Chào các bố mẹ,
Chiều nay, áp thấp nhiệt đới bất ngờ trút xuống vòm cây những cơn mưa giăng mắc, trắng xóa đất trời. Ngõ vào Nhà Khoai Đậu nhỏ, xe ô tô không thể vào tận hiên mà phải đậu sát ngoài mặt đường lộ. Để đón được các con, ba mẹ phải bỏ xe lại, chạy bộ xuyên qua lối nhỏ mấp mô của khu vườn đang sũng nước.
Đứng bên bậc cửa, nhìn bóng dáng các ba mẹ hối hả lao đi trong gió giật - người cầm ô b**g dù, người đội nón, có ba còn vớ vội tấm bìa carton che ngang đầu... chân thấp chân cao. Họ che chắn mọi thứ cho con, sẵn sàng để mình ướt sũng. Cảnh tượng ấy thật mộc mạc mà cũng thật thương, bởi nó khiến lồng ngực cô thắt lại từng nhịp xót xa. Mưa gió phải đưa đón vất vả vì con.
Hành trình nuôi nấng một em bé đặc biệt vốn dĩ đã là những ngày cõng bão dông trong lòng, nay cơn bão trời lại trực tiếp trút xuống những đôi vai gầy ấy.
Chiều bao cuộc gọi báo đón muộn, nhưng các cô vẫn vui vẻ đợi vì các cô mong ko một ai phải ướt. Mẹ Bon là một người phụ nữ tất bật. Mẹ lao đến hiên nhà trẻ khi bộ áo mưa cánh dơi đã dính chặt vào người, nước chảy ròng ròng trên khuôn mặt sạm đi vì lạnh và nhọc nhằn mưu sinh. Vừa tan ca là mẹ chạy thục mạng đến trường.
Mẹ tâm sự, dọc đường đi tim cứ đập thình thịch vì mưa to quá Cô ạ, ruột gan thì bồn chồn vì ngại các cô, con lại quấy. Gửi con đón muộn đã làm mẹ áy náy lắm rồi, lại thêm mưa gió ngập trời thế này, mẹ sợ các cô phải chờ đợi mệt mỏi lại lo con phá bĩnh.
Tâm lý của những người mẹ có con đặc biệt luôn mang trong mình một sự nhạy cảm, sợ phiền hà, sợ ánh nhìn của người khác. Thế nhưng, khi hớt hải chạy vào đến nơi, mẹ khựng lại. Bon đang ngồi chơi ngoan ngoãn, được ủ ấm trong không gian êm đềm của phòng sinh hoạt. Các cô cũng chẳng ai vội vã ra về, tất cả đều đang nán lại, quây quần vì cơn mưa ngoài kia, và vì thương các con.
Mẹ òa đến ôm Bon, bộ quần áo dẫu ướt sũng nhưng vòng tay lại chứa đựng sự tĩnh tại và biết ơn tột cùng. Mẹ Bon à, mẹ cứ kiên trì với hành trình này nhé. Ở đây, mẹ không bao giờ phải đi một mình.
27 cây số trong dông bão của Bố Q.An ,chính là câu chuyện thứ hai. Khi bóng lưng của bố bé Q. An cứ nhất quyết ko dùng nón hay ô của cô. Bố muốn nhường các bạn còn lại và kệ mình cho nhanh nhanh chóng chóng. Nhìn vừa thương cảm nhưng cũng vừa khéo trách bố, cứ thế mà xề xòa lại ướt hết thôi, cản ko được.
Hơn hai mươi mấy cây số nhích từng vòng bánh xe trong màn mưa trắng xóa, tắc đường, kẹt xe, gió tạt ngang mặt. Vậy mà khi bước chân vào đến cửa, nụ cười của bố vẫn hiền khô, xua đi bao nhiêu lạnh lẽo. Bố gấp gáp cởi bỏ những thứ vướng víu, cẩn thận dùng tấm áo và bờ vai rậm vạm vỡ của mình bọc Q.An lại thành một chiếc kén nhỏ.
Rồi cứ thế, bố ôm chặt con vào ngực, dùng chính da thịt mình làm tấm lá chắn, chạy nhào ra lối vườn trơn trượt để hướng về chiếc xe đang đợi ngoài đường lớn. Chăm sóc trẻ có hệ thần kinh nhạy cảm, chỉ cần một hạt mưa lạnh hay một tiếng gió rít bất ngờ cũng đủ làm con hoảng sợ tột độ. Bố hiểu điều đó hơn ai hết. Bố thà để mình ướt sũng, chứ nhất quyết giữ cho thế giới nhỏ bé trên tay mình được khô ráo, an toàn.
Nhìn bóng bố lao đi trong mưa, ôm con trọn vẹn trong ngực, lồng ngực cô bỗng dưng nghẹn lại. Thương biết mấy, xót xa biết mấy tình yêu câm lặng mà vĩ đại ấy.
Bão dông ngoài kia có xối xả đến đâu, thì chính bờ vai lấm lem bùn đất của ba mẹ lại là "góc tĩnh tại" vững chãi nhất cho các con neo đậu. Cô Bảo Hân xin gửi một sự biết ơn và cái ôm thật chặt đến tất cả các ba mẹ. Nhìn những sự hy sinh thầm lặng ấy, cô và các cô giáo tại Nhà Khoai Đậu lại tự dặn lòng phải cố gắng nhiều hơn nữa, bao dung hơn nữa, để xứng đáng với những giọt mồ hôi và nước mưa mặn chát của ba mẹ chiều nay.
Hoa Nắng Bình Minh
Trung tâm giáo dục Bình Minh
Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Trung tâm giáo dục Bình Minh, Educational Research Center, Giới Tế/Tiên Du, Bac Ninh.
0932859856 Tặng MIỄN PHÍ cuốn sách KẾT NỐI & TƯƠNG TÁC – NGÔN NGỮ CỦA SỰ THẤU CẢM https://docs.google.com/forms/d/e/1FAIpQLSeQfL-AWmrTctB5kWzJlJ7_EK_3iUWrxRcPAT5MVuXPPWOfeA/viewform?usp=sharing&ouid=110341951930592831024
20/08/2026
Cậu Bé Đặc Biệt Trong Lớp Học Đặc Biệt.
... Có một khái niệm rất đẹp mà chúng ta luôn hướng tới: hiện diện bình an.
Việc Cam có thể chia sẻ không gian mặt sàn với hai người bạn để lúi húi chơi những khối gỗ, hay giữ tư thế ngồi vững vàng, ánh mắt háo hức chờ đợi cùng các anh em cùng hàng, là một bước tiến rực rỡ. Hòa nhập, ở tầng sâu nhất, không phải là ép các con phải nắm tay nhau hay nô đùa ồn ào. Hòa nhập bắt đầu từ việc biết tôn trọng ranh giới của nhau, cùng chia sẻ một vệt nắng, một bầu không khí tĩnh lặng mà không cảm thấy bị đe dọa. Hệ thần kinh của Cam đang dần ổn định; con không còn thu mình lại mà đã cởi mở để đón nhận nhịp điệu của tập thể.
Hành trình của Cam, cũng như của những bông hoa nhỏ nơi đây, vẫn đang tiếp diễn. Trái ngọt không vội vàng đơm kết, nhưng cô tin, khi rễ cây đã đủ sâu và đất mẹ đủ hiền hòa, mầm xanh ắt sẽ vững chãi vươn lên đón lấy ánh mặt trời.
Các bạn có muốn cô Bảo Hân chia sẻ thêm về cách thiết lập các góc không gian tĩnh tại ở nhà để giúp các con điều hòa giác quan tốt hơn không?
Hoa Nắng Bình Minh
19/08/2026
Cậu Bé Đặc Biệt Trong Lớp Học Đặc Biệt.
Phát triển vận động tinh và sự phối hợp linh hoạt là những bài tập diễn ra liên tục, đòi hỏi sự bền bỉ.
Kiểm soát và phối hợp: Các bạn có thể thấy sự tập trung cao độ hiện rõ trên gương mặt Cam khi con tự tay cầm chiếc kéo nhỏ màu hồng cẩn thận cắt từng mẩu giấy. Với sự hỗ trợ nhẹ nhàng từ bàn tay người lớn để định hướng, con đang học cách điều khiển lực của các ngón tay và phối hợp nhịp nhàng giữa tay - mắt.
Sự kiên nhẫn trên trang giấy: Khả năng kiểm soát đôi tay ấy tiếp tục được duy trì khi con ngồi vào bàn học. Ánh mắt con dán chặt vào trang giấy ô ly, tay cầm bút chì nắn nót đưa từng nét chữ thẳng tắp. Sự kiên nhẫn này là một bước đệm tĩnh lặng vô cùng quan trọng để chuẩn bị cho quá trình phát triển tư duy và nhận thức sâu hơn.
... Sự tin tưởng trong vòng tay chăm sóc của Cam với Cô Cô là điều rất đáng chú ý. Bởi đối với các em bé đặc biệt, việc điều hòa giác quan và tiếp nhận sự đụng chạm vật lý thường cần rất nhiều thời gian để thích nghi.
Một lần nữa, góc hiên nhà ngập nắng với những tán cây xanh mát lại là nơi chứng kiến sự kết nối êm đềm giữa cô và trò. Cam cởi trần, ngồi ngoan ngoãn đưa tay cho cô cắt móng. Việc cắt móng tay có thể là một thử thách lớn về mặt cảm giác, nhưng với ánh mắt điềm tĩnh và tư thế thả lỏng, Cam cho thấy con hoàn toàn cảm thấy an toàn, thoải mái và tin tưởng tuyệt đối vào người chăm sóc mình.
Cam trước kia khó khăn trong việc chia sẻ không gian và cũng phải hơn 100 ngày liên tục mài rũa thì con mới thích nghi được các dạng bài rèn luyện sự chú ý ở cấp độ mạnh hơn.
Hòa nhập bắt đầu từ việc biết cách hiện diện bình an cùng người khác trong một không gian chung.
Tôn trọng không gian tĩnh tại: Trong căn phòng tràn ngập ánh sáng từ bậc cửa mở rộng, Cam cùng hai người bạn đang ngồi chơi với những khối gỗ nhỏ trên mặt sàn. Dù mỗi bạn đang tập trung vào hoạt động sắp xếp của riêng mình, các con vẫn đang học cách chia sẻ không gian chung, không xâm lấn ranh giới của nhau và cùng giữ gìn sự yên tĩnh của tập thể.
Kỹ năng quan sát và chờ đợi: Các bạn hãy nhìn sự tập trung của Cam khi ngồi cùng hàng với các anh em. Con giữ tư thế ngồi vững vàng, ánh mắt hướng về phía trước vô cùng chăm chú và háo hức. Khả năng ngồi yên, duy trì sự tập trung cùng nhóm bạn là minh chứng tuyệt vời cho việc hệ thần kinh của con đang dần ổn định và điều hòa rất tốt.
Hoa Nắng Bình Minh
18/08/2026
Về đây một tách trà thiền,
Về đây hát trọn khúc hiền nơi tâm.
Về đây thưởng khói hương trầm,
Về đây để thấy vọng ngâm sóng đời.
Về đây sửa soạn chơi vơi,
Về đây nội quán, thật bơi kiếp người.
Bảo Hân 18.08.26. 8h50'
Con đường trưởng thành của các em bé đặc biệt tại Nhà Khoai Đậu chưa bao giờ là những bước tiến khổng lồ chỉ sau một đêm. Đó là sự chắt chiu từ vô vàn khoảnh khắc nhỏ bé, kiên nhẫn lặp đi lặp lại mỗi ngày. Xem lại những hình ảnh và đoạn phim của Cam, cô muốn kể lại cho các bạn nghe một cách chân thực nhất về những viên gạch nền móng đầu tiên mà cô trò mình đã cùng nhau xây dựng.
Mọi hành trình tri thức đều bắt đầu từ sự kiên nhẫn. Trong giờ học cá nhân, Cam ngồi ngay ngắn, tay cầm chiếc bút chì cẩn thận đồ theo từng đường kẻ thẳng tắp trên trang giấy ô ly. Ánh mắt con tập trung cao độ, đôi bàn tay nhỏ nhắn nỗ lực kiểm soát từng cử động. Đối với Cam, việc phối hợp nhịp nhàng giữa tay và mắt để làm chủ nét bút không chỉ là học viết, mà còn là một bài tập lớn về vận động tinh và khả năng duy trì sự chú ý trong một khoảng thời gian nhất định. Cô luôn ở cạnh bên, tĩnh lặng quan sát và chờ đợi từng nhịp tiến bộ của con.
Xây dựng niềm tin từ những điều dung dị nơi cuộc sống. Mỗi khoảnh khắc đều là nét thân thuộc trong từng nhịp chảy- in lại sự tin tưởng nơi trái tim.
Nhà Khoai Đậu không chỉ là nơi để rèn luyện kỹ năng, mà còn là một gia đình mang lại cảm giác an toàn. Ở góc sân vườn ngập nắng, cô trò ngồi bên nhau trên chiếc phản gỗ. Cam cởi trần, ngồi yên lặng và ngoan ngoãn đưa bàn tay nhỏ cho cô bấm từng chiếc móng tay. Không cần đến những giáo cụ phức tạp hay những lời nói lớn lao, sự kết nối và niềm tin được bồi đắp từ chính những cử chỉ chăm sóc ân cần, dung dị như thế. Trẻ chỉ thực sự mở lòng học hỏi khi con cảm thấy mình được yêu thương và chở che.
Hoa Nắng Bình Minh
17/08/2026
...
Ngoảnh đi ngoảnh lại, cỗ máy thời gian lao đi thoăn thoắt, mới đó mà đã hơn 5 năm trôi qua kể từ những ngày tháng lịch sử khó khăn đến cùng cực ấy. Những ai đã từng đi qua mùa dịch khắc nghiệt, đặc biệt là những người bám trụ với ngành giáo dục trẻ tự kỷ và các cơ sở tư thục chuyên biệt, mới thấu tận cùng sự đau lòng và khốn đốn.
Nhớ lại những ngày ấy, Trung tâm Giáo dục Bình Minh của chúng tôi chỉ còn là một không gian im lìm đến đáng sợ. Cánh cổng sắt màu xanh đóng kín mít, con đường dốc rải đá vắng lặng không một bóng người, và những món đồ chơi, ghế nhựa, ngựa gỗ đành phải chất thành đống ngổn ngang. Hình ảnh một cậu bé ngơ ngác đứng bám tay vào song cửa sắt nhìn ra ngoài khoảng không vô định như cứa thêm vào lòng những người làm nghề như chúng tôi.
Nỗi Lòng Người Giáo Viên khi phải tận mắt chứng thấy các cảnh đứt gẫy trong kết nối- nó không dễ chịu chút nào cả.
Cơ sở phải đóng cửa dài ngày, giáo viên tạm nghỉ, gánh nặng duy trì tâm huyết đè nặng lên vai. Khốn đốn là thế, nhưng thú thật, thương mình một vì bị đóng cửa, thì chúng tôi thương cha mẹ các bé tới 100 lần.
Nỗi lòng người làm cô lúc ấy chứa chan bao ức nghẹn, cứ nghèn nghẹn ngăn đầy lồng ngực. Những ngày cặm cụi mang gối, mang chăn của các con đi phơi cho đỡ ẩm mốc, nhìn chiếc áo trắng in dấu hình con mà lệ nhỏ nhoè cả mắt. Dù dặn lòng phải mạnh mẽ đến đâu, chúng tôi cũng chỉ biết lặng lẽ giấu biệt những cảm xúc ấy đi, vì làm sao có thể dễ dàng vượt qua nổi hàng rào ngăn cách dài đằng đẵng của những ngày giãn cách.
Sự Vây Hãm Trong Bốn Bức Tường và những nhọc nhằn hằn trên đôi mắt. Vẫn biết là cần thiết phải vực tinh tâm mà tinh thần luôn bị nỗi sợ nơi toàn xã hội phủ tràn và lấp đầy các các nhà, thì sự chao đảo tâm là đương nhiên.
Trẻ bình thường ở nhà mùa dịch đã là một sự vây hãm bí bách, thì với những đứa trẻ đặc biệt, sự bức bối ấy càng dễ bùng lên thành những cơn thịnh nộ cuồng phong. Bao đứa trẻ của Bình Minh giờ ấy phải ở nhà trong nỗi nhớ nhung khôn tả, mọi thứ nếp sống và nhịp độ can thiệp đột ngột bị đứt gãy.
Xa nhau ngần ấy ngày, tiếng gọi gào trong sâu thẳm của các con, chỉ có những người gắn bó máu thịt mới thực sự thấu hiểu. Thương con mình ở nhà một, thì lại xót xa cho những đứa trẻ đặc biệt của mình gấp bội.
Đồng hành xuyên vùng miền bằng các cách tối ưu nhất có thể. Mùa dịch để lại sự căng thẳng tột độ.
Vọng vô những tiếng nấc, chúng tôi buộc phải quay lại với thực tại: Chấp nhận và cùng lên các chương trình hướng dẫn rèn con tại nhà. Hàng loạt những trăn trở, âu lo được đặt ra trong những ngày tháng ấy:
Những đứa trẻ đặc biệt liệu có giữ được "Nếp sống rèn" bền lâu khi không có sự đồng hành trực tiếp từ các cô?
Các con có thể hiểu và chấp nhận sự thật "Ở NHÀ NGOAN" để cùng cộng đồng điệu hòa, chống dịch cho tròn vẹn?
Làm thế nào để cha mẹ có thể thay cô giáo dục cho con những kỹ năng sinh tồn thời dịch bệnh, hay phòng sẵn cho những thời kỳ thiên tai bất trắc?
Hơn 5 năm nhìn lại, mùa dịch ấy là một vết sẹo lớn, nhưng cũng là minh chứng cho sức sống mãnh liệt và tình yêu thương vô bờ bến. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua khó khăn, cùng nhau đón nhịp qua từng buổi sinh hoạt, từng bài viết trên trang của Trung Tâm Giáo Dục Bình Minh để phụ huynh phối hợp rèn luyện con ngay trong sân nhà. Đi qua những giông bão đó, mới thấy trân quý hơn bao giờ hết sự bình yên của ngày hôm nay, và nhận ra tình thương dành cho các con chưa bao giờ bị ngăn cách bởi bất kỳ cánh cửa nào.
17/08/2026
Những thương trao và cả những vạt nắng rừng. Khi Em yêu lấy từng khoảng trong con, tôn trọng và là bạn đồng hành thì những "rào cản" sẽ không thành vấn đề.
16/08/2026
...
Nhìn lại hành trình hơn 10 năm gắn bó với giáo dục đặc biệt, tôi nhận ra rằng, chúng tôi không chỉ làm công việc dạy dỗ những đứa trẻ, mà còn đang "bế bồng" và nâng đỡ cảm xúc của biết bao người làm cha, làm mẹ. Giáo dục một em bé đặc biệt chưa bao giờ là câu chuyện của riêng cô và trò. Rễ cây chỉ vươn dài khi cảm nhận được sự vững chãi của lòng đất, và một đứa trẻ chỉ an trú khi cha mẹ chúng thực sự bình an.
Câu chuyện của gia đình Cam tại Vườn Nhà Khoai Đậu là một minh chứng sâu sắc cho việc: Khi ta nâng đỡ được trái tim của cha mẹ, thế giới của con tự khắc sẽ nở hoa.
Khi chứng thấy Những Bức Tường Tuyệt Vọng Và Nỗi Đau của các bố mẹ Giữa Chốn nhân gian- dù Đông Người nhưng ít ai có thể chìa tay ra đỡ họ thực sự ...hay chính xác hơn là ko phải ai cũng đủ năng lực nâng đỡ lấy họ một cách chính xác.
Ta vẫn nhớ như in những ngày đầu tiên Cam bước đến lớp. Đằng sau cậu bé bướng bỉnh, mang đầy tổn thương và sự phòng bị ấy là bóng dáng tả tơi, kiệt quệ của bố Lĩnh và mẹ Ngoan.
Suốt gần 5 năm ròng rã, việc đưa con bước ra khỏi cánh cửa nhà là một "cuộc chiến" vã mồ hôi hột. Bố mẹ đã phải chịu đựng những gì?
Sự bất lực tột cùng: Những lần đi dạo công viên hay ăn quán bỗng chốc trở thành thảm họa bởi những cơn hoảng loạn, la hét, và giằng co khốc liệt của con.
Áp lực từ định kiến xã hội: Cái cách con gào khóc, né tránh ánh mắt đấng sinh thành khiến người đời buông những ánh nhìn dò xét, ái ngại. Họ lầm tưởng bố mẹ là "kẻ bắt cóc". Những ánh nhìn ấy sắc hơn dao, cứa nát cõi lòng của những người đang loay hoay tìm cách chạm vào thế giới của con mình.
Sự tổn thương niềm tin: Cam đã từng bị "cho ăn lừa" quá nhiều, khiến con dùng sự khước từ khốc liệt và những vết cào cấu làm tấm khiên che chắn. Bố mẹ cũng vì thế mà chông chênh, sợ hãi trước chính đứa con rứt ruột đẻ ra.
Sự dập khuôn máy móc, khả năng chấp nhận bằng không của Cam đã tạo ra một chiếc lồng giam hãm gắt gao. Nhưng trớ trêu thay, chiếc lồng ấy không chỉ nhốt Cam, mà còn giam cầm cả thanh xuân và nụ cười của bố mẹ.
Chữa Lành chính trái tim Ta và chọn nâng đỡ Cảm Xúc cho trăm Cha Mẹ- Ta đã Bắt Đầu Từ Sự Thấu Cảm Và cho phép họ được Nương Tựa. Dẫu chính ta cũng phải đi lên từ đống tro tàn- ko còn muốn mong và càng ko tin nơi thế gian. Nhưng họ- những người đang bên các thiên thần nhỏ kia còn khổ hơn cả. Vậy nếu ta có giá trị thì cứ cậy nhờ. Chừng nào còn thấy bến đỗ thực thụ và đích đến thì chừng đó vẫn còn phước. Mong các ba mẹ ko thấy mà tin- và phước lành ấy luôn được bồi từ âm đức.
Hành trình nâng đỡ bố mẹ Cam không bắt đầu bằng những lời hứa hẹn đao to búa lớn, mà bằng sự hành động và gánh vác của những người làm giáo dục. Và tất thảy là từ Tình Thương. Sợ Bố mẹ phải ôm "quả bom" trong trạng thái bất lực mà đi vào trạng thái trầm cảm- tê liệt cuộc sống. Ở đời cần 1 chữ Thương.
Chúng tôi chọn làm "tấm bia" để con xả những dồn nén. Thấy tội cho Các Cô, vì ăn cào của Cam ko biết bao lần. Cam còn tật đánh lén. Cô Trương Oa bị Cam phang đồ vào đầu cũng vài bận. Cô đã từng sợ Cam. Nhưng gì thì thấy sự sợ ấy biến đi từ lúc nảo lúc nao, chỉ thấy một Cam rất tỉnh. Lại thấy iu. ( note: giờ là ca mới An Thịnh- đại ca ấy lấy đầu bốp phát mũi cô chảy máu mà chỉ biết cười ra nước mắt).
Khi nhìn thấy tay thầy Tài, cô Trương Oa chi chít những vết xước, vết cắn rướm máu vì sự cực đoan của Cam, nhiều người xót xa. Nhưng chúng tôi hiểu, con cần một nơi an toàn để bộc phát trước khi học cách thu xếp lại tâm hồn. Chúng tôi gánh lấy những vết xước ấy, đồng nghĩa với việc đỡ bớt đi những trận giằng co ứa máu cho bố Lĩnh, mẹ Ngoan khi ở nhà.
Bước ra khỏi bốn bức tường cùng "Mẹ Nhị" là những buổi sáng lăn lê đủ góc hiên, bệ đá, thảm cỏ,...là những con đường dài cùng con kênh mênh mang, là những khoảng chiều tà đầy sự tĩnh lặng,...vv...
Sự bồi đắp mạnh mẽ nhất đến từ cái duyên giữa Cam và "mẹ Nhị" (Hoa Nắng Bình Minh). Trong khi bố mẹ ruột còn e dè, hoảng sợ trước những lần bùng nổ của con, thì mẹ Nhị đã điềm nhiên đưa cậu bé ấy rong ruổi hàng ngàn cây số. Vụ này ai chả biết. Ta dám đưa con đi khắp Đà Thành đến Nha Trang, không bỏ sót con rừng hoang ở đất Đà Lạt,...vv hệ của Ta là dám yêu lấy từng sự trọn vẹn của thực tại.
Bằng sự tĩnh tại và tình thương vô điều kiện, mẹ Nhị đã chứng minh cho bố mẹ Cam thấy: Con hoàn toàn có thể trở thành một em bé "bình thường" nếu ta biết cách dung nạp con. Và vốn Cam rất bình thường, chưa thấy gì bất thường nơi con cả- nên chưa từng ái ngại các hành vi "kỳ quặc" của con. Chỉ thấy con đang cần kết nối và gỡ các nút thắt.
Kiến tạo môi trường an lành từ những điều dung dị là điều mà Tổ hợp Bình Minh luôn coi là chiến lược- nhưng đó cũng là lối sống mà Ta đã hành tâm trong cả hơn 7 năm. Ta dám khép lại cái cũ và dám lùi lại để nâng cấp mà ít ai dám từ bỏ.
Sự chỉn chu không nằm ở giáo án khô cứng, mà ở cách các cô quan sát tinh tế, kiên nhẫn đợi con nói từ "nữa", hay cái nắm tay thật êm xoa dịu lúc con chới với. Khi cha mẹ thấy con được yêu thương nguyên sơ như vậy, lớp rào chắn phòng bị trong chính tâm hồn cha mẹ cũng dần được tháo gỡ.
Tiếng "Đội Ơn Chúa" Và Sự Vỡ Òa Của Hạnh Phúc
Chỉ sau ba tháng, một chân trời mới đã mở ra. Bố Lĩnh, mẹ Ngoan đã tận mắt chứng kiến một điều kỳ diệu mang tên sự "chấp nhận":
Con chấp nhận mở rộng thế giới ẩm thực, vui vẻ nuốt những thìa cơm cá, cháo mềm thay vì nôn ọe.
Con chấp nhận chờ đợi luân phiên, thay vì lao vào cướp đồ hay cào cấu tấy đỏ da thịt người khác.
Con chấp nhận để cô cắt móng tay - điều mà trước đây bố mẹ có ôm giữ cỡ nào cũng bất lực.
Tuyệt vời hơn, con biết dùng ngôn từ thay cho g*i nhọn: biết nói "không", "sai rồi" và chủ động tìm đến vòng tay người lớn để nương tựa.
Khi thấy Cam ngoan ngoãn, nghe lời mẹ Nhị răm rắp, bố mẹ Cam đã nhiều lần lùi lại, "thử" con trong các tình huống khác nhau. Để rồi, khoảnh khắc họ thở phào nhẹ nhõm và thốt lên lời "đội ơn Chúa" từ tận đáy lòng, tôi biết rằng, gánh nặng trĩu vai suốt gần 5 năm ròng rã của gia đình ấy đã thực sự được trút bỏ.
Hơn 10 năm qua, Ta và các cộng sự tại Vườn Nhà Khoai Đậu luôn tâm niệm rằng: Hành trình nâng bước một em bé đặc biệt vào đời đôi khi chỉ bắt đầu từ một tách trà tĩnh tại bên hiên, từ một tiếng chuông gió ngân vang, và từ sự vững chãi của những người thầy dám mỉm cười dắt em qua giông bão.
Khi chúng Ta đủ thấu hiểu để đồng hành, đủ thấu cảm để nâng đỡ, không chỉ những mầm cây bướng bỉnh như Cam chịu b**g nở, mà chính những người làm cha, làm mẹ cũng tìm lại được ánh ban mai trong trẻo cho cuộc đời mình.
Cảm ơn Cam, cảm ơn bố Lĩnh, mẹ Ngoan đã trao gửi niềm tin, để chúng ta cùng nhau thắp sáng một hành trình diệu kỳ.
- Cô Bảo Hân -
15/08/2026
....Chẳng cần đến những món đồ chơi đắt tiền hay luật lệ cầu kỳ, chỉ cần một vòi nước tuôn trào tung tóe là đủ để khơi mào cho một "trận thủy chiến" rộn rã. Hai "chiến binh" phía trước đang hăng say vẫy vùng, vươn những cánh tay nhỏ xíu lên đan vào nhau để đỡ lấy màn mưa mát lạnh...cả hai đùa giỡn mặc kệ nước bắn trắng xóa, lấp lánh như hàng vạn viên pha lê dưới ánh mặt trời.
..nhiều sự háo hức chờ chực để nhào ngay vào cuộc vui bất tận.
Đứng lặng lẽ ở một góc sân ngắm nhìn các con, những tia nước thỉnh thoảng bay lấm tấm làm mát cả gò má, lòng cô bỗng dâng lên một niềm hạnh phúc thật đỗi bình dị. Thương lắm những tấm lưng bé nhỏ, thương những tiếng hò hét khanh khách vang vọng cả một góc trời. Ở khoảnh khắc ấy, các con được trở về đúng nghĩa với tuổi thơ rực rỡ của mình: hồn nhiên, tự do, có chút hoang dại và vô ngần trong trẻo.
Nước bắn ướt nhẹp hết cả...nhưng lại thoải mái nhất, lại vô tư nhất, lại được quậy nhất, và là lúc lưu ký ức được bắt đầu, ...những khoảnh khắc ấy tưới mát tâm hồn và nuôi dưỡng những niềm vui bé mọn.
.... Cứ chơi đi, cứ ướt sũng và cười thật to cho thỏa thích nhé, những chàng trai bé nhỏ của cô cô!
Việc của các con là vẽ nên một tuổi thơ rực rỡ, còn việc gom nhặt và cất giữ những "buổi chiều thương" mát lành này, cứ để Cô Cô lo!
Cô Bảo Hân
,
14/08/2026
...một ngày thử thách ranh giới của sự nương tựa và lòng kiên định.
Sáng nay, bầu không khí êm ả của khu vườn bỗng gợn chút xáo động. Cam-hạt mầm bé nhỏ của Ta- đột nhiên thu mình lại trong lớp vỏ bọc của sự khước từ. Giờ thể dục buổi sáng, khi các anh chị và những người bạn đang nhịp nhàng hòa vào sự chuyển động, Cam chọn cách chống đối. Con ngồi lặng thinh một góc, ánh mắt lơ đãng nhìn mọi người tập luyện mà nhất quyết không chịu nhấc bước tham gia. Sự ương lì ấy kéo dài sang cả giờ học, con dùng dằng, khước từ việc cầm bút và kiên quyết không hoàn thành bài vở. Đó là cách một em bé đang hoang mang thử thách giới hạn của môi trường xung quanh, dùng sự bất hợp tác làm tấm khiên che chắn.
Thế nhưng, bao dung không bao giờ đồng nghĩa với sự thỏa hiệp vô điều kiện. Trước sự kháng cự bạo liệt ấy, Ta chọn sự tĩnh lặng nhưng vô cùng kiên định. Không có những tiếng quát tháo ầm ĩ, chỉ có một thái độ nghiêm khắc, dứt khoát và những nguyên tắc được thiết lập rõ ràng. Ta dùng uy quyền tĩnh tại của một người dẫn đường để cho con hiểu: có những ranh giới kỷ luật không thể bị phá vỡ bởi sự ăn vạ hay chống đối. Và thật diệu kỳ, trước sự "rắn rỏi" đầy vững chãi ấy, lớp băng bướng bỉnh của Cam bắt đầu rạn nứt. Con nhận ra đâu là giới hạn an toàn, ngoan ngoãn cầm bút lên và chấp hành việc hoàn thành bài vở.
Tuy nhiên, bài học về sự nhẫn nại và kỷ luật chưa dừng lại ở đó. Chiều buông, khi bóng nắng đã ngả dài trên khoảng sân ướt sương, bố Lĩnh đến đón con. Đứng trước việc con chưa hoàn thành bài tập vận động ban sáng, thay vì xót ruột hối thúc, xúi con bỏ cuộc hay bao che cho sự chểnh mảng, bố Lĩnh đã chọn một cách đồng hành tuyệt vời nhất: sự chờ đợi.
Bố lặng lẽ lùi lại, ngồi chờ bên hiên nhà, thấu hiểu trọn vẹn triết lý giáo dục của Ta. Bố sẵn sàng dành thêm thời gian, nhẫn nại đợi con tự mình đối diện và hoàn thành phần bài tập còn dang dở. Không một lời cằn nhằn, chỉ có sự thấu cảm sâu sắc và cái gật đầu hợp tác đầy vững chãi từ người cha.
Chính sự đồng lòng, nương tựa chặt chẽ giữa gia đình và trường học ấy đã tạo nên một vòng tròn kỷ luật ngập tràn tình thương. Không có kẽ hở nào cho sự ỷ lại. Cuối cùng, sự kháng cự của Cam đã được xoa dịu hoàn toàn. Chiều muộn, cậu bé mỉm cười hiền hòa, tự nguyện hòa mình vào nhịp tập cùng mọi người và hoàn thành xuất sắc bài tập của mình.
Mẹ Cô Cô
Click here to claim your Sponsored Listing.
Location
Category
Contact the school
Telephone
Website
Address
Giới Tế/Tiên Du
Bac Ninh
Opening Hours
| Monday | 07:00 - 17:00 |
| Tuesday | 07:00 - 17:00 |
| Wednesday | 07:00 - 17:00 |
| Thursday | 07:00 - 17:00 |
| 18:00 - 19:00 | |
| Friday | 07:00 - 17:00 |
| 18:00 - 19:00 | |
| Saturday | 07:00 - 11:00 |