LÀM CHỦ TƯ DUY

LÀM CHỦ TƯ DUY BỐ MẸ THẾ NÀO - CON THẾ ẤY !
1. Bố mẹ cẩu thả - Con bừa bãi
2. Bố mẹ nói nhiều - Con thấy nhờn
3. Bố mẹ kêu ca - Con hay phàn nàn
4.

Bố mẹ ham chơi - Con thích hưởng thụ
5. Bố mẹ to tiếng - Con cãi bướng
6. Bố mẹ chê bai - Con phán xét
7. Bố mẹ bốc đồng - Con bộc phát
8. Bố mẹ can thiệp - Con buông bỏ
9. Bố mẹ huyễn hoặc - Con ngộ nhận
10. Bố mẹ áp đặt - Con bất cần
11. Bố mẹ tích cực - Con tự tin
12. Bố mẹ điềm đạm - Con lắng nghe
13. Bố mẹ nhún nhường - Con lễ phép
14. Bố mẹ rộng lượng - Con hiểu chuyện
15. Bố mẹ định hướng -

Con tự lập
16. Bố mẹ kiên nhẫn - Con không ngại khó
17. Bố mẹ nguyên tắc - Con ý thức
18. Bố mẹ cởi mở - Con thân thiện
19. Bố mẹ khiêm tốn - Con ham học hỏi
20. Bố mẹ thông thái - Con cái thông minh. Vì cha mẹ chính là hình mẫu và ảnh hưởng đến sự phát triển của con, đặc biệt là nhân cách.

26/12/2025

🌹 BẢN CHẤT CỦA VIỆC YÊU THÍCH MỘT NGƯỜI LÀ GÌ?
Mọi loại tình cảm trên đời này, thật ra đều là “Hiệu ứng Franklin."

Tác giả: Tử Hiệp Lang

Tiêu đề: Lý do cơ bản cho việc một người yêu một người khác là gì?
Do ngoại hình của đối phương? Phẩm cách của đối phương? Địa vị của đối phương? Danh tiếng của đối phương? Hay tài sản của đối phương?

Tất cả đều không phải. Vậy cuối cùng là tại sao?

🌹 1. Đầu tiên phải kể đến một câu chuyện nổi tiếng:

Giai đoạn chiến tranh thế giới thứ 2, người Do Thái bị quốc xã Đức đàn áp. Hai người anh em Do Thái đã thảo luận về việc nhờ ai giúp đỡ và ý kiến của bọn họ không giống nhau. Người em trai muốn yêu cầu ngân hàng mà bố của họ đã từng tài trợ giúp đỡ, và ngân hàng ấy cũng đã rất nhiều lần bày tỏ sẽ báo ơn nếu có cơ hội. Người anh lại nhận định rằng, nên tìm sự giúp đỡ của một người thương gia đã từng tài trợ tiền cho gia đình họ khi mới bắt đầu kinh doanh. Không ai chấp nhận ý kiến của ai, vì vậy họ chia nhau ra làm theo ý bản thân và mất liên lạc. Nhiều năm sau, người anh trai – nhận được sự giúp đỡ của thương nhân buôn gỗ trốn đến Nhật Bản, quay về nước tìm em trai mình, phát hiện em trai đã chết ở Auschwitz. Sau đó, người anh đã tìm thấy trong kho lưu trữ của quốc xã Đức về hồ sơ điện thoại báo nơi ẩn náu của em trai mình mà người gọi chính là nhân viên ngân hàng.
Người anh thở dài: “Người đã từng giúp đỡ bạn, đáng tin cậy hơn người bạn từng giúp đỡ.”

🌹 2. Có một ví dụ cực kì điển hình trong Marketing hiện đại.

Thế kỉ trước, có một nhân viên công ty máy hút bụi ở Mỹ được mệnh danh “quán quân ngành Marketing”.
Trước khi nghỉ hưu, ông nói với tất cả nhân viên khác: “Mấy đứa thật là ngu ngốc, mời gọi mua hàng chỉ biết gõ cửa hỏi: ”Chào bà, có thể cho tôi 3 phút để giới thiệu về sản phẩm của công ty chúng tôi không?” Mỗi lần nói xong, “rầm” một tiếng đóng cửa ngay trước mặt. Mấy đứa nói đây không phải là quấy rối thì là gì? Khách hàng không báo cảnh sát là đã khách khí lắm rồi.” Thế rồi các nhân viên hiếu kỳ hỏi ông: ”Thế ông làm cách nào để giới thiệu sản phẩm cho khách hàng?”. Vị nhân viên già sắp về hưu liền trả lời: ”Tôi sẽ nói, chào bà, tôi là một người bán hàng đi ngang qua đây, khát nước quá. Bà có thể cho tôi xin một cốc nước được không?” Sau đó, tôi có thể vào trong nhà khách hàng và quan sát xung quanh. Rồi trong lúc khách hàng đi rót nước, nói qua loa về chuyện gia đình, rồi nói vài lời về “máy hút bụi” mà tôi quảng bá. Khách hàng không có áp lực, tất nhiên sẽ tiếp lời của tôi rồi. Cứ như thế, tỉ lệ giới thiệu sản phẩm thành công có thể tăng đến 60%. Các nhân viên khác nghe đến đây như tỉnh mộng, vỗ tay khen ngợi vị nhân viên già.
Trong thực tế, trường hợp này có một thuật ngữ tâm lý gọi là “Hiệu ứng Franklin.”

Hiệu ứng này dựa theo một câu nói của Benjamin Franklin – một trong những người thành lập ra nước Mỹ vào thế kỉ 18.
Franklin từng nói: “So với người đã được bạn giúp đỡ, những người đã giúp đỡ bạn sẽ sẵn sàng giúp đỡ bạn một lần nữa.” Tại sao ông lại nói vậy? Bởi vì ông đã từng làm một chuyện ảnh hưởng đến tâm lý học thế giới. Câu chuyện như sau:
Năm 1736, một ngày nọ, Franklin đã có bài phát biểu ở Pennsylvania. Một nghị sĩ khác hoàn toàn phản đối quan điểm của ông, đồng thời phát biểu một bài khác, chỉ trích Franklin rất quyết liệt. Franklin có phần trở tay không kịp, nhưng lại mong giành được sự đồng ý của vị nghị sĩ này. Nên làm sao đây?

Trong lúc vô tình ông biết được trong nhà của nghị sĩ này có một bộ sách rất hiếm. Vì vậy, ông đã viết một bức thư rất trân trọng mong được mượn bộ sách này. Thật bất ngờ, vị nghị sĩ này đã đồng ý. Sau một thời gian, Franklin đã long trọng bày tỏ lòng biết ơn của mình khi trả lại bộ sách. Khi họ gặp nhau ở hội trường Quốc hội vài ngày sau đó, Franklin đã nói rằng: “Ông ấy thậm chí còn chủ động chào hỏi tôi (chuyện chưa từng có trước đây), và sau khi chúng tôi trò chuyện, ông ấy còn bày tỏ, bất cứ lúc nào cũng có thể vì tôi mà góp sức.” Từ đó hai người chuyển thù thành bạn, duy trì tình hữu nghị suốt đời.

Vì vậy, các nhà tâm lý học của các thế hệ sau đưa ra kết luận:” Cách tốt nhất để khiến người khác thích bạn không phải là giúp đỡ họ, mà là để họ giúp đỡ bạn.”
Đây là nguồn gốc của "hiệu ứng Franklin” nổi tiếng.

🌹 3. Một thế kỷ sau, Lincoln, một tổng thống Mỹ khác, đã được truyền cảm hứng sâu sắc bởi “hiệu ứng Franklin”.

Vào dịp nọ, Lincoln nhờ đối thủ chính trị làm một việc nhỏ. Một nghị sĩ chỉ trích: “Tại sao lại cố gắng làm bạn với kẻ thù? Không phải nên loại bỏ hắn sao?” Lincoln nhẹ nhàng trả lời: “Không phải tôi đã tiêu diệt kẻ thù của mình rồi sao? Đặc biệt là khi chúng tôi còn trở thành bạn bè.” Nhờ một người thù ghét mình giúp một việc nhỏ, có thể biến thù thành bạn, biến vũ khí thành tơ lụa. Biện pháp này có tin được không? Có thể xảy ra không?

🌹 4. Năm 1969, nhà tâm lý học Joan Jack và David Randy đã quyết định trực tiếp kiểm tra xem “hiệu ứng Franklin” 200 năm tuổi đã hết hạn sử dụng trong thế kỉ 20 hay chưa.

Họ sắp xếp một cuộc thi kiến thức và để tất cả người tham gia giành được một khoản tiền nhỏ. Sau cuộc thi, nhà nghiên cứu đã nói với 1/3 người tham gia: “Ông ấy tổ chức cuộc thi bằng tiền riêng của mình, bây giờ ông ấy hết sạch tiền rồi, mọi người có thể trả lại tiền cho ông ấy không?” Một thư ký nói với 1/3 số người tham gia khác: “Đây là một cuộc thi được tài trợ bởi phòng thí nghiệm, hiện tại vốn của phòng thí nghiệm không còn nhiều, có thể mong mọi người trả lại tiền cho phòng thí nghiệm được không?”

Sau cuộc thí nghiệm, tất cả người tham gia đều phải điền một tờ khảo sát, đưa cho nhà nghiên cứu và thư ký chấm điểm. Kết quả của cuộc thí nghiệm chứng minh rằng:
- Nhà nghiên cứu được cho điểm cao hơn nhiều so với người thư ký.
- Người tình nguyện trả tiền lại có số điểm cao hơn nhiều so với những người không đồng ý trả tiền lại.
Cũng có thể nói, “hiệu ứng Franklin” vẫn còn đủ tiêu chuẩn và giữ được chất lượng của nó.

🌹 5. Đại văn hào Tolstoy cũng đồng ý với hiệu ứng này.

Ông từng viết trong cuốn “Chiến tranh và Hòa bình”:
"Chúng ta không yêu họ vì họ tốt với ta, mà vì ta yêu họ nên ta đối tốt với họ.”
Mà cái “tốt” trong câu của Tolstoy thực chất chính là trao sự giúp đỡ.
Bởi vì người thương nhân đã cho gia đình Do Thái một khoản tiền để giúp đỡ họ, nên sinh ra hảo cảm, vẫn bất chấp nguy hiểm giúp đỡ lần nữa.
Bởi vì khách hàng cho người bán hàng một cốc nước, nên sinh ra hảo cảm, tiếp nhận việc chào hàng.
Bởi vì người nghị sĩ cho Franklin mượn bộ sách quý, nên sinh ra hảo cảm, nguyện cởi bỏ thù hận.
Cũng bởi như vậy, những người tham gia cuộc thi kiến thức mới thích nhà nghiên cứu tự bỏ tiền ra hơn là thư ký chi tiền cho công ty. Thực tế hơn, hiệu ứng này còn liên quan đến một hiện tượng tâm lý khác:

Khi bạn giúp đỡ một người, ngay cả khi không thích đối phương, đại não của bạn sẽ tự động điều chỉnh nhận thức, nói với bạn rằng đối phương là người đáng để giúp đỡ, trong lòng bạn sẽ càng hình thành nên một loại “phụ thuộc tuyến” (Path dependence). Khi đối phương xin trợ giúp lần hai, bạn sẽ càng vui vẻ giúp đỡ, sẽ càng thích đối phương hơn. Nhà kinh tế học nổi tiếng người Mỹ - Douglas North, người dựa vào định luật “Franklin” phát hiện định luật quán tính (law of inertia) của con người, giải thích thành công sự phát triển của hệ thống kinh tế và giành Nobel về kinh tế năm 1993.
Nhưng tại sao bản chất con người lại như vậy?

🌹 6. Chúng ta có thể thử tìm hiểu về câu chuyện “Hoàng tử bé” của nhà văn Pháp Exupery:

“Hoàng tử bé sống trên một hành tinh nhỏ, và một ngày nọ, một bông hồng xinh đẹp nở rộ lên trên hành tinh này. Hoàng tử bé chưa bao giờ nhìn thấy một bông hồng đẹp như vậy, vì thế mỗi ngày cậu đều chăm sóc và bảo vệ bông hoa ấy. Cậu nghĩ đó là bông hoa hồng duy nhất trong vũ trụ, đẹp hơn tất cả các loài hoa. Rồi một ngày nọ, cậu đến trái đất và thấy rằng có 5000 bông hồng gần như giống hệt nhau trong một khu vườn. Ngay lúc đó cậu cuối cùng cũng biết rằng tất cả những gì cậu có là một bông hoa bình thường. Phát hiện này khiến Hoàng tử bé rất buồn. Nhưng mặc dù vậy, không biết tại sao, cậu vẫn không thể bỏ xuống bông hoa hồng của mình. Cho đến tận một ngày một con hồ ly nói với cậu :”Bởi vì cậu bỏ thời gian và tâm huyết của mình đi chăm sóc bông hoa ấy, mới làm cho bông hoa của cậu trở nên đẹp hơn.” Hoàng tử bé chợt nhận ra, dù trên thế giới có vô số bông hoa hồng, nhưng bông hoa ở trên hành tinh của cậu ấy là độc nhất vô nhị. Bởi vì cậu từng tưới nước cho nó, từng bảo vệ nó, nói chuyện với nó, cùng nó yên lặng,… Thế nên nó là bông hoa độc nhất vô nhị trong cậu.
Cũng như vậy, con người trên trái đất, nhiều hơn sao trên trời, cũng nhiều hơn cát bụi trên sông Hằng. Thử hỏi, có người nào trong chúng ta không phải một người thường trong trăm nghìn đồng loại? Có người nào chúng ta yêu không bình thường như một bông hoa trong trăm nghìn đóa? Bông hoa trong tay chúng ta có thể nổi bật như vậy, chẳng phải vì bông hoa ấy vốn dĩ nổi bật, mà vì chúng ta đặt hết tất cả ánh nhìn vào bông hoa ấy. Người mà chúng ta đặt trong tim, một nụ cười khuynh thành, chẳng phải vì bản thân họ có bao nhiêu mị lực, mà bởi chúng ta đặt tất cả tình cảm bản thân vào đối phương.

🌹 7. Vậy tại sao người đơn phương lúc nào cũng rối loạn, người được chiều chuộng lại chẳng sợ được mất? Bởi người trước luôn luôn bỏ ra, còn người sau lại gần như không có.

Tại sao cha mẹ luôn luôn lo lắng cho con cái, mà đứa con bất hiếu lại chẳng hề quan tâm? Bởi cha mẹ không ngừng cho đi, mà con cái lại gần như chẳng phải trả giá.
Tại sao đứa con ngoan luôn bị bỏ bê, đứa con hư lại được quan tâm lo lắng? Bởi đứa con hư đòi hỏi cha mẹ phải chú ý, phải bỏ ra nhiều hơn. Đứa con ngoan làm cha mẹ yên tâm, cũng bớt đi một phần lo lắng.

Tại sao tình thương của mẹ thường lớn hơn tình thương của cha? Bởi người mẹ mang thai gần mười tháng, trăm khó ngàn nguy, bỏ ra cho con cái nhiều hơn người cha.
Hiệu ứng này đều được áp dụng ở nơi làm việc, trong tình bạn hoặc các lĩnh vực khác. Cái gọi là “con khóc mẹ mới cho bú”, “mối quan hệ đều từ phiền phức tạo thành” … đều là những quy tắc vàng được sinh ra bởi hiệu ứng này. Do đó, chúng ta yêu một người vì chúng ta cho đi. Nếu không có sự cho đi thì sẽ không có tình yêu. Nói một cách nghiêm túc, thế giới này không có cái gọi là “yêu từ cái nhìn đầu tiên”.
Nếu có một người nói với bạn anh ta chỉ mất vài giây để yêu một cô gái. Bạn chỉ cần hỏi anh ấy một câu: “Chỉ trong vài giây, anh có nguyện ý vì cô ấy mà hi sinh tính mạng không?” Anh ta chắc chắn không đồng ý, cũng như chúng ta rất ít người đồng ý vì một thần tượng mà từ bỏ mạng sống bản thân. Bởi vì ngắn ngủi vài giây, không thể nào yêu được một người. Đương nhiên, nam hay nữ cũng vậy.

🌹 8. Vậy anh ta làm sao để có tình cảm với một người? Tình hình như sau:

Sau khi gặp mặt, anh ta ngày nhớ đêm mong, ăn uống đều nhớ đến, mọi thời khắc đều nghĩ đến, thậm chí trong mơ cũng không thoát được. Thế nên một ngày của anh ta ngoại trừ đi ngủ, có thể nhớ một người đến 16 tiếng. Mà một người con trai khác cũng thích cô gái ấy, mỗi ngày có thể chỉ nhớ đến cô ấy trong 1 tiếng. Chúng ta ví dụ yêu một người cần nhớ đến đối phương 160 tiếng, vậy người con trai đầu tiên chỉ cần đến 10 ngày, trong khi người thứ 2 cần đến 160 ngày. Đây là chân tướng của “vừa gặp đã yêu”. Nó thể hiện rằng 2 người lần đầu gặp đã có chút cảm giác với đối phương, nhưng vẫn cần thời gian mới có thể sinh tình. Trong một khoảng thời gian nhất định, nếu cả hai đều cho đi, gọi là tình yêu, nếu chỉ có một bên cho đi, gọi là đơn phương, mà cả hai bên đều không muốn cho đi, cùng lắm chỉ có thể gọi là bạn bè. Thế nên, nếu không có đủ thời gian cho đi, đừng nói vài giây, có khi quen biết cả đời cũng không thể gọi là yêu.

🌹 9. Nhớ nhung, là sự cho đi của một người trong tình cảm. Tất nhiên cho đi cũng có nhiều loại: thời gian, tiền bạc, bầu bạn, tinh thần …

Nhưng suy cho cùng, tất cả các loại cho đi đều theo thời gian quy về một mối, cuối cùng biến thành vì tình cảm mà cho đi. Bởi vì đoạn thời gian mà chúng ta cho đi ấy, trở thành những hồi ức tốt đẹp, hòa vào máu của chúng ta, biến thành một phần trong sinh mạng của chúng ta.
Trước đây có một người con gái hỏi cha mình, làm sao để khiến chàng trai cô ấy thích động lòng? Cha cô ấy trả lời:”Để khiến anh ta mua cho con một cây kem.” “Sau đó thì sao?” “Để anh ta mua thêm một cây nữa.”

Tất nhiên, câu chuyện này chỉ là một loại lý luận, tình huống cụ thể cần có cách ứng phó cụ thể, mỗi một kiểu người cần sử dụng các mẹo khác nhau, tùy bệnh mà kê đơn thuốc. Tổng kết lại, phương pháp tốt nhất chỉ có một câu :”Trong lúc bạn bỏ ra, cũng phải dẫn dắt đối phương bỏ ra vì bạn.” Người cha trong câu chuyện trên là một bậc thầy về bản chất con người, cũng rất thành thạo “hiệu ứng Franklin”. Bởi vì việc mua kem nhìn thì có vẻ rất đơn giản, nhưng lại cần sự cho đi một cách tinh tế.
Anh ta sẽ nghĩ, cô ấy thích ăn kem gì? Dâu hay sữa? To hay nhỏ? Ở tiệm này hay ở tiệm kia? Trong vô thức, chàng trai đã bỏ ra thời gian, tiền bạc và tinh thần cho cô gái ấy. Dần dần, người con trai sẽ hỏi bản thân, tại sao phải mua kem cho cô ấy chứ? Bởi vì cô ấy đáng yêu, cô ấy hiểu chuyện, tiếng cười của cô ấy thật ngọt,… Dù cho người ngoài nhìn vào chẳng thấy cô ấy có gì đặc biệt, nhưng chúng ta cũng có thể yên tâm rồi. Bởi vì bằng mọi cách, anh chàng ấy sẽ tự tìm 100 lý do thuyết phục bản thân. Có thể bạn sẽ hỏi, tại sao các bạn nam lại ngốc nghếch đến vậy? Tôi chỉ có thể trả lời, không phải chỉ các bạn nam, mà con người ai cũng đều như vậy. Không sai, đây lại là một phản ứng tâm lý học gọi là “Bất hòa nhận thức” . Đơn giản như thế này:

Khi con người phát hiện khách quan và hiện thực mà bản thân nhận thức có sự bất đồng thì sẽ tạo ra một loại cảm giác không phối hợp, không thoải mái. Nó được đề cập lần đầu tiên bởi nhà tâm lý học xã hội người Mỹ - Leon Festinger vào năm 1956 trong cuốn “Khi lời tiên tri mất linh nghiệm”. Bởi vì ông ấy phát hiện ra rằng những thành viên của giáo phái Doomsday có một niềm tin bất diệt vào những lời tiên tri. Ngay cả khi lời tiên tri của họ về tận thế đã không xảy ra, nhưng họ không hề nghĩ rằng nhà thuyết giáo đang lừa dối họ. Tuy nhiên, sau tất cả, sự sụp đổ niềm tin này dẫn đến nhận thức không đồng bộ, vậy nên làm sao đây? Hi vọng bọn họ biết sai biết sửa, quay đầu là bờ?
Đừng đùa nữa đi. Thừa nhận sai sót là làm trái với bản năng con người, trên thế giới từ trước đến nay chẳng mấy ai có thể làm được. (Thanh minh một chút: Nhận sai ở đây là từ nội tâm nhận định rằng logic của bản thân là sai, chứ không phải cái năng lực ngoài mặt miễn cưỡng nhận sai.) Cho nên, cơ bản những người này điều chỉnh sự không đồng bộ trong nhận thức không phải bằng cách nhận sai, mà là tiếp nhận một lời tiên tri mới:”Người ngoài hành tinh bởi vì biết được lời tiên tri của chúng ta mà tha cho trái đất”.

🌹 10. Vậy bây giờ, quay về vấn đề cũ:

Anh chàng này đầu tiên rơi vào cái bẫy “hiệu ứng Franklin”, sau đó hình thành thói quen “phụ thuộc tuyến”, sau đó lại đạp phải cái bẫy của “bất hòa nhận thức”, cuối cùng còn có “chi phí chìm - sunk cost” (một loại chi phí đã xảy ra không thể nào thay đổi) lượn lờ trước mắt anh ta, bạn cảm thấy anh ta sẽ dễ dàng bỏ qua người con gái mà ngày nào anh ta cũng mua kem cho không? Gần như không thể. Trừ khi xảy ra trạng thái bất thường không thể dự tính trước. Ngược lại, bạn nam sẽ vì những gì mình bỏ ra mà dần dần cảm thấy bạn nữ “thoát tục”, “không giống người thường”. Tích trữ qua ngày tháng, anh ta sẽ yêu cô gái ấy trong vô thức. Tình yêu, thực ra chỉ đơn giản như vậy.
Cái gọi là tình yêu, chính là tất cả những thứ mà bạn nguyện dâng tặng đối phương.

22/09/2024

Jack Ma từng nói: "Khi bán hàng cho bạn bè thân thiết và gia đình, dù bạn bán cho họ bao nhiêu, họ vẫn luôn cảm thấy bạn đang kiếm tiền từ họ. Dù bạn bán rẻ đến mức nào, họ vẫn không trân trọng điều đó."

Sẽ luôn có những người không quan tâm đến chi phí, thời gian, hay công sức của bạn. Họ thà để người khác lừa mình, cho người khác kiếm tiền, còn hơn là ủng hộ người mà họ quen biết. Bởi trong lòng họ luôn nghĩ: "Anh ấy kiếm được bao nhiêu từ mình?" thay vì "Anh ấy đã tiết kiệm/giúp mình bao nhiêu?"

Đây chính là ví dụ điển hình của tư duy nghèo khó!

Jack Ma về bán hàng: "Khi làm nghề bán hàng, những người đầu tiên tin tưởng bạn sẽ là người lạ. Bạn bè sẽ đề phòng bạn, những người bạn tạm bợ sẽ giữ khoảng cách. Gia đình sẽ coi thường bạn."

Đến ngày bạn thực sự thành công, trả tiền cho mọi buổi tụ họp ăn uống, giải trí, bạn sẽ nhận ra: Tất cả đều có mặt, trừ những người lạ.

Câu chuyện startup...Tôi gặp nhiều bạn trẻ khởi nghiệp và nghe họ kể về những gian nan, khó khăn mà họ đã đối mặt. Tôi h...
13/05/2023

Câu chuyện startup...

Tôi gặp nhiều bạn trẻ khởi nghiệp và nghe họ kể về những gian nan, khó khăn mà họ đã đối mặt. Tôi hiểu, khởi nghiệp - đời không chỉ màu hồng!
Một đàn anh - là doanh nhân nổi tiếng hàng đầu VN nói với tôi: khi khí thế khởi nghiệp hừng hực, được "đốt nóng" bởi chính quyền, xã hội, những doanh nhân đi trước và bởi cả những "thánh dạy làm giàu nhanh", nhiều bạn trẻ đã hăm hở lao ra biển mà lại không biết bơi! Chết là tất yếu!

KHỞI NGHIỆP - ĐỜI KHÔNG CHỈ MÀU HỒNG!
Cầm giấy đăng ký kinh doanh trong tay, bạn đã là chủ doanh nghiệp. Wow, tuyệt vời! Nhưng niềm vui qua mau lắm!

Công ty cần bộ mặt. Bạn chọn một văn phòng đẹp. Tiền vốn vừa góp nên còn. 6 tháng sau, nghĩ đến tiền thuê nhà là bạn mất ngủ. Lẩm bẩm, phải tìm chổ khác giá rẻ hơn! Khổ nỗi, chi phí trang trí, thiết kế văn phòng nhiều quá. Giờ mà gỡ đi thì cũng không tận dụng được bao nhiêu. Vậy nên đi hay tiếp tục chịu tiền thuê nhà cao ngất?

Anh em ngày đầu bàn bạc phương án kinh doanh, mặt ai cũng sáng rỡ. Cứ như mở công ty ra là lụm tiền thiên hạ. Vô kinh doanh rồi mới thấy. Chi phí tăng gấp 3 lần dự tính mà doanh số lẹt đẹt, phù du. Đổ lỗi, trách cứ nhau rồi hục hặc. Bạn bè thân thiết từng nói với nhau bao điều, giờ chỉ còn giao tiếp qua tin nhắn, email.

Công ty mới, phân công không rõ ràng, chuyện gì cũng bàn nhưng giải pháp đưa ra không bao giờ có được sự đồng thuận. Anh lép vế thì tỏ ra bất mãn, không phục. Chuyện chi tiêu công ty không minh bạch, lại thêm tiếng xì xào. Cổ đông bắt đầu cãi nhau và tính đến chuyện rã đám. Đối mặt thị trường mệt 1, đối mặt anh em mệt 10!

Cứ tưởng tuyển nhân viên vô công ty, mình là chủ thì họ làm cho mình. Hoá ra, mình đi làm thuê cho họ. Công việc khó khăn, khách hàng khó chịu: nhân viên nhún vai, chuyện này hỏi sếp. Nhân viên thất tình, buồn bã, sếp phải tâm sự, dỗ dành. Nhân viên muốn nghỉ làm, chỉ cần buông một câu nhẹ bẫng. Nhân viên làm lỗi, sếp phải xắn tay áo vô sửa sai. Nhân viên thích tiêu xài, sếp phải bảo lãnh.

Những ngày cuối tháng, đứng ngồi không yên. Tiền lương, tiền bảo hiểm, tiền nhà, tiền nợ... ám ảnh luôn cả giấc mơ. Những ngày cuối năm, tiền Tết, tiền quà nghĩ mà bạc tóc. Nên lúc nào, xuống phòng kế toán, nghe báo tiền đủ rồi anh, mừng như trúng Vietlot!

Thị trường khốc liệt, đối thủ chiêu trò, cạnh tranh trên từng citimet. Giảm giá thì mất lời, ít tiền nên làm gì cũng khó. Cũng hiểu là phải làm khác đi, phải sáng tạo nhưng lực bất tòng tâm. Khách hàng được nuông chìu nên suốt ngày ỏng ẹo. Công nợ quá hạn đã lâu, hỏi thăm thu hồi thì giận dỗi. Tính người vốn hùng hổ nhưng đi năn nỉ riết, giờ nhũn như con chi chi!

Ngồi nhiều, không vận động nên bụng ngày càng to. Thấy đàn anh suốt ngày "cuốc đất" ở sân golf mà ngưỡng mộ. Ăn uống thất thường, nhậu nhẹt liên miên nên người cứ lờ đờ. Ngày xưa, sút bóng bằng 2 chân, lên công về thủ. Giờ thì chỉ mong mỗi sáng, đủ sức đi làm.

Ngày xưa, sống tự do phóng túng. Ăn mặc xuề xoà, giỡn đùa vô lối. Facebook viết linh tinh, bạn bè chửi suốt. Giờ thì phải vừa nghiêm vừa chỉnh. Bộ mặt của mình - giờ là thương hiệu công ty. Khi nổi nóng, chửi thề phải nhìn quanh xem có ai gần. Lắm khi xả stress trên facebook phải để Only me.

Cuối cùng là cô đơn. Cô đơn - cuối ngày không biết nên đi đâu. Cô đơn - khi công việc không biết phải quyết thế nào. Cô đơn - khi kinh doanh thất bại. Cô đơn - khi xử lý con người. Cô đơn - khi đồng đội vô tâm. Cô đơn - khi nợ vây tứ phía. Cô đơn - khi người thân kỳ vọng quá nhiều...

Startup - Đời không chỉ màu hồng...!

06/03/2023

MÌNH TIẾT KIỆM HƠN 50% THU NHẬP NHƯ THẾ NÀO?

Nghe Mentori nói dạo này có nhiều bạn trẻ quan tâm đến chủ đề tài chính cá nhân nên mình xin chia sẻ lại một số kinh nghiệm của mình.
Do nhà mình vốn ở miền núi nên để học ở những trường tốt hơn thì mình đã xa bố mẹ từ năm lớp 4 để sống với họ hàng. Đến năm lớp 7 thì mình chỉ sống với chị gái và hoàn toàn tự quản lý chi tiêu. Mình cũng từng sống ở Nhật Bản và Singapore, hai trong số những quốc gia đắt đỏ nhất thế giới. Và dù mức lương thế nào thì mình luôn tiết kiệm được ít nhất 50% thu nhập.

Lần đầu tiên mình nhận ra bản thân có khả năng tiết kiệm khá ổn là hai năm sau khi ra trường. Lúc đó mình mới đọc xong một quyển sách về Warrent Buffet nên cùng một người bạn ngồi thảo luận về quản lý tài chính cá nhân. Sau đó, mình mới biết dù thu nhập và tuổi tác tương đương nhưng khoản tiền tiết kiệm của mình lúc ấy gấp 4 lần người bạn kia. Nói một cách khách quan thì mình thấy mình cũng không phải là kiếm được nhiều tiền, vì nhiều bạn bè mình còn giàu hơn. Tuy nhiên, mình thấy việc tiết kiệm cực kỳ quan trọng, vì nếu đã không kiếm được nhiều tiền mà còn tiêu hết thì những lúc nguy cấp chẳng biết bấu víu vào đâu.

Nhiều người có thái độ kỳ thị việc tiết kiệm, và cho rằng thế là mất thể diện, là sống không hết mình, rồi thì thay vì tiết kiệm hãy cố kiếm nhiều tiền hơn. Còn có quan điểm là chưa biết lúc nào chết nên cứ tiêu hết.
Tuy nhiên, tiết kiệm không có nghĩa là nhịn ăn nhịn mặc, mà là đưa ra những quyết định tiêu dùng thông thái, để nhận được cùng một giá trị với số tiền bỏ ra ít hơn. Mình vẫn đi du lịch Hàn Quốc, Nhật Bản, Châu Âu, mà vẫn tiết kiệm được. Ngoài ra, nếu sống “hết mình” rồi đến lúc ốm đau, thất nghiệp không còn đồng nào thì sao? Chưa kể là ai cũng bảo "không muốn tiết kiệm mà muốn kiếm nhiều tiền hơn", nhưng thực chất chưa chắc họ đã kiếm được nhiều tiền hơn. Thế nên, mình chọn làm cả hai, vừa nỗ lực kiếm nhiều tiền hơn vừa tiết kiệm để đạt được hiệu quả gấp đôi.

Về cơ bản thì tiết kiệm được tính như sau:
Tiết kiệm = Thu nhập - Chi tiêu

Việc đầu tiên cần làm là xác định mục tiêu, ví dụ bạn muốn nghỉ hưu lúc nào, lúc đó cần bao nhiêu tiền, trước đó thì có cần mua nhà, mua xe không? Có sinh con không, định nuôi con như thế nào? Và để đạt được các mục tiêu của mình thì bạn cần tiết kiệm tất cả bao nhiêu tiền. Mọi mục tiêu đều cần SMART (cụ thể, đo lường được, có thể đạt được, thực tế, có mốc thời gian hoàn thành cụ thể). Sau đó hàng năm, hàng tháng đều phải theo dõi xem việc chi tiêu và tiết kiệm của mình có đạt mục tiêu đề ra không, nếu không thì có phải do kế hoạch của mình không khả thi hay do có một yếu tố bất ngờ nào khác, từ đó điều chỉnh mục tiêu hoặc tìm giải pháp.
Mình thường thấy các lời khuyên là “hãy tiết kiệm 10-20% thu nhập”. Mình thì nghĩ vậy là quá ít. Kể cả nếu mình chỉ kiếm được 10 triệu 1 tháng thì mình cũng sẽ đặt mục tiêu tiết kiệm 50% thu nhập (nếu không có con cái). Chắc nhờ quãng đời xa nhà, tự tính toán thu chi từ hồi cấp 2 nên mình khá tự tin về khả năng có nhiều tiêu vừa phải, có ít tiêu ít của mình. Nhưng nếu chưa quen thì các bạn có thể bắt đầu với 20% trước.
Mỗi người sẽ có một con số khác nhau tùy mục tiêu. Ví dụ nếu không có ý định nghỉ hưu sớm, không định mua nhà xe, không định sinh con và cũng không có nhu cầu tiêu xài gì thì mục tiêu tiết kiệm sẽ càng thấp. Tuy nhiên, vẫn nên tiết kiệm một khoản đủ để 6 tháng-1 năm không đi làm thì vẫn sống được, phòng khi ốm đau, bệnh tật. Đó là trong trường hợp cả gia đình bạn đã mua bảo hiểm, còn nếu lỡ mắc bệnh thì 6 tháng tiền sinh hoạt là một con số quá nhỏ nhoi.

Vậy để tiết kiệm được nhiều tiền hơn thì đầu tiên là gia tăng thu nhập, cần chia nhỏ ra xem mình có những khoản thu nhập nào, và cách gia tăng chúng ra sao.

Lý tưởng nhất là tìm được một công việc thỏa mãn đủ các yếu tố: việc mình yêu thích, mình làm tốt, thế giới cần kỹ năng đó, và mình được trả công. Có nhiều diễn giả nổi tiếng hay nói theo kiểu hãy cống hiến hết mình cho công ty dù có được ghi nhận hay tăng lương hay không, vì như thế sẽ giúp mình học được nhiều kỹ năng mới. Mình thì không nghĩ thế. Tốt nhất là hãy tìm một công ty nơi khả năng của bạn được ghi nhận, được trả công đàng hoàng theo mức độ cống hiến. Ấy là vừa được rèn luyện kỹ năng vừa có thêm thu nhập.

Ngoài công việc full-time thì chúng ta có thể chọn làm thêm những công việc part-time dựa trên khả năng và thời gian biểu của bản thân. Làm việc càng hiệu quả, quản lý thời gian càng tốt thì càng có thêm nhiều thời gian rảnh để làm các công việc part-time. Tuy nhiên, có những công việc full-time trả lương siêu cao và làm sml luôn nên cũng không thể/không cần việc part-time nữa. Mình nghĩ với những người đang làm công việc full-time vì công việc đó mang lại nhiều tiền nhưng không đúng đam mê thì có thể chọn một việc part-time đúng đam mê của mình để thấy đời ý nghĩa hơn. Còn nếu làm việc sml mà lương không đúng khả năng và mức độ đóng góp của các bạn thì khuyên chân thành là hãy nhảy việc…

Vào những thời điểm rảnh rỗi thì mình sẽ làm những việc part-time phù hợp với sở thích và khả năng của mình, ví dụ như dạy học hoặc dịch sách. Hồi sinh viên mình chuyên đi dạy, hầu như tuần nào mình cũng dạy 7-9 buổi (5 buổi từ thứ 2-6, cuối tuần thì ngày 2 ca là bình thường). Ngoài ra thì thực tập cũng là một cách rất tốt để gia tăng kinh nghiệm, kỹ năng và thu nhập.
Mình cũng không phân biệt công việc chân tay hay trí thức, mình nghĩ chỉ cần chịu khó làm ăn là được, và nếu chăm chỉ thì cuộc sống cũng đều ổn cả. Mình thấy nhiều người sĩ diện, dù không kiếm được tiền nhưng nói những câu kiểu: "Người như anh mà đi chạy Grab à?". Mình thì nghĩ nếu cần thì mình hoàn toàn ổn với việc chạy Grab, phục vụ quán ăn hay làm công nhân, còn hơn là chết đói. Đừng để bệnh sĩ chết trước bệnh tim.

Sau khi tổng hợp được các nguồn thu nhập thì hãy suy nghĩ xem cần làm gì để tăng thu nhập. Ví dụ nếu nhận lương theo sản phẩm thì hãy suy nghĩ xem làm sao để tăng hiệu suất làm việc. Nếu đầu tư thì đúc kết ra làm sao để đầu tư sinh lời hơn. Còn đi làm thì hãy xem sếp có đang tăng lương cho mình theo đúng lộ trình không.
Mình nghĩ thường nếu làm việc ổn áp thì cũng phải tăng lương một năm một lần. Người Việt thường ngại bàn chuyện lương bổng, vì sợ bị cho là đòi hỏi vô lý, là thực dụng. Mình thì nghĩ nếu có bằng chứng rõ ràng cho thấy mình xứng đáng được tăng lương mà sếp mãi không tăng thì xin sếp xem xét là hoàn toàn hợp lý. Do đó việc nắm vững lộ trình thăng tiến trong công ty và thành tích của bản thân là rất quan trọng. Ngoài ra, hãy nắm vững các ưu đãi công ty dành cho nhân viên để chắc chắn mình không bỏ lỡ điều gì. Ví dụ có nhiều công ty cho công viên tiền internet, điện thoại, tiền học thêm các kỹ năng, tiền tập gym,…nhưng vì không biết nên nhiều bạn sẽ bỏ lỡ.

Sang mảng thứ hai là tiết kiệm. Cũng như thu nhập, chúng ta cần phân ra xem mình có những khoản chi chủ yếu nào, và làm sao để tiết giảm.
1) Tiền nhà, điện, nước,...
2) Tiền ăn uống
3) Tiền mua sắm
4) Tiền cho sở thích cá nhân và học các kỹ năng mới
5) Tiền đi lại
6) Tiền cho các mối quan hệ: lễ lạt, quà cáp,...

Kể ra mình nghĩ 3 cái đầu là tốn nhiều tiền nhất, còn đi lại thì ở Việt Nam nếu dùng xe máy hay các phương tiện công cộng cũng không tốn quá nhiều tiền. Còn 4 và 6 thì thuộc vào khoản có thì tốt chứ không phải thiết yếu.
Vậy để tiết kiệm thì mình có một số mẹo như sau:

1) Săn ưu đãi: Nếu sử dụng các ưu đãi, chúng ta có thể mua cùng một sản phẩm hoặc dịch vụ với mức giá rẻ hơn nhiều, thường vào khoảng 20-30%, thậm chí 50-60%. Do mình từng làm Key Account Manager tại P&G, lên chiến thuật khuyến mãi là nghề của mình nên mình nắm rõ các cơ chế khuyến mãi và cách mua được mức giá rẻ nhất.
Ngoài ra đừng chỉ nhìn vào mức giá, mà phải so sánh chất lượng và dung tích để biết được nên mua sản phẩm nào. Thường thì dĩ nhiên mua size lớn sẽ rẻ hơn, nhưng có những lúc size bé lại có khuyến mãi tốt hơn cả size lớn thì chia theo dung tích mua chai bé sẽ rẻ hơn. Có thể với những bạn mới bắt đầu thì khá mất thời gian. Tuy nhiên, càng ngày bạn sẽ thấy dễ vì đã nắm rõ xem nên mua gì ở đâu. Ngoài ra, việc tìm hiểu và so sánh nhiều về các sản phẩm trên thị trường và nơi bán cũng giúp mình có thêm nhiều kiến thức (về chất lượng sản phẩm, so sánh nguyên liệu,...), từ đó cũng cảm thấy mình là người tiêu dùng thông thái hơn, thay vì chỉ mù quáng tin rằng "càng đắt càng tốt". Mình cũng thường xuyên sử dụng ví điện tử để được ưu đãi.

2) Không lãng phí tài nguyên: chỉ mua khi thật sự cần thiết, và đã mua thì phải dùng hết, không được để hỏng. Điều này cũng tuân theo lối sống tối giản, vừa tiết kiệm tiền vừa bảo vệ môi trường. Trước khi mua hãy nghĩ xem bạn có thật sự cần sản phẩm này không? Mua về có dùng thường xuyên không? Ở nhà có cái gì tương tự chưa?
Mình từng khá ngạc nhiên khi biết lượng thức ăn bị vứt đi hàng ngày lớn đến mức nào. Trước kia mình chỉ nghĩ thức ăn thừa bị đổ đi vì không ăn hết. Sau đó, mình mới biết có rất nhiều người mua đồ ăn về chất đầy trong tủ lạnh, sau đó quên mất họ đã mua gì và đến khi hư hỏng, hết hạn thì phải vứt đi hết. Thế nên chỉ mua những cái bạn thật sự cần, và phải thường xuyên dọn dẹp nhà cửa, tủ lạnh để chắc chắn dùng hết những thứ đã mua trước khi hết hạn, còn nếu không dùng hãy bán lại hoặc đem cho. Mình không bao giờ để đồ ăn thừa (chắc do mình ăn khỏe...).
Ngoài thức ăn thì điện, nước, gas cũng là những tài nguyên thường bị lãng phí. Chắc do hồi nhỏ liên tục bị nhắc nhở nên trước khi ra khỏi nhà bao giờ mình cũng kiểm tra kỹ xem đã tắt hết đèn và điều hòa chưa. Mình cũng không dùng điều hòa trừ khi quá nóng, vì điều hòa khiến da bị khô và lão hóa nhanh hơn, nhưng coi như một công đôi việc. Thói quen sử dụng tài nguyên hợp lý còn cực kỳ hữu ích trong công việc, vì với cùng một ngân sách nhưng chúng ta có thể làm được nhiều việc hơn. Một trong các giá trị quan trọng của Amazon khi tuyển dụng cũng là Frugal, tiết kiệm.

3) Sử dụng các sản phẩm của địa phương, theo mùa: Ví dụ vào mùa ổi mình sẽ ăn ổi, mùa cam sẽ ăn cam, mùa rau cải ăn rau cải, mùa nào thức ấy. Cũng may là mình không đam mê các loại hoa quả nhập khẩu lắm nên cũng không tốn tiền mua hoa quả đắt tiền. Ăn theo mùa thì ngoài việc tiết kiệm còn an toàn hơn vì bớt được các loại thuốc bảo vệ thực vật, bảo quản,...và thực phẩm cũng luôn tươi mới hơn.
Ngoài ra thì mọi có những thực phẩm rẻ hơn nhưng lại tốt cho sức khỏe hơn. Ví dụ ức gà giá chỉ bằng một nửa hoặc ¼ giá thịt heo nhưng lại ít mỡ hơn nhiều và giá trị dinh dưỡng cao. Hay sữa đậu nành rẻ hơn sữa bò và cũng tốt hơn cho tim mạch. Hãy ưu tiên sử dụng những sản phẩm như vậy.

4) Có một mức giá giới hạn mình sẵn sàng chi trả: mình không chia nhỏ ra được phép dành bao nhiêu % cho cái này hay cái kia, cũng không ghi chép lại các khoản chi tiêu, nhưng hầu như bao giờ dự trù chi tiêu hàng năm của mình cũng chuẩn. Đó là do mình không có những khoản chi đột biến nào trong năm. Ví dụ mình có mức mình sẵn sàng chi trả cho những lần đi ăn hàng, đi du lịch, đăng ký các khóa học,...Và nếu thấy số tiền phải trả vượt quá ngân sách nhưng không có thêm giá trị gì thì mình sẽ không trả. Giá trị là một khái niệm mang tính tương đối, và còn tùy thuộc vào sở thích của mỗi người. Nếu lần đó phải chi trả nhiều hơn nhưng bù lại bạn có được một trải nghiệm tuyệt vời tương xứng thì hoàn toàn xứng đáng. Tuy nhiên nếu vừa đắt vừa không hơn gì thì mình sẽ không chọn.

Qua phần thu nhập và chi tiêu, còn một điều quan trọng là làm gì với khoản tiết kiệm. Cách tốt nhất là tiền đẻ ra tiền: đầu tư. Như Einstein đã nói thì: “Compound interest is the eighth wonder of the world. He who understands it, earns it; he who doesn't, pays it.” Mình cũng không phải chuyên gia đầu tư hay gì cả, nhưng tổng hợp lại thì cũng có một số phương pháp phổ biến sau:

1) Gửi ngân hàng: ưu điểm là an toàn, nhược điểm là lãi suất không cao.
2) Đầu tư chứng khoán: mạo hiểm nhưng khả năng sinh lời cao hơn.
3) Mua nhà, đất: Khả năng sinh lời cao hơn ngân hàng, nhưng số vốn bỏ ra lớn. Mình nghĩ nếu không đủ tiền tự mua một mảnh thì có thể góp vốn để mua chung.
Dù đầu tư theo hình thức nào thì các bạn hãy tìm hiểu thông tin và kiến thức kỹ càng nhé ^^

Khi đã nắm được khoản tiết kiệm và lãi suất dự tính thì các bạn có thể tính xem trong những năm tiếp theo mình sẽ có bao nhiêu tiền, dựa theo compound interest rate. Nếu thấy với số tiền tiết kiệm hàng tháng và lãi suất đầu tư dự kiến, bạn có khả năng đạt được mục tiêu tiết kiệm sau 5, 10,..năm thì kế hoạch của bạn đã ổn. Sau đó thì cứ theo các bước Plan, do, check, act lặp đi lặp lại thui :”>
Sắp tới mình sẽ viết thêm về chủ đề quản lý tài chính và gia tăng thu nhập, bạn nào hứng thú thì có thể theo dõi mình để đọc thêm nhé :”>
Chúc các bạn làm chủ tài chính và vận mệnh của mình, vì mình thấy không làm chủ được tài chính là khỏi làm chủ vận mệnh luôn đó :">

Address

Di Linh

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when LÀM CHỦ TƯ DUY posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The School

Send a message to LÀM CHỦ TƯ DUY:

Shortcuts

Share

Category