Văn học và nghệ thuật

Văn học và nghệ thuật ​​Trang web chia sẻ những bài bình giảng, tham khảo và đọc thêm, những bài tập của các tác phẩm Ngữ Văn

EBOOK TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN THẠCH LAM
03/08/2022

EBOOK TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN THẠCH LAM

🌼40 MỞ BÀI CHỌN LỌC CHO LỚP 11 (phần 1)1. Vội vàng+MB1: (Bài viết của Lê Đức)Thời đại thơ Mới là một nhánh rẽ đầy ngoạn ...
02/08/2022

🌼40 MỞ BÀI CHỌN LỌC CHO LỚP 11 (phần 1)

1. Vội vàng
+MB1: (Bài viết của Lê Đức)

Thời đại thơ Mới là một nhánh rẽ đầy ngoạn mục, táo bạo của nền thơ ca Việt Nam. Khi ấy, thơ văn khoác lên cho mình một chiếc áo được cách tân đầy mới mẻ, là mảnh đất vô cùng màu mỡ đã vun trồng biết bao hồn thơ độc đáo như: Tản Đà, Thế Lữ, Hàn Mạc Tử hay Xuân Diệu. Nếu Tản Đà được biết đến là người “đã dạo những bản đàn mở đầu cho một cuộc dạo chơi tân kì đương sắp sửa” thì Xuân Diệu lại là người đã đưa những khúc nhạc ấy đến một vị trí xứng tầm trong lòng độc giả. Bài thơ “Vội vàng” – một thi phẩm tiêu biểu cho một phong cách thơ được cách tân rất mới mẻ về cả nội dung và hình thức của Xuân Diệu, bài thơ thể hiện quan niệm sống, niềm ham sống, khao khát sống và tận hưởng đến vô biên của thi nhân:

“Thà một phút huy hoàng rồi chợp tắt
Còn hơn buồn lẻ loi suốt trăm năm”

+MB2: (Bài viết của Bảo Hân)

Thơ mới (1930-1943) được coi là một cuộc cách mạng trong thi ca Việt Nam. Ở thời kì này ta có thể thấy được “một hồn thơ rộng lớn” như Thế Lữ, “ảo não” như Huy Cận, “trong sáng” như Nguyễn Nhược pháp và nổi bật trong đó, ta có Xuân Diệu – một nét thơ “tha thiết, rạo rực, băn khoăn” (thi nhân Việt Nam). Xuân Diệu là “nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới”, là người đưa thơ mới lên vị trí đỉnh cao với tập thơ đầu tay và tiêu biểu nhất là “thơ thơ”. Bài thơ “Vội vàng” được trích từ tập thơ này, đã thể hiện nét độc đáo trong phong cách thơ được cách tân cả về nội dung lẫn hình thức của Xuân Diệu. Điều đó được khắc họa đặc biệt ở 13 câu thơ đầu, nét bút của Xuân Diệu đã vẽ lên bức tranh thiên nhiên mùa xuân đặc sắc sinh động và nổi bật ở đó là cả một khao khát sống hết mình, quan niệm nhân sinh và thẩm mĩ mới mẻ của tác giả.

“Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất;
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi.
Của ong bướm này đây tuần tháng mật;
Này đây hoa của đồng nội xanh rì;
Này đây lá của cành tơ phơ phất;
Của yến anh này đây khúc tình si;
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi,
Mỗi sáng sớm, thần Vui hằng gõ cửa;
Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;
Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:
Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân”

+MB3: (Bài viết của Lê Đức)

Thời đại thơ Mới là một nhánh rẽ đầy ngoạn mục, táo bạo của nền thơ ca Việt Nam. Khi ấy, thơ văn khoắc lên cho mình một chiếc áo được cách tân đầy mới mẻ, là mảnh đất vô cùng màu mỡ đã vun trồng biết bao hồn thơ độc đáo như: Tản Đà, Thế Lữ, Hàn Mạc Tử hay Xuân Diệu. Nếu Tản Đà được biết đến là người “đã dạo những bản đàn mở đầu cho một cuộc dạo chơi tân kì đương sắp sửa” thì Xuân Diệu lại là người đã đưa những khúc nhạc ấy đến một vị trí xứng tầm trong lòng độc giả. Bài thơ “Vội vàng” – một thi phẩm tiêu biểu cho một phong cách thơ được cách tân rất mới mẻ về cả nội dung và hình thức của Xuân Diệu, bài thơ thể hiện quan niệm sống, niềm ham sống, khao khát sống và tận hưởng đến vô biên của thi nhân:

“Thà một phút huy hoàng rồi chợp tắt
Còn hơn buồn lẻ loi suốt trăm năm”

Đặc biệt qua 13 câu thơ đầu, Xuân Diệu đã dẫn ta đến thiên đường nơi trần thế với tình yêu vô cùng đằm thắm và táo bạo:

“Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất
…………………..
Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.”

+ MB4: (Sưu tầm)

Trong thơ cũ (thơ trung đại) đã có nhiều bài thơ viết về tình yêu với mùa xuân và cuộc sống:

“Ngày xuân con én đưa thoi
Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi”
(Truyện Kiều – Nguyễn Du)

Nét nổi bật của thơ ca Trung đại là mang tính phi ngã, cái tôi trữ tình thường ẩn náu sau những hình tượng thiên nhiên. Còn trong thơ mới, đặc biệt là thơ Xuân Diệu khi viết về tình yêu với mùa xuân và cuộc sống, ý thức về cái tôi trữ tình được thể hiện rất táo bạo. Bài thơ “Vội vàng” là bài thơ tiêu biểu cho hồn thơ Xuân Diệu, thể hiện quan niệm sống mang ý nghĩa nhân bản: Thiên đường ngay trên mặt đất, vì vậy hãy yêu mến và sống hết mình với cuộc sống thực tại. Bài thơ thể hiện niềm ham sống, khao khát sống và tận hưởng đến vô biên của thi nhân:

“Thà một phút huy hoàng rồi chợp tắt
Còn hơn buồn lẻ loi suốt trăm năm”

2. Tràng giang
+MB1: (Trích trong bài viết của thầy Chu Văn Sơn)

Diễn trình của cái tôi Thơ mới (1932 – 1945) là từ nỗi cô đơn cá thể đến cô đơn toàn thể. Nếu cô đơn cá thể là bị cô đơn (không được chia sẻ), cái tôi không được hòa điệu, thì cô đơn bản thể là tự cô đơn (không chia sẻ được), cái tôi không hòa điệu được. Cô đơn cá thể là sắc thái cô đơn tiêu biểu cho Thơ mới ở nửa đầu, mà Huy Cận là một kết tinh quan trọng. Ở nửa sau, nhất là vào hồi cuối, cùng sự xuất hiện của những Vũ Hoàng Chương, Đinh Hùng, đặc biệt là Hàn Mặc Tử, Chế Lan Viên, Bích Khê sắc thái cô đơn của cái tôi đã khác nhiều với những băn khoăn hết sức siêu hình về sự tồn tại của cái tôi (Ai nói giùm ta có ta không?, Hồn của ai trú ẩn ở đầu ta?…). Ở đó, cá nhân không bị cô đơn, mà tự cô đơn. Nó ngày một chìm đắm vào nỗi cô đơn bản thể. Tràng giang là thành tựu thuộc chặng đầu.

+ MB2: (Bài viết của Trịnh Hân)

Trải lòng qua từng trang thơ tình “Tràng giang” của nhà thơ Huy Cận, ta đã cùng ông nếm trải biết bao nỗi bơ vơ, sầu vô cùng tận. Không hổ danh là bậc thầy “ảo não bậc nhất”, chính bản thân Huy Cận tự nhận: “Chàng Huy Cận khi xưa hay sầu lắm”. Thật vậy, đã là một nhà thơ chân chính, đòi hỏi ta phải có một tâm hồn thật nhạy cảm, tinh tế, biết rung động đúng lúc và luôn mang những cảm xúc chân thành vào từng con chữ. Huy Cận tuy mang tâm hồn buồn riêng biệt, luôn sẵn sàng trải ra với sông dài, trời rộng, với nỗi sầu nhân thế bao quanh. Nhưng không vì thế mà nỗi buồn của Huy Cận mang hình hài, dáng vấp của nỗi cái “lụy tàn”, nỗi buồn của ông khơi lên trong lòng người đọc niềm khao khát hướng đến ánh sáng, hướng đến những điều tốt đẹp dù trong bất kì hoàn cảnh nào. Hay nói cách khác, đó là nỗi buồn “ bi nhưng không lụy”.

3. Đây thôn Vĩ Dạ
+MB1: (Bài viết của Lê Đức)

Bạch Cư Dị từng nói: “Cảm động lòng người, trước hết không gì bằng tình, đầu tiên không gì bằng lời, tha thiết không gì bằng thanh, sâu xa không gì bằng nghĩa. Vậy đối với thơ tình là gốc, lời là cảnh, thanh là họa, nghĩa là quả”. Có thể nói, tình cảm là yếu tố sinh mệnh của thơ ca, thiếu tình cảm thì chỉ có thể trở thành người thợ làm những câu có vần chứ không làm được nhà thơ. Đồng thời, thơ ca không bộc lộ tình cảm một cách bản năng, trực tiếp mà nó được ý thức, được siêu thăng, được lắng lọc qua cảm xúc thẩm mĩ gắn liền với ý thức về mình, về đời. Hiện lên như một “ngôi sao chổi” xoẹt qua bầu trời thi đàn văn học với cái đuôi chói lòa, rực rỡ của mình, Hàn Mặc Tử đến với thơ, với đời bằng tình cảm tha thiết, chân thành của một kẻ sĩ đứng giữa hai bờ sinh tử, chơi vơi giữa cõi thực và cõi mộng. Gã làm thơ khi đã nếm trải đủ mùi vị đau thương trong chốn vốn chẳng có gì là vĩnh hằng. Bao giờ cũng vậy, Hàn Mặc Tử luôn muốn thoát li hiện thực, tìm về một cõi xa xăm nào đấy để ôm ấp những nỗi sầu u oải, mơ hồ, và có lẽ “Đây thôn Vĩ Dạ” đã bước ra từ sự quằn quại, đau đớn để góp vào vườn thơ Hàn “rộng không bờ không bến” một cõi hư vô rợn ngợp khiến thi nhân không khỏi thổn thức:

“Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
Nhìn nắng hàng cau, nắng mới lên
………………………………
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?”

+ MB2: Vẻ đẹp của khổ thơ thứ 2 (Bài viết được làm theo dàn ý của cô Trịnh Thu Tuyết)

Hàn Mặc Tử là một trong những gương mặt nổi bật nhất của phong trào Thơ mới. Thơ Hàn Mặc Tử là tiếng nói của một tâm hồn yêu cuộc sống, yêu cảnh vật, yêu con người nồng nàn, tha thiết. Bài thơ “Đây thôn Vĩ Dạ” chính là bài mang một tình yêu, khát khao cuộc sống như vậy. Đặc biệt, khổ thơ thứ 2 của bài thơ mang đến một hoài niệm và tâm trạng lo âu của thi sĩ. Khổ thơ này chính là bức tranh tâm cảnh và thế giới của cõi mơ trong niềm yêu nhớ và nuối tiếc của nhà thơ với cuộc đời.

+ MB3: (Trích từ bài viết: Những câu hỏi trong Đây thôn Vĩ Dạ)

Ao ước khát khao đến cháy lòng được trở về Ví Dạ nhưng anh không thể về Vĩ Dạ vì anh nào có biết tình em có đậm đà. Những lời hỏi áy cứ xoáy xâu vào lòng người đọc một nỗi buồn xót xa. Tình yêu mãnh liệt mà vô vọng đau đớn khi hướng về cuộc đời trần thế đã được thể hiện một cách cảm động trong những câu thơ cuối.

(Theo sách BT Ngữ văn 11 – tập 2)
(Xem thêm nội dung đầy đủ của bài viết tại Website: https://thichvanhoc.com.vn/day-thon-vi-da-nhng-cau-hoi-dau-dau/)

+ MB4: (Trích từ bài viết của TS Đoàn Minh Tâm: Đây thôn Vĩ Dạ – một giấc mơ về cuộc đời Hàn Mặc Tử)

Trong số các thi nhân thời Thơ mới (1932-1945) có lẽ không mấy người có số phận ai oán, nghiệt ngã như Hàn Mặc Tử. Vận mệnh cay đắng của thi sĩ như được tiên báo trước qua ý nghĩa từng bút danh mà người con gần cả cuộc đời gắn bó với vùng đất Quy Nhơn đầy nắng và gió đã mang trước đó: Phong Trần (gió bụi), Lệ Thanh (tiếng của nước mắt), Hàn Mặc Tử (người đi trong màn lạnh). Người thơ ấy với nỗi lòng quặn thắt “trải niềm đau trên giấy mong manh” ấy để lại cho đời nhiều thi phẩm bất hủ, trong đó có Đây thôn Vĩ Dạ.

4. Từ ấy
+MB1:

Nhà thơ Chế Lan Viên từng viết: “Với Tố Hữu tả cảnh hay tả tình, khóc mình hay khóc người, viết về vấn đề lớn hay vấn đề nhỏ đều là để nói cho hết cái lí tưởng cộng sản ấy thôi”. Chỉ vài dòng nhận xét ấy thôi đã đủ cho ta hiểu về Tố Hữu – nhà thơ tình cách mạng lớn nhất trong thơ Hiện đại. Giữa bao ngọn cờ sai lạc dưới sự thống trị của thực dân Pháp, Tố Hữu hiện lên như lá cờ Đảng mang cái lí tưởng, cái lối sống, cái triết học đúng đắn nhất đương thời thấm nhuần vào từng dòng thơ của mình. Ngay cả khi đến cái tuổi “gần đất xa trời” trong ông vẫn nồng nàn chung thủy với Cách mạng:

“Thuyền có vượt sóng không nghiêng ngả
Nghĩa lớn xuôi dòng lộng ước mơ
Mới nửa đường thôi, còn bước tiếp
Trăm năm duyên kiếp Đảng và Thơ”

Hiện lên như một vệt sáng giữa bầu trời tăm tối, bài thơ “Từ ấy” được coi là tuyên ngôn về cuộc sống của chàng thanh niên 16 – 17 tuổi đầy nhiệt huyết, vạch ra cho người thanh niên ấy một lẽ sống, một lí tưởng giữa những cám dỗ lúc bấy giờ. Tố Hữu đã có lần tâm sự: “Nếu không có “Từ ấy” thì không biết tôi đã trở thành thế nào. May mắn lắm là một người vô tội.”

+ MB2:

Bài thơ Từ ấy là cái mốc đánh dấu thời điểm (1937) của nhà Thơ Tố Hữu, khi ông được kết nạp Đảng năm 1938. Qua tác phẩm của mình ông thể hiện giác ngộ khi gặp ánh sáng lí tưởng cộng sản. Hay nó chính là tuyên ngôn nghệ thuật của Tố Hữu – là một tâm hồn trong trẻo của tuổi mười tám, đôi mươi đi theo lí tưởng cao đẹp, dám sống, dám đấu tranh. Xuyên suốt bài thơ là niềm say mê mãnh liệt và vui sướng tràn trề cùng với nhận thức mới về lẽ sống, sự chuyển biến sâu sắc trong tâm hồn khi gặp gỡ và được giác ngộ lí tưởng cộng sản.

+ MB3:

Trong thời đại của chúng ta, Tố Hữu là một nhà thơ lớn. Với ông, con đường cách mạng cũng là con đường thơ. Năm 1938, mới 18 tuổi, nhà thơ được vinh dự trở thành người chiến sĩ cộng sản của Đảng. Bài thơ “Từ ấy” vang lên như một tiếng reo vui thể hiện niềm vui sướng tự hào của một thanh niên học sinh yêu nước bắt gặp ánh sáng chủ nghĩa Mác – Lênin. Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn ca ngợi lí tưởng cách mạng và mang tên tình yêu giai cấp của người chiến sĩ trẻ.

+ MB4: (Bài làm của Lê Đức)

Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng khẳng định rằng: “Văn hóa nghệ thuật cũng là một mặt trận, anh chị em nghệ sĩ là chiến sĩ trên mặt trận ấy”, trong những năm trường kì kháng chiến chống Pháp có biết bao con người đã ra mặt trận, đã cống hiến và hy sinh cho Tổ Quốc. “Mặt trận nghệ thuật” là “một thứ khí giới thanh cao và đắc lực mà chúng ta có, để vừa tố cáo vừa thay đổi thế giới giả dối, tàn ác vừa làm cho lòng người thêm trong sạch và phong phú hơn” (Thạch Lam). Và một trong những chiến sĩ – nghệ sĩ tích cực trong cả mặt trận kháng chiến và mặt trận nghệ thuật chính là Tố Hữu và bài thơ “Từ ấy” là tác phẩm đã ghi dấu một kỉ niệm sâu đậm trong cuộc đời ông – một tiếng reo vui đầy tự hào của nhà thơ khi đã giác ngộ lí tưởng cách mạng:

“Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
……………………………..
Không áo cơm cù bất cù bơ"

TAKE NOTES những tác phẩm Ngữ Văn 9 ngắn gọn và đầy màu sắc!
02/08/2022

TAKE NOTES những tác phẩm Ngữ Văn 9 ngắn gọn và đầy màu sắc!

02/08/2022

Bài thơ đạt giải hay nhất năm 2005 do một em bé Châu Phi viết:

"Khi tôi sinh ra, tôi màu đen.
Khi tôi lớn lên, tôi màu đen.
Khi tôi đi dưới nắng, tôi màu đen.
Khi tôi sợ, tôi màu đen.
Khi tôi bệnh, tôi màu đen.
Và khi tôi chết, tôi vẫn màu đen.

Còn bạn, hỡi người da trắng.
Khi bạn sinh ra, bạn màu hồng.
Khi bạn lớn lên, bạn màu trắng.
Khi bạn đi dưới nắng, bạn màu đỏ.
Khi bạn lạnh, bạn màu xanh.
Khi bạn sợ, bạn màu vàng.
Khi bạn bệnh, bạn màu xanh (lá).
Và khi bạn chết đi, bạn màu xám.
Thế mà bạn gọi tôi là da màu ư?"
----------------------
"WHO IS COLORED ?

When I born, I black.
When I grow up, I black.
When I go in sun, I black.
When I cold, I black.
When I scared, I black.
When I sick, I black.
And when I die, I still black.

And you white fellow

When you born, you pink.
When you grow up, you white.
When you go in sun, you red.
When you cold, you blue.
When you scared, you yellow.
When you sick, you green.
And when you die, you gray"

👉 Theo dõi Thả mình vào văn học để đọc được nhiều bài viết hay và ý nghĩa hơn nhé!

🍃 Hạnh phúc là gì? 🍃..Là khi thấy mình còn đủ trẻ để thử những điều mới, đủ trẻ để bỏ đi làm lại từ đầu.Là khi thấy mình...
02/08/2022

🍃 Hạnh phúc là gì? 🍃..
Là khi thấy mình còn đủ trẻ để thử những điều mới, đủ trẻ để bỏ đi làm lại từ đầu.
Là khi thấy mình được sống theo cách mà mình muốn, mình thích, được làm điều mình tin là ý nghĩa.
Hạnh phúc cũng là khi mình đã phát triển được đam mê của mình và đang trên con đường theo đuổi nó...
Một ngày bình thường hạnh phúc... 🌥☀️🌿
(Cre: Ngõ nhỏ văn chương)

NHẬN ĐỊNH LÍ LUẬN VĂN HỌC
02/08/2022

NHẬN ĐỊNH LÍ LUẬN VĂN HỌC

| 01 . 08 . 2022 - Trân trọng từng giây phút của hiện tại... |Với nhiều người, ngày hôm nay có thể là bắt đầu của một th...
01/08/2022

| 01 . 08 . 2022 - Trân trọng từng giây phút của hiện tại... |

Với nhiều người, ngày hôm nay có thể là bắt đầu của một tháng mới đầy hi vọng và niềm tin, có thể là một ngày đầu tháng 8 đẹp trời, nhưng giữa một ngày tưởng chừng bình yên như thế, có tiếng còi xe cứu hỏa vọng mãi một góc phố nhỏ như lời tiễn đưa và kính cẩn nghiêng mình tiễn đưa ba đồng chí quả cảm mãi mãi không thể về nhà ăn cơm tối bên gia đình. Trái tim tôi thắt lại, trong điện thoại các anh vẫn còn lưu số điện thoại của những người thân yêu nhất, có những lời hứa hẹn còn dang dở, có những hoài bão về tương lai vẫn gieo mầm... Nhưng có lẽ, các anh phải nhờ người khác giúp các anh hoàn thành ước mơ rồi.

Cuộc đời này vẫn luôn có những thứ mới hôm qua còn nóng hôi hổi trên tay, qua một đêm chợt hóa vào thinh không. Mới hôm qua vẫn còn tay bắt mặt mừng, hôm nay chợt thành kỷ niệm.

Cuộc đời tưởng dài thế, hóa ra lại ngắn ngủi và mong manh lạ. Biết bao lần chúng ta phải mất đi thứ gì rồi mới thấy tiếc nuối, tiếc rằng lúc vẫn hiện hữu trước mặt lại không biết kính trọng.

Hiện tại chính là thứ quý giá nhất cuộc đời dành cho chúng ta. Hiện tại, chính là người thân bạn bè, là căn nhà ta đang ở, là công việc ta đang làm, là thân thể mạnh khỏe ta đang sống... Xin đừng coi đó là điều hiển nhiên mà phớt lờ, nếu ta vẫn còn đang may mắn được sống, xin hãy trân trọng từng chút một của hiện tại. Từng phút giây, từng khoảnh khắc cũng đều là quý giá.

Biết đâu đấy, một ngày nào đó chúng chẳng còn là điều dĩ nhiên...

Một lần nữa, xin kính cẩn cúi đầu trước sự hi sinh vĩ đại của những người anh hùng dũng cảm ngày hôm nay. Tấm gương của các anh mãi nằm trong trái tim biết ơn của tất cả người ở lại.

(Cre: Sun - Chuyện của Hà Nội)

ANH HÙNG THỜI BÌNH!
01/08/2022

ANH HÙNG THỜI BÌNH!

Dưới đây có lẽ là trong số những tấm hình cuối cùng về Trung úy Đỗ Đức Việt trước khi anh cùng Trung tá Đặng Anh Quân và Binh nhì Nguyễn Đình Phúc hy sinh khi đang làm nhiệm vụ tại Cầu Giấy chiều nay.

Một tấm hình bình dị, đơn sắc nhưng ở đó chất chứa biết bao tình cảm của chủ và vật nuôi.

Có lẽ chính bản thân Trung úy Việt trong giây phút này cũng không nghĩ rằng đây là lần cuối mình bước chân ra khỏi nhà, lần cuối vuốt ve bên cạnh cún chó thân yêu và đây là lần cuối bản thân mình thực hiện nhiệm vụ cứu hỏa.

Tạm biệt và cảm ơn các anh, những con người anh dũng ở giữa thời bình.

☀️𝐕𝐢𝐞̂́𝐭 𝐯𝐞̂̀ 𝐧𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐤𝐡𝐨𝐚̉𝐧𝐡 𝐤𝐡𝐚̆́𝐜 𝐭𝐫𝐨𝐧𝐠 𝐯𝐚̆𝐧 𝐜𝐡𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 ?Cách đây không lâu, mình mới đọc được một câu chuyện về Alfred...
01/08/2022

☀️𝐕𝐢𝐞̂́𝐭 𝐯𝐞̂̀ 𝐧𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐤𝐡𝐨𝐚̉𝐧𝐡 𝐤𝐡𝐚̆́𝐜 𝐭𝐫𝐨𝐧𝐠 𝐯𝐚̆𝐧 𝐜𝐡𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 ?

Cách đây không lâu, mình mới đọc được một câu chuyện về Alfred Nobel. Năm 1888, một tờ báo Pháp đưa tin Alfred Nobel đã chết cùng với dòng thông báo “kẻ buôn bán cái chết đã qua đời”. Tại sao lại là “buôn bán cái chết”? Tại vì Alfred Nobel lúc đó là một nhà sáng chế và chính là người phát minh ra thuốc nổ. Chính thuốc nổ đã khiến ông nổi tiếng và giàu có. Tuy nhiên, vấn đề nằm ở chỗ tờ báo Pháp đã lấy tin nhầm và viết cáo phó nhầm. Người chết thực sự không phải là Alfred Nobel mà là anh trai ông - Lugvid Nobel. Và trong giây phút ấy, giây phút đối diện với bản cáo phó viết nhầm, Alfred Nobel lại nghĩ đến chuyện: “sau này, khi mình chết thật, hậu thế rồi sẽ nhớ đến mình trong vị thế nào đây?”

Và không muốn hậu thế nhớ đến mình như người phát minh ra thuốc nổ - để cái chết đe doạ con người từng giây từng phút nên ông đã quyết định sẽ dành phần lớn tài sản cá nhân để vinh danh những nhà khoa học có những cống hiến lớn trong các lĩnh vực vật lý, hóa học, y sinh, văn học và hòa bình. Chính khoảnh khắc quan trọng đấy đã khiến thứ mà chúng ta nhớ đến Nobel là những phần thưởng giá trị ông lưu lại cuộc đời.

Một khoảnh khắc, có thể là rất bình thường nhưng nó lại có ý nghĩa lớn lao đối với đời sống một con người, lớn hơn, là cả nhân loại chúng ta. Đọc một tác phẩm văn học cũng thế, ta luôn bắt gặp những khoảnh khắc vô tận “ngắn ngủi về thời gian vật lí nhưng vô tận về ý nghĩa nhân sinh”. Đó là khi khoảnh khắc Bát canh cá tràu được nấu chắc đã vừa ăn, thế mà một người ngồi ăn cứ nêm thêm mãi nước mắt mình vào…

“Canh cá tràu mẹ thường hay nấu khế
Khế trong vườn thêm một tý rau thơm
Ừ, thế đó mà một đời xa cách mẹ
Ba mươi năm trở lại nhà, nước mắt xuống mâm cơm!”
(Canh cá tràu - Chế Lan Viên)

Đó là khoảnh khắc mà người lính năm xưa nhận ra mình mãi mãi bị mắc kẹt lại cuộc chiến đã qua của dân tộc, nhận ra “bi kịch được sống” nghiệt ngã và bế tắc: “Đối với tôi tương lai đã nằm lại ở phía sau xa kia rồi. Và không phải là cuộc sống mới, thời đại mới, không phải là những hy vọng về tương lai tốt đẹp đã cứu giúp tôi mà trái lại những tấn thảm kịch của quá khứ đã nâng đỡ tâm hồn tôi, tạo sức mạnh tinh thần cho tôi thoát khỏi vô tận những tấn trò đời hôm nay.” (Nỗi buồn chiến tranh - Bảo Ninh)

Khi viết văn bài NLVH các bạn cũng có thể viết và đi sâu vào “những khoảnh khắc” như thế, để lắng lòng mình lại lắng nghe âm thanh dội vang rất đa dạng và tinh tế của tình người, thân phận, cuộc sống muôn màu muôn vẻ mà ta chẳng dễ bề thấu thị trong cõi đời rộng lớn này.
(Nguồn: Văn ôn võ luyện NTL)

Address

Tổ 10/phường Mường Thanh/thành Phố Điện Biên PPh
Dien Bien Phu

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Văn học và nghệ thuật posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share