Đánh Thức Cuộc Sống

Đánh Thức Cuộc Sống

Share

Thức tỉnh mỗi con người chúng ta

03/07/2021

TẠI SAO KHI CÒN TRẺ LẠI PHẢI “ĐIÊN CUỒNG” KIẾM NHIỀU TIỀN ĐẾN VẬY?

Tại sao khi còn trẻ lại cần kiếm nhiều tiền đến vậy. Hàng ngàn người với hàng ngàn câu trả lời khác nhau, nhưng chung quy lại vẫn là một lý do cơ bản: Khi có tiền, bản thân mình sẽ thấy tự tin và có thể làm chỗ dựa cho những người thân khi họ gặp khó khăn.

Chăm chỉ làm việc kiếm tiền khi còn trẻ chính là bạn đang từng bước xây lên tòa nhà trú ẩn cho chính mình trong tương lai và bảo vệ những người thân của bạn khỏi sóng gió bên ngoài.

1. Tình yêu có thể không cần tiền, nhưng hôn nhân thì không thể!
Năm đó, tôi 23 tuổi, lần đầu tiên tôi đến nhà bạn gái để gặp bố mẹ cô ấy. Hai bác đã nấu một bàn đầy thức ăn. Không khí quá trang trọng và tôi cảm thấy hơi ngại.

Uống được ba lượt rượu, bố cô ấy bỗng nhiên đưa ra câu hỏi, đầu tiên là về những chủ đề không liên quan, và rồi câu chuyện thay đổi: "Khi nào cháu sẽ mua nhà?" Bên cạnh tôi, mẹ của cô ấy cũng làm như vô tình nói rằng con rể tương lai của nhà bác Minh mua nhà chung cư rồi, căn hộ có 3 phòng ngủ nhỏ, nhà bếp và phòng khách rộng rãi.

Tôi im lặng, thậm chí tôi không biết phải nói gì, bởi vì tất cả những gì tôi đang nghĩ trong đầu là thẻ lương 8 triệu mỗi tháng. Sau đó, bầu không khí trở nên nhạt nhẽo, tôi ăn vội ăn vàng cho xong, rồi lấy cớ công ty có việc đột xuất và phải quay về trong ngày.

Một tuần sau, tôi hẹn gặp bạn gái và chia tay trong bình yên. Cô ấy khóc như mưa, nhưng tôi vẫn quay lưng bỏ đi không tiếc nuối. Không phải là tôi tàn nhẫn, mà tôi bắt đầu hiểu rằng tình yêu có thể không cần đến tiền, nhưng hôn nhân lại khác. Tiền là một trong những nhân tố quyết định sự vững bền của một cuộc hôn nhân.

2. Cảm giác ổn định chỉ khi bạn có tiền và gia đình
Khi tôi bước sang tuổi 26, cuối cùng tôi đã có một số tiền tiết kiệm. Trong ba năm qua, tôi đã thay đổi công việc và đến một thành phố mới. Tôi đã thực sự chăm chỉ làm việc, thức dậy từ rất sớm và làm thêm giờ cho đến khi bình minh. Tiền lương của tôi tăng gấp ba. Đến khi tôi cảm thấy tôi đã đủ kinh tế để mua một ngôi nhà mới, tôi quyết định tìm mua nó. Nhờ người giới thiệu, tôi đi xem vài ba căn hộ, đẹp và đúng ý tôi. Nhưng khi hỏi giá, tôi chết lặng, gần đây giá nhà đã tăng quá nhanh.

Tôi đi bộ về nhà và chờ đợi giá nhà giảm. Nhưng càng đợi giá càng tăng, tôi tự nhủ: "Không thể chờ đợi lâu hơn nữa." Tôi bấm số gọi về nhà, vay số tiền tiết kiệm ít ỏi của bố mẹ, vay thêm ngân hàng một chút và bằng các mối quan hệ, tôi liên lạc với những người bạn, họ hàng thân thiết vay đủ số tiền còn thiếu. Ba ngày sau, hợp đồng mua nhà được kí kết. Khoảnh khắc ấy thật sự rất tuyệt.

Tôi bắt đầu hiểu rằng nếu tôi có tiền và một gia đình, tôi sẽ luôn cảm thẩy vững vàng.

3. Thu nhập ổn định" rất quan trọng
Chỉ còn 3 tháng nữa là bước sang tuổi 28, tôi chính thức mất việc. Đó là thất nghiệp thụ động, và công ty chỉ bồi thường một chút gọi là có mà thôi.
Một lần nữa tôi bắt đầu hành trình tìm kiếm một công việc mới. Ngay lúc đó, tôi đột nhiên thấy rằng sau 30 tuổi, để tìm được một công việc quả là khó khăn hơn trước. Hoặc mức lương quá thấp hoặc yêu cầu quá cao.

Ngoài ra, còn có một lượng lớn sinh viên đại học vừa tốt nghiệp đang chờ đợi phỏng vấn. Sau khi trả hết khoản thế chấp mua nhà, tôi không còn một xu trong túi. May mắn thay, cuối cùng tôi đã tìm được một công việc mới trước 28 tuổi. Mặc dù nơi làm việc hơi xa nơi tôi sống, nhưng ít nhất mọi thứ đều có triển vọng.

Vì vậy, vào ngày sinh nhật thứ 28 của tôi, tôi đã cố tình mua một chiếc bánh nhỏ cho mình. Đó không phải là để tự thưởng cho bản thân, nhưng tôi nghĩ đôi khi, thu nhập ổn định cũng cực kỳ quan trọng, nó có thể cứu bạn khỏi những tình huống ngoài dự đoán.

4. Trở thành chỗ dựa cho người khác
Nháy mắt, tôi đã 32 tuổi và trở thành một ông chú phốp pháp trong mắt người khác.

Ngày ngày trôi qua suôn sẻ, mọi thứ đều đi đúng quỹ đạo, và bọn trẻ phải đi học mẫu giáo. Tôi có hai lựa chọn: trường mẫu giáo song ngữ ở ngay tầng dưới khu chung cư hoặc gửi chúng đến trường mầm non tư thục. Trường mẫu giáo song ngữ với các giáo viên nước ngoài giảng dạy, và mỗi tháng mất 10 triệu học phí. Trường tư thục chỉ tốn 4 triệu mỗi tháng và bọn trẻ sẽ được giáo viên trung tuổi dạy dỗ. Cả đêm hôm đó tôi thức trắng lên mạng tìm hiểu về các trường mẫu giáo, và cả việc lạm dụng tấn công trẻ em. Sáng sớm hôm sau, tôi nói với vợ là sẽ gửi bọn trẻ vào trường mẫu giáo song ngữ.

Tôi đã không nói với vợ rằng giai đoạn này công ty tôi đang điều chỉnh nhân sự, và tôi sắp nộp đơn xin chuyển việc. Tôi sẽ rời khỏi văn phòng nhàn nhã để đi theo công trình. Mặc dù sẽ mệt mỏi hơn nhưng bù lại thu nhập cũng sẽ tăng lên rất nhiều, hơn nữa khi bọn trẻ cần đến tôi, tôi không cảm thấy xấu hổ và không để con tôi thua ở vạch xuất phát.

5. Khi còn trẻ, hãy kiếm thật nhiều tiền
Ba năm nữa lại trôi qua, mọi thứ đang diễn ra theo chiều hướng tốt, và tôi còn có kế hoạch đưa bố mẹ đi du lịch khắp nơi khi họ nghỉ hưu.
Một buổi sáng, mẹ tôi gọi và bố tôi bị xuất huyết não khi tập thể dục buổi sáng.

Tôi điên cuồng phóng xe về nhà đưa bố lên Hà Nội, nơi tôi đang sống để khám bệnh, vì tôi tin với trang thiết bị y tế cực tốt và bác sĩ giỏi, mọi thứ sẽ ổn hơn rất nhiều.

Đúng là bệnh tình bố tôi đang tốt lên từng ngày, nhưng chi tiêu hàng ngày lên đến vài triệu cũng khiến tôi oải và áp lực. Hai tháng sau, bố tôi khăng khăng rời khỏi bệnh viện. Tôi không đồng ý. Tôi biết bố đang tiếc tiền. Nhưng bố tôi nói với tôi bằng một giọng bướng bỉnh kiên quyết: "Phần điều trị còn lại chỉ là phục hồi chức năng mà thôi, về quê bố sẽ tự tập được".

Tôi chở bố về quê và quay lại thành phố. Nước mắt tôi cứ trực tuôn ra. Bố mẹ già đi nhanh hơn tôi nghĩ. Tôi bắt đầu hiểu rằng đôi khi sự hiếu thảo cũng được đo bởi những đồng tiền. Bởi chỉ khi có nhiều tiền, bạn mới không phải bất lực khi bố mẹ hay người thân cần đến sự giúp đỡ của mình.

Nếu bạn chưa từng vay tiền để mua nhà, bạn sẽ không biết tiền quan trọng như thế nào. Nếu người thân trong gia đình bạn chưa từng trải qua bệnh nặng, bạn sẽ không biết cuộc sống không thể thiếu tiền. Nếu bạn chưa trải qua những năm tháng làm việc với mức lương hàng tháng là 8 triệu đồng, bạn sẽ không biết phải kiếm nhiều tiền để làm gì.

Vậy nên, tại sao khi còn trẻ lại cần kiếm nhiều tiền đến vậy? Dù những tháng năm tuổi trẻ ấy không được chơi bời hưởng thụ. Nhưng một ngày, bạn có đủ tự tin để nói rằng tôi có thể sống một cuộc sống tốt hơn, bạn cũng có đủ tự tin để nói với người thân của mình: "Đừng sợ, có con ở đây rồi".

Đừng cố giả vờ không thích tiền, thay vào đó hãy làm việc chăm chỉ hơn. Chúng ta cố gắng kiếm tiền để phục vụ chính bản thân mình và để không có cảm giác bất lực khi những người thân gặp khó khăn và cần đến sự giúp đỡ của mình.

17/06/2021

Có 1 người...

22 tuổi - Kinh doanh THẤT BẠI
23 tuổi - THẤT BẠI trong bầu cử nghị sĩ bang
24 tuổi - LẠI THẤT BẠI lần nữa trong kinh doanh
25 tuổi - TRÚNG CỬ nghị sĩ bang
29 tuổi - THẤT BẠI bầu cử thống đốc bang
31 tuổi - THẤT BẠI bầu cử thống đốc bang lần 2
34 tuổi - THẤT BẠI bầu cử nghị sĩ quốc hội
37 tuổi - TRÚNG CỬ nghị sĩ quốc hội
39 tuổi - THẤT BẠI bầu cử nghị sĩ quốc hội khoá tiếp theo
46 tuổi - THẤT BẠI bầu cử vào thượng nghị viện
47 tuổi - THẤT BẠI bầu cử phó Tổng thống
49 tuổi - THẤT BẠI bầu cử thượng nghị viện lần 2
51 tuổi - TRÚNG CỬ TỔNG THỐNG MỸ!

Đó là tổng thống Abraham Lincoln - tổng thống vĩ đại nhất trong lịch sử nước Mỹ.

"Khi bạn muốn bỏ cuộc, hãy nhớ lại lý do bạn bắt đầu"
"Có thể tiến chậm, nhưng đừng bao giờ bước lùi" - Abraham Lincoln

- Sưu tầm -

05/06/2021

CẢM ƠN NGƯỜI ĐÃ ĐI NGANG QUA ĐỜI TÔI

1. Cảm ơn người đã rời xa tôi, đã dạy tôi hiểu một điều: Không phải mình cứ yêu thương chân thành là sẽ được đáp lại. Đôi khi, thứ bạn nhận được lại là sự lừa dối.

2. Cảm ơn người đã lừa dối tôi, đã dạy tôi hiểu một điều: Không phải mình thật lòng thì người ta cũng như vậy. Đôi khi, thứ bạn nhận được lại là một cái tát phũ phàng.

3. Cảm ơn người đã cười cợt tôi, đã dạy tôi hiểu một điều: Không phải mình cố gắng thì người khác sẽ yêu quý mình. Đôi khi, thứ bạn nhận được lại là sự minh chứng chúng ta không thuộc về nhau.

4. Cảm ơn người đã phản bội tôi, đã dạy tôi hiểu một điều: Không phải mình lương thiện thì người khác sẽ trao lại thiện lương. Đôi khi, thứ bạn nhận được lại là bóng lưng của người ấy khi ta rơi vào hoạn nạn.

5. Cảm ơn người đã làm tổn thương tôi, đã dạy tôi hiểu một điều: Không phải mình mở rộng trái tim thì người ta sẽ biết trân trọng. Đôi khi thứ bạn nhận được lại là sự thờ ơ, lạnh lùng đến tàn nhẫn.

6. Cảm ơn người đã lợi dụng tôi, đã dạy tôi hiểu một điều: Không phải mình cứ sẵn sàng giúp đỡ thì người khác sẽ biết cảm ơn. Đôi khi thứ bạn nhận được lại là một thái độ coi-lòng-tốt-của-bạn-là-điều-nghiễm-nhiên.

7. Cảm ơn người đã đối xử tồi với tôi, đã cho tôi một khoảng thời gian tăm tối. Nhưng nhờ có người tôi mới khôn ngoan lên tỉnh táo hơn. A ha, mình không còn là đứa ngu ngốc nữa!

8. Mỗi người đến với cuộc đời bạn đều có sứ mệnh của riêng họ. Dù người đem lại điều tốt hay tha lôi những chuyện xấu xa thì bạn cũng đã trưởng thành. Hãy cảm ơn họ! Và mỉm cười kiêu hãnh bước đi. Chuyện gì của quá khứ cứ để nó ngủ yên. Sống cho hôm nay, bạn thân mến!

I♥U.
Nguồn: Sưu Tầm

04/06/2021

10 ĐIỀU NGƯỜI THEO ĐUỔI THÀNH CÔNG NHẤT ĐỊNH PHẢI RÈN LUYỆN

1. Nhẫn được sự cô đơn

Người muốn thành công ắt phải chịu được sự cô đơn, đặc biệt là trên con đường bước đầu sáng lập sự nghiệp của mình. Để đạt được một mục tiêu, trong lúc mọi người đang vui vẻ nghỉ ngơi, thì bạn lại phải cật lực làm việc, nỗ lực một mình. đôi khi còn phải gian nan vượt thác khi không có ai ủng hộ giúp đỡ.

2. Chịu được sự xa cách

Vì công việc, vì sự nghiệp, nhiều lúc bạn không thể ở bên gia đình và những người thân yêu của mình. Có những ngành nghề đặc trưng mà ngay cả ngày tết cũng không được nghỉ, nếu không có trái tim vững chắc, điều này rất khó vượt qua được.

3. Vượt được sự thống khổ

Sự nghiệp không thể cứ mãi thuận buồm xuôi gió, trên đường gặp khó khăn chông g*i đó là điều đương nhiên. Khi con người ta đối diện với thống khổ thì thường sẽ có hai loại kết cục, một là ủy lụy tiêu trầm mà gục ngã, hai là mạnh mẽ hơn xưa, tiến về phía trước.

4. Chịu được áp lực

Con người sống không có áp lực sẽ không có động lực. Người không có chí khi gặp áp lực sẽ chọn cách trốn tránh, còn người thành công thì chọn cách đối diện và vượt qua. Khi áp lực ập đến, bạn hãy thẳng thắn đối mặt với nó để tăng thêm sức mạnh và bản lĩnh cho mình.

5. Vượt qua cám dỗ

Khi đối diện với cám dỗ, nhất định phải thanh tỉnh mà vượt qua. Người không vượt qua được cám dỗ thì không thể thành công, không thể làm việc lớn. Cuộc sống đâu đâu cũng có cạm bẫy rình rập sau vẻ ngoài phồn hoa, người không có định lực, không thể chiến thắng chúng thì ắt cũng không thể gánh vác việc lớn.

6. Vượt qua cảm giác thất bại

Trên đường sự nghiệp không thể không nếm trải sự thất bại. Kỳ thực khi gặp trở ngại tưởng chừng như không thể xoay xở được, nhưng chỉ cần chúng ta gắng kiên trì, nhất định rồi cũng sẽ qua. Sự kiên trì đúc rèn từ hàng loạt thất bại chính là bàn đạp vững chãi nhất cho thành công lớn.

7. Chịu được sự đả kích

Miệng lưỡi thế gian là vô tình vô lý, bất cứ cái gì bạn làm đều có thể trở thành chủ để bàn tán. Khi đối diện với sự đả kích của người khác, bạn có thể chịu đựng được hay không? Nếu muốn thành công thì ắt phải chịu được sự đả kích, không những vậy còn phải không dao động, kiên trì với chính kiến của mình!

8. Chịu được việc mất thể diện

Thể diện của mình do mình tự tạo chứ không phải do người khác ban tặng. Có thể họ không nhìn thấy tương lai bạn vạch ra cũng như nguyên nhân tiềm ẩn trong những việc bạn đang làm, nhưng cũng chẳng sao cả. Hãy vững tin vào bản thân và viễn cảnh bạn nhìn thấy trong tương lai, bởi kết quả sau cùng chính là câu trả lời tốt nhất.

9. Gánh được trách nhiệm

Bổn phận và trách nhiệm gắn liền với sự tồn tại của mỗi người. Càng làm cao, trách nhiệm càng lớn. Ở bất cứ góc độ nào, bạn đều phải hoàn thành tốt trách nhiệm của mình, gặp sai lầm không được trốn tránh, càng không được đùn đẩy, như vậy mới có được thành công chân chính.

10. Điều chỉnh được tinh thần

Trong xã hội ngày nay, làm việc liên tục dài ngày khiến tinh thần mệt mỏi cũng là điều dễ thấy. Ngoài chú ý đến cân bằng công việc - sức khỏe, bạn hãy học cách điều chỉnh tâm trạng, xốc lại tinh thần cho mình, và biết được cách tự tạo động lực để không ngừng tiến đến mục tiêu.

18/04/2021

Đàn ông và giai đoạn bắt đầu sự nghiệp

Có một câu nói tôi rất tâm đắc: "Đàn ông giai đoạn bắt đầu sự nghiệp giống một Công nhân vác gạch, tay anh ta cầm gạch nên không ôm bạn được, nhưng nếu anh ta bỏ xuống thì sẽ không thể nuôi bạn."

Là giai đoạn đàn ông cần nhiều sự thấu hiểu từ nửa kia nhất. Không còn là những chiều rong chơi bên nhau, không còn những đêm chuyện trò đến sáng. Thay vào đó là vô vàn deadline phải chạy, vô vàn áp lực từ công ty. Giai đoạn này, nếu không bản lĩnh, anh ta có thể bị quỵ ngã trước sức ép từ công việc lẫn cuộc sống.

Điều duy nhất anh ta cần là sự thấu hiểu và sẻ chia.

..Bởi chỉ cần thế thôi, anh ta có thể làm được mọi thứ!

13/04/2021

DÙNG NGHÈO KHÓ ĐỂ NUÔI CON TRAI, DÙNG GIÀU CÓ ĐỂ NUÔI CON GÁI

Nghèo khó để bồi dưỡng ý chí cho con trai, nhưng sự giàu có sẽ giúp con gái lớn lên không bị choáng ngợp bởi hư vinh.

Nuôi dạy con trai và con gái không giống nhau. Có 3 điều cần tránh khi nuôi con trai và 5 điều cần tránh khi nuôi con gái mà cha mẹ nên biết càng sớm càng tốt.

3 ĐIỀU CẦN TRÁNH KHI NUÔI CON TRAI

1. Nuôi con trai tránh giàu

Người ta thường nói rằng "nghèo nuôi con trai, giàu nuôi con gái". Ý nghĩa quan trọng của "nghèo" nuôi con trai là thông qua cảm nhận sự nghèo khó và gian khổ của bản thân mà từ đó rèn luyện và bồi dưỡng phẩm chất, ý chí cho con. Điều này có nghĩa, khi giáo dục con trai nên nghiêm khắc hơn, đặc biệt đối với vật chất. Hãy để con chịu khổ chút ít, để con trải nghiệm thất bại, rèn luyện tính tự lập và chịu trách nhiệm...

2. Không nên để con trai phụ thuộc vào mẹ

Ba mẹ nên tách con trai khỏi mình sớm hơn con gái, tránh để con phụ thuộc. Đặc biệt không nên để con trai quá quyến luyến mẹ. Trẻ trai tách dần khỏi ba mẹ sẽ sớm học cách quyết đoán khi làm việc, như vậy khi lớn lên sẽ trở nên độc lập và dễ dàng thích nghi với xã hội này.

3. Tránh con trai quá lôi thôi, lếch thếch

Không ít ba mẹ nghĩ rằng con trai lôi thôi mới đàn ông nam tính. Thực sự đây là quan niệm cần thay đổi, con trai nên sạch sẽ và gọn gàng. Cho dù con có tướng mạo bình thường, nhưng nhất định phải để ăn mặc chỉnh tề, vệ sinh sạch sẽ. Điều này dễ để lại ấn tượng tốt cho mọi người, có lợi cho sự phát triển tương lai của con sau này.

5 ĐIỀU CẦN TRÁNH KHI NUÔI CON GÁI

1. Tránh nuôi con gái thiếu thốn, tội nghiệp

Thông thường, con trai và con gái không giống nhau về giáo dục. Đối với con gái, nên dùng sự "giàu có" để dạy. "Giàu" ở đây nghĩa là ngay từ lúc còn nhỏ ba mẹ nên chú trọng bồi dưỡng khí chất, bồi dưỡng tri thức cho con, sau này lớn lên sẽ giúp con có tính cách độc lập, không dễ bị choáng ngợp và hấp dẫn bởi những thứ hào nhoáng hư vinh, cũng không vì những thứ đó mà con làm mất đi bản thân mình. Giàu nuôi con gái còn thể hiện ở việc luôn khuyến khích, cổ vũ, dùng những lời lẽ yêu thương.

2. Không độc lập

Con gái nên học cách tự lập, để không dựa dẫm vào người khác. Bằng cách này, sau khi kết hôn, con gái sẽ không dựa dẫm vào chồng. Phụ nữ một khi dựa vào thứ gì đó thì đã rơi vào thế yếu. Khi bị bỏ rơi, cô ấy cảm thấy rất khó sống sót.

3. Tính khí nóng nảy

Nhiều cô gái ở nhà được ba mẹ xem như công chúa, cần gì có đó. Nếu như không đạt được thứ đồ mong muốn, sẽ bắt đầu nổi nóng và làm loạn. Những cô gái mất bình tĩnh như vậy dễ bị ảnh hưởng đến sự trưởng thành, cũng không được nhiều người yêu thích. Cho nên về phương diện dạy con gái, cần dạy con bình tĩnh, dịu dàng chứ không phải hèn nhát.

4. Quá nũng nịu

Nhiều người thích con gái làm nũng, song làm nũng chút ít thì dễ thương, còn thái quá thì chỉ khiến người khác không chịu nổi. Mọi người sẽ nghĩ đây là một cô gái buông thả, không có năng lực.

5. Trọng nam khinh nữ

Một số người vẫn còn tư tưởng phong kiến, cho rằng con gái sớm muộn cũng gả cho người ta, cho nên, chỉ cần nuôi nấng đến khi trưởng thành là được, nếu như trong một thời gian dài thiếu hụt tình yêu sẽ khiến con gái rất dễ tự ti.

__________
sưu tầm

05/04/2021

Vì sao người "cô độc hướng ngoại" dễ thành công? 8 biểu hiện của họ: Điện thoại không rời thân, đa nhân cách...

"Cô độc hướng ngoại" - Outgoing Autism là những người có thể tự mình hòa vào đám đông nhưng cũng có thể tự tách mình và là những người rất khó để có thể nắm bắt.

Cô độc là không có ai ở bên, không ai hiểu thấu, một mình đơn độc chống chọi mọi thứ trên cuộc đời; hướng ngoại là cởi mở, hòa đồng, nhiệt huyết và dễ hòa mình vào với những người xung quanh. Tưởng chừng như đây là hai khái niệm hoàn toàn trái ngược, thế nhưng vẫn tồn tại một hội chứng mang tên "Cô độc hướng ngoại" - Outgoing Autism. Những người "Cô độc hướng ngoại" có thể tự mình hòa vào đám đông nhưng cũng có thể tự tách mình và là những người rất khó để có thể nắm bắt.

Hãy cùng tìm hiểu về 8 biểu hiện của người mắc chứng "Cô độc hướng ngoại" để xem bạn có phải tuýp người này không nhé.

1. ĐIỆN THOẠI KHÔNG RỜI THÂN
Điện thoại được phát minh ra nhằm mục đích liên lạc, giải trí, nắm bắt thông tin… cho con người. Tuy nhiên không chỉ có vậy, đối với những người "Cô độc hướng ngoại" điện thoại như một lá chắn hoàn hảo nhất giúp họ có thể tự giải cứu mình khỏi những tác nhân bên ngoài, cứu rỗi họ khỏi bị bơ vơ trước đám đông.

2. TỪ NHỎ ĐÃ RẤT HIỂU CHUYỆN
Có thể vì lý do ít nói, ngại nói nên từ nhỏ, họ đã học được cách quan sát và lắng nghe nhiều hơn. Từ đó, họ nhận thức được sâu sắc những gì mình nên làm và không nên làm. Trưởng thành trước tuổi, hiểu chuyện sâu sắc cũng là một biểu hiện tốt nhưng bạn biết không, khi họ biết suy nghĩ hơn những bạn bè đồng trang lứa cũng chính là lúc bản thân họ có nhiều áp lực hơn bao giờ hết.

3. NHƯ THỂ CÓ "NH N CÁCH" KHÁC NHAU KHI ĐỐI DIỆN VỚI NHỮNG CÁ THỂ KHÁC BIỆT
Đối với người lạ, họ lạnh nhạt, thờ ơ và khó gần. Đối với người đã quen biết, họ trò chuyện đúng chừng mực và không bộc lộ cảm xúc một cách thái quá. Nhưng còn với người thân, họ như biến thành một con người khác, có thể tán dóc, nói chuyện về hết chủ đề này đến chủ đề khác cả ngày trời mà không biết mệt.

Thật có lý khi nói rằng, với mỗi một người và một mối quan hệ khác nhau, họ lại đối xử với họ theo những "nhân cách" khác nhau.

4. ĐÔI LÚC RẤT "THẦN KINH", ĐÔI LÚC LẠI SIÊU BÌNH TĨNH
Sẽ có lúc, họ trút bỏ hết sự phòng bị của bản thân, cho bạn thấy sự "điên rồ" của họ. Họ có thể thoải mái la hét, chạy nhảy không phanh theo cách một người dồi dào năng lượng vẫn làm. Nhưng đôi khi, bạn sẽ thấy họ ngồi trầm mặc, ánh mắt xa xăm suy nghĩ về một điều gì đó.

Lúc ấy chính là lúc họ thu mình lại vào lớp áo giáp của mình, dành không gian riêng cho bản thân. Hoặc trong hoàn cảnh khó khăn nào đó, có thể chỉ vài giây trước họ vẫn cười nói, la hét mặc kệ sự đời nhưng vài giây sau đó họ lại có thể giải quyết vấn đề một cách bình tĩnh đến khó tin.

5. DỄ VÌ CÂU NÓI CỦA MỘT AI ĐÓ MÀ ĐAU LÒNG, NHƯNG KHÔNG BAO GIỜ ĐỂ AI PHÁT HIỆN CẢ
Bề ngoài, có thể họ đang ngụy tạo cho bản thân một lớp vỏ sắt đá, nhưng sâu thẳm bên trong lại là nội tâm dễ bị tổn thương hơn bao giờ hết. Có khi, chỉ bằng một câu bông đùa không chủ ý, mà họ để tâm suy nghĩ, dằn vặt cả quãng thời gian dài. Họ vờ như là mình ổn, cố gắng thể hiện ra với thái độ bình thản nhất để không ai có thể thấy họ đang yếu đuối.
Nhưng bạn biết không, chỉ cần khi ở một mình, họ sẽ suy nghĩ rất nhiều, thậm chí là cả những ý nghĩ bi quan và tự làm tổn thương chính mình.

6. AN ỦI RẤT NHIỀU NGƯỜI NHƯNG LẠI KHÔNG CÓ AI AN ỦI BẢN THÂN
Khi những người xung quanh gặp khó khăn, hay chuyện buồn cần trút bầu tâm sự, họ luôn sẵn sàng lắng nghe, sẵn sàng là bờ vai để người khác dựa vào. Vì đối với họ, hạnh phúc là khi bản thân có thể khiến những người xung quanh vui vẻ và hạnh phúc.

Thế nhưng một sự thật đau lòng đó chính là, khi họ cần người tâm sự, lắng nghe, chia sẻ thì lại không một ai có thể cùng họ làm những điều tương tự như họ đã làm. Không ai có thể chạm vào và cũng không một ai có thể hiểu thấu tâm hồn ấy…

7. HOÀI NIỆM QUÁ KHỨ, CHÁN GHÉT HIỆN TẠI
Bản năng của con người là đi tìm hạnh phúc. Nhưng đối với những người hướng ngoại, họ đi tìm hạnh phúc theo một cách rất riêng. Họ chạy về tìm những kí ức đẹp trong quá khứ. Và có lẽ vì nó quá đẹp, họ luôn muốn sống trong những kỉ niệm quá khứ ấy.

Đó cũng chính là lý do tại sao họ không thiết tha sống với hiện tại cho lắm. Họ luôn muốn là mình trong quá khứ, ước mong quay lại quá khứ vì họ sợ sống ở hiện tại và có thể họ sợ cả chính mình của hiện tại.

8. CÓ LÚC CƯỜI KHÔNG NGỪNG NHƯNG CÓ LÚC LẠI TRẦM MẶC ĐẾN MỨC KHÔNG AI DÁM GẦN
Trạng thái cảm xúc của họ thay đổi như chong chóng. Họ có thể cười không nghỉ trước những tình huống hài hước nhưng cũng có thể khóc như mưa trước những tình tiết cảm động trong phim hoặc một câu chuyện nào đó.

Ấy thế mà, có những lúc họ muốn tàng hình, không muốn bắt chuyện với ai, không muốn ai bắt chuyện với mình, tự đắm mình vào không gian riêng của chính bản thân họ.

Những người cô độc hướng ngoại hay hướng ngoại cô đơn là những người có trái tim mềm yếu. Họ vui vẻ trước mặt mọi người, tiếp thêm năng lượng cho những người xung quanh bằng sự nhiệt huyết của mình. Vậy mà sau tất cả, chỉ là họ không muốn để người khác thấy họ yếu mềm, buồn bã. Từ đầu đến cuối, chỉ có họ mới có thể hiểu thấu chính mình.

Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, chúng tôi vẫn luôn hi vọng và tin tưởng rằng mỗi chúng ta sẽ luôn là phiên bản mà mình yêu thích nhất và sẽ tìm được ít nhất một người để có thể đồng hành, tin tưởng, sẻ chia khi cần bởi cuộc sống vẫn còn rất nhiều điều đáng để yêu và tin.

Vậy sau khi đọc những dòng này, bạn có thấy mình giống người "Cô độc hướng ngoại" không? Bạn đã từng gặp ai như vậy chưa? Hãy cùng chia sẻ nhé!

(limdimstory)

29/03/2021

Tối hôm qua tôi đi ăn đêm với một người bạn, sau khi ăn uống no nê, tôi thấy cậu bạn ngồi như người thất thần, nhìn chằm chằm vào chai rượu rỗng trên bàn:

"Nói thật lòng, đi làm được hơn một năm rồi, có rất nhiều lần tôi nghĩ muốn quay về thời gian đi học, ước gì lại được đi học tiếp."
Tôi không nói gì, yên lặng ngồi nghe cậu ấy nói tiếp:

"Bản thân của hiện tại, mỗi ngày đều làm những công việc y hệt, không có mục tiêu, cũng chẳng có tinh thần. Đi làm thì gọi là ứng phó cho có, tan làm chỉ muốn mau mau chóng chóng về nhà làm vài ván game."
Cậu ấy cười khổ rồi cúi gầm mặt xuống, nghịch nghịch nắp chai bia trong tay: "Mặc dù tôi không trông thấy được cuộc sống của 10 năm sau, nhưng tôi có thể thấy được mình của 10 tháng sau, chắc chắn là giống hệt với hiện tại."

Tôi cũng kha khá đồng cảm với những lời cậu ấy nói.
Rất nhiều người sau khi tốt nghiệp đều nói rằng không muốn đi học tiếp nữa. Đừng nói là học thêm cái gì đó mới mẻ, đế đọc hết vài quyển sách cũng chưa chắc đã có mấy ai làm được.

Để rồi khiến cuộc sống giống như "bèo dạt mây trôi", không hài lòng với trạng thái cuộc sống trước mắt, muốn thoát khỏi tình trạng "tê liệt" hiện tại, nhưng lại không đủ quyết tâm để thay đổi bản thân.
Tác giả của cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng "Folding Beijing" từng nói:

"Con người ta cuối cùng rồi cũng phải bước lên con đường mà ý chí thúc đẩy. Bạn có thể nhất thời chưa nhìn thấy trực tiếp cái ý thức này, nhưng lại có thể cảm nhận được sự cọ xát giữ nó và những vấp váp trong cuộc sống xung quanh mình."

"Cọ xát càng mãnh liệt, con người ta sẽ càng đau khổ. Bạn càng đau khổ, càng cho thấy bạn không hài lòng với cuộc sống, rằng ý chí của bạn và môi trường xung quanh không có sự tương đồng, vì vậy mà bạn bắt buộc phải đi thay đổi hoàn cảnh hiện tại."
Thay đổi, thực ra không hề khó. Sau khi đi làm, bạn vẫn có thể đặt ra mục tiêu cho mình, dành thời gian để nâng cao bản thân.
Muốn trong 1 năm có thể nâng cao năng lực học tập và công việc, hãy bắt đầu từ 3 việc.

1. Xây dựng một lịch trình hoạt động thiết thực hàng ngày

Đại học Harvard đã từng thực hiện một cuộc khảo sát về mục tiêu của sinh viên sắp tốt nghiệp, trong đó:
27% sinh viên không có mục tiêu;
60% sinh viên có mục tiêu không rõ ràng;
10% sinh viên có mục tiêu ngắn hạn khá rõ ràng;
3% sinh viên có mục tiêu dài hạn và rõ ràng.
25 năm sau, Đại học Harvard một lần nữa tiến hành một cuộc khảo sát thứ hai về những sinh viên này, và kết quả là:
Số 3% của 25 năm trước đều đang nỗ lực không ngừng nghỉ theo định hướng từng đặt ra, và hầu như đều trở thành những người thành công trong lĩnh vực mình theo đuổi.

10% sinh viên, những mục tiêu ngắn hạn của họ không ngừng được hiện thực hóa, trở thành những nhân vật chuyên môn trong các ngành nghề, lĩnh vực, phần lớn họ đều sống trong tầng trên của xã hội.
60% số sinh viên thì ổn định trong công việc và cuộc sống, nhưng không có thành tích gì quá nổi bật, sống ở tầng trung của xã hội.
27% không có mục tiêu còn lại, sống kiểu "vật vờ cho qua ngày", thường xuyên cảm thấy chán nản với cuộc sống, từ đó dẫn tới các tình trạng như trầm cảm hay lo âu…

Muốn thoát khỏi cảnh này, trước tiên hãy đặt ra cho bản thân một mục tiêu sống.
Một cuốn sách mang tên "Nghệ thuật chỉnh lý 4" có nói rằng: hãy xây dựng cho mình một bảng kế hoạch hoạt động thiết thực hàng ngày.
Một thời gian biểu và kế hoạch hành động chặt chẽ có thể giúp định hướng, kiểm soát bản thân, loại bỏ dần tính lười biếng, uể oải trong học tập và làm việc của bản thân.

Lịch trình hàng ngày càng dài càng tốt, bởi lẽ vào cuối ngày, dù bạn đã hoàn thành được phân nửa hay tất cả, nó cũng đều sẽ mang lại cho bạn cảm giác thành tựu, rằng hôm nay mình đã làm được gì đó.
Quá trình lập kế hoạch thực chất là quá trình hoàn thiện bản thân.
Bạn sẽ phát hiện ra rằng mục tiêu của mình đang dần trở nên rõ ràng, và bạn đang từng bước tiến gần hơn đến với mục tiêu.
Có người từng nói: "Sống, đừng buông thả mình, cũng đừng chỉ biết đi làm như một cái máy, hãy bước đi thật xa trong góc phần tư nơi bạn đã xác định được tọa độ của mình."

Mỗi một người đều có những phương thức sống khác nhau, nhưng muốn sống sao cho hết mình và hiệu quả, bạn không thể không đặt ra cho bản thân những mục tiêu và kế hoạch thật khả dụng và thực tế.

2. Dùng phương thức "cắn hạt dưa" để học tập

Rất nhiều người có lẽ đều từng có hành động như này:
Ngồi trước màn hình tivi cắn hạt dưa, bất giác đã nhằn được 2 tiếng, dù môi tê rần rần rồi nhưng vẫn không dừng lại được.
Nhưng nếu đổi lại là bảo bạn, chỉ cắn rồi để nhân tới cuối cùng mới ăn trong suốt 2 tiếng đồng hồ, có phải làm như vậy bạn sẽ cảm thấy rất nhạt nhẽo hay không?

Điều này xảy ra là do "chu kì phản hồi kéo dài".
Tại sao lại nói vậy? Sở dĩ chúng ta thích cắn hạt dưa, đó là bởi vì 2 giây sau khi cắn hạt dưa, chúng ta ngay lập tức "nhận được phản hồi", lập tức được hưởng trọn vẹn thành tựu, đó là được ăn hạt dưa ngay. Trong khi, phản hồi được nhận lại của quá trình học tập lại thường khá lâu và chậm.
Vì vậy, cuốn "Nghệ thuật chỉnh lý 4" đã chỉ ra rằng: "Điều mà quá trình học tập lâu dài cần không phải là sự kiên trì, mà là một cơ chế và phương pháp giúp chúng ta có thể kiên trì.

Trong lĩnh vực tri giác, có một thuật ngữ có tên là "affordance" (tạm dịch: "chức năng sẵn có"), hiểu đơn giản chính là "khiến con người ta bất giác làm một điều gì đó".
Chẳng hạn như nhìn thấy rác trong giỏ xe, bạn bất giác muốn vứt rác đi; nhìn thấy màng xốp hơi, bạn bất giác muốn bóp các hạt b**g bóng khí trên đó cho nó nổ.

Muốn hình thành nên thói quen học tập, quan trọng là phải thiết lập một cơ chế khiến ta bất giác muốn học.
Cơ chế này có thể là:

Một nhóm người có chung mục tiêu học tập, nếu xung quanh bạn có những người như vậy, bạn sẽ thấy dũng khí của mình tăng gấp bội.
"Báo cáo" tiến độ học tập của bản thân trên mạng xã hội, đăng thời gian học, nội dung học tập của bạn trên các nền tảng xã hội khác nhau. Bằng cách tạo áp lực cho bản thân, khả năng thực thi của bạn sẽ được cải thiện đáng kể;

Khi bạn đạt được tiến bộ trong học tập và làm việc, hãy tự thưởng cho mình một món tráng miệng ngon, để có sự tương tác thuận giữa việc ham học hỏi và nhận phần thưởng;
Học theo kiểu "thị giác hóa", sau khi đặt ra mục tiêu học tập mà bạn muốn đạt được mỗi ngày, vào cuối ngày, hãy xem lại xem bạn đã hoàn thành mục tiêu này chưa.

Chỉ khi không quá phụ thuộc vào sự kiên trì, học cách đưa ra một cơ chế có thể thúc đẩy sự học hỏi liên tục, bản thân mới bất giấc muốn cải thiện chính mình.

3. Tận dụng thời gian vụn vặt để học tập

Tôi từng đọc được một bài phỏng vấn về Yu Minhong, người sáng lập và chủ tịch của New Oriental Education & Technology Group Inc., một trong những tập đoàn giáo dục tư nhân lớn nhất Trung Quốc.
Có người hỏi: "Làm sao để tranh thủ thời gian học thêm cái gì đó trong khi bận rộn như vậy?"

Yu Minhong đã trả lời rằng: "Công việc của tôi quả thực rất bận rộn, thời gian để toàn tâm toàn ý cho việc đọc sách nhiều nhất cũng chỉ được vài ngày, vì vậy, tôi chỉ có thể tận dụng những quãng thời gian vụn vặt để đọc sách, gần 100 cuốn sách tôi đọc được trong năm về cơ bản đều là tranh thủ những khoảng thời gian vụn vặt để đọc."
Bất kể đi đâu, trong cặp ông lúc nào cũng phải có một cuốn sách.
Trước đó mỗi lần đi công tác xa, vali ông lúc nào cũng phải có vài cuốn sách bên trong.

Sau này khi sách điện tử trở nên phổ biến, ông sẽ tải về một vài cuốn rồi tận dụng quãng thời gian di chuyển để đọc.
Ở Bắc Kinh, bình quân mỗi ngày ông đều mất 2 tới 3 tiếng ngồi trên xe, và ông luôn tận dụng khoảng thời gian này để đọc sách hoặc xử lý công việc.
Trên đường di chuyển, bất luận là trên tàu hỏa hay trên máy bay, ông đều tranh thủ tận dụng để đọc sách.

Sự khác biệt lớn nhất giữa con người xã hội và học sinh trong học tập nằm ở thời lượng học, con người xã hội vì còn phải đi làm nên thường không thể học được một cách liên tục.
Và cũng vì thời gian ngắn nên có thể "vào" hơn, tránh tình trạng mệt mỏi và nhàm chán vì học quá lâu.

Trong lĩnh vực khoa học quản lý thời gian, có một phương pháp gọi là "Phương pháp phô mai Thụy Sỹ", theo đó, bạn có thể sử dụng các khoảng thời gian rời rạc trong một nhiệm vụ lớn hơn mà bạn đang thực hiện, thay vì thụ động chờ đợi một thời gian hoàn chỉnh xuất hiện để làm một việc gì đó.

Sau khi thức dậy vào buổi sáng, quãng thời gian đợi xe khi đi hoặc tan làm, khi đợi ai đó, lúc ăn cơm, trước khi đi ngủ, chúng ta có thể sử dụng quãng thời gian rảnh rỗi này cho việc học tập thay vì lãng phí nó cho việc lướt điện thoại di động.

Một nhà văn từng nói: "Những khoảng thời gian vụn vặt là quý giá nhất, nhưng cũng dễ bị đánh mất nhất."
Trong thời đại khi mà việc tiếp cận tri thức ngày một trở nên dễ dàng hơn, chỉ cần chúng ta tận dụng tốt những khoảng thời gian vụn vặt, mỗi ngày kiên trì học tập một chút, ta mới có thể tăng hiệu quả cá nhân và cuối cùng đạt được những điều mà mình mong muốn.

Tác giả Romain Rolland Trong cuốn "Jean-Christophe" có nói: "Một bộ phận lớn mọi người đều đã chết ở tuổi 20,30, bởi lẽ ở độ tuổi này, họ chỉ còn là cái bóng của mình, cuộc đời còn lại thực ra chỉ là đang mô phỏng lại chính mình, lặp lại ngày này tháng khác một cách máy móc và giả tạo hơn…"

Ở độ tuổi 20,30, đáng sợ nhất chính là sống kiểu thả trôi, nhàn rỗi, muốn ra sao thì ra.
Trong một xã hội với tiết tấu nhanh như hiện tại, mức độ nguy hiểm của kiểu sống "bèo dạt mây trôi" là lớn nhất. Người mà cái gì cũng không làm, cuối cùng rất dễ bị thời đại bỏ lại vì không kịp thích ứng.
Biết bao người sau khi đi làm đã quên mất cái quyết tâm, ý chí ban đầu của mình, quên đi mình đã từng vì một mục tiêu mà cố gắng đến nhường nào.

Không hài lòng với cuộc sống hiện tại, là chứng cứ cho thấy bạn muốn tiến bộ. Những khoản đầu tư mà bạn thực hiện khi còn trẻ, nhất định sẽ cho ra thành quả, chỉ khi không ngừng học hỏi, bạn mới gặp được một phiên bản tốt hơn của mình.

________________________________________
Nguồn: Theo Doanh nghiệp và tiếp thị

Want your school to be the top-listed School/college in Buon Ma Thuot?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Website

Address


Buôn Ma Thuột
Buon Ma Thuot