Triển khai đoạn văn ghi lại cảm nghĩ về 1 bài thơ 6,7,8 chữ
1. Mở đoạn:
- giới thiệu trực tiếp tác giả tác phẩm
- nêu cảm nghĩ (ấn tượng đặc biệt, rung cảm mãnh liệt, rung động sâu xa…) về NỘI DUNG nào của bài thơ.
2. Thân đoạn:
a. Bước 1: trình bày cảm nghĩ về nội dung:
- chủ đề
- mạch cảm xúc
- cảm hứng chủ đạo
b. Bước 2: trình bày cảm nghĩ về nghệ thuật:
- hệ thống hình ảnh
- từ ngữ, gieo vần, ngắt nhịp, thể thơ
- biện pháp tu từ
==> luôn liệt kê minh chứng trong thơ. Tuyệt đối ko phân tích
3. Kết đoạn:
- Khẳng định lại cảm xúc
- Liên hệ bản thân hoặc nêu thông điệp
VÍ DỤ LẦN LƯỢT TÌM HIỂU 8 câu thơ cuối bài thơ NGÀY XƯA CÓ MẸ - Thanh Nguyên
Mẹ!
Có nghĩa là bắt đầu
Cho sự sống, tình yêu, hạnh phúc
Mẹ!
Có nghĩa là duy nhất
Một bầu trời - một mặt đất - một vầng trăng
Mẹ không sống đủ trăm năm
Nhưng đã cho con dư dả nụ cười và tiếng hát
- Đoạn thơ trích trong bài thơ nào? Của tác giả nào?: Ngày xưa có mẹ - Thanh Nguyên
- Đoạn thơ nói về ai? Có mối quan hệ như thế nào với người viết: về mẹ, tiếng lòng của con – mẹ
- Những từ ngữ, hình ảnh nào quan trọng trong đoạn thơ: bắt đầu, duy nhất, dư dả; hình ảnh: bầu trời - mặt
đất – vầng trăng
- Chủ đề chính của bài thơ/đoạn trích là gì?: ca ngợi giá trị của tình mẫu tử
- Tình cảm, cảm xúc chính của người viết trong đoạn thơ là (dùng tình từ để gọi tên): yêu thương, biết ơn.
- Nội dung chính của đoạn thơ: điều con nhận được từ mẹ
- Thông điệp ý nghĩa: trân trọng mẹ, biết ơn cuộc đời vì có mẹ…
Cô T.Rang Văn Đà Nẵng
Học văn không gian nan
Học văn để biết hiểu và yêu thêm đời, thêm người
09/10/2025
Giải Nobel Văn chương năm nay thuộc về nhà văn người Hungary László Krasznahorkai “vì di sản sáng tác đầy sức thuyết phục và tầm nhìn tiên tri, trong đó - giữa nỗi kinh hoàng tận thế - ông khẳng định lại sức mạnh của nghệ thuật”.
Đọc thêm về Giải Nobel Văn học 2025 tại: https://bit.ly/4pMBORJ
06/10/2025
Ddạn trích 1:
HAI LẦN CHẾT
Thạch Lam
(Lược dẫn: Dung là con thứ bốn trong gia đình bị sa sút kinh tế. Nàng lớn lên trong sự hờ hững, lạnh nhạt của gia đình. Rồi
bị mẹ già bán cho một nhà giàu để lấy mấy trăm đồng bạc.)
Khốn nạn cho Dung từ bé đến nay không phải làm công việc gì nặng nhọc, bây giờ phải tát nước, nhổ cỏ, làm lụng
đầu tắt mặt tối suốt ngày. Đã thế lại không có người an ủi. Chồng nàng thì cả ngày thả diều, chả biết cái gì mà cũng không
dám cãi lại bà cụ. Còn hai em chồng nàng thì ghê gớm lắm, thi nhau làm cho nàng bị mắng thêm.
Những lúc Dung cực nhọc quá, ngồi khóc thì bà mẹ chồng lại đay nghiến:
- Làm đi chứ, đừng ngồi đấy mà sụt sịt đi cô. Nhà tôi không có người ăn chơi, không có người cả ngày ôm lấy
chồng đâu.
Rồi bà kể thêm:
- Bây giờ là người nhà tao rồi thì phải làm. Mấy trăm bạc dẫn cưới, chứ tao có lấy không đâu.
Dung chỉ khóc, không dám nói gì. Nàng đã viết ba bốn lá thư về kể nỗi khổ sở của nàng, nhưng không thấy cha mẹ
ở nhà trả lời.
(Lược dẫn: Dung ăn trộm tiền của mẹ chồng để trốn về nhà nhưng bị mẹ đẻ đay nghiến. Sáng hôm sau, mẹ chồng xuống
tìm nàng.)
Bị khổ quá, nàng không khóc được nữa. Nàng không còn hy vọng gì ở nhà cha mẹ nữa. Nghĩ đến những lời đay
nghiến, những nỗi hành hạ nàng phải sẽ chịu, Dung thấy lạnh người đi như bị sốt. Nàng hoa mắt lên, đầu óc rối bời, Dung
ước ao cái chết như một sự thoát nợ.
Nàng không nhớ rõ gì. Ra đến sông lúc nào nàng cũng không biết. Như trong một giấc mơ, Dung lờ mờ thấy cái
thành cầu, thấy giòng nước chảy. Trí nàng sắc lại khi ước lạnh đập vào mặt, nàng uất ức lịm đi, thấy máu đỏ trào lên, rồi
một cái màng đen tối kéo đến che lấp cả.
Bỗng nàng mơ màng nghe thấy tiếng nhiều người, tiếng gọi tên nàng, một làn nước nóng đi vào cổ. Dung ú ớ cựa
mình muốn trả lời.
[…] Hai hôm sau, Dung mạnh khỏe hẳn. Bà mẹ chồng vẫn chờ nàng, hỏi có vẻ gay gắt thêm:
- Cô định tự tử để gieo cái tiếng xấu cho tôi à? Nhưng đời nào, trời có mắt chứ đã dễ mà chết được. Thế bây giờ cô
định thế nào? Định ở hay định về?
Dung buồn bã trả lời:
- Con xin về.
(Trích “Hai lần chết”, Tuyển tập Thạch Lam, NXB Văn học, 2008, tr. 75 -84)
Đoạn trích 2:
DÌ HẢO
Nam Cao
(Lược dẫn: Dì Hảo là con nuôi của bà tôi. Bố đẻ của dì chết đã lâu. Mẹ đẻ dì là bà xã Vận. Dù công việc buôn bán thuận
lợi nhưng vì phải nuôi hai đứa con nheo nhóc cùng với đống nợ chồng chất nên bà để dì Hảo đi ở. Mới đầu về nhà mẹ nuôi,
dì Hảo khóc ghê lắm nhưng rồi cũng quen dần và trở thành một người con gái rất ngoan đạo. Đến khi lấy chồng, dì dành
cho chồng tất cả tình yêu thương nhưng chồng dì lại là một kẻ cờ bạc, rượu chè, vũ phu, không yêu dì.)
Hắn khinh dì là đứa con nuôi, còn hắn là con dòng cháu giống. Và tuy rằng nghèo xác, hắn nhất định không làm
gì. Hắn lấy vợ để cho vợ nó nuôi. Dì Hảo cũng nghĩ đúng như thế ấy; dì làm mà nuôi hắn. Người vợ đảm đang ấy kiếm mỗi
ngày được hai hào, dì ăn có năm xu. Còn một hào thì hắn dùng mà uống rượu. Và dì Hảo sung sướng lắm. Và gia đình vui
vẻ lắm. Nhưng sự tai ác của ông trời bắt dì đẻ một đứa con.
Đứa con chết, mà dì thì tê liệt. Mỗi ngày ngồi là một ngày không có hai hào. Người chồng muốn đó là cái lỗi của
người vợ vô phúc ấy.
Nhưng mới đầu hắn chỉ nghĩ thế thôi. Là vì nhờ ít tiền dành dụm. người ta vẫn có thể đủ cả cơm lẫn rượu. Nhưng
rồi rượu phải bớt đi. Đến cả cơm cũng thế. Đến lúc ấy thì hắn không nhịn được nữa. Hắn chửi bâng quơ. Hắn chửi những nhà giàu, hắn chửi số kiếp hắn, và sau cùng thì chửi vợ. Ô! Hắn chửi nhiều lắm lắm, một bữa đói rượu rồi tình cờ có một
bữa rượu say.
Dì Hảo chẳng nói năng gì. Dì nghiến chặt răng để cho khỏi khóc nhưng mà dì cứ khóc. Chao ôi! Dì Hảo khóc. Dì
khóc nức nở, khóc nấc lên, khóc như người ta thổ. Dì thổ ra nước mắt. Nhưng đã vội phí nước mắt làm gì nhiều đến thế. Vì
dì còn phải khóc hơn thế nhiều, khi hắn chán chửi, bỏ nhà mà đi, bỏ đi bơ vơ, đau ốm, để tìm cơm rượu. Trách làm gì hắn,
cái con người bắt buộc phải tàn nhẫn ấy? Hắn phải ăn, phải uống, phải vui thú, đó là đời của hắn. Dì Hảo què liệt không
còn những cái ấy để mà cho. Không, dì có trách chi con người tàn nhẫn ấy. Cũng như dì đã không trách bà tôi đã làm ngơ
không cấp đỡ cho dì. Bà tôi có còn giàu như trước nữa đâu? Người đã già, đã ốm yếu, và khổ cực thay! Đã nghèo như lúc
còn hăm hai. Cái cơ nghiệp người gây dựng thầy tôi buôn bán thua lỗ, chúng tôi học hành tổn phí nhiều, đã tan tác đi theo
gió bốn phương. Người chỉ có thể đem đến cho dì Hảo mỗi ngày một xu quà, và rất nhiều nước mắt. Và rất nhiều lời than
thở.
(Trích “Dì Hảo”, Tuyển tập truyện ngắn Đôi mắt, Nam Cao, NXB Văn học, 2017)
Chú thích:
* Thạch Lam (1910 - 1942) tên khai sinh là Nguyễn Tường Vinh, sau đổi là Nguyễn Tường Lân, là người đôn hậu tinh tế,
rất thành công ở thể loại truyện ngắn. Thạch Lam chủ yếu khai thác thế giới nổi tâm của nhân vật với những cảm xúc mong
manh, mơ hồ. Mỗi truyện ngắn như một bài thơ trữ tình.
* Nam Cao (1915 - 1951) tên khai sinh là Trần Hữu Tri, là nhà văn lớn của trào lưu văn học hiện thực phê phán 1930 -
1945, là người có vẻ ngoài lạnh lùng nhưng đời sống nội tâm phong phú, có tấm lòng đôn hậu, chan chứa yêu thương. Nam
Cao luôn đi sâu khai thác đời sống nội tâm, tinh thần nhân vật, sử dụng phương pháp độc thoại nội dung đầy khéo léo, tinh tế
13/09/2025
Bài 1 - Khả năng lớn lao của tiểu thuyết - lớp 12
Để dễ tiếp cận với 2 văn bản dài ngoằng của bài 1, buộc các em nên đọc văn bản. Việc nghiền ngẫm văn bản, bám vào các cáu thẻ đọc mới là phương pháp tốt nhất để hiểu những “lớn lao” mà tiểu thuyết mang lại.
Quá trình đọc sẽ còn được ôn lại tri thức cũ như “người kể chuyện, điểm nhìn, ngôi kể, tình huống truyện, câu chuyện, nhân vật…”
Nhưng trên hết là một nội dung hàm chứa khổng lồ từ 2 văn bản - ý nghĩa hơn khi nó gắn hết với thời đại hôm nay!
Cho nên HỌC VĂN CẦN HỌC CÁCH ĐỌC trước các em ơi, không lười nhác chỗ này được!
29/08/2025
Hình hài Tổ quốc thấm đẫm trên từng con đường 15 năm chạy ngược xuôi; quấn quýt trong từng quán cafe đã quen thuộc, thơm mùi của hoa lá, của những ngày sương sớm hay ngậy vị đất tắm mưa…
Đất Nước vẫn sẽ thân thương như vậy.
Và càng cuồn cuộn nghẹn ngào yêu mến hơn trong những ngày gần Tết Độc lập, nó không còn vô hình mà hiện hữu gắn kết trong một bộ phim, hàng dài diễu binh hay đơn sơ là lướt fb ngập tràn sắc đỏ phấp phơi như lời thơ Xuân Diệu:
“Gió reo, gió reo, gió Việt Nam reo;
Mây bay, mây bay, mây hồng tươi sáng.
Gió ca trên non, gió ngợi trên đèo;
Gió hát trên đồng: máu đỏ cao treo.
Gió bay đi, mà nhạc cũng bay theo,
Đưa tin mới khắp trên trời nước Việt.
Hoa cỏ đón, mà núi sông cũng biết,
Cờ Việt Nam oanh liệt gió mừng bay!
Vàng huy hoàng sinh giữa thắm hây hây.
Thắm lộng lẫy nở quanh vàng rực rỡ:
Tất cả vải là một cười thắm đỏ!
Tất cả cờ là một tiệc triêu dương!
Nào những huyền u uất, tím thê lương,
Nào những tía, nào những hồng yếu đuối,
Thắm lại hết! – Nào những màu bạc lái,
Những bùn tro, những than tựa đêm tăm
Vàng lại rồi!
Nước cũ bốn ngàn năm
Theo cờ mới, trẻ như hai mươi tuổi…”
(Ngọn quốc kỳ - Xuân Diệu)
18/08/2025
Một ngày mới xanh trong. Vậy là 18/8 đã đến- ngày bắt đầu mùa gieo hạt tiếp theo với lứa trò 2k8.
17h30 hôm nay hẹn các em lớp 12/1 nhé! Số lượng có thể sẽ chưa ổn định nhưng cứ gặp nhau đã nghen 😍😍
Click here to claim your Sponsored Listing.
Location
Category
Contact the school
Telephone
Website
Address
Ã?A Nang