫn tốt. Không cãi lời. Không làm cha mẹ phải “đau đầu”. Nhìn từ bên ngoài, đó là một đứa trẻ rất ổn.
Nhưng chỉ có cha mẹ mới cảm nhận được:
Con ít nói hơn trước.
Ít ngồi cạnh hơn trước.
Ở trong cùng một nhà… nhưng luôn đóng cửa phòng.
Hỏi gì cũng trả lời.
Nhưng chưa bao giờ kể thêm.
Nhiều cha mẹ từng nghĩ: “Chỉ cần con ngoan, học tốt là được.”
Cho đến khi một ngày họ nhận ra: Con vẫn lớn lên rất tốt… chỉ là không còn lớn lên cùng mình nữa. Điều đau nhất không phải là con hư. Mà là con dần quen với việc
tự chịu đựng mọi thứ một mình. Có những đứa trẻ rất hiểu chuyện. Hiểu chuyện đến mức:
Không muốn làm cha mẹ lo
Không dám nói cảm xúc thật
Và quen với việc im lặng để giữ hoà khí
Cha mẹ tự hào vì con trưởng thành sớm.
Nhưng đôi khi quên mất: Một đứa trẻ luôn “ổn” không có nghĩa là bên trong con thật sự ổn. Và rồi khoảng cách xuất hiện lúc nào không ai biết.
Không ồn ào.
Không xung đột.
Chỉ là… có những điều con không còn muốn mang về nhà nữa.
Con bạn có đang “rất ổn” theo cách khiến bạn yên tâm… hay theo cách khiến con dần xa gia đình?
Tìm hiểu chu kì của tức giận
Click here to claim your Sponsored Listing.
Location
Category
Contact the school
Telephone
Website
Address
354 Bạch Đằng, Hoàn Kiếm
Hanoi
100000