5 BÀI HỌC QUAN TRỌNG CỦA ĐỜI NGƯỜI
Bài số 1: Bài học về sự tự giác
Xưa thật là xưa, có một ông Vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một tảng đá lớn nằm chắn ngang đường đi. Xong, ông nấp vào một bụi cây gần đấy và theo dõi.
Lần lượt ông ta thấy, những thương nhân giàu có đi qua, rồi đến những cận thần của ông đi qua, nhưng không ai có ý định xê dịch tảng đá sang bên nhường chỗ cho lối đi cả, họ chỉ lẩm nhẩm đổ lỗi cho nhà Vua vì đã không cho người giữ sạch sẽ con đường. Một lúc sau, nhà Vua nhìn thấy một người nông dân đi tới với một xe rau cồng kềnh nặng trĩu. Nhìn thấy tảng đá, người nông dân liền ngừng xe và nhảy xuống đất, cố hết sức mình ông ta đã đẩy được tảng đá sang bên kia vệ đường. Vừa làm ông ta vừa lẩm bẩm: "Thật không may nếu có ai đó không thấy mày và vấp phải, chắc là sẽ đau lắm đây". Xong đâu đấy, người nông dân quay trở lại xe để tiếp tục đi tiếp, thì bỗng nhìn thấy một bao tiền to đùng đặt ngay chỗ mà ông đã di chuyển tảng đá. Đó là một một món quà của Đức Vua cho người nào dịch chuyển được tảng đá.
Câu chuyện của người nông dân này đã giúp chúng ta nhận ra một điều quý giá mà rất nhiều người trong chúng ta không bao giờ nhận thấy: Vật cản đôi khi cũng có thể là một cơ hội tốt.
Bài số 2: Bài học về sự quan tâm
Trong tháng thứ 2 của khoá học y tá, vị giáo sư của chúng tôi đã cho chúng tôi một câu hỏi hết sức bất ngờ trong bài thi vấn đáp...
Tôi đã lướt qua hầu hết các câu hỏi trong bài thi, và ngạc nhiên dừng lại ở câu hỏi cuối cùng: "Hãy cho biết tên người phụ nữ quét dọn trường học của chúng ta?". Một câu hỏi không có trong chuyên môn, chắc đây chỉ là một câu hỏi đùa thôi. Tôi đã nghĩ vậy!
Thật ra, tôi đã nhìn thấy người phụ nữ đó vài lần. Cô ấy cao, tóc sẫm màu và khoảng chừng 50 tuổi nhưng làm sao mà tôi có thể biết được tên cô ta cơ chứ? Tôi đã kết thúc bài làm của mình với câu cuối cùng bị bỏ trống.
Cuối giờ kiểm tra, một sinh viên đã hỏi vị giáo sư rằng: "Liệu ông có tính điểm cho câu hỏi cuối cùng kia không?", ông ta trả lời: "Chắc chắn rồi", rồi ông nói tiếp: "Trong công việc, các em sẽ gặp rất nhiều người, tất cả họ đều quan trọng, họ xứng đáng được nhận sự quan tâm của các em, dù chỉ là một nụ cười hay một câu chào".
Tôi đã không bao giờ quên bài học đó trên mỗi bước đường đời của mình sau này, và tôi cũng không bao giờ quên tên của người phụ nữ đó, cô Dorothy.
Bài số 3: Bài học về sự giúp đỡ
Trong một đêm mưa bão bất thường trên đường phố Alabama vắng vẻ, lúc đó đã 11h30 khuya, có một bà lão da đen vẫn cứ mặc cho những ngọn roi mưa quất liên hồi vào mặt, cố hết sức vẫy vẫy cánh tay để xin đi nhờ xe.
Một chiếc xe chạy vút qua, rồi thêm một chiếc xe nữa, không ai để ý đến cánh tay dường như đã tê cứng vì lạnh cóng. Mặc dù vậy, bà lão vẫn hy vọng và vẫy chiếc xe kế tiếp. Một chàng trai da trắng đã cho bà lên xe. (Mặc cho cuộc xung đột sắc tộc 1960). Bà lão trông có vẻ rất vội vã, nhưng cũng không quên cám ơn và ghi lại địa chỉ của chàng trai.
Bảy ngày trôi qua, cánh cửa nhà chàng trai tốt bụng vang lên tiếng gõ cửa. Chàng trai ngạc nhiên hết sức khi thấy một cái tivi khổng lồ ngay trước cửa nhà mình. Một lá thư được đính kèm, trong đó viết: "Cảm ơn cháu vì đã cho bà đi nhờ xe vào cái đêm mưa hôm ấy. Cơn mưa không những đã làm ướt sũng quần áo mà nó còn làm lạnh buốt trái tim và tinh thần của bà nữa. Rồi thì lúc đó cháu đã xuất hiện như một thiên thần. Nhờ có cháu, bà đã được gặp người chồng tội nghiệp của mình trước khi ông ấy trút hơi thở cuối cùng. Một lần nữa bà muốn cảm ơn cháu đã không nề hà khi giúp đỡ bà."
Cuối thư là dòng chữ: "Chân thành – Bà Nat King Cole".
Bài số 4: Bài học về lòng biết ơn
Vào cái thời khi mà món kem nước hoa quả còn rất rẻ tiền, có một câu chuyện về cậu bé 10 tuổi thế này:
Ngày nọ, Jim – tên của cậu bé – sau một hồi đi qua đi lại, ngó nghiêng vào cửa hàng giải khát đông nhất nhì thành phố, nơi có món kem nước hoa quả mà cậu rất thích, mạnh dạng tiến lại gần cái cửa, đẩy nhẹ và bước vào. Chọn một bàn trống, cậu nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và đợi người phục vụ đến.
Chỉ vài phút sau, một người nữ phục vụ tiến lại gần Jim và đặt trước mặt cậu một ly nước lọc. Ngước nhìn cô phục vụ, cậu bé hỏi: "Cho cháu hỏi bao nhiêu tiền một đĩa kem nước hoa quả ạ?". "50 xu", cô phục vụ trả lời. Nghe vậy, Jim liền móc trong túi quần ra một số đồng xu lẻ, nhẩm tính một hồi, cậu hỏi tiếp: "Thế bao nhiêu tiền một đĩa kem bình thường ạ?". "35 xu", người phục vụ vẫn kiên nhẫn trả lời cậu bé mặc dù lúc đó khách vào cửa hàng đã rất đông và đang đợi cô. Cuối cùng, người nữ phục vụ cũng mang đến cho Jim món kem mà cậu yêu cầu, và sang phục vụ những bàn khác. Cậu bé ăn xong kem, để lại tiền trên bàn và ra về.
Khi người phục vụ quay trở lại để dọn bàn, cô ấy đã bật khóc khi nhìn thấy 2 đồng kẽm (1 đồng bằng 5 xu) và 5 đồng xu lẻ được đặt ngay ngắn trên bàn, bên cạnh 35 xu trả cho đĩa kem mà Jim đã gọi – Jim đã không thể có món kem nước hoa quả mà cậu ấy thích bởi vì cậu ấy chỉ có đủ tiền để trả cho một đĩa kem bình thường và một ít tiền boa cho cô.
Bài Học Số 5: Bài Học Về Sự Hy Sinh
Đã lâu lắm rồi, nhiều năm đã trôi qua, khi tôi còn là tình nguyện viên tại một bệnh viện, tôi có biết một cô gái nhỏ tên Liz – cô ấy đang mắc phải một căn bệnh rất hiểm nghèo.
Cơ hội sống sót duy nhất của cô là được thay máu từ người anh trai 5 tuổi của mình, người đã vượt qua được cơn bạo bệnh tương tự một cách lạ thường nhờ những kháng thể đặc biệt trong cơ thể. Bác sĩ đã trao đổi và giải thích điều này với cậu bé trước khi yêu cầu cậu đồng ý cho cô em gái những giọt máu của mình. Lúc ấy, tôi đã nhìn thấy sự lưỡng lự thoáng qua trên khuôn mặt bé nhỏ kia. Cuối cùng, với một hơi thở thật sâu và dứt khoát cậu bé đã trả lời rằng: "Cháu đồng ý làm điều đó để cứu em cháu".
Nằm trên chiếc giường kế bên em gái để thuận tiện hơn cho việc truyền máu, cậu bé liếc nhìn em gái và đôi mắt ngời lên niềm vui khi thấy đôi má cô bé hồng lên theo từng giọt máu được chuyền sang từ người cậu. Nhưng rồi, khuôn mặt cậu bỗng trở nên tái xanh đầy lo lắng, cậu bé ngước nhìn vị bác sĩ và hỏi với một giọng run run: "Cháu sẽ chết bây giờ phải không bác sĩ?" Thì ra, cậu bé non nớt của chúng ta đã nghĩ rằng: cậu ta sẽ cho cô em gái tất cả máu trong người mình để cứu cô ấy và rồi cậu sẽ chết thay cô.
Bạn thấy không, sau tất cả những hiểu lầm và hành động của mình, cậu bé đã có tất cả nhờ đức hy sinh... Cuộc sống có câu: "Hãy cho đi thứ bạn có, rồi bạn sẽ được đền bù xứng đáng".
__
Sưu tầm
Dam Doi Education
Education is the most powerful weapon which you can use to change the world
Nhắc đến Cà Mau, người ta nghĩ ngay đến kênh rạch, những dòng sông uốn lượn thay cho con đường; Những xuồng, ghe, tắc ráng… thay cho xe máy...
THẾ GIAN NÀY CÁI GÌ QUÝ GIÁ NHẤT?
Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.
Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.Phật dừng lại, hỏi nhện:
"Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?"
Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: "Thế gian cái gì quý giá nhất?" Nhện suy ngẫm, rồi đáp: "Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!". Phật gật đầu, đi khỏi.
Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: "Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?"
Nhện nói: "Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là "không có được" và "đã mất đi" ạ!" Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi."
Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua.
Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau. Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: "Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?"
Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: "Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi." Phật nói: "Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!"
Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển. Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.
Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?"
Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?". Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.
Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.
Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp. Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: "Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi." Nói đoạn rút gươm tự sát.
Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi. Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?"
Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"
Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm...
Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người. Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có "duyên" là đủ. Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng. Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.
-st-
SỰ LẠC QUAN
Xưa có một người đàn ông nghèo sống cùng vợ, năm đứa con trai và con dâu trong một gian nhà gỗ chật hẹp, vừa ẩm thấp vừa cũ kỹ. Cuộc sống thiếu thốn trăm bề khiến ông chán nản. Một hôm, ông quyết định đi tìm nhà hiền triết để mong giúp đỡ.
Ông nói với nhà hiền triết:
– Cả nhà chúng tôi đông người mà phải sống chung trong một gian nhà gỗ nhỏ bé, rất chật chội, cả ngày cãi vã không đứt. Cuộc sống như thế khác nào địa ngục. Tôi thật không còn muốn sống tiếp nữa!
Nhà hiền triết hỏi trong nhà ông có những gì. Ông ta đáp, nhà mình chỉ có một con bò, con dê núi và đàn gà.
Nhà hiền triết liền bảo:
– Ông chỉ cần làm theo cách của tôi, mọi thứ sẽ ổn thỏa cả thôi.
Thì ra nhà hiền triết bảo ông ta về nhà rồi cho bò, dê và đàn gà vào sống chung. Có như thế ông ta mới thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn. Người đàn ông nghe xong rất ngạc nhiên, nhưng ông vẫn đồng ý làm theo.
Chỉ vài hôm sau, người đàn ông này lại chạy đến tìm nhà hiền triết và khổ sở than rằng:
– Ông bày cho tôi cách quỷ quái gì vậy? Mọi chuyện không những không tốt lên mà chỉ thảm hại hơn thôi. Bây giờ nhà tôi thực sự biến thành địa ngục rồi. Tôi thật không muốn sống nữa.
Nhà hiền triết cười nói với ông ta:
– Được rồi, thế ông về nhà không cho gà ở chung nữa là được thôi.
Không lâu sau, người đàn ông này lại đến tìm nhà hiền triết. Vẫn mang bộ mặt buồn thảm đó, ông ta vừa khóc vừa kể:
– Con dê núi nhai hết mọi thứ trong nhà, làm cho cuộc sống của tôi trở thành ác mộng.
Nhà hiền triết nhẹ nhàng nói:
– Cho dê ra ngoài là được.
Sau đó, ông ta lại đến kêu ca với nhà hiền triết:
– Con bò biến nhà tôi thành cái chuồng bò rồi. Người làm sao sống chung với súc vật được chứ?
Nhà hiền triết khuyên:
– Thế ông mau về nhà và cho con bò ra ngoài ở đi.
Ít hôm sau, ông nhà nghèo lại chạy đến, lần này với vẻ mặt tươi tỉnh. Ông nói với nhà hiền triết:
– Cám ơn ông đã giúp tôi tìm thấy cuộc sống ngọt ngào. Bây giờ, tất cả gia súc đều ra ngoài ở, căn nhà nhỏ bé của tôi trở nên yên tĩnh, rộng rãi và sạch sẽ rồi. Tôi vui lắm!
***
Hoàn cảnh có thể không được như ý bạn muốn và nhìn bề ngoài thì có vẻ rất tồi tệ.
Nhưng cuộc sống còn nhiều thứ kinh khủng hơn thế.
Cho nên bạn đừng quá thất vọng hay sầu não dù có bất cứ điều gì xảy ra.
Hãy lạc quan lên, bạn sẽ thấy cuộc đời thật đẹp!
-ST-
ĐÚNG CHỔ
Động cơ của một con tàu lớn bị hỏng. Những người chủ tàu đã tìm hết chuyên gia này đến chuyên gia khác nhưng không ai biết cách sửa.
Rồi họ đưa tới một ông già, người biết sửa chữa tàu thuyền từ khi còn là một đứa bé. Ông ta mang theo một túi đồ nghề và khi đến, ông lập tức bắt tay vào làm việc. Ông xem xét kỹ chiếc thuyền từ đầu đến cuối.
Hai người chủ tàu đứng đó, quan sát người đàn ông, hy vọng ông ta biết phải làm gì.
Sau khi kiểm tra mọi thứ, ông ta lấy túi đồ nghề và rút ra một cái búa nhỏ. Ông cẩn thận gõ nhẹ vào một cái gì đó. Ngay lập tức, động cơ hoạt động trở lại. Ông cất búa đi. Động cơ đã được sửa xong!
Một tuần sau, những người chủ tàu nhận được hóa đơn thanh toán giá 10.000 đô-la!
“Cái gì?”, chủ tàu thốt lên, “Ông ta hầu như chẳng phải làm gì cả!”. Họ gửi cho ông một tin nhắn, “Làm ơn cho chúng tôi xem hóa đơn chi tiết.”
Và, họ nhận lại hóa đơn ghi:
- Đập búa: 2 đô-la.
- Tìm ra nơi cần đập: 9.998 đô-la
Cá nhân Quốc rút ra bài học từ câu chuyện này: Nỗ lực là quan trọng. Nhưng biết đặt những nỗ lực của mình vào đúng chỗ, điều đó mới thực sự thay đổi cuộc sống của bạn.
Quả thật, chúng ta thường thấy rất nhiều người làm việc rất chăm chỉ, nỗ lực hết mình nhưng họ vẫn có những cuộc sống không như mong muốn. Nỗ lực là quan trong nhưng sự lựa chọn đúng còn quan trọng hơn. Nỗ lực được đặt đúng chỗ sẽ thay đổi cuộc sống của bạn.
CHỮA BỆNH TRÌ HOÃN
Một nghiên cứu mới từ Đại học Stcokholm đã xác nhận rằng sự trì hoãn không chỉ là vấn đề quản lý thời gian. Các nhà nghiên cứu tìm thấy lý do để kết luận rằng cảm tính chính là “công tắc” kích hoạt cho sự trì hoãn. Một số người cố tình để mọi việc đến phút cuối mới làm bởi vì họ nghĩ mình sẽ làm tốt hơn dưới áp lực, nhưng đến lúc đó thì mọi việc đã muộn.
Trong một bài viết trên Inc., Tiến sĩ Shatte - nhà sáng lập và Giám đốc khoa học tại meQuilibrium, một trung tâm “quản lý căng thẳng” (giúp khách hàng đánh bại stress và xây dựng khả năng phục hồi bằng cách thực hành các thói quen lành mạnh của cuộc sống), cho rằng những cảm xúc chán nản là khởi nguồn cho căn bệnh trì hoãn, được tác động bởi những suy nghĩ tiêu cực bên trong.
Tiến sĩ Shatte là một nhà nghiên cứu tại Trung tâm của Viện Brookings, một cựu giáo sư tâm lý học tại Đại học Pennsylvania và hiện đang làm việc tại Đại học Arizona ngành Y khoa. Ông phân tích diễn biến của căn bệnh trì hoãn: Thay vì đi ngay đến bàn làm việc, mở sách và đọc thì bạn lại để cảm xúc chán nản hoặc sự mệt mỏi trong suy nghĩ ngăn cản bước chân tiến về phía trước. Sau đó, bạn chọn những hoạt động mang lại cảm giác dễ chịu và thoải mái hơn như lướt Facebook, xem tivi hay nằm nghĩ, để rồi cuối cùng bạn cảm thấy tồi tệ và hối tiếc khi nhìn lại.
Tại lớp học ở meQuilibrium, Shatte dạy học viên cách suy nghĩ để chống lại căn bệnh trì hoãn. Theo Shatte, có 4 cách để bắt đầu chuyển hướng suy nghĩ của bạn từ tâm trạng đắn đo, chán chường sang hướng hoạt động có mục đích và đưa bạn trở lại đường ray, nơi mà bạn đã thiết lập trước đó. Cụ thể:
1. Tìm nguyên nhân gốc
Đầu tiên, bạn phải hiểu và xác định những gì bạn đang cố gắng vươn tới và những gì đang ngăn cản bạn. Hãy bắt đầu bằng việc tự đặt câu hỏi: Trường hợp tồi tệ nhất là gì? Đâu là nguyên nhân của vấn đề? Những cảm giác gì sẽ nảy sinh khi bạn đang cố gắng để viết dự án hoặc sắp đối mặt một cuộc trò chuyện khó khăn? Điều gì đang khiến bạn lo sợ và có thể xảy ra nếu bạn thực sự làm điều đó? Giải pháp?
Đối với hầu hết mọi người, trì hoãn là do lo lắng. Lo không thể đảm nhận hoặc làm không tốt công việc. Nhưng chỉ lo lắng mà không bắt tay vào thực hiện không phải là cách giải quyết và không thể mang lại kết quả gì.
2. Nghĩ đến phần thưởng
Trong một bài viết trên Wall Street Journal, giáo sư tâm lý học Timothy Pychyl cho rằng cách để chữa lành tâm trạng trì hoãn trước viễn cảnh phải hành động là nghĩ đến phần thưởng bạn sẽ đạt được. Đây cũng là bí quyết để bạn thoát ra vòng xoáy Facebook.
Hãy tự nói với mình rằng khi làm một việc gì đó, bất cứ điều gì để hướng đến mục tiêu đều sẽ mang lại phần thưởng về sau. Hãy nghĩ về phần thưởng như là công cụ chống lại sự trì hoãn hiệu quả.
3. Thay đổi tư duy
Cách bạn cảm nhận một tình huống sẽ quyết định cách bạn phản ứng với chúng và cuối cùng là hành động của bạn.
Nếu bạn nghĩ rằng “dự án này quá khó khăn và tôi sẽ không bao giờ có thể làm được”, cũng có nghĩa là bạn đang soi chiếc kính lúp vào những thách thức, và những khó khăn sẽ được phóng to lên, trong khi những lợi thế thì bị bỏ qua. Điều này sẽ triệt tiêu động lực của bạn. Thay vào đó hãy nghĩ: “Đây là một thử thách, nhưng tôi sẽ làm được, và phần thưởng sẽ đến ngay khi bắt đầu”.
Khi phải làm một dự án nhưng lại không biết bắt đầu ở đâu, cách tốt nhất để “đầu xuôi đuôi lọt” là tìm một phần trong dự án mà bạn biết rằng mình có thể làm tốt nhất và bắt đầu từ đó.
“Mỗi dự án, bất kể lớn hay nhỏ, đều có một điểm khởi đầu, đó là hãy bắt tay vào làm nó”, Tiến sĩ Shatte cho biết.
4. Điều chỉnh mục tiêu
Cho dù bạn đang chán nản tới mức cảm thấy không có chút hy vọng nào để vượt qua được các chướng ngại, thì vẫn có hai lý do để bạn nên cố gắng. Lý do thứ nhất: Bạn có thể thành công.
Và lý do thứ hai: Ngay cả khi không thành công thì những nỗ lực để vượt qua khó khăn cũng giúp bạn hướng về phía trước, thay vì nhìn lại đằng sau.
Thay vì đặt mục tiêu là vượt chướng ngại vật, bạn hãy hướng đến những điều mà mình được thụ hưởng khi làm việc đó. Suy nghĩ này sẽ giúp bạn giải phóng năng lượng.
Vì vậy, lần sau khi bạn muốn tìm thấy chính mình trong một nhiệm vụ quan trọng, hãy làm theo các bước: tìm hiểu gốc rễ của vấn đề, nghĩ đến phần thưởng khi hoàn thành, thay đổi tư duy và điều chỉnh lại các chướng ngại vật. Bạn sẽ thấy danh sách những việc phải làm được rút ngắn và có thể thưởng thức thời gian đang trôi chậm lại.
-st-
MỖI CÂU CHUYỆN MỘT BÀI HỌC
Chuyện về loài chim ó:
Nếu đặt một con chim ó vào trong một chiếc lồng, với kích thước khoảng 2m x 2,5m, nhưng lồng không có nóc, tức là phần trên được mở toang; con chim này sẽ vẫn hoàn toàn là một... tù nhân trong lồng đó.
Lý do: con chim ó luôn bắt đầu bay “chạy lấy đà” khoảng 3- 4m đầu tiên. Không có quãng đường để chạy, theo thói quen, chim ó không thể bay lên, và sẽ chấp nhận bị cầm tù suốt đời, trong một “nhà giam” nhỏ không có mái!
Câu chuyện con dơi:
Một con dơi thường bay ra ngoài kiếm ăn vào buổi tối. Nó là một sinh vật nhanh nhẹn, linh lợi và bay chính xác.
Tuy nhiên, nó không thể cất cánh mà lại thả người rớt xuống rồi mới bay. Nếu nó được đặt trên sàn hoặc một mặt phẳng, thì nó chỉ có thể lê bước loanh quanh một cách vô vọng, và, tất nhiên vô dụng, không thể bay đi.
Cho đến khi nó được rớt từ một độ cao nhỏ thôi là có thể tung mình bay vào không trung.
Câu chuyện về con ong nghệ:
Con ong nghệ, nếu bị thả vào một cái ly lớn không đậy nắp, cũng sẽ ở trong ly đó cho đến chết.
Nó không bao giờ nhìn thấy đường thoát ở phía trên, mà chỉ cố gắng tìm cách nào đó thoát ra qua các mặt ngang bên, hoặc qua... đáy ly.
Và câu chuyện về con người...
Trong nhiều phương diện, chúng ta cũng giống như con chim ó, con dơi và con ong nghệ. Chúng ta vật lộn với tất cả các vấn đề rắc rối và tuyệt vọng của mình, mà không bao giờ nhận ra rằng rất có thể một giải pháp ở rất gần, chỉ cần chúng ta nhìn lên cao hơn – hay nhìn hướng tới phía trước.
Nhìn ngược lại có thể khiến bạn buồn bã. Nhìn quanh có thể khiến bạn lo lắng. Hãy nhìn lên cao, và nhìn tới phía trước, để tìm thấy sự lạc quan, yêu đời và hướng đến những thành công!
SƯ TỬ VÀ BẦY SÓI
Một ngày nọ, sư tử sai báo quản lý 10 con sói và không quên phân phát thực phẩm trong ngày cho chúng.
Sau khi nhận thịt về, báo chia số thịt thành 11 phần bằng nhau, tự nó nhận một phần và chia 10 phần còn lại cho 10 con sói. Thế nhưng 10 con sói đều cảm thấy phần của mình bị ít nên hùa nhau chống lại báo.
Mặc dù một con sói đấu không lại được báo song 10 con cùng hợp sức, báo chẳng có cách nào để đối phó. Nó đành lầm lũi đi tìm sư tử xin từ chức.
Sư tử nghe xong liền đáp: Từ nay về sau, cứ nhìn ta mà học.
Ngày thứ hai, sư tử chia thịt thành 11 phần không hề bằng nhau, tự nó chọn phần lớn nhất, sau đó cất cao giọng nói với bầy sói: Các ngươi hãy tự bàn bạc xem chia số thịt này như thế nào.
Để tranh phần to hơn, bầy sói nhào lên, công kích, cắn xé lẫn nhau theo cách đầy hung tợn.
Báo thấy vậy thì phục sư tử lắm, nó liền hỏi đây là cách gì mà hay vậy. Sư tử cười, đáp: Đã từng nghe đến lương hiệu suất bao giờ chưa? Chẳng phải vì phần chênh lệch này mà bầy sói con nào con nấy đều ra sức chiếm cho được đó sao!
Ngày thứ ba, sư tử vẫn chia số thịt thành 11 phần, tự nó lấy 2 phần mang đi và tuyên bố với bầy sói: Các ngươi thảo luận xem chia số thịt này thế nào.
10 con sói chỉ có 9 phần thức ăn, chẳng còn cách nào khác là xông lên thật nhanh và nuốt thật gọn, cuối cùng, chỉ còn một con sói nhỏ bé nhất không cướp được thực ăn, bị đè cho bẹp dí trên mặt đất.
Báo lại một lần nữa nể trọng sư tử và không quên hỏi đây là cách gì. Sư tử cười đáp: Đã từng nghe đến phép đào thải của con người chưa? Nếu không đủ lớn mạnh, bị đánh bật lại phía sau là lẽ dĩ nhiên thôi.
Ngày thứ tư, sư tử chia thức ăn trong ngày làm 2 phần, tự nó lấy đi 1 phần và cũng như hai lần trước, nó bảo bầy sói bàn bạc cách chia thức ăn.
Cảnh tượng tranh cướp giành giật lập tức xảy ra và cuối cùng, một con sói mạnh nhất đã đánh bại tất cả những con khác, giành quyền thưởng thức thức chiến lợi phẩm một mình.
Sau khi ăn no bụng, con sói mạnh nhất mới cho những con khác ăn cùng và như thế, những con khác đều trở thành đàn em của nó, cung kính phục tùng sự quản lý của nó, trật tự, lần lượt hưởng thụ số thịt thừa mà nó ăn không hết.
Kể từ đó, sư tử chỉ cần quản lý một con sói, chỉ cần phân phất đồ ăn cho con sói đó và không cần phải tốn công sức quản lý những con sói khác.
Khỏi phải nói báo phục sư tử đến mức nào. Nó lại tiếp tục hỏi sư tử đây là cách gì mà hay đến vậy.
Sư tử cười, đáp: Đã từng nghe nói đến cạnh tranh giành vị trí cao hơn bao giờ chưa? Vì một vị trí cao hơn người khác, anh phải nổi bật hơn và phải đánh bật được tất cả những người còn lại.
Ngày thứ năm, sư tử chia thức ăn trong ngày ra làm 5 phần, tự nó lấy 3 phần, sau đó lấy 1 trong 2 phần còn lại, tiếp tục chia 1 phần thành 9 phần nhỏ và nói với bầy sói:
Mỗi người nhận một phần, ta muốn kiểm tra các ngươi, cuối cùng sẽ quyết định người ưu tú nhất có thể nhận thêm phần thưởng lớn nhất.
Bầy sói nhanh chóng lấy phần của mình về, con nào con nấy ngẫm nghĩ hồi lâu.
Nhiều con liền trích một phần trong suất ăn của mình cho sư tử, chỉ có một con duy nhất quyết định dâng tất cả những gì mình có cho sư tử và cuối cùng, nó giành được phần thưởng là miếng thịt lớn nhất.
Sư tử giành được 80% số thức ăn trong ngày, chỉ 20% còn lại được trao cho bầy sói mà chẳng con nào dám lên tiếng.
Báo lúc này đã phục sư tử lăn lóc và không quên học hỏi kế sách quá tuyệt vời này. Sư tử chỉ cười và đáp: Đã từng nghe nói đến ích lợi của việc biết làm vừa lòng cấp trên chưa?
Và rõ ràng, chỉ qua 4 ngày "học việc", báo đã được lĩnh hội 4 bài học đắt giá trên đời.
Thân ái & chúc bạn một tuần mới thật năng lượng!
CHIẾC BÁNH MỲ CHÁY
--------------------
Khi tôi lên 8 hay 9 tuổi gì đó, tôi nhớ thỉnh thoảng mẹ tôi vẫn nướng bánh mì cháy khét. Một tối nọ, mẹ tôi về nhà sau một ngày làm việc dài và bà làm bữa tối cho cha con tôi. Bà dọn ra bàn vài lát bánh mì nướng cháy, không phải cháy xém bình thường mà cháy đen như than. Tôi ngồi nhìn những lát bánh mì và đợi xem có ai nhận ra điều bất thường của chúng và lên tiếng hay không.
Nhưng cha tôi chỉ ăn miếng bánh của ông và hỏi tôi về bài tập cũng như những việc ở trường học như mọi hôm. Tôi không còn nhớ tôi đã nói gì với ông hôm đó, nhưng tôi nhớ đã nghe mẹ tôi xin lỗi ông vì đã làm cháy bánh mì.
Và tôi không bao giờ quên được những gì cha tôi nói với mẹ tôi: "Em à, anh thích bánh mì cháy mà."
Đêm đó, tôi đến bên chúc cha tôi ngủ ngon và hỏi có phải thực sự ông thích bánh mì cháy. Cha tôi khoác tay qua vai tôi và nói:
"Mẹ con đã làm việc rất vất vả cả ngày và mẹ rất mệt. Một lát bánh mì cháy chẳng thể làm hại ai con ạ, nhưng con biết điều gì thực sự gây tổn thương cho người khác không? Những lời chê bai trách móc cay nghiệt đấy."
Rồi ông nói tiếp: "Con biết đó, cuộc đời đầy rẫy những thứ không hoàn hảo và những con người không toàn vẹn. Cha cũng khá tệ trong rất nhiều việc, chẳng hạn như cha chẳng thể nhớ được sinh nhật hay ngày kỷ niệm như một số người khác.
Điều mà cha học được qua nhiều năm tháng, đó là học cách chấp nhận sai sót của người khác và chọn cách ủng hộ những khác biệt của họ. Đó là chìa khoá quan trọng nhất để tạo nên một mối quan hệ lành mạnh, trưởng thành và bền vững con ạ.
Cuộc đời rất ngắn ngủ để thức dậy với những hối tiếc và khó chịu. Hãy yêu quý những người cư xử tốt với con, và hãy cảm thông với những người chưa làm được điều đó."
- ST -
MỘT NỬA BỨC TRANH
SsendaS là tên một thị trấn kỳ lạ, đã từ rất lâu rồi nơi này không bao giờ có nụ cười. Tất cả, từ bầu trời đến ngọn cỏ đều phủ một màu xám xịt buồn bã, tức giận và u ám đến nỗi nếu một cư dân nào đó vô tình thấy chiếc lá rơi cũng đủ khiến họ nghĩ rằng chiếc lá tội nghiệp này đang gieo mình tự sát.
Nhưng ở đâu cũng có những kẻ dị biệt, và trong thị trấn này nhân vật đó chính là anh hề. Giữa những bộ dạng ủ rũ trên đường phố, anh hề nổi bật với bộ tóc xoăn tít như tổ quạ lắc qua lắc lại theo mỗi bước chân. Nhúm ria mép nho nhỏ vểnh vểnh lại càng khiến gương mặt anh thêm hài hước, gặp ai anh cũng hớn hở cười chào, anh hề cứ như sống trong một thế giới khác luôn ngập tràn tiếng đàn réo rắt vui tai.
Sự vui vẻ khác biệt của anh hề khiến nhiều người trong thị trấn khó chịu và bực bội. Họ cố tình đi va vào anh thật đau, đổ thừa cho anh bất cứ tội lỗi nào có thể, hoặc bán cho anh những phần thức ăn kém ngon nhất. Anh hề cảm nhận được tất cả những bất công nhưng chẳng hề cãi lại. Anh tếu táo trêu đùa và chấp nhận nó như thể đó là điều hiển nhiên để đổi lấy niềm vui sống hiếm hoi trong khu phố tăm tối này.
Anh hề làm việc ở một đoàn kịch trong thị trấn, cứ mỗi cuối tuần có đến quá nửa người dân sẽ đến đây xem các buổi biểu diễn về những “trò vui” kỳ lạ, như cảnh người ta bắt nạt nhau, mạt sát nhau, dồn nhau tới đường cùng bằng đủ loại mưu hèn chước bẩn. Những tiết mục đó khiến mọi người trong thị trấn cảm thấy dễ chịu, nhưng anh hề thì không!
Anh không hiểu tại sao người ta lại tự đeo gông vào cổ như vậy, chẳng phải khổ sở lắm sao? Anh bắt đầu lên kế hoạch cho sự thay đổi. Anh không muốn mặt trời chỉ tỏa nắng mỗi trên đầu anh, sự ấm áp này có lẽ người khác cũng cần.
Thế là từng bước nhỏ, mỗi khi tới tiết mục do mình chủ trì, anh sẽ thay đổi lời thoại chút ít cho đỡ nhuốm màu tiêu cực. Ví như những lời mắng nhiếc to tiếng ồn ào anh sẽ thay bằng ý tứ nhẹ nhàng hơn như thể lời trách mắng của bậc cha chú đang ân cần khuyên bảo con cháu trong nhà. Và những câu chuyện hỗn mang ngoài đường ngoài chợ được anh mang vào sân khấu biến tấu thành nhiều cách giải quyết khác nhau, văn minh hơn, hợp tình hợp lý hơn.
Người xem như thấy mình trong đó, ít nhất trong chín phần u ám, anh hề luôn cố gắng giúp người khác tìm ra được một phần tươi sáng.
Lúc đầu vì sự thay đổi này mà số người xem tự nhiên ngày càng tăng nên đoàn kịch không ai phản đối ý tưởng này. Và dần dần kỳ lạ thay chính họ cũng bị thuyết phục bởi lối diễn tích cực của anh hề. Từ đó, đoàn kịch chủ động viết nên những kịch bản đầy tiếng cười. Cứ như thế ngày này qua tháng nọ, không biết tự bao giờ, những người trong thị trấn cũng dần thay đổi, gương mặt họ ít ủ dột hơn, khuôn miệng họ tươi tắn hơn. Dưới bầu trời trong xanh, họ đối xử với nhau hiền hòa hơn, và may mắn thay họ không còn cố ý đi va vào anh hề hay bán cho anh những thực phẩm cáu bẩn.
Nhờ anh hề, những người trong thị trấn đã nhận ra rằng, lâu nay họ có đủ hai con mắt nhưng chỉ nhìn được một nửa bức tranh.
Nhưng rồi anh hề lại làm họ ngạc nhiên hết sức. Vào một buổi chiều chủ nhật cuối năm, khi buổi diễn sắp hạ màn, người ta thấy anh hề đang đứng ở cánh gà mê mải nhìn những gương mặt phấn khởi dần tìm được niềm vui sống. Như mọi lần, anh hề cười với họ, nhưng lần này họ cười đáp lại anh. Chỉ vậy thôi mà tự nhiên anh hề chảy nước mắt. Lần đầu tiên người ta thấy anh hề khóc.
Sau buổi tối hôm đó, đột nhiên anh hề biến mất. Không ai trong thị trấn còn tìm thấy anh. Xuất hiện nhiều lời đồn đoán, trong đó có lão ăn mày ở góc đường kể lại rằng, chính cái đêm sau buổi diễn cuối cùng đó, giữa trời khuya rất lạnh, lúc lão đang lom khom trong góc khuất thu vén cái mái che để lấy chỗ ngủ, lão vô tình thấy anh hề đang thả bộ trên đường. Không còn dáng điệu vui vẻ quen thuộc, anh hề chỉ lặng lẽ bước. Tới cuối đường, lão thấy anh bỗng sáng lòa như pháo hoa rồi biến mất, mãi mãi…
Buồn thay, vẫn luôn như thế, cả thị trấn này người ta có đủ hai con mắt nhưng vẫn chỉ nhìn thấy được nửa bức tranh.
-st-
Click here to claim your Sponsored Listing.
Location
Category
Contact the school
Website
Address
Cà Mau