20/07/2023
Với giọng Anh – Mỹ, đây là giọng phổ thông và được sử dụng nhiều trong báo đài, TV, thời sự. Còn giọng Anh – Anh thường được ví là “Queen’s English” – giọng của các tầng lớp quý tộc. Mặc dù số lượng người sử dụng giọng này thường ít nhưng lại được nghe nhiều nhất trên phim ảnh truyền hình.
Nếu bạn đã từng học nói tiếng Anh với người nước ngoài, bạn sẽ thấy giữa hai giọng này còn một số điểm khác nhau mà dễ dàng nhận biết như sau:
Người Mỹ thường có xu hướng đọc 1 từ sao cho thật nhanh, nên thường giảm bớt âm tiết. Cụ thể, những từ như “restaurant”, “chocolate” hay “beautiful”, nếu là người Anh sẽ đọc từng chữ, trong khi người Mỹ lại giảm bớt âm giữa – âm không quan trọng nên chữ còn lại có 2 âm.
Âm “t” khi đi sau 1 nguyên âm thì phần lớn người Mỹ biến thành âm “d” khi đọc nên thay vì nghe là “water” , bạn sẽ nghe là “wader”. Cách này giúp các bạn luyện đọc từ nhanh hơn.
Âm “r” là âm đặc trưng của giọng Mỹ. Trong khi người Mỹ phát âm rất nặng bằng cách uốn lưỡi để tạo độ vồng thì người Anh lại không phát âm trừ trường hợp trọng âm rơi vào nó như Car [(Br.E) kaː] [(Am.E) kaːr]. Đây là sự khác biệt lớn trong AnhAnh và Anh-Mỹ.
Trọng âm: Các từ mượn của Pháp như “garage” thì người Mỹ nhấn âm cuối trong khi người Anh nhấn âm trước đó. Một số các từ khác như blasé, brevet, brochure, buffet, café, frappé, garage, gateau, gourmet, …
Đuôi “ile” và đuôi “ine”: Với người Anh có xu hướng đọc âm “i” thành “aɪ” trong khi người Mỹ đọc âm “i” này thành /ɪl.
Các trường hợp từ kết thúc bằng các hậu tố -ary -ery -ory -bury, -berry, -mony thì người Mỹ sẽ nhấn vào các âm “a”, “e”, “o” của các hậu tố đó. Còn người Anh hầu như bỏ qua và chỉ giữ mỗi âm “ry” hay “ny” cuối.
Thời xưa khi Mỹ còn là thuộc địa của Anh, hai đất nước này đều sử dụng tiếng Anh để giao tiếp như nhau. Bời vì thời gian đô hộ lên tới trăm năm nên sự khác biệt giọng Anh hay giọng Mỹ không đáng kể. Đến năm 1775, hai nước xảy ra xung đột, chiến tranh đến gần một thập kỉ và sau đó là thời gian cấm vận. Thời gian này, một chất giọng mới có nguồn gốc từ phía Nam xuất hiện ở nước Anh, chính là Received Pronunciation ngày nay. Những người trong giới quý tộc xem chất giọng này là quý phái, sang trọng nên sẽ dành cho người có địa vị cao trong xã hội. Từ đó, họ bắt đầu thay đổi và sử dụng nó.
Mặt khác, người Mỹ vẫn giữ chất giọng Anh từ xa xưa, thể hiện ở cách phát âm /r/, âm /æ/ và /o/. Nếu xem lại quá khứ thì người Mỹ là người nói tiếng Anh có nguồn gốc lâu đời hơn.
Cụ thể, những khóa học tiếng Anh giao tiếp với người nước ngoài sẽ giúp bạn nhận thấy thấy nhiều giáo viên người Mỹ sử dụng từ ngữ có thiên hướng giữ nguyên từ gốc, còn giáo viên Anh lại có xu hướng dùng những từ mới.
Trong giao tiếp tiếng Anh, để câu chuyện trở nên hấp dẫn và lôi cuốn, ngoài ngữ pháp, từ vựng thì cách phát âm và giọng nói là vô cùng quan trọng. Chất giọng tốt và rõ ràng sẽ phần nào truyền tải được cảm xúc của người nói.
Do đó, khi học Anh văn giao tiếp với người nước ngoài, bạn nên chú ý chọn giọng phát âm phù hợp với bản thân để tiến đến bước “giao tiếp tiếng Anh như người bản xứ” nhé 🤗🤗🤗
Vui lòng liên hệ với chúng mình để đặt lịch học ngay và luôn nhé !