02/03/2016
Con người khi trưởng thành, đôi khi thực sự mệt mỏi cũng chẳng dám trách than, buồn thôi cũng phải nín. Nhất là khi mang cái mác đàn ông trên người, mấy ai dám sẻ chia vì áp lực luôn tỏ ra mạnh mẽ trước những thằng con trai khác, cũng như sợ người đời nghe xong mãi không hiểu mình. Tâm sự trong lòng chi biết tìm chất cồn để quên đi, hoặc mượn hơi men để cùng nhau bày tỏ, nhưng bản thân tôi lại chọn cách viết. Đã nói tức là cần người nghe, còn viết ra đôi khi chẳng cần ai đọc.
Tìm kiếm kích thích bên ngoài chỉ vì niềm vui, nhưng tiền có thể giúp ăn ngon, mặc đẹp hay những chuyến đi đắt tiền chứ làm sao mua nổi niềm hạnh phúc? Hạnh phúc nó là một niềm đam mê, một người tri kỷ bên cạnh chia sẻ câu chuyện lúc tối, là khi nằm cạnh em ta nói có người hiểu, ta kể có người nghe, và cảm xúc nó sẽ còn đọng lại với nhau khi mở mắt tỉnh dậy chứ không phải sự trống trải trong lòng sau mỗi cuộc vui.
Trời ban ta cho ta cái tâm hiểu lòng người, nhưng liệu trong số người, được mấy hiểu lòng ta?
[Ảnh: Lễ ra trường khóa 11-14, fanpage Chuyên Lê Quý Đôn, Đà Nẵng]