24/12/2025
❄️ Đối với em mùa đông chính là một cuốn nhật ký, những câu chữ của tuổi 16 sẽ là trang mực thơm mùi nắng mới và lấp lánh những ánh đèn màu rực sáng tuổi thanh xuân. Em yêu cái lạnh se sắt của mùa đông khi đứng dưới mái trường Tô Hiệu, nhưng em cũng yêu cả cái ấm áp của những lời chúc giáng sinh được gửi trao vụng về sau nếp áo đồng phục trắng.
Mùa đông năm nay đã đến với em theo một cách rất riêng, hanh hao và đầy trăn trở. Cái lạnh không chỉ thấm qua lớp áo khoác mỏng, mà còn len lỏi vào từng ngăn ký ức, làm bừng thức những suy tư đầu đời của một bạn nhỏ vừa chạm ngõ cấp ba. Đứng dưới mái trường Tô Hiệu những ngày cuối năm, giữa thời tiết se lạnh hòa cùng không khí giáng sinh đang đến rất gần, em càng thấy mình đang chênh chao trước vẻ đẹp rực rỡ của những ánh đèn giáng sinh đang nhảy múa rộn ràng – một vẻ đẹp lạ lẫm nhưng đầy mê hoặc. Khi khắp các quán xá trang trí rực rỡ màu noel: từ những cây thông với đầy quả treo màu sắc, hay những món quà nhỏ trao nhau trong mùa đông lạnh,... Em thấy rõ ràng giáng sinh đang thực sự đến gần và hiện hữu những ngày đông cuối năm này.Với em, việc các ngày lễ phương Tây du nhập vào Việt Nam chẳng khác nào một "cuộc di cư của niềm vui", một cuộc hội ngộ tự tình giữa những nhịp điệu tâm hồn cách xa nhau nửa vòng Trái Đất.
Nhưng đôi khi, em nghe đâu đó những tiếng thở dài e ngại, nhiều người cho rằng sự du nhập của những ngày lễ ngoại lai như “giáng sinh” sẽ làm xói mòn gốc rễ bản sắc, là biểu hiện của sự 'lãng quên' nguồn cội. Nhưng tại sao ta lại vội vàng đánh đồng sự mở lòng với bản sắc văn hóa thế giới là việc ta đánh mất chính mình ? Thay vì có những suy nghĩ đó, em chọn cách nhìn nhận sự giao thoa này ở một phương diện tích cực và tươi sáng hơn. Với em, bản sắc văn hóa không phải là một ốc đảo đóng kín, mà là một thực thể sống cần được bồi đắp. Khi ta đón nhận một ngày lễ phương Tây, không có nghĩa là ta bớt yêu những giá trị văn hóa Việt.
Trái lại, đó là cơ hội để hội nhập giao thoa với nước bạn, đồng thời giúp cho văn hóa đời sống tinh thần của mỗi người thêm điểm sáng trong một hình hài mới. Thay vì có những suy nghĩ có phần tiêu cực về sự hội nhập này, tại sao không nhìn nhận giáng sinh như một chất xúc tác dịu dàng, giúp chúng ta xích lại gần nhau hơn trong cái lạnh se sắt của mùa đông ? Khi ta mượn một lời chúc an lành từ phương xa để sưởi ấm cho nhau dưới mái trường này, đó chẳng phải là một minh chứng rằng tâm hồn Việt vốn rất giàu tình cảm và tràn đầy nội lực hay sao ? Tuy nhiên, bản thân em cũng hiểu được rằng, hội nhập không đồng nghĩa với việc chấp nhận sự lai căng hay những biến tướng lệch lạc. Em mong chúng ta đừng vì mải mê theo đuổi những trào lưu hào nhoáng, hời hợt mà vô tình để những thành phần xấu lợi dụng, làm lu mờ đi vẻ đẹp thuần phong mỹ tục vốn có của dân tộc. Đón nhận Giáng sinh hay bất kỳ lễ hội nào, hãy đón nhận bằng một trái tim có 'bộ lọc' tri thức – để những giá trị ấy thực sự trở thành chất xúc tác cho tình yêu thương, chứ đừng đánh mất mình vào những suy nghĩ, hành động sai lệnh không phù hợp.
Cuối cùng, phía sau những cánh cửa mùa đông lạnh giá ấy, em nhìn thấy một tương lai tươi sáng đang dần hiển hiện – nơi rào cản địa lý mờ đi để nhường chỗ cho sự thấu cảm toàn cầu. Và với thế hệ trẻ chúng em, với trái tim tràn đầy khát vọng, sẽ là những người viết tiếp câu chuyện về một thế giới không khoảng cách. Một tương lai rạng rỡ không bắt đầu từ những điều xa xôi, mà bắt đầu từ chính cách chúng em trân trọng những giá trị đa sắc màu, biết dùng lòng bao dung làm hành trang vươn ra biển lớn. Để rồi, dù có đi đâu, chúng em vẫn mang theo hơi ấm nồng hậu của tình người Việt Nam.
Cuối cùng, thông qua cuộc thi “ Nữ sinh mùa đông “ do đoàn trường THPT Tô Hiệu tổ chức, em chỉ muốn gửi gắm đến mọi người một điều rằng: Đừng sợ những làn gió mùa phương xa sẽ làm phai đi những bản sắc văn hóa của dân tộc ta. Bởi nếu trái tim của mỗi người 'đủ ấm' và 'bản sắc đủ sâu', thì mỗi nét văn hóa mới lạ chỉ giống như một nhành hoa thơm, làm giàu thêm hương vị cho tâm hồn mỗi người. Khép lại những lời tâm tình này, em chỉ mong rằng mỗi người trong chúng ta sẽ luôn là một ngọn nến nhỏ, tự tin hội nhập bằng sự thấu cảm, mở lòng với văn hóa thế giới bằng tất cả sự chân thành, nhưng vẫn luôn giữ trọn nét nồng hậu và kín đáo như chính gốc rễ nghìn đời của cha ông ta. Chúc mọi người có một mùa đông an lành, nơi hơi ấm không đến từ lớp áo len dày, mà đến từ sự sẻ chia và lòng nhân ái luôn hiện hữu trong mỗi người.
Lời cuối cùng, em xin chân thành cảm ơn mọi người đã ghé thăm góc tâm tư nhỏ này và rất mong nhận được những dòng cảm nhận, góp ý từ mọi người để bài viết của em được trở nên hoàn thiện hơn.
20/05/2025
12/12/2024
24/08/2024
15/05/2021
09/12/2020