Cần tìm gấp: Gia sư nam
Lớp: 7
Môn: Toán, Lý, Anh.
Lương: 1 triệu/ 5 buổi
Khu Vực: Quang Trung, Đà Nẵng
RỒNG VIỆT Education
TRUNG TÂM TƯ VẤN GIÁO DỤC RỒNG VIỆT EDUCATION
122 Huỳnh Ngọc Huệ - Đà Nẵng
ĐT: 05113.761.525 - 0905.359.702 Web: giasurongviet.com
TRUNG TÂM TƯ VẤN GIÁO DỤC RỒNG VIỆT EDUCATION
Địa chỉ: 122 Huỳnh Ngọc Huệ - TP Đà Nẵng
Điện thoại: 05113.761.525 - 0905.359.702
27/08/2013
Cần tìm gấp: Giáo viên, có kinh nghiệm
Lớp: 10
Môn: Sinh
Lương: 1 triệu / 3 buổi
Khu Vực: Lê Đình Dương, Đà Nẵng
Mọi chi tiết liên hệ: http://giasurongviet.com/
Tìm gia sư | Giáo viên | Dạy kèm tại nhà | Trung tâm gia sư uy tín Tìm gia sư, dạy kèm tại nhà, trung tâm gia sư uy tín. Địa chỉ dạy kèm, gia sư tại nhà tin cậy trên toàn quốc. Uy tín, chất lượng khẳng định thương hiệu
Mức lương hợp lý của gia sư Trung Tâm Tư Vấn Giáo Dục Rồng Việt Education. Địa chỉ dạy kèm, gia sư tại nhà tin cậy trên toàn quốc. Uy tín, chất lượng khẳng định thương hiệu
Con người sở dĩ vĩ đại là ở chỗ tôn trọng người khác.
Một buổi sáng sớm sương mù dày đặc, một mình Washington ra khỏi doanh trại, trên người khoác chiếc áo dài đến đầu gối. Các binh sĩ ông gặp, không người nào nhận ra ông (lúc đó, ông là thượng tướng).
Ở một địa phương, ông thấy một hạ sĩ đang chỉ huy những binh lính dưới quyền, xây lô cốt ngoài phố.
Người hạ sĩ hai tay đút túi áo, luôn miệng hò hét chỉ huy các binh sĩ đang vất vả khiêng những tảng đá to.
Mặc cho người hạ sĩ hò hét, các binh sĩ trải qua nhiều lần cố gắng, song vẫn không đặt được các tảng đá vào đúng vị trí.
Khi các binh lính đã quá mệt mỏi, thì các tảng đá có nguy cơ lăn xuống.
Lúc này, Washington đã vội xông tới, dùng đôi cánh tay lực lưỡng của mình, đỡ những tảng đá. Sự giúp đỡ kịp thời này khiến các tảng đá cuối cùng được đặt vào trúng vị trí.
Các binh linh ngẩng đầu lên nhìn, rôi ôm chặt lấy ông và nói những lời cám ơn.
Washington hỏi viên hạ sĩ:
- “Tại sao cậu cứ hò hét anh em mà mình lại đút tay túi áo?”
- “Lẽ nào anh không biết tôi là hạ sĩ ở đây sao?”
Viên hạ sĩ tỏ vẻ kiêu ngạo trả lời, còn cố ý không hài lòng vì sự chỉ trích của người lạ mặt.
Nghe người hạ sĩ nói, Washington cởi áo khoác, để lộ bộ quân phục cho viên hạ sĩ kiêu ngạo kia biết, rồi nói:
- “Theo quân hàm, tôi là thượng tướng. Song nếu lần sau còn phải khiêng vác nặng như thế, thì cậu gọi tôi đến."
Tất cả mọi việc trong đời sống đều bắt đầu bằng suy nghĩ
Một bé trai tám tuổi bước đến gần ông cụ già có bề ngoài rất thông thái, rồi ngước nhìn ông. Bé nói:
- “Cháu biết ông là người rất sáng suốt, biết nhiều. Xin ông cho cháu biết về bí ẩn của cuộc sống.”
Ông già nhìn đứa bé, đáp:
- “Suốt đời mình, ông đã suy ngẫm rất nhiều về điều này và có thể nói gọn chỉ trong 8 chữ 4 quy tắc.
1. Suy nghĩ. Hãy nghĩ về những giá trị mà con sống vì chúng.
2. Tự tin. Hãy tin tưởng vào bản thân bằng cách dựa trên những giá trị con nghĩ rằng vì chúng mà con sẽ sống.
3. Mơ ước. Mơ ước những gì có thể thành hiện thực, dựa vào sự tự tin và những giá trị mà ta sẽ theo đuổi trong cuộc sống.
4. Dám làm. Hãy dám thực hiện để biến ước mơ thành sự thật bằng chính niềm tin và giá trị của chúng ta.
Ông cụ già đó, chính là hoạ sĩ Walt Disney.
Sự hài lòng
Hôm qua, tôi đáp xe lửa quay về sau chuyến đi công tác.
Thời gian tàu chạy rút ngắn hơn trước rất nhiều. Thái độ phục vụ chu đáo, lịch sự của nhân viên soát vé làm hành khách rất hài lòng.
Lúc đó, một hành khách ngồi trước tôi, đang dùng bữa. Nhân viên tàu lịch sự nói với anh ta: “Thật ngại đã làm dở bữa ăn của ông.” Sau đó, vừa xem vé, vừa cười nói: “Cám ơn, giờ đến của ông là 8 giờ 06 phút.”
Tiếp đó, anh ta đến bên tôi, soát vé. Cũng vẫn giữ thái độ hoà nhã, lễ phép, ân cần như vậy.
Sau đó, tôi phát hiện nhân viên này đối xử với các hành khách, đều tươi cười đón tiếp, còn cho biết thời gian đến của từng người, làm cho không khí trong toa tàu luôn thoải mái. Mọi người đều có ấn tượng rất tốt về anh nhân viên này.
Trong thời đại khoa học kỹ thuật phổ biến, điều kiện vật chất rõ ràng mang lại cho con người nhiều tiện lợi. Tuy nhiên, chính thái độ phục vụ của nhân viên mới có thể làm cho khách hàng có thực sự hài lòng hay không.
Câu truyện ba con ếch
Dân tộc Do Thái lưu truyền một câu chuyện như sau.
Ba con ếch cùng bị rơi vào một chiếc thùng đựng đầy sữa.
Con ếch thứ nhất nghĩ: đây là ý trời. Thế là nó nhắm mắt lại, co chân sau, không nhúc nhích. Cuối cùng, nó bị chết ngạt
Con thứ hai nghĩ: mình căn bản không có cơ hội thoát khỏi nơi đây. Chiếc thùng gỗ, chắc như thế kia, cho dù mình có gắng sức đến mấy cũng không có tác dụng gì. Chi bằng hãy chấp nhận sự an bài của số phận. Vì thế, cuối cùng, nó cũng chết.
Con ếch thứ ba nghĩ: tại sao mình không thử sức nhỉ! Chỉ cần chân mình vẫn còn sức lực, thì sẽ cố gắng đạp để cho đầu nhô lên. Thế là nó cứ đạp, cứ đạp mãi, sau đó, chân của nó bỗng chạm vào vật gì cưng cứng. Nó thử giẫm chân lên vật cứng đó, dồn sức nhảy thật mạnh. Thật bất ngờ, nó nhảy ra được khỏi chiếc thùng sữa. Thì ra, trong quá trình nó liên tục vùng vẫy, sữa tươi bị khuấy động mạnh và trở thành sữa chua. Nhờ vậy, nó thoát được nghịch cảnh nguy hiểm chết người….
Câu chuyện ba con ếch nhắc nhở chúng ta rằng, tuy không thể thay đổi được nghịch cảnh, nhưng con người có thể thay đổi bản thân: đừng bao giờ buông xuôi, đừng bao giờ chịu sự bó buộc của hoàn cảnh, nhưng phải dũng cảm thử sức.
Điều mà con tôi cần nhất!
Bà mẹ kia, khi đem con mình đến cho một cô giáo dạy học, thành thật nói với cô giáo này như sau:
- “Thưa cô, điều mà con tôi cần nhất, không phải là những kiến thức mà cô sẽ dạy cho nó, nhưng chính là sự giáo dục mà cô sẽ làm cho nó trở nên một con người tốt. Chính sự giáo dục này là điều cần thiết nhất cho con tôi.”
Tình cảm và hình ảnh gia đình quá tuyệt vời!
Lúc đó là khoảng thời gian tôi (Richard Carlson) thật sự gặp một vài khó khăn và con gái út của tôi, Kenna, đã cảm nhận được điều đó. Cháu vòng tay ôm chặt lấy tôi và nói rằng: - “Bố ơi, mọi chuyện sẽ ổn thôi mà!”
Lúc đó, cháu được bốn tuổi.
Gần hai năm sau đó, như thể tôi vẫn còn cảm nhận vòng tay và lời khích lệ của con bên tai.
Sau đó là khoảng thời gian con gái Jazzy và tôi cùng bị nhiễm bệnh cúm nặng.
Buổi tối, hai bố con cùng ngồi bên nhau, an ủi, khuyến khích lẫn nhau mau chóng hết bệnh. Nhưng có một lúc, cháu bỗng nhìn tôi trìu mến, dịu dàng như chưa từng bao giờ như thế, và nói với tôi bằng giọng yếu ớt, nhẹ nhàng rằng: - “Bố ơi! Con sẽ không bao giờ quên điều này. Con cám ơn bố đã ở bên cạnh con.”
Cháu sẽ không bao giờ quên kỷ niệm đó, và tôi cũng thế.
Một trận cúm tồi tệ nhất đời, nhưng lại vô cùng tuyệt diệu, để tôi có thể nghe những lời chia sẻ này.
Trẻ sơ sinh đã biết bắt chước.
Trẻ sơ sinh biết bắt chước ư? Đương nhiên rồi!
Bắt chước là một trong những động cơ mang tính xã hội, mạnh nhất, là ở trẻ.
Trẻ học tập, trưởng thành, từ chính việc bắt chước đó.
Khả năng bắt chước ở trẻ bắt đầu từ thời kỳ mới sinh. Có thể bạn không tin, nhưng trẻ sơ sinh đã có khả năng bắt chước làm người ta kinh ngạc.
Theo báo cáo, một vị bác sĩ, sau khi nhìn thẳng vào mắt của một đứa trẻ sơ sinh mới ra đời được 8 tháng, đã từ từ lè lưỡi ra. Nửa tiếng trôi qua, đứ trẻ này cũng làm người ta ngạc nhiên bằng việc há miệng ra và lè lưỡi.
Một người mẹ, sau khi sinh nở, đã ngáp liên tiếp mấy lần. Đứa con, nhìn một lúc, cũng mở miệng ngáp y hệt mẹ nó.
Thấy ai thành công, người bi quan tức tối, chứ không chịu xét mình lại.
Một nghiệp chủ nọ có một khu vườn lớn trồng nho tại một nơi đất tốt.Tuy vậy mỗi năm, ông thất mùa trong khi người láng giềng thâu hái kết quả tốt đẹp.
Ông bèn nuôi một lòng ghen ghét tàn ác chống với người láng giềng. Ông oán trách số phận ngược đãi ông.
Khỏi cần lý luận: sự thật, người láng giềng săn sóc cây cối cẩn thận, còn ông thì xao lãng, không chịu khó nhọc, lại còn tiết kiệm phân bón.
Ông không ngớt oán thán: “Mùa màn của y mỹ mãn hơn của tôi.” Thế rồi, sanh ra cừu hận, oán hờn dai dẳng.
Một ví dụ khác. Một sinh viên mỗi năm mỗi thi rớt trong khi bạn của anh học cùng lớp, cùng một trường Đại Học, thâu hoạch được kết quả. Thế là anh phát sanh ra lời oán thán và lòng cay đắng: “Y gặp tất cả những may mắn, còn mình gặp tất cả những xui xẻo.”
Người ta có giải thích cho sinh viên ấy rằng bạn cậu học hành có phương pháp và chuyên cần, còn cậu thì lười biếng. Lời giải thích chẳng có ích gì. Cậu vẫn ghen ghét bạn cậu.
Thành công do cố gắng: đó là một định luật phổ quát.
Kẻ bi quan nhìn nhận rằng định luật này phải sử dụng với người khác, còn anh thì bất bình không chịu tuân theo.
Chỉ biết chuyện ngày hôm nay!
Tôi (Dorothy Dix) từng chìm ngập trong cái nghèo đói và bệnh tật.
Khi có người hỏi tôi làm thế nào vượt qua được, tôi nói:
- “Tôi biết gạt bỏ chuyện ngày hôm qua. Tôi chỉ biết chuyện ngày hôm nay. Tôi cũng sẽ không cho phép mình nghĩ về chuyện của ngày mai.”…
“Tôi không hề cảm thấy tội nghiệp cho cái ngày xa xưa đó. Tôi cũng không thấy gì là ganh tỵ với những kẻ lắm tiền nhiều của mà tôi từng chìa tay xin họ ban bố. Đã qua rồi! Chúng chỉ tồn tại! Tôi đã uống cạn chén đắng đó, cạn tới đáy rồi, nên không còn gì vương vấn. Chúng còn chăng, chỉ là những chiếc b**g bóng nhỏ phập phồng trên miệng cốc….”
“Tôi học cách để sống mỗi ngày mà không phải lo nghĩ, sợ sệt những điều chưa đến. Chính mảng đen trong bức tranh cuộc sống ấy khiến ta trở nên hèn nhát. Tôi dẹp bỏ sự sợ hãi qua một bên bởi tôi biết rằng nếu thời gian mang nó đến, thì đồng thời, tôi cũng có thêm một nghị lực mới để chiến đấu với nó”.
Đừng lãnh đạm!
Bạn có tinh thần siêu thoát, không bận rộn vì những cuộc tranh đua vật chất. Hay lắm! Nhưng bạn đứng lãnh đạm với người xung quanh.
Téhérence nói: “Không có điều gì ăn thua đến con người mà xa lạ đối với tôi!”
Xin bạn hãy khắc tận đáy não nhớ của bạn cho chúng tôi những lời vàng ngọc ấy.
Qua mọi thời gian, ở mọi không gian, con người tự nhiên cho mình là quan trọng, muốn làm cho mình vang hiển, và khi được ai quan tâm đến, thì có cảm tình với người đó ngay.
Bởi kẻ xung quanh ta có thứ tâm lý cố hữu ấy, nên khi ta lãnh đạm, rút vào bản ngã của mình, không kể gì cuộc sinh hoạt của kẻ khác, thì chúng ta bị ác cảm….
Tổng thống Theodore Roosevelt, ngoài những giờ bận về phận sự, hay hỏi thăm, nói chuyện cùng người làm bếp của ông. Người làm bếp của ông quý mến ông như cha ruột.
Thiệt, những vĩ nhân thường thấu đáo tâm lý người đời hơn ai. Có bọn thường nhân như chúng ta, vì không chế ngự tính ích kỷ, nên chỉ biết nghĩ đến mình, không quan tâm đến ai khác. Cuộc đời của chúng ta, vì đó, gặp nhiều giây phút cô độc, sầu buồn, và thiên hạ không tận tâm giúp đỡ ta.
Tình cảm và hình ảnh gia đình quá tuyệt vời!
Lúc đó là khoảng thời gian tôi (Richard Carlson) thật sự gặp một vài khó khăn và con gái út của tôi, Kenna, đã cảm nhận được điều đó. Cháu vòng tay ôm chặt lấy tôi và nói rằng: - “Bố ơi, mọi chuyện sẽ ổn thôi mà!”
Lúc đó, cháu được bốn tuổi.
Gần hai năm sau đó, như thể tôi vẫn còn cảm nhận vòng tay và lời khích lệ của con bên tai.
Sau đó là khoảng thời gian con gái Jazzy và tôi cùng bị nhiễm bệnh cúm nặng.
Buổi tối, hai bố con cùng ngồi bên nhau, an ủi, khuyến khích lẫn nhau mau chóng hết bệnh. Nhưng có một lúc, cháu bỗng nhìn tôi trìu mến, dịu dàng như chưa từng bao giờ như thế, và nói với tôi bằng giọng yếu ớt, nhẹ nhàng rằng: - “Bố ơi! Con sẽ không bao giờ quên điều này. Con cám ơn bố đã ở bên cạnh con.”
Cháu sẽ không bao giờ quên kỷ niệm đó, và tôi cũng thế.
Một trận cúm tồi tệ nhất đời, nhưng lại vô cùng tuyệt diệu, để tôi có thể nghe những lời chia sẻ này.
Trẻ sơ sinh đã biết bắt chước.
Trẻ sơ sinh biết bắt chước ư? Đương nhiên rồi!
Bắt chước là một trong những động cơ mang tính xã hội, mạnh nhất, là ở trẻ.
Trẻ học tập, trưởng thành, từ chính việc bắt chước đó.
Khả năng bắt chước ở trẻ bắt đầu từ thời kỳ mới sinh. Có thể bạn không tin, nhưng trẻ sơ sinh đã có khả năng bắt chước làm người ta kinh ngạc.
Theo báo cáo, một vị bác sĩ, sau khi nhìn thẳng vào mắt của một đứa trẻ sơ sinh mới ra đời được 8 tháng, đã từ từ lè lưỡi ra. Nửa tiếng trôi qua, đứ trẻ này cũng làm người ta ngạc nhiên bằng việc há miệng ra và lè lưỡi.
Một người mẹ, sau khi sinh nở, đã ngáp liên tiếp mấy lần. Đứa con, nhìn một lúc, cũng mở miệng ngáp y hệt mẹ nó.
Thấy ai thành công, người bi quan tức tối, chứ không chịu xét mình lại.
Một nghiệp chủ nọ có một khu vườn lớn trồng nho tại một nơi đất tốt.Tuy vậy mỗi năm, ông thất mùa trong khi người láng giềng thâu hái kết quả tốt đẹp.
Ông bèn nuôi một lòng ghen ghét tàn ác chống với người láng giềng. Ông oán trách số phận ngược đãi ông.
Khỏi cần lý luận: sự thật, người láng giềng săn sóc cây cối cẩn thận, còn ông thì xao lãng, không chịu khó nhọc, lại còn tiết kiệm phân bón.
Ông không ngớt oán thán: “Mùa màn của y mỹ mãn hơn của tôi.” Thế rồi, sanh ra cừu hận, oán hờn dai dẳng.
Một ví dụ khác. Một sinh viên mỗi năm mỗi thi rớt trong khi bạn của anh học cùng lớp, cùng một trường Đại Học, thâu hoạch được kết quả. Thế là anh phát sanh ra lời oán thán và lòng cay đắng: “Y gặp tất cả những may mắn, còn mình gặp tất cả những xui xẻo.”
Người ta có giải thích cho sinh viên ấy rằng bạn cậu học hành có phương pháp và chuyên cần, còn cậu thì lười biếng. Lời giải thích chẳng có ích gì. Cậu vẫn ghen ghét bạn cậu.
Thành công do cố gắng: đó là một định luật phổ quát.
Kẻ bi quan nhìn nhận rằng định luật này phải sử dụng với người khác, còn anh thì bất bình không chịu tuân theo.
Chỉ biết chuyện ngày hôm nay!
Tôi (Dorothy Dix) từng chìm ngập trong cái nghèo đói và bệnh tật.
Khi có người hỏi tôi làm thế nào vượt qua được, tôi nói:
- “Tôi biết gạt bỏ chuyện ngày hôm qua. Tôi chỉ biết chuyện ngày hôm nay. Tôi cũng sẽ không cho phép mình nghĩ về chuyện của ngày mai.”…
“Tôi không hề cảm thấy tội nghiệp cho cái ngày xa xưa đó. Tôi cũng không thấy gì là ganh tỵ với những kẻ lắm tiền nhiều của mà tôi từng chìa tay xin họ ban bố. Đã qua rồi! Chúng chỉ tồn tại! Tôi đã uống cạn chén đắng đó, cạn tới đáy rồi, nên không còn gì vương vấn. Chúng còn chăng, chỉ là những chiếc b**g bóng nhỏ phập phồng trên miệng cốc….”
“Tôi học cách để sống mỗi ngày mà không phải lo nghĩ, sợ sệt những điều chưa đến. Chính mảng đen trong bức tranh cuộc sống ấy khiến ta trở nên hèn nhát. Tôi dẹp bỏ sự sợ hãi qua một bên bởi tôi biết rằng nếu thời gian mang nó đến, thì đồng thời, tôi cũng có thêm một nghị lực mới để chiến đấu với nó”.
Đừng lãnh đạm!
Bạn có tinh thần siêu thoát, không bận rộn vì những cuộc tranh đua vật chất. Hay lắm! Nhưng bạn đứng lãnh đạm với người xung quanh.
Téhérence nói: “Không có điều gì ăn thua đến con người mà xa lạ đối với tôi!”
Xin bạn hãy khắc tận đáy não nhớ của bạn cho chúng tôi những lời vàng ngọc ấy.
Qua mọi thời gian, ở mọi không gian, con người tự nhiên cho mình là quan trọng, muốn làm cho mình vang hiển, và khi được ai quan tâm đến, thì có cảm tình với người đó ngay.
Bởi kẻ xung quanh ta có thứ tâm lý cố hữu ấy, nên khi ta lãnh đạm, rút vào bản ngã của mình, không kể gì cuộc sinh hoạt của kẻ khác, thì chúng ta bị ác cảm….
Tổng thống Theodore Roosevelt, ngoài những giờ bận về phận sự, hay hỏi thăm, nói chuyện cùng người làm bếp của ông. Người làm bếp của ông quý mến ông như cha ruột.
Thiệt, những vĩ nhân thường thấu đáo tâm lý người đời hơn ai. Có bọn thường nhân như chúng ta, vì không chế ngự tính ích kỷ, nên chỉ biết nghĩ đến mình, không quan tâm đến ai khác. Cuộc đời của chúng ta, vì đó, gặp nhiều giây phút cô độc, sầu buồn, và thiên hạ không tận tâm giúp đỡ ta.
NGỤ NGÔN VỀ GIÁO DỤC TRẺ
Có sự khác nhau giữ học vấn và kinh nghiệm.
- Học vấn là những gì bạn tiếp thu được nhờ đọc sách báo.
- Kinh nghiệm là những gì mà bạn có được không phải tư đọc sách !
Nhưng kiến thức bao la phải được đúc kết từ học vấn lẫn kinh nghiệm.
Một giáo viên trẻ nằm chiêm bao thấy một thiên thần xuất hiện trước mặt anh và nói : "Anh sẽ được ban cho một đứa bé. Đứa bé này khi trưởng thành, sẽ là người lãnh đạo thế giới. Anh sẽ trang bị cho cô bé như thế nào để cô nhận ra rằng mình thông minh, tự tin, vừa quyết đoán vừa nhạy cảm, cởi mở, nhưng mạnh mẽ về tính cách? Nói tóm lại, anh sẽ áp dụng hình thức giáo dục nào để cô bé trở thành một nhà lãnh đạo thế giới thực sự vĩ đại "
Thầy giáo trẻ thức dậy, đổ mồ hôi lạnh. Điều đó chưa bao giờ xãy ra trong giấc mơ của anh - ai đó là học trò trong hiện tại và tương lai của anh có thể là người được miêu tả trong giấc mơ. Liệu anh đã chuẩn bị cho chúng bước lên vị trí mà chúng khao khát? Anh ta suy nghĩ "Bài giảng của tôi sẽ thay đổi thế nào khi tôi biết rằng một trong những học trò của tôi là người đó". Dần dần anh bắt đầu hình thành kế hoạch trong đầu.
Có lẽ người sinh viên này cần kinh nghiệm cũng như được hướng dẫn. Người ấy cũng cần biết cách xử lý nhiều loại vấn đề. Người ấy phải trưởng thành cả về tư cách lẫn kiến thức. Người ấy cần có lòng tự tin, khả năng lắng nghe và phối hợp với người khác. Người này phải thấu hiểu và tôn trọng quá khứ, nhưng vẫn lạc quan về tương lai. Người ấy cần phải biết giá trị của việc "Học, học nữa, học mãi" để giữ cho mình một cái đầu nhanh nhẹn và ham học hỏi.
Người ấy cần trưởng thành trong việc thấu hiểu người khác và trở thành một sinh viên có ý thức. Cuối cùng, người ấy nên đặt ra những tiêu chuẩn khắt khe cho mình và học cách tự giữ kỹ luật, tuy nhiên sinh viên ấy cũng cần tình yêu thương và sự khuyến khích, điều đó sẽ giúp người ấy khơi dậy tình yêu thương và lòng tốt của bản thân.
Cách dạy của anh thay đổi hẵn. Trong mắt anh, những cô bé cậu bé trong lớp anh đều trở thành nhà lãnh đạo thế giới tương lai. Anh nhìn mỗi học trò không phải với suy nghĩ chúng đang là ai mà chúng có thể là ai. Anh điều hỏi điều tốt nhất từ học trò và tôi luyện nó thành tình yêu thương. Anh dạy chúng như thể tương lai của cả thế giới này phụ thuộc vào bài giảng của anh.
Một thời gian sau, một người phụ nữ mà anh biết trở thành một nhân vật xuất chúng trên thế giới. Anh nhận ra rằng cô ấy chắc hẵn là cô bé đã được miêu tả trong giấc mơ của anh. Chỉ có điều cô ấy không là một trong những học trò của anh, mà là con gái anh. Trong số tất cả người thầy mà cô đã gặp trong cuộc đời, cha cô là người thầy vĩ đại nhất.
Ai đó nói với tôi rằng: "Trẻ em là những thông điệp sống ta gửi đi mà không thể biết thời gian và điểm đến". Nhưng đây không đơn giản là một câu chuyện hàm ý một người thầy giáo không tên. Nó là một câu chuyện về bạn và tôi - bất kể chúng ta có là bậc cha mẹ hay giáo viên. Và câu chuyện này, chính xác hơn là câu chuyện của tất cả mọi người, thực sự bắt đầu như thế này:
"Anh sẽ được ban cho một đứa bé. Đứa bé này, khi trưởng thành sẽ là..."
Bạn hãy tìm phần kết cho câu nói. Nếu không là một vị lãnh đạo thế giới, thì có phải là một người cha vĩ đại không? Hay một người thầy giáo lớn? Một thầy thuốc thiên tài? Một chuyên gia xử lý vấn đề đầy sáng tạo? Một nhà nghệ thuật đầy nhiệt huyết? Một nhà hảo tâm?
Không ai biết bạn sẽ gặp đứa trẻ ấy ở đâu và như thế nào.
Nhưng hãy tin rằng tương lai của cô bé, cậu bé ấy tuỳ thuộc vào ảnh hưởng của bạn và một điều đó khác thường sẽ xảy ra. Sẽ không còn đứa trẻ nào tầm thường trong mắt bạn nữa. Và bạn sẽ không chỉ là bạn.
Click here to claim your Sponsored Listing.
Location
Category
Telephone
Website
Address
122 Huỳnh Ngọc Huệ
Da Nang
0511