19/12/2023
“Con ơi, hãy tha lỗi cho mẹ"
Bà Lê Thị Nghê
Còn gọi Năm Nghê, 80 tuổi, ngụ thôn Linh Kiều, xã Hiệp Hoà, huyện Hiệp Đức, tỉnh Quảng Nam. Cái tên đã trở nên khá quen thuộc với người dân nới đây. Từ trẻ nhỏ đến người già, ai cũng biết đến người phụ nữ này. Người đã tự tay chôn sống con mình cứu dân làng. Kể về bà, ai cũng không thể cầm lòng được nước mắt.
Chuyện kể rằng vào một đêm mưa gió đầu tháng 10/1969, Mỹ rải hàng chục tấn bom xuống tàn phá thôn nghèo. Trong chiến tranh, thôn có tên Trà Linh, tỉnh Quảng Nam lúc bấy giờ. Mảnh đất nhỏ khô cằn phải gánh trên mình hàng chục tấn bom...
Vùng thượng nguồn sông Thu Bồn được coi như là chiếc nôi cách mạng. Nơi đây cũng là tâm điểm để bọn Mỹ đổ quân càn quét. Sau chiến dịch Mậu Thân 1968, Mỹ tăng cường đánh phá vùng rừng núi và trung du các tỉnh miền Trung.
Sau sự anh dũng chiến đấu của bộ đội và du kích xã Quế Tân. Quân ta đã bắn rơi một máy bay, bắn cháy hai tàu chiến. Tiêu diệt hơn 50 lính Mỹ, giặc điên cuồng đáp trả. Sáng một ngày đầu tháng 10/1969 Mỹ cho máy bay rải thảm bom. Còn điều thêm tàu chiến ngược sông Thu Bồn, huy động tất tốc lính thủy quân lục chiến hủy diệt vùng căn cứ cách mạng.
Bấy giờ...
Bà Nghê dắt con gái 4 tuổi và con trai 3 tháng tuổi đi ẩn náu. Cán bộ đưa bà cùng với 200 người dân thôn Linh Kiều vào trong hang Hòn Kẽm. Giặc cho pháo bầy, đại liên, máy bay, tàu chiến… Rãi đạn vào núi dọn đường để mở cuộc tìm kiếm càn quét dân làng. Cả tuần liền chạy giặc, không chết vì bom đạn...Nhưng cái đói cứ liên tục hoành hành dân làng.
Chưa thể lần ra nơi trú ẩn của dân làng, giặc càng điên cuồng khoanh vùng. Bọn chúng lật tung từng mét đất, bới từng ngọn cỏ, bắn phá một cách ác liệt hơn. Lúc này, cơn đói hàng trăm người dân trú ẩn không quan trọng bằng việc phải tuyệt đối im lặng để tránh bị giặc phát hiện, giết chết.
Đứa bé 3 tháng tuổi còn quá nhỏ để chịu đựng. Mẹ đói quay quắt làm sao con nhỏ lại không khát sữa cho được. Đứa trẻ cứ khóc thét ngày đêm, không tài nào nín được. Đêm 8/10/1969, trời thì vẫn vẫn mưa, tiếng súng đì đùng ngày một gần bên tai. Tiếng trẻ khóc thét cứ vọng ra phía ngoài hang. Hàng trăm gương mặt hốc hác vừa kiệt sức vừa sợ hãi, bàng hoàng nhìn về phía mẹ con bà Năm Nghê.
Bà Nghê lúc này bóp chặt “đủm ruột”, rồi quyết định bất ngờ: “Mẹ không muốn giết con, nhưng để dân làng được sống, con phải chết..”. Thiếu phụ vội cởi bỏ chiếc áo quấn con lại, ôm đứa con nhỏ bò lên khỏi miệng hang. Mặc cho mưa rơi hòa lẫn nước mắt, bà dùng hai tay móc từng nắm đất ướt lạnh chôn sống đứa con. Dưới ánh chớp lóa của đạn pháo sáng, lớp đất vẫn còn đang rục rịch. Biết con quẫy đạp, người mẹ vội gạt nước mắt xóa dấu mặt đất. Rồi lao vào hang vừa lúc giặc tới gần. Bà cắn bật máu môi, nén cơn đau vào lòng để không bật ra tiếng khóc.
Cuộc đời bà Năm Nghê tan nát vì giặc Mỹ...
Sau cái đêm kinh hoàng ấy, người mẹ thường xuyên u uất, sinh bệnh, sức khỏe yếu dần. Gắng gượng vượt qua chiến tranh loạn lạc, bà nén lại đau khổ, làm lụng nuôi con gái còn nhỏ dại.
Kìm nén, gặm nhấm nỗi đau để nó lớn lên theo sự chịu đựng của bà mỗi ngày khiến bà có dấu hiệu điên tỉnh lẫn lộn. Bà hóa điên…
Ngày qua ngày ôm chiếc khăn từng quấn con trai ngày xưa, đi khắp làng trên xóm dưới hát ru. Những đêm mưa gió, bà lại đốt nhang... Một mình vào rừng mà miệng cứ thì thào “phải tìm được mộ con”.
Cứ mỗi lần lang thang như vậy, bà lại đau một trận thừa sống thiếu chết. Sau đó, nhiều khi nằm viện cả tháng trời. Bà lão ngày ngày luôn miệng lẩm bẩm: “Thằng Tân được mẹ mang lên miệng hầm chôn, nhưng 3 ngày sau thì mất dấu mộ rồi”.
Đôi khi tỉnh táo, bà cũng không thoát nỗi nhớ con...
___________________________________
MY CHILD, PLEASE FORGIVE ME...
Ms. Le Thi Nghe
Also known as Nam Nghe, 80 years old, lives in Linh Kieu village, Hiep Hoa commune, Hiep Duc district, Quang Nam province. The name has become quite familiar to the people here. From children to the elderly, everyone knows this woman. The person who personally buried his son alive saved the villagers. Talking about her, everyone cannot hold back their tears.
The story goes that on a rainy night in early October 1969, the United States dropped dozens of tons of bombs, devastating poor villages. During the war, the village was named Tra Linh, Quang Nam province at that time. The small, arid piece of land had to bear the burden of dozens of tons of bombs...
The upstream region of Thu Bon River is considered the cradle of revolution. This place is also the focal point for the Americans to sweep troops. After the 1968 Mau Than campaign, the US increased its raids on the mountains and midlands of the Central provinces.
After the heroic fighting of the soldiers and guerrillas of Que Tan commune. Our troops shot down a plane and burned two warships. Destroying more than 50 American soldiers, the enemy responded frantically. One morning in early October 1969, the United States sent planes to bomb carpets. They also sent more warships up the Thu Bon River and mobilized marines to destroy the revolutionary base area.
Now...
Mrs. Nghe took her 4-year-old daughter and 3-month-old son to hide. Officials took her and 200 people from Linh Kieu village into Hon Kem cave. The enemy deployed artillery, machine guns, planes, warships... Spreading bullets into the mountains to clear the way to open a search and sweep up the villagers. I spent a whole week running from the enemy, not dying from bombs or bullets... But hunger continued to plague the villagers.
Unable to find the villagers' hiding place, the enemy became even more frantic in staking out the area. They turned over every meter of land, dug up every blade of grass, and bombarded more fiercely. At this time, the hunger of hundreds of people taking refuge was not as important as the need to be absolutely silent to avoid being discovered and killed by the enemy.
A 3-month-old baby is too young to endure it. The mother is so hungry, how can the baby not be thirsty for milk? The child kept crying day and night, unable to stop it. On the night of October 8, 1969, it was still raining, the sound of gunfire was getting closer and closer to our ears. The sound of children crying kept echoing outside the cave. Hundreds of haggard faces, both exhausted and scared, looked in shock at Ms. Nam Nghe's mother and daughter.
Mrs. Nghe now squeezed her stomach tightly, then suddenly decided: "I don't want to kill you, but for the villagers to live, you have to die...". The young woman quickly took off her shirt and wrapped her child in it, holding her small child and crawling out of the mouth of the cave. Despite the rain mixed with tears, she used both hands to dig out handfuls of cold wet soil and bury her child alive. Under the flash of flares, the soil was still moving. Knowing her child was kicking, the mother quickly wiped away her tears to erase the marks on the ground. Then rushed into the cave just as the enemy approached. She bit her lip until it bled, suppressing the pain in her heart to keep from crying.
Ms. Nam Nghe's life was ruined because of the American enemy...
After that terrible night, the mother was often depressed, sick, and her health gradually weakened. Struggling to overcome the chaos of war, she suppressed her suffering and worked hard to raise her young daughter.
Suppressing and gnawing at the pain so that it grows with her suffering every day causes her to show mixed signs of insanity. She went crazy…
Day after day, holding the scarf that used to wrap my son in the past, I went around the village, up and down, singing lullabies. On rainy and windy nights, she would burn incense... Going into the forest alone, she kept whispering "I must find my child's grave".
Every time she wandered around like that, she suffered a life-threatening pain. After that, sometimes I stay in the hospital for months. The old woman kept muttering every day: "My mother brought Tan to the mouth of the tunnel to bury him, but 3 days later he lost track of the grave."
Sometimes when she's awake, she can't escape the feeling of missing her child...
-----------------------------------------
Mọi thắc mắc và đóng góp xin vui lòng liên hệ:
Facebook: Hislandary
Gmai: [email protected]