Ngữ văn Ca Dao

Ngữ văn Ca Dao

Share

Trang của Phạm Đình Thành

Photos from Ngữ văn Ca Dao's post 10/06/2026

🤣𝓝𝓗𝓤̛̃𝓝𝓖 𝓒𝓞𝓝 𝓢𝓞̂́ 𝓓𝓔̂̃ 𝓣𝓗Ư𝓞̛𝓝𝓖
🥰𝐾ỳ 𝑡ℎ𝑖 đ𝑎̃ đ𝑖 𝑞𝑢𝑎 đ𝑒̂̉ 𝑙𝑎̣𝑖 𝑡𝑟𝑜𝑛𝑔 𝑡𝑜̂𝑖 𝑣𝑎̀ 𝑐𝑎́𝑐 𝑒𝑚 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑐𝑜𝑛 𝑠𝑜̂́ 𝑡ℎ𝑎̣̂𝑡 𝑑𝑒̂̃ 𝑡ℎư𝑜̛𝑛𝑔. Đ𝑖𝑒̂̉𝑚 𝑡𝑢̛̀ 𝑡𝑟𝑢𝑛𝑔 𝑏𝑖̀𝑛ℎ 𝑡𝑟𝑜̛̉ 𝑙𝑒̂𝑛 đ𝑎̣𝑡 98,2% . 𝑇𝑟𝑜𝑛𝑔 đ𝑜́: 𝑇𝑢̛̀ 8--> 8.75 : 31% ; 𝑡𝑢̛̀ 7-> 7.75 : 49,1% ; 𝑡𝑢̛̀ 6->6.75 :11% ; 𝑡𝑢̛̀ 5-> 5.75: 7,1% ; 𝑡𝑢̛̀ 4-> 4.75 :1,8% ;
😍𝐂𝐡𝐮́𝐜 𝐦𝐮̛̀𝐧𝐠 𝐜𝐚́𝐜 𝐞𝐦 đ𝐚̃ 𝐯ư𝐨̛̣𝐭 𝐯𝐮̃ 𝐦𝐨̂𝐧 𝐯𝐚̀ đ𝐞̂̉ 𝐥𝐚̣𝐢 𝐚̂́𝐧 𝐭ư𝐨̛̣𝐧𝐠 𝐜𝐡𝐨 𝐦𝐮̀𝐚 𝐡𝐞̀!

07/06/2026

🥰𝓒𝓐̉𝓜 𝓧𝓤́𝓒 𝓒𝓤̉𝓐 𝓝𝓖𝓐̀𝓨 𝓜𝓐𝓘?
😀Hãy chọn cho mình một gương mặt nhé! Nếu em ngại thì nhờ cha mẹ thả xăm chọn dùm cho may mắn!🤣 CHÚC GẶP 😀😂🤣

Photos from Ngữ văn Ca Dao's post 03/06/2026

💞𝗡𝗚Ư𝗢̛̀𝗜 𝗩𝗘̃ 𝗧𝗥𝗔𝗡𝗛 𝗕𝗢̂́𝗡 𝗠𝗨̀𝗔: 𝗣𝗛𝗔̣𝗠 𝗧𝗛𝗜Ê𝗡 𝗧𝗛Ư
🪾 Mai anh chết dưới cội đào
Khóc anh xin nhỏ lệ vào thiên thu
Nhà thơ Phạm Thiên Thư, tác giả của "Ngày xưa Hoàng Thị" (tên thật: Phạm Kim Long) đã qua đời vào lúc 16h15’ ngày 7/5/2026 tại nhà riêng ở TP. Hồ Chí Minh, thọ 86 tuổi. Ông là một cây bút tài hoa để lại dấu ấn sâu đậm trong nền văn học và âm nhạc Việt Nam với nhiều thi phẩm nổi tiếng.
“Động hoa vàng” là một trong những thi phẩm sống mãi với thời gian của nhà thơ Phạm Thiên Thư, và có lẽ đã trở thành một miền ký ức khó phai đối với người yêu thơ miền Nam trước năm 1975. Người yêu nhạc lại càng mê đắm ca khúc "Đưa em tìm động hoa vàng" của nhạc sỹ Phạm Duy - một bản phổ nhạc được chắt lọc từ những câu thơ đẹp nhất trong thi phẩm này. Nhưng vượt lên trên sức lan tỏa của âm nhạc, “Động hoa vàng” trước hết vẫn là một hiện tượng thơ độc đáo của văn học Việt Nam hiện đại, nơi Phạm Thiên Thư tạo dựng cho mình một cõi thơ riêng: vừa bảng lảng thiền vị phương Đông, vừa phóng khoáng trong cảm thức hiện đại.
Tập thơ gồm bốn trăm câu lục bát chia thành một trăm đoạn ngắn, nhưng gần như đoạn nào cũng thấp thoáng một ánh sáng thi ca riêng biệt. Đặc biệt, hình tượng bốn mùa xuất hiện với tần suất dày đặc: mùa xuân 15 lần, mùa hạ 3 lần, mùa đông 11 lần và mùa thu nhiều nhất với 19 lần. Điều đáng nói là ở Phạm Thiên Thư, bốn mùa không chỉ là tín hiệu thời gian mà đã trở thành một hệ mỹ cảm, một cấu trúc biểu tượng mang tính thi pháp. Thi thoảng trong tập thơ, nhà thơ nhắc đến mùa rất tự nhiên, gần như chỉ để ghi nhận một vòng quay đời sống. Nhưng chính sự giản dị ấy lại tạo nên cái duyên riêng cho thơ:
Đất nam có lão trồng hoa
Mùa hoàng cúc nở ướp trà uống đông
Lại đem bầu ngọc ra trồng
Bầu khô cất nậm rượu hồng uống xuân
Cái thú "uống đông", "uống xuân" ở đây không chỉ là thú tao nhã của người xưa mà còn gợi một quan niệm sống mang màu sắc Đông phương: con người hòa nhập với tiết điệu của đất trời. Mùa không đứng ngoài đời sống mà đi vào chén trà, bầu rượu, thấm vào nhịp sinh hoạt thường ngày. Ẩn sau những câu thơ tưởng như mộc mạc ấy là tinh thần "thiên nhân tương dữ", nơi con người giao cảm với tự nhiên như một phần máu thịt.
Sự hồi tưởng về những tháng ngày yêu thương vốn thường được nhiều thi sĩ gắn với tà áo thiếu nữ. Nguyên Sa nhớ người yêu "bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông", rồi từ màu áo mà yêu luôn cả sắc hoa, màu lá:
Áo nàng vàng tôi về yêu hoa cúc
Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường…
Còn Phạm Thiên Thư lại đặt sắc áo người yêu trong dòng chảy bốn mùa:
Ngày xưa em chửa theo chồng
Mùa xuân em mặc áo hồng đào rơi
Mùa thu áo biếc da trời
Sang đông em lại đổi dời áo hoa
Ở đây, thời gian không còn là khái niệm trừu tượng mà trở thành màu sắc. Mỗi mùa là một gam màu trên thân thể người thiếu nữ. Thi pháp ấy khiến hình tượng nhân vật trữ tình mang vẻ đẹp vừa thực vừa mộng. Nhà thơ không miêu tả trực tiếp nhan sắc mà để mùa thay mình nói hộ. Chính sự "thi vị hóa thời gian" ấy đã làm nên nét tài hoa của Phạm Thiên Thư.
Nếu mùa thu trong thơ ca truyền thống thường gắn với nỗi buồn ly biệt, với gió heo may và tiếng mưa ngâu, thì mùa thu trong thơ Phạm Thiên Thư lại mang một vẻ đẹp rất khác: nhẹ, xanh và trong trẻo:
Em nằm ngó cội thu xanh
Môi ươm đào lý một nhành đôi mươi
Về em vàng phố mây trời
Tay đơm nụ hạ hoa dời gót xuân
"Thu xanh" là một sáng tạo ngôn ngữ đặc biệt. Về logic thị giác, thu thường gắn với sắc vàng; nhưng ở đây nhà thơ cố tình phá vỡ quán tính liên tưởng quen thuộc để tạo nên một trường nghĩa mới. Mùa thu không tàn phai mà mang màu của tuổi trẻ, của thanh xuân chưa úa. Chính sự chuyển đổi cảm giác ấy đã cho thấy khuynh hướng tượng trưng và siêu thực thấp thoáng trong thơ ông.
Nhà thơ Phạm Thiên Thư và tác giả bài viết tại nhà của nhà thơ.
Đến đoạn:
Chim nào hát giữa thôn hoa
Tay nào hong giữa chiều tà tóc bay
Lụa nào phơi nắng sông tây
Áo xuân hạ nọ xanh hoài thu đông
cái đẹp dường như đã đạt đến độ phi thời gian.
Một đặc điểm nổi bật khác là nhà thơ thường đặt bốn mùa bên dòng sông. Trong thi ca Việt Nam, sông vốn là biểu tượng của thời gian, của nỗi nhớ và sự lưu chuyển. Nhưng ở Phạm Thiên Thư, dòng sông còn là nơi hội tụ cảm xúc thẩm mỹ:
Con chim mùa nọ chưa chồng
Cũng bay rời rã trong dòng xuân thu
Từ em giặt áo đông tơ
Nay nghe lòng suối hững hờ còn ngâm
và:
Em nghiêng nón hạ cầu mưa
Sông ngâm mây trắng nước chưa buồn về
Thiên nhiên trong thơ ông luôn mang trạng thái giao cảm hiền hòa, như thể vạn vật đều có linh hồn.
Khi mùa thu hiện ra, dòng sông lại trở nên bảng lảng cổ điển:
Thuyền ai buông lái đêm rằm
Sông thu ngân thoảng chuông trăng rì rào
Chỉ bằng vài nét chấm phá, tác giả đã dựng nên một không gian đậm chất Đường thi: có thuyền, có trăng, có tiếng chuông ngân giữa dòng thu tĩnh lặng. Tuy nhiên, cái mới của Phạm Thiên Thư nằm ở khả năng hòa trộn chất cổ điển với nhạc tính hiện đại. "Chuông trăng rì rào" là một liên tưởng rất lạ: âm thanh dường như tan vào ánh sáng, ánh sáng lại hóa thành nhịp điệu.
Bên cạnh hệ thống hình ảnh giàu chất họa, nghệ thuật tu từ trong thơ ông cũng đặc biệt tinh tế. Phép đối ngữ xuất hiện tự nhiên mà vẫn tạo được độ ngân:
Cuối xuân ta lại tìm qua
Tiểu thư chi mộ thềm hoa dại tàn
Sớm thu ta đánh đò sang
Bên đường cỏ mộ lại vàng cúc hoa
"Cuối xuân" đối với "sớm thu", "thềm hoa dại tàn" đối với "cỏ mộ vàng cúc hoa", tất cả tạo nên một nỗi ngậm ngùi nhẹ mà sâu. Đó không phải nỗi đau dữ dội của mất mát, mà là cảm thức vô thường rất gần với tinh thần Phật giáo trong thơ Phạm Thiên Thư.
Dường như ông còn chủ ý làm mới cấu trúc lục bát bằng những đảo ngữ bất ngờ:
Đón em như ngóng chim trời
Bãi xuân sớm đậu chiều dời khói thu
"Bãi xuân", "khói thu" được đặt trong một trật tự cú pháp khác thường, khiến câu thơ vừa có độ chênh của hội họa siêu thực vừa giữ được nhạc điệu mềm mại của lục bát truyền thống. Có thể nói, Phạm Thiên Thư là một trong những người đã góp phần hiện đại hóa lục bát mà không làm mất đi hồn cốt dân tộc của thể thơ này. Nghệ thuật nhân hóa bốn mùa cũng là một nét đặc sắc:
Mùa xuân bỏ vào suối chơi
Nghe chim hát núi gọi trời xuống hoa
Nếu Nguyễn Du trong “Truyện Kiều” từng khắc họa bốn mùa bằng bút pháp ước lệ cổ điển, thì Phạm Thiên Thư lại vẽ bốn mùa bằng một thi pháp hiện đại hơn, giàu trực giác và cảm giác. Ông không đi theo lối mô tả quen thuộc của thơ truyền thống. Hạ trong thơ ông không rực lửa; thu không lá vàng hiu hắt; đông không rét buốt quạnh hiu; xuân cũng không tràn ngập tiếng reo vui. Các mùa hiện ra như những miền cảm xúc nội tâm hơn là những thực thể tự nhiên. Đó chính là nét riêng không thể trộn lẫn của Phạm Thiên Thư. Ông không chỉ "tả cảnh" mà còn "tạo cảnh". Bốn mùa trong “Động hoa vàng” là bốn miền tâm tưởng, nơi hiện thực được gạn lọc qua cảm giác và trực giác nghệ sĩ. Có lẽ vì thế mà thơ ông luôn đẹp như một giấc mộng, mong manh mà ám ảnh.
Những ngày đầu mùa hạ 2026, tác giả của "Ngày xưa Hoàng Thị", "Động hoa vàng" đã rũ bỏ nhân gian đi về miền mây trắng. Tưởng nhớ ông, xin có đôi lời về một động thi ca lục bát mang tên Phạm Thiên Thư.
Sài Gòn, mùa hè 2026
Phạm Đình Thành

31/05/2026

💥𝑆Ắ𝐶 𝑀À𝑈 ĐẦ𝑈 𝐻È

Photos from Ngữ văn Ca Dao's post 27/05/2026

😥𝓚𝒉𝒐́𝒄 𝒂𝒏𝒉 𝒙𝒊𝒏 𝒏𝒉𝒐̉ 𝒍ệ 𝒗𝒂̀𝒐 𝒕𝒉𝒊𝒆̂𝒏 𝒕𝒉𝒖
💖𝓣ℎ𝑖̀ 𝑡ℎ𝑜̂𝑖 𝑡𝑜́𝑐 𝑎̂́𝑦 𝑝ℎ𝑢̀ 𝑣𝑎̂𝑛 / 𝑡ℎ𝑖̀ 𝑡ℎ𝑜̂𝑖 𝑙ệ 𝑎̂́𝑦 𝑐𝑜̀𝑛 𝑛𝑔𝑎̂̀𝑛 𝑑𝑎́𝑛𝑔 𝑠ư𝑜̛𝑛𝑔/ 𝑡ℎ𝑖̀ 𝑡ℎ𝑜̂𝑖 𝑚𝑢̀ 𝑝ℎ𝑜̂́ 𝑥𝑒 đư𝑜̛̀𝑛𝑔 / 𝑡ℎ𝑜̂𝑖 𝑡ℎ𝑖̀ 𝑡ℎ𝑜̂𝑖 𝑛ℎ𝑒́ đ𝑜𝑎̣𝑛 𝑡𝑟ư𝑜̛̀𝑛𝑔 𝑡ℎ𝑒̂́ 𝑡ℎ𝑜̂𝑖!💞 Hơn nửa thế kỉ đã đi qua, bao cuộc chia ly, bao đổi thay của đời sống đã phủ bụi thời gian lên biết bao thi phẩm. Ngày ấy, “đoạn trường” trong thơ ông dường như chỉ là một dự cảm về nỗi đau nhân thế. Còn hôm nay, khi nhà thơ đã thực sự rời cõi tạm, hai chữ “đoạn trường” bỗng nghe như lời tự tiễn biệt của ông dành cho chính mình. Điệp ngữ “thì thôi” không mang sắc thái tuyệt vọng mà mang vẻ bình thản của một sự chấp nhận. Tóc xưa nay đã hóa mây bay, “lệ ấy” cũng tan vào hư ảo, mỏng nhẹ như sương khói. Có còn chăng chỉ là “mù phố xe đường”, một cảm nhận mỏi mệt của kẻ lãng du đã đi qua bao nẻo bụi hồng nhân thế. “Thôi thì thôi nhé đoạn trường thế thôi!” không biết tác giả viết cho mình hay cho chúng ta?
𝓣rong cuộc tiễn biệt này, người yêu thơ lại nhớ lời nhắn gửi: 𝑀𝑎𝑖 𝑎𝑛ℎ 𝑐ℎ𝑒̂́𝑡 𝑑ư𝑜̛́𝑖 𝑐𝑜̣̂𝑖 đ𝑎̀𝑜/ 𝑘ℎ𝑜́𝑐 𝑎𝑛ℎ 𝑥𝑖𝑛 𝑛ℎ𝑜̉ 𝑙ệ 𝑣𝑎̀𝑜 𝑡ℎ𝑖𝑒̂𝑛 𝑡ℎ𝑢. Ông đã về với một “cội đào” nào đó của miền thơ ca miên viễn. Nhưng giọt lệ hôm nay không chỉ dành cho một thi sĩ tài hoa, mà còn dành cho một người suốt đời đã nâng niu cái đẹp mong manh của trần gian bằng giọng thơ nhẹ nhàng như khói, mỏng manh như sương và êm đềm như một lời kinh giữa cõi phù vân.💖 Hẹn gặp nhau trong chương trình "Đọc thơ Phạm Thiên Thư"💖

25/05/2026

𝐋𝐈̣𝐂𝐇 𝐇𝐎̣𝐂 𝐇𝐄̀ 2026

24/05/2026

😀🤣🥰
"CUỘC CHIẾN" ĐÃ KẾT THÚC, PH & HS CẦN BÁN LẠI🧥ÁO ẤM & 💊THUỐC TRỢ TIM 💊 💥TUI MUA GIÁ CAO NHÉ!🤣 💫

Photos from Ngữ văn Ca Dao's post 22/05/2026

🥰𝓒𝓗𝓞 𝓔𝓜 𝓝𝓖𝓐̀𝓨 𝓜𝓐𝓘
🤺𝐂ác “chiến binh” thân mến!🤺
𝐒au bao tháng ngày ăn cùng dạng đề, ngủ cùng công thức, đi đâu cũng lẩm nhẩm từ vựng… Ngẩng mặt lên thì boss cuối mang tên “Kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10” cũng chính thức xuất hiện. Vậy là ngày thi đã đứng ngay trước cửa, một vị khách hơi khó tính nhưng bắt buộc nhất định phải tiếp đón nồng nhiệt🤣. Thầy biết có bạn đang hồi hộp đến mức mở sách ra là thấy chữ chạy marathon. Nhưng này, đừng lo quá nhé! Các em đã đi một chặng đường rất dài rồi: bao lần kiểm tra, nhiều bài thi thử “tim đập, chân run”. Tất cả đều là những buổi tập dượt tuyệt vời cho ngày mai, một ngày không như mọi ngày! Trước giờ ra trận, “gươm báu” thầy đã “trao tay”, hành trang cha mẹ cũng đã gói ghém bằng biết bao yêu thương và kỳ vọng. Các em hãy bước vào trận chiến, “xuất chinh”, xuất chiêu bằng niềm tin chiến thắng🚀.
𝐊ỳ thi quan trọng thật, nhưng nó không đáng sợ như lời đồn đâu! Đề thi cũng chỉ là mấy trang giấy có chữ, không biết gầm gừ hay phun lửa; nó là một cánh cửa nhưng không phải để chặn đường, mà để mở ra một không gian mới. Tối nay, nhớ ăn no rồi đi ngủ sớm!🕣 Đừng để đôi mắt bé nhỏ sáng mai đòi “làm đơn xin phép”, còn bộ nhớ refresh, loading mãi vẫn chưa xong. Thi cử là lần thử sức ai tỉnh táo chứ không phải cuộc tranh tài ai ngủ muộn hơn đâu nhé! Đọc đề chậm thôi! Văn phải gạch chân từ ngữ để xác định yêu cầu cần làm kết hợp với các “bí kíp võ công” mà thầy cô đã truyền. Đoạn văn tuy ngắn nhưng hãy để cứ để con chữ trôi theo mạch cảm xúc cùng tác giả một cách tự nhiên, rồi nó sẽ tự tìm ra biển lớn; luận đề trong bài văn NLXH là một hạt giống, nếu em gieo bằng suy nghĩ và lập luận chặt chẽ, nó sẽ nảy mầm🌾 thành một tiếng nói đầy thuyết phục giữa khu vườn cuộc sống (một câu văn không thực nhưng dễ thương khi “chém gió” đôi lúc cũng cần nghe em!); tiếng Anh đáp án đúng đang đứng chờ mà em lại lướt qua thì tội thằng nhỏ quá! “Còn Toán nữa thầy? ”- “Tự xử đi em! Thầy có biết chi đâu mà bàn!”😆
𝐇i vọng các em sẽ được cười to hơn cả thầy vì đã vượt vũ môn. 💫 Bài làm ngày mai sẽ tươi tắn và tròn trịa như những bông hoa hồng tú cầu💫. Mong sao sau này còn nhớ mãi mình đã từng có một mùa hè rực rỡ đến thế! Chúc vui!🤹‍♀️🤹‍♂️
𝐌ùa hè 2026

Photos from Ngữ văn Ca Dao's post 20/05/2026

🥰ĐI𝐄̂̀U T𝐇Ầ𝐘 𝐌U𝐎̂́N N𝐇Ắ𝐂
💫Đ𝓲𝓮̂̀𝓾 𝓮𝓶 𝓶𝓾𝓸̂́𝓷 𝓷𝓸́𝓲 𝓽𝓱𝓲̀ 𝓪𝓲 𝓬𝓾̃𝓷𝓰 𝓫𝓲𝓮̂́𝓽 𝓻𝓸̂̀𝓲 "Đ𝓪̣̂𝓾 𝓷𝓰𝓪𝔂 𝓷𝓰𝓾𝔂ệ𝓷 𝓿𝓸̣𝓷𝓰 1", 𝓬𝓸̀𝓷 đ𝓪̂𝔂 𝓵𝓪̀ 𝓿𝓪̀𝓲 𝓵𝓸̛̀𝓲 𝓷𝓱𝓪̆́𝓬 𝓬𝓾̉𝓪 𝓽𝓱𝓪̂̀𝔂, 𝓮𝓶 𝓬𝓪̂̀𝓷 𝓵ư𝓸̛́𝓽 𝓺𝓾𝓪 đ𝓮̂̉ 𝓬𝓱𝓾𝓪̂̉𝓷 𝓫𝓲̣ 𝓿𝓪̀ 𝔁𝓾̛̉ 𝓵𝓲́ 𝓽𝓻𝓸𝓷𝓰 𝓽𝓲̀𝓷𝓱 𝓱𝓾𝓸̂́𝓷𝓰 𝓬𝓪̂̀𝓷 𝓽𝓱𝓲𝓮̂́𝓽 (𝓒𝓱𝓾́ ý 𝓪̉𝓷𝓱 4 𝓷𝓱𝓮́!)

Photos from Ngữ văn Ca Dao's post 17/05/2026

🥰ᏀƯƠᏁᏀ ᎷẶᎢ ᎢᎻÁᏁᏀ 5😆

Want your school to be the top-listed School/college in Da Nang?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Telephone

Website

Address


212M/5 Lê Trọng Tấn
Da Nang