Cộng Đồng Hàn Thuyên Bắc Ninh

Cộng Đồng Hàn Thuyên Bắc Ninh

Share

Cộng đồng Hàn Thuyên là những thành viên đã từng học tập và làm việc tại t

10/12/2023

MẸ ƠI!

Nếu một ngày người quỳ gối là con
Mẹ có giận hay trách hờn cô giáo?
Vì dạy học mà nặng tay chỉ bảo
Để cho con rèn giũa đạo làm người

Con biết rằng cô mắng nạt con thôi
Mẹ sẽ nói với cô lời ác ý
Nhưng mẹ ơi có bao giờ mẹ nghĩ
Cô phạt con là có lý hay không?

Trong lòng mẹ sao phải nổi bão giông?
Khi đứa con từng bế bồng chăm sóc
Đi đến trường không nghe lời, nhác học
Phải quỳ gối ở trong góc một mình

Mẹ phải hiểu con đang tuổi học sinh
Con chẳng sợ những phê bình kiểm điểm
Mà chỉ sợ hình phạt cô chủ nhiệm
Phạt để con rút kinh nghiệm lần sau

Con quỳ gối mẹ đừng sợ con đau
Nếu không muốn con mai sau sa đọa
Không chịu học sống lọc lừa dối trá
Bởi là do cha mẹ quá nuông chiều

Nếu muốn con lớn lên sống biết điều
Hãy để cô phạt thật nhiều mẹ nhé!
Dạy con cái phải từ khi còn trẻ
Không bạo hành mẹ cứ để vậy đi

Sinh con ra mẹ chẳng dạy được chi
Không dám đánh cũng là vì thương xót
Muốn cho cây có hoa thơm trái ngọt
Thì người ta phải nắn nót khi trồng./.

Bài thơ của cháu Thế Mạnh - Huyện Thanh Chương - Nghệ An)

19/09/2023

CÂU CHUYỆN BÁT PHỞ
Một người phụ nữ bước vào một quán phở và hỏi chị chủ quán
- Chị ơi, ở đây 1 bát phở bao nhiêu tiền?
Chủ quán trả lời: 30 ngàn chị à!
Sau khi lục trong túi ra đếm chỉ còn vỏn vẹn 15 ngàn, người phụ nữ rầu rầu ngại ngùng nói: Tôi còn có 15 ngàn, chị bán cho tôi bát phở không có thịt được không ạ?
- Không chị ơi, em không bán bát phở 15 ngàn.
Ngay lúc đó có người đàn ông trong quán nghe vậy đến nói:
- Chị bán bát phở đầy đủ cho chị ấy đi, tôi sẽ thanh toán.
Người phụ nữ cám ơn ông khách, bưng bát phở đưa cậu con trai, cậu con trai nhìn bát phở, vừa nếm 1 miếng thì mắng mẹ
- Bát phở nhạt nhẽo thế này mà mẹ cũng đưa con ăn sao?
Nói xong cậu vứt đôi đũa rồi bỏ chạy ra ngoài ngồi.
Người khách nọ thấy vậy liền đi ra gặp cậu rồi nói:
- Cậu còn là con người nữa không, mẹ cậu vất vả, thậm chí không đủ tiền mua bát phở cho cậu, vậy mà cậu đối xử với bà ấy như vậy là sao?
Cậu con trai cúi đầu nghẹn ngào nói
- Dạ, em thương mẹ em lắm, mẹ em vất vả nuôi em khôn lớn, ăn học đàng hoàng, bao nhiêu khổ cực mẹ em gánh hết, thậm chí ngày hôm nay mừng em tốt nghiệp đại học, mẹ cũng nhường cho em, nên em làm như vậy để mẹ em ăn bát phở, anh ạ!
Người đàn ông nghe vậy, nở 1 nụ cười
- Anh xin lỗi đã trách lầm em, đây anh cho ít tiền, tuy không nhiều nhưng đủ hai mẹ con ăn 1 bữa thật ngon mừng ngày em tốt nghiệp đại học, và ngày mai, nếu chưa có chỗ nào nhận thì đến công ty của anh làm việc, đây là danh thiếp của anh.
Cậu nghe xong cúi đầu cám ơn người đàn ông nọ, rồi vào quán ngồi dựa vào người mẹ mà nước mắt 2 mẹ con không ngừng rơi !

26/07/2023

NGỦ ĐI EM

Ngủ đi em, bởi chị phải học bài
Tay đã mỏi nhưng còn dài lắm đó
Ai bảo ta sinh ra trong nghèo khó
Cha mẹ đi rồi, giông tố bủa vây...

Trái mít chín, chị mới hái trên cây
Em ăn đi, để qua ngày qua tháng
Củ khoai lang, mà em ăn lúc sáng
Chị cũng vừa mót được chiều qua...

Biết làm sao, đành cứ sống qua loa
Em đừng khóc, chị nhặt thêm con chữ
Dù được bao nhiêu, thì chị vẫn giữ
Để sau này đem đổi lấy tương lai...

Qua được hôm nay, cố đến ngày mai
Chị em ta bước từng ngày em nhé
Đừng lo lắng gì, bởi em còn bé
Có chị rồi, em sẽ lớn lên thôi...

Mong cho thời gian, xin hãy mau trôi
Em lớn hơn, sẽ tự ngồi bên cạnh
Ép sát vào đây, cho nhau đỡ lạnh
Bởi cuộc đời, bất hạnh chẳng riêng ta
-------

Ý nghĩa cuộc sống.

20/07/2023

NHỮNG LỜI DẠY CỦA BÁC HỒ VỀ ĐẠO ĐỨC CỦA NGƯỜI LÀM CÁCH MẠNG
1. Trời có bốn mùa: Xuân, Hạ, Thu, Đông
Đất có bốn phương: Đông, Tây, Nam, Bắc
Người có bốn đức: Cần, Kiệm, Liêm, Chính
Thiếu một mùa, thì không thành trời
Thiếu một phương, thì không thành đất
Thiếu một đức, thì không thành người.

2. Cần, Kiệm, Liêm, là gốc rễ của Chính. Nhưng một cây cần có gốc rễ, lại cần có cành, lá, hoa, quả mới là hoàn toàn. Một người phải Cần, Kiệm, Liêm, nhưng còn phải Chính mới là người hoàn toàn.

3. Học cái tốt thì khó, ví như người ta leo núi, phải vất vả, khó nhọc mới lên đến đỉnh. Học cái xấu thì dễ, như ở trên đỉnh núi trượt chân một cái là nhào xuống vực sâu.

4. Cần mà không Kiệm thì làm chừng nào xào chừng ấy. Cũng như một cái thùng không có đáy, nước đổ vào chừng nào, chảy ra hết chừng ấy, không lại hoàn không.

5. Không có đạo đức cách mạng thì tài cũng vô dụng.

6. Đạo đức, ngày trước thì chỉ trung với vua, hiếu với cha mẹ. Ngày nay, thời đại mới, đạo đức cũng phải mới. Phải trung với nước. Phải hiếu với toàn dân, với đồng bào.

7. Làm cách mạng để cải tạo xã hội cũ thành xã hội mới là một sự nghiệp rất vẻ vang, nhưng nó cũng là một nhiệm vụ rất nặng nề, một cuộc đấu tranh rất phức tạp, lâu dài và gian khổ. Sức có mạnh mới gánh được nặng và đi được xa. Người cách mạng phải có đạo đức cách mạng làm nền tảng, mới hoàn thành được nhiệm vụ vẻ vang.

8. Mình đối với mình: Đừng tự mãn, tự túc; nếu tự mãn, tự túc thì không tiến bộ. Phải tìm học hỏi cầu tiến bộ. Đừng kiêu ngạo, học lấy điều hay của người ta. Phải siêng năng tiết kiệm.

9. Những người trong các công sở đều có nhiều hoặc ít quyền hành. Nếu không giữ đúng Cần - Kiệm - Liêm - Chính thì dễ trở thành hủ bại, biến thành sâu mọt của dân.

10. Tự mình phải chính trước, mới giúp được người khác.
Nguồn st

27/08/2022

HÀO KIỆT NƯỚC NAM.!

"Tuy mạnh yếu từng lúc kɦάƈ nhau
Song hào kiệt thời nào cũng có"
(Nguyễn Trãi)

Ѵiệᴛ Ɲaм đất nước anʜ hùng
Bốn nghìn năm vẫn hòa chυпɡ мáυ đào
Buổi đầu dựng nước gian lao
Đã quen hai tiếng "ᵭồпg bào" vấn vương.

Dẫu ᵭau ᴛʜương vẫn ngoan cường
Dẫu gian nan vẫn chυпɡ đường bước đi.
Vĩ ɴɦâɴ, hào kiệt cũng vì
Cứu dân, ƈứυ nước mỗi khi, kịp thời.

Từ hồi Bắc thuộc xa xôi
Hai Bà Trưng đã giữa trời thét vang.
Cờ đào quật khởi hiên ngang,
Khiến cho Tô Định tướng tàn, quân vong.

Ngô Quyền anʜ dũng vô song
Bạch Đằng minh chứng bại vong giặc Tàu.
Buộc nhà Nam Hán cúi đầu
Giành nền độc lập ngàn sau nước nhà.

Lý Thường Kiệt- tướng tài ba
Thơ thần "Nam Quốc Sơn Hà" vang danʜ.
Đánh cho quân Tống tan tành
Ung Châu co cụm lũy tɦὰɴɦ khốn ɴǥuy.

Việc xưa sử sách còn ghi
Anh hùng hào kiệt đã vì non sông.
Nước Nam đoàn kết một lòng
Bền ᴛâм vững chí quyết khô‌пg xưng "thần".

Trần Hưng Đạo- Đức Thánh Trần
Quân Nguyên đã phải ba lần chịu thua.
Bạch Đằng chốn ấy thuở xưa
Mồ chô‌п lũ giặc đến giờ còn đây.

Lam Sơn tiếp bước dựng xây
Vua Lê Thái Tổ nơi này dấy binh
Đánh tan bè lũ nhà Minh
Điểm tô trang sử nước mình, tuyệt thay.

Quân sư Nguyễn Trãi bậc thầy
Là người binh giỏi, văn hay toàn tài.
Tìm đâu thêm một Ức Trai
"Bình Ngô Đại Cáo" thiên tài lưu danʜ.

Quang Trυпɡ- Nguyễn Huệ hùng anʜ
Nông dân áo vải đã tɦὰɴɦ đế vương.
Tây Sơn thần tốc phi ᴛʜường.
Đống Đa gò chất đầy xương quân thù.

Đến thời nước мấт tự do
Ѵiệᴛ Ɲaм lại có Bác Hồ sáng soi.
Như vầng dương sáng giữa trời
Dẫn đường cнỉ lối cho người dân ta.

Năm châu Bác đã bôn ba
Vì lòng mong mỏi nước nhà đẹp tươi.
Học trò của Bác bao người
Cùng chυпɡ chí hướng giúp đời, ƈứυ dân.

Võ Nguyên Giáp- Đại tướng quân
Giáo viên dạy sử, cầm quân như thần.
Điện Biên chấn ᵭộпɡ xa gần
Bốn phương lừng lẫy, toàn dân tự hào.

Đẹp màu cờ đỏ, vàng sao
Còn mang dấu ấn anʜ hào thời nay.
Để khi vận nước đến tay
Dân tin Bác Trọng đêm ngày quyết ᴛâм.

Cầm cân nảy mực xứng tầm
Trị qᴜαɴ tham nhũng, diệt mầm bất công.
Bác luôn tiếp bước cha ông
Vì dân vì nước, chẳng mong sang giàu.

Nghĩ suy bạc cả mái đầu
Đưa ra sách lược trước sau vẹn toàn.
Đối ɴɦâɴ xử thế nhẹ nhàng
Mà mang sức nặng hơn ngàn thép gang.

Đẹp sao Tổ quốc Ѵiệᴛ Ɲaм
Còn bao gương sáng huy hoàng sử xanʜ,
Của bao thế hệ cha anʜ
Kể ɭàɱ sao hết ngọn ngành xưa nay.

Sau bao gian кɦó, đắng cay
Mới nên tɦὰɴɦ quả hôm nay ngọt ngào.
Ngàn năm còn những anʜ hào
Tinh hoa dân tộc gửi trao dáng hình...

Tác ԍιả: ST

19/05/2022

BÁC HỒ ĐÚC KẾT LỊCH SỬ TRONG 210 CÂU THƠ

Nếu có một lãnh tụ nào trên thế giới đủ trí tuệ để đúc toàn bộ lịch sử 4000 năm nước mình thành 210 câu thơ lục bát thì đó chỉ có thể là Nguyễn Ái Quốc - HỒ CHÍ MINH.

📜📜📜📜📜📜 🇻🇳 📜📜📜📜📜📜
Dân ta phải biết sử ta,
Cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam.
Kể năm hơn bốn ngàn năm,
Tổ tiên rực rỡ, anh em thuận hoà.
Hồng Bàng là tổ nước ta.
Nước ta lúc ấy gọi là Văn Lang.
Thiếu niên ta rất vẻ vang,
Trẻ con Phù Đổng tiếng vang muôn đời.
Tuổi tuy chưa đến chín mười,
Ra tay cứu nước dẹp loài vô lương.
An Dương Vương thế Hùng Vương,
Quốc danh Âu Lạc cầm quyền trị dân.
Triệu Đà là vị hiền quân,
Quốc danh Nam Việt trị dân năm đời.
Nước Tàu cậy thế đông người,
Kéo quân áp bức giống nòi Việt Nam.
Quân Tàu nhiều kẻ tham lam,
Dân ta há dễ chịu làm tôi ngươi?
Hai Bà Trưng có đại tài,
Phất cờ khởi nghĩa giết người tà gian,
Ra tay khôi phục giang san,
Tiếng thơm dài tạc đá vàng nước ta.
Tỉnh Thanh Hoá có một bà,
Tên là Triệu Ẩu tuổi vừa đôi mươi,
Tài năng dũng cảm hơn người,
Khởi binh cứu nước muôn đời lưu phương.
Phụ nữ ta chẳng tầm thường,
Đánh Đông, dẹp Bắc làm gương để đời,
Kể gần sáu trăm năm giời,
Ta không đoàn kết bị người tính thôn.
Anh hùng thay ông Lý Bôn,
Tài kiêm văn võ, sức hơn muôn người,
Đánh Tàu đuổi sạch ra ngoài.
Lập nên Triều Lý sáu mươi năm liền.
Vì Lý Phật Tử ngu hèn,
Để cho Tàu lại xâm quyền nước ta.
Thương dân cực khổ xót xa,
Ông Mai Hắc Đế đứng ra đánh Tàu,
Vì dân đoàn kết chưa sâu,
Cho nên thất bại trước sau mấy lần.
Ngô Quyền quê ở Đường Lâm,
Cứu dân ra khỏi cát lầm ngàn năm.
Đến hồi Thập nhị sứ quân,
Bốn phương loạn lạc, muôn dân cơ hàn.
Động Hoa Lư có Tiên Hoàng,
Nổi lên gây dựng triều đàng họ Đinh.
Ra tài kiến thiết kinh dinh,
Đến vua Phế Đế chỉ kinh hai đời.
Lê Đại Hành nối lên ngôi.
Đánh tan quân Tống, đuổi lui Xiêm Thành.
Vì con bạo ngược hoành hành,
Ra đời thì đã tan tành nghiệp vương.
Công Uẩn là kẻ phi thường,
Dựng lên nhà Lý cầm quyền nước ta.
Mở mang văn hoá nước nhà,
Đắp đê để giữ ruộng nhà cho dân.
Lý Thường Kiệt là hiền thần,
Đuổi quân nhà Tống, phá quân Xiêm Thành.
Tuổi già phỉ chí công danh,
Mà lòng yêu nước trung thành không phai.
Họ Lý truyền được chín đời,
Hai trăm mười sáu năm giời thì tan.
Nhà Trần thống trị giang san,
Trị yên trong nước, đánh tan địch ngoài,
Quân Nguyên binh giỏi tướng tài:
Đánh đâu được đấy, dông dài Á, Âu,
Tung hoành chiếm nửa Âu châu,
Chiếm Cao Ly, lấy nước Tàu bao la,
Lăm le muốn chiếm nước ta,
Năm mươi vạn lính vượt qua biên thuỳ,
Hải quân theo bể kéo đi,
Hai đường vây kín Bắc Kỳ như nen.
Dân ta nào có chịu hèn,
Đồng tâm, hợp lực mấy phen đuổi Tàu.
Ông Trần Hưng Đạo cầm đầu,
Dùng mưu du kích đánh Tàu tan hoang,
Mênh mông một giải Bạch Đằng,
Nghìn thu soi rạng giống dòng quang vinh,
Hai lần đại phá Nguyên binh,
Làm cho Tàu phải thất kinh rụng rời.
Quốc Toản là trẻ có tài,
Mới mười sáu tuổi ra oai trận tiền,
Mấy lần đánh thắng quân Nguyên,
Được phong làm tướng cầm quyền binh nhung.
Thật là một đấng anh hùng,
Trẻ con Nam Việt nên cùng noi theo.
Đời Trần văn giỏi võ nhiều,
Ngoài dân thịnh vượng, trong triều hiền minh.
Mười hai đời được hiển vinh,
Đến Trần Phế Đế nước mình suy vi.
Cha con nhà Hồ Quý Ly,
Giết vua tiếm vị một kỳ bảy niên.
Tình hình trong nước không yên,
Tàu qua xâm chiếm giữ quyền mấy lâu,
Bao nhiêu của cải trân châu,
Chúng vơ vét chở về Tàu sạch trơn.
Lê Lợi khởi nghĩa Lam Sơn,
Mặc dầu tướng ít binh đơn không nàn.
Mấy phen sông Nhị núi Lam,
Thanh gươm yên ngựa Bắc, Nam ngang tàng.
Kìa Tuý Động nọ Chi Lăng,
Đánh hai mươi vạn quân Minh tan tành.
Mười năm sự nghiệp hoàn thành,
Nước ta thoát khỏi cái vành nguy nan.
Vì dân hăng hái kết đoàn,
Nên khôi phục chóng giang san Lạc Hồng.
Vua hiền có Lê Thánh Tông,
Mở mang bờ cõi đã khôn lại lành.
Trăm năm truyền đến cung hoàng,
Mạc Đăng Dung đã hoành hành chiếm ngôi.
Bấy giờ trong nước lôi thôi,
Lê nam, Mạc bắc rạch đôi san hà,
Bảy mươi năm nạn can qua.
Cuối đời mười sáu Mạc đà suy vi.
Từ đời mười sáu trở đi,
Vua Lê, Chúa Trịnh chia vì khá lâu.
Nguyễn Nam, Trịnh Bắc đánh nhau,
Thấy dân cực khổ mà đau đớn lòng.
Dân gian có kẻ anh hùng,
Anh em Nguyễn Nhạc nổi vùng Tây Sơn,
Đóng đô ở đất Quy Nhơn,
Đánh tan Trịnh, Nguyễn, cứu dân đảo huyền.
Nhà Lê cũng bị mất quyền,
Ba trăm sáu chục năm truyền vị vương.
Nguyễn Huệ là kẻ phi thường,
Mấy lần đánh đuổi giặc Xiêm, giặc Tàu,
Ông đà chí cả mưu cao,
Dân ta lại biết cùng nhau một lòng.
Cho nên Tàu dẫu làm hung,
Dân ta vẫn giữ non sông nước nhà.
Tướng Tây Sơn có một bà,
Bùi là nguyên họ, tên là Thị Xuân,
Tay bà thống đốc ba quân,
Đánh hơn mấy trận, địch nhân liệt là.
Gia Long lại dấy can qua,
Bị Tây Sơn đuổi, chạy ra nước ngoài.
Tự mình đã chẳng có tài,
Nhờ Tây qua cứu, tính bài giải vây.
Nay ta mất nước thế này,
Cũng vì vua Nguyễn rước Tây vào nhà,
Khác gì cõng rắn cắn gà,
Rước voi dầy mả, thiệt là ngu si.
Từ năm Tân Hợi trở đi,
Tây đà gây chuyện thị phi với mình.
Vậy mà vua chúa triều đình,
Khư khư cứ tưởng là mình khôn ngoan.
Nay ta nước mất nhà tan
Cũng vì những lũ vua quan ngu hèn.
Năm Tự Đức thập nhất niên,
Nam Kỳ đã lọt dưới quyền giặc Tây.
Hăm lăm năm sau trận này,
Trung Kỳ cũng mất, Bắc Kỳ cũng tan,
Ngàn năm gấm vóc giang san,
Bị vua họ Nguyễn đem hàng cho Tây!
Tội kia càng đắp càng đầy,
Sự tình càng nghĩ càng cay đắng lòng.
Nước ta nhiều kẻ tôi trung,
Tấm lòng tiết nghĩa rạng cùng tuyết sương.
Hoàng Diệu với Nguyễn Tri Phương,
Cùng thành còn mất làm gương để đời.
Nước ta bị Pháp cướp rồi,
Ngọn cờ khởi nghĩa nhiều nơi lẫy lừng;
Trung Kỳ đảng Phan Đình Phùng
Ra tay đánh Pháp, vẫy vùng một phương.
Mấy năm ra sức Cần Vương,
Bọn ông Tán Thuật nổi đường Hưng Yên,
Giang san độc lập một miền,
Ông Hoàng Hoa Thám đất Yên tung hoành.
Anh em khố đỏ, khố xanh,
Mưu khởi nghĩa tại Hà thành năm xưa,
Tỉnh Thái Nguyên với Sầm Nưa,
Kế nhau khởi nghĩa rủi chưa được toàn.
Kìa Yên Bái, nọ Nghệ An
Hai lần khởi nghĩa tiếng vang hoàn cầu.
Nam Kỳ im lặng đã lâu,
Năm kia khởi nghĩa đương đầu với Tây.
Bắc Sơn đó, Đô Lương đây!
Kéo cờ khởi nghĩa, đánh Tây bạo tàn.
Xét trong lịch sử Việt Nam,
Dân ta vốn cũng vẻ vang anh hùng.
Nhiều phen đánh bắc dẹp đông,
Oanh oanh liệt liệt con Rồng cháu Tiên.
Ngày nay đến nỗi nghèo hèn,
Vì ta chỉ biết lo yên một mình.
Để người đè nén, xem khinh,
Để người bóc lột ra tình tôi ngươi!
Bây giờ Pháp mất nước rồi,
Không đủ sức, không đủ người trị ta.
Giặc Nhật Bản thì mới qua,
Cái nền thống trị chưa ra mối mành.
Lại cùng Tàu, Mỹ, Hà, Anh,
Khắp nơi có cuộc chiến tranh rầy rà.
Ấy là nhịp tốt cho ta,
Nổi lên khôi phục nước nhà tổ tông.
Người chúng ít, người mình đông
Dân ta chỉ cốt đồng lòng là nên.
Hỡi ai con cháu Rồng Tiên!
Mau mau đoàn kết vững bền cùng nhau.
Bất kỳ nam nữ, nghèo giàu,
Bất kỳ già trẻ cùng nhau kết đoàn.
Người giúp sức, kẻ giúp tiền,
Cùng nhau giành lấy chủ quyền của ta.
Trên vì nước, dưới vì nhà,
Ấy là sự nghiệp, ấy là công danh.
Chúng ta có hội Việt Minh
Đủ tài lãnh đạo chúng mình đấu tranh
Mai sau sự nghiệp hoàn thành
Rõ tên Nam Việt, rạng danh Lạc Hồng
Dân ta xin nhớ chữ đồng:
Đồng tình, đồng sức, đồng lòng, đồng minh!
St

02/04/2022

Hôm nay, cậu bé con một người bạn cũ của tôi đã tự rời bỏ cuộc sống này!
Không một dấu hiệu gì báo trước. Không một lời từ biệt. Không một câu trăng trối.
Tầng tầng lớp lớp những dằn vặt bủa vây lấy người ở lại.
Rằng tại sao?
Có lẽ không một ai hiểu được tại sao một thằng bé còn ít tuổi lại chọn cách từ bỏ cuộc đời này và ra đi mãi mãi.
Trong cuốn Nhật ký năm nào, cậu bé viết, "Năm lớp 6 mẹ phát hiện việc mình thích N, mẹ đọc trộm những mẩu thư ngăn bàn N viết, mẹ đến tận nhà N và yêu cầu bố mẹ N xem lại cách dạy con. Mình ko còn nhớ nổi tình cảm đầu tiên ấy của mình kết thúc ra sao. Chỉ biết sau đấy 2 đứa không bao giờ nhìn mặt nhau nữa dù còn học chung lớp đến trung học. Mãi sau này mẹ hỏi tại sao mình xa cách mẹ vậy, tại sao ko tâm sự với mẹ? Vì sao? Vì mẹ đã biết quá nhiều, nên không bao giờ mẹ được quyền biết thêm bất cứ điều gì nữa cả."
Sau đám tang, trên đường về, tôi không khỏi suy nghĩ mông lung.
Những đứa trẻ làm điều này, mọi người nói chúng khờ dại, nhưng tôi lại thấy chúng già trước cả chúng ta - những người cha người mẹ tưởng mình trưởng thành và luôn đúng! Chúng không bồng bột đâu. Để có thể đi đến quyết định ấy, chắc hẳn chúng phải chuẩn bị từ rất rất lâu, tỉ mỉ và cặn kẽ, từ tốn nhưng quyết liệt.
Cuối cùng thì những con người như bọn mình đang làm gì cuộc đời của nhau?
Bạn có dám chắc rằng con của bạn đang sống hạnh phúc như nó mong muốn?
Mỗi ngày bạn có hỏi nó rằng, hôm nay có gì khiến con buồn, và có gì khiến con vui?
Đứa cháu gái con chị tôi, tôi từng chứng kiến nó hỏi mẹ "Mẹ không có câu nào khác để hỏi con à?" Khi chị tôi nói "Nay đi học được mấy điểm hả con?".
Đành rằng ta luôn cho con những điều tốt đẹp nhất, nhưng ta có bao giờ quan tâm điều con thực sự cần?
Tôi không biết phải nghĩ gì nữa. Mọi thứ như một vòng luẩn quẩn, như đám mây đen bám rịt trong lòng. Nặng nề và bí bách.
Đêm nằm ôm con, tôi hỏi chồng, "Anh này, sau này anh muốn con làm nghề gì? Anh muốn con yêu người thế nào?". Chồng tôi nói, "làm gì hay yêu ai chẳng được em. Miễn là nó vui!"
Phải! Tôi sẽ chỉ dạy con cách suy nghĩ đúng đắn, cách bảo vệ bản thân, cách phản ứng, cách đối đáp, cách đối nhân xử thế, cách tiếp thu kiến thức trong cuộc đời. Tôi sẽ không dạy nó phải chơi với người thế này, yêu người thế kia, học gì, làm gì...
Tôi sẽ lắng nghe con trước. Nếu nó thật sự muốn tôi khuyên nhủ, tôi sẽ khuyên.
Tôi hỏi chồng thêm, nếu lỡ con chúng mình sau này vì lý do khách quan mà hư đốn, anh có giận nó không? giận vì công sinh thành nuôi nấng rồi nó quay lưng với mình?
Chồng tôi hỏi lại tôi, "Ô nó yêu cầu mình đẻ nó ra à mà mình lại đặt áp lực lên nó thế? Anh không thích kể công. Anh tin con mình chẳng bao giờ hư cả. Nhưng nếu nó có làm mình thất vọng thì cũng đành chấp nhận. Nó đã dành cho anh cả tuổi thơ của nó, cho anh trải nghiệm sự vui vẻ hạnh phúc chưa từng có. Anh biết ơn nó! Không trông mong không cần gì nhiều!"
Ừ thì làm cha mẹ ai chẳng đặt lên vai con những ước mơ hoài bão nào đó. Nhưng hãy gửi gắm, chứ đừng ép buộc.
Tôi chỉ mong con tôi đủ mạnh mẽ trên đời. Sống như nhánh cỏ bị vùi dập sau cơn giông vẫn vươn mình trước gió.
Hãy quên đi việc ép con phải làm thế này thế kia.
Xin hãy dạy con sự thẳng thắn, dạy con cách diễn đạt con nghĩ thế nào, bản thân con tự nói ra được rằng con muốn gì, và nếu được cho phép, con sẽ làm gì.
Rồi ta sẽ mỉm cười tự nhủ, tại sao ta không nhận ra điều ấy sớm hơn?
Nguồn : Hoang Vi Le

..
Có phải chúng ta đặt mong muốn của mình vào bản thân con cái quá nhiều và áp đặt gánh nặng lên tuổi thơ vốn dĩ đầy hạnh phúc của chúng . Liệu những thứ chúng ta áp đặt đó có phải là cuộc sống của con mong muốn .
Đừng để tuổi thơ của các con là những ám ảnh bởi tham vọng của người lớn

04/08/2021

Diễn viên Châu Nhuận Phát hiến số tiền 17 nghìn tỷ đồng để làm từ thiện, kèm theo những phát ngôn rất cảm động.

"Số tiền đó vốn không phải của chúng ta. Chúng ta đi vào thế giới này bằng hai bàn tay trắng và sẽ ra đi cũng như thế"

"Có biết bao người ngoài đường không cơm ăn áo mặc mà tôi lại ăn mặc sung sướng để làm gì. Tiết kiệm một đồng làm những việc có ích chẳng hay hơn sao"

Bởi vậy, muốn thành công lớn, hãy lo sống đạo đức, vị tha, nhân ái trước đã. Thành công sẽ đến

Quốc gia nào có "chứa đựng" nhiều công dân với trái tim lớn như thế thì quốc gia đó sẽ phát triển giàu mạnh.

Nhưng người có trái tim lớn lại là người sẽ chịu khó làm những việc rất nhỏ như nhặt một chiếc rác, nhường một chỗ ngồi, khuyên một điều hay... Những việc nhỏ như thế sẽ tích lũy dần để tạo ra những con người lớn lao. Châu Nhuận Phát đã nhặt lại hộp cơm của một diễn viên khác vất bỏ để ăn, và khuyên các đồng nghiệp đừng phí phạm thức ăn. Việc rất nhỏ nhưng cần trái tim rất lớn.

Nhiều người mới giàu cố gắng xài sang sẽ phải suy nghĩ lại khi đọc về Châu Nhuận Phát.

St

02/08/2021

Kết quả đáng trân trọng của ngôi nhà Hàn Thuyên.
Các bạn 2k6 cố gắng nhé :)

07/07/2021

ĐỪNG ĐỔ THỪA CHO BỐ

Ra khỏi phòng thi, bố lẽo đẽo cầm chiếc mũ cối chạy theo cô bé, "Con làm được bài không?", "Có ôn đúng tý nào không?", "Liệu được mấy điểm"... Cô bé không nói gì, chỉ quay ngoắt lại nhìn bố, mặt nặng mày nhẹ...

Bố im lặng...

Nhìn cảnh hàng người dạt bên đường, tưởng chừng như cái nắng tháng Bảy đã sấy khô cả ngần ấy sinh thể. Lại nhớ mùa thi năm ấy, nắng cũng oi ả nhưng không gay gắt như bây giờ, bố thấp thỏm ngoài cổng trường, cố kiễng sau đoàn người tìm con. Lúc thi xong, con cũng mệt chẳng muốn trả lời, nhưng vẫn tự khích lệ mình, và cả bố: "Con làm cũng được. Chắc sẽ không trượt đâu bố!".

Thế là bố quên hết cả lưng áo ướt sũng mồ hôi, quên hết cái nắng làm da bố đen sạm cả đi, cả nỗi lo ứa trong khóe mắt. Trên đường về, bố không nói, nhưng con lạ thừa gì, bố lo lắng hơn cả con.

Ngồi trong phòng thi áp lực một, thì thời gian trông chờ bên ngoài của bố còn đằng đẵng gấp mười. Ai bảo chỉ có các con vất vả ôn luyện, nhiều đêm, bố cũng thức cùng ánh đèn phòng học của con, cũng nằm đọc lại bảng tích phân, bảng logarit rồi những công thức loằng ngoằng dằng dặc. Chỉ có điều, mắt bố đã mờ, trí nhớ cũng chẳng còn đủ tốt để định hình về bao nhiêu thứ ấy.

Bố toàn tâm toàn ý lo cho con. Thế cũng đủ gian nan đoạn trường rồi.
Vì thế. Tuyệt nhiên đừng bao giờ nổi cáu với bố. Chúng ta đều chưa làm được gì cho vĩ nhân ấy.

Nếu chúng ta có kém cỏi, đó là lỗi của chúng ta. Đừng đổ thừa cho bố đã không dành nhiều tiền của, thời gian cho mình, cũng đừng nói vì khi xưa bố cũng không tài giỏi. Bố khắc khổ mà chúng ta vẫn lớn lên. Thật ra, bố có phép màu.

Nếu chúng ta có tài giỏi, đó là may mắn của chúng ta. Đừng tự cao Con hơn cha nhà mình có phúc. Bởi, sinh ra và nuôi lớn một người tài giỏi. Bố còn vĩ đại hơn gấp vạn lần.

Đừng quên nhé...

Khi chúng ta thành công, hàng trăm người tung hô cho niềm vui ấy. Đừng quên bố cũng đang khóc vi tự hào.

Khi chúng ta thất bại, trắng tay hay cơ cực, tất cả đã rời bỏ ta. Đừng quên nhé, bố vẫn ở phía sau, quay mặt khóc vì thương con.

Chủ tịch UBND tỉnh trao Quyết định bổ nhiệm Giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo 11/06/2021

Người thầy tài đức vẹn toàn đã từng cống hiến , xây dựng trường THPT Hàn Thuyên vững mạnh ,đoàn kết rất nhiều năm trước đây. Chúc thầy sức khoẻ cống hiến cho nền giáo dục nhiều hơn nữa trong cương vị mới.

Chủ tịch UBND tỉnh trao Quyết định bổ nhiệm Giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo Sáng 11/6, đồng chí Nguyễn Hương Giang, Phó Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch UBND tỉnh tới dự và trao Quyết định bổ nhiệm đồng chí ...

Want your school to be the top-listed School/college in Bac Ninh?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Telephone

Address


Bac Ninh