Cử nhân ngôn ngữ Trung - Nhật - Hàn

Cử nhân ngôn ngữ Trung - Nhật - Hàn

Share

Đào tạo cử nhân ngôn ngữ Trung - Nhật - Hàn

25/06/2026

Bước sang tuổi 55, chồng m/ấ/t nên c/ô đơn, tôi phải lòng cậu trai trẻ vạm vỡ 25t là nhân viên của mình. Sống cùng nhau trong bóng tối được nửa năm thì cậu ta buồn rầu: "Anh muốn dẫn em về ra mắt, nhưng nhà anh tồi tàn lắm, đón dâu về chắc cả thiên hạ ch/ê cười". Tôi xót quá, đưa ngay quyển sổ tiết kiệm 2 tỷ để anh mang về sửa sang nhà cửa. Nửa tháng sau, anh nhắn cho tôi báo tin... 👇👇👇

25/06/2026

Gửi Quần Áo Chồng Đi Giặt Ủi, Nhân Viên Gọi Khẩn: "Chị ới Có Thứ Kinh Khủng Trong Túi áo". , ToI Lao Toi la suyt Ng ấ t Xỉu Khi Nhìn Thấy....
Tôi tên Ngọc Mai, 32 tu ổi, làm kế toán cho một công ty nội thất ở TP.HCM. Chồng tôi là Anh Hưng, 35 tu ổi, kỹ sư công trình, người đàn ông sống khá kín k ẽ, ít nói nhưng lại cực kỳ chỉn chu. Nhà tôi có thói quen mỗi tuần gom quần áo mang ra tiệm giặt ủi gần chung cư cho tiện, nhất là đồ công sở và áo sơ mi của anh.
Hôm đó là chiều thứ Sáu, tôi tranh thủ gom đồ rồi nhét nhanh vào cái túi vải lớn màu xanh—loại túi có khoá kéo mà tôi vẫn gọi vui là “túi Aoi” vì chữ in trên đó đã tróc gần hết. Tôi chẳng kiểm tra gì nhiều, vì đa phần đều là đồ bẩn sau cả tuần.
Tầm hơn một tiếng sau, khi tôi đang nấu cơm thì điện thoại rung liên tục. Số lạ.
“Dạ em chào chị Mai… chị có phải người gửi túi đồ giặt lúc chiều không ạ?” Giọng cô nhân viên nghe gấp gáp.
“Đúng rồi em, có gì không?” Tôi vừa lau tay vừa hỏi, nghĩ chắc họ báo thiếu tiền hay nhầm đồ.
Đầu dây bên kia im vài giây rồi nói nhỏ, như sợ ai nghe:
“Chị ơi… chị ra tiệm ngay được không? Trong túi đồ… có thứ kinh khủng lắm.”
Tôi đứng khựng. “Kinhkhủng là sao em? Chu ột ch ế t à?”
Cô nhân viên nuốt nước bọt. “Không… em không dám nói qua điện thoại. Nhưng chị phải ra gấp, tụi em… tụi em sợ liên lụy.”
Tôi nghe mà rợn người. Tim đập thình th ịch. Tôi nhìn quanh căn bếp, thấy con gái đang ngồi tô màu, còn chồng tôi chưa về. Tôi vội gọi lại cho chồng nhưng anh không bắt máy.
Tôi khoác vội áo, chạy xuống tiệm giặt.
Vừa thấy tôi bước vào, cô nhân viên lập tức kéo tôi vào góc, mặt tái mét. Cô chỉ tay về phía cái túi vải xanh nằm trên bàn, khoá k é o đã bị mở ra một đoạn.
“Chị… chị nhìn đi…”
Tôi đưa tay kéo mạnh khoá. Bên trong lộ ra một lớp áo sơ mi của chồng, và… một túi nylon đen cuộn ch ặt. Tôi run run mở túi.
Một mùi hăng hắc x ộ c lên. Tôi còn chưa kịp hiểu thì thấy bên trong là một vật nhỏ, lạnh, cứng… kèm theo một xấp giấy tờ gấp lại.
Tôi lao tới, suýt ngất x ỉ u khi nhìn thấy…
....Quý đ ộ c giả xem thêm tại bình luận 👇

25/06/2026

Ly Hôn Xong Chồng Cướp Trắng Căn Biệt Thự 55 Tỷ, Ném Cho Tôi Thiệp Mời Đám Cưới Của Anh Ta Với Tiểu Tam, Mẹ Tôi Cười Nói: "Cứ Đến Đi! Có Kịch Hay Cho Con Xem."
Tôi và Trần Quốc Huy ly hôn sau mười hai năm chung sống. Nguyên nhân không có gì mới mẻ: anh ta ngoại tình với cô trợ lý kém tôi gần mười tuổi – Lê Ngọc Trâm. Tôi từng khóc, từng níu kéo, nhưng đổi lại chỉ là sự lạnh lùng và câu nói tàn nhẫn:
“Cô già rồi, sống nhạt nhẽo quá.”
Ngày ký đơn ly hôn, tôi mới hiểu thế nào là mất trắng. Căn biệt thự 55 tỷ ở Thảo Điền – nơi tôi cùng anh gây dựng từ con số không – đứng tên anh ta. Toàn bộ giấy tờ pháp lý, từ sổ đỏ đến hồ sơ vay vốn ngân hàng, đều do anh ta nắm giữ. Tôi tin chồng, tin đến mức không giữ lại cho mình một con đường lui.
Sau ly hôn, tôi chuyển về sống cùng mẹ trong căn nhà cũ ở quận Tân Bình. Một buổi chiều mưa, người đưa thư gõ cửa. Trên tay là một phong bì màu kem, chữ mạ vàng.
Thiệp cưới.
Tên chú rể: Trần Quốc Huy
Tên cô dâu: Lê Ngọc Trâm
Địa điểm tổ chức: Chính căn biệt thự 55 tỷ – nhà cũ của tôi.
Tôi bật cười, nhưng nước mắt rơi xuống bàn. Không phải vì đau, mà vì nhục. Anh ta không chỉ cướp nhà, cướp tiền, mà còn cố tình mời tôi đến xem hạnh phúc mới của họ – như một cách khẳng định chiến thắng.
Tôi vò nát tấm thiệp, run rẩy nói với mẹ:
“Con không đi đâu. Con không chịu nổi.”
Mẹ tôi – bà Nguyễn Thị Hồng – người phụ nữ cả đời buôn bán nhỏ, từng trải hơn tôi tưởng – nhìn tấm thiệp, rồi bất ngờ cười.
Bà nói chậm rãi:
“Cứ đến đi con. Có kịch hay cho con xem.”
Tôi ngẩng lên. Trong ánh mắt mẹ không có đau lòng, chỉ có sự tỉnh táo lạnh lùng.
Lần đầu tiên, tôi hiểu rằng: mọi thứ chưa kết thúc.
....Quý độc giả xem thêm tại bình luận 👇

25/06/2026

Qua đêm ở quê nhà bạn trai bị mất dây chuyền vàng, lục tủ mẹ chồng tương lai tôi bỏ vào đó 5 triệu
Tìm mãi khȏng thấy sợ dȃy chuyḕn ᵭȃu, nỗi lo lắng của tȏi dần chuyển thành nghi ngờ.
Ngṑi trên xe buýt, chạy trên con ᵭường gập ghḕnh ở quê, tȏi nắm chặt cánh tay của bạn trai, lòng tràn ᵭầy sự háo hức xen lẫn lo lắng, bởi ᵭȃy là lần ᵭầu tiên tȏi theo anh vḕ quê ra mắt gia ᵭình.
Chiḗc xe dừng lại bên một cánh ᵭṑng lúa, xa xa là một ngȏi nhà ᵭơn sơ nằm dưới chȃn một ngọn ᵭṑi. Tȏi hít một hơi thật sȃu, cṓ gắng xoa dịu nỗi bất an trong lòng rṑi theo chȃn bạn trai bước vào ngȏi nhà lạ lẫm.
Buổi gặp mặt diễn ra khá suȏn sẻ. Vì ᵭường xa, nên tṓi ᵭó tȏi ᵭã ngủ lại ở nhà bạn trai và ngủ ở phòng riêng.
Sáng hȏm sau, khi tiḗng gà gáy, tȏi tỉnh giấc rṑi vȏ thức sờ vào cổ mình. Sợi dȃy chuyḕn vàng ᵭeo trên cổ tȏi ᵭã biḗn mất. Đó là kỷ vật duy nhất mẹ ᵭể lại, nên nó mang ý nghĩa vȏ cùng to lớn ᵭṓi với tȏi.
Tȏi cṓ gắng nhớ lại từng chuyện ᵭã xảy ra tṓi qua, nhưng khȏng thể nhớ nổi thời ᵭiểm chiḗc vòng cổ khȏng cánh mà bay. Tȏi khȏng dám nói cho bạn trai biḗt, phần vì khȏng muṓn anh lo lắng, phần vì khȏng muṓn gȃy rắc rṓi trong lần ᵭầu tiên ᵭḗn thăm nhà.
Tuy nhiên, lòng tȏi lại cảm thấy khó chịu như bị mèo cào. Tȏi bắt ᵭầu lục lọi khắp phòng, kiểm tra hành lý, lật tung giường và thậm chí tìm kiḗm trên sàn nhà 👇 👇

25/06/2026

Mẹ ốm nên cháu đến thay mẹ" - cô bé 7 tu ổi 1 mình đến phỏng vấn, tỷ phú sữ/ng s/ờ khi biết lí do x/é l/òng...
Tập đoàn Hoàng Long Group nổi tiếng khắp nơi vì công nghệ tiên phong và độ khắt khe của người sáng lập – tỷ phú Hoàng Minh Long, người ta vẫn gọi ông là “con người thép”.
Suốt 30 năm xây dựng sự nghiệp, ông Long gần như không bao giờ để cảm xúc chen vào công việc. Ông có nguyên tắc bất di bất dịch:
“Ai muốn làm việc với tôi phải chuẩn bị chuyên nghiệp, không viện cớ, không trễ hẹn.”
Sáng hôm đó, ông đang chuẩn bị bước vào cuộc phỏng vấn tuyển trợ lý tạm thời, vị trí cần người cực kỳ chỉnh chu, cẩn trọng – thì thư ký gõ cửa, mặt đầy bốirối:
“Dạ thưa chủ tịch… có một b/é gá//i… xin vào phỏng vấn ạ.”
Ông Long nhíu mày.
“B/é g/ái? Ở đâu ra chuyện đó?”
“Dạ… bé nói mẹ bé nộp hồ sơ ứng tuyển, nhưng hôm nay mẹ ố/m nặng… nên bé đến thay.”
Ông Long đặt cây bút máy xuống, thở dài đầy khó hiểu.
“Cho bé vào.”
Cửa mở.
Một c/ô b/é nhỏ xíu khoảng 7 tu ổi bước vào, mặc chiếc váy học si/nh đã cũ nhưng được giặt sạch tinh tươm. Tóc buộc lệch một bên, hơi rối vì gió. Đôi dép nhựa sờn đế, bàn chân lấm tấm bụi.
C/ô b/é ôm chặt một chiếc túi vải trước ngực, đi từng bước rụt rè nhưng ánh mắt lại đầy quyết tâm.
“Cháu… chào chú.”
Giọng bé rất nhỏ, nhưng lễ phép.
Ông Long nhìn cô bé, không gi//u được sự kinh ngạc.
“Cháu tên gì?”
“Dạ… cháu tên Nguyễn Lâm Chi.”
“Con đến đây để… phỏng vấn thay mẹ?” – ông hỏi lại.
Lâm Chi gật đầu.
Những lời c/ô bé/ nói tiếp theo khiến cả căn phòng lặng người... Đọc tiếp dưới bình luận 👇👇👇

25/06/2026

Chủ n:ợ đến đòi tiền lúc nhà con n:ợ đang có đám t:ang. Thay vì đòi, ông lại đặt một số tiền lớn vào vòng hoa rồi bảo: "Tiền n:ợ xóa, đây là tiền tôi phúng viếng, lo cho người đi trước đã." Khi ai nấy đều lo sợ một cuộc ẩ:u đ:ả n:ổ ra ngay giữa không khí đau thương, thì một lời tuyên bố đanh thép đã biến kẻ đối đầu thành vị ân nhân lớn nhất trong giờ phút bần cùng. Có những món n:ợ được tính bằng tiền, nhưng có những ân tình lại được khắc ghi bằng sự thấu hiểu. Lời nói "lo cho người đi trước đã" không chỉ là xóa nợ, mà là cứu rỗi cả một gia đình đang kiệt quệ.
Màn mưa chiều muộn giăng tơ trắng xóa cả một vùng ngoại ô vắng lặng. Tiếng trống t:ang cứ từng nhịp, từng nhịp nện vào không gian đặc quánh hơi nước, nghe đục ngầu và buồn bã. Trong căn nhà cấp bốn mái tôn cũ kỹ, khói nhang nghi ngút quyện cùng mùi gỗ hăng nồng. Ông Lâm nằm đó, lặng lẽ sau tấm màn trắng, để lại người vợ gầy mòn và đứa con trai vừa tròn mười tám tuổi với một tương lai mù mịt phía trước.
Thành ngồi bần thần bên qu:an t:ài cha, đôi mắt đỏ hoe vì thức trắng đêm. Nỗi đau mất cha chưa kịp nguôi ngoai thì gánh nặng n:ợ n:ần đã đè trĩu lên vai chàng thanh niên trẻ. Ba năm cha b:ạo b:ệnh là ba năm gia đình cậu kiệt quệ. Mọi tài sản có giá trị trong nhà đều đã đội nón ra đi, chỉ còn lại những xấp giấy nợ viết tay với chữ ký r:un r:ẩy của cha. Trong số đó, món n:ợ lớn nhất là từ ông Phát – một người đàn ông nổi tiếng nghiêm khắc và sòng phẳng ở vùng này.
Dân trong xóm vẫn bảo nhau, ông Phát "cho vay không thiếu một xu, đòi không chậm một ngày". Người ta nể ông vì ông làm ăn uy tín, nhưng cũng sợ ông vì cái vẻ mặt lầm lì, ít nói. Thành biết rõ, số tiền cha vay ông Phát để chi trả cho ca ph:ẫu thu:ật cuối cùng là một con số khổng lồ đối với gia cảnh cậu hiện tại. Cậu lo sợ, sợ rằng giữa lúc tang gia bối rối này, chủ nợ sẽ đến và làm ầm ĩ lên như người ta vẫn thường thấy trên phim ảnh.
Tiếng động cơ ô tô trầm đục dừng lại trước cổng nhà. Thành giật mình, tim đập thình thịch. Từ chiếc xe đen bóng, một người đàn ông trung niên bước xuống, tay cầm một vòng hoa trắng. Đó chính là ông Phát. Sự xuất hiện của ông khiến những người hàng xóm đang ngồi rót trà bỗng chốc im bặt. Mẹ Thành, bà Hoa, vừa nhìn thấy ông đã r:un r:ẩy đứng không vững, phải vịn vào thành ghế gỗ.Ông Phát bước vào, không có vẻ gì là h:ung h:ăng hay đòi hỏi. Ông tháo mũ, cúi đầu chào mọi người rồi lầm lũi đi thẳng đến trước linh cữu. Ông thắp nén nhang, đứng lặng hồi lâu trước di ảnh người quá cố. Khói nhang mờ ảo che đi gương mặt góc cạnh của ông, nhưng Thành chợt nhận thấy đôi mắt người đàn ông ấy có chút gì đó xa xăm, u uẩn.
Sau khi hành lễ xong, ông Phát quay sang phía bà Hoa. Bà lắp bắp, giọng ngh:ẹn lại:
— Thưa ông Phát… tôi biết là nhà tôi còn n:ợ ông nhiều lắm. Nhưng xin ông cho mẹ con tôi thư thả vài hôm… Đám t:ang nhà tôi xong xuôi, tôi sẽ…
Ông Phát giơ tay cắt ngang lời bà. Ông không nói gì, chỉ ra hiệu cho người trợ lý đi cùng mang vòng hoa lại gần. Đó là một vòng hoa lan trắng muốt, trang trọng và thanh khiết. Ông tự tay chỉnh lại dải băng đen trên vòng hoa, rồi từ trong túi áo ngực, ông lấy ra một phong thư dày cộm, được dán kín đáo vào kẽ giữa những bông hoa lan.
Mọi người xung quanh bắt đầu xì xào. Có người á:c ý còn nghĩ thầm: "Chắc là đưa giấy đòi n:ợ công khai đây, á:c thật!". Thành nắm chặt tay, sẵn sàng bước ra bảo vệ mẹ nếu có chuyện không hay xảy ra. Nhưng những gì tiếp theo đã nằm ngoài dự tính của tất thảy mọi người.
Ông Phát hắng giọng, giọng nói trầm và vang:
— Chị Hoa, cậu Thành. Tôi với ông Lâm đây cũng là chỗ quen biết lâu năm, cùng nhau đi lên từ cái thời còn chân bùn tay lấm. Ông ấy là người chính trực, trọng danh dự. Món n:ợ kia, vốn dĩ là tiền nghĩa tình.
Ông dừng lại một chút, nhìn sâu vào mắt Thành rồi tiếp tục:
— Hôm nay tôi đến đây, không phải để đòi n:ợ. Mảnh giấy ghi n:ợ ngày trước, coi như tôi đã đ:ố:t đi cùng với nén nhang vừa rồi. Tiền n:ợ xóa hết. Còn trong vòng hoa này, là một số tiền nhỏ tôi phúng viếng riêng cho gia đình. Chị cứ cầm lấy mà lo hậu sự cho chu toàn, rồi còn tiền học phí cho cháu Thành nữa. Nghĩa t:ử là nghĩa tận, cứ lo cho người đi trước được thanh thản đã.
Cả căn nhà bỗng chốc lặng ph:ắc, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn.
HẾT PHẦN 1... CÒN TIẾP PHẦN 2...ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN👇👇

25/06/2026

Mẹ vợ và con rể bỏ nhà đi, cầm theo hết tiền tiết kiệm chỉ để lại 1 mảnh giấy với 1 lời nhắn ngắn gọn trong két sắt...
Cưới xong, vì 2 vợ chồng còn t:.rẻ chưa có kinh tế nên chồng tôi đồng ý về ở rể để nương nhờ nhà vợ. Chồng hợp tính mẹ tôi lắm nên cuộc sống hàng ngày đều trôi qua trong vui vẻ, không hề có x:.ích m:.ích chàng rể- mẹ vợ gì như người ta vẫn hay lo lắng.
Mẹ tôi thì tuy chỉ ở nhà nội trợ nhưng do bố kiếm được t:.iền nên mẹ trông lúc nào cũng trẻ trung xinh đẹp, đi ra đường nhiều người còn nhầm 2 mẹ con chúng tôi là 2 chị em. Bố bận, thấy mẹ ở nhà buồn nên vợ chồng tôi đi đâu chơi cũng rủ mẹ theo, 3 người đi cùng nhau.
Mấy hôm nay không biết có chuyện gì mà tôi hay thấy chồng và mẹ thì thầm với nhau suốt, nhưng tôi hỏi thì lại không ai nói. Đến sáng nay thức dậy, tôi không thấy chồng đâu. Sang phòng mẹ cũng không thấy ai. Xuống nhà thì thấy két sắt mở toang, tiền và vàng trong đó đã b:.iến m:.ất, chỉ còn 1 tờ giấy nhắn, có nét chữ của chồng tôi với nội dung.... Đọc toàn bộ câu chuyện dưới bình luận👇👇

25/06/2026

Đi chợ nửa đường thì phát hiện để quên ví tiền ở nhà, vợ vội vã về lấy thì ch//ết điếng khi nhìn vào cửa phòng ng:;ủ thấy....
Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi sáng hôm đó, một buổi sáng tưởng chừng như bình thường đến mức chẳng có gì đáng để ghi nhớ.
Tôi dậy từ sớm, như mọi ngày. Chồng tôi vẫn còn nằm ngủ, quay lưng về phía tôi. Tôi khẽ bước xuống giường, sợ làm anh thức giấc. Cuộc hôn nhân của chúng tôi đã bước sang năm thứ bảy, không còn những cái ôm siết chặt mỗi sáng, không còn những lời chào ngọt ngào, nhưng cũng không đến mức lạnh lẽo. Ít nhất, tôi vẫn nghĩ vậy.
Tôi thay đồ, cầm làn đi chợ. Trước khi đi còn liếc vào phòng ngủ một cái. Anh vẫn nằm im, chăn kéo ngang vai.
“Anh ngủ thêm đi nhé, em đi chợ một lát về nấu ăn.” – tôi nói nhỏ.
Không có tiếng trả lời. Tôi cũng quen rồi.
Ra đến chợ, tôi mới phát hiện ra một điều c h ế t người.
Ví tiền… tôi để quên ở nhà.
Tôi đứng khựng giữa đám đông, tay lục tung túi xách một lần nữa như thể hy vọng phép màu xảy ra. Nhưng không. Ví không có.
“Chết thật…” – tôi lẩm bẩm.
Tôi vội vàng quay xe, lòng có chút bực mình với chính mình. Đáng ra tôi phải kiểm tra trước khi đi. Nhưng cũng chẳng sao, nhà cách chợ không xa, về lấy một lát là xong.
Con đường về nhà bỗng trở nên dài hơn bình thường. Không hiểu sao trong lòng tôi cứ có cảm giác bồn chồn khó tả, như thể có điều gì đó không ổn đang chờ mình phía trước.
Tôi tự trấn an: “Chắc tại mình vội quá thôi.”
Về đến cổng, tôi thấy cửa chính khép hờ.
Tim tôi khẽ chững lại.
Tôi nhớ rất rõ… lúc đi, tôi đã khóa cửa.
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.
Tôi bước nhẹ vào trong, tim đập nhanh hơn. Nhà im ắng một cách lạ thường. Nhưng rồi… từ phía phòng ngủ, tôi nghe thấy âm thanh.
Không rõ ràng. Không phải tiếng nói chuyện bình thường. Là những tiếng động nhỏ, dồn dập, xen lẫn… một âm thanh gì đó khiến tôi không thể gọi tên, nhưng đủ để khiến tay tôi lạnh toát.
Tôi đứng ch-ế t lặng.
Không thể nào…Đọc tiếp dưới phần bình luận 👇👇👇

25/06/2026

Gi//ận con gái vì lấy trai nông thôn ngh//èo, bố mẹ chỉ cho đúng 2 con lợn rừng làm của hồi môn. 5 năm sau mới đến thăm con, ông bà ch//ết lặ/ng khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt…
Ngày Hạ thông báo muốn kết hôn, cả nhà cô như rơi vào cơn bão. Bởi người cô chọn – Lâm – chỉ là một chàng trai nông thôn nghèo, sống cách thành phố gần 200km. Nhà anh chẳng có gì ngoài vài sào đất và một căn nhà cấp bốn xập xệ.
Mẹ Hạ gi//ận tím mặt:
– Con học đại học, có việc làm tử tế, sao lại chọn một người như nó? Con nghĩ tương lai sẽ thế nào?
Hạ cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ nhưng kiên định:
– Con yêu anh ấy. Anh ấy hiền, chịu khó. Con tin hai đứa sẽ xây dựng được cuộc sống tử tế.
Bố Hạ không nói nhiều, chỉ đưa ra một câu lạnh lùng:
– Nếu con đã chọn… thì đó là quyết định của con. Nhà này không cấ//m, nhưng cũng không ủng hộ.
Ngày cưới, gia đình Hạ chẳng mấy vui vẻ. Của hồi môn mà bố mẹ cô cho chỉ vỏn vẹn hai con lợn rừng giống – thứ mà họ coi như “đủ lễ nghĩa”, nhưng ai cũng hiểu đó là cách thể hiện sự không hài lòng.
Hạ nhìn đôi lợn rừng, sống mũi cay xè. Nhưng Lâm chỉ nắm tay cô, cười hiền:
– Không sao đâu em. Mình ng//hèo rồi sẽ cố gắng làm giàu. Quan trọng là vợ chồng mình thương nhau.
Cuộc sống những năm đầu hôn nhân vô cùng ch/ật vậ/t. Mưa b/ão cuốn trôi chuồng trại, anh chị phải đi làm thuê để sửa lại. Có lúc trong nhà chẳng còn nổi 100 nghìn. Nhưng không ngày nào Hạ h/ối hậ/n. Lâm đúng như cô tin tưởng: hiền lành, làm việc quần quật cả ngày mà không một lời than.
5 năm trôi qua, bố mẹ cô không hề một lần đến thăm.
Một phần vì gi//ận, phần khác họ tin con gái chắc đang sống kh/ổ cự/c – điều mà họ không muốn nhìn.
Đến năm thứ năm, trong một lần họp lớp đại học, bạn thân của Hạ vô tình kể về cuộc sống của cô:
- Cô chú không biết gì sao?
Bố mẹ Hạ thoáng sữn/g s/ờ. Trên đường về, mẹ cô nhìn chồng:
– Ông… hay ta xuống thăm con bé một chuyến?
Ông không trả lời, nhưng hôm sau chính ông là người lái xe.
Trên suốt quãng đường hơn 200km, cả hai im lặng. Trong đầu họ vẫn tưởng tượng cảnh con gái sống trong căn nhà cũ nát, lam lũ, khổ sở. Mẹ Hạ chuẩn bị sẵn mấy túi quà, định bụng giúp đỡ nếu con khó khăn.
Thế nhưng khi đến nơi, chính ông bà lại là người phải s/ững s/ờ... đọc tiếp dưới bình luận 👇

25/06/2026

Biết được số phòng 502 chồng hẹn với nh:ân t:nh chị vợ cao tay đến trước một bước n:ằm đợi, khi chồng bước đến thì vở kịch hay bắt đầu và c:ái k:ết không thể nào ấn tượng hơn....
Tôi nhìn dòng tin nhắn trên màn hình điện thoại của chồng, lòng lạnh ngắt như tro tàn: "Phòng 502, khách sạn G. Plaza, 8 giờ tối. Em mặc bộ váy ng::ủ anh tặng nhé. Meow meow." Chồng tôi – Kiên – vẫn đang huýt sáo trong phòng t::ắm, xịt nước hoa thơm phức, chuẩn bị cho "cuộc họp khẩn với đối tác nước ngoài". Anh ta không hề biết rằng, chiếc iPhone đời mới anh ta vừa mua tặng tôi tuần trước đã được đồng bộ hóa iCloud với máy anh ta – một sơ hở ch::ết người của những kẻ vừa muốn ăn vụng vừa muốn làm màu với vợ.
Tôi không khóc. Nước mắt của đàn bà bị phản bội chỉ làm nhòe đi lớp trang điểm chứ không rửa sạch được sự d:ơ b:ẩn của đàn ông. Tôi tô lại son môi màu đỏ rư:;ợu, chọn một chiếc váy đen xẻ tà quyến rũ nhất, xách túi và bước ra khỏi nhà trước Kiên 30 phút.
"Em đi đâu đấy?" – Tiếng Kiên vọng ra từ phòng tắ:;m. "Em đi spa, hôm nay về muộn chút nhé chồng yêu." – Tôi đáp lại, giọng ngọt ngào không một gợn sóng.
19:45 – Tại phòng 502.
Tôi dùng thẻ phòng dự phòng (mà tôi đã khéo léo lấy được nhờ "tiền trả::m hậu tấu" với cô lễ tân vốn là em họ xa của bạn thân tôi) để vào trước. Căn phòng sang trọng, ánh đèn vàng mờ ảo. Trên bàn đã đặt sẵn một ch::ai rư:;ợu va:;ng đỏ và hai chiếc ly pha lê. Có vẻ ả nhân tình này cũng rất biết hưởng thụ.
Tôi không bật đèn sáng. Tôi kéo rèm cửa lại, chỉ để ánh sáng lờ mờ từ đèn ng:ủ hắt lên. Tôi ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung đỏ, quay lưng lại phía cửa ra vào, tay cầm ly rượu vang lắc nhẹ. Tôi nhắn một tin cho ả nhân tình (từ số máy lạ mà tôi đã chuẩn bị): "Kế hoạch thay đổi. Anh bận đ:ột xu:ất, em không cần đến nữa. Anh đã chuyển khoản bù đắp 10 triệu vào tài khoản. Đừng gọi lại, vợ anh đang nghi ngờ."
Tin nhắn báo "Đã xem". Ả ta – một cô si:nh vi:ên thực tập ham tiền – chắc chắn sẽ chọn 10 triệu và một buổi tối rảnh rỗi thay vì đến phục vụ một lã:o g:ià U40. Sân khấu giờ chỉ còn mình tôi. Tôi đợi diễn viên chính xuất hiện.
20:05.
Tiếng tít thẻ từ vang lên khô khốc. Cánh cửa mở ra. Mùi nước hoa Dior Sauvage nồng nặc x:ộc vào – mùi hương mà tôi từng rất y ê u thích, giờ đây lại khiến tôi b:uồn n:ôn. Kiên bước vào, hăm hở khóa trái cửa. Thấy bóng người phụ nữ trên giư::ờng, anh ta cười khúc khích, giọng nói trở nên nhã:o nho:ét đầy d:;ục v:;ọng: "B:;é cư:;ng đến sớm thế? Anh nhớ cái e:o nhỏ của em quá. Nào, quay lại đây để anh 'ph::ạt' vì t:;ội làm anh mong cả ngày nay nào."... xem tiếp dưới bình luận...👇👇

Want your school to be the top-listed School/college in Đà Lạt?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Telephone

Website

Address


Đà Lạt