Đào Quang Trung

Đào Quang Trung Quang Trung cùng gia đình đến Anh Quốc sinh sống, hãy cùng gia đình Quang Trung khám phá cuộc sống Anh Quốc và chinh phục những chiếc visa mở cửa thế giới nhé!

"TÔI CHỌN ĐỂ CON ĐI DU HỌC, DÙ BIẾT RẰNG MÌNH SẼ MẤT RẤT NHIỀU THỨ."Rất nhiều phụ huynh tìm đến mình trong trạng thái vừ...
26/08/2026

"TÔI CHỌN ĐỂ CON ĐI DU HỌC, DÙ BIẾT RẰNG MÌNH SẼ MẤT RẤT NHIỀU THỨ."

Rất nhiều phụ huynh tìm đến mình trong trạng thái vừa háo hức, vừa lo lắng, bởi họ muốn cho con một cơ hội tốt hơn nhưng lại không biết mình có thực sự sẵn sàng để đứa con mà mình nuôi lớn suốt gần hai mươi năm đi đến một nơi cách xa hàng nghìn cây số hay không.

Và cũng rất nhiều phụ huynh hỏi mình rất kỹ về trường, về ngành, về học phí, về visa, về cơ hội ở lại sau khi tốt nghiệp, nhưng rồi đến cuối buổi tư vấn, câu hỏi khiến họ im lặng lâu nhất thường lại không nằm trong bất kỳ bộ hồ sơ nào. “Nếu cho con đi, liệu có đáng không em?”

Mình hiểu phía sau câu hỏi đó không chỉ là tiền. Đó là một người mẹ nghĩ đến những bữa cơm từ nay sẽ thiếu một chỗ ngồi. Là người bố biết có thể sẽ không còn những sáng đưa con đi học, không còn những lần cuối tuần cả nhà ngồi với nhau như trước. Là cảm giác khi con ốm mà mình chỉ có thể hỏi qua điện thoại. Là những dịp lễ, dịp Tết, khi nhìn quanh nhà vẫn đủ đồ đạc của con nhưng con lại ở một nơi rất xa.

Và hôm nay, mình đọc được một bình luận của một người mẹ.
Chị nói rằng chị sẽ chọn để con đi nếu đó là điều con muốn, bởi chị luôn nghĩ mỗi người chỉ sống một lần, còn cuộc đời của chị ngày trước đã không có điều kiện để bước chân đến một đất nước khác, nên chị mong con mình có cơ hội được trải nghiệm, học tập và làm việc ở những nơi phát triển hơn.

Con có thể trở về sau năm năm, bảy năm. Hoặc con có thể chọn ở lại. Chị để con tự quyết. Nhưng điều chị nhìn thấy sau hơn hai năm con đi du học là một đứa trẻ tự tin hơn, vui vẻ hơn và trưởng thành hơn rất nhiều so với tuổi của con trước đây.

Đọc đến câu cuối, tôi thấy nghẹn lại.
“Con đi mình sẽ mất rất nhiều thứ không thể mua bằng tiền. Nhưng mình chọn cho con đi để con sống cuộc đời con ý nghĩa.”

Có lẽ đó là điều khó nhất của những người làm cha mẹ. Không phải lúc nào yêu con cũng là giữ con ở gần mình. Đến một lúc nào đó, cha mẹ phải chấp nhận rằng đứa trẻ từng cần mình trong mọi việc rồi sẽ có những chuyến đi mà mình không thể đi cùng, những quyết định mà mình không thể quyết thay và một cuộc đời mà mình chỉ có thể đứng phía sau nhìn theo.

Du học có thể không phải con đường phù hợp với tất cả mọi người. Không phải đứa trẻ nào đi du học cũng thành công. Không phải cứ bước ra nước ngoài là cuộc đời tự nhiên tốt đẹp hơn.
Nhưng nếu con thực sự muốn đi, nếu gia đình có sự chuẩn bị, nếu đó là một lựa chọn được suy nghĩ nghiêm túc, thì đôi khi điều cha mẹ cần làm không phải là tìm mọi lý do để giữ con lại, mà là chuẩn bị cho con đủ hành trang để con đi mà mình bớt lo hơn.

Mình nghĩ, nhiều phụ huynh cho con đi du học không phải vì họ muốn con ở lại một đất nước khác. Họ chỉ mong rằng một ngày nào đó, khi đứng trước những lựa chọn lớn của cuộc đời, con mình có nhiều lựa chọn hơn thế hệ của cha mẹ.

Và nếu cuối cùng con chọn trở về, thì đó là vì con muốn trở về, chứ không phải vì cả cuộc đời con chưa từng có cơ hội bước đi xa hơn.

Đào Quang Trung

Mấy bạn du học sinh nghe nè: biết mấy kỹ năng này có thể tiết kiệm cả trăm triệu đóKhi sống ở nước ngoài, chi tiêu một k...
26/08/2026

Mấy bạn du học sinh nghe nè: biết mấy kỹ năng này có thể tiết kiệm cả trăm triệu đó

Khi sống ở nước ngoài, chi tiêu một khoản vài chục bảng nghe chẳng đáng bao nhiêu, nhưng cộng lại trong 3–4 năm có thể thành một con số rất lớn.

Chú từng gặp những bạn đi du học với ngân sách gia đình rất tốt nhưng cuối cùng vẫn luôn trong tình trạng thiếu tiền. Cũng có những bạn điều kiện gia đình bình thường hơn nhưng sống rất chủ động, biết tính toán và sau vài năm lại có một khoản tiết kiệm đáng kể.

Khác biệt đôi khi nằm ở kỹ năng tự lập.

1. BIẾT NẤU NHỮNG MÓN CƠ BẢN

Nếu mỗi ngày đều mua đồ ăn bên ngoài, tiền ăn có thể đội lên rất nhanh.

Con không cần trở thành đầu bếp. Con chỉ cần biết nấu khoảng 10–15 món cơ bản, biết đi siêu thị, biết bảo quản thực phẩm và biết tận dụng đồ còn lại trong tủ lạnh. Một bữa tự nấu có thể rẻ hơn rất nhiều so với việc ăn ngoài thường xuyên. Quan trọng hơn, tự nấu giúp mấy đứa kiểm soát được cả tiền bạc lẫn sức khỏe.

Chú khuyên trước khi đi du học, ở nhà hãy tập nấu. Đừng đợi sang đến nơi mới Google: "Luộc trứng bao nhiêu phút?" =)))

2. BIẾT ĐI SIÊU THỊ VÀ LẬP NGÂN SÁCH ĂN UỐNG

Đừng bước vào siêu thị với tâm thế: "Thấy gì thích thì mua."
Một tuần hãy lên danh sách trước. Mua những thứ thực sự cần. So sánh giá. Theo dõi chương trình giảm giá. Biết loại nào nên mua số lượng lớn, loại nào không nên vì dễ hỏng.

Đặc biệt, đừng để việc đi siêu thị trở thành một hoạt động giải trí. Mấy đứa chỉ định mua sữa và trứng, cuối cùng xách về thêm bánh, nước ngọt, đồ ăn vặt, nến thơm và một đống thứ chẳng biết mua để làm gì. Tủ lạnh đầy nhưng tài khoản thì trống =)))

3. BIẾT TỰ GIẶT, PHƠI, DỌN NHÀ

Nghe rất nhỏ nhưng đây là những việc tiêu tốn tiền nếu mình không biết làm.

Giặt quần áo, vệ sinh phòng, thay ga giường, lau bếp, xử lý rác, vệ sinh nhà tắm… Nếu cứ phải thuê người làm hoặc gọi dịch vụ, chi phí sẽ tăng lên.

Nhưng chú nghĩ điều quan trọng hơn tiền là khả năng tự chăm sóc cuộc sống của mình. Đi du học không phải chỉ là đi học. Đó là lần đầu tiên rất nhiều bạn phải tự chịu trách nhiệm cho cả một căn phòng, một bữa ăn và một cuộc sống.

4. BIẾT SỬ DỤNG PHƯƠNG TIỆN CÔNG CỘNG

Ở nhiều thành phố, đi taxi hoặc Uber thường xuyên là một khoản rất tốn.

Mấy đứa nên học cách đọc bản đồ, xem tuyến bus, train, tram, hiểu cách mua vé và biết những tuyến nào thuận tiện nhất.

Có những bạn đi du học vài tháng nhưng vẫn gọi xe cho những quãng đường hoàn toàn có thể đi bằng phương tiện công cộng.
Mỗi lần vài chục bảng.
Một tháng vài lần.
Một năm cộng lại sẽ thấy con số không hề nhỏ.

5. BIẾT TỰ SỬA NHỮNG LỖI NHỎ

Không phải hỏng gì cũng gọi thợ. Bóng đèn. Ổ cắm. Vòi nước. Nội thất nhỏ. Xe đạp. Một vài vật dụng trong phòng. Nhiều vấn đề đơn giản có thể tự xử lý nếu biết cách tìm hiểu. YouTube, Google và AI có thể trở thành "người thầy" rất tốt nếu mấy đứa chịu học.

Nhưng nhớ nhé, chỉ tự sửa những thứ an toàn và trong khả năng của mình. Điện, gas, hệ thống sưởi hoặc những thứ có nguy cơ nguy hiểm thì đừng ham tiết kiệm rồi tự làm. Tiền sửa chữa vẫn rẻ hơn tiền nằm viện.

6. BIẾT ĐỌC HỢP ĐỒNG VÀ GIẤY TỜ

Đây là kỹ năng cực kỳ quan trọng với du học sinh.

Thuê nhà phải đọc hợp đồng.
Mua bảo hiểm phải đọc điều khoản.
Đăng ký điện thoại phải biết mình đang ký gì.
Mua vé máy bay phải xem điều kiện đổi, hoàn.
Đăng ký một dịch vụ phải biết thời hạn và phí hủy.
Đừng thấy người ta đưa một đống giấy rồi ký đại vì: "Tiếng Anh con không hiểu."

Không hiểu thì hỏi.
Không chắc thì tra.
Cần thì nhờ người có kinh nghiệm xem cùng.

Một chữ ký thiếu hiểu biết đôi khi có thể khiến mấy đứa mất rất nhiều tiền.

7. BIẾT QUẢN LÝ TIỀN, KHÔNG CHỈ BIẾT TIÊU TIỀN

Chú khuyên mỗi tháng mấy đứa chia tiền thành vài nhóm:
Tiền nhà.
Tiền ăn.
Tiền đi lại.
Tiền học tập.
Tiền cá nhân.
Tiền dự phòng.

Nếu có thể, hãy dành một khoản tiết kiệm ngay khi nhận tiền thay vì đợi cuối tháng còn bao nhiêu mới tiết kiệm.

Và có một nguyên tắc rất đơn giản: Đừng tiêu tiền để chứng minh với người khác rằng mình đang sống tốt.

Đi du học không cần phải ngày nào cũng cà phê sang, cuối tuần nhà hàng, quần áo mới liên tục hay điện thoại đời mới. Mấy đứa sang đó để xây tương lai, không phải để xây hình ảnh trên Instagram.

8. BIẾT TỰ CHĂM SÓC SỨC KHỎE

Một lần ốm ở nước ngoài có thể khiến mấy đứa vừa mệt vừa hoang mang. Hãy biết những điều cơ bản:
Mình được hưởng dịch vụ y tế nào?
Khi nào cần gọi bác sĩ?
Nhà thuốc gần nhất ở đâu?
Thuốc nào mình thường sử dụng?
Số điện thoại khẩn cấp của nơi mình sống là gì?
Giấy tờ bảo hiểm để ở đâu?

Đừng đợi đến lúc sốt 39 độ mới bắt đầu Google tất cả. Tự lập không có nghĩa là cái gì cũng phải tự chịu một mình. Tự lập là biết mình cần làm gì và biết tìm đúng người khi vấn đề vượt quá khả năng.

9. BIẾT TỰ HỌC THAY VÌ CÁI GÌ CŨNG HỎI BỐ MẸ

Ở Việt Nam, có thể mẹ vẫn biết con đang ăn gì, bố biết con đang đi đâu. Nhưng sang nước ngoài rồi, bố mẹ không thể xử lý mọi chuyện thay mấy đứa.

Không biết làm CV? - Tìm hiểu.
Không biết viết email? - Học.
Không biết đăng ký một dịch vụ? - Đọc hướng dẫn.
Không hiểu bài? - Hỏi giảng viên, bạn bè hoặc tìm tài liệu.
Không biết cách làm? - Google, YouTube, AI rồi thử.

Khả năng tự tìm câu trả lời là một trong những tài sản lớn nhất mà du học mang lại.

10. BIẾT TÍNH GIÁ TRỊ CỦA THỜI GIAN

Đây mới là khoản tiền lớn nhất.

Một bạn dành hàng giờ mỗi ngày để lướt mạng, chơi game, đi chơi nhưng cuối kỳ lại phải thức trắng để chạy deadline.

Một bạn khác biết sắp xếp lịch học, làm thêm, nghỉ ngơi, xây portfolio và tham gia hoạt động phù hợp.

Cả hai đều có 24 giờ mỗi ngày. Nhưng kết quả sau 3–4 năm có thể hoàn toàn khác nhau.

Tiết kiệm không chỉ là giữ lại 10 bảng hôm nay. Tiết kiệm còn là không để 4 năm đại học trôi qua mà mình không xây được năng lực nào đáng giá.

Mình rất muốn phụ huynh hiểu một điều:

Cho con đi du học không có nghĩa là phải cho con thật nhiều tiền để con không thiếu thứ gì. Điều quý hơn là giúp con biết cách sống sao cho không phải lúc nào cũng cần xin tiền bố mẹ.

Một đứa trẻ biết nấu ăn, quản lý tiền, đi lại độc lập, chăm sóc bản thân, đọc hợp đồng, tự học, biết tìm kiếm thông tin và biết chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình sẽ có lợi thế rất lớn khi bước vào cuộc sống trưởng thành.

Và số tiền tiết kiệm được từ những kỹ năng đó đôi khi lên tới hàng trăm triệu đồng sau vài năm.

Nhưng chú nghĩ giá trị lớn nhất không nằm ở số tiền tiết kiệm được. Mà là đến ngày tốt nghiệp, bố mẹ nhìn lại và nhận ra: Ngày con rời Việt Nam, bố mẹ phải lo cho con từng việc. Ngày con trở về, con đã có thể tự lo cho chính mình.
Đó mới là một chuyến du học thực sự đáng tiền.

Đào Quang Trung

25/08/2026

Về 4 chiếc visa trong 1 tuần, vui quá mọi người ơi 🥹🎉

Hơn 3 năm theo đuổi chiếc visa cuối cùng đã có happy ending . Một hành trình không hề ngắn, có lúc tưởng như phải bỏ cuộc, nhưng cuối cùng tin vui cũng đã đến ❤️

Cảm ơn gia đình đã tin tưởng để đồng hành cùng mình.

Chúc mừng con trai! Chúc hành trình mới phía trước sẽ thật nhiều trải nghiệm, niềm vui và những điều xứng đáng với sự kiên trì suốt thời gian qua ✈️🌍

Mỗi khi nói người trẻ ngại kết hôn, ngại sinh con, chúng ta thường nghe những câu như: "Giới trẻ bây giờ thực dụng quá",...
25/08/2026

Mỗi khi nói người trẻ ngại kết hôn, ngại sinh con, chúng ta thường nghe những câu như: "Giới trẻ bây giờ thực dụng quá", "Ngày xưa nghèo hơn vẫn sinh 3-4 đứa", "Có con rồi mới biết hạnh phúc", hay thậm chí "Tại chúng nó chỉ thích hưởng thụ".

Nhưng nếu nhìn kỹ vào cuộc sống của một cặp vợ chồng trẻ hiện nay, mình nghĩ câu chuyện phức tạp hơn rất nhiều.

Nuôi một đứa trẻ bắt đầu từ tiền thuê nhà, tiền ăn, tiền học, tiền bảo hiểm, tiền gửi trẻ, tiền khám bệnh, những khoản phát sinh không báo trước và cả hàng nghìn giờ mà bố mẹ phải dành cho con trong hơn 20 năm tiếp theo.

Theo những con số được đưa ra, chi phí cơ bản để nuôi một đứa trẻ ở Việt Nam từ lúc sinh đến 22 tuổi đã vượt 4,2 tỷ đồng, mới tính những nhu cầu thiết yếu. Trong khi đó, một gia đình trẻ ở Hà Nội nếu tổng thu nhập khoảng 20 triệu đồng mỗi tháng, sau tiền nhà, ăn uống, đi lại và các khoản sinh hoạt cơ bản thì phần còn lại để tích lũy chẳng còn bao nhiêu.

Mình từng nói chuyện với một cặp vợ chồng trẻ, cả hai đều đi làm, tổng thu nhập khoảng hơn 25 triệu mỗi tháng. Họ chưa có con nhưng đã phải tính trước tiền thuê nhà, tiền gửi trẻ, tiền sữa, tiền học, rồi chuyện nếu một trong hai người phải nghỉ việc vài tháng để chăm con thì thu nhập gia đình sẽ thay đổi thế nào.

Người vợ nói với mình một câu khá đơn giản: "Em rất thích trẻ con, nhưng em sợ mình không đủ khả năng để cho con một cuộc sống tử tế." Mình thấy câu ấy đáng suy nghĩ hơn rất nhiều so với việc kết luận rằng người trẻ "không thích sinh con". Bởi đôi khi họ không ghét việc làm cha mẹ. Họ chỉ nhìn vào bài toán phía trước và thấy mình chưa đủ sức.

Nhà ở cũng là một phần rất lớn của câu chuyện. Giá căn hộ tại Hà Nội và TP.HCM trong vài năm qua tăng mạnh, trong khi thu nhập của người trẻ không tăng theo cùng tốc độ. Nếu hai vợ chồng chưa có nhà, việc sinh con đồng nghĩa với việc họ phải giải một bài toán khó hơn rất nhiều: thuê nhà lâu dài hay vay tiền mua nhà, sống ở khu vực trung tâm hay đi xa hơn, cho con học trường công hay trường tư, sau này có cần đổi nhà vì trường học hay không.

Một đứa trẻ khiến mọi quyết định của gia đình trở nên dài hạn hơn.
Trước khi có con, hai người có thể nghĩ: "Tháng này chưa tiết kiệm được thì tháng sau tiết kiệm." Sau khi có con, suy nghĩ ấy thay đổi. Tiền học của con không thể đợi. Tiền khám bệnh không thể đợi. Tiền thuê nhà cũng không thể đợi. Và bố mẹ càng có ý thức muốn dành cho con điều kiện tốt, áp lực ấy càng lớn.

Nhìn sang Trung Quốc, mình thấy câu chuyện còn rõ hơn.

Ở các thành phố lớn, giá nhà từng cao gấp rất nhiều lần thu nhập bình quân, trong khi chi phí nuôi con tại đô thị có thể lên tới hàng trăm nghìn, thậm chí khoảng một triệu NDT tùy mức sống và cách tính.

Chính phủ Trung Quốc đã đưa ra các khoản hỗ trợ cho trẻ nhỏ, nhưng với nhiều gia đình trẻ, khoản tiền ấy vẫn quá nhỏ so với tổng chi phí mà họ phải bỏ ra trong nhiều năm.

Thế nên mới xuất hiện một cách phản ứng rất đặc trưng của thế hệ trẻ Trung Quốc: "tang ping" – 躺平, nằm thẳng.
Không mua nhà.
Không mua xe.
Không chạy theo cuộc đua thu nhập.
Không kết hôn nếu chưa muốn.
Không sinh con nếu thấy mình không đủ khả năng.
Nghe thì giống như một thái độ buông xuôi, nhưng mình nghĩ bên trong nó còn có một thứ khác: sự mệt mỏi.

Khi người trẻ đã cố gắng học hành, tìm việc, tăng thu nhập nhưng vẫn cảm thấy khoảng cách giữa mình và những thứ cơ bản như nhà ở, gia đình, con cái ngày càng xa, họ bắt đầu đặt câu hỏi: "Nếu cố thêm nữa cũng chưa chắc đạt được, vậy mình có nhất thiết phải chơi cuộc chơi này không?" Đó là lúc "tang ping" trở thành một cách tự bảo vệ.

Sau "tang ping" còn xuất hiện "bai lan" – 摆烂, một trạng thái bi quan hơn, kiểu như mặc kệ mọi thứ. Mình không muốn dùng những khái niệm này để phán xét người trẻ Trung Quốc, bởi nhìn từ bên ngoài rất dễ nói một người là lười biếng.

Nhưng khi một người liên tục cố gắng rồi liên tục thất vọng, đến một lúc nào đó họ sẽ bắt đầu giảm kỳ vọng để tự bảo vệ mình.
Không mua được nhà thì thôi, thuê nhà.
Không có việc đúng ngành thì làm tạm việc khác.
Không đủ tiền nuôi con thì không sinh.
Không thể đạt được cuộc sống mà xã hội từng nói là "bình thường", vậy thì mình tự định nghĩa lại thế nào là đủ.

Mình nghĩ đây mới là điều đáng để chúng ta quan sát.

Ngày trước, một gia đình có thể sống trong một căn nhà nhỏ, bố mẹ làm công việc bình thường, con cái học trường gần nhà, cuối tuần chơi ngoài sân và vẫn cảm thấy mình đang có một cuộc sống ổn.

Ngày nay, tiêu chuẩn nuôi con đã thay đổi rất nhiều.
Con phải học ngoại ngữ.
Phải có hoạt động ngoại khóa.
Phải học thêm.
Phải có môi trường tốt.
Phải được chăm sóc sức khỏe.
Phải được trải nghiệm.
Phải có cơ hội vào đại học tốt.
Rồi nếu bố mẹ có điều kiện, lại nghĩ đến du học.

Mỗi thứ nghe riêng lẻ đều hợp lý. Nhưng cộng tất cả lại, chi phí để trở thành một "ông bố, bà mẹ tốt" ngày càng cao.

Và điều đáng sợ là nhiều người trẻ không muốn sinh con trong tình trạng họ cảm thấy mình sẽ trở thành những ông bố bà mẹ luôn thiếu tiền, thiếu thời gian và thiếu cả sự bình yên.

Mình làm tư vấn du học nên gặp khá nhiều gia đình có điều kiện. Mình nhận ra một điều thú vị: những người có con thường không chỉ tính chuyện học phí. Họ tính cả 10 năm, 15 năm sau.
"Con học trường nào?"
"Ở đâu?"
"Mai sau làm nghề gì?"
"Gia đình có đủ khả năng cho con học tiếp không?"

Càng hiểu việc nuôi một đứa trẻ tốn bao nhiêu công sức, nhiều người trẻ càng thận trọng trước quyết định sinh con.

Và mình nghĩ sự thận trọng ấy không đáng bị chế giễu. Sinh một đứa trẻ là quyết định rất lớn. Không nên biến nó thành một cuộc thi xem ai sinh sớm hơn, sinh nhiều hơn hay ai hoàn thành "đúng độ tuổi" hơn.

Có lẽ điều xã hội cần làm không phải là liên tục hỏi: "Bao giờ các bạn chịu sinh con?" Mà nên hỏi: "Điều gì khiến một người trẻ muốn có con nhưng vẫn không dám sinh?"

Nếu nhà ở quá đắt, hãy nói về nhà ở.
Nếu chi phí nuôi trẻ quá cao, hãy nói về giáo dục, y tế và dịch vụ chăm sóc trẻ.
Nếu cha mẹ phải nghỉ việc quá lâu để chăm con, hãy nói về môi trường làm việc và chính sách hỗ trợ.
Nếu một gia đình có hai người đi làm vẫn không đủ khả năng nuôi một đứa trẻ tử tế, thì đừng vội trách họ ích kỷ.

Bởi phía sau quyết định "không sinh" đôi khi là cả một bảng tính mà chúng ta không nhìn thấy.

Mình vẫn tin trẻ con là một phần rất đẹp của cuộc sống.
Mình cũng tin làm cha mẹ có thể đem đến những niềm vui mà tiền bạc không mua được. Nhưng mình không nghĩ chúng ta nên dùng hai điều ấy để phủ nhận những khó khăn rất thật mà người trẻ đang phải đối mặt.

Một cặp vợ chồng trì hoãn việc sinh con cũng chưa chắc họ chỉ muốn hưởng thụ. Đôi khi họ đang cố xây cho mình một nền móng đủ chắc trước khi đưa thêm một người vào cuộc đời.

Nếu một thế hệ ngày càng ít muốn sinh con, có lẽ điều chúng ta cần nhìn vào không phải chỉ là "họ thay đổi suy nghĩ", mà còn là xã hội đã thay đổi cuộc sống của họ như thế nào. Bởi trước khi hỏi một người: "Tại sao không sinh con?" Mình nghĩ nên thử hỏi họ một câu khác: "Nếu hôm nay bạn có một đứa trẻ, bạn có cảm thấy mình đủ an tâm để nuôi nó lớn lên không?" Câu trả lời cho câu hỏi ấy có lẽ sẽ giúp chúng ta hiểu thế hệ trẻ hơn rất nhiều.

Còn bạn nghĩ sao về vấn đề này? Theo bạn, lý do lớn nhất khiến người trẻ ngày càng ít muốn sinh con là áp lực tài chính, giá nhà, chi phí nuôi dạy con, sự thay đổi trong quan niệm sống hay còn điều gì khác?

Đào Quang Trung

Trước khi mấy bé xách vali ra sân bay, chú dặn vài chuyện. Nghe được cái nào thì nhớ, còn cái nào thấy chú nói sai thì c...
25/08/2026

Trước khi mấy bé xách vali ra sân bay, chú dặn vài chuyện. Nghe được cái nào thì nhớ, còn cái nào thấy chú nói sai thì cứ để đời dạy thêm =)))

1. SANG ĐÓ RỒI, ĐỪNG CHỈ CHƠI VỚI NGƯỜI VIỆT

Gặp đồng hương chắc chắn vui, nói tiếng Việt, ăn đồ Việt, có người giúp đỡ lúc mới sang thì quý lắm.

Nhưng nếu đi du học vài năm mà nhóm bạn của con vẫn chỉ toàn người Việt, ngày nào cũng nói tiếng Việt, cuối tuần lại tụ tập với nhau thì chú thấy hơi phí.

Đã đi xa thì thử bước ra khỏi vùng an toàn một chút. Chủ động làm quen với bạn quốc tế, tham gia câu lạc bộ, nói chuyện với người bản địa, làm nhóm với những bạn đến từ những quốc gia khác.

Tiếng Anh của con có thể chưa tốt. Không sao. Nói sai vài lần không chết đâu. Đi du học mà sợ nói sai thì sau này về Việt Nam lại tiếc vì chẳng chịu nói.

2. ĐỪNG VỘI KỂ HẾT CHUYỆN GIA ĐÌNH, TIỀN BẠC CHO NGƯỜI MỚI QUEN

Mới sang, có người hỏi:
"Nhà bạn ở đâu?"
"Bố mẹ làm gì?"
"Bạn đi học hết bao nhiêu tiền?"
"Gia đình bạn có kinh tế tốt không?"

Không phải ai hỏi cũng có ý xấu. Nhưng chú muốn mấy đứa nhớ một nguyên tắc đơn giản: Mới quen thì thân thiện, nhưng đừng vội trao hết thông tin cá nhân.

Đi học xa nhà, con càng phải biết bảo vệ thông tin về gia đình, tài chính, giấy tờ, tài khoản ngân hàng và tình trạng visa của mình. Tin người là tốt. Biết giới hạn niềm tin còn tốt hơn.

3. ĐỪNG CHỌN NHÀ TRỌ CHỈ VÌ RẺ

Chú biết sinh viên ai cũng muốn tiết kiệm. Nhưng đừng vì rẻ hơn vài chục bảng một tuần mà chọn một chỗ ở quá xa trường, đi lại mất cả tiếng mỗi ngày.

Lúc mới sang thấy: "Ôi rẻ quá!". Ở được vài tháng mới hiểu: tiền thuê nhà chưa chắc là khoản tốn nhất, thời gian và sức lực mới là thứ mất nhiều.

Nếu có thể, ưu tiên nơi ở an toàn, thuận tiện đi học, đi làm thêm và sinh hoạt. Mấy đứa còn phải học, còn phải sống, còn phải ngủ nữa. Đừng biến mỗi buổi sáng đi học thành một chuyến hành hương =)))

4. ĐỪNG ÁP LỰC BẢN THÂN PHẢI "YÊU NGÀNH" NGAY TỪ HỌC KỲ ĐẦU

Cái này chú gặp rất nhiều. Mới học vài tháng đã: "Chú ơi, con thấy con không hợp ngành."

Bình tĩnh. Con vừa từ cấp 3 sang môi trường đại học, cách học hoàn toàn khác, ngôn ngữ khác, văn hóa khác, tự học nhiều hơn. Chưa quen là chuyện bình thường.

Đừng vội bỏ một ngành chỉ vì mấy tháng đầu chưa thấy thích. Cứ học cho chắc kiến thức, giữ GPA, xây kỹ năng, tìm hiểu thêm về nghề nghiệp rồi hãy quyết định.

Nhưng nếu đã tìm hiểu nghiêm túc và nhận ra mình thực sự không phù hợp, cũng đừng cố chấp chỉ vì đã lỡ chọn. Điều chỉnh hướng đi không phải thất bại.

5. QUÊN CHUYỆN HỒI CẤP 3 MÌNH GIỎI CỠ NÀO ĐI

Ở Việt Nam có thể con từng đứng top lớp. Sang bên kia, lớp có thể có bạn từ Trung Quốc, Ấn Độ, Singapore, Hàn Quốc, châu Âu...
Có người đã lập trình từ năm 12 tuổi.
Có người đọc tài liệu chuyên ngành bằng tiếng Anh từ lâu.
Có người vừa học vừa làm nghiên cứu.
Lúc đó mới hiểu: Điểm thi đại học chỉ là vạch xuất phát.

Đừng tự ti vì thấy người khác giỏi hơn. Cũng đừng tự mãn vì mình từng giỏi hơn người khác. Việc cần làm là xem mình hôm nay đã tiến hơn mình của tháng trước chưa.

6. ĐI DU HỌC KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ ĐƯỢC XẢ HƠI

Chú nói thật, đây là cái bẫy rất nhiều bạn mắc phải. Sang một môi trường mới, không có bố mẹ bên cạnh nhắc:
"Con học bài chưa?"
"Mai có tiết không?"
"Bao giờ thi?"

Thế là tự do.
Rồi TikTok.
Netflix.
Game.
Đi chơi.
Làm thêm.
Cuối cùng đến gần deadline mới mở laptop ra nhìn slide như nhìn một người xa lạ =)))

Mấy đứa nhớ nhé: Tự do càng nhiều thì trách nhiệm càng lớn. Không ai quản con nữa. Vậy thì con phải tự quản lấy mình.

7. ĐỪNG ĐỢI ĐẾN TRƯỚC KỲ THI MỚI HỌC

Đừng học đại học theo kiểu: "Để gần thi rồi tính." Nhiều chương trình ở nước ngoài không chỉ có một bài thi cuối kỳ để cứu điểm. Có assignment, presentation, group project, essay, coursework, quiz... Đến lúc nhìn deadline mới tá hỏa: "Ủa cái này làm kiểu gì?"

Thế nên ngay từ đầu kỳ, chú khuyên mấy đứa làm một việc rất đơn giản: Đọc syllabus. Biết môn nào có bài gì, deadline nào, tỷ trọng điểm bao nhiêu. Chia nhỏ ra mà làm. Đừng để cả học kỳ trôi qua rồi dùng 72 tiếng cuối cùng để chiến đấu với cả thế giới.

8. ĐỪNG CHỈ ĐI HỌC RỒI VỀ NHÀ

Nếu đã bỏ tiền và công sức đi du học, hãy tận dụng cả những thứ ngoài giáo trình.
Tham gia câu lạc bộ.
Đi career fair.
Gặp giảng viên.
Làm volunteer.
Tìm internship.
Tham gia dự án.
Xây LinkedIn.
Làm portfolio.
Tìm hiểu thị trường lao động.

Có khi một mối quan hệ mình xây dựng trong năm nhất lại mở ra một cơ hội rất lớn vài năm sau. Đại học không chỉ cho con kiến thức. Nó cho con cả một hệ sinh thái để phát triển.

9. CẨN THẬN VỚI NHỮNG "CƠ HỘI KIẾM TIỀN" QUÁ NGON

Cái này chú phải nhắc riêng. Mới sang đã có người:
"Bạn tham gia với mình đi, tháng kiếm mấy nghìn."
"Không cần kinh nghiệm."
"Chỉ cần đóng phí ban đầu."
"Xây network là có thu nhập."
"Anh chị có hệ thống rồi, em vào là làm được."

Nghe thì hấp dẫn lắm. Nhưng mấy đứa đang đi học, đang sống xa nhà, kinh nghiệm xã hội chưa nhiều nên càng phải tỉnh táo. Đừng đưa tiền, giấy tờ hoặc thông tin cá nhân cho bất kỳ ai chỉ vì họ hứa hẹn một cơ hội quá đẹp.

Cần thì hỏi bố mẹ.
Hỏi thầy cô.
Hỏi người có kinh nghiệm.
Tìm thông tin độc lập trước khi quyết định.

Kiếm tiền là tốt. Nhưng đừng để vài lời hứa về tiền làm mình mất tiền.

10. VÀ CUỐI CÙNG: TẬN HƯỞNG ĐI

Chú nói thật. Mấy năm du học qua nhanh lắm. Rồi sẽ có ngày co tốt nghiệp, đi làm, tự trả tiền nhà, tự lo cuộc sống và chợt nhận ra:
"Ơ, vậy là mình hết thời sinh viên rồi à?"

Nên học thì học cho tới.
Làm thêm thì làm trong khả năng.
Đi chơi thì đi cho vui.
Thích một ai đó thì cứ mạnh dạn tìm hiểu.
Nhớ nhà thì gọi về.
Buồn thì nói với bố mẹ.
Gặp chuyện khó thì tìm người giúp.
Đừng cố tỏ ra mình ổn khi bên trong đang rối tung.

Du học không phải một chuyến đi chỉ có thành tích, GPA và CV.

Nó còn là những ngày đầu tự đi siêu thị, lần đầu tự nấu ăn, lần đầu bị ốm không có bố mẹ bên cạnh, lần đầu kiếm được đồng tiền từ công việc làm thêm, lần đầu thuyết trình bằng tiếng Anh, lần đầu có một người bạn đến từ nửa vòng trái đất và cả những đêm nằm trong phòng nhớ nhà đến phát khóc.

Tất cả những thứ đó rồi sẽ trở thành một phần rất đẹp của tuổi trẻ. Mấy đứa cứ đi, cứ học, cứ trải nghiệm.
Chú không mong con có một hành trình hoàn hảo.
Chú chỉ mong sau vài năm trở về, con có thể nói:

"Con đã trưởng thành hơn rất nhiều so với ngày con xách vali rời khỏi nhà."

Còn bố mẹ ở nhà, nếu đang đọc đến đây thì đừng lo quá. Con đi xa một chút không có nghĩa là con xa mình. Đôi khi, chính khoảng cách mới giúp một đứa trẻ hiểu được nhà quý đến mức nào. 🤍

Đào Quang Trung

LÊN ĐẠI HỌC, BỐ MẸ HÃY DẶN CON 10 KIỂU NGƯỜI NÊN GIỮ KHOẢNG CÁCHMột điều mà trước khi con vào đại học, rất ít bố mẹ nghĩ...
24/08/2026

LÊN ĐẠI HỌC, BỐ MẸ HÃY DẶN CON 10 KIỂU NGƯỜI NÊN GIỮ KHOẢNG CÁCH

Một điều mà trước khi con vào đại học, rất ít bố mẹ nghĩ đến.

Bố mẹ thường dành rất nhiều thời gian để chọn trường cho con, chọn ngành, chuẩn bị hồ sơ, học ngoại ngữ, tính toán học phí và nơi ở. Nhưng có một thứ cũng ảnh hưởng rất lớn đến 4 năm đại học của một đứa trẻ mà chúng ta khó kiểm soát hơn tất cả những điều trên. Đó là những người con sẽ gặp và lựa chọn để chơi cùng.

Đặc biệt với những bạn đi du học, khi lần đầu sống xa gia đình, mọi quyết định về bạn bè, tiền bạc, thời gian và lối sống đều bắt đầu nằm trong tay con.

Vì vậy, nếu con anh chị đang học đại học hoặc chuẩn bị đi du học, tôi nghĩ bố mẹ nên dặn con 10 điều này.

1. HÃY CẨN THẬN VỚI NGƯỜI KHÔNG BIẾT NHƯNG CŨNG KHÔNG CHỊU HỌC

Không biết sử dụng PowerPoint không sao. Chưa biết Canva không sao. Tiếng Anh chưa tốt cũng chẳng sao. Đi học là để học những thứ mình chưa biết.

Điều đáng lo là một người luôn nói "Tôi không biết", nhưng khi được hướng dẫn thì cũng chẳng muốn học, làm việc nhóm thì mặc nhiên để người khác làm thay.

Bố mẹ đừng dạy con phải chơi với những người giỏi nhất. Hãy dạy con tìm những người có tinh thần tiến bộ. Một người hôm nay chưa giỏi nhưng chịu học có thể vài năm sau tiến rất xa. Một người luôn tìm lý do để né trách nhiệm thì dù thông minh đến đâu cũng rất khó đi cùng nhau lâu dài.

2. HÃY CẨN THẬN VỚI NGƯỜI COI SỰ GIÚP ĐỠ CỦA BẠN LÀ ĐIỀU ĐƯƠNG NHIÊN

Ở đại học, giúp nhau là chuyện bình thường. Hôm nay bạn chở mình đi học, ngày mai mình giúp bạn làm bài. Bạn cho mình mượn đồ, lần sau mình tìm cách trả lại. Quan hệ tốt thường được xây dựng từ những điều rất nhỏ như vậy.

Nhưng nếu một người liên tục nhờ vả, liên tục nhận sự giúp đỡ và dần coi đó là nghĩa vụ của bạn thì con cần biết đặt giới hạn. Đi du học lại càng cần điều này.

Sống xa nhà, có thể con sẽ rất quý những người sẵn sàng giúp mình. Nhưng biết ơn một người không đồng nghĩa với việc phải phụ thuộc vào họ.

3. ĐỪNG VỘI TIN NGƯỜI CHỈ VÌ HỌ TỎ RA QUÁ THÂN THIỆN

Mới vào trường vài ngày đã rủ đi chơi, rủ về nhà, rủ tham gia hội nhóm, hỏi chuyện gia đình, tiền bạc, công việc rồi hứa hẹn đủ thứ.

Thân thiện là một phẩm chất tốt. Nhưng thân thiện không đồng nghĩa với đáng tin. Bố mẹ không thể đi cùng con để kiểm tra từng người bạn con gặp. Điều có thể làm là dạy con quan sát đủ lâu trước khi trao niềm tin.

Bạn tốt cần được kiểm chứng qua thời gian, cách họ đối xử với người khác và cách họ hành xử khi có lợi ích liên quan.

4. ĐẶC BIỆT CẨN THẬN VỚI NHỮNG "CƠ HỘI" ĐẾN QUÁ DỄ DÀNG

Đây là điều tôi đặc biệt muốn phụ huynh dặn con khi đi học xa. Nếu một người mới quen liên tục nói về:
"Thu nhập thụ động."
"Không cần kinh nghiệm vẫn kiếm được tiền."
"Chỉ cần xây dựng network."
"Tham gia cùng anh chị là có cơ hội."
"Đóng một khoản phí để bắt đầu."
thì con đừng vội hào hứng.

Không phải cơ hội kinh doanh nào cũng xấu, nhưng một cơ hội nghiêm túc sẽ không cần dùng những lời hứa về tiền bạc để khiến một sinh viên thiếu kinh nghiệm đưa ra quyết định vội vàng.

Con đang đi học, hãy ưu tiên việc học, xây dựng năng lực và hiểu thị trường trước khi lao vào những lời mời kiếm tiền nhanh.

5. ĐỪNG BỊ ẤN TƯỢNG BỞI NGƯỜI LUÔN KHOE QUAN HỆ

"Ba tao quen người này."
"Anh tao làm ở công ty kia."
"Nhà tao biết ông nọ."

Những mối quan hệ tốt chắc chắn có giá trị. Nhưng ở đại học, con đừng đánh giá một người qua danh sách những người họ biết.

Hãy nhìn cách họ làm việc. Một sinh viên không có hậu thuẫn đặc biệt nhưng biết tự học, giữ lời, làm việc tử tế và chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình vẫn có thể đi rất xa.

Cuối cùng, thứ giúp một người đứng vững trong môi trường quốc tế không phải là "nhà mình quen ai", mà là "mình thực sự làm được gì".

6. CẨN THẬN VỚI NGƯỜI LUÔN CẦN CHỨNG MINH MÌNH GIÀU

Con có thể gặp những người đi học bằng xe sang, dùng đồ hiệu, thường xuyên nói về tiền bạc, gia đình và những thứ họ sở hữu.

Không có gì sai khi một người có điều kiện.
Nhưng nếu phần lớn giá trị của tình bạn được xây dựng quanh tiền bạc, những cuộc vui tốn kém hoặc việc phải chứng minh mình "hơn người", con nên giữ khoảng cách.

Đi du học, con càng phải hiểu điều này. Không phải cuộc vui nào con cũng cần tham gia, không phải thứ gì bạn bè có thì con cũng phải có.

Biết sống trong khả năng của mình là một dạng trưởng thành rất quan trọng.

7. ĐỪNG LÀM BẠN THÂN VỚI NGƯỜI LUÔN MẤT TÍCH KHI ĐẾN LÚC CÓ TRÁCH NHIỆM

Làm bài nhóm là chuyện rất bình thường ở đại học. Nhưng cũng chính những bài nhóm này sẽ cho con nhìn thấy tính cách của một người rất rõ.
Deadline còn xa thì rất nhiệt tình.
Deadline đến gần thì mất tích.
Đến lúc cả nhóm hoàn thành thì xuất hiện để có tên trong bài.

Con nên nhớ, một người bạn tốt chưa chắc là người nói chuyện vui nhất với con. Đôi khi người đáng giữ lại nhất lại là người đã nhận việc thì làm, đã hứa thì giữ lời và gặp khó khăn thì nói thẳng.

Đó cũng chính là những phẩm chất mà sau này doanh nghiệp đánh giá rất cao.

8. ĐỪNG CHỈ CHƠI VỚI NGƯỜI NÓI HAY, HÃY NHÌN NGƯỜI LÀM ĐƯỢC VIỆC

Đại học là nơi có rất nhiều ý tưởng.
"Hay làm cái này."
"Hay mở một dự án."
"Hay làm kênh TikTok."
"Hay kinh doanh."
"Hay tham gia cuộc thi này."

Ý tưởng không thiếu. Thứ hiếm hơn là một người nói xong rồi bắt tay vào làm.

Nếu con muốn tìm bạn để đi cùng lâu dài, hãy tìm những người có khả năng biến lời nói thành hành động.

Sau này đi làm cũng vậy. Doanh nghiệp không trả tiền cho việc một người có bao nhiêu ý tưởng hay. Doanh nghiệp trả tiền cho khả năng giải quyết vấn đề và tạo ra kết quả.

9. HÃY TRÁNH NHỮNG NGƯỜI KHIẾN CON QUÊN MẤT LÝ DO MÌNH ĐI HỌC

Một buổi cà phê không sao.
Một trận game không sao.
Một chuyến đi chơi cũng không sao.
Tuổi trẻ cần những điều đó.

Nhưng nếu từ ngày chơi với một nhóm bạn, cuộc sống của con chỉ còn ăn, chơi, ngủ và chạy theo deadline thì bố mẹ nên quan tâm.

Đặc biệt với một đứa trẻ đang du học, một nhóm bạn có thể ảnh hưởng rất mạnh đến cách con sử dụng thời gian, tiền bạc và cả mục tiêu của mình.

Bạn tốt không phải người lúc nào cũng kéo con đi chơi. Bạn tốt là người biết lúc nào nên nói: "Thôi, tuần này học đã. Thi xong đi chơi."

Và tuyệt vời nhất là những người nhìn thấy bạn mình đang đi xuống thì kéo bạn lên, thay vì kéo nhau xuống cùng.

10. VÀ CUỐI CÙNG, HÃY DẶN CON CẨN THẬN VỚI CHÍNH MÌNH

Đây mới là điều quan trọng nhất. Đừng để con nghĩ rằng chỉ cần tránh được "người xấu" là mọi chuyện sẽ ổn. Con cũng phải học cách quản lý chính mình.

Tiếng Anh chưa tốt thì học.
Thuyết trình chưa tự tin thì luyện.
Không biết làm CV thì tìm hiểu.
Không biết dùng AI thì học.
Không biết quản lý tiền thì tập ghi chép.
Không biết nấu ăn thì tập nấu.
Không biết tự chăm sóc bản thân thì học từng chút một.

Đại học không chỉ là nơi lấy một tấm bằng. Đó là 4 năm để một đứa trẻ dần trở thành người lớn.

Và khi đi du học, quá trình đó diễn ra nhanh hơn rất nhiều vì bố mẹ không còn ở bên để nhắc từng việc.

Tôi thường nói với phụ huynh rằng: Đừng cố chọn cho con một cuộc đời không có rủi ro. Điều đó gần như không thể.

Hãy trang bị cho con khả năng nhận diện rủi ro, biết nói "không", biết chịu trách nhiệm và biết tự đứng dậy khi lựa chọn của mình không đúng.

Bố mẹ cũng đừng quá lo nếu con gặp một người bạn không tốt. Điều quan trọng hơn là sau trải nghiệm đó, con học được gì.

Bởi cuối cùng, thứ quyết định một đứa trẻ đi được bao xa không phải là nó gặp toàn người tốt trên đường. Mà là nó có đủ tỉnh táo để chọn người đồng hành, đủ bản lĩnh để rời khỏi những mối quan hệ không tốt và đủ năng lực để tự chịu trách nhiệm với cuộc đời mình hay không.

Nếu con anh chị đang học đại học hoặc chuẩn bị đi du học, hãy gửi bài này cho con. Không phải để con sợ người khác. Mà để con hiểu rằng: chọn bạn cũng là một phần của chọn tương lai.

Đào Quang Trung

Address

Số 3, Lô 14, Thế Lữ, Hồng Bàng
Hai Phong

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Đào Quang Trung posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share