12/05/2026
Trách nhiệm của nhà chuyên môn
Gần đây, không chỉ lĩnh vực tâm thần mà tôi đang làm việc mà lĩnh vực tâm lý cũng có những làn sóng khiến cho các nhà tâm lý phải lên tiếng. Có thể ở khía cạnh quy định pháp luật còn chưa theo kịp nhu cầu thị trường nên nhiều thành phần lợi dụng khoảng xám đó để làm những điều gây tranh cãi ngày càng nhiều hơn. Vậy khi mà các quy định còn chưa theo kịp, các Hiệp hội nghề nghiệp còn chưa đủ mạnh để có chế tài quản lý thì có lẽ việc các nhà chuyên môn tự có trách nhiệm với nghề nghiệp, với công việc và với xã hội cần được các nhà chuyên môn nhìn nhận đúng và thể hiện một cách rõ ràng hơn.
Hôm trước, tôi có được cho xem 1 quảng cáo về một workshop dành cho phụ huynh về vấn đề dạy con nói, quản lý hành vi hướng đến các phụ huynh có con chậm nói, tự kỷ, tăng động, rối loạn giao tiếp vào để cùng chia sẻ. Điều đó làm tôi thực sự thấy rằng có lẽ các nhà chuyên môn cần có trách nhiệm hơn trong vấn đề truyền thông để người dân tránh hiểu sai lệch về bản chất của các vấn đề. Hi vọng trong workshop họ sẽ giúp phụ huynh sáng tỏ được các vấn đề đó.
Trong thực hành lâm sàng, một người bệnh có thể đồng mắc nhiều rối loạn là hoàn toàn có thể xảy ra. Ví dụ, một trẻ được chẩn đoán Rối loạn phổ tự kỷ có thể đồng mắc Rối loạn tăng động giảm chú ý, Động kinh, Rối loạn giấc ngủ,…Và người bác sĩ lâm sàng khi thăm khám và chẩn đoán, cần đưa ra chẩn đoán chính, chẩn đoán đi kèm,…để tránh gây gia tăng sự hoang mang và lo lắng cho người bệnh. Đúng như kiểu đi khám Bảo hiểm y tế vì đau ngực mà lúc xuất phơi thanh toán làm 1 dây chẩn đoán Đau ngực không ổn định – Rối loạn mỡ máu – Rối loạn điện giải – Suy tim…do cần phải có mới đánh được xét nghiệm vậy. Có thể người bệnh có thể mắc cùng lúc nhiều rối loạn nhưng bác sĩ cần xác định vấn đề cốt lõi, vấn đề ưu tiên để giải thích và hướng dẫn cho người bệnh phù hợp, cái gì cần xử lý trước, cái gì cần phải xử lý sau.
Quay lại vấn đề về việc gom cả chậm nói, tự kỷ, tăng động, rối loạn giao tiếp thực sự có thể gây quá tải và những hiểu nhầm nếu không được giải thích đầy đủ. Chậm nói chỉ là một triệu chứng có thể gặp ở trong nhiều rối loạn khác nhau như Chậm phát triển ngôn ngữ, rối loạn phổ tự kỷ, chậm phát triển tâm thần, không nói chọn lọc hoặc một số bệnh/rối loạn như nghe kém (điếc), rối loạn vận động lời nói (apraxia of speech), bại não, tổn thương não... Thậm chí, trong sổ tay thống kê và chẩn đoán các rối loạn tâm thần phiên bản thứ 5 (DSM 5) của Hội Tâm thần học Hoa Kỳ đã loại đi chậm nói là tiêu chuẩn chẩn đoán của rối loạn phổ tự kỷ. Thế nên, chậm nói vẫn là triệu chứng mà phụ huynh cần đưa trẻ đi khám để được chẩn đoán và có hướng can thiệp phù hợp.
Rối loạn phổ tự kỷ, rối loạn tăng động giảm chú ý, rối loạn giao tiếp là 3 anh em trong gia đình các rối loạn phát triển thần kinh cùng với Rối loạn học tập, Khuyết tật trí tuệ, Rối loạn vận động. Rối loạn phổ tự kỷ cũng là một rối loạn phát triển thần kinh rất đa dạng các biểu hiện. Các nguyên nhân vẫn chưa rõ ràng nhưng cơ bản là sự tương tác qua lại phức tạp giữa gene và môi trường; từ đó làm thay đổi từ cấp độ phân tử, tế bào, cấu trúc và chức nằng não bộ dẫn đến các biểu hiện trên lâm sàng về suy giảm các lĩnh vực giao tiếp xã hội và các hành vi, sở thích thu hẹp, lặp đi lặp lại, khởi phát ở giai đoạn sớm của phát triển và gây ra các suy kém về mặt chức năng cá nhân, học tập, nghề nghiệp, mối quan hệ. Rối loạn phổ tự kỷ có đi kèm các rối loạn/bệnh như rối loạn tăng động giảm chú ý, chậm phát triển tâm thần, rối loạn tic, rối loạn lo âu, rối loạn giấc ngủ, động kinh, táo bón,…với các tỷ lệ khác nhau. Trẻ mắc tự kỷ càng nặng thì tỷ lệ gặp các rối loạn đi kèm thường nhiều hơn.
Rối loạn tăng động giảm chú ý cũng là một rối loạn phát triển thần kinh được đặc trưng bởi các triệu chứng giảm chú ý, tăng động/xung động kéo dài ít nhất 6 tháng, ở ít nhất 2 môi trường khác nhau (nhà, trường, phòng khám,…), khởi phát trước 12 tuổi gây ảnh hưởng đến các hoạt động chức năng và thường được chẩn đoán từ 6 tuổi trở lên (có thể chẩn đoán từ 4 tuổi). Trẻ từ 4-6 tuổi thường được hướng dẫn phụ huynh quản lý trẻ tại môi trường gia đình, giáo dục phụ huynh là điều quan trọng. Một số trẻ có hành vi mang tính phá vỡ có thể cân nhắc khởi liều thuốc sớm và có ý kiến của Bác sĩ tâm thần. Còn trẻ từ 6 tuổi trở lên thì điều trị thuốc (thuốc kích thần, thuốc không kích thần) lại được ưu tiên và đạt được hiệu quả điều trị tốt. Hãy cho trẻ khám và điều trị sẽ đạt được hiệu quả tốt hơn. Còn các vấn đề đi kèm vẫn có thể gặp các rối loạn như rối loạn tic, chậm phát triển tâm thần, rối loạn lo âu,…
Rối loạn giao tiếp nhóm rối loạn phát triển thần kinh ảnh hưởng đến khả năng hiểu, phát hiện, hoặc sử dụng ngôn ngữ, lời nói và giao tiếp xã hội. Các rối loạn này (ngôn ngữ, âm lời nói, nói lắp, giao tiếp xã hội) xuất hiện từ sớm, gây khó khăn trong học tập, công việc và tương tác xã hội.
Rối loạn ngôn ngữ (Language Disorder) biểu hiện qua khó khăn dai dẳng trong việc hiểu hoặc diễn đạt ngôn ngữ (từ vựng hạn chế, cấu trúc câu yếu, câu chuyện/nội dung nghèo nàn). Các triệu chứng thường xuất hiện trong giai đoạn phát triển sớm của trẻ, không phải do nghe kém.
Rối loạn âm lời nói (Speech Sound Disorder) gặp các khó khăn trong việc phát âm, tạo âm khiến lời nói không rõ ràng, ảnh hưởng đến khả năng giao tiếp.
Rối loạn lưu loát khởi phát thời thơ ấu (Childhood-Onset Fluency Disorder - Nói lắp) là các biểu hiện rối loạn về tính lưu loát và thời gian của lời nói, bao gồm lặp từ, kéo dài âm, ngập ngừng.
Rối loạn giao tiếp xã hội/Rối loạn giao tiếp thực dụng (Social (Pragmatic) Communication Disorder – SCD) là một chẩn đoán mới xuất hiện trong DSM 5, các suy kém về giao tiếp xã hội thể hiện các khó khăn trong việc sử dụng ngôn ngữ cho các mục đích xã hội (chào hỏi, chia sẻ), hiểu ngữ cảnh, tuân thủ các quy tắc hội thoại (ngắt lời, thay phiên), hiểu nghĩa bóng (ẩn dụ, hài hước) và không có các biểu hiện hành vi, sở thích thu hẹp, lặp đi lặp lại của rối loạn phổ tự kỷ.
Thế cho nên việc chỉ lựa chọn 1 rối loạn để giáo dục, để truyền thông đã đòi hỏi rất nhiều kiến thức, kỹ năng cũng như trách nhiệm để người nghe có thể hiểu đúng mục đích của người truyền thông. Chỉ có hiểu đúng thì mới có thể thực hành đúng và giúp trẻ tiến bộ. Do đó, nhà chuyên môn phải thực sự thể hiện được trách nhiệm của mình với nghề nghiệp, công việc và cả cộng đồng để giúp mọi thứ được sáng tỏ và bớt nặng nề hơn.
Nguồn: Bác sĩ Nguyễn Minh Quyết