18/03/2024
Dù sau này có ra sao thì con vẫn mãi là con gái bé bỏ.ng của bố, luôn được bố yêu thương, che chở và bảo vệ! ❤
Nguồn: Ông bố hoàn hảo
Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Cộng đồng phụ huynh chia sẻ kinh nghiệm giáo dục giới tính cho con, Education, Số 7 Đường 2. 2 gamuda garden/Trần Phú/Hoàng Mai/Hanoi, Hanoi.
18/03/2024
Dù sau này có ra sao thì con vẫn mãi là con gái bé bỏ.ng của bố, luôn được bố yêu thương, che chở và bảo vệ! ❤
Nguồn: Ông bố hoàn hảo
14/03/2024
Ko c.ãi đc....🥴
Nguồn: Cùng con
16/09/2023
Trêu đi ông cho một lỗ nữa 🤣🤣
Nguồn: Sưu tầm
13/09/2023
❤ Ngày xưa vui nhỉ...
Chẳng có điện thoại, cũng chẳng có internet nhưng chẳng bao giờ thấy buồn
Không có sơn hào hải vị, chỉ cần cơm nóng với chút muối vừng vẫn ngon nghẻ đánh sạch cả tô cơm
Chẳng có điều hoà mát lạnh, chỉ có gió trời và quạt mát từ tay mẹ
Ôi tuổi thơ, ước một lần được quay lại...
Nguồn: Sưu tầm
31/05/2023
Nếp nhà và sự hiểu lầm về tự do,
Hôm lâu rồi có chị nhắn tin và muốn gọi trực tiếp để kể về những “phá phách” của đứa con 14 tuổi của chị.
Chị bảo, từ nhỏ nó được yêu thương chiều chuộng, bố mẹ không mắng mỏ bao giờ, ông bà và chị gái nó thì còn chiều nó hơn cả bố mẹ.
Đại khái là theo chị ấy, thì đứa nhỏ này từ lúc sinh ra đã đầy đủ cả về vật chất lẫn tinh thần, yêu thương chiều chuộng không thiếu thứ gì.
Và đứa bé 14 tuổi phá phách bây giờ đã từng là đứa bé ngoan khi còn nhỏ.
Giờ thì nó tuyên bố, một là gia đình để nó tự do sống theo ý nó, hai là nó sẽ bỏ nhà ra đi, đến chỗ nào có người sẵn sàng tôn trọng sự tự do của nó…
Vậy là cả nhà "sợ" đứa nhỏ 14 tuổi. Bố giáo viên, mẹ nằm trong hàng ngũ lãnh đạo ở cơ quan, ông bà người là dược sĩ, người đã từng “thét ra lửa” ở công ty, chị gái đi làm công ty nước ngoài, cũng khá…. đều sợ nó.
Đứa nhỏ học hành thì láng tráng. Rồi đi học về, thích thì nói chuyện, không thích thì vào phòng đóng cửa chặt, còn treo biển cấm vào nọ kia.
Ăn nói thì trống không, sẵn sàng mắng bác giúp việc vì bác lỡ gọi nó ăn cơm lúc nó đang chơi trò chơi điện tử, hoặc mắng mẹ vì mẹ đã nhắn tin hỏi nó cái gì đó lúc nó đang chơi với bạn, mắng cả ông bà vì ông lỡ nhắc nó vặn nhạc nhỏ xuống. Nó bảo ông cần yên thì cứ đóng cửa lại, vì nó chỉ khoái nghe nhạc đập thùng to…
Nhà cửa không dọn, việc nhà không tham gia.
Nó thích là xách xe ra khỏi nhà, đi quán đi xá tùm lum, rồi tiêu xài, rồi ăn chơi, mặc đồ hàng hiệu, đua đòi theo chúng bạn.
Sở dĩ nó tự có tiền ăn chơi, là bởi vì từ nhỏ được chiều, lúc nào tiền cũng rủng rỉnh, riêng tiền mừng tuổi, mừng sinh nhật, hoặc thưởng khi được điểm cao… đã khá nhiều rồi.
Giờ nếu cần thì nó chỉ cần nhắc nhẹ là bà nội đưa cho luôn một mớ tiền vì bà quan niệm, có mỗi đứa cháu trai, không cho nó thì cho ai.
Chị ấy kể, thực sự là cả nhà “thoi thóp” sợ nó. Chỉ sợ nó mếch lòng, rồi bỏ nhà ra đi thật, hoặc lỡ đâu nó nghĩ dại, làm gì đó hại đến bản thân….
Chị bảo, nó bảo đó là sự tự do, nó cần được tự do, trẻ con ở nước ngoài đều thế cả.
Chị bảo, chị cũng đã hỏi một số nhóm bạn bè, nhưng đa phần đều khuyên thôi nên cố chịu đựng, chờ đợi cho qua cơn khủng hoảng đi.
Lúc nhắn tin cho mình, chị bảo chị bắt đầu bị đau đầu, mất ngủ rồi vì lo lắng và mệt mỏi quá.
Bố cháu cũng đã rất chán nản, mệt mỏi, ông bà thì muốn chuyển về trang trại ở cho yên tĩnh.
Câu hỏi lớn của chị là, chờ đợi hay là xử lý vấn đề ?
****
Lâu lâu mình vẫn đọc được những câu chuyện tương tự. Và nhiều cha mẹ bảo nhau, thôi “nín thở”, “thoi thóp”, “nhịn” cho nó qua cái tuổi ẩm ương đi, hi vọng rồi mọi chuyện sẽ ổn.
*****
Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh.
Riêng mình thì thấy một số người / đứa trẻ đang có sự hiểu nhầm về sự tự do. Với mình, tự do là thứ hết sức quý giá. Nhưng đừng vì tự do của bản thân mà làm ảnh hưởng tới người khác.
Và làm cho những người trong gia đình sống khổ sống sở, lo lắng, cáu giận, bất bình mà không dám thể hiện ra.
Hoặc tự do không có nghĩa là nói năng bậy bạ, mắng người nọ, quát người kia…rất thiếu tôn trọng.
Như vậy có thể nói là quá trớn chứ không phải sự tự do, tự chủ đâu.
*****
Với mình, nhà thì phải giữ nền nếp, có trên có dưới.
Cha mẹ chia sẻ, thương yêu, đùm bọc, dạy dỗ, trợ giúp, hướng dẫn, đi bên cạnh con, luôn mở rộng vòng tay với con… không có nghĩa là “bằng vai phải lứa”.
Cha mẹ, ông bà, kiểu gì cũng nên giữ vai trò của cha mẹ, ông bà. “Làm bạn” với con thì cũng chỉ đến mức nào đó thôi chứ đúng không ?
Cha mẹ có thể để cho con được tự do : lựa chọn cách ăn mặc, đầu tóc, đồ dùng cá nhân…..
Nhưng phải phù hợp với điều kiện sống của gia đình và của chính đứa nhỏ. Một đứa nhỏ chưa làm gì ra tiền, cũng không đóng góp, chia sẻ, tham gia làm việc nhà, thực sự không nên cho nó ăn xài thả cửa, tiền tiêu cả mớ như vậy được.
Đó không phải là sự tự do, mà là nuông chiều quá mức, lạm dụng quá mức.
Riêng về thái độ sống, giá trị sống thì luôn phải giữ nền nếp, biết đúng biết sai, biết sống tử tế, có trách nhiệm chứ.
Từ lúc con mình còn nhỏ, mình dạy con có thể phát biểu ý kiến, bàn luận, đưa lời nhận xét, hoặc nói những gì con muốn, ở nhà, ở trường, ở ngoài xã hội… nhưng cần làm trong sự đàng hoàng, điềm tĩnh, tôn trọng người khác, cha mẹ, thầy cô, bè bạn…
Cũng ngay từ lúc con còn nhỏ, mình đã quy định những gì con được làm, những gì không được, những giới hạn cần tôn trọng.
Nếu con không đồng tình với những quy định, hoàn toàn có thể đưa ra bàn luận, trao đổi, tìm ra giải pháp, cách làm có thể chấp nhận được đối với cả gia đình.
Và con mình đi qua tuổi thiếu niên một cách hết sức bình yên. Mình nghĩ chính là nhờ được dạy dỗ theo nền nếp từ nhỏ như vậy đó ạ.
*****
Trở lại câu hỏi, mình nghĩ nếu cha mẹ đã “lỡ” sai đường, thì nên "xử lý", đừng chờ đợi.
Vấn đề là xử lý thế nào cho ổn, tránh gây đổ vỡ, tổn thương cả hai bên. Ví dụ nên lùi lại một chút, cùng nhau bàn bạc, xây dựng lại nếp nhà, giúp con hiểu đúng về chữ / sự tự do chẳng hạn.
-st- nguyenthuhang-
25/05/2023
Bố mẹ đã chăm con đúng cách chưa?
🍀 Chăm sóc con cái là một trong những trách nhiệm quan trọng nhất của người cha mẹ, đòi hỏi sự quan tâm, tình yêu và sự hy sinh. Chăm sóc con cái đòi hỏi cha mẹ phải cung cấp đủ dinh dưỡng cho con, bảo vệ sức khỏe của con, đảm bảo môi trường sống an toàn và hỗ trợ cho con phát triển toàn diện.
🍀 Để cung cấp đủ dinh dưỡng cho con, cha mẹ cần đảm bảo con được ăn đủ các nhóm thực phẩm, bao gồm đạm, carbohydrate, chất béo, vitamin và khoáng chất. Cha mẹ nên đảm bảo cho con được ăn đủ các loại thực phẩm như thịt, đậu, hạt, sữa, rau củ, trái cây và sản phẩm từ sữa. Ngoài ra, cần hạn chế đồ ăn có chứa đường và chất béo không tốt cho sức khỏe.
🍀 Bảo vệ sức khỏe của con cái là rất quan trọng, đặc biệt là trong những năm đầu đời của trẻ. Cha mẹ nên đưa con cái đến bác sĩ định kỳ để kiểm tra sức khỏe và tiêm phòng. Họ cũng nên giúp con cái giữ vệ sinh cá nhân và rửa tay thường xuyên để ngăn ngừa các bệnh tật lây lan. Ngoài ra, cha mẹ cần giữ cho môi trường sống của con cái sạch sẽ và an toàn, không có các chất độc hại và đảm bảo cho con cái được sinh hoạt và chơi đùa trong một không gian an toàn.
🍀 Giáo dục và hỗ trợ cho con cái là một phần rất quan trọng trong việc chăm sóc con cái. Cha mẹ nên cung cấp cho con cái một môi trường học tập và phát triển tích cực, bao gồm việc đọc sách cùng con, giúp con học các kỹ năng tương tác xã hội và khuyến khích con tập thể dục thường xuyên. Nếu có vấn đề gì về sức khỏe hoặc giáo dục của con, cha mẹ nên tìm kiếm sự giúp đỡ từ các chuyên gia chăm sóc trẻ em hoặc giáo viên.
🍀 Một yếu tố quan trọng khác trong việc chăm sóc con cái là giúp con phát triển kỹ năng tự lập. Cha mẹ cần khuyến khích con cái đóng vai trò chủ động trong việc tự giải quyết các vấn đề, tạo cơ hội cho con cái tham gia các hoạt động độc lập và trao cho con cái trách nhiệm thích hợp với độ tuổi của họ. Điều này giúp con cái phát triển kỹ năng tự tin, độc lập và có trách nhiệm.
🍀 Cuối cùng, để chăm sóc con cái tốt, cha mẹ cần giữ cho mình sức khỏe tốt. Cha mẹ cần đảm bảo được giấc ngủ đủ và thường xuyên tập thể dục để giữ cho cơ thể khỏe mạnh và tinh thần sảng khoái. Cha mẹ cũng nên tìm kiếm sự hỗ trợ từ gia đình và bạn bè, hoặc tham gia các câu lạc bộ hoặc nhóm hỗ trợ để giải tỏa áp lực và chia sẻ kinh nghiệm trong việc chăm sóc con cái.
Tóm lại, chăm sóc con cái đòi hỏi sự quan tâm, tình yêu và hy sinh của cha mẹ. Việc cung cấp đủ dinh dưỡng, bảo vệ sức khỏe, hỗ trợ phát triển và giáo dục cho con cái là những yếu tố quan trọng để giúp con cái phát triển toàn diện và có một cuộc sống khỏe mạnh và hạnh phúc.
—----------------------------------------------
23/05/2023
Những đứa trẻ luôn cảm thấy đơn độc khi ở chốn đông người.
Nhớ ngày trước đi học không dám tham gia hoạt động ngoại khóa, thấy người ta được vào câu lạc bộ cũng muốn, rồi lại không đủ dũng khí điền đơn đăng ký, vì sợ tới chỗ đông người, không biết cách bắt chuyện, không giỏi để mở lời, lại sợ, chỉ đứng một góc có mỗi mình thôi.
Sợ cảm giác mọi người náo nhiệt, bản thân cứ lầm lũi một mình.
Muốn nói mà miệng chẳng nên câu.
Trên lớp cũng chẳng có nhiều bạn bè.
Đi làm cũng không có mối quan hệ này mối quan hệ nọ, rất muốn mở lời, mà đôi lúc điều ấy thật khó khăn. Lúc nào cũng thấy cô đơn, lúc nào cũng thấy lạc lõng, đó chính xác là cảm giác khi bước chân ra thế giới ngoài kia của những đứa trẻ hay nghĩ nhiều.
Cái cảm giác chạy xe một mình về nhà, mua đồ một mình, ăn cơm một mình, có khi đi xem phim cũng chỉ mua một vé. Cái cảm giác sẽ chẳng ai thấu hiểu và san sẻ được những nỗi sợ ấy, những người đơn độc đôi khi cũng thật đáng thương.
Chúng mình đến với thế giới này một mình, có lẽ nhiều khi cũng phải tự mình trải qua nhiều thứ, không cần cậy nhờ đến sự giúp đỡ của ai. Người ta nói sở hữu một trái tim nhạy cảm là điều bất hạnh nhất trên đời, nhưng biết làm thế nào được, đôi khi đơn độc cũng là một dạng an toàn, chúng mình, hãy cứ sống là chính chúng mình thôi.
Đứa trẻ nghĩ nhiều trong ta sợ người khác phán xét nó, không biết nó đã làm đúng hay làm sai, chỉ vì vài câu nói của người đời mà có đêm mất ngủ, từng vấp ngã, từng đớn đau nhiều lần nên càng khó mở lòng.
“Sự cô đơn không nằm ở việc không có bạn bè hay người thân mà ngay cả trong sự sum vầy ta vẫn cảm thấy không có ai có thể hiểu tường tận từ sâu trong tâm hồn. Là sự cô đơn như thể chỉ có một mình mình trên một hành tinh đơn độc trong đầu, một hành tinh không bao giờ có khách viếng thăm.”
Thế nhưng những đứa trẻ ấy vẫn không ngừng tin.
Tìm kiếm một điều xa xôi chất chứa hy vọng…
Rồi một ngày, sẽ có một, hai, rồi vài vị khách đến thăm hành tinh đơn độc của nó, đó sẽ là những người nó trân quý nhất trên đời.
Nhất định, sẽ sớm thôi…
-st- Inside the Box
20/05/2023
Chào các mẹ, hôm qua mình có đọc 1 bài của một mẹ đang băn khoăn về việc không biết nên chọn trường , chọn lớp cho con.
Thực ra đó là một vấn đề , để đưa ra quyết định không hề dễ dàng, bởi chúng ta là cha mẹ, ai cũng muốn điều tốt nhất cho con, tuy nhiên, điều mà chúng ta cho là tốt lại chưa chắc đã phù hợp với con, và đúng tam tư nguyện vọng của con các mẹ ạ.
Mình là một bà mẹ có 3 con, hiện tại bạn lớn nhà mình mới ra trường và bắt đầu đi làm,bạn thứ 2 hiện tại đang ôn thi lại đại học và 1 bạn út năm nay vào lớp 6.
Cũng giống bao bố mẹ khác, đều mong muốn con có một môi trường học tập tốt nhất có thể.
Và bản thân mình cũng rất may mắn, khi có bạn là giáo viên ở các trường cũng được xếp hạng trường tốt của TP, thế nên ngay từ khi con học mấu giáo, mình luôn nhờ bạn xin vào lớp , chọn cô chọn lớp theo sự tư vấn của các chị bạn mình.
Và mình hiểu, môi trường học tập rất quan trọng đối với con. Trường chuyên lớp chọn sẽ cho con có môi trường học tốt.
Và mình đã đúng khi làm điều đó với con gái lớn đầu tiên.
Bạn ấy học rất tốt, luôn top đầu, học rất nhàn, nói chung là bố mẹ cũng rất tự hào về bạn ấy
Đến bạn thứ 2, vẫn theo đúng phom vậy, gửi vào đúng trường chị học, đúng cặp đôi cô giáo vẫn dạy chị. Năm cấp 1 thì khá ok, và vấn đề xảy ra ở năm cấp 2 các mẹ ạ.
Thực sự đến giờ mình ngồi nghĩ lại, mình suýt mất con ở năm cấp 2 đó các mẹ ạ.
Cuối năm lớp 5 thì bạn nhà mình học có hơi sút một chút, tuy nhiên vẫn đạt học sinh giỏi . Năm cấp 2 mình xin sang trường ngày xưa chị lớn học, và xin đúng vào lớp mà cặp đôi dạy chị lớn ngày xưa, cũng là lớp chọn, vì mình cũng nghĩ, vào đó để con mình cố gắng hơn, có môi trường tốt hơn, thúc đẩy nhau học hành, rồi cũng sợ các lớp khác HS nghịch không chịu học, nói chung là chỉ mong muốn con vào lớp chọn.
Và năm lớp 6 vẫn bt, nhưng bắt đầu mình để ý thấy con không có bạn vì ko thấy bạn bè í ới, ít nói hẳn, rồi hay ngủ quên giờ đến lớp, cô giáo gọi nhắc rất nhiều, rồi điểm sa sút một cách rõ rệt. Thời điểm đó mình thực sự khủng hoảng, hay về la mắng con, tại sao lại như thế...áp lực rất nhiều khi cùng một môi trường học, chị thì học như vậy mà em thì đứng thứ 1 từ dưới lên...
Thời gian đó là mình lúc nào cũng phát rồ lên vì việc học hành của con. Rồi sau đó, mình nói chuyện với con, hỏi chuyện thì mới biết ( lúc này là năm lớp 9 rồi ) là con không thể theo kịp các bạn, mỗi lần phát biểu sai các bạn lại chê, cười, con thấy xấu hổ, dần dần con ko dám đưa ý kiến, nói sai sợ lại bị cười nhạo. Con ko muốn đến trường, con không muốn đi học, con chỉ muốn ngủ quên để không phải đến lớp.
Ôi lúc này mình mới thực sự bừng tỉnh, hai mẹ con cùng ôm nhau khóc. Mình đã sai khi đã không đặt con vào đúng chỗ phù hợp với năng lực của con, mình chỉ muốn...muốn...mà không quan tâm, con mình có muốn hay không, con có phù hợp hay không.
Con mình thời điểm đó như bị tự kỉ, đến lớp không chơi với ai, ko nói chuyện với ai, đi học như một cái bóng, về nhà thì vẫn nc bình thường, mỗi lần cô giáo gọi điện về là nhà lại loạn lên, mẹ gào con khóc. Thực sự thời điểm đó quá kinh khủng với mình.
Mình thấy thương con thật sự.
Và rồi, hai mẹ con khóc rất nhiều, vì năm đó là lớp 9, nếu với tình trạng như này, thì con ko thể thi vào 10 được.
Rồi mình bắt đầu coaching con, động viên con cố gắng nốt năm nay để sang một môi trường mới, ở đó không ai biết con như thế nào, và con hãy bắt đầu lại từ đầu...
Và mình đi tìm các lớp để luyện thi cho con nhưng ko chỗ nào nhận vì chỉ còn 2 tháng nữa là thi vào 10, với lực học như vậy, không trung tâm nào dám nhận. Chính vì thế, hai mẹ con lại trao đổi với nhau, và con quyết định sẽ cố gắng
Chỉ trong 2 tháng, từ một bạn thi thử chỉ với 18-20 điểm, thì lúc đi vào cấp 3 bạn ấy đạt được 35 điểm, thiếu 1 điểm nữa thì vào được trường quốc lập nguyện vọng 1. Thực ra thì mình không kì vọngg vào việc đỗ trường nào vì mình nghĩ rồi, ko đỗ quốc lập thì học dân lập, có sao đâu. Động viên con học để con thi, để con biết khả năng của con đến đâu nếu con thực sự cố gắng.
Năm cấp 3 mình xin cho con vào dân lập Hàng Hải. Mình thực sự cảm ơn những Thầy Cô tại ngôi trường này, đã kèm cặp học sinh rất nghiêm khắc, cùng với sự đồng hành, động viên, coaching con hàng ngày, con luôn ở tóp 7-15 HS xuất sắc trong lớp 54 bạn.
Và giờ đang học đại học năm nhất rồi.
Đến bạn thứ 3 thì mình ko còn để ý đến lớp chọn nữa, mà mình sẽ chọn cô giáo, cô nào quan tâm nhiệt tình với HS thì mình gửi vào thôi, mặc dù bạn thứ 3 nhà mình học khá tốt, tư duy tốt. Tuy nhiên mình không muốn con học quá vất vả. Học cả tuần ở trường, 2 ngày nghỉ cuối tuần mình để bạn ấy nghỉ full chỉ để chơi các môn thể thao bạn ấy yêu thích.
Năm nay bạn ấy chuyển cấp lên cấp 2, cô giáo chủ nhiệm hiện tại tv vào chọn Toán, nhưng mình ko xin, mình nhờ bạn mình hỏi thăm xem cô nào chăm học sinh thì xin giúp mình vào lớp đó là được.
Thực ra sau sự việc bạn thứ 2 nhà mình, mình không quá coi trọng việc để con phải trở thành một ai đó, mà mình muốn con có niềm vui khi đến lớp, có một tuổi thơi thật thoải mái vui vẻ, đủ điểm lên lớp, đủ điểm vào cấp 3, đại học là được rồi.
Các mẹ có biết, bao nhiêu vụ áp lực học hành khiến con trẻ phải bỏ mạng, nhảy lầu. Ai cũng nghĩ trường hợp đó không vào mình, vì mình đang làm điều tốt cho con, nhưng bố mẹ có nghĩ, con mình có đang thật sự hạnh phúc với điều này?
Chính vì thế, đây là quan điểm cá nhân của mình bởi mình là người trải qua biến cố về áp lực học hành của con, và trộm vía nghìn lần là đến giờ này, con đã trở thành một cô gái hoạt bát vui vẻ và vẫn bên cạnh mình
Hãy hỏi con, con có muốn học ở đây không? Con có muốn vào đội tuyển này không? Nếu con đồng ý thì đó là mong muốn của con, là con chọn, con cần cố gắng. Còn néu thấy lực học của con chỉ là trung bình, hoặc hơi tốt một chút, nếu con là một người cầu tiến thì hãy cho con vào, còn không thì mình nói thật, cứ cho con vào lớp thường, chọn thầy cô là được ạ.
Có thể quan điểm của mình sẽ không giống quan điểm của một số mẹ ở đây, nhưng đó là những gì mình đã trải qua và chia sẻ lại cảm nhận thôi ạ.
Cảm ơn các mẹ đã đọc bài viết này của mình !
-st-
16/05/2023
Dạy con sự tinh tế, dạy con thật nhẹ nhàng.
Một cô gái trẻ, được mẹ chú ý từ lúc 2-3 tuổi, không bao giờ đóng mở cửa sập mạnh, sẽ có ý tứ gõ cửa phòng, mở và đóng cửa khẽ khi lớn lên. Cô sẽ khó chịu với tiếng ồn, cô biết đi dép loẹt quẹt, khua bát đũa ầm ĩ, nói to, gắt gỏng là thiếu tế nhị. Cô sẽ biết cách tiếp đón khách đến nhà, cô biết chuyện trò với người lớn, biết làm cho bất cứ ai ở bên mình thấy thật dễ chịu, là phụ nữ tinh tế nhẹ nhàng, cô chắc chắn sẽ rất được yêu.
Dạy con biết đóng một cánh cửa thật nhẹ, rất dễ, đứng cạnh cửa hoặc ngồi xuống cùng tầm với con , làm mẫu cho con, vừa đóng mở cửa, vài lần vừa giải thích với con, đóng cửa mạnh là xấu, là ồn, là mất lịch sự, phải đóng thế này, từ từ nhẹ nhàng, vừa gìn giữ cánh cửa, vừa không làm phiền ai, nhà có trẻ con mà không dạy một việc bé, sau việc lớn kg bao giờ dạy được.
chỉ riêng dạy con biết đóng mở cửa thôi, cũng giúp con sau này nhận ra mình là người có giáo dục. Trẻ con rất dễ học theo, từ khi còn nhỏ, khi ta biến mọi thứ thành trò chơi. Nào, ai biết đóng cửa lịch sự, làm mẫu cho mẹ nhé. Khen cháu lịch sự thường xuyên, cháu lập tức nhận ra hành vi xấu là gây ra tiếng động làm phiền người khác. Cháu lập tức được hiểu nguyên tắc đúng sai, cháu sẽ vui sướng trở thành người lịch sự.
Bất cứ gặp ai lịch sự, ta đều chỉ cho cháu xem, con nhìn xem, cô abc đóng cửa thế nào, có lịch sự không, giải thích cho cháu, không phải ai cũng là người được dạy về nguyên tắc lịch sự. Nhưng con là con của mẹ, nhất định con phải được dạy dỗ.
Khen vỗ tay động viên, quan sát cháu mỗi khi cháu đi lại nhẹ nhàng, ăn uống gọn gàng, cháu biết nói vừa đủ nghe, cháu chờ kg cắt ngang lời người lớn đang trò chuyện, cháu biết thế nào là đúng là sai. Bạn chỉ cần thiết lập các tiêu chuẩn của sự tế nhị, trò chuyện với cháu, giải thích cho cháu thế nào là thiếu ý tứ thế nào là vô duyên, giúp con quan sát và động viên, làm gương, con bạn chắc chắn kg thể là người thiếu ý tứ thiếu tế nhị.
Mình gặp nhiều cô gái, được bố mẹ rất yêu chiều, mà thiếu duyên con gái. Lời ăn tiếng nói, cử chỉ lẫn ứng xử, thiếu ý tứ thiếu tế nhị . Mình nghĩ chỉnh sửa khi con đã lớn rồi, thật khó gấp trăm nghìn lần, so với việc bắt đầu dạy con ý tứ từ khi 2-3 tuổi. Con biết nói dễ thương, biết lắng nghe, biết tươi cười, biết đi lại đứng ngồi trông thật đáng yêu duyên dáng, là nhờ sự kiên trì giáo dục của bố mẹ yêu con.
Yêu con, là biết xây một nếp nhà, lập ra và tuân thủ nguyên tắc, tạo cho con nền tảng của một người có giáo dục. Yêu con kg phải luôn cho con mọi thứ con muốn, mà là tạo ra cho con một tương lai, khi không có cha mẹ ở bên, vẫn tự tin độc lập. Luôn được yêu mến, quý trọng bởi bạn bè đồng nghiệp, vì họ rất ý thức về bản thân mình
rất nhiều bà mẹ ông bố có con gái, không biết làm thế nào để dạy con trở thành một cô gái ý tứ có duyên. Xin gợi ý cho bạn nhé:
1. Hãy lập ra danh sách người quen của mình, là người tế nhị, có duyên, có giáo dục, thanh lịch, để học từ họ mọi điều trong giao tiếp. Hỏi họ xem họ được nuôi dạy thế nào? Giá trị gì họ theo đuổi? Vì sao tế nhị và ý tứ lại quan trọng? Các cử chỉ hay ứng xử tế nhị và tinh tế mà bạn rất yêu mến? Chơi thân, gần gũi với người có duyên, tế nhị, nhận ra người suồng sã thô lỗ bất lịch sự, để tránh dần.
2. Tự lập một danh sách những hành vi xấu xí mình ghét, người vô duyên, vô ý, để tự thiết lập tiêu chuẩn lịch sự cho mình và cho con: vd, hút thuốc nơi công cộng, chê bai dè bỉu người khác, chen lấn, nói to, làm phiền , can thiệp tò mò chuyện cá nhân, ăn nói cộc cằn suồng sã, thất hẹn, hứa lèo, vay tiền, xin xỏ, ăn mặc xuề xoà, bẩn, bừa bãi, ...
3. Làm mẫu, làm gương, giải thích cặn kẽ cho con vì sao làm thế là xấu, là sai, cho con thấy người vô duyên và người tế nhị khác nhau ở đâu. Lặp lại nghìn lần, giải thích nghìn lần con sẽ thấy đây là điều quan trọng để sống hay hơn thú vị hơn, đừng nói hời hợt vài câu nghĩ là con đã hiểu.
4. Quan sát con mình có yếu điểm gì, để động viên bồi dưỡng, tìm chuyên gia hay cố vấn để hỗ trợ, tìm trường lớp để tham gia. Dạy con tế nhị cần rất nhiều thời gian công sức và cả tiền. Đừng vội kết luận con mình thế này thế kia, đừng nghĩ mình bó tay kg dạy được con ăn nói dễ mến hay nữ tính mềm mại. Phải tin con, sẽ thay đổi, mỗi ngày một tí. Nhìn cái đẹp yêu cái đẹp, sống trong không gian đẹp, một bà mẹ biết thế nào là đẹp, con tất nhiên sẽ thừa hưởng sự tế nhị duyên dáng.
5. Dành thời gian nghĩ về con thật nhiều . Nghĩ xem con mình khi 20,40,60 tuổi sẽ thế nào, có phẩm chất gì được truyền lại từ cha mẹ? Đừng dễ dãi khen con, ví dụ con tôi thật thà lắm, tồ lắm, ngố lắm, làm con lầm tưởng thế là đủ tốt rồi. Hãy hướng cho con có những phẩm chất cao quý, tốt đẹp, và hãy dũng cảm nhận ra những gì chưa ổn, ở con mình để giúp con hoàn thiện mình. Một đứa trẻ hiền lành thật thà, có thể sẽ trở thành một người lớn nhu nhược tẻ nhạt, thiếu ý chí thiếu chính kiến. Một đứa trẻ ngây ngô tồ tẹt, có thể trở thành một người lớn vô ý vô tâm, chả đc yêu mến...
Tặng các bố mẹ yêu con gái nhé
“MẸ ƠI CON SỢ LẮM, CÁC BẠN Đ.ÁNH CON, Đ.E D.OẠ SẼ CẮT TÓC CON”
Con gái 12 tuổi nhà mình là nạn nhân của b.ạo l.ực học đường, đây là những lời của con sau khi mình phát hiện những vết bầm tím trên khắp cơ thể của con.
Con từng là đứa trẻ hoạt bát, nhanh nhẹn. Con cũng rất hòa đồng và được mọi người yêu quý. Ấy vậy mà 1 thời gian mình cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt của con. Con sống khép kín và thu mình hơn, mặt mũi lúc nào cũng ỉu xìu, buồn bã. Nhắc đến chuyện đi học là con lại tỏ ra sợ hãi và không muốn đi mặc dù trước đấy con có thành tích học tập trên lớp rất tốt, là một bạn được thầy cô tin tưởng rất nhiều. Con như biến thành một người hoàn toàn khác, lúc đấy mình cũng chỉ nghĩ áp lực học tập quá nhiều nên mới thế và cũng chỉ biết an ủi, động viên con cố gắng.
Vậy mà chỉ một vài ngày sau đó mình thấy con có những vết bầm tím lạ ở chân tay và mặt, hỏi thì con bảo bị ngã xe, tuy mình không tin lắm đâu nhưng thấy con không muốn kể nên cũng đành bỏ qua. Ngày hôm sau đấy đi học về con xông thẳng vào phòng ngủ, khóa trái cửa, mình có gọi thế nào cũng không chịu mở cho mẹ.
Mình có gọi điện cho cô giáo hỏi thăm tình hình con cô cũng chỉ bảo dạo này con thay đổi nhưng nguyên nhân vì sao thì cũng không rõ. Chồng mình lúc này mới gọi thợ đến phá khóa cửa và bàng hoàng thấy con đang có hành vi làm đau bản thân bằng cách đập đầu vào tường. Trời ơi lúc đấy mình xót con vô cùng. Vợ chồng mình ôm con vào lòng thì lúc này con bé mới òa lên khóc và kể chuyện ở trường con bị bắt nạt như thế nào. Thật sự mình không dám tưởng tượng con đã phải chịu đau đớn đến như nào?
Mình để con nghỉ ngơi 1 thời gian và quyết định chuyển trường cho con và mình cũng tìm hiểu mọi phương pháp để giúp con ở môi trường mới này không gặp phải tình cảnh bị b.ắt n.ạt nữa. Song song với việc cho con điều trị tâm lý mình bắt đầu tìm hiểu 1 phương pháp giáo dục mới cho con đó là giáo dục giới tính và kỹ năng sống toàn diện. Sau khi nghiên cứu và được giới thiệu rất nhiều thì mình chọn bộ sách “ Thực hành và phát triển trí thông minh cảm xúc tuổi TEEN ” để đồng hành cùng con.
Nói sâu về bộ sách thì con sẽ được học cách bảo vệ cơ thể của chính mình, nói không với việc làm tổn thương đến người khác cũng nhưng không để ai làm hại đến mình. Cách điều khiển cảm xúc của bản thân và biết cân bằng chúng. Xây dựng trong con những phẩm chất tốt đẹp. Tự tin là chính mình, mạnh dạn cũng như nhanh nhẹn hơn. Biết lên tiếng nếu như cảm thấy bản thân đang trong tình cảnh không ổn. Tạo cho mình “vòng àn toàn”. An toàn mạng và cách chắt lọc thông tin tiêu cực làm ảnh hưởng đến con. Biết tránh xa những mối quan hệ độc hại, nhận biết được bạn xấu và không giao du, … Cùng rất nhiều các kiến thức về giới và kỹ năng sống khác rất hữu ích.
Mình chia sẻ điều này vì thực sự không muốn nhìn thấy các con bị bắt nạt, ba mẹ đừng bỏ qua vì rất có thể con sẽ là một phần trong câu chuyện BLHĐ cũng đừng xem nhẹ mọi chuyện nghĩ rằng con mình không bị nên bỏ quá. Đừng để mọi chuyện như nhà mình thực sự mình xót con vô cùng, con đau bao nhiêu mình đau bây nhiêu ám ảnh mình mãi không thể thoát ra được.
Con mình hiện tại thì đã vượt qua được phần nào rồi. Con có những nguời bạn mới, mối quan hệ mới xứng đáng và thực sự yêu thương con hơn. Tuy cái bóng chuyện cũ là quá lớn nhưng con đã vui vẻ hơn trước nhiều, cũng nhanh nhẹn hơn và thường xuyên tâm sự với ba mẹ khiến mình cũng an tâm và nhẹ lòng hơn.
Mình phải cảm ơn bộ sách rất nhiều vì đã góp phần giúp gia đình mình được như hôm nay. Thật may bộ trách có kèm khóa học đi kèm giúp cho phụ huynh dễ dàng đồng hành cùng con mỗi ngày học bộ sách.
Ba mẹ nào quan tâm thì ấn vào đường link: https://www.sachdaungot.vn/tuoidaythi/?utm_source=Hoond49.blhd để đặt hàng nhé.Nghe nói đợt này bên nhà sản xuất có đang khuyến mãi lớn giảm giá 30% so với giá gốc, ưu đãi có hạn nên ba mẹ nhanh tay đặt hàng nhé.
Bài viết hơi dài, nhưng nếu ai đang nuôi con thì chắc cũng nên dành thời gian đọc một chút!
Từ chiều tối qua, thông tin một cháu gái 2k7, học sinh lớp 10 của một trường chuyên tại thành phố Vinh, do áp lực nặng nề của bạo lực học đường, cháu đã dại dột chọn kết thúc cuộc sống của mình, để lại nỗi đau đớn vô bờ cho bố mẹ, gia đình và những người ở lại, khiến cho ai nấy khi tiếp nhận thông tin đều không khỏi sững sờ và tiếc nuối.
Bản thân mình, khi đọc được, mất mấy giây để trấn tĩnh lại tinh thần. Không máu mủ ruột rà, nhưng tự nhiên thấy đau, đau quá!
Đau, vì sự lựa chọn dại dột của cháu, bởi cháu đã tự mình chấm dứt cuộc đời khi nó đang bắt đầu bước vào tuổi thanh xuân rực rỡ và ý nghĩa nhất.
Đau, vì nỗi đau của bố mẹ, gia đình cháu trước một mất mát quá lớn!
Đau, vì nỗi đau của những người ở lại khi một chiếc lá xanh mơn mởn trên cành đã tự rụng trước lúc Xuân sang!
Và, đằng sau nỗi đau này, chắc chắn sẽ là sự trăn trở khôn nguôi cho những người ở lại. Vì vậy, có rất nhiều người viết bài, cmt đòi công lý trước sự ra đi của cháu. bản thân mình đọc hết các bài viết, các cmt đó, từ của người nhà cháu, đến anh em bạn bè cháu. Vào đọc hết rồi lẳng lặng đi ra mà không biết nói gì...
Lẽ thường, sau khi cháy nhà, người ta mới bắt đầu tìm hiểu nguyên nhân vì sao lại cháy, mà trước đó chẳng chịu tuân thủ đầy đủ và nghiêm túc các quy định về phòng cháy. Điều này cũng dễ hiểu. Và người ta cũng có nhiều lý do để bao biện cho điều đó.
Trong bài viết này, mình tuyệt nhiên không hề có ý định phê phán hay chỉ trích bất kỳ một ai, cũng không định lên lớp chỉ dạy này nọ. Bởi mình không phải là một chuyên gia, không phải là nhà hoạch định, cũng càng là một người không có nghĩa vụ và trách nhiệm liên quan đến sự việc đau lòng nói trên. Đơn giản, mình chỉ nhìn nhận vấn đề qua góc nhìn của chính bản thân, từ chính một một người bố, và cũng có con gái xêm xêm tuổi cháu - và mình mình luôn cố gắng dành tối đa thời gian mình có để tâm sự, sẻ chia, thấu hiểu và bầu bạn cùng con.
Trước hết, hãy xem xét về khía cạnh tâm lý:
Học sinh THPT, hay còn gọi là tuổi thanh niên, là giai đoạn phát triển bắt đầu từ lúc dậy thì và kết thúc khi bước vào tuổi người lớn. Tuổi thanh niên được tính từ 15 đến 25 tuổi, được chia làm 2 thời kì: Thời kì từ 15-18 tuổi: Gọi là tuổi đầu thanh niên; Thời kì từ 18-25 tuổi: Giai đoạn hai của tuổi thanh niên (thanh niên sinh viên).
Ở đây, chúng ta sẽ bàn về giai đoạn tuổi 15-18 như của cháu.
Độ tuổi này thường thể hiện tính chất phức tạp và nhiều mặt của hiện tượng, nó được giới hạn ở hai mặt: sinh lí và tâm lý. Đây là vấn đề khó khăn và phức tạp vì không phải lúc nào nhịp điệu và các giai đoạn của sự phát triển tâm sinh lý cũng trùng hợp với các thời kỳ trưởng thành về mặt xã hội. Có nghĩa là sự trưởng thành về mặt thể chất, nhân cách trí tuệ, năng lực lao động sẽ không trùng hợp với thời gian phát triển của lứa tuổi. Do sự phát triển nhanh và mạnh của xã hội nên sự phát triển của trẻ em ngày càng có sự gia tốc, trẻ em lớn nhanh hơn và sự tăng trưởng đầy đủ diễn ra sớm hơn so với các thế hệ trước, nên tuổi dậy thì bắt đầu và kết thúc sớm hơn khoảng 2 năm. Vì vậy, tuổi thanh niên cũng bắt đầu sớm hơn. Nhưng việc phát triển tâm lý của tuổi thanh niên không chỉ phụ thuộc vào giới hạn lứa tuổi, mà trước hết là do điều kiện xã hội (vị trí của thanh niên trong xã hội; khối lượng tri thức, kỹ năng kỹ xảo mà họ nắm được và một loạt nhân tố khác…) có ảnh hưởng đến sự phát triển lứa tuổi. Trong thời đại ngày nay, hoạt động lao động và xã hội ngày càng phức tạp, thời gian học tập của các em kéo dài làm cho sự trưởng thành thực sự về mặt xã hội càng đến chậm. Do đó có sự kéo dài của thời kì tuổi thanh niên và giới hạn lứa tuổi mang tính không xác định (ở mặt này các em được coi là người lớn, nhưng mặt khác thì lại không). Điều đó cho ta thấy rằng thanh niên là một hiện tượng tâm lý xã hội.
Vậy, các cháu cần những gì ở giai đoạn này?
Trước hết là về gia đình. Gia đình là môi trường giáo dục đầu tiên và quan trọng nhất của các con. Gia đình không chỉ sinh ra con người, thực hiện các chức năng chăm sóc, hoàn thiện thể lực mà còn là môi trường giáo dục đầu tiên cho mỗi đứa trẻ phát triển, hoàn thiện yếu tố xã hội trong con người như dạy cho trẻ cách ăn, mặc, giao tiếp… Cùng với giáo dục nhà trường và xã hội, gia đình là môi trường cơ sở có vị trí quan trọng đối với việc hình thành con người xã hội; giáo dục con người trở thành công dân có ích cho đất nước: tác động mạnh mẽ ở giai đoạn ấu thơ của cuộc đời mỗi con người; đặt cơ sở quyết định cho sự hình thành nền tảng nhân cách ở tuổi niên thiếu; thúc đẩy sự phát triển, hoàn thiện nhân cách ở tuổi thanh niên; củng cố, giữ gìn nhân cách ở tuổi trưởng thành và khi về già.
Thứ hai: Gia đình chuẩn bị hành trang cho các con bước vào đời.
Gia đình là môi trường gắn bó trong suốt cuộc đời của mỗi con người. Gia đình là nơi tạo ra các mối quan hệ gắn bó ruột thịt - một thứ tình cảm khó có thể chia cắt được. Trong vòng tay gia đình, các con được nuôi dưỡng bằng những giá trị vật chất và tinh thần. Theo năm tháng, các con dần lớn lên và hoàn thiện về nhân cách. Những kiến thức, kỹ năng được ông bà, cha mẹ dạy dỗ chính là hành trang vô cùng quan trọng để các con tự tin bước vào đời.
Thứ ba: Gia đình là nhịp cầu kết nối với nhà trường. Gia đình là “cái nôi” giáo dục đầu tiên, giai đoạn sau các con tiếp tục được sự giáo dục của nhà trường. Đó là môi trường rộng lớn hơn, bạn bè nhiều hơn, kiến thức được mở mang, thể chất ngày càng phát triển, theo đó nhận thức và nhân cách cũng được phát triển rất mạnh ở thời kỳ này.
Để hình thành những phẩm chất cơ bản của công dân trong thời đại ngày nay như lòng nhân ái, sự đồng cảm của nhân loại, sự quan tâm đến lợi ích của cộng đồng dân tộc, hài hoà lợi ích của cá nhân, gia đình... Gia đình phải là nhịp cầu kết nối thường xuyên, nhịp nhàng với nhà trường để theo dõi tình hình học tập, rèn luyện của con; kịp thời có những tác động nhằm giúp các con tự ý thức bổn phận, trách nhiệm của mình, từ đó xác định được điểm mạnh, điểm yếu để tự điều chỉnh và hoàn thiện bản thân.
Thứ tư: Gia đình cần thiết lập các mối quan hệ mật thiết với xã hội
Gia đình là tế bào của xã hội “Nhiều gia đình cộng lại mới thành xã hội, xã hội tốt thì gia đình càng tốt, gia đình tốt thì xã hội mới tốt. Hạt nhân của xã hội là gia đình”. Gia đình và xã hội có mối quan hệ biện chứng, tác động qua lại lẫn nhau. Xã hội tốt sẽ là cơ sở để xây dựng gia đình hạnh phúc, tiến bộ tạo ra những công dân có ích cho Tổ quốc.
Thứ năm: Gia đình là môi trường bồi dưỡng nhận thức về trách nhiệm và nghĩa vụ công dân. Bằng tình yêu thương, ông bà, cha mẹ trao truyền lối sống và kinh nghiệm sống dựa trên những chuẩn mực chung của xã hội, của cộng đồng và nếp nhà (gia phong) qua các thế hệ một cách tự nhiên và như một nhu cầu tồn tại. Theo đó, các con hình thành được lối sống lành mạnh, gắn kết với cội nguồn; phát triển khả năng tự nhận thức trong việc giữ gìn, phát huy giá trị đạo đức truyền thống; tiếp thu, chọn lọc giá trị văn hóa hiện đại, gạn đục, khơi trong để hoàn thiện chính bản thân mình.
Đối với Nhà trường, nơi các con theo học, cần phải như thế nào?
Như chúng ta biết, nhà trường được xây dựng trên cơ sở các cơ cấu tổ chức chuyên môn khác nhau và có trách nhiệm thực hiện kế hoạch phổ cập giáo dục, quy tắc ứng xử; chủ động phối hợp với gia đình và xã hội để tổ chức hoặc tham gia các hoạt động giáo dục theo kế hoạch của nhà trường, bảo đảm an toàn cho người dạy và người học; kịp thời nắm bắt các hiện tượng, sự cá biệt...thông qua GVCN lớp, các tổ chức Đoàn thể..., để có những sự điều chỉnh kịp thời giúp các con đi đúng hướng và quan trọng nhất là khiến cho các con không cảm thây cô đơn khi các con gặp bất kỳ vấn đề gì về tâm lý. Nhà trường cũng cần kịp thời thông báo về kết quả học tập, rèn luyện của học sinh cho cha mẹ hoặc người giám hộ biết và phối hợp giáo dục.
Bằng quyền, nghĩa vụ của mình mà nhà trường sẽ phân công giáo viên đảm nhận chức vụ quản lý học sinh trong suốt quá trình giảng dạy để nắm bắt được đầy đủ tình hình học sinh của mình quản lý về mọi mặt từ học tập, hoạt động ngoại khóa, quy tắc trong giao tiếp ứng xử. Trong trường hợp đặc biệt cần liên hệ cho phụ huynh về tình hình học tập cũng như những hoạt động thiếu tính ý thức.
Như vậy, trong sự việc trên, vai trò của Gia đình và Nhà trường hình như có vẻ đã không được thực hiện một cách trọn vẹn. "Tự bản thân gia đình, nhận lỗi về bản thân khi ko nắm bắt được con/cháu mình đang rơi vào hoàn cảnh nghiêm trọng đến thế. Con học giỏi nhất nhì lớp, vậy mà bỗng dưng dám bỏ học… con có nói với mẹ: Con sợ đi học, con sợ đến trường. Mẹ tìm hiểu thì biết con bị đánh, bị ngược đãi và bị áp đảo tâm lý. Mẹ có tìm đến trường để xin chuyển lớp cho con, tìm đến cô chủ nhiệm để xin được can thiệp. Trường ko cho chuyển lớp nhưng nhận được các lời hứa sẽ tìm hiểu và xử lý nghiêm. Nên mẹ tạm yên tâm nghĩ con sẽ tự xử lý được vấn đề của con" (Trích nguyên văn bài viết của GĐ cháu trên FB cá nhân)
Tóm lại, để góp phần cho một Nhân cách được hoàn thiện và phát triện toàn diện, vai trò của Nhà trường - Gia đình và xã hội là những yếu tố cơ bản mà các nhà sư phạm đã chỉ ra từ lâu.
Tiếc thương thì sự cũng đã rồi, giờ này chỉ mong cháu ở bên kia thế giới dần dà tìm lại được sự yên bình, khi bên tai cháu, trong mắt cháu không còn những đánh đập, sỉ vả, cô lập, từ những người bạn xung quanh cháu. Cũng thành tâm chia buồn với mất mát vô cùng to lớn này của gia đình cháu.
Chốt lại, vấn đề này cũng đến từ sự “vô tâm” của nhiều ba mẹ, đã không lắng nghe con, thấy được sự thay đổi của con khi bước vào độ tuổi dậy thì, chỉ biết quát mắng. Đây là độ tuổi rất nhạy cảm nên con cần ba mẹ mở lòng ra để cùng con trưởng thành và quan tâm con nhiều hơn. Ba mẹ cũng nên để con hiểu được sự quan trọng của việc kiểm soát cảm xúc, hành vi của mình, cùng ba mẹ nói lời yêu thương.
Ba mẹ tìm hiểu phương pháp tại đây: https://www.sachdaungot.vn/sach-cam-xuc-teen/?utm_source=Tonybb1