06/08/2026
Khóa Tu “Bền Sắt Tươi Son”
“Tươi son bền sắt” không chỉ là tên một bài thơ của Sư Ông Nhất Hạnh, mà còn là một lời nhắn gửi tha thiết dành cho những người tiếp nối con đường xuất gia. Đó là lời nhắc hãy giữ cho chí nguyện ban đầu luôn tươi mới như son, giữ cho tình huynh đệ và lý tưởng phụng sự bền chắc như sắt. Những câu thơ mộc mạc:
Muối dưa đắp đổi hôm nào cũng vui
Trước sau xin chớ ngại ngùng
Những bàn tay ấy tình thâm vẫn tròn…
đã gói trọn tinh thần sống chung tu học mà Sư Ông muốn trao truyền cho sư đệ của mình, đặc biệt là Hòa thượng Chí Mậu, cũng như cho bao thế hệ môn đồ tiếp nối sau này. Đời sống phạm hạnh không được xây dựng trên điều kiện vật chất đầy đủ, mà được nuôi lớn bằng tình huynh đệ, bằng sự cảm thông, nâng đỡ và lý tưởng phụng sự chung. Dẫu “muối dưa đắp đổi”, nếu trong lòng vẫn có đạo, có tình và có niềm vui thực tập thì đó vẫn là một đời sống giàu có nhất.
Khóa tu Bền Sắt Tươi Son, diễn ra trong bốn ngày nhân lễ húy nhật lần thứ mười bảy của Hòa thượng Chí Mậu – vị khai sơn Ni xá Diệu Trạm – chính là sự tiếp nối sinh động tinh thần ấy. Đây không chỉ là dịp tưởng niệm bậc Ân sư, mà còn là cơ hội để tứ chúng trở về nương tựa Tổ đình, cùng sống lại đời sống phạm hạnh, cùng tưới tẩm tình huynh đệ và nghĩa đồng môn trong một mái nhà chung của chánh pháp.
Giữa không gian tĩnh lặng dưới những hàng cây cổ thụ và đồi thông xanh mát của núi Dương Xuân, đại chúng cùng ngồi thiền, tụng kinh, đi thiền hành, lắng nghe pháp thoại, thọ trai trong chánh niệm và tham dự những buổi pháp đàm đầy chất liệu hiểu và thương. Mỗi bước chân, mỗi hơi thở đều trở thành cơ hội trở về với chính mình, để thấy rõ những gì đang có mặt trong thân và tâm.
Tinh thần ấy cũng chính là cốt tủy của sự thực tập Tứ Niệm Xứ. Một hành giả luôn phải dùng ánh sáng chánh niệm để soi chiếu chính mình, tự hỏi liệu thân, thọ, tâm và pháp có đang được nhận diện đúng như thật hay không; liệu mình có còn đang đi vững trên con đường Giới – Định – Tuệ hay đã bị tập khí và phiền não dẫn đi lúc nào không hay. Chánh niệm không phải là một pháp môn riêng biệt, mà là nền tảng của mọi sự chuyển hóa. Khi có chánh niệm, định sinh khởi; khi có định, tuệ giác sẽ mở ra.
Trong buổi chia sẻ, sư huynh Từ Minh đã ôn lại những dấu son trong cuộc đời hành đạo của Hòa thượng Chí Mậu. Đó không chỉ là câu chuyện về một bậc tôn túc đã dành trọn đời cho đạo pháp, mà còn là tấm gương về ý chí, đức khiêm cung và tinh thần gìn giữ mạng mạch Tổ đình giữa bao đổi thay của thời cuộc. Công hạnh của Ôn được xây dựng không phải bằng những điều lớn lao bên ngoài, mà bằng vô số tháng năm âm thầm vun bồi giới đức, nuôi dưỡng tăng thân và trao truyền niềm tin cho thế hệ mai sau.
Quả thật, nếu không có đủ tình thâm và nội lực công phu được vun bồi qua những tháng ngày “muối dưa đắp đổi”, thì khó có thể cùng nhau vượt qua những biến cố và thăng trầm của cuộc đời. Tình huynh đệ không được tạo nên trong những ngày thuận duyên, mà được tôi luyện trong những lúc gian khó, khi mọi người vẫn còn nắm chặt tay nhau, cùng gìn giữ lý tưởng ban đầu.
Trong dịp này quý Phật tử cũng có dịp phát tâm quy y Tam bảo, tham dự trai đàn chẩn tế và phát tâm cúng dường trai Tăng đến quý Tôn Đức Tăng Ni trong mùa an cư kiết hạ.
Khóa tu khép lại bằng thời pháp thoại của sư huynh Từ Tế với chủ đề “Trăng Tròn – Bán Nguyệt”. Hình ảnh ấy mang ý nghĩa thiền quán rất sâu sắc. Trăng có khi tròn, khi khuyết, nhưng bản chất của vầng trăng chưa từng tăng giảm. Cũng vậy, tâm thanh tịnh nơi mỗi người chưa từng mất đi, chỉ vì mây vô minh và phiền não che phủ nên ta không nhận ra. Nếu không chịu hạ thủ công phu, không bền bỉ thực tập chánh niệm từng ngày, thì thật khó giữ được tâm an tĩnh giữa những cơn sóng gió của tham, sân, si vẫn còn âm ỉ trong chiều sâu vô thức.
Có lẽ vì vậy mà bài thơ khép lại bằng những lời nhắn nhủ thật tha thiết:
Giữ cho bền sắt tươi son
Giữ cho tâm lặng giữa cơn ba đào.
Đó không chỉ là lời kết của một bài thơ, mà còn là di huấn tâm linh được trao truyền từ Sư Ông Nhất Hạnh đến Hòa thượng Chí Mậu, rồi từ Hòa thượng đến những người con của Tổ đình Từ Hiếu hôm nay. “Bền sắt tươi son” không chỉ là sự thủy chung với một ngôi chùa hay một truyền thống, mà còn là sự trung thành với chí nguyện xuất gia, với con đường Giới – Định – Tuệ và với lý tưởng phụng sự cuộc đời bằng hiểu biết và thương yêu.
Để rồi, dù thời gian có trôi qua, dù trăng có khi tròn khi khuyết, thì ánh sáng của Tổ đình Từ Hiếu vẫn luôn hiện hữu trong từng bước chân chánh niệm của những người biết trở về. Và chính nơi ấy, ngọn đèn chánh pháp vẫn tiếp tục được trao truyền, lặng lẽ mà bền bỉ, như tinh thần “Bền Sắt – Tươi Son” chưa bao giờ phai nhạt.
Thích Mãn Pháp