09/12/2022
Tốt xấu trên đời này, không phải nhìn bề ngoài mà thấy được, cũng không phải chứng kiến ở giây phút hiện tại mà hiểu được.
Có những chuyện, ta nhìn chỉ là đôi mắt của ta, cũng có những chuyện phải chờ rất lâu để thời gian trả lời.
Vậy nên, đúng sai trong một câu chuyện, nếu không để giải quyết điều gì thì cứ bước qua và bỏ đi. Thị phi là thứ phù du, một ngày còn ham vướng là một ngày còn chật vật.
Nhìn lên bầu trời cao rộng, tìm đến nơi nhiều cây cối: hít một hơi thật dài, là lòng được nhẹ tênh!
09/12/2022
Câu chuyện của ngày xưa 🥰🥰🥰
09/12/2022
Người chồng quốc dân trước khi đi công tác còn tranh thủ kho cho vợ nồi thịt gà theo đúng khẩu vị vợ yêu thích. Không biết kiếp trước chàng nợ tôi bao nhiêu hay nợ tôi bao nhiêu kiếp trước. Nhưng chắc chắn tối nay tôi sẽ ăn bát cơm rưới nước gà kho vàng ruộm kia, cắn miếng thịt gà đậm đà thơm nức mùi gừng và lá chanh rồi xem lại mối tình 10 kiếp trong Lưu ly mỹ nhân sát rồi ủ mưu xem làm thế nào để chàng tiếp tục trả nợ tôi thêm vài kiếp nữa 😁😁😁
09/12/2022
Chuyến từ thiện vùng cao, chúc toàn thể hội yoga 1 sức khỏe thật tốt để hoàn thành những chuyến thiện nguyện tiếp theo nhé yêu thương mọi người.
09/12/2022
thành quả của người nông dân 😃
09/12/2022
Chúc mọi người có 1 bầu trời sức khỏe, 1 biển cả tình thương, 1 đại dương tình bạn, 1 điệp khúc tình yêu, 1 người yêu chung thủy, 1 sự nghiệp sáng ngời, 1 gia đình thịnh vượng. mong mọi điều tốt lành đến với gia đình tôi
09/12/2022
✨ MỘT TRĂM QUẢ BÓNG BAY VÀ BÀI HỌC CUỘC ĐỜI THẤM THÍA
Khi đang giảng bài trên lớp một ngày, một vị giáo sư đại học đột nhiên dừng lại vì muốn dạy cho 100 sinh viên của mình một bài học quý giá.
Ông đưa mỗi sinh viên một quả bóng bay, yêu cầu họ thổi phồng nó lên rồi viết tên của mình lên trên. Sau đó, ông yêu cầu họ bỏ quả bóng bay sang căn phòng bên cạnh.
Sau khi tất cả hoàn thành nhiệm vụ, các sinh tập trung bên ngoài căn phòng, bây giờ đã chứa đầy bóng. "Các em có 5 phút để sang phòng bên kia tìm quả bóng viết tên của mình, và quay lại giảng đường." - vị giáo sư nói 5 phút trôi qua nhanh chóng, và không một ai tìm được quả bóng của mình.
Tất cả đều bước ra khỏi phòng. Sau đó, vị giáo sư yêu cầu họ thay đổi cách mình tìm quả bóng. Bây giờ họ có thể lấy bất kì quả bóng nào rồi đi tìm người viết tên trên đó để đưa cho họ.
Kết quả là, mọi người đều lấy được quả bóng mang tên mình trước khi hết 5 phút.
"Đây là một ẩn dụ" - vị giáo sư giải thích.
”Đây chính xác là những gì đang xảy ra trong cuộc sống của chúng ta. Mọi người đều điên cuồng đi tìm hạnh phúc của mình, nhưng không ai biết nên tìm nó ở đâu. Hạnh phúc của chúng ta nằm trong tay mỗi người. Nếu bạn mang lại cho người khác hạnh phúc, bạn cũng sẽ có THÊM hạnh phúc cho mình." Và đó là ý nghĩa của cuộc đời này! ♥️♥️♥️
Nguồn sưu tầm .
Ps : Hoa của nhà làm ra, chúc mọi người ngày mới tốt lành
09/12/2022
Sau 10 năm trở lại Nha Trang😍😍😍
09/12/2022
Hôm nay Ba Mẹ ra mua tờ báo Thanh Niên...
Ngay trang nói về Học Lịch Sử, Quét mã cái rẹt là các con được học Lịch Sử bằng Song Ngữ MIỄN PHÍ ❤
Anh chị nhớ nói cho người thân, bạn bè, đồng nghiệp được biết ❤
09/12/2022
Mỗi loài hoa đều mang trong mình một ý nghĩa, một vẻ đẹp riêng. Nó có thể tượng trung cho sự kiêu hãnh những cũng có thể tương trưng cho niềm kiêu hãnh, sức sống mãnh liệt.
09/12/2022
Sau cơn mưa, cây cối trong vườn được uống nước no nê!
09/12/2022
Tết xưa và nay!
Gọi là xưa nhưng thật ra, tôi đang nhớ về những năm 80-90 của thế kỉ 20.
Trong kí ức của thế hệ 7x,8x chúng tôi ngày ấy thì Tết là sự kiện trọng đại và vô cùng thiêng liêng. Vẹn nguyên trong tôi là niềm háo hức chờ Tết từ những ngày cuối tháng 11 ta. Thế nên, sang tháng Chạp tôi thấy thời gian trôi đi chậm lắm,là bởi vì ngày nào tôi cũng mong Tết.
Tôi không có kí ức về những ngày bấc khan nhưng lại nhớ quay quắt về những ngày mưa dầm. Tôi không bị đói như các bạn cùng trang lứa nhưng rét thì nếm đủ.Ngày ấy có bao nhiêu áo là mang ra mặc hết cho đỡ rét: áo cũ và chật thì mặc bên trong, rồi cứ lần lượt mặc 5 áo 6 áo nữa mà vẫn cứ rét, rét đến mức tím tái cả mặt mũi và 2 hàm răng va vào nhau lập cập. Tôi nhớ những ngày mưa dầm giáp Tết là bởi tôi háo hức đi xem bố tôi và hàng xóm đụng lợn để chờ đợi họ chặt cho cái đuôi lợn rồi đám trẻ xúm xít chia nhau. Sau ngày đụng lợn thì nhà ai cũng gói bánh chưng và lạch cạch tiếng cối đá giã giò râm ran trong ngõ nhỏ. Ngày ấy câu cửa miệng người ta hỏi thăm nhau là: năm nay nhà có đụng lợn không, bánh chưng gói bao nhiêu cái, nhà làm được mấy cái giò? Thế là,Tết to hay Tết bé phụ thuộc vào giò và bánh chưng .
Tôi vẫn nhớ như in những đêm giao thừa,Bố tôi thường gọi chị em tôi dậy sớm nhưng thường là khi tiếng chuông trong dài cát sét chầm chậm thả 12 tiếng tôi mới dậy được, mà dậy thì chỉ thấy mưa lây rây và trời tối đen chứ tôi chẳng cảm nhận được gì.Thằng em tôi thì dậy sớm lắm vì nó chầu chực đến giao thừa chỉ để đốt pháo, nó làm pháo từ đầu tháng chạp xong gói vào vỏ bao xi măng và cất trên kèo bếp.
Ngày ấy nhà nào cũng đốt pháo, nhà nào mua được bánh pháo Bình Đà có giấy màu xanh đỏ là hỉ hả lắm, lũ trẻ con trong xóm căn cứ vào xác pháo nhiều hay ít,giấy pháo màu gì để vênh mặt tự hào Tết nhà mình to hơn nhà kia.
Cái sự đi tết cũng đầy kỉ niệm. Quê ngoại tôi ở khác xã nên sáng mùng Một,3 bố con bấm chân xuống đường trơn lầy lội đất chiều chua để đến tết bà ngoại. Kinh hoàng nhất là trượt chân ngã xuống đường, mà tôi thì hay bị ngã. Cái mùi âm ẩm hoà lẫn mùi khói bếp lúc đứng hơ lửa cho quần áo khô đã ám ảnh tôi tới tận bây giờ.
Với tôi ngày ấy chỉ thực sự hết Tết khi cái bánh chưng cuối cùng được cắt ra, liễn mỡ được tráng nước nóng rồi rửa sạch cất đi.
Sau này tôi lớn lên đi học đại học rồi lấy chồng, sinh con và bộn bề lo toan mọi việc nhưng trong tôi vẫn vẹn nguyên kí ức về Tết xưa của tôi. Bởi vì ngày ấy tôi vô lo vô nghĩ, mọi việc đã có bố mẹ tôi lo.
Ngày nay, khi tôi đã nhiều tuổi hơn bố mẹ tôi khi xưa và các con tôi đã lớn.Khi bố tôi đã là người thiên cổ thì tôi lại là người đánh thức các con tôi trong những đêm giao thừa. Các con tôi nói rằng chúng thích nhất giờ phút giao thừa vì chúng cảm nhận được sự thiêng liêng của thời khắc giao thời giữa năm cũ và năm mới. Và rồi thành quen, gia đình tôi chưa bao giờ ngủ quên trong thời khắc đầu tiên của năm mới!
Tết là sang năm mới, là bỏ lại cuốn lịch cũ,và tôi thảng thốt nhận ra mẹ tôi giờ lúc quên lúc nhớ. Tôi không muốn tuổi của mẹ tôi nhiều thêm dẫu biết rằng không sao tránh khỏi quy luật của thời gian. Nghe mọi người hát bài mừng tuổi mẹ mà tôi ao ước giá như trở lại Tết xưa!!!