19/08/2026
Giáo dục bắt đầu từ đâu⁉️
Có một câu chuyện nhỏ trong lớp học của Surya House, ba mẹ nhớ đọc đến cuối nha🥰
Vào một buổi chiều khá muộn, trong lớp học mỹ thuật ngoài giờ, có một cậu bé sinh năm 2022 khiến tôi gần như không thể bắt đầu giờ học.
Con liên tục đứng lên bàn, chui xuống ghế, đi tới đi lui, loay hoay hết việc này đến việc khác. Tôi đã nhắc nhiều lần:
“Con ngồi xuống nhé.”
“Các bạn đang chờ con.”
“Con ổn định để cô bắt đầu nào…”
Nhưng càng giục, con càng phản ứng. Càng yêu cầu con giữ trật tự, con càng có những hành vi khiến tôi cảm thấy mình đang bị thách thức.
Hôm ấy tôi đã mệt.
Và tôi bắt đầu mất kiên nhẫn.
Trong khoảnh khắc đó, tôi không còn nhìn thấy một đứa trẻ bốn tuổi đang gặp khó khăn trong việc điều chỉnh chính mình. Tôi chỉ nhìn thấy những hành vi mà mình cho là vô lý, ngang bướng và thiếu tôn trọng.
Những bạn nhỏ xung quanh cũng bắt đầu lên tiếng:
“Bạn ngồi xuống đi!”
“Bạn đừng làm vậy nữa!”
Càng nhiều người nhắc, cậu bé càng căng thẳng. Có lẽ trong thế giới nhỏ bé của con lúc ấy, tất cả mọi người đều đang đứng về một phía — còn con ở phía bên kia.
Rồi trong cơn tức giận, con buột miệng:
“Cái bà già này…”
Tôi nghe thấy và lập tức lên tiếng:
“Cô không đồng ý khi con gọi cô như vậy. Con có thể đang rất giận cô, nhưng cách con gọi cô là cô giáo.”
Sau đó, tôi nắm tay con, mời con ra một khu vực khác yên tĩnh hơn để con có thời gian bình tĩnh lại. Lớp học cuối cùng cũng bắt đầu.
Nhưng với tôi, đó là một trong những giờ đứng lớp có cảm xúc rất tệ.
Sau hôm ấy, tôi nghĩ rất nhiều.
Tôi nghĩ về hành vi của cậu bé.
Nhưng rồi tôi nhận ra, có lẽ tôi cũng cần quan sát chính mình.
Tại sao hành vi ấy lại khiến tôi tức giận đến vậy?
Tôi đang cần điều gì?
Tôi cần lớp học phải trật tự? Tôi cần trẻ nghe lời? Tôi cần mọi việc diễn ra đúng kế hoạch? Hay sau một ngày dài, chính tôi cũng đã mệt đến mức không còn đủ bình tĩnh để chứa đựng sự bất ổn của một đứa trẻ?
Những ngày sau đó, tôi quan sát con nhiều hơn.
Và tôi nhận ra một điều rất đơn giản:
Khi tôi căng lên với con, con cũng căng lên với tôi.
Tôi càng thúc giục, con càng chống đối.
Tôi càng muốn kiểm soát hành vi của con thật nhanh, con càng muốn thoát khỏi sự kiểm soát ấy.
Nhưng khi tôi thay đổi…
Khi giọng nói của tôi chậm lại.
Khi tôi không vội kết luận rằng con “hư”, “ngang” hay “cố tình chống đối”.
Khi tôi đến gần con với một trạng thái bình tĩnh hơn…
Thì thật kỳ lạ, cậu bé cũng dịu xuống rất nhanh.
Tôi bắt đầu hiểu rằng, phía sau một hành vi khiến người lớn khó chịu đôi khi không phải là “một đứa trẻ hư”, mà có thể chỉ là một đứa trẻ đang chưa biết phải làm gì với những cảm xúc và nhu cầu bên trong mình.
Và trẻ cần mượn sự bình tĩnh của người lớn để học cách bình tĩnh.
Điều đó không có nghĩa là chúng ta chấp nhận mọi hành vi.
Tôi vẫn sẽ nói:
“Cô không đồng ý con nói với cô như vậy.”
Tôi vẫn đặt giới hạn.
Tôi vẫn hướng dẫn trẻ cách cư xử phù hợp.
Nhưng có một sự khác biệt rất lớn giữa việc đặt giới hạn cho hành vi và việc phán xét một đứa trẻ.
Tôi có thể không chấp nhận hành vi của con, nhưng vẫn cố gắng hiểu con.
Và bài học lớn nhất hôm ấy có lẽ không chỉ dành cho cậu bé.
Nó dành cho chính tôi — một người làm giáo dục.
Trước khi mong một đứa trẻ điều chỉnh được cảm xúc của mình, đôi khi người lớn cần học cách điều chỉnh cảm xúc của chính mình trước.
Bởi trẻ không chỉ nghe những gì chúng ta nói.
Trẻ còn cảm nhận trạng thái mà chúng ta mang đến bên cạnh chúng.
Khi người lớn dịu lại, đứa trẻ cũng có cơ hội để dịu lại.
Và đôi khi, giáo dục bắt đầu từ chính khoảnh khắc ấy.
-------------------
SURYA HOUSE - Yêu thương thuần khiết❤️
📍 Địa chỉ: 35/35 Trưng Nhị- Đà Nẵng
🔅Hotline: 093 5688935
❤️Open: 7h00- 17h00 thứ 2- thứ 6
-------------------
SURYA HOUSE - Yêu thương thuần khiết❤️
📍 Địa chỉ: 35/35 Trưng Nhị- Đà Nẵng
🔅Hotline: 093 5688935
❤️Open: 7h00- 17h00 thứ 2- thứ 6