06/12/2023
“Lớp học văn Bằng sơ đồ tư duy Cùng cô Minh Đức
xin giới thiệu Đoạn văn chia sẻ cảm nhận đoạn bài thơ “ Gò me” ( Hoàng Tố Nguyên ) Của bạn Nguyễn Kim Nhật Minh - học sinh lớp 7A văn online Cô Minh Đức. Cô nghĩ rằng bài văn của bạn Nhật Minh cũng như các con học sinh của cô sẽ là những minh họa thực nhất để quý phụ huynh cảm nhận được học lực của các con học sinh cũng như chất lượng của lớp học văn bằng sơ đồ tư duy !
Cảm nhận bài thơ “ Gò me” ( Hoàng TốNguyên ) :Nhật Minh-7A online):
Bài thơ "Gò Me" của Hoàng Tố Nguyên là bài thơ ca ngợi vẻ đẹp của miền đất Gò Me quê hương của nhà thơ. Qua những dòng thơ đậm chất Nam Bộ và những hình ảnh sống động của miền đất Gò Me, bài thơ là tiếng lòng nhớ thương thiết tha của nhà thơ về quê hương của những người miền Nam. Chỉ cần đọc một lần thôi bài thơ khiến người đọc có cảm nhận sâu sắc như tác giả đang ngắm nhìn, đang nghe, đang lắng chìm sống cùng với những hình ảnh thân thương, bình dị của quê hương. Vẻ đẹp của quê hương được thể hiện qua những hình ảnh thân quen của Gò Me. Tác giả đã họa lên không gian vô cùng rộng lớn với hình ảnh gần gũi bình dị của " bể, triền đê, ruộng lúa, ao làng". Không chỉ hình ảnh đã góp phần trong việc xây dựng nên bức tranh Gò Me thân thuộc mà những âm thanh thật ấn tượng. Tiếng lao xao của vườn mía, leng keng của nhạc ngựa, nhẹ nhàng xào xạc của mái lá đã làm nên sự sống động của hình ảnh Gò Me. Cùng với đó là ánh sáng từ những nguồn khác nhau: ánh sáng trầm tĩnh của đốm hải đăng đang tắt, ánh sáng của vầng trăng khuya êm ả, ánh nắng mặt trời rực rỡ bao phủ quê hương, tất cả như khơi gợi nỗi nhớ da diết... Trên bức tranh bình yên ấy là hình ảnh con người Gò Me cũng hoà vào không gian bao la này. Các cô gái của Gò Me "đôi gò má núm đồng tiền" "má đỏ thẹn thò", hành động "nọc cấy, tay tròn, giã me bên trã canh chua ngọt ngào, véo von điệu hát cổ truyền". Những hình ảnh quê hương, con người cùng âm thanh của mảnh đất Gò Me rất bình dị , thuần khiết và rất quen thuộc, đẹp đẽ. Đặc biệt là hình ảnh nhân vật " tôi " với những hành động thật gần gũi như: cắt cỏ, chăn bò, gối áo lên đầu, nằm dưới hàng me" đã mang đến cho người đọc thấy được sự nhẹ nhàng, thư thái của bài thơ. Thi phẩm là lời tâm tình âm thanh phát ra từ trái tim nồng ấm đã mang đến người đọc đến với mảnh đất Gò Me cùng cảm nhận tình cảm tha thiết của tác giả về quê hương yêu dấu!
Gò Me
Tác giả: Hoàng Tố Nguyên
Quê tôi đó! Mặt trông ra bể,
Đóm hải đăng tắt loé đêm đêm.
Con đê cát đỏ cỏ viền,
Leng keng nhạc ngựa ngược lên chợ Gò.
Ruộng vây quanh, bốn mùa gió mát,
Lúa Nàng – keo chói rực mặt trời.
Ao làng trăng tắm, mây bơi,
Nước trong như nước mắt người tôi yêu.
Quê tôi sớm sớm, chiều chiều,
Lao xao vườn mía.
Mái lá khoan thai thở làn khói nhẹ,
Những chị, những em má núng đồng tiền.
Nọc cấy, tay tròn, nghiêng nón làm duyên,
Véo von điệu hát cổ truyền.
Tre thôi khúc khích, mây chìm lắng nghe:
“Hò ơ… Trai Biên Hòa lụy gái Gò Me,
Không vì sắc lịch, mà chỉ vì mê giọng hò”.
Ôi, thuở ấu thơ,
Cắt cỏ, chăn bò.
Gối đầu lên áo,
Nằm dưới làn me, nghe tre thổi sáo.
Lòng nghe theo bướm, theo chim,
Mạ non cong vắt lưỡi liềm,
Lá xanh như dải lụa mềm lửng lơ.
Ôi, vui sao những lễ hội đình chùa,
Rước sắc cuối năm, giựt giàn tháng bảy.
Thân áo vá quàng, lại thay vạt mới,
Hẹn hò, đổi guốc trao khăn.
Trống giục thâu đêm, gối bỏ không nằm,
Tóc bạc nghe kinh, tuổi xanh tình tự.
Tôi, sáu tuổi trong lòng bà, hớn hở,
Xem tuồng “Đoạt Võ Trạng Nguyên”.
Để ra về mơ mãi chuyện thần tiên,
Moi đất sét nặn quả chùy Nguyên Bá.
Ôi! Những tháng mưa dầm lạnh giá,
Đường làng thụt móng chân trâu.
Tre, cau phờ phạc,
Cánh cò mặt nước đồng sâu.
Hai bên hàng xóm têm trầu,
Áo tơi, nón lá, gọi nhau đổ lờ.
Những trưa nắng thơm mùa gặt hái,
Mái đình cong, cu gáy xa xa.
Con đê nắng đổ chói lòa,
Me xanh tỏa bóng, gió hòa trong cây.
Già phanh áo, gối tay, ríu mắt,
Gái dụm đầu bói Lục Vân Tiên.
Trai làng kính cẩn ngồi yên,
Giọng ông tôi lại cất lên, kể rằng:
“Cửa Cần Giờ vào năm khởi nghĩa,
Sóng Cần Giờ đỏ khé máu tươi!
Gò Công oanh liệt một thời!
Ông Trương “Đám-lá-tối-trời” đánh Tây”.
Ruộng Gò Công cò bay thẳng cánh,
Ao Gò Me nước gánh không vơi.
Đất lành màu mỡ sinh sôi,
Nếp than, nấm rạ làng tôi vẫn nghèo.
Trước khi nhắm mắt thân yêu,
Bà tôi dám ước mơ nhiều hơn đâu.
Một vuông khăn đỏ bịt đầu,
Nợ nần truyền kiếp trông vào con thơ.
Ôi! Gò Me,
Các bác, các cô.
Các dì, các cậu,
Mồ hôi muối trắng hai vai áo.
Đêm không đèn húp cháo thay cơm,
Nhặt từng hạt lép trong rơm.
Nhìn bầu sữa cạn, thương con héo gầy.
(Lúa đâu dám phụ người cày
Nhà ai ngói đỏ, lẫm đầy lúa khô!)
Qua đường lưới cá, mò cua,
Ngó con sông bạc mà lo phận nghèo!
***
Quê hương tôi bao nhiêu thay đổi,
Ngọn tầm vông, nón cói buổi đầu.
Trong lòng đất nước khổ đau,
Đứng lên không một sức nào chuyển lay.
Chín năm chúng ruồng, vây, giết, đốt,
Chín năm ta diệt bốt, gài chông.
Máu Trương Công Định anh hùng,
Qua tay Đảng, rót vào lòng nhân dân.
Trên đất Bắc xanh mầm hy vọng,
Đêm như ngày, tôi ngóng từng tin.
Gò Công đẫm máu biểu tình,
Gò Me, tuy vắng trống đình bao năm.
Tắt tiếng hát đêm trăng hò hẹn,
Chỉ còn vang tiếng biển thét gào.
Tôi nằm trên võng mẹ đưa,
Có chim cu gáy giữa trưa hanh nồng.
Tiếng ai vút đầu bông lúa chín,
Gió dìu vương xao xuyến bờ tre:
“Hò ơ… Trai Biên Hòa lụy gái Gò Me
Không vì sắc lịch, mà chỉ vì mê giọng hò!”
Chị tôi má đỏ thẹn thò,
Giã me bên trã canh chua ngọt ngào.
Thơ tôi như chiếc hôn đầu,
Gò Công yêu dấu, đâu nào má em?