27/12/2025
ĐÃ LÂU RỒI TÔI MỚI ĐĂNG LẠI MỘT BÀI TUYỂN SINH.
Tôi làm việc với trẻ đã nhiều năm, khởi đầu từ luyện chữ và ở lại với nghề bằng sự kiên nhẫn.
Khi ấy, phụ huynh quan tâm nhiều đến nét chữ đẹp.
Còn bây giờ, điều họ hỏi tôi nhiều nhất là:
“Chị ơi, sao con em cứ thấy khó là bỏ?”
“Sao con học mà lúc nào cũng phải nhắc?”
Ngồi cạnh những đứa trẻ này, tôi nhận ra một điều rất khác:
Con không lười.
Con chỉ đang học cách… trốn khi thấy khó.
Và nếu người lớn chỉ kéo, chỉ giục, chỉ trách, thì con sẽ trốn ngày càng nhanh hơn.
Những buổi gần đây, việc chúng tôi làm không phải học thêm.
Chỉ là giúp con ở lại thêm một chút với việc mình đang làm.
Không giỏi lên ngay.
Nhưng con không bỏ chạy nữa.
Khi con ở lại được,
tự giác bắt đầu xuất hiện – rất nhỏ, nhưng rất thật.
Tôi đang mở một lớp nhỏ về kỹ năng học tập & con chủ động, dành cho những đứa trẻ:
– Sợ bài khó
– Dễ nản
– Học khi bị nhắc
– Và chưa tin vào chính mình.
Không hứa con giỏi nhanh.
Chỉ cam kết một điều:
👉 Con sẽ được hiểu – được dẫn – và không bị bỏ lại khi con chậm.
Tôi quay lại không phải để dạy nhiều hơn, mà để đi chậm hơn cùng các con.
Ai đọc đến đây và thấy hình ảnh con mình trong đó,
chúng ta có thể trò chuyện thêm.
🪴Một buổi học rất bình thường. Nhưng với vài đứa trẻ, đó là lần đầu con không bỏ chạy khi thấy khó.
24/07/2025
✨ Nhật ký sống an – Ngày Mưa bão!
"Có một cuốn sách, đã ở bên tôi qua những mùa bão giông..."
Tôi là kiểu người mà mọi người thường bảo:
“Chị lúc nào cũng đầy năng lượng quá, chẳng bao giờ thấy buồn…”
Ừ thì… tôi hay cười thật.
Tôi yêu cuộc sống, yêu công việc, yêu những khoảnh khắc đời thường và cả những con người chưa từng quen mà vẫn thương.
Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không biết buồn.
Tôi đã có những ngày lòng mình nặng trĩu, chỉ muốn trốn đi đâu đó một mình, im lặng. Nhưng tôi không để nỗi buồn ấy chiếm lĩnh tâm hồn quá lâu. Tôi không trốn tránh nó, nhưng tôi cũng không ôm ấp nó mãi.
Và trong những lúc đó, tôi thường tìm đến… sách.
Có một cuốn sách tôi được tặng từ lâu – “An lạc giữa dòng đời”.
Nó đã cũ, nhưng tôi chưa từng xếp nó lên giá phủ bụi. Tôi vẫn hay mang nó theo, lật lại từng trang như lật lại chính mình – người phụ nữ đã đi qua bao nhiêu biến cố, mà vẫn không để mình đánh rơi niềm tin.
Trang đầu tiên là một dòng chữ đề tặng nhỏ bé nhưng đầy tình cảm:
“Chúc Tâm an lạc”
Chỉ mấy chữ vậy thôi mà nhiều khi tôi thấy nước mắt mình rưng rưng.
Cuốn sách ấy, mỗi lần đọc lại, như một lời nhắc:
Giữa dòng đời xuôi ngược, mình có quyền sống chậm, sống thật, và sống an.
Tôi viết những dòng này để tự nhắc mình… và cũng để ai đó đang đọc được cảm thấy:
Không sao cả, nếu hôm nay bạn buồn.
Chỉ cần bạn nhớ rằng:
Bình yên không ở đâu xa – nó ở ngay trong một trang sách, một hơi thở, hay một người bạn vẫn luôn bên bạn – dù là âm thầm.
📖 Tôi vẫn đang sống an.
Còn bạn – đã tìm thấy nơi trú ngụ cho tâm hồn mình chưa?
23/07/2025
📚 [Nhật ký sống an – Ngày trở lại]
TUẦN LÀM VIỆC 4 GIỜ – MỘT CUỐN SÁCH GÕ NHẸ VÀO TÂM TRÍ
Tuần này, tôi đọc lại “Tuần làm việc 4 giờ” của Tim Ferriss – một cuốn sách tưởng như viết cho những người mê tự do, nhưng hóa ra lại dành cho tất cả những ai từng hỏi mình:
“Mình đang sống… hay chỉ đang làm việc để tồn tại?”
Tôi từng nghĩ: làm nhiều thì sẽ giỏi, bận rộn thì mới là đang cố gắng.
Nhưng rồi tôi nhận ra: không phải cứ vắt kiệt thời gian là đang sống hết mình.
Đôi khi, chính sự bận rộn lại là một cách... để né tránh đối diện với bản thân.
Cuốn sách này nhắc tôi một điều:
Giàu không phải là có thật nhiều tiền. Giàu là khi ta có tự do để sống theo cách mình chọn.
Tại sao phải đợi đến lúc về hưu mới được sống như mình muốn?
Tại sao không thử tìm cách sống chậm lại, sống đủ, sống có ý nghĩa… ngay từ hôm nay?
Tôi không làm việc 4 giờ mỗi tuần như tiêu đề sách, nhưng tôi đang học cách:
Loại bỏ điều không cần thiết
Giữ lại điều thật sự có ý nghĩa
Và dành thời gian cho những điều khiến trái tim mình còn rung lên mỗi ngày
Nếu bạn đang cảm thấy mỏi mệt, nếu bạn từng ước có thêm thời gian cho chính mình,
Tôi mời bạn – đọc thử một trang sách.
Không phải để thay đổi cả cuộc đời, mà chỉ để… trở về với chính mình,
một chút mỗi ngày.
—
15/07/2025
Một ngày bạn sống thế nào, cả đời bạn sẽ như thế.
Ngày mai mình sẽ bắt đầu đọc sách, bắt đầu dậy sớm đi làm.
Những việc lên kế hoạch cho ngày mai, cả đời này khó mà thực hiện được, chi bằng bây giờ bắt tay vào làm ngay!
- Giới hạn của bạn chỉ là xuất phát điểm của tôi-
13/07/2025
✨ NHÂN DUYÊN GẶP GỠ LỊCH SỬ ✨
Nhật ký sống an – Ngày cuối tuần!
Cuộc đời đôi khi gieo tặng ta những điều kỳ diệu, như hôm nay – tôi được gặp cụ Lê Bá Cải, Phó Ban liên lạc những người trực tiếp phục vụ và bảo vệ Chủ tịch Hồ Chí Minh trong những năm cuối đời.
Nay cụ đã gần trăm tuổi, nhưng vẫn minh mẫn, hiền từ, và ánh mắt cụ như chứa cả một kho báu ký ức thiêng liêng của dân tộc.
Tôi ngồi cạnh cụ, lặng lẽ nghe từng lời cụ kể về Bác Hồ – về sự giản dị, yêu thương, và tinh thần phụng sự vô điều kiện cho đất nước.
Cụ không nói nhiều, nhưng mỗi câu nói là một cột mốc sống, một chứng tích của tình yêu nước – được chắt lọc qua năm tháng.
Có lẽ... tôi sẽ chẳng bao giờ quên khoảnh khắc này.
Gặp một người từng “chạm vào lịch sử”,
Là được tiếp xúc trực tiếp với linh hồn của dân tộc,
Là một lời nhắc nhở – hãy sống tử tế, chân thành và cống hiến nhiều hơn mỗi ngày.
Cảm ơn cụ vì sự hiện diện đầy giá trị,
Cảm ơn Bác vì lý tưởng sống còn vang vọng mãi.
"Không có gì quý hơn độc lập, tự do."
– Hồ Chí Minh
12/07/2025
🌕 ĐÀN BÀ SAO KIM – hôm nay tôi học cách nói mà không cần lời.
Có những khác biệt không phải để tranh cãi, mà để thấu hiểu.
Có những tổn thương không cần được chữa, mà cần được lắng nghe.
Tôi đọc cuốn sách này, không phải để hiểu đàn ông.
Tôi đọc để hiểu chính mình – một người phụ nữ đến từ Sao Kim – mềm mại nhưng không yếu đuối, cảm xúc nhưng không vô lý, yêu bằng tim và nghĩ bằng cả vũ trụ.
Viết để sống an.
Đọc để không cô đơn.
Yêu để không phải giống nhau, mà vẫn có thể đi cùng một hành trình. 🚀💫
11/07/2025
🍀 Một chút bắt đầu mới…
Lặng lẽ. Nhẹ nhàng. Nhưng là thật.
Tôi từng im lặng một thời gian dài. Không viết. Không chia sẻ.
Cũng từng nghĩ, có lẽ mình đã đi hết một hành trình.
Nhưng rồi, một ngày, trái tim lại khe khẽ nói:
"Viết đi. Viết để sống an.
Sống để ai đó, đâu đó, cũng tìm thấy bình yên."
Fanpage này, ngày trước là nơi tôi luyện chữ.
Bây giờ, có thể nó sẽ là nơi tôi luyện tâm.
Luyện sự dịu dàng.
Luyện cách sống thật với mình.
Nếu bạn vô tình ghé qua đây – và thấy lòng mình dịu lại một chút,
Thì… có lẽ, chúng ta đang cùng tần số. 💚
Cảm ơn bạn, vì đã ở đây – vào đúng lúc này.
Hành trình mới, vừa kịp bắt đầu.
🌿 "Viết để sống an. Sống để chạm vào những điều thật."
26/06/2024
CƯỜI CƯỜI CƯỜI.... VÀ CƯỜI...
Gần đây tôi nghe tin người thân ra đi nhiều... Khiến lòng tôi cảm thấy đời thật vô thường. Nên những khoảnh khắc vui vẻ, yêu thương nên gửi tới người yêu thương của mình thật nhiều trước khi không thể nói ra hay làm gì đó.
............
26/06/2024
Phụ huynh yêu cô Tâm đến cỡ này.
Xa nhau bao nhiêu năm mà vẫn thương vẫn nhớ♥️
12/06/2024
Chúng ta vẫn đang ở đây và cùng nhau học tập, nỗ lực từng ngày, từng ngày rèn luyện bản thân.
Cùng nhau học con chữ
Cùng nhau rèn luyện trí tuệ cảm xúc
Cùng nhau vượt qua nỗi sợ
Cùng nhau vượt qua khó khăn
Cùng nhau trưởng thành và tự tin!
.........
Trân trọng và biết ơn các bạn đã đến bên cô!
------------------
ĐC: Số 8, Nguyễn Bình, INa B, Kinh Bắc, Bắc Ninh
ĐT: 0985.365.034
12/04/2024
Ngày hôm nay bạn biết ơn những gì?
Còn tôi cũng có những điều biết ơn mỗi ngày. Thực hành sự biết ơn tâm trí của chúng mình thực sự là yêu cuộc sống rất nhiều, bao nhiêu cảm xúc tiêu cực cũng tiêu tan, bản thân lấy lại được nguồn năng lượng tích cực hơn.
Yêu lắm ạ!
👇👇👇👇👇👇
11/04/2024
Cậu học trò lớp 2 siêu yêu tâm sự:
Trò: Cô có biết con có mấy người yêu không?
Cô: Con bé này đã có người yêu rồi á😅
Trò: Vâng cô, con có người yêu rồi. Con có tận 3 người yêu.
Cô: 🤔🤔🤔
Trò: Người yêu con còn hôn má con nữa!
Cô: 😅😅😅
PS/ Các con giờ trưởng thành sớm quá. Ngày xưa cô chỉ biết ăn, học, ngủ và đi nhổ cỏ thui😅😅😅