Văn 12 - Ôn Thi Tốt Nghiệp THPT, Ôn Thi HSG

Văn 12 - Ôn Thi Tốt Nghiệp THPT, Ôn Thi HSG

Share

Chào mừng bạn đến với Tài Liệu Ôn Luyện Tốt Nghiệp Ngữ Văn 12 !

Chúng tôi cung cấp tài liệu ôn luyện chất lượng cao cho kỳ thi tốt nghiệp môn Ngữ văn theo chương trình mới 2025.

Photos from Văn 12 - Ôn Thi Tốt Nghiệp THPT, Ôn Thi HSG's post 31/03/2026

ÔN TỐT NGHIỆP VĂN 12

NGHỊ LUẬN XÃ HỘI CHỈ KHÓ
KHI BẠN VIẾT THEO CẢM HỨNG MÀ QUÊN MẤT CÔNG THỨC ! ✍️
Nắm trọn bộ 'từ khóa' và 'hệ thống câu hỏi tự thân' – Tuyệt chiêu giúp học sinh tự tin viết bài NLXH 600 chữ chuẩn chỉnh!"
✍️
Thầy cô đau đầu vì giảng đi giảng lại kết cấu bài làm mà học sinh vẫn... "lạc trôi"? 🤯

Học sinh loay hoay vì bước vào phòng thi là "não trắng xóa", không biết bắt đầu từ đâu, dẫn chứng thế nào cho thuyết phục?

Thực tế, đa số HS mắc phải 3 "căn bệnh" kinh niên:
❌ Nghèo ý
❌ Thiếu thao tác nghị luận ( Lỗi này mất điểm nhiều nhất)
❌ Viết theo cảm hứng

💡 GIẢI PHÁP NẰM GÓI GỌN TRONG FILE TÀI LIỆU NÀY!

Trang "Chinh phục điểm cao bài NL xã hội" sẽ giúp các em chuyển từ lối viết "may rủi" sang lối viết "chủ động" nhờ:
1️⃣ Hệ thống câu hỏi gợi ý "vạn năng": Thay vì lo bí ý tưởng, hãy thành thục thói quen đặt câu hỏi tìm ý, đề khó, lạ mấy cũng “xơi gọn”.
2️⃣ Từ khóa "xương sống": Cung cấp các từ chìa khóa giúp nhận diện và đưa đúng thao tác vào bài (Giải thích - Bàn luận - Phản đề - Bài học).
3️⃣ Dàn ý mẫu siêu chi tiết: Từ chủ đề Đam mê, Tôn trọng sự khác biệt đến Trách nhiệm với Tiếng Việt... tất cả đều có sườn ý cụ thể, dễ học, dễ áp dụng

💫XEM HÌNH ẢNH

💫💫THỰC HÀNH VIẾT ĐÚNG CÔNG THỨC

💫💫💫 THÀNH THỤC KĨ NĂNG

Gửi cho cô những bài đã làm, cô sửa bài free 5 bài gửi sớm nhất nhé !

,


Photos from Văn 12 - Ôn Thi Tốt Nghiệp THPT, Ôn Thi HSG's post 28/03/2026

𝗡𝗟 𝗫Ã 𝗛Ộ𝗜 – “ 𝗕Ắ𝗧 𝗧𝗥Ú𝗡𝗚 ” 𝗟𝗨Ậ𝗡 ĐỀ
Đ𝐢 𝐓𝐡𝐢 𝐒ợ 𝐍𝐡𝐚̂́𝐭 𝐋𝐚̣𝐜 Đ𝐞̂̀ !
Năm ngoái, chấm thi TN, có bài nghị luận xã hội (NLXH) dài hơn 3 trang giấy thi, lời văn mướt như mây bay, lí luận văn học đưa vào chắc như văn giáo sư, thế mà chỉ đạt 2,25/4 điểm.
Giám khảo dụi mắt. Lật qua lật lại bài như nướng bánh tráng … đãi cát tìm dzàng …nâng điểm không nổi
Hóa ra con nhỏ lạc đề
Đề cho “ Vùng trời quê hương nào cũng là bầu trời Tổ Quốc”, ý bàn về tình yêu quê hương đất nước không phân biệt vùng miền, để liên hệ với tình hình thời sự về sát nhập tỉnh.
Thế mà em nó viết về sự hi sinh của các thế hệ, lòng yêu nước cháy bỏng - choáy cả giấy, cháy luôn bài thi !
Toi công ôn luyện cả năm trời !
Chắc dzìa coi điểm khóc hết nước mắt !
𝐓ì𝐦 Đ𝐮́𝐧𝐠 – 𝐓𝐫𝐮́𝐧𝐠 𝐋𝐮ậ𝐧 Đề
Bao chắc 50% thành công bài làm của bạn!
Xem 3 bước “thần sầu” tìm đúng – trúng đề dưới hình nhé.
Comment từ “ Đúng”, mềnh gửi tặng free file word này và 10 đề thi thử ( câu 4đ - 600 chữ) M̲Ớ̲I̲ ̲N̲H̲Ấ̲T̲ ̲N̲Ă̲M̲ ̲2̲0̲2̲6̲ để bạn thử sức.
Nếu chỉ mất 15 phút bạn xác định đúng luận đề của 10 đề đó, bạn thuộc trình Pro – Cao Thủ Văn NLXH rồi !

07/03/2026

Chào các bạn sĩ tử! Có bao giờ bạn tự hỏi, tại sao cùng một vấn đề, nhưng lời nói của một chính trị gia lại có thể làm rung chuyển cả một quốc gia, bài viết của một nhà báo lại có thể thay đổi một số phận?
Điểm chung của họ là gì?
Đó là Năng lực Nghị luận.
Trong phòng thi, tờ giấy thi chính là diễn đàn của bạn. 600 chữ không chỉ là một yêu cầu về dung lượng, đó là 600 chữ để bạn khẳng định: 𝑻𝒐̂𝒊 𝒍𝒂̀ 𝒂𝒊 𝒗𝒂̀ 𝒕𝒐̂𝒊 𝒏𝒉𝒊̀𝒏 𝒏𝒉𝒂̣̂𝒏 𝒕𝒉𝒆̂́ 𝒈𝒊𝒐̛́𝒊 𝒏𝒂̀𝒚 𝒏𝒉𝒖̛ 𝒕𝒉𝒆̂́ 𝒏𝒂̀𝒐?

Hãy nhìn vào những tên tuổi lớn.
Các chính trị gia hay nhà báo viết văn chính luận để thiết lập niềm tin, thay đổi nhận thức và thúc đẩy hành động của cộng đồng.

Còn chúng ta?
Tại sao Bộ Giáo dục lại yêu cầu bạn viết 600 chữ về Trách nhiệm giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt hay Khát vọng của tuổi trẻ?
Mục đích không phải để đánh đố trí nhớ, mà là để rèn luyện cho bạn Tư duy phản biện và Cảm quan xã hội. Viết văn nghị luận trong nhà trường chính là bước tập dượt để mai này, khi rời ghế nhà trường, bạn có đủ bản lĩnh để bảo vệ chính kiến của mình giữa một thế giới đầy biến động.

TẠI SAO GIỎI VĂN NHƯNG ĐIỂM NLXH VẪN THẤP?

Có một nghịch lý đau lòng như thế này
Bạn là học sinh giỏi Văn, bạn có thể viết cả chục trang về 'Vợ chồng A Phủ', nhưng khi đối mặt với 600 chữ Nghị luận xã hội, bạn lại nhận về một con số thấp đến ngỡ ngàng.
Tại sao vậy? Phải chăng giám khảo khắt khe? Hay vì bạn 'kém duyên' với đời sống?
Sự thật là: Bạn đang dùng tư duy của một 'nghệ sĩ' để đi giải một bài toán 'logic'.
Phần này sẽ chỉ ra 3 cái bẫy tư duy khiến dân giỏi Văn 'ngã ngựa' trong bài thi NLXH.

𝑪𝒂́𝒊 𝒃𝒂̂̃𝒚 1: "𝑺𝒂𝒚 𝒔𝒖̛𝒂" 𝒗𝒐̛́𝒊 𝒏𝒈𝒐̂𝒏 𝒕𝒖̛̀ 𝒎𝒂̀ 𝒒𝒖𝒆̂𝒏 𝒎𝒂̂́𝒕 "𝑳𝒖𝒂̣̂𝒏 đ𝒊𝒆̂̉𝒎"
- Phá vỡ cấu trúc vì "Lạc đề trong vô thức"
Dân giỏi Văn thường có khả năng liên tưởng cực tốt, nhưng đây chính là "con dao hai lưỡi". Sự say sưa ngôn từ dễ dẫn dắt bạn đi từ ý này sang ý khác theo dòng cảm xúc, khiến bài viết không thiết lập được hệ thống luận điểm, luận cứ rõ ràng. Thay vì bám sát vấn đề, bạn lại mải mê đuổi theo những hình ảnh xa xôi, khiến bài viết trở nên lan man và cuối cùng là chệch khỏi yêu cầu cốt lõi của đề bài.

- Nhầm lẫn giữa "Cảm thụ" nghệ thuật và "Nghị luận" xã hội:
Bài viết có thể rất "mượt" về từ ngữ nhưng lại thiếu đi sức nặng của sự phản biện và tính thuyết phục của một bài chính luận.

- Sự vênh nhau giữa "Tư duy ngôn từ" và "Tư duy chính luận"
Đây là cái bẫy tinh vi nhất. Tư duy ngôn từ ưu tiên cái đẹp, sự đa nghĩa và bay bổng; trong khi đó, tư duy chính luận đòi hỏi sự chính xác, mạch lạc và trực diện

𝑪𝒂́𝒊 𝒃𝒂̂̃𝒚 2: "𝑺𝒐̂́𝒏𝒈 𝒕𝒓𝒐𝒏𝒈 𝒕𝒉𝒂́𝒑 𝒏𝒈𝒂̀" - 𝑻𝒉𝒊𝒆̂́𝒖 𝒉𝒐̛𝒊 𝒕𝒉𝒐̛̉ đ𝒐̛̀𝒊 𝒔𝒐̂́𝒏𝒈
• Nghị luận xã hội yêu cầu bạn phải là một 'Nhà quan sát'. Bạn có thể thuộc lòng dẫn chứng về Thomas Edison, nhưng lại mù tịt về khái niệm 'Thế hệ cúi đầu' hay hiện tượng 'Thối não' (Brain rot) trên Tiktok.

𝑪𝒂́𝒊 𝒃𝒂̂̃𝒚 3: 𝑺𝒐̛̣ "𝑮𝒂𝒊 𝒈𝒐́𝒄", 𝒏𝒈𝒂̣𝒊 "𝑷𝒉𝒂̉𝒏 𝒃𝒊𝒆̣̂𝒏"
• "Học sinh giỏi Văn thường có xu hướng 'an toàn'. Các bạn nói những điều ai cũng biết, đồng ý với những gì số đông đồng ý. Nhưng giám khảo tìm kiếm điều gì? Họ tìm kiếm một cái tôi bản lĩnh.

𝑽𝒂̣̂𝒚 𝒍𝒂̀𝒎 𝒔𝒂𝒐 đ𝒆̂̉ 𝒕𝒉𝒐𝒂́𝒕 𝒙𝒂́𝒄?
Để từ một người 'viết hay' trở thành một người 'viết sâu' và 'viết trúng'?
o Thay đổi bộ lọc: Ngừng đọc văn mẫu, hãy bắt đầu đọc báo chính luận và nghe các diễn giả.
o Thay đổi cấu trúc: Chuyển từ 'cảm nhận' sang 'lập luận'.
o Cập nhật hệ dẫn chứng: Đưa những vấn đề bức xúc của xã hội vào bài viết một cách tinh tế."

01/10/2024

ĐỀ KTTX SỐ 1
SO SÁNH, ĐÁNH GIÁ 2 TÁC PHẨM TRUYỆN

𝑽𝒊𝒆̂́𝒕 𝒃𝒂̀𝒊 𝒗𝒂̆𝒏 𝒏𝒈𝒉𝒊̣ 𝒍𝒖𝒂̣̂𝒏 (𝒌𝒉𝒐𝒂̉𝒏𝒈 600 𝒄𝒉𝒖̛̃) 𝒑𝒉𝒂̂𝒏 𝒕𝒊́𝒄𝒉, 𝒔𝒐 𝒔𝒂́𝒏𝒉 𝒄𝒂́𝒄𝒉 𝒖̛́𝒏𝒈 𝒙𝒖̛̉ 𝒄𝒖̉𝒂 𝒄𝒂́𝒄 𝒏𝒉𝒂̂𝒏 𝒗𝒂̣̂𝒕 𝒕𝒓𝒐𝒏𝒈 𝒉𝒂𝒊 đ𝒐𝒂̣𝒏 𝒕𝒓𝒖𝒚𝒆̣̂𝒏 𝒔𝒂𝒖 đ𝒂̂𝒚 đ𝒆̂̉ 𝒍𝒂̀𝒎 𝒏𝒐̂̉𝒊 𝒃𝒂̣̂𝒕 𝒈𝒊𝒂́ 𝒕𝒓𝒊̣ 𝒏𝒉𝒂̂𝒏 đ𝒂̣𝒐 𝒄𝒖̉𝒂 𝒉𝒂𝒊 đ𝒐𝒂̣𝒏 𝒕𝒓𝒖𝒚𝒆̣̂𝒏.
Đoạn truyện (1)
[…] Thằng Xuân đến mó vào chiếc áo của Sơn, nó chưa thấy cái áo như thế bao giờ. Sơn lật vạt áo thâm, chìa áo vệ sinh và áo dạ cho cả bọn xem. Một đứa tắc lưỡi, nói:
- Cái áo này mặc thì nóng lắm. Chắc mua phải đến một đồng bạc chứ không ít, chúng mày nhỉ.
[...] Sơn ưỡn ngực đáp:
- Ở Hà Nội chứ ở đây làm gì có. Mẹ tôi còn hẹn mua cho tôi một cái áo len nhiều tiền hơn nữa kia.
Chị Lan bỗng giơ tay vẫy một con bé, từ nãy vẫn đứng dựa vào cột quán, gọi:
- Sao không lại đây, Hiên? Lại đây chơi với tôi.
Hiên là đứa con gái bên hàng xóm, bạn với Lan và Duyên. Sơn thấy chị gọi nó không lại, bước gần đến trông thấy con bé co ro đứng bên cột quán, chỉ mặc có manh áo rách tả tơi, hở cả lưng và tay. Chị Lan cũng đến hỏi:
- Sao áo của mày rách thế Hiên, áo lành đâu không mặc?
Con bé bịu xịu nói:
- Hết áo rồi, chỉ còn cái này.
- Sao không bảo u mày may cho?
Sơn bây giờ mới chợt nhớ ra là mẹ cái Hiên rất nghèo, chỉ có nghề đi mò cua bắt ốc thì còn lấy đâu ra tiền mà sắm áo cho con nữa. Sơn thấy động lòng thương, cũng như ban sáng Sơn đã nhớ thương đến em Duyên ngày trước vẫn cùng nói với Hiên đùa nghịch ở vườn nhà. Một ý nghĩ tốt bỗng thoáng qua trong trí, Sơn lại gần chị thì thầm:
- Hay là chúng ta đem cho nó cái áo bông cũ, chị ạ.
- Ừ, phải đấy. Để chị về lấy.
(Gió lạnh đầu mùa, Thạch Lam, NXB Hội Nhà văn 2015, tr.3-4)

Đoạn truyện (2):
Con bé Em cười tủm tỉm khi nghĩ tới cái áo đầm màu hồng mà má nó mới mua cho:
- Tết này, mình mà mặc cái áo đó đi chơi, đẹp như tiên cho mà coi.
Nó nghĩ và nó muốn chia sẻ với con Bích, bạn nó.
Con Bích đang ngồi nướng bắp thế cho má nó đi sách cặn cho heo. Bé Em muốn khoe liền nhưng bày đặt nói gièm:
- Còn mấy ngày nữa Tết rồi hen, mầy có đồ ,mới chưa?
- Có, má tao đưa vải cho cô Ba thợ cắt rồi, má tao nói gần Tết đồ nhiều, dồn đống, chắc tới hai mươi tám mới lấy được.
- Vầy mầy được mấy bộ?
- Có một bộ hà.
[…] – Còn mầy?
- Bốn bộ. Má tao mua cho đủ mặc từ mùng Một tới mùng Bốn, bữa nào cũng mặc đồ mới hết trơn. Trong đó có bộ đầm hồng nổi lắm, hết sẩy luôn.
[…] Rồi tới mùng một, mùng hai, bé Em lại rủ con Bích đi chơi. Hai đứa mặc đồ hơi giống nhau, chỉ khác là con Bích mặc áo trắng bâu sen, con bé Em thì mặc áo thun có in hình mèo bự. Cô giáo tụi nó khen:
- Coi hai đứa lớn hết trơn rồi, cao nhòng.
Hai đứa cười. Lúc đó con bé Em nghĩ thầm, mình mà mặc bộ đầm hồng, thế nào cũng mất vui. Bạn bè phải vậy chớ. Đứa mặc áo đẹp, đứa mặc áo xấu coi gì được, vậy sao coi là bạn thân. Nhưng Bích lại nghĩ khác, bé Em thương bạn như vậy, tốt như vậy, có mặc áo gì Bích vẫn quý bé Em. Thiệt đó.
(Áo Tết, Nguyễn Ngọc Tư, nguồn: https://isach.info)
• Chú thích
Thạch Lam, sinh năm 1910 tại Hà Nội, là một trong những nhà văn tiêu biểu của nền văn học Việt Nam thời kỳ trước 1945. Ông nổi tiếng với phong cách viết nhẹ nhàng, tinh tế và giàu chất trữ tình, thường khai thác tâm tư, tình cảm của con người trong những hoàn cảnh bình dị. Các tác phẩm của Thạch Lam thường phản ánh sâu sắc cuộc sống xã hội Việt Nam thời bấy giờ, với những mảnh đời khốn khó, sự cô đơn và nỗi khát khao hạnh phúc.
Nguyễn Ngọc Tư là một trong những nhà văn nổi bật của văn học Việt Nam đương đại, sinh năm 1976 tại Cà Mau. Cô được biết đến với phong cách viết chân thực, mộc mạc và giàu cảm xúc, thường xoay quanh cuộc sống bình dị của con người miền Tây Nam Bộ. Những tác phẩm của Nguyễn Ngọc Tư thường phản ánh sâu sắc tâm tư, tình cảm và những mảnh đời lam lũ trong xã hội, từ đó khắc họa bức tranh đa dạng về văn hóa và con người nơi đây.

Photos from Văn 12 - Ôn Thi Tốt Nghiệp THPT, Ôn Thi HSG's post 16/09/2024

NỖI BUỒN CHIẾN TRANH
CUỐN TIỂU THUYẾT XÚC ĐỘNG, ÁM ẢNH NHẤT
VỀ CHIẾN TRANH VIỆT NAM
Tiểu thuyết là tác phẩm tự sự cỡ lớn, được hư cấu . Tiểu thuyết có khả năng phản ánh đời sống rộng lớn, không giới hạn về không gian và thời gian, cốt truyện phức tạp được xây dựng trên nhiều sự kiện cảnh ngộ, nhiều mối xung đột, miêu tả nhiều tuyến nhân vật, nhiều quan hệ chồng chéo với những diễn biến tâm lý phức tạp đa dạng.
Nỗi buồn chiến tranh thuộc loại tiểu thuyết chỉ có một nhân vật chính xuyên suốt toàn bộ tác phẩm. Các nhân vật khác đều là phụ, xuất hiện thấp thoáng trong các tình tiết. Kiên là nhân vật chính mang ba vai. Là người chiến sĩ sống sót sau chiến tranh của một đơn vị, không thể tự giải thoát khỏi các hồi tưởng về cuộc chiến tranh vừa qua và về các đồng đội đã mất như một chứng bệnh trầm cảm. Là người đánh mất mối tình đẹp đẽ của mình. Là người viết tiểu thuyết với ý thức sứ mệnh. Với ba vai đó, tiểu thuyết thể hiện ba nội dung cơ bản: cuộc chiến tranh khốc liệt với vô vàn chết chóc; chiến tranh và sự hủy diệt hạnh phúc đời thường; ý thức về chuyện viết văn về đề tài chiến tranh, muốn vượt qua truyền thống cũ.
Cuốn sách đã đi ngược lại với truyền thống thể hiện chiến tranh đã thành công thức. Một số người cho rằng, viết như thế là “xúc phạm” người đã khuất, vì không viết họ như những anh hùng. Nhưng chiến tranh là một đề tài rộng lớn, mà các hành động anh hùng trong chiến đấu chỉ là một phương diện. Chiến tranh còn là chết chóc, là hủy diệt, là mất mát đau thương... - những điều không thể không viết. Đất nước ta ở vào một vị trí địa chính trị thế nào đó mà thường phải đương đầu với chiến tranh và buộc phải sống còn. Sau tất cả, hòa bình thật quý giá. Trước đó đã có biết bao tác phẩm phản ánh chiến tranh vệ quốc viết cũng nhằm giáo dục truyền thống anh hùng. Các tiểu thuyết chiến tranh, do yêu cầu tuyên truyền, cổ vũ tinh thần chiến đấu và chiến thắng, đều thể hiện nhất loạt ta thắng địch thua, ta chính nghĩa địch phi nghĩa, ta dũng cảm địch hèn nhát, ta là người địch là thú vật, ta chính nghĩa thì hi sinh là chuyện lương tâm và tất yếu... Đó là công thức chung.
Nỗi buồn chiến tranh là tiểu thuyết đã vượt lên chiến tranh. Ở đây chiến tranh chỉ là bối cảnh, còn nội dung tiểu thuyết là nỗi buồn đau triền miên mà chiến tranh để lại. Đó là nỗi buồn của chết chóc hủy diệt, nỗi buồn của tuổi trẻ phôi pha, nỗi đau của tình yêu tan vỡ. Viết về chiến tranh là viết về thể nghiệm đời sống đau đớn của những người trải qua chiến tranh, đó là quan điểm nhân văn. “Dằng dặc trôi qua trong hồi ức của Kiên vô vàn những hồn ma thân thiết, lẳng lặng âm thầm kéo lê mãi trong đời anh nỗi đau buồn chiến tranh.” Nhà văn Kiên “thâm tâm luôn muốn viết về chiến tranh sao cho khác trước”. Bảo Ninh không miêu tả, kể chuyện về cuộc chiến, không kể lại bất cứ trận đánh nào, mà kể về suy nghĩ, cách ứng xử về cuộc chiến. Hiện lên trước mắt ta là nhân vật Kiên, người lính trinh sát năm xưa nay đi tìm và quy tập hài cốt các đồng đội đã hi sinh, với vô vàn hồi tưởng về những đồng đội và những cái chết, những biến thái tâm lí, những cơn điên dại, hồi tưởng về người yêu và tình yêu đã mất, với khát vọng viết lại “nội dung của lời trăng trối” của người lính chống Mĩ. Ông từ chối chi tiết điển hình trong quá trình phát triển của lịch sử, để viết theo dòng chảy của hồi ức và tâm trạng. Chi tiết hiện thực của ông rất nhiều, nhưng không sắp xếp theo thứ tự lí tính. Truyện của ông không có cốt truyện, không có trật tự thời gian tuyến tính, không có kết cục rõ ràng. Nhân vật của ông không sống với thời đại mới sau chiến thắng chấn động địa cầu, mà sống với quá khứ. “Không phải là cuộc sống mới, thời đại mới, không phải là những hi vọng về tương lai tốt đẹp đã cứu giúp tôi, mà trái lại, những tấm thảm kịch của quá khứ đã nâng đỡ tâm hồn tôi...” Trong từng chương một, Kiên viết về chiến tranh một cách rất tùy ý như thể ấy là một cuộc chiến tranh chưa từng được biết tới, như thể cuộc chiến của riêng anh.” “Ngấm ngầm anh tin mình tồn tại ở đời với một thiên mệnh vô danh, thiêng liêng và cao cả, song tuyệt đối bí ẩn.”
Toàn bộ tiểu thuyết được kể bằng ngôi thứ ba với điểm nhìn duy nhất của Kiên, và nhiều khi Kiên gạt bỏ luôn ngôi thứ ba để đứng ra kể chuyện xưng “tôi” theo ngôi thứ nhất, nhất là khi nói về cách viết tiểu thuyết. Chỉ có chương cuối cùng là lời của một người đọc đặc biệt xưng “tôi” biên tập lại bản thảo dang dở và đánh giá đúng bản thảo. Cái “tôi” này cũng chẳng phải ai xa lạ, rất có thể là cái “tôi” đã xuất hiện trong văn bản. Người đọc xưng “tôi” này đã vượt qua các định kiến của những người hàng xóm, coi Kiên là “nhà văn phường”, một kẻ dị biệt, thị dân, tiểu tư sản, cực đoan, bạc nhược, để hiểu được “có chung một Nỗi buồn chiến tranh mênh mang, nỗi buồn cao cả, cao hơn hạnh phúc và vượt trên đau khổ”. Toàn bộ tiểu thuyết được thể hiện bằng những hồi tưởng đứt đoạn của Kiên. Bảo Ninh thích dùng lối tạt lùi (flashback) để nhớ lại một chi tiết ngắn của quá khứ, làm cho cả tiểu thuyết được dệt bằng các đoạn hồi tưởng ngắn và suy ngẫm. Sẽ là ngây thơ nếu ai đó tin vào lời của nhà văn Kiên trong truyện, để tin rằng tiểu thuyết viết lộn xộn, tuỳ tiện vô thức. Chính những tạt lùi ngắn ngủi đã băm vụn cuộc chiến, để không tái hiện hoàn chỉnh nó nữa, vì ai cũng đã biết hết, mà chỉ tái hiện các mảnh vụn, những mảnh ghép làm nên “cuộc chiến của riêng Kiên” và nỗi buồn của anh mà mọi người chưa biết. Điểm nhìn của nhân vật Kiên và của người kể chuyện Kiên không trùng khít, bởi điểm nhìn sau hàm chứa một thái độ phản tư, phân tích những gì đã nhìn thấy và hồi tưởng, một điểm nhìn hậu chiến, điểm nhìn của người đã ra khỏi cuộc chiến và suy tư về nó, vượt lên nó. Nhìn bề ngoài, tất cả các chương của cuốn tiểu thuyết đều song hành trên một mặt bằng thời gian, bất cứ lúc nào Kiên đều có thể trở đi trở lại với những thời điểm quen thuộc với anh trong cuộc chiến, như thể thời gian không trôi qua. Nhưng đọc kĩ, sẽ thấy, cốt truyện chủ yếu là câu chuyện viết tiểu thuyết của Kiên. Từ chuyện đi làm nhiệm vụ quy tập hài cốt liệt sĩ, Kiên nảy ra ý muốn kể lại lời trăng trối của những người đã mất, rồi tiếp theo là chuyện viết, cách viết, viết thâu đêm, viết rồi bỏ, chuyện vô vàn cái chết, chuyện gia đình của Kiên, chuyện tình tan vỡ của Kiên, chuyện Kiên bất lực với câu chuyện và biến mất, và kết thúc bằng một ai đó biên tập tiểu thuyết và tiểu thuyết đã hoàn thành. Một siêu tiểu thuyết (metafiction), trong tiểu thuyết hàm chứa một tiểu thuyết, tiểu thuyết về ý thức đổi mới cách viết một đề tài. Nỗi buồn chiến tranh của nhà văn Bảo Ninh mang một chủ đề kép. Nó không chỉ nêu một cách nhìn khác về chiến tranh, mà còn đề xuất một cách viết khác về đề tài chiến tranh, đề xuất một đổi thay về phương pháp sáng tác nữa.
Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh còn là một tiểu thuyết xuất sắc về ngôn ngữ văn học. Toàn bộ tác phẩm không phải lời kể chuyện thông thường, mà là lời độc thoại của nhân vật do người kể chuyện mượn để làm điểm tựa, lời của nhân vật Kiên. Vì thế đọc tiểu thuyết như là đọc lời bộc bạch, trữ tình, tâm sự của một tâm hồn. “Giấc mơ lay thức tâm hồn Kiên. Thì ra, anh, Kiên cũng có một thời trai trẻ trung, cái thời mà giờ đây khó lòng mường tượng lại được nữa, cái thời mà toàn bộ con người anh, nhân tính và nhân dạng, còn chưa bị bạo lực của chiến tranh hủy hoại, cái thời anh cũng ngập lòng ham muốn, cũng biết say sưa, si mê, cũng trải những cơn bồng bột, và cũng ngốc nghếch ngẩn ngơ, cũng từng tan nát cả cõi lòng vì tình yêu thương đau khổ, vì ghen tuông tủi hờn và cũng đáng được ưu ái như các bạn anh bây giờ. Chao ôi, chiến tranh là cõi không nhà, không cửa, lang thang khốn khổ và phiêu bạt vĩ đại, là cõi không đàn ông, không đàn bà, là thế giới thảm sầu vô cảm và tuyệt tự khủng khiếp nhất của dòng giống con người!” Câu văn dài với nhiều thành phần phụ, với các từ trùng điệp, lặp lại, ngân nga như thơ, như ru người đọc vào hồi tưởng mà chìm ẩn trong nhịp điệu ấy là nỗi niềm tiếc nuối vô hạn và nỗi buồn sâu thẳm...
***
Đã hơn 30 năm từ ngày tiểu thuyết Nỗi buồn chiến tranh (tên ban đầu là Thân phận của tình yêu) của nhà văn Bảo Ninh (tên thật là Hoàng Ấu Phương, quê Bảo Ninh, Quảng Bình) ra đời và nổi tiếng khắp thế giới. Nó được xem là “cuốn tiểu thuyết xúc động nhất về chiến tranh Việt Nam”, “cuốn sách chạm vào mẫu số chung của nhân loại”, “thành tựu lớn nhất của văn học Đổi mới”… Tiểu thuyết đã được dịch ra 15 thứ tiếng, và có những thứ tiếng có 2 phiên bản, giới thiệu ở 18 nước trên thế giới. Trên tờ quảng cáo bản dịch tiếng Trung ghi rõ “Bốn lần được đề cử giải Nobel”. Nhiều người đã đem Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh đặt cùng hàng với Phía Tây không có gì lạ của Remarque, Người đọc của Bernhard Schlink (Đức), Người đua diều của Khaled Hosseini (Ba Tư). Mới đây, Hội Văn học nghệ thuật Danube và Nhà xuất bản AB ART của Hungary đã quyết định trao Giải thưởng Nghệ thuật Danube 2022 cho nhà văn Bảo Ninh, thêm lần nữa củng cố và khẳng định vị trí của tiểu thuyết Nỗi buồn chiến tranh trên văn đàn thế giới.
( Nguồn http://vannghequandoi.com.vn/binh-luan-van-nghe/noi-buon-chien-tranh-mot-cach-viet-khac-ve-chien-tranh_13950.html )

Want your school to be the top-listed School/college in Đà Lạt?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Website

Address


Lâm Đồng
Đà Lạt