Trần Hoàng Minh

Trần Hoàng Minh Trần Hoàng Minh – Nhà tâm lý/y sĩ
Chuyên đào tạo tâm lý - giáo dục và kinh doanh.
(2)

24/07/2026

Học gì để con thành tài?
Nghe nghịch lý: cho chơi game lại dễ cai hơn.
Video tiết lộ cách “cà rốt và cây gậy” giúp con tự kiểm soát thay vì chống đối.
Xem hết bạn sẽ bất ngờ 😳

MỘT KỸ NĂNG NHỎ, HAI GIÁ TRỊ LỚNSáng nay tôi giao một nhiệm vụ trông rất nhẹ nhàng.Con gọi điện cho ông bà.Nhiều anh chị...
24/07/2026

MỘT KỸ NĂNG NHỎ, HAI GIÁ TRỊ LỚN

Sáng nay tôi giao một nhiệm vụ trông rất nhẹ nhàng.

Con gọi điện cho ông bà.

Nhiều anh chị có thể nghĩ, chỉ là một cuộc gọi vui, có gì mà thành kỹ năng.

Nhưng đằng sau cuộc gọi ấy là hai điều quan trọng bậc nhất trong sự phát triển của con.

Điều thứ nhất, liên quan đến an toàn.

Hãy hình dung một ngày nào đó, con ở nhà với ông, và ông bị mệt, ngã xuống, không dậy được.

Hoặc con đi lạc, và có một người tốt bụng đưa cho con chiếc điện thoại, bảo "con gọi cho mẹ đi".

Trong những khoảnh khắc đó, thứ cứu được tình huống không phải là con biết đọc, biết viết, hay biết làm toán.

Mà là con có dám cầm máy lên, bấm gọi, và nói rõ ràng cho một người ở đầu dây bên kia hay không.

Một đứa trẻ chưa từng tự mình gọi điện bao giờ, sẽ lúng túng đúng vào lúc không được phép lúng túng.

Còn đứa trẻ đã quen tự gọi cho ông bà mỗi tuần, sẽ biết phải làm gì.

Cầm máy. Nói tên mình. Nói chuyện gì đang xảy ra.

Cuộc gọi vui với ông bà hôm nay, chính là buổi tập cho cuộc gọi khẩn cấp mai sau.

Điều thứ hai, liên quan đến ngôn ngữ.

Và đây là chỗ tôi muốn anh chị chú ý, đặc biệt các gia đình có con chậm nói.

Khi con nói chuyện trực tiếp với người trước mặt, con có rất nhiều thứ đỡ đần.

Con chỉ tay vào đồ vật. Con dùng ánh mắt. Con ra hiệu bằng tay.

Người đối diện nhìn theo, và hiểu con, dù con nói chưa tròn.

Nhưng qua điện thoại, tất cả những thứ đó biến mất.

Ông bà ở đầu dây bên kia không nhìn thấy gì cả.

Con không thể chỉ tay. Không thể ra hiệu.

Con buộc phải dùng lời, và chỉ lời mà thôi, để người kia hiểu.

Đây là một bài tập ngôn ngữ mà không giáo cụ nào thay thế được.

Nó ép con phải tổ chức suy nghĩ thành câu, thành lời trọn vẹn.

Với trẻ đang phát triển ngôn ngữ, đây là một trong những bài luyện quý giá nhất.

Mà lại diễn ra trong niềm vui gọi cho ông bà, không hề giống một buổi học.

Cho nên, nếu sáng nay con làm được cả ba việc, xin chúc mừng anh chị.

Con đang có một nền tảng giao tiếp rất tốt.

Nếu con mới làm được một hai việc, hoặc còn ngại ngùng, hoàn toàn bình thường.

Kỹ năng này lớn lên qua sự lặp lại.

Và đây là gợi ý của tôi.

Biến cuộc gọi cho ông bà thành một thói quen hằng tuần.

Cố định một buổi tối, gọi là "tối gọi ông bà".

Mỗi tuần một lần, con tự chào, tự kể, tự tạm biệt.

Ông bà được vui.

Con được luyện một kỹ năng theo con suốt đời.

Và gia đình có thêm một sợi dây gắn kết đều đặn.

Rất ít việc mang lại nhiều thứ đến vậy, chỉ trong năm phút mỗi tuần.

Chiều nay tôi sẽ có một câu hỏi nhẹ nhàng hơn, về chính những cuộc gọi này.

Còn bây giờ, nếu sáng nay con đã gọi cho ông bà, kể tôi nghe.

Con làm được mấy trên ba việc?

Thầy Minh
Đánh Thức Tự Kỷ
Trẻ không bị hỏng

24/07/2026
5 thói quen nhỏ mỗi ngày nuôi dưỡng một đứa trẻ hạnh phúc
24/07/2026

5 thói quen nhỏ mỗi ngày nuôi dưỡng một đứa trẻ hạnh phúc

24/07/2026

1 ngày nữa khai giảng Chữa Lành - Chắp Cánh Tự Kỷ lần 32

THỬ THÁCH 7 NGÀY CÙNG CONNGÀY 5: CUỘC GỌI CHO ÔNG BÀNhiệm vụ hôm nay là một cuộc điện thoại.Con gọi, hoặc gọi video, cho...
24/07/2026

THỬ THÁCH 7 NGÀY CÙNG CON

NGÀY 5: CUỘC GỌI CHO ÔNG BÀ

Nhiệm vụ hôm nay là một cuộc điện thoại.

Con gọi, hoặc gọi video, cho ông bà.

Và con phải tự làm ba việc.

Tự chào và xưng tên.

Tự kể một chuyện của con, hôm nay hoặc trong tuần.

Tự chào tạm biệt trước khi tắt máy.

Cha mẹ chỉ được bấm số hộ.

Từ lúc ông bà nghe máy, cuộc gọi là của con.

Không nhắc thoại từ phía sau.

Không thì thầm "kể chuyện đi bơi đi".

Để con tự xoay xở, dù có ngập ngừng.

Vì sao một cuộc gọi lại quan trọng.

Nói chuyện qua điện thoại là kỹ năng bị bỏ quên nhiều nhất.

Trong khi nó chính là đường dây sinh tồn của con trong tình huống khẩn cấp.

Và nó là bài tập ngôn ngữ tuyệt vời.

Vì con phải diễn đạt cho một người không nhìn thấy điều con đang nói.

Con không chỉ vào đồ vật được.

Con buộc phải dùng lời.

Với trẻ đang tập nói, nhiệm vụ điều chỉnh lại.

Con vẫy tay. Con chỉ vào hình ông bà trên màn hình. Con phát ra bất kỳ âm chào nào.

Mỗi mức độ đều là một bước tiến đáng ghi nhận.

Trưa nay tôi sẽ nói vì sao kỹ năng điện thoại lại liên quan trực tiếp đến sự an toàn của con.

Cách báo kết quả.

Con làm được mấy trên ba việc? Bình luận 0, 1, 2 hoặc 3.

Kèm độ tuổi của con.

Và nếu ông bà nói câu gì đáng yêu, kể lại cho cả cộng đồng cùng vui.

Con anh chị được mấy trên ba?

Thầy Minh
Đánh Thức Tự Kỷ
Trẻ không bị hỏng

VÌ SAO CON HAY NHÌN NGHIÊNG, NHÌN BẰNG GÓC MẮT?Tuần trước, một người mẹ ngồi trước mặt tôi, giọng run run:"Thầy ơi, con ...
23/07/2026

VÌ SAO CON HAY NHÌN NGHIÊNG, NHÌN BẰNG GÓC MẮT?

Tuần trước, một người mẹ ngồi trước mặt tôi, giọng run run:

"Thầy ơi, con em cứ cầm cái ô tô lên là nghiêng đầu, ghé sát mắt, nhìn xéo xéo vào bánh xe.

Em quát thì con giật mình, khóc, nhưng lát sau lại y như cũ.

Em đưa con đi khám mắt rồi, bác sĩ bảo mắt con hoàn toàn bình thường.

Vậy tại sao hả thầy?"

Tôi đã nghe câu hỏi này hàng trăm lần trong 16 năm làm nghề.

Hôm nay tôi trả lời thật cặn kẽ, để cha mẹ nhìn hành vi này bằng một con mắt hoàn toàn khác.

TRƯỚC HẾT, CHA MẸ THƯỜNG HIỂU SAI ĐIỀU GÌ?

Ba cách hiểu sai tôi gặp nhiều nhất là:

1. Nghĩ con bị bệnh về mắt.

2. Nghĩ con hư, con cố tình, rồi quát mắng, giật đồ chơi.

3. Nghĩ kệ con, lớn lên tự hết.

Cả ba đều xuất phát từ một điểm chung:

Người lớn đang nhìn hành vi của con bằng logic của người lớn.

Muốn hiểu đúng, ta phải bước vào thế giới giác quan của con.

CHUYỆN GÌ THẬT SỰ ĐANG XẢY RA TRONG NÃO CON?

Hãy hình dung não bộ như một trung tâm xử lý thông tin.

Ở người có hệ thần kinh điển hình, não có một bộ lọc rất giỏi:

Nó tự chọn ra thứ quan trọng và đẩy phần còn lại xuống nền.

Nhờ vậy, ta nhìn một căn phòng mà không bị choáng ngợp.

Ở nhiều trẻ tự kỷ, bộ lọc này hoạt động khác.

Thông tin thị giác đổ vào não gần như nguyên vẹn, ít được sàng lọc.

Nhìn thẳng vào một vật, nhất là vật đang chuyển động, với con giống như đứng trước một trăm chiếc tivi cùng bật to hết cỡ.

Quá tải.

Khó chịu.

Căng thẳng thực sự về mặt sinh lý.

Thêm một mảnh ghép nữa:

Vùng trung tâm võng mạc chuyên nhìn chi tiết, nhưng xử lý chuyển động không nhanh.

Vùng ngoại vi thì ngược lại, cực kỳ nhạy với chuyển động.

Khi con nhìn nghiêng, nhìn góc mắt, con đang hướng hình ảnh vào vùng võng mạc ngoại vi — tức là chọn đúng "ống kính" phù hợp nhất để ngắm thứ con say mê:

Bánh xe quay.
Khe sáng.
Những đường thẳng.

Nói cách khác:

Con không nhìn sai.

Nhìn nghiêng là một hành vi tự điều hòa.

Nó không phải là lỗi.

Nó là một giải pháp mà bộ não của con tự tìm ra, để vừa thỏa mãn niềm say mê thị giác, vừa giảm bớt quá tải.

Con không bị hỏng.

Con chỉ đang dùng một hệ điều hành khác.

Và con đang tự giúp chính mình theo cách duy nhất mà hệ thần kinh của con biết.

Khi hiểu đến đây, nhiều cha mẹ trong các khóa học của tôi đã bật khóc.

Vì họ nhận ra:

Bấy lâu nay họ quát mắng con vì một hành vi mà thực chất là nỗ lực thích nghi của con.

VẬY CHA MẸ NÊN LÀM GÌ?
LỘ TRÌNH 5 BƯỚC
Bước 1

Dừng mọi cấm đoán, quát mắng liên quan đến hành vi này, ngay hôm nay.

Không có nền an toàn thì mọi kỹ thuật phía sau đều vô nghĩa.

Bước 2

Quan sát và ghi chép trong bảy ngày.

Con nhìn nghiêng vào lúc nào?

Nhìn vào thứ gì?

Hành vi có tăng vào những ngày con ngủ kém hay táo bón không?

Bảy ngày ghi chép quý hơn mọi lời khuyên chung chung.

Bước 3

Bước vào thế giới của con thay vì kéo con ra.

Khi con đang nghiêng đầu nhìn bánh xe quay, hãy ngồi xuống cạnh con.

Nghiêng đầu giống hệt con.

Nhìn vào đúng thứ con đang nhìn.

Im lặng ba mươi giây.

Rồi khẽ nói:

"Ồ, bánh xe quay tròn kìa."

Không hỏi.

Không yêu cầu.

Không dạy.

Rất nhiều gia đình kể lại rằng chính ở những phút như thế, lần đầu tiên sau nhiều tháng, con quay sang nhìn họ.

Bước 4

Mở rộng dần từ chính sở thích của con.

Con thích bánh xe quay, ta thêm chong chóng và thổi cho nó quay.

Con thích đường thẳng, ta cùng con lăn bóng dọc theo đường thẳng đó.

Luôn dừng lại trước khi con khó chịu.

Bước 5

Chăm sóc cơ thể con song song.

Điều chỉnh giấc ngủ.

Xử lý táo bón.

Cải thiện bữa ăn.

Cơ thể dễ chịu thì hệ thần kinh bớt phải gồng, và nhu cầu tự điều hòa giảm xuống một cách tự nhiên.

Cha mẹ để ý sẽ thấy:

Không có bước nào tên là:

"Làm cho con hết nhìn nghiêng."

Vì khi an toàn được thiết lập, kết nối được xây dựng và cơ thể được chăm sóc, hành vi này thường tự thu hẹp, nhường chỗ cho những điều tốt đẹp hơn mà con tự nguyện lựa chọn.

Đó chính là con đường tôi đã đi cùng hàng nghìn gia đình:

AN TOÀN trước.

KẾT NỐI sau.

Rồi mới đến DẠY.

Tối nay, khi con lại nghiêng đầu nhìn bánh xe quay, tôi mời cha mẹ làm một việc duy nhất:

Ngồi xuống cạnh con.

Nghiêng đầu giống con.

Và nhìn vào đúng thứ con đang nhìn.

Chỉ một phút thôi.

Rồi cha mẹ sẽ hiểu vì sao tôi nói rằng:

Hành trình vạn dặm cùng con luôn bắt đầu bằng một cái nghiêng đầu.

Bây giờ tôi muốn nghe câu chuyện của gia đình bạn.

Lần gần nhất con nhìn nghiêng, con đang nhìn vào thứ gì?

Và lúc đó bạn đã làm gì?

Hãy kể trong phần bình luận.

Tôi sẽ đọc và trả lời từng trường hợp một.

Nếu bạn biết một người mẹ hoặc người cha nào đang hoang mang vì con hay nhìn nghiêng, nhìn bằng góc mắt, hãy gửi bài viết này cho họ.

Có thể tối nay, thay vì quát con, họ sẽ ngồi xuống cạnh con.

Thầy Minh

Đánh Thức Tự Kỷ

Trẻ không bị hỏng

MỘT NGƯỜI MẸ NHẮN CHO TÔI"Thầy ơi, con em 8 tuổi, giờ con phát triển tốt lắm rồi.Nhưng có chuyện này em không biết là ha...
23/07/2026

MỘT NGƯỜI MẸ NHẮN CHO TÔI

"Thầy ơi, con em 8 tuổi, giờ con phát triển tốt lắm rồi.

Nhưng có chuyện này em không biết là hay hay dở.

Con cứ lấy sách ra, đưa cho vợ chồng em, bắt đọc.

Đọc xong lại bắt diễn lại.

Diễn xong lại bắt đọc.

Một ngày mấy chục lần, cùng một truyện.

Em mệt quá thầy ạ. Có phải con đang bị mắc kẹt ở đâu đó không?"

Tôi đọc tin nhắn này.

Và tôi mỉm cười.

Vì thứ người mẹ đang lo lắng...

Lại chính là thứ tôi ao ước nhiều đứa trẻ có được.

MẸ ƠI, ĐÓ KHÔNG PHẢI LÀ MẮC KẸT

Đó là một đứa trẻ đang say mê.

Say mê ngôn ngữ.

Say mê nhân vật.

Say mê cảm giác được cha mẹ ngồi xuống, cùng bước vào một thế giới với mình.

Người lớn chúng ta nhìn sự lặp lại và thấy nhàm chán.

Nhưng với một đứa trẻ, lặp lại không phải là dậm chân tại chỗ.

Lặp lại là cách bộ não nhấm nháp.

Là cách nó ghi sâu.

Là cách nó làm chủ.

Đứa trẻ nghe lại lần thứ mười không phải vì nó không hiểu.

Mà vì lần này nó đang để ý một chi tiết khác.

Một cảm xúc khác.

Một cách cha đổi giọng khi diễn vai con sói...

Con đang học đấy.

Chỉ là con học theo cách của con.

VẬY NGƯỜI MẸ NÀY CẦN LÀM GÌ

Tôi nói với chị một câu:

Đừng cắt sự say mê của con.

Hãy nương theo nó, rồi mở nó rộng ra.

Và tôi chỉ cho chị một con đường, đi từng bước nhỏ.

Bước 1

Vẫn đọc truyện quen như thường.

Nhưng thỉnh thoảng dừng lại đúng một chỗ, và hỏi con:

"Theo con, tiếp theo bạn ấy sẽ làm gì?"

Chỉ hỏi vậy thôi.

Con chuyển từ ngồi nghe sang tham gia.

Bước 2

Chia vai.

Con đóng nhân vật con thích nhất.

Cha mẹ đóng nhân vật còn lại.

Thỉnh thoảng cha mẹ cố tình đọc sai một câu, để con được sửa.

Trẻ rất thích được làm người biết nhiều hơn người lớn.

Bước 3

Đảo vai hoàn toàn.

Cha mẹ ngồi xuống làm khán giả:

"Hôm nay con kể cho ba mẹ nghe nhé. Ba mẹ chưa biết truyện này đâu."

Cho con dùng thú bông, rối tay, một cái khăn làm áo choàng.

Để con làm đạo diễn chính câu chuyện của mình.

Bước 4

Mở câu chuyện ra ngoài trang sách.

"Sau khi truyện kết thúc thì chuyện gì xảy ra tiếp?"

"Mình cùng làm một cuốn truyện của riêng con nhé?"

Con kể.

Cha mẹ chép lại.

Con vẽ minh họa.

Và rồi con sẽ có một cuốn truyện...

Do chính con làm ra.

Cuốn truyện con muốn nghe đi nghe lại mãi.

Lần này, là truyện của con.

ĐIỀU TÔI MUỐN NGƯỜI MẸ ẤY HIỂU

Con chị không mắc kẹt.

Con chị đang chủ động tìm đến cha mẹ để cùng chơi trong thế giới câu chuyện.

Đó là một món quà.

Nhiều cha mẹ khác đang mong mỏi con mình chủ động như thế.

Việc của chúng ta không phải là dừng con lại.

Mà là đi theo con.

Rồi nhẹ nhàng mở cánh cửa tiếp theo.

Từ một đứa trẻ nghe chuyện...

Thành một đứa trẻ kể chuyện.

Rồi thành một đứa trẻ tạo ra câu chuyện của riêng mình.

Vì một đứa trẻ biết say mê một điều gì đó...

Là một đứa trẻ có nội lực.

Và nội lực đó, nếu được nương theo đúng cách, sẽ lớn lên cùng con suốt cả cuộc đời.

Trẻ không bị hỏng.

Trẻ chỉ đang chờ một người lớn hiểu mình.

Thầy Minh
Đánh Thức Tự Kỷ
Trẻ không bị hỏng

CÁI BẪY MANG TÊN "NGƯỜI BIẾT TÊN CON"Chiều nay tôi đưa ra một tình huống.Một người lạ gọi đúng tên con, nhắc đến mẹ, bảo...
23/07/2026

CÁI BẪY MANG TÊN "NGƯỜI BIẾT TÊN CON"

Chiều nay tôi đưa ra một tình huống.

Một người lạ gọi đúng tên con, nhắc đến mẹ, bảo đến đón con về.

Và tôi muốn nói thẳng điều này.

Đây là cái bẫy mà rất nhiều đứa trẻ ngoan, thông minh, vẫn mắc.

Vì trong đầu một đứa trẻ, có một phép tính rất đơn giản.

Người lạ là người mình không biết.

Nhưng người này biết tên mình.

Biết cả tên mẹ.

Vậy chắc không phải người lạ.

Chắc là người quen của nhà mình.

Con đâu biết rằng, một cái tên thì quá dễ để người khác biết được.

Gọi tên con vài lần ở sân chơi, nghe lỏm ở cổng trường, nhìn thấy trên chiếc cặp có thêu tên.

Chỉ cần bấy nhiêu, một người hoàn toàn xa lạ đã có thể gọi đúng tên con, ngọt như người thân.

Và khoảnh khắc con nghĩ "à, người quen", hàng rào an toàn trong con hạ xuống.

Đó là điều nguy hiểm nhất.

Vậy làm sao bảo vệ con trước cái bẫy này?

Có một cách rất đơn giản, mà tôi mong mọi gia đình đều làm.

Đặt một mật khẩu gia đình.

Đây là một từ bí mật.

Chỉ cha mẹ và con biết.

Không nói cho ai khác.

Không viết lên cặp, không dán ở đâu cả.

Và quy tắc chỉ có một câu.

Nếu có ai nói được cha mẹ nhờ đến đón con, người đó phải đọc đúng mật khẩu.

Đọc đúng, con mới đi.

Đọc không được, dù người đó nói gì, biết tên con, biết cả tên mẹ, con vẫn không đi.

Con chạy vào nhà, gọi người lớn.

Chọn mật khẩu thế nào?

Một từ con dễ nhớ, nhưng người ngoài khó đoán.

Không phải tên con, không phải tên thú cưng ai cũng biết.

Có thể là một từ ngộ nghĩnh hai mẹ con tự nghĩ ra.

"Quả dứa bay." "Con voi xanh." Một từ khiến con thấy vui và nhớ lâu.

Rồi thi thoảng, hỏi lại con để chắc con còn nhớ.

Tối nay, anh chị thử ngồi với con, cùng chọn một mật khẩu của riêng nhà mình.

Biến nó thành một trò chơi, chứ không phải một buổi dặn dò căng thẳng.

Để con thấy mình đang có một bí mật thú vị với cha mẹ.

Chứ không phải đang học một bài về những nỗi sợ.

Nhà anh chị sẽ chọn mật khẩu là gì?

Chọn xong, kể tôi nghe một từ vui vui thôi, để các gia đình khác có thêm ý tưởng nhé.

Thầy Minh
Đánh Thức Tự Kỷ
Trẻ không bị hỏng

23/07/2026

804. Người thầy cô đầu tiên chính là cha mẹ.

Address

Làng Chữa Lành Romen/, Thôn 2, Romen Đam Rông Lâm Đồng
B'sar D**g
670000

Opening Hours

Monday 09:00 - 21:00
Tuesday 09:00 - 21:00
Wednesday 09:00 - 21:00
Thursday 09:00 - 21:00
Friday 09:00 - 21:00
Saturday 09:00 - 21:00
Sunday 09:00 - 17:00

Telephone

+84909572100

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Trần Hoàng Minh posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The School

Send a message to Trần Hoàng Minh:

Shortcuts

Share