Tiếng Chuông Tỉnh Thức

Tiếng Chuông Tỉnh Thức

Share

Buddhaṃ saraṇaṃ gacchāmi. Dhammaṃ saraṇaṃ gacchāmi. Saṃgham saraṇaṃ gacchāmi.

17/12/2021

...CỨ ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI

Khi nhận ra lòng người, bạn đừng vội buồn khổ. Coi như cơ duyên giúp bạn lĩnh ngộ, thấu hiểu thêm về nhân sinh và về chính mình.

Khi bạn có đức hạnh, người đức hạnh sẽ gặp bạn.
Khi bạn có lòng từ bi, người từ bi sẽ nhận ra bạn.

Khi bạn có sự chân thành, người chân thành sẽ nhận ra và ở lại với bạn. Chỉ những người đủ duyên, đủ nợ mới có thể cùng bạn đi qua những trầm luân của kiếp người.

Đừng đi tìm sự hoàn hảo và hạnh phúc từ bên ngoài mà hãy tự mình hoàn thiện bản thân. Khi đó phước đức, thiện lành, hạnh phúc sẽ tự tìm về với bạn như những cơn mưa lại đổ về sông suối.

Còn người không đủ chân thành, không đủ yêu thương thì cứ để gió cuốn đi. Mai này, vấp ngã họ sẽ tự nhận ra.

Sưu tầm bởi Yuki Lotus - YENLANG•NET GROUP

Photos from Tiếng Chuông Tỉnh Thức's post 17/11/2021

KINH PHƯỚC ĐỨC
(Thiền Sư Thích Nhất Hạnh dịch Việt)
"Đây là những điều tôi được nghe hồi Đức Thế Tôn còn cư trú gần thành Xá Vệ, tại tu viện Cấp Cô Độc, trong vườn Kỳ Đà. Hôm đó, trời đã vào khuya, có một Thiên giả hiện xuống thăm người, hào quang và vẻ đẹp của Thiên giả làm sáng cả vườn cây. Sau khi đảnh lễ Đức Thế Tôn, vị Thiên giả xin tham vấn Người bằng một bài kệ:
"Thiên và nhân thao thức
Muốn biết về phước đức
Để sống đời an lành
Xin Thế Tôn chỉ dạy".
Và sau đây là lời của Đức Thế Tôn:
"Lánh xa kẻ xấu ác
Được thân cận người hiền
Tôn kính bậc đáng kính
Là phước đức lớn nhất".
"Sống trong môi trường tốt
Được tạo tác nhân lành
Được đi trên đường chánh
Là phước đức lớn nhất".
"Có học, có nghề hay
Biết hành trì giới luật
Biết nói lời ái ngữ
Là phước đức lớn nhất".
"Được cung phụng mẹ cha
Yêu thương gia đình mình
Được hành nghề thích hợp
Là phước đức lớn nhất".
"Sống ngay thẳng, bố thí,
Giúp quyến thuộc, thân bằng
Hành xử không tỳ vết
Là phước đức lớn nhất".
"Tránh không làm điều ác
Không say sưa nghiện ngập
Tinh cần làm việc lành
Là phước đức lớn nhất".
"Biết khiêm cung lễ độ
Tri túc và biết ơn
Không bỏ dịp học đạo
Là phước đức lớn nhất".
"Biết kiên trì, phục thiện
Thân cận giới xuất gia
Dự pháp đàm học hỏi
Là phước đức lớn nhất".
"Sống tinh cần, tỉnh thức
Học chân lý nhiệm mầu
Thực chứng được Niết bàn
Là phước đức lớn nhất".
"Chung đụng trong nhân gian
Tâm không hề lay chuyển
Phiền não hết, an nhiên,
Là phước đức lớn nhất".
"Ai sống được như thế
Đi đâu cũng an toàn
Tới đâu cũng vững mạnh
Phước đức của tự thân".
Nam Mô Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!🙏🙏🙏
Xin nguyện hồi hướng công đức này đến cho tất cả Chúng sinh đều được an vui và hạnh phúc. Cầu cho Chánh Pháp thường còn nơi thế gian để ai ai cũng được tu tập theo Chánh Pháp.

21/08/2021

Jesus Christ không có liên hệ gì đến Cơ Ðốc giáo - cũng như Ðức Phật không có liên hệ gì với Phật giáo, Krishna không có liên hệ gì với Ấn Ðộ giáo. Những vị này sống trong một tâm thức hoàn toàn khác biệt và nếu bạn muốn hiểu họ, những lời họ nói ra chẳng giúp ích gì nhiều cho bạn cả. Bạn sẽ phải đi vào thế giới của tâm thức, lúc đó may ra bạn mới hiểu được.

Jesus Christ đã nói với chúng ta những gì? Ngài phán, "Nước Trời đang ở trong bạn." Ngài không nói là nó đang ở trong Phúc Âm. Ngài phán, "Hãy nhìn vào bên trong, Thượng Ðế đang ở cùng với ngươi." Ngài không nói là, "Hãy nhìn lên trên thiên đàng," mà hãy nhớ kỹ là ngài nói "Hãy nhìn vào bên trong."

Hoàn toàn giống với những gì Thiền đã nói. Jesus là một vị Thiền Sư. Khi vị Thiền sư nói rằng hãy đem đốt hết các kinh điển, đừng lấy đó làm điều bị xúc phạm, vì đó là lối nói của Thiền. Ðây là một trong những cách nói chứa đựng nội dung sâu sắc nhất – “Hãy đốt hết các kinh điển.” Tại sao ? Ðể cho chiếc cầu nối liền với ngoại giới bị chặt gãy và bạn sẽ không còn gì ở bên ngoài để tìm kiếm, bám víu. Thế là bạn phải hướng nội. Và cái ngày mà bạn đạt đến tận cùng tâm thức của bạn - bản lai diện mục - , bạn sẽ thấy đức Phật nói đúng như thế nào. Lúc đó bạn trở thành cuốn kinh.

Osho🦋

07/06/2021

...Trong Phật giáo có hai từ "Giác ngộ và giải thoát" nhưng phần lớn người tu chỉ muốn giải thoát thôi chứ không muốn giác ngộ. Nhưng nếu không giác ngộ thì không thể nào giải thoát được. Nếu không giác ngộ mà cố thoát ra cái này thì liền bị ràng buộc vào cái khác mà thôi, chỉ có giác ngộ mới thực sự hoàn toàn giải thoát...

-Thầy Viên Minh-

Trích "Soi sáng thực tại".

29/05/2021

Là một người phụng sự đạo Phật, Vua Lương Vũ Đế đã cho xây trong nước mình nhiều chùa chiền, bảo tháp. Vũ Đế gặp Đạt Ma Sư Tổ hỏi:
"Trẫm từ khi lên ngôi đến nay, xây chùa, chép kinh, độ tăng không biết bao nhiêu mà kể. Vậy có công đức gì không?"

Đạt Ma đáp: "Không có công đức."
- "Tại sao không công đức."
- "Bởi vì những việc vua làm là nhân "hữu lậu", chỉ có những quả nhỏ trong vòng nhân thiên, như ảnh tùy hình, tuy có nhưng không phải thật."

- "Vậy công đức chân thật là gì?"
Sư đáp: "Trí phải được thanh tịnh hoàn toàn. Thể phải được trống không vắng lặng, như vậy mới là công đức, và công đức này không thể lấy việc thế gian (như xây chùa, chép kinh, độ tăng) mà cầu được."
Vua lại hỏi: "Nghĩa tối cao của thánh đế là gì?"
- "Một khi tỉnh rõ, thông suốt rồi thì không có gì là thánh."
- "Ai đang đối diện với trẫm đây?"
- "Tôi không biết."

P/s: Làm "Công Đức" mà nói quá nhiều kể nhiều quá Đứt hết công. 🙏🏻

24/03/2021

THIỀN LÀ CẢ MỘT ĐỜI SỐNG ĐẸP

..Căn bản của Thiền vẫn là một nội tâm an tĩnh, nhưng người ta vẫn đòi hỏi Thiền cũng phải là cả một ĐỜI SỐNG THÁNH THIỆN, CHUẨN MỰC, MÀ VẪN UNG DUNG, TIÊU SÁI, ĐẦY TRÍ TUỆ KHÔN NGOAN.

Vì đỉnh cao của nội tâm thuần thiện chính là nội tâm an định nên tận trong thẳm sâu tâm hồn, ai cũng cho rằng NGƯỜI TU THIỀN PHẢI CÓ MỘT ĐỜI SỐNG ĐẠO ĐỨC ĐẦY GIỚI HẠNH. Nếu ai hiểu Thiền chỉ là một nội tâm âm định mà không liên quan gì đến đạo đức thì họ đã hiểu sai. Một người tu Thiền phải luôn luôn rất đạo đức thánh thiện.

Người tu Thiền cũng biết kiểm soát tâm nên luôn biết kiềm chế bản thân trước những trò vui quá đáng. Vì vậy đời sống họ rất chuẩn mực nghiêm túc. Họ có thể khôi hài, nhưng không bao giờ giỡn cợt. Họ biết chiêm ngưỡng nghệ thuật nhưng không bao giờ say đắm.
Người tu Thiền là người không bị cố chấp nên rất ung dung tiêu sái. Những lề thói vô ích ràng buộc con người sẽ không còn được chấp nhận. Những hình thức loè loẹt phô trương sẽ không còn được xem nặng. NGƯỜI TU THIỀN CHÚ TRỌNG VÀO GIÁ TRỊ CHÂN THẬT CỦA ĐẠO ĐỨC, AN VUI, TRÍ TUỆ.

Người tu Thiền thường xuyên kiểm soát rõ chính mình nên lâu ngày trở nên tinh tế với những sự việc bên ngoài. Cũng nhờ như thế mà trí tuệ dần dần phát triển. NGƯỜI TU THIỀN CÓ THỂ NHẬN ĐỊNH MỌI ĐIỀU TRONG CUỘC SỐNG SÂU SẮC HƠN, THẤU ĐÁO HƠN, VÀ DO VẬY CŨNG TRỞ NÊN KHÔN NGOAN HƠN.

Ngoài ý nghĩa chính là sự an định nội tâm, người tu Thiền luôn được đánh giá cao về toàn bộ tư cách và trí tuệ. Do vậy nhiều khi người ta không còn gọi là tu Thiền, mà gọi là sống Thiền...
( Trích Giáo trình Thiền học, trang 20,21,22, TT Thích Chân Quang)

09/12/2020

BÃO TỐ
(Osho - Luận về cuộc đời)

Sự phát triển có ý nghĩa là bạn đón nhận những điều mới mẻ từng ngày. Sự đón nhận đó chỉ có thể xảy ra khi bạn mở rộng lòng mình. Giờ đây, mọi cánh cửa trong tâm hồn bạn đã được mở toang. Bạn có thể hơi phiền phức một chút: khi cơ gió thổi vào, nó có thể làm bay tờ báo trên bàn, khi cơn mưa ập đến nó có thể làm quần áo bạn ướt sũng. Nhưng nếu bạn sống trong căn phòng luôn được khép chặt cửa, bạn sẽ chẳng biết điều gì đang xảy ra.

Những điều tốt đẹp đang xảy ra. Bạn hãy sẵn sàng đón nhận mọi cơ gió, mọi cơn mưa, ánh nắng mặt trời vì đó là những gì cuộc sống ban cho bạn. Đừng lo lắng về nó, hãy nhảy nhót chào đón nó. Bạn hãy nhảy nhót khi bão tố đến, vì sự bình yên sẽ xuất hiện khi cơn bão đi qua. Bạn hãy nhảy nhót khi thử thách xuất hiện và phá bĩnh bạn, vì khi bạn phản ứng như thế bạn sẽ nâng mình lên một tầng cao mới. Bạn hãy ghi nhớ: sự đau khổ cũng có vẻ đẹp của nó.

Những ai chưa từng chịu đau khổ chính là những người đã chết. Cuộc sống của họ không giống những thanh gươm sắc bén. Thanh gươm của họ thậm chí không cắt được ngọn rau. Bạn hãy cầu nguyện cùng Thượng đế mỗi ngày “Xin hãy gửi đến cho tôi thêm nhiều thử thách, thêm nhiều bão tố vào ngày mai”, bạn sẽ trưởng thành.

28/10/2020

...Người nào còn phân biệt Tông phái (hoặc Tôn giáo) là chưa thấy Chân Lý”, đơn giản chỉ vì còn chấp ngôn từ là chưa thấy, đã thấy thì không chấp ngôn từ - "Ngôn giả bất tri, tri giả bất ngôn” (Lão Tử).

Ngôn từ chỉ là quy ước để diễn đạt hay phát biểu những khái niệm. Có khi là khái niệm về một thực kiện, có khi là một ý tưởng giả lập không có thực, chỉ để tiện dụng (như tên gọi một vật thì không phải là vật đó)... Vì vậy, chỉ y cứ trên ngôn từ mà không thấy thực kiện, hoặc không biết đó chỉ là phương tiện giả định không thực thì sẽ không tránh khỏi tranh luận củ mì củ sắn! Nếu đã thấy sự thật thì dù ai có nói nhiều cách khác nhau về sự thật đó thì người ấy vẫn thấy đúng...

Đơn cử Phật Giáo và Thiên Chúa Giáo. Chữ "giáo" nguyên có nghĩa là lời dạy - khai thị sự thật mà các Ngài đã thấy để đem lại lợi lạc quần sinh, thì về sau đã trở thành hình thức tổ chức giáo hội, có truyền thống riêng, có cả giáo quyền nữa. Và từ đó, bên cạnh lợi lạc quần sinh thì cũng đã đem lại không ít ràng buộc, áp đặt, chia rẽ và khổ đau cho nhân loại.

Thậm chí nhiều tôn giáo đã hủ hóa thành những tín ngưỡng phát triển quyền lực và mê tín nếu không muốn nói là cuồng tín. Mặt khác, giới triết gia, luận gia lại thích triển khai giáo lý uyên nguyên của Phật, của Chúa thành những hệ thống triết học, thần học - nặng luận lý học hoặc siêu hình học, để củng cố chủ thuyết của riêng mình.

Do đó, từ lời dạy thuần khiết của đức Phật Gotama, về sau đã chia thành Phật Giáo Nguyên Thủy, Tiểu Thừa và Đại Thừa. Nguyên Thủy chia ra ba thời kỳ: Thời kỳ chưa kết tập Tam Tạng, thời kỳ kết tập Tam Tạng, thời kỳ chú giải Tam Tạng; chưa kể về sau hình thành cả tổ chức Tăng đoàn, giáo hội nữa. Tiểu Thừa chia thành không dưới 18 tông phái, Đại Thừa ít nhất cũng có trên 10 tông môn tự gọi là biệt truyền…

Cũng vậy, từ lời dạy tâm huyết của đức Chúa Jesus, lúc đầu được nhiều vị tông đồ thuật lại, chỉ sai khác đôi chút, thì về sau đã triển khai ra thành những Giáo Hội Thiên Chúa Giáo, Cơ Đốc Giáo, Chính Thống Giá

10/09/2020

CÁC HIỂU LẦM PHỔ BIẾN VỀ ĐẠO PHẬT
Cư Sĩ:Trần Lạc Đạo

Việt Nam là một quốc gia có truyền thống Phật giáo lâu đời. Nhiều người VN, dù theo đạo Phật, cũng không có sự hiểu biết tối thiểu về đạo Phật hoặc biết một cách rất mơ hồ, sai lạc, thậm chí nguy hại. Dưới đây là vài điều hiểu lầm rất phổ biến hiện nay.

1. Đức Phật là đấng thần linh không có thật
Với một tín đồ Phật giáo, điều này nghe có vẻ rất buồn cười, nhưng rất nhiều người hiện nay vẫn không biết Đức Phật là một người có thật. Ngài sinh vào khoảng năm 624 trước công nguyên, tên thật là Tất Đạt Đa, thuộc dòng họ Thích Ca, Thái Tử xứ Ca Tỳ La Vệ, do cha Ngài làm quốc vương. Lãnh thổ hiện nay thuộc về khu vực giáp ranh Nepal và Ấn Độ.

Đức Phật Thích Ca sống thọ đến 80 tuổi, nơi sinh, nơi mất và nơi ở của Phật Thích Ca hiện nay đều được các nhà khoa học tìm ra với các chứng tích lịch sử.

Đức Phật sinh ra bình thường như một con người, không phải thần thánh. Lớn lên, Ngài rời khỏi hoàng cung, đi tìm con đường giải thoát khỏi khổ đau trên thế gian.

Sau khi đắc đạo, trong 45 năm, Ngài thuyết pháp, truyền dạy, hướng dẫn mọi người hãy đi trên con đường giác ngộ đó để được giải thoát.

Việc thờ phượng Đức Phật dưới hình thức một tôn giáo là do người đời sau bày vẻ ra, thậm chí quên mất việc quan trọng chánh yếu là tự nổ lực tu tập, hành đạo, ứng dụng giáo pháp trong đời sống thực tế để giác ngộ và giải thoát.

Phật là một quả vị, hay có thể nói là một danh hiệu dành cho các vị giác ngộ tuyệt đối, vì vậy nên có nhiều vị được gọi là Phật. Có vị tồn tại trong lịch sử như Phật Thích Ca, có vị được biết đến chỉ trong kinh điển như Phật A Di Đà, Phật Di Lặc và chưa ai gặp ngoài đời cả.

2. Mục tiêu của người tu là mong cầu vãng sanh Tây Phương Cực Lạc

Mục tiêu của đạo Phật không phải là cõi thiên đường hay Cực Lạc, mà là thoát hết phiền não khổ đau. Tất nhiên đó là một công trình vĩ đại trải qua thời gian vô cùng lâu dài, chứ không thể trong một kiếp người vài chục năm đã đạt được ngay. Đức Phật cũng phải trải qua

11/08/2020

Con người, thà rằng cô độc, cũng không cần dối lòng. Thà rằng nuối tiếc, còn hơn tranh đấu thiệt hơn.

Chuyện quá khứ, như đá mòn trong nước, như gió thổi mây trôi, ta nên xem nhẹ.

Trải qua nhiều thăng thầm cuộc sống, tâm phàm nên yên xuống.
Thời gian quá nhanh, cuộc đời quá ngắn, nếu hiểu như vậy, hãy nên trân trọng nó!

Người hay phiền muội chính vì 12 chữ: Không buông được, nghĩ không thông, không nhìn thấu, không quên được.

Sưu tầm

03/08/2020

THIỀN ĐỊNH

(Thiền định là một trong những phương tiện tu hành của Phật giáo, tuy nhiên nếu không biết dụng tâm khi thiền định, không khéo thiền định lại là sự giam nhốt tâm vào một trạng thái nào đó do tâm dựng lập, và thay vì nhận ra bản tánh của tâm vốn như hư không thiền định lại hạn cuộc tâm vào một trạng thái)

_Thưa thầy, con thiền định thì có xảy ra các trạng thái lạc, sáng tỏ, vô niệm, con phải làm sao để thiền định tiếp theo?
_Thầy thấy Thái hỏi là khi thiền định mà thấy cái này cái nọ, phải hông? Thì cái đó chưa phải, phải hông? Nhưng theo Thái thì thiền định là thế nào?

Bây giờ mỗi người vác một cái bồ đoàn xuống dưới kia rồi thiền định. Bởi vì mình hiểu sai về thiền định. Thiền định là cái mà chú Lộc nói, cái đang thấy đang nghe đó là cái thiền định đó. Mà cái thiền định này là vĩnh viễn không phải là thiền định có giờ có giấc gì hết. Cái đang thấy đang nghe chính là thiền định.

Thành ra ánh sáng, quang minh, vô niệm, lạc hay cái gì gì đó, trong đó mấy ngài nói là coi chừng đi lạc.
Đó là mình hiểu thiền định là có giờ có giấc, chớ cái đang thấy đang nghe, chính cái đó thiền định.
Chớ đâu phải thiền định là làm cái bồ đoàn cho ngon, ngồi là thiền định. Thành ra cái thiền định của mình nó giới hạn, mà mình không biết là cái đang thấy đang nghe, cái đang đây, đó là thiền định.

Còn chuyện thiền định kia, là thiền định mình lập ra, ngồi trên bồ đoàn mình lập ra, mà cái thiền định như thầy có nói, cái gì có sanh thì cái đó có diệt. Còn cái đang thấy đang nghe đây nó không có sanh nên nó không có diệt. Đơn giản vậy thôi, thành ra thiền định chính là cái đang thấy đang nghe này.

Mở mắt, mở tai ra, đó là thiền định.

Đâu phải thiền định là mình ép cái tâm mình vô một cảnh giới nào đó rồi nó bắt đầu nó sanh sự ra.

Nãy giờ mình nói là nói cái nền tảng, cái nền tảng là nó vậy. Thành ra ngài Lục Tổ Huệ Năng ngài nói: tự tánh tự tịnh tự định là vậy, nó tự tịnh tự định thôi. Chớ còn không phải thiền định là mình theo một cái thứ lớp nào đó rồi mình thấy cái ánh sáng, mình thấy cái vô niệm, cái đó là do mình tạo lập.
Thiền định nó đơn giản lắm, bởi vậy người ta mới nói là hậu thiền định. Một cái gì mà nó xuyên suốt cả thiền định và hậu thiền định, đó chính là bản tánh của tâm. Mà bản tánh của tâm là nó đang hiển lộ đây, mình nghe mình thấy, mình nói, tất cả mọi cái đều là thiền định hết.

Chớ nói vậy rồi, ngay cả những vị giải thoát, cả ngày họ thiền định có mấy lần, nhiều vị có một lần, hai lần, rồi họ đi đứng nằm ngồi họ không thiền định sao?
Thành ra mình phải hiểu từng cái như vậy, mình cứ hiểu thiền định là một trạng thái của tâm, hồi nãy ‘trạng thái của tâm’ chính là chữ của Thái phải hông?
Thiền định không phải là trạng thái, thiền định là bản tánh của tâm. Chớ không có trạng thái của tâm nào hết, không có trạng thái nào hết.
Và mình phải thấy thiền định là đang nói đang nghe, đang ngửi, tất cả cái đó là thiền định, chớ không phải thiền định, là ngồi bịt mắt bịt tai đâu.

Thành ra một chút xíu vậy chớ mình lầm là mình lầm cả đời. Mình cứ tưởng thiền định là phải ngồi một cục hà. Thiền định là đang thấy đang nghe, đang nói đây, chút nữa xuống ăn cũng là thiền định chớ đâu phải ăn là lọt vô sanh tử đâu. Nếu ăn lọt vô sanh tử thôi ở đây chắc nhiều người không ăn lắm, bởi vì sợ quá chớ không gì hết.

Thành ra mình phải hiểu, mình phải vậy đó. Cho nên cái nền tảng là cái quan trọng nhứt, cái bản tánh của tâm là cái quan trọng nhứt. Nó luôn luôn nó thiền định, còn mình tưởng chuyện của mình là thiền định, mình làm như vậy, mình càng ngày càng thiền định thì cái tôi của mình nó càng lớn ra. Bởi vì mình cô lập mình thành một trạng thái của tâm nào đó, thành ra mình thiền định mà sai nó càng ngày càng vậy. Là tui thấy ánh sáng nhiều hơn ông, rồi tui thấy vô niệm nhiều hơn ông, rồi tui ngồi được hai tiếng, ông ngồi có một tiếng, tui gắp đôi ông này nọ.

Thiền định là một trạng thái vô thuỷ vô chung, hồi nãy có nói nè, nó đã có từ vô thuỷ. Đó mới thiệt là thiền định đó.
Còn thiền định có mấy chục năm của mình thì có nghĩa lý gì đâu. Rồi cũng chết, cũng theo cái chết thôi, chớ không đem đi được.

Thiền định là một cái bản tánh của tâm từ vô thuỷ đến vô chung. Thì như vậy mới gọi là giải thoát được, chớ còn thiền định cái kiểu một trạng thái nào đó của tâm thì không có cách gì giải thoát hết.
Thành ra mình phải hiểu vậy đó.

Tánh Hải
Kính ghi

Want your school to be the top-listed School/college in Đà Lạt?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Website

Address


Lữ Gia
Đà Lạt