01/05/2026
Cựu học sinh Phan Châu Trinh niên khóa 70-77: Về kính hương cho Cụ nhân kỉ niệm húy nhật lần thứ 100 của Cụ.
Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Trường Phan Châu Trinh - Đà Nẵng - Thuở học trò, thời mộng mơ., School, Da Nang.
01/05/2026
Cựu học sinh Phan Châu Trinh niên khóa 70-77: Về kính hương cho Cụ nhân kỉ niệm húy nhật lần thứ 100 của Cụ.
27/04/2026
Lớp 12A2 Phan Châu Trinh, niên khóa 76-79.
27/04/2026
Lớp 12/1 Phan Châu Trinh, niên khóa 80-83.
27/04/2026
Phan Châu Trinh 25 Năm - Tìm Lại Tiếng Ve.
Lớp 12B1 niên khóa 94-97.
Bùi Thanh Xuân, cựu hs Phan Châu Trinh.
Năm lưu lạc, xa xứ, rời trưỡng cũ, đi học lớp Chín ở một nơi xa lắc. Cũng tại cái tính lãng mạn trẻ con mà bị Ba Mẹ đày đi xa. Nhớ gia đình, trường cũ, bạn bè và..
Mười lăm tuổi, trái tim lộn xộn quá, viết một ít tản văn chẳng ra hồn.
Thôi kệ, trách chi. Trẻ con mới lớn mà.
Bài bên dưới không biết viết từ lúc nào. Chắc lớp Chín, tới lớp Mười đăng trong đặc san cuối năm của trường.
Bữa nay vô tình thấy trên trang web trường nớ đó, copi lại.
Ngây ngô, sến, còn giả con gái nữa mới sến hung chớ. Đọc xong cái dị quá chừng.
Mấy ông bạn cũ lớp B duy nhất của tui, đọc bài ni có còn nhớ tui không đó?
À, nhớ vài thứ, cái lớp chi kì, chẳng có đứa con gái mô hết trơn, tui phụ trách báo chí chung Vũ Quốc Thắng, phụ trách văn nghệ.
Ơ, mà bọn con gái trường ni thiệt đẹp. Hình như tui cũng có lúc lên bờ xuống ruộng với bọn con gái đó. Kì thiệt!
N G Ỡ N G À N G _________________________________
Bùi Thanh Xuân
10B
Ngày tháng mờ xa, rơi lạc trong vùng tìm mắt. Rồi tất cả những gì của quá khứ, tuổi thơ vạn thời, em xin trả về cho quá khứ. Người ơi! Còn lại gì nữa đâu? Còn lại chăng là bơ vơ, là tiếc nuối, là ngỡ ngàng và những đam mê tuổi trẻ lạc loài nơi em.
Một chút nào đó buồn phiền trong hồn em. Ngậm ngùi tìm tuổi mơ. Em nhắm mắt. Đôi khi nhìn xa xăm dịu vợi, khoảng trống mịt mờ nào lôi cuốn hồn em. Thương yêu nào vừa đón nhận tình em (!)
Người có hay không? Mùa hạ về rồi đó …! Người có hay không tiếng hát ai đưa em vào mộng mị yêu thương. Ai dìu em đi và buổi chiều đầu tuần, con đường Q.T . chưa xanh màu lá … ai ngỡ ngàng. Hỡi người dấu ái !
Xa xăm cách trở, tuổi thơ sao xa em quá vội – ơi là thương nhớ xót xa, còn gì nữa đâu mà níu kéo tuổi thơ.
Sáng đi chậm đến trường, còn đường buổi mai không còn tiếng chim ca hát đón chào em. Ừ, chim lại buồn rồi đó. Dừng lại đây nghe lời sóng gió tự tình mà lòng đau muốn khóc. Chân bước đi nghe hồn vui với gió, lúc quay về thấy mặn trên môi. Và người ơi! em đã khóc. Chao ôi, là dị dợm, buồn cười quá phải không người?
Em đến trường thật muộn. Sân trường đầy tiếng cười. Chỉ có em yên lặng. Không! Em đang nghĩ về người ngoài nớ.
Người ơi!
Em nhớ và nhớ thật nhiều. Kỷ niệm ngày xưa, ánh mắt và tiếng hát buồn. Niềm vui tuổi hồng nhường chỗ cho nỗi buồn tuổi trẻ. Lần ôm những phiến nhớ, em chỉ biết cúi đầu. Vạn trùng xa cách. Quá đến nghìn trùng trong xa cách ấy, tuổi thơ rời xa, để em đón nhận tình người. Chao ôi! Là thẹn thùng, bỡ ngỡ. Trong đôi mắt người có gì cho em ngừng bước. Có chăng là xao xuyến, xuyến xao. Thôi thì cũng một đời luyến nhớ, bâng khuâng vậy.
ĐÊM nhìn sao trời không soi đủ mặt, em thì thầm rất vội :”Gió trăng ơi, sao quá nhớ” . Rồi bỗng dưng em vụt chạy
Chiều xuống – Thả bước vụng về - con đường yên lặng. Em biết nghìn sỏi buồn lên mắt em. Chân dẫm lên bờ cỏ xanh mướt buồi chiều. Ngắt chùm hoa trinh nữ. Hoa thẹn thùng rời khỏi tay em, ừ, hoa mắc cở rồi đấy người ạ.
Chiều ni không có người để xem môi em hồng, như nắng, và chắc là để soi bóng hình người trong mắt trong. Vì mắt em không buồn, như mưa. Mắt em không là giếng nước hồ thu. Không có hồ thu cho tóc em rơi thành sóng chập chờn, chỉ có gió. Gió làm tóc em bay. Tóc lênh đênh nên tóc buồn bã. Gió làm tóc lệch. Em lùa tay trong tóc. Gọi thầm cho gió qua môi.
Người dấu ái ạ!
Mùa hè về rồi đó người nhé. Ừ, sẽ còn lại là những ngày dài trong em. Đường về nhà chưa hết. Em còn phải bận rộn đếm bước chân mình.
Ngày náo đó nắng sẽ hết hồng, gió sẽ hết vui, sóng sẽ hết cười. Và không còn “Tóc em từng sợi nhỏ, rớt xuống đời làm sóng lênh đênh”.
Không, gió sẽ bay, nắng sẽ hồng, sóng sẽ đùa mãi mãi, cho mắt em buồn như tiếng ve mùa hạ, người nhé.
Nơi biển mặn, cát trắng vùng trời này. Nhớ gì em? Chiều ni con bé buồn, hiểu cho em nhé! Yêu qúi vạn thời.
Bùi Thanh Xuân
10 B
T h ề m V ă n
Trở về Trang Đặc San Mùa HẠ
Ảnh, hồi mười lăm tuổi đó.
31/10/2021
BÔNG HỒNG MÙA XUÂN
Bài thơ hay của cô Lý Thụy Ý, hơn nửa thế kỷ trước.
BÔNG HỒNG MÙA XUÂN
Lý Thụy Ý.
Bán cho tôi một bông hồng cô bé,
Đóa nào tươi, còn búp mịn màng.
Tôi ngước lên : "xin ông chờ tôi lựa
Một bông hồng vừa ý nghĩa, vừa sang"
Khách mỉm cười, " cô thật tài quảng cáo
Thế hoa hồng mang ý nghĩa sao cô?"
Tôi bối rối nhìn người ta rồi nói
"Nó tượng trưng tình nồng thắm vô bờ"
"Cám ơn cô, giá bao nhiêu ấy nhỉ?"
Tôi lắc đầu: "xin biếu ông luôn
Một bông hồng không bao nhiêu đâu ạ,
Rất mong ông làm người đẹp vừa lòng"
Khách đột nhiên nhìn tôi như xoáy lốc
"Cô bé nhầm tôi mang tặng người yêu,
Thằng bạn tôi, hôm qua ra nghĩa địa
Một bông hồng làm nó đỡ quạnh hiu.
Nhưng cô phải nhận tiền tôi chứ
Hoa cho không về mẹ mắng thì sao?"
Tôi lắc đầu "xin gửi người xấu số,
Chuyện của ông làm tôi bỗng nghẹn ngào"
Khách quay đi áo hoa rừng đã bạc
Dáng cao gầy khuất hẳn bóng chiều mây
Tôi bất chợt đưa tay làm dấu thánh
"Mẹ giữ gìn cho người ấy bình yên".
Chiều hăm chín phố phường sao tấp nập
người ta vui từng cặp đẹp bên nhau
Mắt tôi bỗng dưng bừng lửa cháy
Phải anh không, người khách lạ hôm nào?
Tim đập mạnh, cổ áo hồng lụa mỏng
Anh đến gần giọng nói cũng reo vui
"Chào cô bé, hàng hôm nay đắt chứ?
Còn nhớ tôi hay là đã quên rồi.
Hành quân xong tôi vội về hậu cứ
Ghé qua đây xin cô một bông hông
Và mong cô xin cho lời chúc
Rất mong ông làm người đẹp vừa lòng".
Tôi chợt nghe tim mình thắt lại,
Gượng tìm hoa rồi trao lại tay người
Khách nhìn tôi, lòng như dịu lại,
Đầy đăm chiêu và nghiêm lại nụ cười.
" Xin lỗi cô nếu lời tôi đường đột
Nhưng thực tình tôi không thể nào quên
Người con gái trong một lần gặp gỡ
Nhớ thật nhiều nhưng chưa được biết tên"
Tôi bối rối nhận bông hồng người tặng
Sự thật rồi mà cứ ngỡ trong mơ.
Lý Thụy Ý