CLB Sáng tác Văn học THPT Thành phố Cao Lãnh

CLB Sáng tác Văn học THPT Thành phố Cao Lãnh

Share

Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from CLB Sáng tác Văn học THPT Thành phố Cao Lãnh, Education, Đường Thiên Hộ Dương, Cao Lãnh.

Photos from CLB Sáng tác Văn học THPT Thành phố Cao Lãnh 's post 20/11/2024

HOA LÒNG TRI ÂN _ 20.11

Sánh tựa công đức sinh thành
Nghĩa ân cao cả thanh lành Thầy Cô
Chợ đời nhịp sống xô bồ
Làm sao quên được bi bô ấu thời

Thành nhân rộng cánh chim trời
Ai người nâng sức muôn nơi trưởng thành
Vun bồi bao ước mơ xanh
Giúp ta đèn sách học hành chăm ngoan?

Trường đời lắm bẫy đa đoan
Nhờ nguồn kiến thức vô vàn vững tâm
Thơm tho học vị học hàm
Khó mà quên lãng đò ngang nghiệp đời

Đối diện đại hải trùng khơi
Mới cảm nhận được ấu thời nhờ ai
Khơi nguồn tri thức rộng dài
Bục giảng hoàn thiện hình hài thân tâm

Lặng lẽ Giáo án âm thầm
Giúp con thiên hạ nẩy mầm tốt tươi
Tri ân dành đoá hoa ngời
Lòng thành kính tặng muôn nơi Cô Thầy.

29/04/2024

THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC (30/4/1975 ) .

Non sông dân tộc vẻ vang
Đánh tan đế quốc hung tàn oai danh
Bao năm gian khổ chiến tranh
Quân dân cả nước đồng hành cùng nhau

Máu xương gian khổ thương đau
Anh hùng liệt sĩ xanh nhàu cỏ hoa
Đảng ta lãnh đạo nước nhà
Niềm tin chiến thắng nước ta hòa bình

Bao người anh dũng hi sinh
Thanh niên tuổi trẻ hết mình hiến dâng
Đẹp thay vào một ngày xuân
Ngụy quyền tan vỡ tay chân xin hàng

Xe tăng nghiền nát huy hoàng
Cổng Dinh Độc Lập tan hoang vui mừng
Từ đô thị đến núi rừng
Nhân dân cả nước tưng bừng hân hoan.

Tấm lòng yêu nước nồng nàn
Tinh thần bất khuất chứa chan kiên cường
Hòa bình trên khắp quê hương
Ba miền thống nhất thân thương một nhà

Hôm nay đất nước gần xa
Bốn phương làm bạn chan hòa đậm sâu
Thực dân đế quốc năm châu
Bắt tay tình nghĩa địa cầu rền vang

Việt Nam hào khí vinh quang
Dựng xây đất nước giàu sang yên bình
Đảng ta đất nước quang vinh
Ba miền một dải ân tình non sông.

CN.CLB Nguyễn Thị Thúy Diễm

13/04/2024

[ Series truyện ngắn: Hoa hồng ]
Phần 2: Vì bảo vệ ...

Trong căn nhà gỗ hai gian xập xệ. Một chàng trai khôi ngô, tuấn tú đang khom lưng trước đống quần áo ít ỏi của mình. Chàng trai loay hoay một lúc như đang tìm kiếm thứ gì đó. Sau khi thành công chạm tay vào chiếc nhẫn cỏ trong khe tủ. Cậu vui mừng đứng phắt dậy, không để ý, một tiếng "cốp" vang lên. Trước mắt liền một mảnh mờ ảo, cậu đau đớn đưa tay ôm lấy đầu mình.

_ Ui daaaa.

Khuôn mặt đẹp trai liền vì cái nhăn mày, xuýt xoa đau đớn này mà biến dạng kì quặc.

Cái Xinh vừa tung tăng chạy vào nhà, liền thấy anh hai mình bị cụng đầu như thế. Không những không quan tâm mà còn cười lớn như được mùa. Chỉ trỏ vui thích vô cùng.

Huỳnh Anh Tuấn cạn lời nhìn nhỏ em của mình, đã quá quen với cái nết khùng điên của cái Xinh. Mặc dù rất bực mình nhưng anh cũng chẳng thể làm gì nó, ai biểu anh không đánh lại nó thì biết làm sao được. Ai nói tuổi 17 bẻ gãy sừng trâu đâu, nếu vậy thì nhỏ này phải thuộc dạng bò tót rồi.

Cái Xinh cười đã rồi liền dừng lại lấy hơi, sau khi đứng thẳng dậy, nhỏ đảo mắt láo liên nhìn anh mình. Lúc này nó mới chợt nhận ra, anh hai nó đang sửa soạn hành lý đến điểm tập kết. Cái Xinh thắc mắc hỏi:

_ Sao anh hai soạn đồ sớm vậy, không phải nói ba hôm nữa mới đi ư ?

_ Anh mày cũng đang tính nói cho mày đây, ngày mai anh đi rồi. Đội trưởng bảo lên đường sớm để dễ trông coi và huấn luyện tụi anh hơn.

Cái Xinh ngơ ngác nhìn Anh Tuấn, giờ mới nhớ ra động cơ mình chạy về nhà. Nó đi tới tóm lấy tay anh hai, khuôn mặt nhỏ nhắn bừng sáng. Cái miệng nhỏ xinh chậm rãi nói ra những từ ngữ vô lý cùng cực, nhưng đối với một đứa trẻ như nó lại trở thành chân lý, sự thật.

_ Anh hai, anh hai...Cái Xinh có ý tưởng này hay lắm nè. Hay anh hai giả bệnh đi, lúc đó khỏi phải đi lính nữa. Ở nhà chơi với em, đi lính nguy hiểm với vất vả lắm. Ở nhà sướng hơn! Với lại anh hai cũng không muốn xa chị Mẫn mà...

Anh Tuấn nghe cái Xinh luyên thuyên như thế. Mới đầu là kinh ngạc đến vô ngữ, sau đó là tức giận cuộn trào, cuồi cùng mọi thứ gộp lại hóa thành bi ai. Anh Tuấn không phải không hiểu em gái của mình muốn biểu đạt điều gì, chỉ là anh không muốn đồng tình với ý nghĩ vớ vẩn đó của nó.

Tuấn chậm rãi rút cánh tay ra, đưa tay búng trán nhỏ em vô tri của mình. Cái Xinh xoa xoa trán, đột nhiên bị búng một cái rõ đau mà không hiểu tại sao. Nó tức giận giơ chân, một phát đạp vào bụng anh mình. Anh Tuấn bị đạp như thế nhưng lại không có biểu tình gì, ngược lại khuôn mặt đau khổ, đôi mắt u uất nhìn chằm chằm cái Xinh khiến nó càng hoang mang khó hiểu hơn.

Cái Xinh như bị giẫm phải đuôi, nhảy dựng lên khẩu chiến với anh trai.

_ Mắc mớ gì anh búng em! Em có làm cái gì sai đâu, em chỉ muốn tốt cho anh thôi mà!

_ Không phải ai cũng nói đi lính rất nguy hiểm sao, sẽ chết sao, không lẽ anh hai thích tìm chết còn hơn là ở nhà chơi với em và chị Mẫn sao?!

_ Anh hai không thương em với tía, má hả?!

Từng câu hỏi ngây thơ lại dồn dập của cái Xinh như những nhát dao cứa vào tim Anh Tuấn. Không phải anh không muốn ở lại với em và bé Mẫn, không phải anh không thương tía, má. Không phải anh không sợ chết và vất vả. Nhưng như vậy thì sao? Để bảo vệ gia đình, người yêu và Tổ Quốc...

_ ... Anh phải lên đường.

Cái Xinh bật khóc nức nở, nước mắt nước mũi chảy ròng không ngớt. Trên khuôn mặt nhỏ bé ấy lại càng thêm thương tâm cùng cực. Vừa khóc vừa chửi rủa anh mình. Anh Tuấn không đành lòng nhìn em gái nhỏ khóc lóc, bi thương như thế. Vòng tay to lớn dang ra, bao bọc lấy đứa em nhỏ, vừa dịu dàng vỗ về, vừa đưa ra những lời ước thệ.

_ Cái Xinh ngoan, anh hai hứa...anh hai nhất định sẽ trở về mà. Vậy nên...đừng khóc nữa nhé.
Phó CN - Huỳnh Thái Nguyệt

09/04/2024

[ Series truyện ngắn: Hoa hồng ]
Phần 1: Điều khó nói

Ánh nắng trong vắt dịu nhẹ, những áng mây thưa thớt thong thả dạo chơi trên bầu trời. Ngọn gió tươi mát làm rung rinh những tán cây, đồng cỏ. Cùng với tiếng trẻ con vui đùa trong xóm nhộn nhịp. Hôm nay là một ngày thật đẹp.

Cái Xinh ngồi trên bậc thềm của một ngôi đình. Hai tay chống cằm, ánh mắt thất thần, cái mỏ chúm chím hơi chu lên. Nó nhìn ra đám bạn đang vui đùa ngoài kia của mình mà cũng có thể là không nhìn. Một cậu nhóc cao lêu nghêu, gầy còm thấy nó như thế. Không hiểu sao mặt đỏ lự như trái lựu. Âm thầm đi lại gần cái Xinh.

Cái Xinh tên đầy đủ là Huỳnh Thị Đẹp Xinh, năm nay chỉ mới 9 tuổi. Y như cái tên của nó, cái Xinh rất xinh, nó xinh nhất cái xóm này. Tụi con trai trong xóm ai cũng đều thích thầm nó. Nhưng mà nó xinh thì xinh thiệt, chứ nết của nó thì như con kiến lửa vậy. Mỏ nó hổn nhất xóm, tánh cũng nóng nhất, mấy đứa thích nó thật ra đều là bị nó đánh đến kêu cha gọi mẹ. Rồi không hiểu sao quay sang thích luôn.

Thằng Minh lấy hết can đảm tiến lại gần, chọt chọt vào má nó, sau đó là một tiếng chát vang lên. Tay nó bị hất văng đi.

Cái Xinh nhíu đôi mày lá liễu của mình lại, hộc hằn nói:

_ Cút! Không thấy bà đây đang bận suy nghĩ à ?! Còn làm phiền tao nữa là mày chít với tao!

Thằng Minh xoa xoa tay, tỏ vẻ không phục mà phản bác.

_ Tao đã làm cái gì đâu! Tao quan tâm mày nên mới đến xem chứ bộ!

_ Hứ! Rồi sao? Mày cũng có giải quyết được chuyện của tao đâu.

Cái xinh xấu tính quay khuôn mặt nhỏ nhắn đi, không muốn quan tâm đến thằng lỏi con hơn nó một tuổi này nữa.

Minh nó cũng cạn lời, người lớn trong xóm đều bảo nó là đứa thông minh nhất. Đám trẻ con có chuyện gì thắc mắc đều chạy đến hỏi nó ngay. Minh cũng tự thấy bản thân rất thông minh, nên nó nghĩ không có chuyện gì trên đời là nó không giải quyết được. Hiện tại bị người mình thích không tín nhiệm, Minh có chút tủi thân.

_ Thì mày cứ nói đi... Biết đâu tao giúp được rồi sao.

Cái Xinh suy nghĩ một hồi, quyết định khó quá bỏ qua. Nó vẫn nên đem vấn đề nặng đầu này nói cho đứa có chuyên môn thì hơn.

_ Anh hai tao bị triệu tập đi lính rồi, mày có cách nào giúp anh hai tao khỏi phải đi lính nữa không?

Minh khó hiểu gãi đầu, vấn đề này có hơi phức tạp, nhất thời nó vẫn chưa nghĩ ra đối sách. Minh cẩn thận đấu tranh một lúc, quyết định nói ra kế sách nó cho là khả thi.

_ Hay là vầy đi, mày về kêu anh mày giả bệnh, hoặc là...nói anh mày có bệnh mãng tính. Chắc sẽ không ai nhẫn tâm bắt một người thân tàn ma dại đi lính đâu ha?

Thằng Minh nói chuyện bằng những từ ngữ cao siêu quá, cái Xinh mặc dù không hiểu lắm nhưng đại khái cũng đoán được ý đồ của Minh. Nó nghĩ bản thân ngốc thật, dễ vậy mà không hiểu ra. Sau đó, Minh thấy cái Xinh đứng phốc dậy, không lời từ biệt đã như chú sóc nhỏ chạy biến đi.
Phó CN-Huỳnh Thái Nguyệt

03/04/2024

Hỏi tê giác “ Sừng bác đâu thế ?”
Hỏi chim sâu “ Vì sao cậu lại buồn ?”
Chim sâu bảo “ Mẹ tôi vừa mất “
“ Họ cướp đi sự sống mẹ tôi rồi “
“ NHẪN TÂM LẮM “
Hỏi gấu nâu “ Vì sao lại dính máu ?”
Đau đớn trả lời , “ Viên đạn bác thợ săn “
Ôi! Đằng kia
Chú khỉ con vẫn chưa mở mắt
Ấy vậy mà mẹ cậu đã mãi ra đi
Ta sinh ra do ông trời sắp đặt
Số kiếp làm người , sao lại nhẫn tâm
Ta xót thương cho những con người xấu số
Thế vậy còn các loài vật thì sao ?
Đưa thẳng súng về khỉ mẹ đang bồng con
Hay là mặc cho cung tên lao vào chú voi nhỏ
Ta hả hê nhìn chúng ngã xuống
Để sự thờ ơ và ích kỉ lên ngôi
Xin hỏi rằng muốn bao nhiêu mới là đủ ?
Là tê giác không sừng hay chim non phải mồ côi ?
Nguyễn Đình Quyên Nghi

22/03/2024

NGẪM!

Vẽ chân dung nhớ chơi vơi
Bậc tài danh nẻo một trời phấn hương
Buồn làm chi nhỡ lạc đường
Kia đang thầm kể nghê thường lẳng lơ

U tôi nhịp hát hò ơ
Sông xuân thu phớt nắng mờ xanh xanh
Tay mềm mại khúc độc hành
Ai về câu cá bỗng thành mênh mang

Vì sao sương trắng ca vang ?
Vì hờn ân ái vì hàng cây khô
Khắt khe mặt nước Tây Hồ
Trăm năm em nhớ hư vô chiều chiều!

Nguyễn Thị Thúy Diễm - CN.CLB

17/03/2024

BÊN VỰC THẲM

Tôi bước tới vách núi đá.

Nhìn ra phía bên kia vực thẳm.

Nơi đó tối tăm không một chút ánh sáng.

Nhưng lại có tiếng động phát ra.

Âm thanh xa xôi tựa như vang lại từ địa ngục.

Bóng dáng một con cừu già xuất hiện.

Người nó trắng phau.

Đôi mắt nó đỏ như máu.

Nó đang nhìn tôi.

Nhìn chằm chằm.

Nó cất tiếng kêu the thé.

"Be..be.."

Tôi hoảng sợ.

Tôi lùi lại.

Và tôi rơi xuống.

" Ơ ?"

Rõ ràng là vực thẳm ở phía trước mà ?

Tôi choàng tỉnh giấc.

Ra là một giấc mơ.

Khi tôi cảm thấy nhẹ nhõm.

Cảm giác có gì đó liếm vào bên má tôi.

À !

Thì ra tôi chết rồi.

Chết vì rơi xuống vực thẳm.

Và bên kia vực thẳm là địa ngục.

Thật kì cục.

Cảm giác cơ thể càng kì lạ.

Nhìn xuống.

Tôi biến thành con cừu rồi.

Tôi càng hoảng sợ hơn.

Tôi nhìn thấy ai đó bên kia vực thẳm.

Tôi kêu cứu.

"Be..be.."
Phó CLB - Huỳnh Thái Nguyệt

12/03/2024

NHỮNG NGÀY BOM ĐẠN

Nhớ những ngày mưa đạn rơi
Máu - mồ hôi rơi đầy trên đất đỏ
Diệt từng nhánh cây , ngọn cỏ ,
Không buông tha cho trẻ nhỏ , người già
Nơi nơi dân chúng kêu la
Giết bọn giặc Mỹ , diệt trừ ngoại xâm
Ngày đêm bom nổ ầm ầm
Bao nhiêu xương máu mới vừa chúng bây ?
Tuổi xuân trao lại nơi này
Lên đường chống giặc biết ngày nào xong
Con đi! Mẹ nhớ , em mong
Vừa mong đất nước vừa mong an bình
Con đi gìn giữ thái bình
Mẹ đừng trông ngóng - bạc đầu - bình an
Quyết đánh ! Chết - không thở than .
Quyết đánh ! Cho hết - tiêu tan quân thù
Một mai đất nước an lành
Công ơn in dấu , đời đời khắc ghi
Nguyễn Đình Quyên Nghi

07/03/2024

MẸ TÔI
Tôi không viết bài thơ nào tặng mẹ
Không mua hoa , mua thiệp gửi bao giờ
Tôi vẫn thế chẳng bất ngờ chuyển khoản
Chẳng nói hay , ít xin lỗi vô cùng

Tôi lạ nhất trong đám bạn chơi chung
Chẳng hoa lá không tung lên ảnh mẹ
Không khoe xe , chẳng úp lẹ hoa tươi
Tôi vẫn thế chẳng nụ cười ngạo nghễ

Bấy lâu nay tính tình tôi vẫn thế
Chăm lau nhà rồi phụ mẹ nấu cơm
Nhà neo người ít khi nào máy rửa
Vẫn siêng năng nên máy để mốc meo

Mẹ nuôi tôi qua năm tháng hơi nghèo
Lương cô giáo vốn vẫn bèo từ trước
Lưng mẹ thẳng dù tóc trắng như cước
Nên thơ tôi không thể viết lưng còng

Mẹ dạy học nên cánh đồng trong sách
Cánh cò ơi ! Mẹ có đúng cõng mưa ?
Liêu xiêu ư ? Mẹ có thế bao giờ ?
" Cong đòn gánh " chỉ là thơ tôi đọc

Mẹ trong tôi sáng trong như viên ngọc
Nuôi dạy con cho ăn học nên người
Mẹ trong tôi là ánh sáng nụ cười
Vẫn hay mắng mỗi khi ngồi chờ cửa!☺️
Nguyễn Thị Thúy Diễm - CN.CLB

06/03/2024

NHỮNG TRÁI TIM.
Bài thơ về một câu chuyện có thật.

Người đàn bà vào trung tâm ghép tạng
Đăng kí hiến toàn bộ cơ thể của mình
Sau lần con trai được tái sinh
Từ một trái tim người khác.

Bà kể câu chuyện mình nhẹ nhàng như lời hát
Năm hai mươi tuổi lấy chồng
Ba mươi lăm tuổi làm thân góa bụa
Bốn đứa con thơ không còn bố nữa
Một mình mẹ làm núi Thái Sơn.

Rồi thằng lớn mắc bệnh giãn cơ tim
Cũng ra đi năm tròn mười lăm tuổi
Đau đớn khôn cùng nhưng dặn lòng không bao giờ yếu đuối
Để còn nuôi dạy ba con

Cậu út lớn lên chớm tuổi trăng tròn
Bệnh người anh xưa bây giờ thành của cậu
Nước mắt mẹ chảy dài trước lời tiên lượng xấu
Về chuyện rủi may.

Bác sĩ nói cậu cần là một quả tim khỏe mạnh để thay
Điều tưởng như chẳng bao giờ có được
Người đàn bà đưa con về rồi đợi xuôi trông ngược
Nghe nhịp tim con mỗi lúc yếu phập phồng

Một sáng đầu tuần tin mẹ vẫn chờ mong
Bệnh viện báo về có người hiến tim phù hợp
Nhà còn bao nhiêu tiền tích góp
Mẹ vội vã đưa con ra viện gấp trong ngày

Cầu trời khấn phật
Nghẹn lòng sợ chuyện chẳng hay
Ca mổ của con với mẹ thật dài
Út cưng của bà hồi tỉnh
Mẹ giấu giọt nước mắt cầm tay con luýnh quýnh
Nghĩ mang nặng ơn người đã hiến tạng cho con

Cậu út khỏe mạnh về nhà hơn một năm tròn
Sáng nay cùng mẹ vào trung tâm ghép tạng
Không phải tái khám gì đâu!
Mẹ nhìn vào mắt con thật lâu
Bà muốn dạy con về câu “Ăn quả…”
“Con đã nhận trái tim là mẹ nhận về tất cả
Món nợ tình người mình trả biết thế nào xong!”
Mẹ kí vào đơn hiến tạng mà gương mặt rạng rỡ tươi hồng
Đứa con trai bà rưng rưng “Sau này con cũng làm theo mẹ!”

Những trái tim nối nhau làm nên yêu thương san sẻ
Tôi nghe ngọt lịm đời câu chuyện kể chiều nay!

Thơ thầy Nguyễn Giang San - Cố vấn CLB.

04/03/2024

XUÂN
Thể thơ: Thất ngôn tứ tuyệt
Tác giả: Huỳnh Thái Nguyệt

Sang xuân lại sang một tuổi mới
Hăng hái yêu đời đón xuân vui
Cùng nhau trao thương bằng lời chúc
Sung túc, tài lộc, tán điềm xui

Want your school to be the top-listed School/college in Cao Lãnh?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Website

Address


Đường Thiên Hộ Dương
Cao Lãnh
309