22/05/2022
| ĐẾM NGƯỢC - D-02 |
Mình của năm mười hai, của tuổi mười tám thường bận rộn với những đêm dài dằng dặc.
Dưới ánh đèn khuya, khi đêm đã tàn, vẫn còn mấy đứa trẻ cặm cụi bên đống bài vở. Tụi nó bận bịu với những tập đề cương xếp chồng, tụi nó đau đầu với những bài toán khó nhằn, tụi nó mệt mỏi với những đề văn nghĩ hoài chẳng còn ý. Và mình, mình cũng là “tụi nó”. Mình thương mình, thương “tụi nó” của những đêm khuya như vậy. Hơn ai hết, mình biết được chúng mình đã cố gắng như thế nào, nỗ lực nhiều đến đâu để mong mỏi cho một tương lai sau này. Cũng chính mình, mình đã chứng kiến mình của những lúc gục ngã, mình thấy mình trong những lần yếu đuối. Mình hiểu hết những giọt nước mắt lăn dài trên má, trong tim, trong lòng vì những bộn bề lo toan của mười hai năm cuối cùng. Nhưng mình mong những nhọc nhằn ấy không làm mười hai tụi mình trở nên nản lòng, cũng không khiến cho ười hai phải khóc thêm lần nào nữa.
Mình biết rằng mấy đứa trẻ da xanh tụi mình đứa nào đứa nấy đều mang trong lòng thứ gọi là “áp lực”. Và điều đó càng rõ nét hơn khi mùa thi cử cứ lần lượt ùa về, khi những con điểm trở thành một nỗi lo toan, khi tụi mình dần dần phải nghĩ đến tương lai, khi bạn bè đều đã ổn định, khi hết đứa này đứa khác đã chọn được con đường tụi nó muốn. Còn mình, mình vẫn chênh vênh với những bước đường tương lai. Mình chẳng biết mình thích ngành nghề gì, mình mông lung với hàng tá những lựa chọn ngoài kia.
Cơ mà mười hai à, mình chỉ muốn nói rằng dẫu những băn khoăn kia có khiến chúng mình mệt nhoài, dẫu lắm lúc tụi mình kiếm tìm mãi chẳng thấy được lối đi, mình xin cho chúng mình đừng bỏ cuộc. Những lúc như vậy, mình mong mười hai sẽ nhớ đến Quý Đôn, nhớ đến mái nhà thiên thanh của chúng mình năm nào. Bởi trên chặng đường lắm những gian nan đó, Lê Quý Đôn vẫn luôn đồng hành cùng mười hai trên những chông chênh đường đời.
Nguyện cầu cho một mười hai của Lê, cho tuổi mười tám của tụi mình sẽ luôn rực rỡ trên hành trình dài rộng của cuộc đời.
Thương!