09/08/2024
"ĐẠI HIẾU" - SỰ TRÁO ĐỔI GIỮA NGÀI XÁ-LỢI-PHẤT VÀ NGÀI MỤC-KIỀN-LIÊN
------------------------
Cái lạ thứ hai, theo Kinh điển Nam truyền thì hai vị đại Thanh Văn, nếu mà nói về đại hiếu thì phải nói Ngài Xá-lợi-phất, còn Ngài Mục-kiền-liên là một tấm gương về sự bất hiếu (nói cái quá khứ). Có nghĩa là, tại sao Ngài Mục-kiền-liên Ngài viên tịch? Là bởi vì Ngài bị ngoại đạo thuê người ám sát, Ngài biết đó là nghiệp thì Ngài không dùng thần thông để Ngài tránh. Mà tại sao Ngài bị 500 sát thủ nó bằm như tương? Là tại sao? Là bởi vì hai lần trước Ngài đang ngồi thiền, khi biết có người nhiễu hại mình, Ngài dùng thần thông, một lần Ngài đi trổ nóc Ngài bay mất, một lần xuyên qua lỗ khóa Ngài đi mất, nhưng đến lần thứ 3 Ngài biết đây là cái nghiệp xưa giết cha, giết mẹ, bây giờ đã đến lúc nó trổ rồi, thế là Ngài ngồi yên Ngài chịu, Ngài chú nguyện một chuyện đơn giản thôi: Bằm thì cứ bằm, chặt thì cứ chặt, nhưng một ít sắc pháp, một ít máu thịt còn vương vãi đâu đó đủ để làm Sắc Ý Vật cho tâm ta nương là được rồi! Tức là Ngài chỉ chú nguyện là bằm thì bằm, chặt thì chặt, nhưng mà chỉ cần một ít xương thịt vương vãi đâu đó thì hãy là cái chỗ cho Ý Vật của ta nương là được rồi! Chú nguyện như vậy xong thì sao? Nên nhớ chuyện này chỉ có một mình đệ nhất thần thông Mục-liên mới làm được, không có ai có cửa để rờ vô cái vụ này đâu. Chỉ có Ma-ha Mục-liên đệ nhất thần thông Tôn giả mới làm được chuyện này! Có nghĩa là khi Ngài chú nguyện như vậy rồi, nghĩa là bằm thì bằm, chặt thì chặt, chỉ cần một ít xương thịt vương vãi đâu đó cho Ý Vật của ta có chỗ nương là được rồi! Ý Vật là một ít sắc pháp cho cái tâm nó nương, thì sau khi nó bằm cho đã, xong xuồi rồi thì Ngài dùng hoàn trở lại, y như cũ, nhưng mà tạm thời thôi, tạm thời thôi!
Ngài vào Ngài lạy Đức Phật: - "Bạch Thế Tôn, hôm nay là ngày cuối con phải đi rồi! Thuở xưa 1 a-tăng-kỳ trước, con đã quỳ dưới chân Đức Phật Anomadassi, và nguyện gặp Đức Thế Tôn, trong chừng ấy năm tháng sanh tử, con đã huân tu ba-la-mật để gặp Thế Tôn, và hôm nay cái nguyện xưa đã viên mãn, con đã theo hầu Thế Tôn được 44 năm, bây giờ chiều nay con đến xin phép đến để từ tạ Thế Tôn con ra đi". Đức Phật chỉ dạy rằng: - "Hãy làm cái gì ngươi nghĩ là hợp thời, đúng thời thì cứ làm. Thôi thì dầu sao ngươi cũng là một trong hai người huynh trưởng của chúng Tăng, trước khi đi, thuyết Pháp cho người ta đi, cho người ta thấy cái sở chứng, sở học, sở đắc của ngươi một chút xíu đi!" Ngài nghe như vậy, Ngài quỳ lạy Phật, Ngài dùng thần thông, Ngài thuyết Pháp, Ngài ngồi lơ lửng trên hư không thuyết Pháp, trùng trùng như sóng vỗ trùng khơi, thuyết Pháp xong xuôi rồi quỳ lạy Phật lần cuối, rồi lui ra biến mất. Đêm đó về Niết-bàn ở Kàlasilà. Rồi 7 ngày sau đám tang của Ngài do Đức Thế Tôn đích thân quang lâm đến, chư thiên làm hoa, mưa hoa đổ xuống ngập qua khỏi đầu gối thơm sực nức cả một vùng, đây được xem là đám tang thứ hai hoành tráng bật nhất trong lịch sử Phật Giáo! Khiếp như vậy!
Thì bây giờ nói qua cái hiếu hạnh của Ngài Xá-lợi-phất là sao? Có một lần Ngài Xá-lợi-phất, Ngài đang ngồi ở trong hương thất giữa rừng, Ngài nghe tiếng nói bằng Thiên nhĩ, Ngài nghe tiếng nói là: “Hãy cho tôi vào gặp Ngài, tôi là mẹ cũ của Ngài kiếp xưa!”. Đó là tiếng nói của một con ngạ quỷ, thì tiếp theo Ngài nghe tiếng nói của các vị Thần Hộ Pháp: “Không! Tôn giả đang nhập định, đừng làm phiền Tôn Giả, ngươi không có thích hợp có mặt ở đây đâu!” Thì Ngài nghe như vậy, lập tức biết liền, Ngài lên tiếng: “Hãy để cho bà ấy vào, bà ấy là mẹ cũ của ta cách đây 5 kiếp, hãy cho ta gặp bà ấy, hãy để bà ấy gặp ta!” Khi Ngài lên tiếng như vậy thì vị Thọ Thần tránh qua một bên, con ngạ quỷ đó là một xác nữ, gầy ốm, xanh xao, dị dạng, khó nhìn, thì gặp Ngài, mới nói: Bây giờ con đói khổ quá, cái người có thể cứu được con, có mình Ngài thôi, con nghĩ vì Ngài nổi tiếng về hạnh tri ân. (Một ông già “hết pin, hết điện” cúng cho Ngài một vá cơm rồi sau đi tu không ai nhận mà Ngài nhận. Chư Tăng hỏi vì sao ai cũng chê mà Ngài nhận? - Lý do mà tôi nhận, thứ nhất, tôi thấy ông này là một vị có biệt hạnh trong hàng Thinh Văn, thứ hai là cái ơn người ta, cái thuở ổng còn khỏe mạnh ổng cúng cho tôi một vá cơm, nhờ vá cơm đó tôi được no một buổi, bây giờ đành lòng nào thấy người ta tuổi già không có chỗ dựa nương thì làm sao tôi đành lòng? Dễ sợ như vậy!) Thì Ngài nói: - Được rồi, ngày mai ta mới giúp được. Sáng hôm sau, Ngài mới đi bát, Ngài lấy thực phẩm đem về cúng dường cho chư Tăng, nên nhớ Ngài không còn gieo nghiệp thiện và nghiệp bất thiện, nhưng mà Ngài vẫn làm cái việc bố thí bằng tâm duy tác của vị A-la-hán, làm không để lại quả báo, nhưng với sự chú nguyện của Ngài, muốn hồi hướng phước bố thí thì chỉ có bố thí mới hồi hướng được, thì Ngài đem cái bình bát thực phẩm, đem về cúng dường cho Phật và chư Tăng, rồi họ mới hồi hướng cho cái người mẹ quá khứ, và trong vòng 3 seconds thôi, cái kim gió đồng hồ quay chưa giáp cái giây thứ tư là bà lập tức sanh thiên, trở thành một vị thiên nữ thiên kiều bá mị, tuyệt sắc giai nhân, hào quang chói lòa! Khiếp chưa!
Chưa hết đâu, khi Ngài 84 tuổi, xét thấy theo thông lệ chư Phật ba đời, thì đệ nhất Thinh Văn phải Niết-bàn trước Bổn Sư, cho nên Ngài vào lạy Phật xong rồi, Ngài về Ngài nghĩ: “Bây giờ Ràhula đã tịch trên cõi trời, Annà Kondanna tịch trong núi sâu với bầy voi rừng, còn ta, ta có một chỗ phải về đó là gặp mẹ lần cuối, mẹ ta là mẹ của 7 vị La hán, vậy mà giờ này bà vẫn còn tà kiến. Và Ngài thấy rằng bà có duyên đắc Tu-đà-hoàn và người độ cho bà phải là Ngài chứ không phải ai khác. Thế là trong buổi chiều đó lạy Phật xong, Ngài trở về làng xưa, và mẹ Ngài là một nữ đại gia, nữ doanh nhân triệu phú, sau khi bà sắp xếp chỗ nghỉ đêm cho 500 Tỳ-kheo, xong rồi bà dọn riêng cái phòng của Ngài Xá-lợi-phất, mà bà vẫn để dành đó trong 84 năm qua, dễ sợ chưa! Bà năm đó 120 tuổi, bà vẫn để cái phòng 84 năm qua, từ ngày con bỏ nhà đi tu, bà để đó hoài, cứ quét dọn, quét dọn, chưng hoa, chưng hoa, quét dọn, quét dọn, chưng hoa, rèm cửa củ kỹ thay cái khác, nệm trải [...] thay cái khác, cứ vậy chờ con 84 năm trời, bây giờ con 84 tuổi con về, thì bà vẫn dọn lại cho nằm ngủ trong căn phòng mà ngày xưa bà đã sanh Ngài, lâm bồn trong đó. Về suốt đêm đó là Chư Thiên, Đế Thích, Phạm Thiên xuống hầu Ngài, Ngài bị kiết máu, trong Kinh nói kiết máu, hết bô này đem ra, là bô khác đem vào. Rạng sáng bà mẹ vào hỏi: - “Suốt đêm phòng con sáng lòa là sao?” Ngài nói Phạm thiên vào hầu, thì bà hỏi: - “Trời đất, mẹ thờ Phạm thiên một đời, mà bây giờ Phạm thiên xuống hầu con là sao?” Ngài chỉ nói rằng: - “Mẹ tưởng tượng đi, Phạm thiên mà xuống hầu con, thì Bậc Đạo Sư còn cỡ nào nữa! Cỡ này mà Phạm thiên còn xuống hầu, thì Bậc Đạo Sư còn như thế nào nữa!” Bà nghe bà hoan hỷ quá, Ngài thuyết cho bà nghe về Bốn Đế, lập tức bà đắc Tu-đà-hoàn. Khi đó Ngài mới quay qua Ngài hỏi Ngài Cunda em ruột: - “Bây giờ là canh mấy?” Ngài Cunda nói: - “Dạ canh cuối”. Ngài mới nói: “Các sư đệ nghe nè, mấy chục năm qua, anh em sống chung với nhau, tôi có làm cái gì, nói cái gì mà anh em không vui, hãy bỏ qua cho tôi, bây giờ tôi đi”. Và đây là câu nói cuối cùng: “Các hành là vô thường, ở lại tinh tấn, chớ có dễ ngươi!” Nói xong Tôn Giả Xá-lợi-phất Đệ Nhất Trí Tuệ, người đứng sau Bậc Đạo Sư, đã lấy chéo y che mặt mình lại, rồi nhập Thiền, xuất Sơ, nhập Nhị, xuất Nhị, nhập Tam, xuất Tam, nhập Tứ, nhiều lượt như vậy, cuối cùng xuất khỏi Tứ thiền lần cuối, chấm dứt hơi thở, và vĩnh viễn ra đi. Địa cầu rung động! Đó là Ngài! Phải nói là Nam mô Đại hiếu Xá-lợi-phất, là như vậy đó! Bên Bắc tông sửa lại là Ngài Mục-kiển-liên.
Còn Ngài Mục-kiền-liên là sao? Ngài Mục-kiền-liên phải nói là nhân vật số hai trong Thanh Văn, đúng! Nhưng mà tại sao hồi nãy tôi có ghi một câu rất là dễ hiểu lầm đó là: chuyện về Ngài Mục- kiền-liên lại là một cái gương xấu là sao? Người mình bất cẩn thì nghe nói gương xấu mình coi thường, thật ra gương tốt là để người ta bắt chước, mà gương xấu là để người ta tránh! Thì tại sao mà Ngài Mục-kiền-liên bị người ta bằm như tương, là tại sao? Là vì kiếp xưa Ngài đã có một kiếp tiền thân sợ vợ, Ngài nuôi cha mẹ già mù lòa, mà cái cô vợ tánh tình trời ơi đất hỡi, không có chỗ nào xài được, cứ phải nuôi cha mẹ chồng mù lòa, nàng khó chịu lắm, bữa đó Ngài Mục- kiền-liên đi vắng nhà, bà mới lấy cơm bà rãi đầy nhà hết, rồi Ngài Mục-kiền-liên về, mới kêu trời bà đổ thừa, bà nói: Hai ông bà đó, em dọn bữa ăn, rồi bày biện quăng ném giục như vậy đó, em chịu sao nổi! Ngài Mục-kiền-liên nghe như vậy nổi cơn lên, thương vợ quá, bèn đem ông bà vào trong rừng, nói: Bữa nay đi chơi nha ba má! Nhưng vào tới rừng rồi Ngài lấy khăn bịt miệng, Ngài giả giọng, giả làm ăn cướp, hò hét, rồi Ngài đánh đập hai ông bà, thì hai ông bà mù lòa đâu có biết gì đâu, bị con nó đánh hết đòn này tới đòn khác thì hai ông bà cứ nói: Con ơi con, con chạy đi, ba má già rồi, chết cũng không sao, con còn trẻ, con chạy đi con! Thì Ngài là cùng một lúc giả hai giọng, một giọng thì ba ơi, má ơi, còn một giọng thì: đập cho mày chết, cho mày chết, cho mày chết, già hổng chịu chết! Mà cứ như vậy, Ngài đánh hai ông bà, có chỗ nói là đập đến chết, còn có chỗ nói là nghe thương quá, đem về nuôi tiếp. Nhưng mà dầu đem về nuôi tiếp hay là đập chết luôn tại chỗ, thì đã là đại trọng nghiệp rồi, quý vị biết không? Vì đó là hai sinh thành mà họ đang sống ở trong Từ vô lượng tâm, Hỷ vô lượng tâm với mình mà quý vị! Từ Bi với mình mà!
Cho nên là vì cái tội mà nghịch thiên bội địa đó, Ngài chết rồi Ngài bị đọa địa ngục, và đời đời sanh ra là cứ quởn quởn là bị chết thảm, rảnh rảnh là bị chết thảm, cuối cùng kiếp chót là Đệ Nhất Thần Thông La-hán, vậy đó mà cũng phải viên tịch cái kiểu không được đẹp lắm! Mà không hiểu vì đâu mà Bắc tông họ lại thay đổi nội dung, lại biến Ngài thành Mục-liên, kể Ngài thành Mục-liên đại hiếu, mà vui nhất đó là Lục Thông mà khi thấy mẹ bị đọa lại đem cơm của loài người tới cho mẹ ăn, là sao? Một người học Đạo sơ sơ cũng đã biết là cái loài nào ăn thức nấy, chứ làm sao mà đem cơm loài người mà bắt cho ngạ quỷ nó ăn, là thấy lạ rồi. Cái lạ thứ hai, mẹ không ăn được, Ngài bèn khóc, La-hán mà còn khóc! Cái lạ thứ ba, khi cứu mẹ không được thì không nghĩ ra cách nào hết, bèn chạy về hỏi Phật, đó là cái lạ thứ ba. Thứ nhất là đem cơm của loài người cho chúng sanh ở địa ngục ăn! Cái lạ thứ hai là thấy mẹ ăn không được, bèn khóc! Và cái lạ thứ ba là không biết phải làm sao để cứu mẹ! Chứ còn bên Nam Tông thì nói rất rõ ràng! Nghĩa là vị Lục Thông thì làm gì không biết? Mà không biết vì lý do nào mà họ ém cái vụ mà Ngài Xá-lợi-phất là Đại Trí, Đại Hiếu, mà họ mới đẩy Ngài xuống cái hàng gọi là ngô nghê, ngốc ngếch. Còn Ngài Mục-kiền-liên thì họ đẩy trở ngược lại cái thế đại hiếu Mục-liên, thì cái chỗ này để cho quý vị tự xét!
(Chép lời sư Giác Nguyên, bài giảng Kinh Tăng Chi Bộ - Phẩm Người Tối Thắng)