25/06/2026
Chủ n:ợ đến đòi tiền lúc nhà con n:ợ đang có đám t:ang. Thay vì đòi, ông lại đặt một số tiền lớn vào vòng hoa rồi bảo: "Tiền n:ợ xóa, đây là tiền tôi phúng viếng, lo cho người đi trước đã." Khi ai nấy đều lo sợ một cuộc ẩ:u đ:ả n:ổ ra ngay giữa không khí đau thương, thì một lời tuyên bố đanh thép đã biến kẻ đối đầu thành vị ân nhân lớn nhất trong giờ phút bần cùng. Có những món n:ợ được tính bằng tiền, nhưng có những ân tình lại được khắc ghi bằng sự thấu hiểu. Lời nói "lo cho người đi trước đã" không chỉ là xóa nợ, mà là cứu rỗi cả một gia đình đang kiệt quệ.
Màn mưa chiều muộn giăng tơ trắng xóa cả một vùng ngoại ô vắng lặng. Tiếng trống t:ang cứ từng nhịp, từng nhịp nện vào không gian đặc quánh hơi nước, nghe đục ngầu và buồn bã. Trong căn nhà cấp bốn mái tôn cũ kỹ, khói nhang nghi ngút quyện cùng mùi gỗ hăng nồng. Ông Lâm nằm đó, lặng lẽ sau tấm màn trắng, để lại người vợ gầy mòn và đứa con trai vừa tròn mười tám tuổi với một tương lai mù mịt phía trước.
Thành ngồi bần thần bên qu:an t:ài cha, đôi mắt đỏ hoe vì thức trắng đêm. Nỗi đau mất cha chưa kịp nguôi ngoai thì gánh nặng n:ợ n:ần đã đè trĩu lên vai chàng thanh niên trẻ. Ba năm cha b:ạo b:ệnh là ba năm gia đình cậu kiệt quệ. Mọi tài sản có giá trị trong nhà đều đã đội nón ra đi, chỉ còn lại những xấp giấy nợ viết tay với chữ ký r:un r:ẩy của cha. Trong số đó, món n:ợ lớn nhất là từ ông Phát – một người đàn ông nổi tiếng nghiêm khắc và sòng phẳng ở vùng này.
Dân trong xóm vẫn bảo nhau, ông Phát "cho vay không thiếu một xu, đòi không chậm một ngày". Người ta nể ông vì ông làm ăn uy tín, nhưng cũng sợ ông vì cái vẻ mặt lầm lì, ít nói. Thành biết rõ, số tiền cha vay ông Phát để chi trả cho ca ph:ẫu thu:ật cuối cùng là một con số khổng lồ đối với gia cảnh cậu hiện tại. Cậu lo sợ, sợ rằng giữa lúc tang gia bối rối này, chủ nợ sẽ đến và làm ầm ĩ lên như người ta vẫn thường thấy trên phim ảnh.
Tiếng động cơ ô tô trầm đục dừng lại trước cổng nhà. Thành giật mình, tim đập thình thịch. Từ chiếc xe đen bóng, một người đàn ông trung niên bước xuống, tay cầm một vòng hoa trắng. Đó chính là ông Phát. Sự xuất hiện của ông khiến những người hàng xóm đang ngồi rót trà bỗng chốc im bặt. Mẹ Thành, bà Hoa, vừa nhìn thấy ông đã r:un r:ẩy đứng không vững, phải vịn vào thành ghế gỗ.Ông Phát bước vào, không có vẻ gì là h:ung h:ăng hay đòi hỏi. Ông tháo mũ, cúi đầu chào mọi người rồi lầm lũi đi thẳng đến trước linh cữu. Ông thắp nén nhang, đứng lặng hồi lâu trước di ảnh người quá cố. Khói nhang mờ ảo che đi gương mặt góc cạnh của ông, nhưng Thành chợt nhận thấy đôi mắt người đàn ông ấy có chút gì đó xa xăm, u uẩn.
Sau khi hành lễ xong, ông Phát quay sang phía bà Hoa. Bà lắp bắp, giọng ngh:ẹn lại:
— Thưa ông Phát… tôi biết là nhà tôi còn n:ợ ông nhiều lắm. Nhưng xin ông cho mẹ con tôi thư thả vài hôm… Đám t:ang nhà tôi xong xuôi, tôi sẽ…
Ông Phát giơ tay cắt ngang lời bà. Ông không nói gì, chỉ ra hiệu cho người trợ lý đi cùng mang vòng hoa lại gần. Đó là một vòng hoa lan trắng muốt, trang trọng và thanh khiết. Ông tự tay chỉnh lại dải băng đen trên vòng hoa, rồi từ trong túi áo ngực, ông lấy ra một phong thư dày cộm, được dán kín đáo vào kẽ giữa những bông hoa lan.
Mọi người xung quanh bắt đầu xì xào. Có người á:c ý còn nghĩ thầm: "Chắc là đưa giấy đòi n:ợ công khai đây, á:c thật!". Thành nắm chặt tay, sẵn sàng bước ra bảo vệ mẹ nếu có chuyện không hay xảy ra. Nhưng những gì tiếp theo đã nằm ngoài dự tính của tất thảy mọi người.
Ông Phát hắng giọng, giọng nói trầm và vang:
— Chị Hoa, cậu Thành. Tôi với ông Lâm đây cũng là chỗ quen biết lâu năm, cùng nhau đi lên từ cái thời còn chân bùn tay lấm. Ông ấy là người chính trực, trọng danh dự. Món n:ợ kia, vốn dĩ là tiền nghĩa tình.
Ông dừng lại một chút, nhìn sâu vào mắt Thành rồi tiếp tục:
— Hôm nay tôi đến đây, không phải để đòi n:ợ. Mảnh giấy ghi n:ợ ngày trước, coi như tôi đã đ:ố:t đi cùng với nén nhang vừa rồi. Tiền n:ợ xóa hết. Còn trong vòng hoa này, là một số tiền nhỏ tôi phúng viếng riêng cho gia đình. Chị cứ cầm lấy mà lo hậu sự cho chu toàn, rồi còn tiền học phí cho cháu Thành nữa. Nghĩa t:ử là nghĩa tận, cứ lo cho người đi trước được thanh thản đã.
Cả căn nhà bỗng chốc lặng ph:ắc, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn.
HẾT PHẦN 1... CÒN TIẾP PHẦN 2...ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN👇👇