Gối Lá Đinh Lăng Bảo Anh Huy

Gối Lá Đinh Lăng Bảo Anh Huy

Share

Gối Lá Đinh Lăng Bảo Anh Huy. Chiếc Gối Kỳ Diệu Từ Thiên Nhiên!

07/05/2020

TỰ HỌC - VUA CỦA MỌI LOẠI KỸ NĂNG

Trong bất cứ kỹ năng nào khi làm việc, kỹ năng "tự học" luôn là một trong những kỷ năng quan trọng bậc nhất và chính nó sẽ "cải thiện", "xúc tiến" những kỹ năng còn lại. Mình là một người tự học Marketing không qua trường lớp (lúc trước học kế toán). Năm 22 tuổi bị bắt đi lính, hên là chỉ đi dân quân thường trực, ăn ở trong thành phố, ngồi trong doanh trại chẳng biết làm gì (lúc này toàn đánh máy cho mấy anh sĩ quan), mua hơn 100 cuốn sách về Marketing, kinh doanh, tâm lý học, tạo động lực về đọc.... thế là ra quân đi làm Marketing luôn (đi lính 1 năm 2 tháng).

Chân ướt chân ráo vào nghề, không có thầy dạy (năm 2014-2015), thị trường Marketing bây giờ cũng chẳng có nhiều khóa học, edumall, kyna, unica chưa có.... tất cả mọi thứ đều nhớ kỹ năng TỰ HỌC. Học từ sách, học từ người khác, học từ thương hiệu có sẵn... đúc kết mọi thứ lại và bắt đầu thực hành trình vô định... ấy vậy mà vẫn học được tốt, bây giờ cái gì trên mạng cũng có hết rồi đâm ra lười học…

Trong bài viết này, Minh sẽ đúc kết lại tất tần tật kỹ năng tự học của mình và các vấn đề mà nhiều người đang mắc phải khi bắt đầu tự học một cái gì đó.

# VÌ SAO CHÚNG TA NÊN TỰ HỌC, VÀ PHẢI HỌC THẬT NHANH?

Tự học là một việc cực kỳ thù vị, vì tự học sẽ giúp chúng ta phá bỏ mọi khuôn khổ, thỏa sức sáng tạo, không bị bất cứ ai, bất cứ điều gì làm rào cản (thay vì đi học thì bị thầy cô bắt phải làm theo ý, theo bài giảng...). Và vì vậy nên chúng ta **RẤT DỄ PHÁT TRIỂN**, và phát triển rất nhanh.

Việc tự học cũng giúp chúng ta RA KẾT QUẢ nhanh hơn bình thường, điều mà bất cứ doanh nghiệp, người chủ nào cũng mong muốn. Viêc tự học là việc mà chúng ta tự giác, không bị ai thúc đây, chúng ta học bất kỳ đâu, bất kỳ lúc nào, không bị giới hạn thời gian, và việc tự học cũng rất thực tế vì chúng ta quan sát, đúc kết từ mọi thứ.

**-----> Tự học giúp chúng ta thăng tiến nhanh hơn bình thường.
Ngoài ra, việc tự học còn giúp chúng ta rèn luyện các kỹ năng:

* - Lập mục đích: khi chúng ta đã khao khát học một điều gì đó, có nghĩa là chúng ta phải hiểu rất rõ chúng ta cần học gì, và mong muốn đạt kết quả gì.

* - Kiên trì: Tự học là một việc rất khó, chúng ta phải đọc hàng chục cuốn sách, chúng ta phải xem hàng trăm video, follow hàng chục chuyên gia.....làm như vậy thì mới có thể học ra ngô ra khoai... mà để làm được điều đó thì phải rất kiên trì.

* - Quan sát: khi mới bắt đầu tự học, chúng ta sẽ thấy "ồ người này dạy đúng quá, thôi học người này đủ rồi"... nhưng về sau thì chúng ta sẽ nhận ra mọi thứ sẽ không đúng hoàn toàn, mỗi tác giả, mỗi cuốn sách đều sẻ có điểm hay, điểm dở riêng, cái quan trọng là mình phải quan sát thường xuyên và chắt lọc ra những điều tinh túy nhất. (điều mà 8/10 người đều nói thì chắc là đúng )

* - Logic:càng quan sát nhiều, học hỏi nhiều, chúng ta sẽ càng biết được những suy luận, lập luận vấn đề của người khác, từ khởi đầu cho đến khi ra kết quả. Tính logic càng lúc sẽ càng được tăng lên

* - Trình bày: Học là phải thực hành và chia sẻ, như thế mới có thể nhớ lâu... mà càng chia sẻ nhiều thì chúng ta sẽ càng cải thiện được kỹ năng nói, kỹ năng trình bày vấn đề của mình.

* - Thực tế: Học từ chuyên gia, học từ những case study thực tế sẽ giúp chúng ta càng lúc càng nghiệm ra vấn đề. Mọi thứ chúng ta lập luận, nói sẽ càng "tiệm cận đúng".
....
Và còn rất nhiều rất nhiều kỹ năng, lợi ích khác mà chúng ta có thể có thông qua việc tự học. Ví dụ như mình từ một thằng mọt sách, mọt máy tính chả nói chuyện với ai, sống khép mình. Nhờ tự học riết mà mình trở nên nói nhiều, hòa đồng chẳng hạn Và quan trọng nhất, là chúng ta phải HỌC NHANH.

> **Lưu ý: KHÔNG ÔNG SẾP NÀO CHO CHÚNG TA QUÁ NHIỀU THỜI GIAN ĐỂ TỰ HỌC. SẾP LUÔN NHÌN VÀO GIÁ TRỊ. Vì sao họ không thuê người có kinh nghiệm làm luôn mà phải thuê mình vào rồi "tự học". Một nhân viên Marketing, khi nhận job rồi vào làm thì còn phải biết một chút về SEO, content, facebook ads, design, editor bla bla bla (ở mức căn bản)... nếu chúng ta mất 3 tháng chỉ để học Design ảnh thì... 3 tháng đó lương đâu ra....**

Người học nhanh sẽ tạo ra nhiều kết quả, người có tâm thế học nhanh (nhận thức siêu rõ ràng) thì chắc chắn sẽ học nhanh hơn người khác.

**PHẢI QUAN NIỆM TRONG ĐẦU, MÌNH CHỈ CẦN 3 NGÀY ĐỂ HỌC XONG, HOẶC NGAY TRONG NGÀY HÔM NAY.**

# BIẾT RÕ MÌNH CẦN PHẢI HỌC GÌ?

Hà, cái này là cái quan trọng nè nhiều đứa nhân viên mình kêu nó đi tự học về marketing cái nó đi học mấy cái vĩ mô như chiến lược, 7p, 4p, kiến thức hàn lâm các kiểu rồi lúc mình kêu nó thực hành thì nó lại chả làm được gì Đây là một cái lỗi cực kì quan trọng của người tự học. LUÔN SUY NGHĨ CAO SIÊU VỀ CÁC KIẾN THỨC MÀ MÌNH CẦN HỌC.
Chúng ta hay có một thói quen "đứng núi này, trông núi nọ" mà không nhìn vào cái "bản chất". Mà bản chất của việc học là "kết quả". Học là để thực hành ra kết quả, học là phải thực tế, phải làm được....

-----> Chúng ta cần phải xác định rõ mục đích học của chúng ta là gì, và mục đích đó NÊN PHÙ HỢP CÔNG VIỆC (hoặc phù hợp những điều mà chúng ta muốn)

Để biết mình cần phải học gì thì:
* - Nên hỏi người trong ngành, hỏi sếp, hỏi đồng nghiệp....
* - Nên suy nghĩ về "kết quả" trước khi học
* - Nên làm một file tổng hợp tất tần tật về chuyên gia (như file tất tần tật kiến thức về Content mà mình đã làm)... việc làm file tổng hợp này cũng cho chúng ta cái nhìn tổng quan nhất về "những kiến thức nền cần học" và liệt kê cả các chuyên gia, các group, fanpage, website, channel hay ho để chúng ta học dần.
* ....
Và sau khi biết được mình cần học gì rồi thì học thôi. Mà học thì phải dùng công thức học thì mới học nhanh được

# CÔNG THỨC HỌC TẠO NÊN NHỮNG CHUYÊN GIA.

Đây là công thức mà mình đã được đúc kết lại từ quá trình học, cũng nhiều chuyên gia đã nói về nó và ngay cả quá trình đi làm sếp mình cũng nói rất nhiều. Đó là công thức:
- TỰ HỌC
- ĐÚC KẾT
- THỰC HÀNH
- CHIA SẺ.

Đây là một công thức sẽ biến những gì chúng ta BIẾT thành những gì chúng ta SỞ HỮU, biến kiến thức thành thực hành, thành kết quả của chúng ta.

**TỰ HỌC.**

Phần này là phần quan trọng nhất, chúng ta phải biết mình muốn học gì, kết quả học là gì và có lộ trình học rõ ràng nữa thì càng tốt. Phương pháp học mà mình thường dùng:
* - Có nhận thức rõ ràng về việc PHẢI HỌC: học không còn là việc rảnh thì làm nữa mà nó là điều BẮT BUỘC PHẢI LÀM. Dù mình có là ai đi chăng nữa, làm công việc gì đi chăng nữa thì việc học vẫn là việc rất quan trọng.

* - Có nhận thức rõ ràng về việc "thu nhận kiến thức": dù bạn học ai, dù họ giỏi hay dở thì họ vẫn CÓ THỨ CHO BẠN HỌC. hoặc nếu không có đi nữa thì mình cũng happy vì đã biết được một video ko nên xem. Tâm thế "tìm tòi kiến thức" sẽ khác với tâm thế "tìm tòi kẽ hở để chê bai".

* - Học thì phải có thói quen GHI CHÉP. Phải có giấy viết mọi lúc mọi nơi, theo mình thì không nên dùng notes trên đt mà nên dùng giấy viết thì sẽ nhớ được lâu hơn.

* - Có sự khao khát về việc học: cái này chỉ cần chúng ta có mục đích rõ ràng, và ham muốn học thực sự thì nó sẽ sản sinh ra. Nếu không, hãy ép bản thân khao khát bằng mọi cách (vì chỉ khi "thực sự khao khát học", bạn mới có tâm thế học tập đúng đắn)... mình từng dùng những thứ tiêu cực để ép bản thân học, không hi vọng mọi người sẽ làm vậy nha
* - ....
**ĐÚC KẾT**

Sau khi chúng ta ghi chép và học hành xong, việc quan trọng nhất là chúng ta phải biết mình đã học được những gì, những kiến thức này có thực tế không, có ứng dụng được cho công việc hiện tại không. Cũng giống như bạn đang cố gắng đi cuốc đất tìm khoai, quan trọng nhất là tối về bạn có bao nhiêu KHOAI trong túi. Ở phần này, chúng ta cần phải
* - Chiêm nghiệm ngay buổi tối về chúng ta đã học được những gì
* - Liệt kê các gạch đầu dòng những nội dung đã học được (những tiêu đề lớn)
* - Liệt kê những vấn đề quan trọng (phần gạch chân hoặc khoanh đỏ) để nhớ lại lần nữa. (phương pháp học của mình là mình sẽ lướt nhanh toàn bộ vấn đề và cái nào quan trọng sẽ gạch chân hoặc khoanh đỏ lại)
* - Ghi chép trên giấy 1 lần rồi, những cái nào quan trọng thì mình nên làm một bài review chi tiết về nó. Mỗi lần chúng ta review lại điều gì đó, chúng ta sẽ moi móc lại những kiến thức, những trải nghiệm củ của bản thân, khiến cho bài review là một sự tổng hợp sáng tạo giữa kiến thức mới và kiến thức cũ ---> chúng ta sẽ có trải nghiệm học a++. (đúc kết được nhiều hơn)

**THỰC HÀNH**

Haiz, cái này mới là quan trọng nè, kiến thức nếu không được thực hành thi sẽ nhanh chóng biến thành con số 0. Thực hành để chính chúng ta có được trải nghiệm, case study của riêng mình. Nếu mình không tự học thường xuyên và áp dụng công thức này, chắc chắn mình sẽ chẳng bao giờ viết được bài này trong 3h. Công thức này đã trở thành QUÁN TÍNH CỦA MÌNH trong thời gian dài, vì vậy mình có thể viết nó ra ngay lập tức mà không cần suy nghĩ.

Việc thực hành cũng sẽ khiến chúng ta có cái nhìn THỰC TẾ hơn. Những gì mà chúng ta học chỉ mới nằm ở trên lý thuyết, nếu chúng ta đem những kiến thức này đi chia sẻ lại thì chúng ta có thể "lùa gà" được chứ gặp những người hiểu rõ bản chất vấn đề họ sẽ biết ngay. ----> Cần phải thực hành những gì chúng ta đã học để mọi thứ trở nên RÕ RÀNG hơn, không lý thuyết suông nữa.

Nhưng, đôi khi không phải cái gì chúng ta cũng có thể thực hành, mình sẽ chỉ cho các bạn một cách đơn giản hơn ở phần sau đó là cách "đặt câu hỏi TẠI SAO". (nhưng nếu được thì cứ dấn thân vào mà làm, mà trải nghiệm đi nhé... nếu không là bị chửi lý thuyết suông đấy)
**CHIA SẺ.**

Bước cuối cùng này mới là "mấu chốt" để kiến thức được chuyển biến từ "biết" sáng "sở hữu". Đây cũng là lý do mà mọi người thấy mình chia sẻ thường xuyên, chia sẻ liên tục hết group này đến group khác, và ngay cả trên tường nhà cá nhân nữa.

Nếu kiến thức của bạn chỉ mãi ở trong đầu bạn, thì qua bao nhiêu ngày gì đó nó sẽ trở thành trí nhớ ngắn hạn (cái này mấy bạn search nha, mình nhớ mang máng thôi) nhưng những gì mà bạn CHIA SẺ nó với người khác, bạn sẽ nhớ rất lâu.

VD:
- Mình vẫn còn nhớ như in những kiến thức về "bài toán bốc thuốc", "quy tắc lục âm", "7 trạng thái khách hàng"... đây là những kiến thức ~ 1 năm trước, từ lớp training marketing lần đầu mà mình đứng lớp mình đã nói về nó. Và tới tận bây giờ, khi nói về bài toán bốc thuốc thì mình có thể nói vanh vách từng chữ... dù mình chả có ý định học thuộc.

Chính bạn cũng có thể làm như vậy, bạn cũng có thể nhớ như in mọi thứ nếu bạn hội tụ đủ 3 yếu tố:
- Chuẩn bị kỹ càng (viết, note, ghi chép đầy đủ, review lại lần 2)
- Chia sẻ nó với người khác trên bất cứ phương tiện nào.
**MỘT KIẾN THỨC SẼ ĐƯỢC NHỚ NHƯ IN NẾU HỘI TỤ ĐỦ 6 GIÁC QUAN:**
- Nghe
- Viết
- Đọc
- Nói
- Liên tưởng
- Cảm nhận.
Bạn không tin?, hãy thử xem
----------
Kết thúc phần công thức học. Có thể nói đây chỉ là những kiến thức rất rất rất căn bản nhưng nếu bạn có thể thực hiện từ những cái căn bản này, mọi thứ sẽ trở nên rất dễ dàng.

(Nguồn: leo minh)

06/05/2020

Trong xã hội cạnh tranh khốc liệt, nhân tài nhiều như lá thu rụng hiện nay, một người đàn ông muốn đứng vững trong hội, không thể chỉ dựa vào sự may mắn nhất thời, mà cần phải có bản lĩnh thực sự.

Những người có nhân phẩm tốt thường được nhiều người tôn trọng và giúp đỡ, làm việc gì cũng dễ thành công. Một người đàn ông có bản lĩnh thực sự thường hội tụ 4 đặc điểm sau:

- 01: Khiên tốn nhã nhặn

Người xưa có câu: "Đất thấp thành biển, người thấp thành vua". Trong thế giới bao la rộng lớn này, trên trời có trời, trên người có người, ai biết được ai sẽ trở thành thiên hạ số một.

Con người sống ở đời, chỉ khi hạ thấp thái độ mới có thể đi lâu và đi xa, cuộc sống hạnh phúc mới bắt đầu vẫy tay chào đón bạn.

Khiêm tốn không phải là tự ti, cũng công phải là mềm yếu, vô dụng và trốn tránh mà đó là "ve sầu lột xác trong sự thức tỉnh", "trí tuệ trong sự ngu si".

Khiêm tốn là một trí tuệ lớn. Người khiêm tốn thường ít dục vọng, mà ít dục vọng sẽ giữ được mình cương trực, không quan tâm thiệt hơn.

Khiêm tốn còn là triết lý để thành việc lớn. Nếu một người lúc nào cũng khoe khoang quá độ, rêu rao khắp nơi, chỉ khiến người khác xa lánh và ghét bỏ.

Những người đàn ông càng không có bản lĩnh sẽ càng kiêu ngạo, luôn nghĩ mình cái gì cũng biết, cái gì cũng làm được. Còn một người đàn ông thực sự có bản lĩnh sẽ biết thế giới rộng lớn như thế nào, luôn khiêm tốn trước người khác, làm việc cũng rất nhún nhường, không bảo thủ, luôn không ngừng học hỏi để nâng cao bản thân.

Người xưa có câu: "Hạt mạch chín tự biết cúi mình".

Một người đàn ông hay bộc lộ tài năng sẽ ngày càng tự cao tự đại, hay lên mặt nạt người, coi trời bằng vung nên rất dễ phạm phải những sai lầm chí mạng, dễ khiến người khác có suy nghĩ cảnh giác, ghét bỏ và thậm chí là "hủy diệt". Dù huy hoàng trong phút chốc nhưng ắt sẽ gặp họa lâu dài.

Còn một người đàn ông có bản lĩnh thực sự luôn biết cách giấu tài, khiêm tốn học hỏi người khác, luôn giữ đầu óc tỉnh táo và bình tĩnh, luôn nhận được sự giúp đỡ và ủng hộ của người khác ở mức độ cao nhất, mỗi bước đi một dấu chân, tiến tới thành công một cách vững vàng.

Trong xã hội, những người đàn ông có bản lĩnh thực sự luôn tồn tại một cách thầm lặng, họ thích lắng nghe, hay tư duy và không phát biểu suy nghĩ của mình một cách tùy tiện.

Dù là nói chuyện bình thường, cũng luôn biết chừng mực và điểm dừng, không bao giờ áp bức đối phương đến đường cùng, luôn để lại đường lui cho người khác và biết đặt mình vào vị trí của họ, không nói cạn lời, không khiến người khác khó xử hoặc mất mặt.

Người quân tử thường thản nhiên thư thái, kẻ tiểu nhân thấp thỏm lo âu. Những người đàn ông thực sự có bản lĩnh luôn có tấm lòng rộng mở, có tầm nhìn riêng của mình, đối nhân khiêm tốn, hành sự vững vàng. Tác phong suy nghĩ thầm lặng, không tranh chấp với người với đời.

- 02: Chín chắn vững vàng, tính cách điềm đạm

Có người nói rằng: "Bản chất của mọi đau khổ là sự phẫn nộ đối với sự vô dụng của bản thân".

Một người trong lòng mạnh mẽ sẽ không bị ảnh hưởng bởi thế giới bên ngoài, đánh mất bản thân và lý trí. Đứng trước khó khăn, vấn đề đầu tiên mà họ nghĩ tới là làm thế nào để giải quyết chứ không phải tức giận và trách mắng người khác.

Một người đàn ông có bản lĩnh sẽ không đổ lỗi cho mọi người và mọi thứ xung quanh. Thay vào đó, họ chỉ biết tìm nguyên nhân từ chính mình và tự nhủ một lời thề rằng "lần sau sẽ làm tốt hơn".

Đỗ Nguyệt Sanh đã từng nói: "Người đứng đầu có bản lĩnh, không nóng nảy; Người đứng cuối không bản lĩnh, hay nóng nảy".

Trong thực tế, nếu như tỉ mỉ quan sát, bạn sẽ phát hiện ra rằng những người đàn ông càng có bản lĩnh sẽ càng khiêm tốn lễ độ và không nóng nảy, còn những người đàn ông càng không có bản lĩnh sẽ càng cục xúc và dễ nổi nóng.

Đàn ông càng có bản lĩnh, tố chất và tu vi càng cao. Dù phải chịu bao nhiêu uất ức, khó khăn họ vẫn đều kìm nén được cảm xúc, quyết không mang về nhà. Không phải họ không biết tức giận, mà họ sẽ không nổi nóng với người mình yêu thương.

Một người đàn ông có bản lĩnh thực sự không bao giờ nổi nóng trong nhà, thay vào đó họ luôn điềm đạm và biết cách kiểm soát cảm xúc. Nhưng ở bên ngoài họ chắc chắn là một kẻ mạnh.

Ngược lại, những người đàn ông càng không có bản lĩnh càng chỉ luôn nghĩ đến việc tranh cao thấp trong gia đình, do vậy mới nổi nóng, sai bảo và chỉ tay năm ngón với người mà mình yêu thương.

Đàn ông có bản lĩnh, họ luôn biết cách kiểm soát cảm xúc của mình, làm việc chắc chắn và yên ổn trước bổn phận.

Khi đối mặt với công việc và những chuyện vụn vặt trong cuộc sống, họ thường rất điềm tĩnh, nhìn nhận vấn đề một cách lý tính và luôn giải quyết được vấn đề một cách suôn sẻ.

Hơn nữa, họ làm việc cũng rất đáng tin, sẽ không đảo lộn kế hoạch chỉ vì những nhân tố vụn vặt bên ngoài. Ngược lại những người hay thấp thỏm lo âu thường dễ bị chấn động trước những chuyện nhỏ, rất bất lợi khi làm việc lớn.

Những người đàn ông có tính cách điềm đạm, luôn là những người có tầm nhìn xa trộng rộng, trình độ nhận thức cao, mọi việc mà họ làm đều là những việc có ý nghĩa, họ không có thời gian và tâm tư để tính toán những chuyện cỏn con.

Chỉ có những người đàn ông không có bản lĩnh, tầm nhìn hạn hẹp mới luôn đau đáu vào những chuyện vặt vãnh, tính tình nóng nảy, không muốn quan tâm tới những thứ lớn hơn, chỉ cam tâm tình nguyện làm con ếch ngồi dưới đáy giếng.

- 03: Có thành tín, nói lời giữ lời

Khổng Tử có câu: "Nhân nhi vô tín, bất tri kì khả dã", ý chỉ người mà không biết giữ chữ tín, sẽ không thể thành người được.

Con người sống ở đời phải coi thành tín làm trọng. "THÀNH" để tu thân, "TÍN" để lập nghiệp. Làm người phải thiết thực, nói lời phải chân thực và làm việc phải thành tín.

Dù nghèo cũng không được dối lừa người khác, đánh mất chữ tín. Tiền có thể cố gắng kiếm được nhưng thành tín một khi đã mất sẽ không bao giờ lấy lại được.

Không giữ chữ tín có thể được lợi trước mắt nhưng chắc chắn sẽ không được lợi lâu dài.

Không "THÀNH" tất bại, không "TÍN" tất gặp họa. Thắng nhỏ nhờ trí tuệ, thắng lớn nhờ đạo đức. Thành tín là bản mặt của một người đàn ông trưởng thành, muốn có chỗ đứng trong xã hội, nhất định phải thành tín và nói lời giữ lời.

Một người đàn ông thực sự có bản lĩnh sẽ không bao giờ thất hứa, những chuyện đã hứa với người khác nhất định sẽ làm được, nợ tiền người khác nhất định sẽ nhanh chóng trả lại. Không lừa gạt, nói lời giữ lời, giữ chữ tín và trọng chữ tín.

- 04: Có nhân phẩm tốt

Con người sống trên đời, tiền tài không phải là số một, danh lợi không phải là số một, quyền thế cũng không phải là số một mà nhân phẩm mới là số một.

Muốn được người khác tín nhiệm phải có nhân phẩm tốt. Chỉ những người có nhân phẩm, đạo đức tốt mới được nhiều người tín nhiệm. Những người nhân phẩm kém, thất hứa, chỉ màng danh lợi chỉ khiến người khác ghét bỏ.

Nhân phẩm là con át chủ bài, còn hành vi là thể diện, nếu cả hai thứ đều tốt thì cuộc đời mới có nhiều cơ hội. Những người có nhân phẩm chân chính, giữ chữ tín mới có được nhiều thu hoạch thực sự. Nói lời giữ lời mới có được sự tín nhiệm của người khác.

Con người có thể mất tiền nhưng không được mất lương tâm. Có thể không có tiền, nhưng không được không có nhân phẩm. Những người có nhân phẩm có lương tâm sẽ không bị ai bắt nạt và bỏ rơi.

Sống phải biết bổn phận, làm việc phải vững vàng thì mới được người khác tôn trọng, mới có thể đứng vững trong xã hội. Tiền bạc cướp được chẳng hay ho gì, lợi ích có được từ việc bất chấp thủ đoạn cũng chẳng vẻ vang gì.

Cần phải hiểu rằng, con người không thể may mắn mãi, như hoa cũng có lúc phải tàn. Khiêm tốn là phẩm chất tốt, nhân phẩm là quan trọng nhất.

Một người đàn ông có bản lĩnh thực sự, họ luôn hiểu rằng làm gì cũng phải đúng với lương tâm của mình, không hại người, không kiếm tiền bất lương.

Dù nghèo dù khó cũng không bao giờ lừa gạt người khác. Hết tiền có thể kiếm, nhưng nếu mất nhân phẩm coi như toang. Nhân phẩm là gốc, là danh thiếp đồng hành cả đời với bạn.

Đàn ông sống mà không có nguyên tắc, dù có thể kiếm được chút tiền nhờ mánh khôn vặt nhưng sẽ không được lâu dài.

Còn người đàn ông có bản lĩnh thực sự, họ không bao giờ lệch lạc tâm tư. Làm việc có giới hạn và không làm những việc không nên làm. Bởi thứ mà họ hướng đến là tương lai lâu dài chứ không phải là lợi ích trước mắt.

Những người đàn ông có bản lĩnh thực sự luôn làm việc chắc chắn, không giả dối, không lừa gạt. Chân thành đối xử với người với đời.

Thực ra cuộc đời của mỗi chúng ta chỉ có 4 chữ "làm người, làm việc". Học được cách làm người rồi, làm việc sẽ đơn giản hơn rất nhiều.

Những người đàn ông có bản lĩnh thực sự, luôn là những người có thành tín, có trách nhiệm, tính cách điềm đạm, khiêm tốn trước mọi người và có nhân phẩm tốt.

Những người đàn ông như vậy, dù hiện tại chưa tốt, chưa vẻ vang, nhưng sẽ có một ngày, khi thời cơ chín muồi, họ ắt sẽ tự gây dựng được giang sơn riêng bằng chính đôi tay của mình.

(Ngọc Thủy -Trí Thức Trẻ)

01/01/2020

Thông tin đến mọi người 🤗

Photos from Gối Lá Đinh Lăng Bảo Anh Huy's post 23/12/2019

Thời trang thời bão... giá.

19/12/2019

😍😍😍

06/12/2019

Người phụ nữ hỏi lão già: “Ông bán số trứng này giá bao nhiêu?”

Lão bán trứng trả lời: “3.000₫ một quả, thưa bà.”

Người phụ nữ liền nói: “6 quả 12.000₫, không bán tôi mua chỗ khác.”

Lão bán trứng nói: “Cứ mua với cái giá mà bà muốn. Có thể đây là khởi đầu tốt, bởi từ sáng tới giờ tôi vẫn chưa bán được quả nào.”

Người phụ nữ lấy những quả trứng và rời đi, lòng thầm đắc thắng.

Bà ta ngồi trên chiếc ô tô ưa thích của mình, tới một nhà hàng sang trọng để dùng bữa với bạn bè. Ở đó, bà và người bạn gọi bất cứ món ăn nào họ thích. Sau đó, bà ra quầy thanh toán. Hóa đơn trị giá 1.950.000₫ trả tới 2 triệu và còn dặn người chủ nhà hàng không cần thối lại.

Tình huống này xem ra khá quen thuộc với người chủ cửa hàng, nhưng thật quá nhẫn tâm với ông già nghèo khổ bán trứng gà kia.

Vấn đề mấu chốt ở đây là: Tại sao chúng ta cứ phải tỏ ra quyền lực với những người nghèo khó? Và tại sao chúng ta luôn hào phóng với những người thậm chí không cần đến sự hào phóng của chúng ta?

Có lần tôi đọc được ở đâu đó một câu chuyện:

“Bố tôi có thói quen mua những thứ đồ nho nhỏ với giá cao từ những người nghèo khó, mặc dù ông không hề cần đến. Thỉnh thoảng ông thậm chí còn trả thêm tiền cho chúng. Tôi bắt đầu để tâm đến hành động này và hỏi bố tại sao lại làm như vậy? Bố tôi bèn nói: “Đó là quỹ từ thiện được bao bọc bởi phẩm giá, con yêu ạ.”

Tôi biết hầu hết mọi người sẽ không chia sẻ thông điệp này, nhưng nếu bạn nghĩ rằng mọi người cần biết đến nó, vậy hãy lan tỏa nó.

* Shared by: Đọc và Đi

04/12/2019

TÂM TA Ở ĐÂU, SỰ NGHIỆP TA Ở ĐÓ

Nguyên tắc 1: Xuất sắc không đến với người nhàn hạ; tập thể không nuôi những kẻ lười.

Nguyên tắc 2: Vào một đơn vị làm việc, đừng chỉ chăm chăm vào việc kiếm tiền, trước tiên hãy học và cống hiến sao cho mình đáng tiền.

Nguyên tắc 3: Không có ngành nào là dễ kiếm tiền cả.

Nguyên tắc 4: Làm việc, không có nơi nào là thuận lợi cả, ức chế bực dọc là chuyện bình thường.

Nguyên tắc 5: Không kiếm được tiền, thì kiếm được kiến thức.
Không kiếm được kiến thức thì kiếm được kinh nghiệm.
Không kiếm được kinh nghiệm, thì kiếm được trải nghiệm.
Khi kiếm được những thứ trên rồi, thì không sợ không kiếm được tiền.

Nguyên tắc 6: Chỉ khi thay đổi thái độ của bản thân, ta mới có thể thay đổi được chỗ đứng của mình trong xã hội. Chỉ khi thay đổi thái độ làm việc của bản thân, ta mới có được vị trí cao trong nghề nghiệp.

Nguyên tắc 7: Nguyên nhân khiến con người ta cảm thấy mơ hồ chỉ có một. Đó chính là trong những năm tháng mà đáng ra ta nên phấn đấu, nên làm việc chăm chỉ thì ta lại nghĩ quá nhiều, nhưng lại làm quá ít. Và luôn nhớ: "Làm việc bằng cái tâm!"

Người ta đều nói tuổi trẻ chính là vốn quý, tôi muốn bổ sung thêm là: chỉ khi phấn đấu, vốn liếng của bạn mới có giá trị; chỉ khi liều mạng, tuổi trẻ của bạn mới đáng để tự hào.

Mở miệng ra đã nhắc đến khó khăn, sự trưởng thành đã cách bạn quá xa rồi.

Mới bỏ ra chút công sức đã nghĩ đến việc báo đáp, cơ hội đã cách bạn quá xa rồi.

Vừa bắt tay vào làm đã nghĩ đến lợi ích cá nhân, trái ngọt đã cách bạn quá xa rồi.

Mới có chút khởi sắc đã đòi hỏi điều kiện, tương lai đã cách bạn quá xa rồi.

Vừa mới hợp tác đã nghĩ cách sao cho mình không chịu thiệt, sự nghiệp đã cách bạn quá xa rồi.

Hãy luôn tập trung vào đích đến!

Nguồn: Sưu tầm
Ảnh: Sưu tầm Internet

24/11/2019

😂😂😂

18/11/2019

NHỮNG ĐIỀU TÔI HỌC ĐƯỢC VỀ CÔNG VIỆC, QUẢN LÝ VÀ LÃNH ĐẠO QUA CÁC SẾP CŨ

May mắn trong đời mình là được làm việc với nhiều sếp giỏi. Quan trọng nhất trong giai đoạn đầu của sự nghiệp là làm việc với ai. Mình có mấy sếp mà mỗi lão đều góp phần làm mình trưởng thành lên rất nhiều. Mình có mấy bài học được các sếp dạy mà nhớ mãi.

1. Bài học đầu tiên là về sự hoàn hảo trong công việc.

Lão sếp đầu tiên bảo mình thế này: “mày làm bất cứ cái gì cũng phải tự hào về nó. Trước khi mày trình tao, mày hãy tự hỏi mình xem mày đã thật sự tự hào về nó chưa, đã sung sướng vì nó chưa?”. Lão còn dặn “Còn khi nào mày chưa trăn trở, mất ngủ, vật vã vì sản phẩm của mình thì đừng đưa tao. Có thể sản phẩm của mày vẫn chưa đúng ý tao, nhưng mày phải dám khẳng định là mày đã toàn tâm toàn ý với nó”.

Hồi đầu mình căm lão lắm vì có mỗi bản báo cáo, lão bắt mình sửa đi sửa lại hàng chục lần, từ dấu chấm, dấu phẩy, đến câu từ, cân nhắc xem viết thế đã đúng ý chưa, hay cần phải chỉnh lại. Mình từng phát điên lên, cãi lộn với lão. Nhưng lão kệ, cứ bắt làm. Đến lúc xong báo cáo, đúng là mình tự hào thật, mất mấy ngày ngắm nghía và tự sướng với sản phẩm đầu tay ấy.

Từ đó trở đi, mình rất ghét sự “tầm phào” trong cách làm việc. Mình luôn bảo nhân viên của mình thế này: Em làm sai cũng được, nhưng em phải cực kỳ nghiêm túc trong việc em làm. Đừng bao giờ lôi thôi. Việc đó sẽ tạo thành thói quen rất tốt cho sự nghiệp của mình, còn nếu em tầm phào và dễ dãi trong công việc thì sẽ không bao giờ thành công được. Và mình cũng hay hỏi nhân viên: “em đã mất ngủ vì công việc này chưa. Em đã trăn trở vì nó chưa? Nếu em chưa, thì em nên làm lại.”

2. Bài học thứ hai: Có đáng phải làm điều ấy không?

Một sếp khác dạy mình: mỗi khi em định làm gì có tính tranh cãi, hoặc là phạm pháp, hoặc chỉ là đua tranh thi đấu với kẻ khác, hoặc quá mất nguồn lực, em hãy nghĩ là làm điều ấy có thực sự đáng không? Có nhất thiết phải như thế không?

Ví dụ, có cần phải thi gan trong một thương vụ M&A để trở thành kẻ chiến thắng không? Hay buông bỏ có khi lại nhẹ đầu và làm được chuyện khác. Hay mỗi khi chuẩn bị tranh luận với bạn bè, đồng nghiệp để hơn thua, ta cần phải nghĩ tỏ ra thông minh hơn kẻ khác trong một cuộc tranh luận để làm gì? Làm một việc mà kiếm được chút tiền nhưng đủ thứ vấn đề thì có bõ công mà làm ko?

Nghe lời lão, bao nhiêu lần mình nhịn và bỏ qua những cuộc ganh đua hoặc làm ăn không cần thiết. Mỗi lần định choảng nhau hoặc điên máu, mình lại ngồi và nghĩ: “có nhất thiết và đáng phải làm không?”. Nếu đã phải làm thì phải làm đến cùng, còn nếu bỏ qua được thì mình bỏ qua luôn.

3. Bài học thứ 3: Đã làm sếp thì đừng hơn thua, chắc lép vặt vãnh với nhân viên.

Sếp cũ mình hay bảo: “Làm anh khó lắm. Phải đâu chuyện đùa.” (Trích dẫn bài thơ: “Làm Anh khó lắm”) Muốn được gọi là anh/chị, được coi là sếp, được trao cái quyền bảo vệ và lãnh đạo người khác, thì đừng lúc nào cũng giận hờn, chắc lép, bắt bẻ nhân viên những cái vặt vãnh, và hãy bao dung hơn với những sai lầm của nhân viên. Đừng vì mình là sếp mà bắt ne bắt nẹt anh em. Đã thế thì đừng làm “sếp”, làm “anh” nữa.

Lão sếp cũ của mình đi đâu cũng không bao giờ để nhân viên hầu. Đi chơi toàn lão tự lái xe đưa đi, rồi tự bỏ tiền trả cho nhân viên, nhiều lúc làm mình phát ngượng. Lão cũng rất ít khi để tâm đến những tiểu tiết vặt vãnh về ứng xử mà nhiều lúc mình cũng không để ý và dễ làm cấp trên phật ý. Thế nên lão rất được lòng hội cộng sự và mình chưa thấy ai kêu lão không sòng phẳng và đàng hoàng bao giờ.

Mình học được rằng: đừng bắt cấp dưới phải chạy theo mình nhiều, đừng xét nét quá làm mọi người dưới mình mệt mỏi vì những chuyện không cần thiết ví dụ như tung hô, nịnh bợ. Tất nhiên luôn có một ranh giới giữa sự cầu kỳ phù phiếm và sự nghiêm túc tôn trọng tối thiểu. Khi đi công tác, không bao giờ mình bắt nhân viên của mình phải mang hộ mình cái này cái kia. Mình vẫn bảo hội ấy: “Ở văn phòng thì em là nhân viên của anh, nhưng đi ra ngoài đường, hết giờ làm việc thì anh em mình bình đẳng. Ngoại trừ công việc, em không phải hầu hay chạy theo anh bất cứ cái gì hết.”

4. Bài học thứ 4: Đừng bao giờ tỏ ra mình là kẻ thông minh nhất trong tổ chức

Mình từng dự rất nhiều cuộc họp mà tổng giám đốc hoặc chủ tịch, ngồi nói thao thao bất tuyệt, chiếm diễn đàn từ đầu đến cuối buổi. Có lãnh đạo chưa nghe hết bản trình bày của nhân viên thì mặt đã nhăn như bị và cau có làm nhân viên vừa nói vừa phải đoán ý liệu mình trình bày thế có đúng ý lão không. Thế là đám nhân viên “chán chả buồn nói hay làm, kệ sếp muốn thế nào gì thì em làm thế ấy” vì “tụt mẹ nó “mood” rồi (cảm hứng làm việc).” Sau đó, các vị đó lại bảo mình: “tại sao anh không có nhân viên giỏi, em ạ” hoặc “nhân viên của chị nó chả ra gì”. Mình im lặng nghĩ bụng: ông nói lắm thế, lúc nào cũng vỗ ngực mình giỏi và chê bai nhân viên thì chả ai muốn làm với ông cả.

Sẽ chả có nhân viên nào muốn làm việc với một sếp mà lúc nào mình cũng cảm thấy thua kém và không thể đóng góp gì hơn được. Chỉ có sếp “ngu” mới trở thành kẻ thông minh nhất. Nhân viên sẽ luôn cảm thấy thấp kém, mặc cảm nếu nói cái đếch gì sếp cũng hơn và có thể bẻ lại.

5. Bài học thứ 5: Hãy yêu mình, hãy trao quyền và đừng làm việc mà người khác làm được.

Hồi mình mới tập tọng làm quản lý, ông già mình luôn bảo: “Này, tôi thấy anh/chị làm quản lý mà sao cứ đầu tắt mặt tối suốt thế thì lãnh đạo kiểu gì, làm sếp kiểu gì. Thế thì anh đi làm thuê đi, sao phải khổ thế”.

Mình toàn cãi ông già là “tại con nhiều việc lắm”. Ông bảo: “anh cứ buông ra xem nào. Có đến mức bận thế không hay cái gì anh chị cũng vơ vào. Hồi tôi làm quản lý thì thì không bao giờ có chuyện tôi ngồi thâu đêm suốt sáng ở văn phòng nếu đã xong việc. Tôi cứ đi về nhà với các anh, ông sếp nào muốn làm thêm thì cứ việc, không phải tôi.”

Sau này vỡ mặt ra quá nhiều lần, mình nhận ra rằng, nếu mình không biết sống cho mình, làm việc cho hiệu quả, giao quyền và chọn những việc quan trọng để làm thay vì ôm đồm thì mình hại cả mình, lẫn hại cả nhân viên mình. Cả nhân viên và sếp lúc nào cũng mệt mỏi và ghét nhau.

Thay vì những lúc đày đoạ nhau như thế, mình đi tập gym, đánh golf, đọc sách, và tha cho hội nhân viên của mình bởi những đòi hỏi mà ngày hôm sau họ làm cũng được. Mình có sức khoẻ, tinh thần thoải mái, nhân viên của mình có thời gian cho chính họ và sẽ hiệu quả hơn rất nhiều.

“Kẻ nào không yêu và trân trọng chính mình thì đừng nghĩ là kẻ đó yêu được công ty và trân trọng nhân viên mình.”

(Bài viết theo đơn đặt hàng từ ban nhân sự của EQuest Education yêu cầu có một buổi đào tạo các lãnh đạo mới được bổ nhiệm. Ảnh lấy trên mạng).

15/11/2019

Siêu khuyến mãi... 🤣🤣🤣

Photos from Gối Lá Đinh Lăng Bảo Anh Huy's post 13/11/2019

🌸🌸BALI IN ĐÀ LẠT🌸🌸

Hổng cần sang Bali xa xôi nữa đâu nha :))

Sau bao ngày dần hoàn thiện “Khu check in sống ảo mới nhất -hot nhất Đà Lạt DALALAND chính thức mở cửa vào ngày 14/11/2019

🍀🍀🍀 Khu phức hợp coffee - check in - Homstay Dalaland

👉🏻👉🏻👉🏻 Hướng dẫn đi : Từ Đà lạt các bạn đi hết đường Hoàng Văn Thụ sau đó chạy vào hướng đi Làng Hoa Vạn Thành rồi đi thẳng về hướng về Tà Nung. Đến ngã 3 Uỷ Ban Tà Nung các bạn rẽ trái chạy 1km là đến nhé .

Địa chỉ : Tổ 20 ấp 4 Xã Tà Nung, Tp Dalat
( trước Cafe Mê Linh 300m )

Nguồn : Dalaland

Want your school to be the top-listed School/college in Can Tho?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Website

Address


D13 Khu Thương Mại Thốt Nốt
Can Tho