03/08/2021
Tôi may mắn khi có một người bạn rất rất thân và siêu đáng yêu trong cuộc đời, tuy rằng bạn ấy nhỏ hơn tôi đến tận năm tuổi, nhưng chúng tôi rất thân thiết và tính đến hôm nay 4/8/2021, chúng tôi đã cùng nhau chia sẻ nhiều buồn vui trong cuộc sống được mười năm rồi. Hôm nay, tôi muốn chia sẻ câu chuyện thời sự sau đây với bạn ấy.
ɮạռ ӄɛռ à,
Trong gần hai năm vừa qua, đã có biết bao chuyện buồn vui xảy ra, vui thì ít mà buồn lại nhiều, bởi vì đất nước Việt Nam mình phải vất vả chống chọi với dịch bệnh COVID-19.
Khi dịch bùng phát, chiếc khẩu trang y tế, chai nước rửa tay bình thường rất nhỏ bé lại trở nên đắt đỏ, khó tìm, thậm chí là khan hiếm, không những thế giá cả thực phẩm, nhu yếu phẩm thiết yếu gần như trở nên xa xỉ và tăng giá nhiều lần so với bình thường, tài chính suy kiệt đè nặng vai người dân. Ngày qua ngày, chi phí trang trải cuộc sống nào là tiền trọ, tiền nước, tiền điện, v.v… vẫn tăng dần theo thời gian, những công nhân, những sinh viên sống trọ ở Sài gòn, họ đã tiết kiệm bằng cách giảm bớt chi phí hằng ngày xuống mức tối thiểu, nhưng vẫn không thể kham nổi các chi phí ấy. Liệu việc duy trì cuộc sống được bao lâu khi tiền chi ra chứ không có thu vào? Có khi nào rồi sẽ đến một ngày, cảnh tượng người người chen chúc, chà đạp lẫn nhau để giành lấy quyền sống chỉ có trên phim ảnh sẽ trở thành hiện thực đớn đau? Đó chính là một trong những điều kinh khủng nhất mà dịch bệnh mang lại. Hình ảnh người người xếp hàng nhiều giờ để được vào siêu thị chỉ mua được một ít rau củ, thức ăn hay trường hợp hai chị em sinh viên từ miền Trung vào Thành phố Hồ Chí Minh học nhưng chỉ còn hai trăm ngàn đồng để sống nên không thể chi trả được chi phí cho những ngày sắp tới, không kiếm được đồng nào và buộc phải về quê… dù khả năng bị công an chặn lại phạt vi phạm qui định giãn cách xã hội là không thể tránh khỏi.
Suốt hơn hai tháng vừa qua (từ tháng 5/2021 đến nay 8/2021) trên đất nước Việt Nam chúng ta, đặc biệt là Sài gòn, đã và đang phải gồng mình trước đại dịch, mọi thứ trong cuộc sống gần như thay đổi một cách kinh khủng với những tin tức bi quan về tình hình dịch bệnh COVID-19, các hoạt động học tập và làm việc phải dừng lại theo cách không như mong muốn, phải kết thúc năm học sớm mà không có tổng kết năm học, phải ôn thi suốt kỳ nghỉ hè mà không biết ngày nào thi, rồi đến những tin tức về sự tăng dần số ca nhiễm bệnh COVID-19 trong hầu hết các câu chuyện sinh hoạt hàng ngày, thông tin doanh nghiệp đóng cửa, người dân mất việc làm, các khu chợ và siêu thị bị dừng hoạt động, nhiều khu dân sinh bị phong tỏa, hình ảnh những em bé còn rất nhỏ trong bộ đồ bảo hộ rộng thùng thình đi cách ly một mình đến những hoàn cảnh cả gia đình gồm ông bà, cha mẹ và con cái phải đi cách ly vì COVID-19, v.v… Mọi kế hoạch và những sinh hoạt đời thường gần như bị đảo lộn. Thời gian vẫn cứ trôi đi nhưng sự cố gắng chống lại cơn dịch bệnh của toàn thể người dân và chính quyền có vẻ như vẫn còn gay gắt và gian nan.
Rất rất nhiều câu chuyện bi thương mà ta được nhìn thấy, được chứng kiến và cảm nhận với sự đau đớn, tất cả hình ảnh ấy, đều làm cho chúng ta lắng lại một chút mà suy nghĩ… rằng phải dừng lại mọi thứ để chống dịch.
𝔹ạ𝕟 𝕂𝕖𝕟 𝕪ê𝕦 𝕕ấ𝕦❕
𝕶𝖍𝖎 𝖒ọ𝖎 𝖙𝖍ứ 𝖕𝖍ả𝖎 𝖉ừ𝖓𝖌 𝖑ạ𝖎 𝖓𝖍ư 𝖙𝖍ế. Hai muốn cùng với bạn Ken nhìn lại quãng thời gian vừa qua, muốn cùng em soi lại mình một chút để rồi có những hành động cho riêng mình.
𝔏ú𝔠 𝔡ị𝔠𝔥 𝔟ắ𝔱 đầ𝔲 𝔟ù𝔫𝔤 𝔭𝔥á𝔱, chính quyền đã có những chỉ thị về giãn cách xã hội thì các gia đình hối hả và tranh thủ đi chợ mua thực phẩm tích trữ cho cuộc sống với giá cả tăng cao hơn nhiều lần so với bình thường, đó là gánh nặng tài chính cho gia đình mình cũng như cho các gia đình khó khăn khác, 𝔑𝔥ư𝔫𝔤… 𝔩ú𝔠 đó, chị em mình không hối hả, không tranh thủ, chỉ ở nhà, ôn thi và học hành qua loa rồi xem ti vi, nghe nhạc. 𝔎𝔥𝔦 𝔫𝔥ì𝔫 𝔱𝔥ấ𝔶 những hình ảnh về công việc cứu chữa bệnh nhân COVID-19 của những y bác sĩ, những nhân viên y tế - đồng nghiệp của mẹ, họ mệt lã và gần như kiệt sức vì giúp đỡ bệnh nhân ở những bệnh viện dã chiến, bệnh viện hồi sức Covid, những bữa ăn vội vàng, mỗi người ngồi một góc ăn uống, trông thật tội nghiệp, 𝔙à… 𝔩ú𝔠 đó, chị em mình vẫn ở nhà, trong chăn êm nệm ấm, hưởng thụ cuộc sống bình yên. 𝔎𝔥𝔦 𝔫𝔥ì𝔫 𝔱𝔥ấ𝔶 những hoàn cảnh khó khăn, họ không có cơm ăn, họ không còn tiền trả tiền thuê phòng trọ, họ không có tiền về quê, v.v… lúc đó, chị em mình vẫn ở nhà, vẫn ăn uống đều đặn bình thường mà không hề lo lắng các khoản chi phí gì cả. 𝔙à 𝔯ồ𝔦… 𝔥ì𝔫𝔥 ả𝔫𝔥 về các cuộc chia ly do mất mác người thân vì dịch bệnh COVID-19 của những gia đình không may, đặc biệt là những gia đình có hoàn cảnh khó khăn và ngặt nghèo về tài chính, họ không có tiền để chi phí cho việc an táng người thân, v.v… Ô𝐢❗... 𝐍ỗ𝐢 đ𝐚𝐮 đớ𝐧 đã đế𝐧 𝐭ộ𝐭 𝐜ù𝐧𝐠.
Thế mới thấy cuộc sống của hai chị em mình hiện tại vẫn còn may mắn hơn nhiều người, trong khi bao người vật vã vì thức khuya dậy sớm để tìm cách kiếm tiền sống qua ngày thì chúng ta vẫn còn được ngủ say sưa, ngon giấc. Khi bao người phải chịu bụng đói lã người để tiết kiệm tiền sống qua ngày thì hai chị em ta vẫn còn cơm ăn, vẫn có chỗ ở mà không phải trả phí ở trọ.
Còn rất nhiều câu chuyện đáng thương đã và đang xảy ra vì dịch COVID-19 mà Hai không thể kể hết ra ở đây, tất cả rất đáng thương và rất tội nghiệp. Nếu hỏi rằng, trước những hoàn cảnh đau buồn cùng cực ấy, chị em mình có đồng cảm không? Chắc chắn là có, bởi vì họ không đáng phải chịu tình cảnh như thế, họ đâu có làm gì nên tội. Mình cũng như họ nhưng so với họ thì chị em mình vẫn đang bình an, còn họ thì không. Đứng trước sự việc đau lòng như thế, chúng ta phải làm sao đây? Những việc lớn lao để chia sẻ những nỗi đau này, chị em mình chưa thể làm được, vì mình còn nhỏ quá và cũng không được phép ra ngoài trong lúc này. Nhưng nếu chúng ta không làm gì cả thì thật xấu hổ lắm! vậч thì… chúng tα phảí:
• C͇ầ͇u͇ ͇c͇h͇ú͇c͇ cho các y bác sĩ, nhân viên y tế có sức khỏe thật nhiều, điều kiện thật tốt để cứu chữa được nhiều bệnh nhân.
• T͇ỏ͇ ͇l͇ò͇n͇g͇ ͇b͇i͇ế͇t͇ ͇ơ͇n͇ ͇v͇à͇ ͇t͇r͇i͇ ͇â͇n͇ những người đang ngày đêm chống dịch, đó là các y bác sĩ và nhân viên y tế, các nhà chức trách có trách nhiệm – có tình người, những mạnh thường quân, những tấm lòng nhân ái,…
• H͇y͇ ͇v͇ọ͇n͇g͇ rằng sẽ có thêm nhiều mạnh thường quân giúp đỡ cho những người có hoàn cảnh khó khăn.
• C͇ầ͇u͇ ͇n͇g͇u͇y͇ệ͇n͇ một phép màu nào đó sớm giúp chúng ta chiến thắng được dịch bệnh, mong rằng chúng ta sẽ mua đủ vaccine tiêm cho người dân và đặc biệt nhất là mong sớm có thuốc trị dứt bệnh dịch COVID-19 này.
• Đ͇i͇ề͇u͇ ͇c͇h͇ỉ͇n͇h͇ ͇l͇ạ͇i͇ ͇n͇h͇ữ͇n͇g͇ ͇đ͇i͇ề͇u͇ ͇m͇ì͇n͇h͇ ͇c͇h͇ư͇a͇ ͇t͇ố͇t͇ để trở thành người có ích, để có thể giúp ích cho cộng đồng, cho xã. Cụ thể, chị em mình phải biết quan tâm, chia sẻ và đồng cảm hơn nữa với những hoàn cảnh khốn khổ, không ngủ nướng nữa, nghỉ hè nhưng không trốn học nữa, không làm biếng việc nhà nữa, không dùng dằng vì những xung đột nữa, nhịn ăn một chút và tiết kiệm để ủng hộ những quỹ từ thiện, học cách trân trọng thực phẩm (không chê đồ ăn ngon dỡ nữa), học cách nhường cơm sẻ áo và học cách sống đơn giản. Đặc biệt là phải học tốt, đừng lãng phí thời gian nữa.
• Và điều quan trọng là chị em mình C͇ả͇m͇ ͇t͇ạ͇ ͇C͇h͇ú͇a͇ vì mình được bình an.
Hôm nay, 𝖘𝖎𝖓𝖍 𝖓𝖍ậ𝖙 𝖑ầ𝖓 𝖙𝖍ứ 𝟏𝟎 của Ken – bạn thân nhất của Hai, chắc chắn rồi, hôm nay là ngày vui và hạnh phúc nhất của em, của gia đình mình. Nhưng, chúng ta không thể tiệc tùng hoặc cho phép chúng ta được hưởng thụ ngày vui một cách trọn vẹn được, chúng ta phải chia sẻ và đồng cảm với xã hội trong hoàn cảnh khó khăn hiện nay qua việc cầu nguyện và hành động để góp phần việc làm đúng đắn (dù nhỏ) cho công cuộc chống dịch mà đất nước đang rất cần. Em nhé – Bạn Ken yêu dấu của Hai.
Sau cùng, Hai thay mặt ba mẹ chúc em thêm tuổi mới ngày càng trưởng thành hơn, hãy hành động và làm việc tốt cho mình và cho mọi người. Chúc mừng sinh nhật em.
Chúc mừng sinh nhật Ken - FELIZ CUMPLEANOS “Ken, Ha Nguyen Nhat Duy”.
Chị Hai và Ba Mẹ yêu Ken nhiều lắm.