Những em bé Star lúc nào cũng hồn nhiên, đầy năng lượng và cực kỳ thích khám phá thế giới theo cách của riêng mình ✨
Khi các cô gợi ý làm một video về thời tiết, điều đáng yêu nhất không phải là các con làm theo hướng dẫn… mà là các con tự tin đưa ra hàng loạt ý tưởng của riêng mình 🥹☀️
Có bạn muốn làm mây bay, có bạn thích làm tiếng sấm, có bạn còn hào hứng “đạo diễn” cho cả nhóm nữa.
Làm việc với các bạn nhỏ đôi khi cũng “hao pin” lắm chứ 😆
Có lúc cô phải thuyết phục mãi con vẫn chưa hợp tác,
có lúc giải thích mỏi miệng, lắng nghe mỏi tai,
có lúc cô vừa nói xong là các con đã nghĩ ra… một chuyện khác 🤭
Nhưng rồi lại có những khoảnh khắc vui ơi là vui…
Khi nhìn các con cười thật to, mắt sáng lên vì thích thú, chạy đến kể cho cô nghe ý tưởng của mình bằng tất cả sự tự tin và hạnh phúc — tự nhiên mọi mệt mỏi của cô cũng tan biến lúc nào không hay ❤️
Các con giống như những “cục năng lượng nhỏ”,
không chỉ học từ cô… mà còn vô tình chữa lành và tiếp thêm năng lượng cho cô mỗi ngày 🌱
Little Sky Preschool Da Nang
Các con được sống trong môi trường yêu thương, tin tưởng và đầy tôn trọng. Cho con môi trường để con được bộc lộ khả năng và cá tính của mình.
14/05/2026
🐄✨ Hôm nay, các bạn nhỏ lớp Cloudy đã có một chuyến “phiêu lưu” thật đặc biệt tại trang trại bò sữa!
Một thế giới mới đầy điều kỳ diệu đã mở ra trước mắt các con — nơi những trải nghiệm tưởng chừng chỉ có trong sách vở nay được tận tay khám phá 🌱🥛
Các bạn nhỏ đã:
🐮 Vắt sữa bò
🌿 Cho bò ăn
👣 Trồng cỏ cho bò
Điều tuyệt vời nhất chính là ánh mắt say mê, sự tập trung và niềm háo hức của các con hôm nay dường như “gấp đôi” mọi ngày đó ba mẹ ơi! 💛
Học qua giác quan không chỉ giúp con học hỏi về thế giới xung quanh mà còn nuôi dưỡng sự mạnh dạn, tình yêu thiên nhiên và niềm vui khám phá từ những điều bình dị nhất.
Ba mẹ hãy cùng ngắm nhìn những khoảnh khắc đáng yêu của các “nông dân nhí” Cloudy nhé! 📸🐄🌾
12/05/2026
ĐỪNG ÉP CON ĂN ĐỂ “TÍCH MỠ” – HÃY ĐỂ CON ĂN ĐỂ “NUÔI QUÂN”
"Ăn nhiều cho mau lớn"… câu cửa miệng truyền đời
Nhưng sự thật là trong rất nhiều trường hợp mẹ càng ép ăn, con càng chậm lớn.
Có một câu hỏi mình hay tự hỏi khi cho con ăn:
Bát cơm này đang nuôi con…
hay đang tạo áp lực lên cơ thể con?
Có một sự thật mà rất nhiều mẹ bỏ quên…
Hệ tiêu hóa không phải là cái ống
để cứ đổ đồ ăn vào là con sẽ lớn!
Nó là: “Bộ chỉ huy quân sự”
quyết định tới 80% miễn dịch của trẻ
Mỗi đứa trẻ có một “bản đồ hấp thu” riêng
Không phải đứa trẻ nào cũng giống nhau
Có bé hấp thu đạm rất kém
Nhưng lại chuyển hóa tinh bột rất tốt
Nhưng khi thấy con còi…
Mẹ thường:
+ tăng thịt
+ tăng đạm
+ ép ăn thêm
Vô tình…
Mẹ đang đưa vào một lượng thức ăn mà cơ thể con không có khả năng xử lý.
Điều gì xảy ra bên trong?
Thức ăn không tiêu hóa hết
Lên men trong ruột
Gây viêm âm thầm
Con không lớn hơn, mà ruột lại yếu đi từng ngày
Khi bát cơm trở thành “kẻ thù” của miễn dịch
Khi hệ tiêu hóa bị quá tải…
hàng rào bảo vệ của con bắt đầu rạn nứt
Đó là lý do vì sao:
Con ăn rất nhiều nhưng vẫn ốm vặt
Ăn xong hay đầy bụng, khó tiêu
Quấy khóc, ngủ kém
Và điều quan trọng nhất:
Càng ép ăn
con càng sợ ăn
Khi đó: hệ thần kinh bị ức chế & enzyme tiêu hóa giảm tiết
Một vòng lặp:
Ép ăn → không tiêu → sợ ăn → càng kém hấp thu
Nuôi con không kháng sinh bắt đầu từ việc ngừng “quá tải” đường ruột của con
Hãy thay đổi tư duy: Từ “lượng” sang “cơ địa”,
Chưa bao giờ mình nhìn vào cái cân, để quyết định con cần ăn thêm gì.
Mình vào “cách cơ thể con vận hành”, và từ khi có BẢN ĐỒ GEN của con, mình bắt đầu:
Hiểu cơ địa – con hợp nhóm chất nào
Làm khỏe hệ vi sinh đường ruột
Ưu tiên thực phẩm dễ tiêu – thuận tự nhiên
Con ăn ít hơn một chút
nhưng hấp thu trọn vẹn hơn rất nhiều
Và mình nhận ra:
Một bữa ăn đúng
không phải là bữa ăn nhiều
Mà là bữa ăn
phù hợp với cơ thể con
Khi mẹ hiểu “lập trình” của con…
Việc nuôi con trở nên nhẹ hơn rất nhiều
Mẹ không còn là người ép con ăn
Mà trở thành người: "hiểu – chọn – điều phối dinh dưỡng cho con"
Hãy giúp con chuẩn bị một hệ tiêu hoá tốt, mạnh để con có thể ăn cả thế giới !
: Ngô Thanh Vân
11/05/2026
DẠY CON THÀNH NGƯỜI XUẤT SẮC
Nhiều phụ huynh bây giờ sợ từ “xuất sắc”. Hễ nói đến chuyện nuôi con giỏi là bị gắn mác “tham vọng”, “chạy theo thành tích”, “ép con”. Kết quả: cha mẹ tự hạ kỳ vọng xuống, rồi tự an ủi “thôi cho con bình thường là được.”
Tôi nói thẳng: mong con xuất sắc không phải tham vọng. Đó là nhu cầu chính đáng. Xã hội nào cũng cần người xuất sắc - và con bạn xứng đáng được nuôi dạy để trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình, nếu con có đủ điều kiện.
Vấn đề không nằm ở chuyện có nên kỳ vọng hay không. Vấn đề là cha mẹ phải đủ tỉnh táo để nhìn ra con mình có đi được con đường này không, và đủ kiên định để đi đường dài.
ĐIỀU KIỆN Ở CON - 3 thứ không thể thiếu
1. Tư chất. Là sự nhạy bén ở một lĩnh vực cụ thể - logic, ngôn ngữ, âm nhạc, vận động, hay khả năng đọc hiểu cảm xúc người khác. Tư chất không phải IQ cao chung chung, mà là một điểm sáng rõ rệt nếu cha mẹ chịu để ý.
2. Bản lĩnh trước khó khăn và thất bại. Việc học - dù là học gì - không bao giờ dễ. Đứa trẻ bỏ cuộc khi gặp bài khó, khóc lóc khi thua, nản chí sau lần trượt đầu tiên sẽ không đi xa. Và có một nghịch lý: đứa trẻ càng giỏi càng ít quen thua. Đến khi va vào thất bại lớn đầu tiên - trượt học bổng, hỏng kỳ thi, bị từ chối - nhiều em sụp đổ. Cha mẹ phải chủ động cho con “nếm” thất bại nhỏ từ sớm và dạy con đứng dậy. Bản lĩnh này quan trọng hơn cả tư chất.
3. Quan trọng nhất: CON PHẢI MUỐN. Nhiều phụ huynh cố tình bỏ qua điều này. Tôi đã gặp những đứa trẻ tư chất rất tốt nhưng chỉ muốn một cuộc đời đơn giản - đi làm vừa đủ, có thời gian cho gia đình, không gồng mình. Đó là lựa chọn đáng tôn trọng. Ép một đứa trẻ không khao khát phải xuất sắc, chỉ tạo ra một người lớn mệt mỏi và oán giận cha mẹ
ĐIỀU KIỆN Ở MÔI TRƯỜNG - 3 thứ cha mẹ phải đầu tư
1. Người thầy đúng nghĩa. Một đứa trẻ xuất sắc gần như luôn có ít nhất một người thầy thực sự - người nhìn ra điểm mạnh, đẩy con đi đúng hướng, và đôi khi nghiêm khắc hơn cả cha mẹ. Tìm đúng thầy quan trọng hơn tìm đúng trường. Đây là khoản đầu tư đáng giá nhất, hơn nhiều so với việc đăng ký tràn lan các khóa học đắt tiền.
2. Đào luyện nghiêm túc, có chiến lược. Trừ một số rất ít thiên tài bẩm sinh, 99% còn lại là kết quả của nỗ lực có hệ thống. Mọi người chúng ta ngưỡng mộ - kỳ thủ, vận động viên, nhà khoa học, doanh nhân - đều có hàng nghìn giờ luyện tập phía sau. Cha mẹ cũng cần thẳng thắn về tài chính: nuôi con xuất sắc tốn tiền, nhưng không phải tiền học thêm tràn lan, mà là tiền đầu tư đúng chỗ - thầy giỏi, sách hay, chuyến đi mở mang, kỳ thi đáng giá.
3. Cộng đồng để cọ xát. Đứa trẻ học một mình chỉ giỏi đến mức nó tưởng tượng được. Học cùng những người bạn giỏi sẽ liên tục được kéo lên. Cùng với đó, cho con đi thi, đi thử, đi va chạm - vì đây chính là môi trường thực tế để con rèn cả năng lực chuyên môn lẫn năng lực đối diện thất bại đã nói ở trên. Nhưng phải nói rõ với con: thi thố là để học hỏi, không phải để hơn thua. Đứa trẻ thi để học sẽ tiến bộ sau mỗi lần thua. Đứa trẻ thi để thắng sẽ sụp đổ sau lần thua đầu tiên.
NHỮNG THỨ ÍT ĐƯỢC NÓI ĐẾN - 3 điều quyết định ai đi được đường dài
1. Sức khỏe thể chất và tinh thần. Không có nền tảng này, mọi thứ đổ. Tôi đã thấy quá nhiều em rất giỏi nhưng gục ở năm cuối cấp 3 hoặc đại học vì kiệt sức, lo âu, trầm cảm. Ngủ đủ, vận động, có đời sống cảm xúc lành mạnh không phải xa xỉ - mà là điều kiện sống còn.
2. Gốc rễ đạo đức. Xuất sắc mà không tử tế thì nguy hiểm. Người tài không có gốc rễ giá trị dễ trở thành người gây hại cho xã hội. Tài năng là để phục vụ, không phải để hơn người - điều này phải được dạy từ nhỏ, bằng chính cách sống của cha mẹ.
3. Sự kiên định của cha mẹ. Con đường này dài 15-20 năm. Cha mẹ dao động, đổi hướng liên tục, hôm nay ép - mai buông, sẽ phá hỏng mọi thứ. Những người xuất sắc tôi từng dạy đều có cha mẹ rất “lì” - không phải lì kiểu cứng nhắc, mà lì ở triết lý nuôi dạy.
Tôi viết bài này không phải để cổ vũ cuộc đua thành tích. Tôi viết vì sau nhiều năm dạy học, tôi tin chắc: được đồng hành với những học viên xuất sắc - những đứa trẻ có tư chất, có khát vọng, có kỷ luật - là một trong những niềm vui lớn nhất của người làm giáo dục. Các em không khổ. Các em sống có mục tiêu, có ánh mắt được thắp sáng lên bởi sự tò mò, và đi qua tuổi trẻ một cách trọn vẹn.
Nhưng nói thật là: xuất sắc có cái giá của nó - cho cả con lẫn cha mẹ.
Trước khi chọn con đường này, hãy hỏi thẳng: con có thực sự muốn, và gia đình có sẵn sàng trả cái giá đó không? Có thì đi đến cùng. Không thì buông thật sự. Đừng để con lớn lên trong sự lưng chừng!
10/05/2026
SỰ VỮNG VÀNG CỦA CON ĐẾN TỪ ĐÂU ?
Bất kỳ ba mẹ nào cũng đều mong con mình thực sự vững vàng khi lớn lên, nhưng có khi nào bạn tò mò nguồn gốc của sự vững chãi này bắt đầu từ đâu? Nhìn vào hình ảnh một đứa trẻ đang tự mình chinh phục những nấc thang dây, sau đó ngồi bình yên trên cao để tận hưởng thành quả của mình, có lẽ chúng ta sẽ thấy câu trả lời thật giản dị.
Nhiều người nghĩ rằng sự vững vàng đến từ những kiến thức con học được hay những kỹ năng được rèn luyện từ sớm. Nhưng thực tế, sự vững chãi của một con người lại bắt đầu từ chính cảm giác tự tin khi con thấy mình làm chủ được đôi tay, đôi chân và cơ thể mình ngay từ thuở nhỏ.
Niềm tin đến từ đôi chân tự đứng vững
Khi con leo lên một cái cây hay bước đi trên sợi dây thừng, đó không chỉ là trò chơi. Lúc đó, con đang dùng toàn bộ sự tập trung để giữ thăng bằng. Con phải cảm nhận xem vỏ cây nhám hay trơn, sợi dây chắc hay lỏng để đặt bước chân sao cho đúng.
Chính cái cảm giác "mình tự đứng vững được" giữa không trung sẽ tạo nên một niềm tin rất thật bên trong con. Khi con leo lên được đến nơi và ngồi lại đó, nhìn ngắm mọi thứ từ trên cao, con hiểu rằng mình đã làm được. Sự tự tin này không cần ai khen ngợi, nó đến từ việc con đã tự mình trải nghiệm, tự mình vượt qua thử thách và tận hưởng thành quả bằng chính nỗ lực của mình.
Khi chơi là lúc con tập tành khám phá chính mình
Chúng ta thường thấy con mải mê chơi đùa, nhưng thực ra đó chính là lúc con đang khám phá cuộc sống và khám phá giới hạn của bản thân. Chơi và học lúc này hòa làm một:
Rèn luyện trí thông minh thực tế: Khi leo trèo, não bộ của con phải hoạt động liên tục để giải quyết vấn đề: Nên bám tay vào đâu? Chân này bước tiếp thế nào? Đó là những bài học sống động mà không trang sách nào dạy thay được.
Nuôi dưỡng ý chí bền bỉ: Để ngồi được trên cành cao kia, con đã phải nỗ lực, đôi khi là mỏi tay hay sợ sệt một chút. Nhưng khi tự mình vượt qua, con học được sự kiên trì một cách tự nhiên nhất.
Những trải nghiệm này giúp con chuẩn bị một tâm thế điềm tĩnh để cho hành trang sau này.
Hãy để con lớn lên theo nhịp điệu của riêng mình
Sự vững vàng của con đến từ một tuổi thơ được phép lấm bẩn, được phép mạo hiểm một chút trong tầm mắt của ba mẹ và được tự do tìm hiểu khả năng của bản thân. Mỗi đứa trẻ đều có một "đồng hồ" phát triển khác nhau, và việc tôn trọng nhịp điệu riêng ấy chính là cách tốt nhất để con lớn lên một cách chắc chắn nhất.
Thay vì dọn sẵn mọi khó khăn, hãy cho con một không gian đủ an toàn để con được thử sai và tự mình chinh phục. Những nấc thang dây mộc mạc ngày hôm nay chính là nền móng để sau này con bước vào cuộc đời với một tâm thế vững chãi.
Sự vững vàng của con, thực ra bắt đầu từ những điều nhỏ bé như thế: Từ một bước chân dám bước lên cao và khoảnh khắc con mỉm cười ngồi lại trên đỉnh dốc mình vừa leo tới.
Nguồn: sỹ
10/05/2026
"Con tôi giỏi mà nhút nhát" Điểm 10 không che được nỗi sợ đời thật
Tuần rồi, một chị mẹ nhắn cho Giang một tin nhắn dài, kết bằng một câu Giang đọc xong phải đặt điện thoại xuống:
"Chị ơi, con em IELTS 7.5, GPA 9.5, giải Nhì thành phố môn Toán. Nhưng hôm qua em bảo con tự ra đầu ngõ mua ổ bánh mì, con khóc. Em đang dạy con sai ở đâu hở chị?"
Chị không dạy con sai. Chỉ là có một khoảng trống rất lớn trong cách nuôi dạy thế hệ con bây giờ, mà cả một đất nước đang vô tình không nhìn ra. Khoảng trống ấy, người ta hay gọi nhầm là "con ngoan".
"Ngoan" và "thiếu va chạm" là hai chuyện khác nhau
12 năm làm trong ngành tài chính, Giang phỏng vấn hàng trăm bạn trẻ. Rất nhiều bạn có hồ sơ đẹp đến mức chuỗi nhà tuyển dụng phải ngạc nhiên: GPA 3.9, IELTS 8.0, 2 bằng ngoại khoá, giải thưởng đủ loại.
Nhưng khi Giang hỏi:
"Em đã từng bán một món gì cho người lạ chưa?"
Câu trả lời hầu hết là "Dạ, chưa."
"Em đã từng đi thuyết phục ai đồng ý với mình khi họ không muốn chưa?"
"Dạ, chưa."
"Em đã từng mất một khoản tiền của chính mình chưa?"
"Dạ, chưa."
Các bạn không hề kém. Các bạn chỉ thiếu một thứ mà điểm số không đo được: va chạm đời thật.
Ngoan là bốn mức độ: nghe lời cha mẹ, làm đúng bài, không phản kháng, không gây phiền. Ngoan là con ngồi đúng chỗ. Va chạm là con dám đứng dậy khỏi chỗ. Hai chuyện khác nhau hoàn toàn.
Một đứa trẻ ngoan và có va chạm sẽ lớn lên thành người lớn bình an. Một đứa trẻ ngoan nhưng không va chạm, lớn lên dễ thành người lớn sợ cuộc đời.
5 dấu hiệu con đang "giỏi mà thiếu va chạm"
Cha mẹ thử tự chấm xem nhà mình có bao nhiêu dấu hiệu trong 5 dấu hiệu sau. Trung thực với chính mình, không chấm theo "con mình chắc không đến nỗi".
1. Con điểm cao nhưng tránh hoạt động nhóm, nhất là nhóm có bạn lạ.
2. Con không dám tự sang tiệm tạp hoá đầu ngõ mua một món nhỏ.
3. Con có ý kiến hay nhưng không dám giơ tay trong lớp.
4. Khi gặp người lạ, con lùi ra sau lưng cha mẹ thay vì chào.
5. Con nói "con không biết" rất nhanh, kể cả khi thật sự có biết.
Nếu con có từ 3 dấu hiệu trở lên, đó không phải vấn đề tính cách. Đó là dấu hiệu con đang thiếu "giờ va chạm" trong cuộc đời thật.
Và nhút nhát không chữa được bằng động viên. Không chữa được bằng "cố lên con". Chỉ chữa được bằng những lần đi trải nghiệm thật, có cha mẹ đứng đằng xa trông.
Giang biết điều này vì chính Giang đã từng là đứa trẻ đứng ở cửa chờ, không dám bước.
Năm bước đi xa nhất tuổi thơ Giang
Năm Giang 7 tuổi, bố đặt trước mặt Giang một chậu đậu phụ và bảo:
"Sáng nay con mang ra phố Thanh Nhàn bán hộ bố. Bố đi trực tối nay."
Giang ôm chậu, đứng ngay cửa. Không bước được.
Bố không la, cũng không thương, không bảo "thôi để bố đi". Bố ngồi xuống, nhìn vào mắt Giang và hỏi:
"Con đang sợ điều gì?"
Giang nói nhỏ:
"Con sợ người ta cười. Con sợ rớt chậu đậu. Con sợ không bán được rồi về bố mắng."
Bố gật đầu rất chậm:
"Ba nỗi sợ đó, bố không làm thay con được. Nhưng bố sẽ đứng ở góc đường đằng kia, trông theo con. Con cứ đi. Có chuyện gì, bố vẫn ở đó. Người ta làm được thì mình làm được mà"
Giang bước ra cửa. Đi được 5 bước. Quay đầu lại. Bố vẫy tay nhẹ. Giang đi tiếp 10 bước. Rồi không quay lại nữa.
Năm bước đầu tiên đó, là 5 bước đi xa nhất tuổi thơ Giang. Không phải về khoảng cách địa lý. Mà về khoảng cách tâm lý từ một đứa trẻ nhút nhát đến một đứa trẻ dám đứng trước một người lạ và mở lời: "Cô ơi, cô mua đậu phụ cho cháu."
Giang nhớ mãi bài học hôm đó, không phải bài học về bán hàng. Mà bài học về cách bố đã "chữa" nhút nhát cho mình:
- Bố không đi thay.
- Bố không ép.
- Bố đứng phía sau, đủ gần để con biết bố ở đó, đủ xa để con biết con tự đi.
Đó là công thức duy nhất Giang biết để chữa nhút nhát cho một đứa trẻ. Cha mẹ phải đứng đủ gần để con an, đủ xa để con lớn.
3 cách "đẩy nhẹ" cha mẹ có thể làm ngay tuần này
1. Sai con làm việc vặt: Sai con một việc nhỏ mỗi tuần: ra tiệm mua chai nước, hỏi bác hàng xóm giờ... Cha mẹ đứng cách 5 bước, không can thiệp.
2. Dự án nhỏ có thất bại được. Cho con một khoản vốn nhỏ, 50 nghìn, 100 nghìn. Con tự quyết mua gì, bán lại hay dùng. Con được phép lỗ. Cha mẹ không bù vào.
3. Câu hỏi "con đang sợ điều gì". Khi con nói "con không muốn", không gạt đi. Ngồi xuống hỏi đúng như bố Giang đã hỏi. Gọi tên được nỗi sợ là đã giảm một nửa nỗi sợ.
Ba cách này làm bài bản trong 4 tuần, tính cách con đổi. Giang đã chứng kiến điều đó với hàng chục gia đình.
Mùa hè 4 tuần, hoặc một đời tránh va chạm
Giang tin rằng có hai mùa hè cho con: mùa hè đặt con trước màn hình hoặc lớp học thêm, hoặc mùa hè đặt con trước một chậu đậu phụ.
Đó là lý do hè 2026 này, Vườn Ươm Startup Summer 2026 Hào khí người Việt dành 4 tuần cho các bạn nhỏ 7 đến 15 tuổi, làm 1 dự án thật cùng các mentor: có vốn thật, có khách hàng thật, có doanh thu thật, có cả những lần con bị từ chối thật. Mentor đứng ở góc đường đằng kia, trông theo. Nhưng con tự đi.
Biết ơn cha mẹ đã đọc đến dòng này. Điểm 10 chỉ ở lại trên sổ liên lạc. Va chạm thật ở lại trong tính cách con suốt cuộc đời
Nguồn: Ngô Hương Giáng
Con sẽ học được nhiều từ những tình huống và trải nghiệm trong cuộc sống vì đó là lúc con được tự mình cảm nhận, thử, sai, điều chỉnh và hiểu vấn đề bằng cảm xúc thật của chính mình.
Những điều được nghe có thể nhanh quên, nhưng những điều được trải qua thường ở lại rất lâu. Khi con va chạm với cuộc sống, con không chỉ học kiến thức mà còn học cách:
• giải quyết vấn đề,
• kiểm soát cảm xúc,
• hợp tác với người khác,
• kiên nhẫn chờ đợi,
• tự tin thử lại sau thất bại,
• và hiểu bản thân mình hơn.
Đặc biệt với trẻ nhỏ, trải nghiệm thực tế chính là “bài học sống”. Một lần tự mang nước bị đổ, một lần tranh đồ chơi với bạn, một lần cùng cô nấu ăn hay chơi dưới mưa… đều giúp con phát triển tư duy, cảm xúc và kỹ năng sâu sắc hơn rất nhiều so với việc chỉ được nhắc nhở hay hướng dẫn bằng lời.
07/05/2026
Qua một lễ hội thể thao, ba mẹ không chỉ nhìn thấy niềm vui hay sự hào hứng của các con, mà còn có thể nhận ra con đang cần được hỗ trợ thêm những kỹ năng nào trên hành trình lớn khôn của mình.
Trong từng thử thách vận động, các con thể hiện rất rõ sức khỏe thể chất qua những hoạt động cần sức mạnh, sự giữ thăng bằng, khả năng phối hợp tay chân… Đồng thời, đây cũng là cơ hội để con bộc lộ sự mạnh dạn, tự tin trước đám đông, tinh thần đồng đội và khả năng hợp tác cùng bạn bè.
Có những khoảnh khắc các con phối hợp với nhau thật “ăn ý”, có những lần loay hoay rồi bật cười thật lớn, cũng có những phút giây con vượt qua sự e dè để mạnh dạn tham gia đến cùng. Và chính những điều đó mới là ý nghĩa đẹp nhất của lễ hội thể thao tuổi mầm non.
Đối với The Little Sky, tất cả các con đều là những vận động viên nhí chuyên nghiệp và tuyệt vời nhất, bởi mỗi con đã chiến thắng chính bản thân mình rất nhiều:
✨ Con tự tin tham gia hoạt động
✨ Con cố gắng hết mình
✨ Con biết hỗ trợ và cổ vũ bạn bè
✨ Con trưởng thành thêm một chút mỗi ngày
Ba mẹ và team The Little Sky đã nhìn thấy thật nhiều sự lớn lên trong từng bước chạy, từng nụ cười và từng ánh mắt của các con hôm nay.
Hãy lưu giữ thật lâu những ký ức đẹp này cho tuổi thơ nhé các con!
Yêu thương các con thật nhiều ❤️
29/04/2026
Cảnh báo: bài rất dài....
Hôm qua mình đọc thấy bài này trong 1 nhóm về nuôi dạy con:
"Xin chào mn, mình vô tình vào nhóm và đọc khá kỹ nhiều bài mấy hôm nay. Mình không quen ai trong nhóm, cũng không có mục đích gì đặc biệt. Chỉ là bản thân mình quan tâm tới cách một đứa trẻ sẽ lớn lên như thế nào, nên đọc kỹ hơn một chút. Đọc xong mình có một vài suy nghĩ, nên viết ra xem có ai thấy giống mình không.
Mình thấy rất nhiều câu chuyện có chung 1 vấn đề: Con có một hành vi, ba mẹ cần tìm cách chỉnh lại hành vi đó.
Cách xử lý thì khác nhau: Có nhà nghiêm, có nhà mềm, có nhà phân tích, giải thích. Nhưng mục tiêu khá giống: Con cần ngoan hơn, nghe lời hơn, đúng hơn. Và thường thì nó có hiệu quả. Con sẽ thay đổi. Nhưng rồi một thời gian sau, hành vi đó quay lại, theo một cách khác.
Mình để ý thấy có vẻ như khi con nghe lời, không phản ứng, không lệch khỏi mong muốn của ba mẹ, thì ba mẹ thấy ổn. Nhưng khi con bắt đầu có ý riêng, có phản ứng, làm khác đi, thì ba mẹ thấy cần chỉnh.
Mình tự hỏi: Cái mình đang gọi là "ngoan" thực ra có phải là trạng thái con dễ kiểm soát hơn không? Biết nghe lời, làm theo, không cãi, không làm trái ý, điều chỉnh hành vi khi có sự kiểm soát. Những điều đó giúp gia đình đỡ mệt, dễ quản con hơn ở hiện tại. Và khi lớn lên, con có thể sẽ trở thành một người biết điều, không gây rắc rối, không đi quá xa khỏi khuôn phép. Chỉ là mình không chắc khi đó, con có thật sự biết con đang nghĩ gì, muốn gì, hay đang sống theo điều gì không."
---------------
Sau khi đọc đến đoạn này thì trong đầu mình pop up lên câu chuyện về thảm kịch phà Sewol năm 2014 từng rúng động toàn cầu suốt khoảng thời gian đó.
"Sáng ngày 16 tháng 4 năm 2014, cảng Incheon chìm trong làn sương mù dày đặc.
Hơn 300 học sinh lớp 11 (các em sinh năm 1997 - 17 tuổi) trường Danwon ríu rít gọi nhau lên phà Sewol. Các em đang trong tâm trạng phấn khích nhất của tuổi trẻ: chuyến dã ngoại đến đảo Jeju. Những chiếc điện thoại đầy ắp ảnh tự sướng, những gói bánh chia nhau, và cả những lời hứa về một kỳ nghỉ trong mơ.
Nhưng khi con phà đi vào vùng biển ngoài khơi đảo Jindo, một cú rẽ định mệnh đã thay đổi tất cả.
8:48 sáng: Khoảnh khắc mặt đất nghiêng ngả
Một tiếng "rầm" lớn vang lên. Sàn tàu bỗng chốc nghiêng hẳn sang một bên. Những khay thức ăn trong nhà bếp rơi loảng xoảng, vali hành lý trượt dài trên sàn. Các em học sinh bắt đầu lo lắng, nhưng ngay lập tức, một giọng nói vang lên từ hệ thống loa:
"Các em hãy ở nguyên vị trí. Đừng di chuyển. Sẽ nguy hiểm nếu các em rời đi."
Vốn là những đứa trẻ ngoan và tin lời người lớn, các em ngồi xuống. Có em còn đùa nhau rằng "tàu đang chơi trò cảm giác mạnh". Những đoạn video ngắn các em gửi về cho bố mẹ lúc đó vẫn đầy sự ngây thơ: "Con đang ở trên tàu, tàu hơi nghiêng nhưng người ta bảo cứ ở yên ạ."
9:30 sáng: Hy vọng giữa lồng sắt
Lúc này, con phà đã nghiêng đến mức không thể đứng vững. Nước bắt đầu tràn vào hành lang. Phía bên ngoài, trực thăng và tàu tuần duyên đã xuất hiện. Các em nhìn thấy ánh sáng qua cửa sổ nhỏ của cabin, nhìn thấy những chiếc trực thăng cứu hộ trên đầu.
Các em tin rằng mình sẽ sớm được cứu. Nhưng điều các em không biết là: Trong khi các em vẫn nắm tay nhau chờ đợi, thì thuyền trưởng Lee Joon-seok và các thủy thủ đã bí mật bước lên tàu cứu hộ đầu tiên, bỏ mặc con phà đang dần chìm vào bóng tối.
10:17 sáng: Những lời nhắn cuối cùng
Nước biển lạnh buốt tràn vào các phòng. Điện tắt ngóm. Tiếng loa im bặt. Trong bóng tối mù mịt và tiếng nước réo, những chiếc điện thoại trở thành sợi dây liên lạc cuối cùng:
- "Mẹ ơi, con sợ con không nói được nữa nên con gửi tin nhắn này. Con yêu mẹ."
- "Đừng lo, con đang mặc áo phao và ngồi cùng các bạn đây."
- "Nếu con làm gì sai, hãy tha lỗi cho con nhé. Con yêu bố mẹ nhiều lắm."
Nhiều phụ huynh nhận được tin nhắn đã hét lên trong tuyệt vọng tại bến cảng, cầu xin chính quyền hành động. Nhưng thời gian đã cạn.
10:31 sáng: Đại dương im lặng
Con phà lật úp hoàn toàn, chỉ còn phần đáy màu xanh nhô lên giữa biển nước mênh mông trước khi chìm hẳn. Hàng trăm học sinh vẫn kẹt lại bên trong những cabin đó, vẫn chờ đợi một lệnh sơ tán không bao giờ đến.
Những chiếc cặp sách không có chủ
Nhiều ngày sau, khi những thợ lặn tiến vào bên trong con phà tối tăm, họ tìm thấy các em. Có những đôi bạn vẫn nắm chặt tay nhau, có những thi thể kẹt lại ngay sát cửa sổ thoát hiểm, nơi các em đã cố gắng đập kính cho đến khi móng tay rỉ máu nhưng không thể thoát ra vì áp lực nước quá lớn.
Bi kịch Sewol kết thúc, nhưng nỗi đau để lại là vô tận. Phà Sewol bị chìm khi khiến 304 người thiệt mạng, trong đó có 250 học sinh và 12 giáo viên trường trung học Danwon, Seoul. Những chiếc cặp sách sũng nước, những đôi giày lấm bùn được xếp ngay ngắn trên sân trường Danwon trở thành hình ảnh ám ảnh cả thế giới.
Người ta không bao giờ quên được hình ảnh chiếc ruy băng vàng bay trong gió biển Jindo, biểu tượng của một lời hứa: "Chúng tôi sẽ không bao giờ quên các em, và chúng tôi xin lỗi vì đã không thể làm người lớn đúng nghĩa."
----------------
Bi kịch của phà Sewol có thể tóm tắt qua hai thái cực đối lập đầy xót xa: Sự trả giá của lòng tin và Sự sống sót nhờ năng lực tư duy độc lập.
Phà không hề lật ngay cái BÙM chỉ trong tích tắc.
Từ lúc bắt đầu gặp sự cố cho đến khi bị lật và chìm hẳn, quá trình này diễn ra trong khoảng hơn 2 giờ đồng hồ ngay trong buổi sáng ngày 16/4/2014, cụ thể như sau:
8:48 sáng: Phà Sewol thực hiện cú rẽ gấp, bắt đầu bị nghiêng và mất kiểm soát.
8:52 sáng: Tín hiệu cấp cứu đầu tiên được phát đi (bởi một học sinh trên tàu).
10:31 sáng: Phà Sewol bị lật úp hoàn toàn.
11:50 sáng (ngày 18/4): Phà mới hoàn toàn chìm hẳn xuống dưới mặt nước (trước đó vẫn còn một phần nhỏ nhô lên).
Như vậy, tính từ lúc bắt đầu nghiêng mạnh đến khi lật úp hoàn toàn (thời điểm then chốt nhất để cứu hộ) chỉ diễn ra trong khoảng 1 tiếng 43 phút. Khi tàu mới bắt đầu nghiêng, độ dốc chưa lớn, các lối thoát hiểm và hành lang vẫn còn thông thoáng. Nếu các em mặc áo phao và di chuyển ra boong tàu ngay lúc đó, việc thoát thân chỉ mất vài phút. Trong hơn 1 tiếng rưỡi từ khi tàu gặp sự cố đến khi lật úp, đó là khoảng thời gian dư dả để hơn 300 học sinh lần lượt rời tàu một cách trật tự.
Cơ hội sống sót sẽ cực kỳ cao, gần như là tuyệt đối.
Vào thời điểm đó, biển không quá động và thời tiết khá ổn định. Đặc biệt ngư dân địa phương với nhiều tàu cá đã có mặt tại hiện trường từ sớm. Họ sẵn sàng vớt bất cứ ai nhảy xuống nước.
1. Bi kịch của 250 em: "Sự ngoan ngoãn tuyệt dối"
Đây là nhóm các em học sinh có tính kỷ luật cao, tin tưởng tuyệt đối vào người lớn và hệ thống.
Khi loa phát thanh yêu cầu "ở nguyên vị trí", các em đã chấp hành. Các em ngồi ngay ngắn, mặc áo phao và chờ đợi sự chỉ dẫn tiếp theo như một thói quen được giáo dục về sự vâng lời đã ăn sâu vào Ý Thức và Tiềm Thức.
Chính sự "ngoan ngoãn" này đã biến các em thành tù nhân trong cabin. Khi nước biển tràn vào, áp lực khiến cửa không thể mở, và độ nghiêng của tàu biến hành lang thành những bức tường đứng không thể leo qua. Các em đã chờ đợi một lệnh cứu hộ không bao giờ tới cho đến hơi thở cuối cùng.
2. Bài học của 75 em sống sót: "Sự phản kháng nhờ tư duy độc lập."
Sự khác biệt của nhóm sống sót không phải là sự nổi loạn, mà là khả năng đánh giá thực tế vượt lên trên mệnh lệnh.
Khi thấy nước bắt đầu ngập đến chân và tàu nghiêng quá nhanh, nhóm này đã nhận ra thông báo trên loa là phi lý. Các em quyết định "không nghe lời", chủ động rời bỏ vị trí để leo lên boong tàu.
Thay vì chờ đợi, các em đã tận dụng những giây phút cuối cùng trước khi tàu lật hẳn để chạy thoát. Sự "không ngoan" theo nghĩa đen trong hoàn cảnh này chính là chìa khóa mở ra con đường sống.
-----------
Sự kiện này đã tác động và tạo ra rất nhiều thay đổi ở Hàn Quốc sau đó. Đặc biệt là trong giáo dục và văn hóa.
Hệ thống giáo dục Hàn Quốc vốn cực kỳ khắc nghiệt và đề cao tính kỷ luật: Học sinh quen với việc thực hiện mọi việc theo lịch trình và sự chỉ dẫn sát sao của giáo viên.
Trong môi trường học đường, sự "ngoan ngoãn" được coi là thước đo đạo đức hàng đầu. Điều này vô tình triệt tiêu khả năng phản biện và tư duy độc lập khi đối mặt với tình huống bất thường.
"Ngoan ngoãn" trong thảm kịch này chính là sự vâng lời vô điều kiện.
Sau vụ Sewol, định nghĩa này đã bị lung lay dữ dội tại Hàn Quốc. Người ta nhận ra rằng "ngoan" không nên là ngồi yên, mà "ngoan" đúng nghĩa phải bao gồm cả việc biết tự bảo vệ mình và có tư duy độc lập để nhận diện nguy hiểm.
-----------------
Xã hội Hàn Quốc lúc đó cũng đề cao sự hòa hợp của nhóm hơn là cá nhân. Nếu tất cả các bạn trong lớp đều ngồi yên, một cá nhân sẽ cảm thấy sợ hãi hoặc "lạc loài" nếu tự ý đứng dậy bỏ chạy. Tâm lý đám đông khiến các em nhìn nhau để hành động. Khi thấy các bạn xung quanh vẫn ngồi im theo lệnh, các em sẽ cảm thấy rằng tình hình vẫn đang trong tầm kiểm soát.
Chính vì nhận ra sự "phản bội" của văn hóa phục tùng này, sau vụ Sewol, một làn sóng tư tưởng mới đã hình thành. Người trẻ Hàn Quốc bắt đầu hoài nghi hơn về những lời chỉ dẫn từ cấp trên và đòi hỏi sự minh bạch. Câu khẩu hiệu "Đừng bảo con chúng tôi ngồi yên" đã trở thành một lời cảnh tỉnh đanh thép nhất cho những giá trị cũ.
--------------
Phản tư của chính mình:
Nếu định nghĩa Ngoan Ngoãn là: "hợp tác với cha mẹ, không chống đối, đi theo con đường người lớn bảo con nên đi dù con chưa hiểu vì sao con cần đi con đường đó" thì bản thân mình hướng đến việc giúp con hiểu, giúp con thấm và con có kỹ năng phản biện (Critical Thinking): "Tại sao mình cần làm thế?" hơn.
Nếu một đứa trẻ luôn đi theo con đường được vạch sẵn mà "không hiểu vì sao", khi gặp một biến cố bất ngờ (như thảm họa hoặc một ngã rẽ cuộc đời), đứa trẻ đó sẽ gần như không có khả năng ra quyết định.
Mình cho con quyền "phản biện" một cách hợp lý trong đời sống thường ngày. Sự tranh luận giữa cha mẹ và con cái không phải là mất dạy, mà là một cuộc "diễn tập" để con hình thành chính kiến. Đứa trẻ biết nói "Không" với cha mẹ khi thấy bất hợp lý sẽ là đứa trẻ biết nói "Không" với những mệnh lệnh không phù hợp ngoài xã hội.
Hàn Quốc đã phải trả giá bằng 250 sinh mạng để có một bài học đau đớn ở cấp độ quốc gia, để thay da đổi thịt cho cả 1 hệ tư tưởng, chuyển dần sang: Một đứa trẻ biết hoài nghi đúng lúc có cơ hội sống sót cao hơn một đứa trẻ chỉ biết vâng lời.
Mình lặng lẽ xin học ké bài học. Học bằng Nhận Thức nó đỡ đau đớn hơn học bằng Trải Nghiệm rất nhiều.
Click here to claim your Sponsored Listing.
Location
Category
Contact the school
Telephone
Website
Address
345 Tôn Đản
Da Nang
Opening Hours
| Monday | 07:00 - 17:30 |
| Tuesday | 07:00 - 17:30 |
| Wednesday | 07:00 - 17:30 |
| Thursday | 07:00 - 17:30 |
| Friday | 07:00 - 17:30 |
| Saturday | 07:00 - 17:30 |