អំពាចវែង

អំពាចវែង វត្តសិរីឧត្តមវង្សា អំពាចវែងថ្មី ស្?

Tên chùa : SÓC VEN MỚI

Pháp hiệu : SIRĨUTTAMAVANSÀ

Địa chỉ : ấp An Lợi – Xã Định An – Huyện Gò Quao – Tỉnh Kiên Giang

Thành lập năm : DL 1956 – PL 2500
Người sáng lập : Hòa thượng INDATTHERA Hiên Sép
Các đời Trụ trì : 1 đời Trụ trì
Trụ trì hiện nay : Đại đức Danh Hạnh
Hệ phái gốc : Theravada

02/11/2025
21/10/2025
14/09/2025
08/09/2025
Nếu tổ tiên Khmer từng hy sinh xương máu để giữ đất, cất chùa– thì thế hệ này chỉ cần giữ lại tiếng nói, chữ viết mà cũn...
07/07/2025

Nếu tổ tiên Khmer từng hy sinh xương máu để giữ đất, cất chùa– thì thế hệ này chỉ cần giữ lại tiếng nói, chữ viết mà cũng không giữ được – liệu ta còn là ai?

✨ “Tiếng mẹ đẻ không chết vì bị cấm,
mà chết vì chính người mang nó không nói với con cháu nữa.”

07/06/2025

Trẻ không biết ơn – lớn lên sẽ là người đáng sợ nhất.
Ngày nay, trong không ít gia đình, trẻ em vô tình trở thành "trung tâm vũ trụ" – được yêu chiều hết mực, được đáp ứng mọi mong muốn. Cả nhà xoay quanh một đứa trẻ như mặt trời – điều gì cũng vì con, việc gì cũng nhường con, miễn là con vui, con đủ đầy.

Thế nhưng… khi mọi sự hy sinh đều trở nên “đương nhiên” trong mắt trẻ, khi những gì cha mẹ làm ra không còn được đón nhận bằng lòng trân trọng, thì cũng là lúc một điều gì đó rất nguy hiểm đang bắt đầu nhen nhóm trong nhân cách của một con người.

Giáo dục, trước tiên phải là giáo dục lòng biết ơn.
Dạy trẻ biết cảm ơn không phải là một phép lịch sự xã giao.
Đó là nền móng đạo đức, là chất dinh dưỡng nuôi lớn tâm hồn, là ngọn gió giữ cho lòng người không trở nên khô cằn và vô cảm.

Nếu một đứa trẻ lớn lên trong sự nuông chiều tuyệt đối, chưa từng biết “khó” là gì, chưa từng được nhắc về hai chữ “biết ơn”... thì đến một ngày, chính bạn – bậc làm cha mẹ – sẽ là người đầu tiên gánh chịu hậu quả.

Bạn còn nhớ câu chuyện của cậu sinh viên đánh mẹ ngay tại sân bay chứ?
Cậu được mẹ chu cấp suốt 5 năm du học Nhật, không phải đi làm, không phải lo nghĩ, chỉ cần học và sống một cuộc đời không vướng bận.
Nhưng đến khi mẹ kiệt sức, không thể gửi tiền tiếp… cậu trở về và trút toàn bộ sự giận dữ lên người phụ nữ đã nuôi mình cả đời.

Đó không chỉ là cái tát vào gương mặt người mẹ, mà là cú đổ vỡ của cả một hành trình nuôi dạy thiếu gốc rễ.

Một đứa trẻ lớn lên không được dạy biết ơn — lớn rồi có thể trở thành con người còn đáng sợ hơn cả sói dữ.

Cha mẹ yêu con bằng cả đời người. Nhưng đừng yêu đến mức quên dạy con làm người.
Đừng để con bạn trở thành một người lớn biết đòi hỏi nhưng không biết hồi đáp.
Biết hưởng thụ nhưng không biết chia sẻ.
Biết trách móc nhưng không biết cúi đầu cảm kích.

Bạn có thể mua cho con chiếc điện thoại đắt tiền, đôi giày hàng hiệu, những bữa ăn sang trọng… nhưng nếu không dạy con biết cảm ơn, biết nhường nhịn, biết yêu thương — thì mọi thứ vật chất ấy chỉ đang nuôi lớn một cái tôi kiêu ngạo và ích kỷ.

Hãy để con được trải qua những thiếu thốn vừa đủ:

Để chúng biết giá trị của hạt cơm, của đôi dép lành.

Để chúng học cách cảm thông với nỗi cực nhọc của người khác.

Để chúng không coi tình thương là điều mặc nhiên, không xem công sức người khác là nghĩa vụ phải có.

Một đứa trẻ biết ơn – sẽ luôn khiêm nhường trong thành công và mạnh mẽ trong thất bại.
Chúng sẽ cảm động khi ai đó giúp mình, và cũng không quên chìa tay ra giúp lại người khác.
Chúng sẽ không lớn lên với ý niệm “mọi thứ phải là của tôi”, mà sẽ học được cách nói lời cảm ơn – từ tận đáy lòng – mỗi khi nhận được điều gì đó, dù là nhỏ nhất.

Lòng biết ơn không phải là kỹ năng để học.
Nó là thái độ sống. Là nhân cách. Là cái gốc để làm người.
Nếu bạn thật sự thương con, đừng chỉ hỏi: “Con muốn gì?”
Mà hãy hỏi: “Hôm nay, con đã biết ơn điều gì?”

Một đứa trẻ biết ơn…
Sẽ không cần cha mẹ đi bên cạnh cả đời.
Bởi chính lòng biết ơn sẽ là kim chỉ nam dẫn lối cho chúng biết sống tử tế, biết yêu người, và biết trân trọng từng điều giản dị trong cuộc đời này.

Vì con không chỉ cần lớn –
Con cần học cách làm người.

27/05/2025

VĂN HÓA Á ĐÔNG 12 - NAM NỮ THỤ THỤ BẤT THÂN

Câu “Nam nữ thụ thụ bất thân” (男女授受不親) xuất phát từ sách Lễ Ký (禮記, Kinh Lễ), một trong những kinh điển quan trọng của Nho giáo. Câu này phản ánh quan niệm lễ giáo xưa, nhấn mạnh rằng nam và nữ dù có đưa cái gì cũng không nên đưa trực tiếp với nhau, để món đồ trên bàn và nói vài lời để người kia tự đến bàn mà cầm lấy. Điều này có hàm ý rằng nam và nữ phải khéo giữ khoảng cách nhằm giữ gìn sự đoan chính và tránh những hành vi thân mật không phù hợp, tránh lửa gần rơm, tránh lời dị nghị.

Ngoài ra, trong tác phẩm Mạnh Tử (孟子), cụ thể là phần “Ly Lâu thượng” (離婁上), có ghi lại một cuộc đối thoại giữa Mạnh Tử và Thuần Vu Khôn về nguyên tắc này. Khi được hỏi về việc cứu người (chị dâu chẳng hạn) bị rơi xuống nước, Mạnh Tử trả lời rằng:
“Nam nữ thụ thụ bất thân, lễ dã; tẩu nịch, viện chi dĩ thủ giả, quyền dã.” Nghĩa là biết giữ khoảng cách nam nữ là lễ giáo, còn việc cứu người (tế nhị như trường hợp chị dâu) là nhân từ quyền biến.

Thời xưa lễ giáo nghiêm khắc nên bảo vệ được tiết hạnh cho phụ nữ và tránh tội lỗi cho người nam. Văn hóa lối sống tây phương thiếu mất lễ giáo này nên nam nữ chung đụng dễ dãi dẫn nhiều hệ lụy.
Tiết hạnh người phụ nữ dù vô hình được cho là vô giá vì có công năng bảo vệ gia đình ổn định bền vững, người chồng tin tưởng và nể trọng người vợ, đó là một giềng mối bảo vệ tổ ấm gia đình.

Bản năng xác thịt thì giống loài nào cũng có sẵn, nhưng chỉ có loài người với lý trí, đạo đức, thông minh mới kiểm soát bản năng để tránh nhiều điều đáng tiếc, sau này đỡ hối hận. Có nhiều việc lỡ phạm rồi hối hận dày vò than trách cũng không kéo lại được, chi bằng giữ kỹ từ buổi đầu hay hơn.
Giữa ảnh hưởng của tây phương đang tràn vào tàn phá xã hội, ta nên nêu cao đạo đức Á ĐÔNG để bảo vệ cho các thế hệ con cháu mình về sau.

Một con đại bàng khuyên một người phụ nữ cách tốt nhất để nuôi dạy con cái."Ngươi ổn chứ, người mẹ loài người?" – đại bà...
04/04/2025

Một con đại bàng khuyên một người phụ nữ cách tốt nhất để nuôi dạy con cái.

"Ngươi ổn chứ, người mẹ loài người?" – đại bàng hỏi.

Người phụ nữ, ngạc nhiên, nhìn chằm chằm vào nó.

"Ta lo lắm. Con ta sắp chào đời, và trong lòng ta đầy hoài nghi. Ta muốn cho con những điều tốt đẹp nhất, muốn cuộc đời con thật dễ dàng và hạnh phúc. Nhưng làm sao ta biết mình đang nuôi dạy con đúng cách?"

Đại bàng quan sát người phụ nữ và đậu xuống gần cô.

"Nuôi dạy một đứa trẻ không hề dễ dàng. Nó không phải là việc làm cho mọi thứ trở nên thoải mái. Thật ra, điều đó hoàn toàn ngược lại. Khi con non của ta ra đời, tổ đầy lông vũ và cỏ mềm – một nơi chúng có thể nghỉ ngơi, cảm thấy an toàn. Nhưng khi đến lúc chúng phải học cách tự lập, ta lấy hết mọi thứ ấy đi. Ta chỉ để lại những cái g*i."

Người phụ nữ nhíu mày, khó hiểu.

"G*i ư? Sao lại làm mọi chuyện khó khăn như thế?"

Đại bàng nhìn cô một cách nghiêm túc.

"Bởi vì g*i mang lại cảm giác khó chịu. Và cảm giác khó chịu ấy là cần thiết. Chúng không thể cứ ngồi mãi đó, chờ mọi thứ được dọn sẵn. Những cái g*i buộc chúng phải rời đi, phải tìm nơi tốt hơn, phải lớn lên. Sự thoải mái không dạy cho chúng điều gì cả."

Người phụ nữ ngẫm nghĩ lời đại bàng, nhưng vẫn còn hoài nghi.

"Vậy khi chúng rơi xuống thì sao?" – cô hỏi, tò mò.

Đại bàng đáp:

"Ta ném chúng vào không trung. Lúc đầu, chúng rơi vì gió mạnh, vì chúng chưa đủ sức, nhưng ta đỡ lấy. Ta nâng chúng bằng móng vuốt rồi lại ném lên một lần nữa. Cứ như vậy, cho đến khi chúng học được cách tự bay. Và ngươi biết ta làm gì tiếp theo không? Ta để mặc chúng. Ta không giúp nữa."

Người phụ nữ tròn xoe mắt, vẫn chưa hoàn toàn hiểu.

"Ta không nuôi dưỡng sự phụ thuộc," – đại bàng tiếp tục. "Con ta phải học cách bay, phải học cách mạnh mẽ bằng chính đôi cánh của mình. Cuộc đời không phải là một cái tổ mềm mại, an toàn mãi mãi. Nếu ta bảo bọc mãi, giữ chúng trong tổ suốt đời, ta chẳng dạy được gì cả. Chúng phải tự tìm con đường của mình – và ta biết, chúng sẽ làm được."

Người phụ nữ nhìn đại bàng, hít một hơi sâu.

"Vậy… ta nên để con mình chịu đựng một chút?" – cô hỏi, có phần lo lắng.

Đại bàng gật đầu.

"Đó không phải là chịu đựng. Đó là học hỏi. Và dù điều đó khiến ngươi đau lòng, người mẹ loài người, thì điều tốt nhất ngươi có thể làm là dạy con trở nên mạnh mẽ. Đừng giữ con mãi dưới cánh của mình, đừng lúc nào cũng dỗ dành. Hãy để con học bay."

Người phụ nữ gật đầu, nhẹ nhàng vuốt ve bụng, nhìn đại bàng một lúc lâu, rồi mỉm cười chào tạm biệt.

"Cảm ơn người mẹ đại bàng," – cô thì thầm khi bước đi. "Lời khuyên của ngươi thật quý giá."

Người phụ nữ tiếp tục hành trình của mình, quyết tâm trở thành người mẹ mà con cô cần: vững vàng, dũng cảm, một người mẹ sẽ dạy con biết bay.

Nếu bạn muốn con mình bay cao… đừng làm mọi thứ thay con. Đừng giữ con mãi trong tổ ấm êm.

Đại bàng đẩy con khỏi tổ, để chúng đối mặt với g*i góc, vì chúng biết đó là cách duy nhất để học bay.

Đừng sợ khi thấy con vấp ngã. Bạn, giống như đại bàng, có thể nâng con dậy – nhưng đừng giữ con dưới cánh mình mãi mãi. Hãy để con đối mặt với gió. Hãy để con học cách mạnh mẽ.

Tình yêu thật sự không phải là bảo vệ con khỏi mọi điều, mà là dạy con cách bay – ngay cả khi điều đó đồng nghĩa với việc để con té ngã.

Hãy để con tìm đường của mình, ngay cả khi trên hành trình ấy, con vấp ngã vài lần.

Từ trang LIFE IÍnpiration

31/03/2025

Address

Định An An Lợi
Gò Quao
923560

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when អំពាចវែង posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The School

Send a message to អំពាចវែង:

Shortcuts

Share

Category