31/07/2023
Để làm doanh nhân, tiếng Anh cần giỏi mức độ nào?
Tui thời học sinh là dân khối A (toán-lý-hoá), ngữ văn hay tiếng Anh chỉ trung bình, kiểm tra chỉ 5-6 điểm. Nhưng do muốn trở thành 1 thương gia nên tui mới rèn luyện kỹ năng nói, đứng 1 mình trong nhà tắm tưởng tượng đám đông ở dưới và nói như khùng (thời tui học không có cơ hội đứng trình bày trước đám đông), hay nói chuyện với con chó con mèo, tưởng tượng cách thuyết phục đối tượng cần thuyết phục. Con Ki nhà tui ngoan ngoãn ngồi nghe hàng giờ, tui hay bắt nó chấp nhận các điều kiện đàm phán ngặt nghèo do tui đưa ra (ví dụ mày xuất 1 container hàng cho tao, tao nợ mày 6 tháng mới trả, nhưng khi mày mua hàng của tao thì phải thanh toán TT advance cho tao có tiền trước. Con Ki và con Miêu đều vui vẻ đồng ý).
Kỹ năng viết thì thời học ĐH, tui luyện qua không biết bao nhiêu trang nhật ký, hôm sau đọc lại thấy diễn tả luộm thuộm thì gạch đít, nghĩ cách diễn đạt lại kiểu khác gọn hơn. Kỹ năng đọc thì tui đã có từ ấu thơ với việc ngồi hàng giờ trong thư viện xã, bị nhốt hàng chục lần (cô thủ thư đi chợ là khoá cửa ngoài, xong về nhà ăn trưa, chiều mới lên mở cho tui chui ra). Khi lớn lên, tui đọc sách không còn nhiều như xưa do nhiều việc phải làm. Phụ huynh nào có con em còn nhỏ, nhắc tụi nó 3 thứ, (1) là làm việc nhà để có óc quán xuyến, mới có thể làm sếp sau này, (2) tập thể thao để có thể chất cao lớn đẹp đẽ và sự lanh lợi của cơ thể, và (3) đọc sách để có tri thức tích luỹ, nạp dần vào đầu, như lá dâu vào con tằm vậy, đến lúc nó sẽ nhả thành tơ. Đợi lớn mới làm 3 cái trên, thì lại không còn thời gian. Sau thì lại tiếc, giá như.
Khi lớn lên, vì muốn ra thế giới làm ăn (người ta gọi là doanh nhân toàn cầu) nên tui điên cuồng học tiếng Anh những khi rảnh rỗi, thay vì tụi bạn quánh bi-da hay ngồi cà phê, dù không có khiếu, cũng không có phương pháp hay được ai chỉ, tui tự học, phải cả chục lần mới nhớ 1 mẫu câu, tiếng Anh chưa bao giờ là giỏi. Khi sang Mỹ, chương trình yêu cầu đầu vào IELTS 6.5 (tương ứng TOEFL iBT 91 điểm) thì tui vừa đủ, cộng thêm phát âm thô kệch. Có mấy bạn tiếng Anh nói rào rào như mưa nhiệt đới, party cầm ly rượu vang đứng nói chuyện nhún vai khinh tui. Tui nói, mày nhún xong thì tới lượt tao nhún. Trình tao chỉ có vậy, không giỏi được do tao mắc phải kinh doanh, một năm xuất khẩu vài ba chục triệu đô thì công việc rất lu bu, không thể toàn tâm toàn ý học tiếng Anh như tụi mày. Nghe xong tụi nó hết nhún vai liền.
Sau này tui học tiếng Trung, học là để phục vụ nhu cầu công việc. Tự soạn giáo trình ra, tra gu gồ dịch, rồi nhờ bạn bên TQ sửa, in ra, cắt thành các câu nhỏ nhét đầy cặp, cứ rảnh rỗi là lôi ra đọc. Từ vựng tui học toàn là container, thanh toán trả nợ, hợp tác làm ăn với Việt Nam yên tâm, qua đầu tư bên VN đi, khi nào bên mày có hội chợ triển lãm, hàng mẫu,....chỉ vậy thôi. Mặt chữ phải học đâu 100 lần, viết ra 100 lần mới nhớ. 2 năm khẩu trang thì tui học mấy chương trình online, cũng đạt trình HSK4. Dù đứng trong hội chợ thì bắn tiếng Trung chéo chéo như Hoa Kiều nhưng coi phim ngôn tình thì không hiểu cái gì hết.
Nói vậy để các bạn biết là, ngôn ngữ, là công cụ. Ngoại ngữ, ai giỏi, đều là do tự khổ luyện. Mình không theo ngôn ngữ, nếu học để làm thầy thì khác, còn lại để ứng dụng thì chỉ cần đủ chuẩn người ta yêu cầu. IELTS 6.0-6.5 là được, HSK 4-5 là được, từ nào chưa biết thì biết cách nói người ta dùng cách diễn đạt khác cho mình hiểu.
Vấn đề là ứng dụng ngôn ngữ (tiếng mẹ đẻ và ngoại ngữ) trong công việc. Cứ làm ra tiền, là được. Ai cần trình tiếng Anh để làm thầy, thì tui không biết cách chỉ, vì chưa bao giờ làm thầy tiếng Anh. Còn ai cần tiếng Anh tiếng Trung mà chỉ cần đủ để ứng dụng cho buôn bán quốc tế, thì nhắn, cái gì tui từng làm qua thì mới chỉ được.
* Clip là bác George Goh, 1 doanh nhân nổi tiếng của Singapore. Các bạn share or tag nhau, nếu nghe hiểu được bác ấy nói gì thì coi như đi ra thế giới bên ngoài được rồi đó.
Source: Ăn trưa cùng tony