08/31/2026
🪷WHY WE DO DRUPCHENS🪷
Tại Sao Ta Cử Hành Drupchen
(Việt dịch bên dưới)
Orgyen Tobgyal Rinpoche
In October 2020, at the end of the Nyaluk Phurba drupchen that he holds every year at Tsering Jong, his home in Bir, Orgyen Tobgyal Rinpoche thanked his monks and explained to them the reasons behind his numerous drupchens. Anyone connected with this tradition would probably like to hear, or read, his explanations.
🎋The Nyingma Tradition
The Nyingma tradition of the Early Translation school refers to the teachings that were brought to Tibet when the Buddhadharma originally spread in the Land of Snows. The other schools that appeared later, such as Sakya, are known as Sarma, or ‘New’ schools. They are all Buddhists and all follow both the Mahayana and Vajrayana paths. As Jamgön Mipham Rinpoche said, the Nyingma tradition of the Early Translation school is defined by the teachings of Sutra, Illusion, and Mind, and the eight Kagye, the yidam deities, which are practiced through the phases of approach, accomplishment, and activities. The result is the attainment of complete realization, or at least the mastery of special powers and the ability to display miracles, which has happened numerous times in our history.
The name “Nyingma” is a late ascription by the many Sarma schools such as Sakya, Kagyu, Gelug, Jonang, Zhijé, Dolpo, Shangpa Kagyü, and so on. We all love the latest products—we speak and make videos about them, we advertise them, all because we think that they are better than the old ones. That’s the reason they gave us this name. They began to say that the teachings that spread in Tibet from the 7th to 12th centuries are the old, or nyingma, teachings, while the teachings they have are new, or sarma, and therefore are much better. The name Nyingma was given to us to give this message.
Although this is the view with which the name was given, it doesn’t correspond to reality. When the Buddha’s teachings spread, they had to come from India. The owner of the teachings, the perfectly enlightened Buddha Shakyamuni, and the great beings who held his teachings, such as the seven patriarchs, the six ornaments, the two supreme ones, and the eighty-four mahasiddhas, all appeared in India early on. So the teachings that came to Tibet closer in time to the sources of the teachings are purer and more authentic. The earlier the source of the teachings, the better, because it is closer to the time when Buddha Shakyamuni was alive and gave his teachings of the three pitakas, and to the time when the seven patriarchs were flourishing, for example.
It is the same for the Vajrayana, which takes fruition as the path. Guru Rinpoche and Panchen Vimalamitra, who were both students and teachers of the eight great vidyadharas of India, came to Tibet in person. The twenty-five disciples, the thirty mahasiddhas of Yerpa, and so on, all received empowerments and instructions directly from Guru Rinpoche and Vimalamitra. They meditated on what they had received and reached accomplishment, and every single one of them became a mahasiddha. We still find depictions and continue to draw images that represent the twenty-five disciples and their miracles—Namkhai Nyingpo, who was able to ride on the sun’s rays, Gylawa Chokyang, who grew a horse head above his own head after he accomplished Hayagriva, Nupchen Sangye Yeshe, who miraculously sank his phurba into a rock, and Yeshe Tsogya,l who brought back to life someone who had been killed. Those are just some examples—they were all mahasiddhas.
If you look at history, you will notice that the Vajrayana that takes fruition as the path brings accomplishment when it is practiced. The way to attain accomplishments is, first to receive the empowerment, then maintain the samayas, which are the life-force of the empowerment, and to practice approach, accomplishment, and activities. It is said that there are many Nyingma practitioners who have reached accomplishment and were able to perform miracles, and that there are still some today. Again, what I want to tell you is that they all reached this level of accomplishment through practice.
🎋Nyingma Practice
In our tradition, Vajrayana is practiced on retreat, during which people practice by themselves. They stay alone for three years and three months, or nine years and nine months, or even their entire life, or until reaching accomplishments. Even if they don’t stay that long, some stay by themselves for a few months, or even just seven days, for example. In solitude, they erect the mandala, arrange the practice supports they have gathered, set the retreat rules, and follow them. This is what we call staying on retreat, right? This is one way to practice.
There is also another way to practice, which is called “great accomplishment” or drupchen, which is a very special feature of the Nyingma school. It was practiced in India, in Oddiyana and in Zahor, where the entire country could come together to perform drupchens—sometimes two or three hundred people, or one thousand practitioners. This is where the tradition originated from, which later came to Tibet—great accomplishment practices were performed at Samye, and in Kham too. Guru Rinpoche stayed many years at Yegyal Namkha Dzö in Kham, and with King Trison Deutsen and his three sons, the twenty-five disciples, Khandro Yeshe Tsogyal and her three girl attendants, for example, practiced for seven years. They manifested signs of accomplishment that we can still see today at Yegyal.
There are numerous Nyingma vidyadharas and lamas of the k**a and terma teachings who have all practiced and attained siddhis and could show miraculous signs of accomplishment. Like them, we practice drupchen and follow this tradition, which is more than one thousand years old, doing our best to emulate the perfect way of performing this kind of practice.
🎋Why Do We Do Drupchens?
I will tell you why we do drupchens. In this world, there are two approaches: dharma and worldly. People who think that they want to practice the dharma in this life need to some extent to put the worldly aspects on one side. We think that we should practice the dharma when we give a bit more importance to our next life over the present one. There are many different traditions one can follow to practice the dharma.
Those who think that they want to follow the worldly approach study from a young age, go to school, high school and university, with the objective of getting job—no one, in any school in the entire world, goes to school with the motivation of attaining the state of perfect buddhahood and bringing all sentient beings who pervade the expanse of space to enlightenment. Instead, they are told: “You need to study well, graduate from medical school and become a doctor”, or “graduate from engineering school”, “nursing school”, “business school”. If you graduate, you will be able to work and to make money, and ultimately get a good reputation; basically, you’ll be able to get what money brings. The result is money, which is what the seven billion people on the planet are doing.
“Dharma practitioners” are very rare. And what does every dharma practitioner do? They aim at liberation from samsara and lower rebirths, and the attainment of complete and perfect buddhahood. To attain buddhahood, there is a path that takes three countless eons and one that takes a single lifetime—as I said, there are different approaches. If you want to follow the approach that reaches enlightenment in one lifetime, you must practice the Vajrayana that takes fruition as the path. To follow the Vajrayana path, you need to receive an empowerment. When you have received an empowerment, you need to practice, as it is the life force of the empowerment. Practice means to cultivate the two phases of approach and accomplishment, and, once you have gained the power that comes from practicing approach and accomplishment, to perform the activities—pacifying, enriching, magnetizing, subjugating, and so on. If you don’t practice approach and accomplishment properly, you won’t have the capacity to perform the activities.
To repeat what I said earlier, you can practice by yourself a yidam deity that you pledge to meditate on until signs of accomplishment arise. But there is also the great accomplishment practice, or drupchen. Guru Rinpoche said that seven days of great accomplishment practice are more beneficial than seven years of undistracted personal retreat. Why is that? If you think about it, a few hundred people can accomplish very quickly what one person alone is unable to do. This is where the power of drupchen comes from—great accomplishment brings together the power of many people.
🎋Benefits of Joining a Drupchen
If you practice in a drupchen, you might not reach the siddhis immediately, but you will have certain signs of accomplishment, the best being meeting the deity, middling to see the deity in a dream, or at least to have a meditative experience—these are signs that you have developed some accomplishment from the practice. These kinds of signs are bound to come if you do a drupchen. Other benefits, which come as a by-product of performing this kind of practice, include securing a long life that is free from illness, acquiring wealth, and getting good circumstances.
Nowadays, when people are seriously ill, they ask for pujas to be done for them. Everyone knows the world over that they are effective—people queue to get their puja done. No one says that it doesn’t work, right? People who have difficulty offering as little as Rps 5 don’t think further when the doctor tells them they have cancer and that they will die soon. But people who know the dharma ask a lama for a divination and make sure that the pujas that the divination indicates are done. They don’t perform the puja themselves, as they are often not able to do it, but they offer money to others to do it on their behalf, which is less effective than practicing for yourself. They offer a little bit of money, at most $10,000, which is quite rare. A few people offer a few $1,000, some a few $100, and some just $20. Still, they say that the pujas helped them. Sometimes people don’t even have trust in the puja, or even faith in the Buddhadharma, but they ask as a last resort, as they know they will die soon. Even in those cases, the people say that it worked for them. This is a sign that these practices are powerful, which is what I want to tell you: these practices work and have great power.
🎋Our Circumstances
In the past, all the lamas from the time of Guru Rinpoche until Chokgyur Lingpa’s third incarnation, my father Pema Gyurme, gave the empowerments, reading transmissions and instructions of drupchen practices; they practiced themselves and encouraged others to do the same with words such as, “even if you can only practice for seven days, join the drupchen and practice.” They used to perform drupchen in their monasteries and also outside. In summer and winter, they would do drupchens in different houses in the villages. This is the path, a well-established tradition which is the lamas and monks’ only task—I want you to understand this.
Nowadays, though, monasteries look more like schools. You hear monks say, “I am going to class” or “I am going to a teaching”. Then they pass a sort of exam and receive a kind of diploma. Khenpos, the spiritual friends, should be regarded with utmost respect—we should regard and respect the khenpo who shows us the path with the veneration of a root teacher, right? However, modern monks think of them as school teachers, while they consider themselves as people who study. From their side, teachers say a bit about what they like, trying to show how learned they have learned. Khenpos speak very eloquently, only thinking about what people will say of them—“He is extremely learned! He explained this point so well!”—and don’t relate to the situation in terms of lama and disciple. These days, you don’t need faith, you don’t need pure perception, you don’t need to keep samayas. This has blighted the dharma. This is a great sign of the degeneration of the teachings.
In what way has the dharma degenerated? “You need to practice virtue and avoid negative actions. The way to practice virtue is this: the way to avoid negative actions is that”—everyone knows this instruction, but there is no one who puts it into practice. It is the same with Vajrayana. We hear, “You need to accomplish the deity, you need to recite the mantra…” but there are very few people who actually do it. Nowadays, there are many khenpos, but almost none of them have done a three-year retreat. You can even go further and ask, “Did you stay as much as seven days in retreat?” The majority will probably reply that they didn’t. Many don’t even observe the 10th and 25th days; they just kind of do some daily recitations. There are many lamas and tulkus like that. But they are busy, thinking that they must accomplish something—“I will do something that others haven’t done so far,” “I will find something that others haven’t found”—all with the hope of becoming famous for it.
Remember, dharma knowledge alone is not useful; it must be put into practice. But even when people put into practice their knowledge, they are puffed up and conceited, and perorate. These are signs of the degeneration of the dharma. To give you an example, say that someone claims,
“I practice kyerim; I meditate on Vajrakumara”.
So you ask,
“When you do, you need to bring clear visualization, vajra pride, and remembering the purity into your meditation, right?”
“What?! Who knows that?! And how do you know that anyway?”
Or imagine someone tells you,
“I meditate on Mahamudra”, or “I meditate on Dzogchen”.
So you ask,
“Really? How can you meditate on Mahamudra since it is beyond the ordinary mind?”, or “How do you meditate on Dzogchen? Dzogchen is beyond mind—thoughts are not the Great Perfection. There is nothing to meditate on.”
These are signs of the degeneration of the dharma.
🎋How It Began
We owe much to the kindness of my late father, the previous Chokling Rinpoche. When he first went to India, even though he only had a few monks with him, such as Putse, Gaud,i and Wangchen Dorje, he went to Nubri and performed a large drupchen there with people wearing red chubas, Nepalis, Mönpas, and so on. He also did drupchen at Tsopema and other places in tents. At the time, I thought they were really big and elaborate practices. But when I look back, there were only a few people, the food was not very good, and the drupchen articles and substances were either missing or of poor quality. But they were really practicing, thinking that they were doing something important.
When my father arrived at Bir’s settlement in 1966, he immediately pitched a tent where the monastery was going to be and performed a Zabdun Phurba drupchen. From then on, we have done drupchen there without interruption, one in the summer of Tukdrup Barche Kunsel and one in the winter of Zabdun Phurba. When Dilgo Khyentse Rinpoche came, I spoke to him about it, and he gave me INR 700 to make copies of drupchen texts. I offered them to Drungyik Tsering—who received them with folded hands above his head—and I asked him to write down the original for printing the drupchen texts of White Amitayus. He said, “You are young, you gave me INR 700 to write the original drupchen collection of White Amitayus, so I will do that for you.” He wrote them on yellow paper with red ink. But after he had finished, no one had money to pay for the printing. Some time later, Dzonang Rinpoche offered to sponsor it when I showed him the original that Drungyik Tsering had written. It is with these texts that we were able to perform the first White Amitayus drupchen in 1967 or 1968. Then, I organized annually a drupchen of Tukdrup Barche Kunsel and a drupchen of White Amitayus. We continued to do these practices and improve the way we have been performing them until today, when we conduct eight drupchens every year. Which, if you think in terms of dharma practice, is extremely beneficial.
Why is it beneficial? Because Buddha Shakyamuni and Guru Rinpoche said that practicing the dharma is beneficial. The only way for us, ordinary people, to know is to look at the original teachings. We know that evil actions are negative based on the scriptures. Say that someone kills 5, 10, or 30 people: as ordinary human beings, we cannot see the negative karmic impact of these actions, but we can know about it based on the words of the Buddha. We also need to look at the scriptures to learn about the benefits of drupchen practice. The scriptures say that it is very beneficial for a dharma practitioner to participate in a drupchen. It is actually extremely beneficial, from a spiritual perspective, for someone to join a drupchen if that person is a practitioner, which is what I want to make clear to you.
As we continued to improve, we now have two practice places: the monastery and Tsering Jong. At the monastery, over the years, we have continued to ameliorate the way that we perform the drupchens that we have been practicing. Others, such as Zabdun Phurba, Yangdak, Ngagsöl, have been added later, fifteen or twenty years ago. At Tsering Jong, we do Chime Phakme Nyingtik, Pema Khandro and Nyaluk Vajrakilaya.
🎋Why I Make You Do Drupchens
My thinking concerning all these drupchens is the following. In these times of the five degenerations, people have short lives—we live less than one hundred years, which is only 36,000 days. In such circumstances, I want to help the people who have taken the appearance of monastics, who are sort of wearing zens and shantap and have become monks. For example, if you ask the ex-monks who now reside in Belgium how long they lived in Bir, most of them will tell you that they stayed at least ten years, so they have all done eighty drupchens or more. I don’t know how much enthusiasm they had, but they participated in each drupchen. This is a good thing. As Guru Rinpoche said in the treasures of Chokgyur Lingpa, Jamyang Khyentse Wangpo, or Ratna Lingpa, which are the authentic dharma treasures, even those who sit at the end of the row in a drupchen and simply recite the mantra, will be reborn on the Copper-coloured Mountain in their next life, if they don’t have wrong view and have not committed major samaya breakage. Therefore, the drupchens we organize have been of great service to all these people. Even if you only stay three years at the monastery, you can still join in quite a few drupchens. So I take the responsibility to make sure that drupchens are performed continually. Over the years, we’ve had many obstacles that made it difficult to do these annual drupchens. When we didn’t have so much money, the advice we followed was that it was not a good idea to get all excited and spend everything in a few days on one big offering; what was important was to be able to maintain the continuity of the practices.
The teachings say that we will accomplish the four levels of vidyadhara through drupchen practice. I have heard people wonder, “This is probably true, but for people like us, is there really a point?” In any case, there is no doubt that it is extremely worthwhile for anyone who engages with these practices with a pure motivation and in the best way they can. No one can do these practices perfectly from the word go and get signs of accomplishment immediately. The only way is to learn and progress. If you do that, doing these drupchens will be of great value to you. It might help you a little in this life, but it will be especially beneficial for you in the next life: you will see the difference as soon as your breathing stops. When a bird flies in the sky, we cannot see its shadow on the ground, but when it gets closer to the ground to land, the shadow appears. The accumulation of merit and elimination of negative actions that we do are like that, and it is particularly true of the result of performing these drupchens. When we die, what will appear once the appearances of this life have dissolved? That’s when the result of these practices will really have a positive impact. I wanted to tell you that.
I have organized these drupchens with great zeal. I spent a lot of money organizing them, without being stingy. Especially this year, the very strict regulations that have been put in place because of corona virus made it really difficult to hold drupchens—we heard so much talk such as “gatherings of more than three people are not allowed”, and then “gatherings of five people maximum”, or “people who contract covid will not survive”. All the countries of the world are in panic. But here, we have prayed to the lamas, to the yidam deities, and entrusted the activities to the dharma protectors. As a result, we have been able to do all the Tsering Jong drupchens earlier than usual, actually. We have also been able to perform the drupchen, generally held at the monastery. For us, the most important moment of the year is the celebration of Guru Rinpoche’s birth, on the 10th day of the 5th month, with a cham ceremony which is said to be unbelievably beneficial—I have sent you the text that explains it, right? I thought that it wouldn’t be so good if we didn’t do it this year, so we still went on with it and were able to perform the ceremony, including the cham dance. Many major monasteries have been unable to perform the 10th day cham ceremony this year, and had to cancel many of their group practices, but we have been able to do all the practices on our calendar.
All these practices are the result of my planning. I also acted as vajra master, and all of you have supported me and didn’t create any problems. We prayed to the lamas and the three jewels and didn’t think too much—this is what brought this good result. So, I want to thank you all. On reflection, we have done everything that we normally do in a year—no one was sick or died of coronavirus, we didn’t have any problem performing our group practices and cham, and we have even already completed them on schedule. Therefore, although coronavirus is creating havoc around the world, we have been able to overcome this obstacle.
Translated by Gyurme Avertin
Edited by Philip Philippou
Source: all.otr.org
🌺VIỆT DỊCH🌷
TẠI SAO CHÚNG TA CỬ HÀNH DRUPCHEN
Orgyen Tobgyal Rinpoche
Tháng 10 năm 2020, lúc hoàn mãn Pháp hội Drupchen (Đại Thành Tựu) Nyak Phurba[1] mà Ngài tổ chức hằng năm tại Tsering Jong, nhà của Ngài ở Bir, Orgyen Tobgyal Rinpoche[2] cảm tạ chư Tăng và giải thích cho họ lý do Ngài cử hành nhiều Drupchen đến vậy. Bất kỳ ai kết nối với truyền thống này có lẽ sẽ muốn nghe, hay đọc, những giải thích của Ngài.
1. Truyền Thống Nyingma
Truyền thống Nyingma của trường phái Cựu Dịch liên quan đến những giáo lý được đem đến Tây Tạng khi Phật Pháp lần đầu tiên được truyền bá ở Xứ Tuyết. Các trường phái khác, điều xuất hiện sau đó, chẳng hạn Sakya, được biết đến là Sarma tức trường phái ‘Mới’ [hay Tân Dịch]. Họ đều là Phật tử và tất cả đều đi theo cả con đường Đại thừa và Kim Cương thừa. Như Jamgon Mipham Rinpoche[3] từng nói, truyền thống Nyingma của trường phái Cựu Dịch được định nghĩa bằng các giáo lý Kinh, Huyễn và Tâm[4] và Kagye, chư Bổn tôn Yidam được thực hành qua các giai đoạn tiếp cận[5], thành tựu[6] và hoạt động[7]. Kết quả là sự thành tựu chứng ngộ viên mãn hay ít nhất là làm chủ những sức mạnh đặc biệt và khả năng hiển bày thần thông, điều vẫn xảy ra vô số lần trong lịch sử của chúng ta.
Tên gọi “Nyingma” là một sự gán cho sau này bởi nhiều trường phái Sarma như Sakya, Kagyu, Gelug, Jonang, Zhije, Dolpo, Shangpa Kagyu và v.v. Chúng ta đều yêu thích các sản phẩm mới nhất – chúng ta nói và làm video về chúng, chúng ta quảng cáo chúng – tất cả bởi vì chúng ta nghĩ rằng chúng tốt hơn đồ cũ. Đấy là lý do mà họ trao cho chúng ta tên gọi này. Họ bắt đầu nói rằng những giáo lý truyền bá ở Tây Tạng từ thế kỷ 7 đến thế kỷ 12 là giáo lý cũ hay Nyingma trong khi những giáo lý họ có là mới hay Sarma và vì thế, tốt hơn nhiều. Tên gọi Nyingma được gắn cho chúng ta với thông điệp này.
Mặc dù đây là quan điểm mà tên gọi này đi cùng, nó chẳng liên quan đến sự thực. Khi những giáo lý của Đức Phật lan tỏa, chúng phải đến từ Ấn Độ. Chủ của những giáo lý, Phật Thích Ca Mâu Ni giác ngộ viên mãn, và chư vị vĩ đại nắm giữ giáo lý của Ngài, chẳng hạn bảy trưởng lão[8], sáu sức trang hoàng, hai vị thù thắng và tám mươi tư đại thành tựu giả, tất cả đều xuất hiện ở Ấn Độ từ rất sớm. Vì thế, những giáo lý đến Tây Tạng gần hơn về thời gian với các cội nguồn của giáo lý thì thanh tịnh và chân chính hơn. Càng sớm thì cội nguồn giáo lý càng tốt, bởi nó gần với thời mà Phật Thích Ca Mâu Ni còn trụ thế và ban giáo lý về Tam Tạng và với thời mà bảy trưởng lão đang ảnh hưởng mạnh, lấy ví dụ.
Điều đó cũng đúng với Kim Cương thừa, điều xem kết quả là con đường. Guru Rinpoche và Panchen Vimalamitra [đại học giả Vô Cấu Hữu], những vị đều là học trò và bậc thầy của tám Trì Minh vĩ đại của Ấn Độ, đã đích thân đến Tây Tạng. Hai mươi lăm đệ tử, ba mươi đại thành tựu giả từ Yerpa[9] và v.v tất cả đã thọ quán đỉnh và chỉ dẫn trực tiếp từ Guru Rinpoche và Tôn giả Vô Cấu Hữu. Chư vị đã thiền định về điều mà chư vị thọ nhận, đạt thành tựu và mỗi một vị đã trở thành thành tựu giả. Chúng ta vẫn thấy những miêu tả và tiếp tục vẽ các bức hình đại diện cho hai mươi lăm đệ tử và những thần thông của chư vị – Namkhai Nyingpo có thể cưỡi trên tia sáng mặt trời, Gyalwa Chokyang mọc đầu ngựa trên đầu sau khi Ngài thành tựu Mã Đầu Minh Vương, Nupchen Sangye Yeshe diệu kỳ cắm dao Phổ Ba vào đá và Yeshe Tsogyal hồi sinh người đã bị giết. Đây chỉ là vài ví dụ – chư vị đều là đại thành tựu giả.
Khi nhìn vào lịch sử, bạn sẽ nhận ra rằng Kim Cương thừa, điều xem kết quả là con đường, đem đến thành tựu khi được thực hành. Cách thức để đạt thành tựu là trước tiên thọ nhận quán đỉnh, sau đấy duy trì các thệ nguyện – sinh lực của quán đỉnh và thực hành tiếp cận, thành tựu và hoạt động. Người ta nói rằng có nhiều hành giả Nyingma đã đạt được thành tựu và có thể thi triển thần thông và rằng ngày nay vẫn có một số. Một lần nữa, điều tôi muốn nói với các bạn là chư vị đều đạt đến cấp độ thành tựu này nhờ thực hành.
2. Thực Hành Nyingma
Trong truyền thống của chúng ta, Kim Cương thừa được thực hành trong nhập thất, mà trong đó, người ta tự mình thực hành. Họ sống một mình trong ba năm và ba tháng, hay chín năm và chín tháng hay thậm chí toàn bộ cuộc đời hay đến khi đạt các thành tựu. Thậm chí nếu họ không ở lại lâu đến vậy, một số dành vài tháng, hay thậm chí chỉ bảy ngày, lấy ví dụ. Trong cô tịch, họ thiết lập đàn tràng (Mandala), sắp xếp những hỗ trợ thực hành mà họ đã thu thập, thiết lập các quy tắc nhập thất và tuân thủ chúng. Đây là điều mà chúng ta gọi là tiến hành nhập thất, đúng không? Đây là một cách để thực hành.
Cũng có một cách khác để thực hành, điều được gọi là “đại thành tựu” hay Drupchen, một điểm vô cùng đặc biệt của trường phái Nyingma. Nó đã được thực hành ở Ấn Độ, ở Oddiyana và ở Zahor, nơi mà toàn bộ đất nước có thể cùng nhau cử hành các Drupchen – đôi lúc hai hay ba trăm người, hay một nghìn hành giả. Đó là nơi mà truyền thống bắt nguồn, điều sau đấy truyền đến Tây Tạng – các thực hành đại thành tựu đã được cử hành ở Samye và cả ở Kham. Guru Rinpoche dành nhiều năm tại Yegyal Namkha Dzo ở Kham, và với Vua Trisong Deutsen cùng ba con trai [của đức vua], hai mươi lăm đệ tử, Khandro Yeshe Tsogyal và ba hầu gái lấy ví dụ, đã thực hành trong bảy năm. Chư vị hiển bày các dấu hiệu thành tựu mà chúng ta vẫn có thể thấy ở Yegyal ngày nay.
Có vô số Trì Minh và đạo sư Nyingma của các giáo lý K**a và Terma, những vị đều đã thực hành và đạt thành tựu (Siddhi) và có thể hiển bày dấu hiệu thành tựu diệu kỳ. Giống như chư vị, chúng ta thực hành Drupchen và tuân theo truyền thống này, điều vốn đã hơn nghìn năm, làm hết sức để noi theo cách thức hoàn hảo để tiến hành kiểu thực hành này.
3. Tại Sao Chúng Ta Cử Hành Drupchen?
Tôi sẽ nói cho các bạn lý do chúng ta cử hành Drupchen. Trên thế giới này, có hai cách tiếp cận: Giáo Pháp và thế gian. Những người nghĩ rằng họ muốn thực hành Giáo Pháp trong đời này, ở một mức độ nào đó, cần gạt sang một bên các khía cạnh thế tục. Chúng ta nghĩ rằng chúng ta cần thực hành Giáo Pháp khi chúng ta chú trọng thêm một chút cho đời sau hơn là đời hiện tại. Có nhiều truyền thống khác nhau mà người ta có thể đi theo để thực hành Giáo Pháp.
Những người nghĩ rằng họ muốn đi theo cách tiếp cận thế tục, học hỏi từ thuở nhỏ, đến trường, trường trung học rồi đại học, với mục tiêu kiếm việc – không ai, ở bất kỳ trường nào trên toàn bộ thế giới, đến trường với động cơ đạt trạng thái Phật quả viên mãn và đưa mọi hữu tình chúng sinh khắp hư không đến giác ngộ. Thay vào đó, họ được bảo rằng: “Bạn cần học tốt, tốt nghiệp từ trường y và trở thành bác sĩ” hay “tốt nghiệp từ trường kỹ thuật”, “trường điều dưỡng”, “trường kinh doanh”. Nếu bạn tốt nghiệp, bạn sẽ có thể làm việc và kiếm tiền và rốt ráo, có được danh tiếng tốt; về cơ bản, bạn sẽ có thể có được thứ mà tiền đem lại. Kết quả là tiền, điều mà bảy tỷ người trên hành tinh này đang làm.
“Hành giả Giáo Pháp” thì rất hiếm. Và mỗi hành giả Giáo Pháp làm gì? Họ hướng đến giải thoát khỏi luân hồi và tái sinh thấp hơn, và sự thành tựu Phật quả viên mãn và hoàn hảo. Để đạt Phật quả, có con đường cần ba vô lượng kiếp và [con đường] cần một đời – như tôi nói, có nhiều cách tiếp cận khác nhau. Nếu bạn muốn đi theo cách tiếp cận đạt giác ngộ trong một đời, bạn phải thực hành Kim Cương thừa, điều xem kết quả là con đường. Để đi theo con đường Kim Cương thừa, bạn cần thọ nhận quán đỉnh. Khi đã thọ nhận quán đỉnh, bạn cần thực hành, bởi đó là sinh lực của quán đỉnh. Thực hành nghĩa là vun bồi hai giai đoạn tiếp cận và thành tựu và tiến hành các hoạt động – tức tai, tăng ích, kính ái, điều phục và v.v. – khi bạn đạt được sức mạnh đến từ thực hành tiếp cận và thành tựu. Nếu bạn không thể thực hành tiếp cận và thành tựu một cách đúng đắn, bạn sẽ không có năng lực tiến hành các hoạt động.
Nhắc lại điều tôi đã nói trước đó, bạn có thể tự mình thực hành một Bổn tôn Yidam mà bạn hứa nguyện thiền định cho đến khi các dấu hiệu thành tựu khởi lên. Nhưng cũng có thực hành đại thành tựu hay Drupchen. Guru Rinpoche nói rằng bảy ngày thực hành đại thành tựu lợi lạc hơn nhiều bảy năm nhập thất cá nhân không xao lãng. Tại sao lại vậy? Nếu bạn nghĩ về nó, vài trăm người có thể hoàn thành rất nhanh điều mà một người một mình không thể làm. Sức mạnh của Drupchen đến từ đó – đại thành tựu gom lại sức mạnh của nhiều người.
4. Những Lợi Lạc Của Việc Tham Gia Drupchen
Nếu bạn thực hành trong một Drupchen, bạn có thể không đạt được các thành tựu ngay lập tức, nhưng bạn sẽ có những dấu hiệu thành tựu nhất định; tốt nhất là diện kiến vị Tôn, trung bình là gặp trong mơ hay ít nhất là có được một kinh nghiệm thiền định – đây là các dấu hiệu rằng bạn phát triển vài thành tựu từ thực hành. Những dấu hiệu này chắc chắn sẽ đến nếu bạn cử hành Drupchen. Các lợi lạc khác, điều đến như là kết quả phụ của việc cử hành kiểu thực hành này, bao gồm đảm bảo cuộc đời dài lâu thoát khỏi bệnh tật, có được của cải và hoàn cảnh tốt đẹp.
Ngày nay, khi người ta bệnh nặng, họ yêu cầu các Puja được cử hành vì họ. Mọi người trên toàn thế giới biết rằng chúng hiệu quả – người ta xếp hàng để lễ Puja của họ được cử hành. Không ai nói rằng nó không hiệu quả, đúng không? Những người thấy khó khăn trong việc cúng dường chỉ 5 rupee không nghĩ nhiều thêm khi bác sĩ bảo rằng họ mắc ung thư và rằng họ sẽ sớm qua đời. Nhưng những người biết Giáo Pháp thường yêu cầu một Lama tiên tri và đảm bảo rằng các Puja mà lời tiên tri chỉ ra được cử hành. Họ không tự mình cử hành Puja, bởi họ thường không thể làm vậy, nhưng họ cúng dường tiền cho những vị khác cử hành vì họ, điều ít hiệu quả hơn việc tự mình thực hành. Họ cúng một ít tiền, nhiều thì 10.000 đô-la, điều khá hiếm. Một số người cúng dường vài nghìn đô, một số vài trăm và một số chỉ hai mươi. Họ vẫn nói rằng các Puja đã giúp họ. Đôi lúc, người ta thậm chí không có niềm tin với Puja hay thậm chí chẳng có niềm tin với Phật Pháp, nhưng họ yêu cầu như là kế sách cuối cùng bởi họ biết rằng họ sẽ sớm qua đời. Thậm chí trong những trường hợp này, người ta vẫn nói rằng nó hiệu quả với họ. Đây là dấu hiệu rằng các thực hành này thật mạnh mẽ, điều mà tôi muốn nói với các bạn là: những thực hành này hiệu quả và có sức mạnh lớn lao.
5. Hoàn Cảnh Của Chúng Ta
Trong quá khứ, tất cả Lama từ thời của Guru Rinpoche cho đến vị tái sinh thứ ba của Đức Chokgyur Lingpa[10] – cha tôi Pema Gyurme đã ban quán đỉnh, khẩu truyền và chỉ dẫn cho các thực hành Drupchen; chư vị đã tự mình thực hành và khuyến khích người khác làm vậy với những lời như, “thậm chí nếu con chỉ có thể thực hành bảy ngày, hãy tham dự Drupchen và thực hành”. Chư vị thường cử hành các Drupchen trong Tu viện của mình và cả bên ngoài. Vào mùa hè và đông, chư vị thường cử hành Drupchen ở những ngôi nhà khác nhau trong làng. Đây là con đường, một truyền thống được thiết lập vững chắc, nhiệm vụ duy nhất của chư Lama và tu sĩ – tôi muốn các bạn hiểu điều này.
Dẫu vậy ngày nay, các Tu viện trông giống trường học nhiều hơn. Các bạn nghe chư tu sĩ nói rằng, “Tôi sẽ đến lớp học” hay “Tôi sẽ một buổi giảng”. Sau đó, họ vượt qua kỳ thi và nhận được bằng. Chư Khenpo, những thiện tri thức tâm linh, cần được nhìn nhận với sự kính trọng lớn lao – chúng ta cần nhìn nhận và kính trọng vị Khenpo chỉ ra cho chúng ta con đường bằng sự tôn kính dành cho Bổn Sư, đúng không? Tuy nhiên, tu sĩ hiện đại nghĩ về chư vị như là những giáo viên ở trường, trong khi họ xem bản thân là người nghiên cứu. Về phần mình, các vị thầy nói một chút điều họ muốn, cố gắng tỏ ra họ uyên bác ra sao. Chư Khenpo nói năng rất hùng biện, chỉ nghĩ về điều mà người ta sẽ nói về họ – “Ông ấy cực kỳ uyên bác! Ông ấy giải thích điểm này rất giỏi!” – và không liên hệ với hoàn cảnh về mặt đạo sư và đệ tử. Ngày nay, bạn không cần niềm tin, bạn không cần nhận thức thanh tịnh, bạn không cần giữ thệ nguyện. Điều này làm hại Giáo Pháp. Đây là dấu hiệu nghiêm trọng về sự thoái hóa của giáo lý.
Giáo Pháp thoái hóa theo cách nào? “Con cần thực hành thiện hạnh và tránh ác hạnh. Đây là cách thực hành thiện hạnh, kia là cách tránh ác hạnh” – mọi người đều biết chỉ dẫn này, nhưng không ai đưa vào thực hành. Điều đó đúng với Kim Cương thừa. Chúng ta nghe rằng, “Con cần hoàn thành vị Tôn, con cần tụng Chân ngôn …” nhưng rất hiếm người thực sự làm vậy. Ngày nay, có nhiều Khenpo, nhưng hầu như không ai tiến hành một khóa nhập thất ba năm. Bạn thậm chí có tiếp tục và hỏi, “Ngài đã nhập thất được bảy ngày hay chưa?” Đa số có lẽ sẽ đáp rằng họ chưa. Nhiều vị thậm chí không kỷ niệm ngày 10 và 25, họ chỉ tiến hành chút trì tụng hằng ngày. Có nhiều Lama và Tulku như vậy. Nhưng họ bận rộn, nghĩ rằng họ phải hoàn thành điều gì đó – “Tôi sẽ làm gì đó mà người khác vẫn chưa làm được”, “Tôi sẽ tìm ra điều gì đó mà người khác vẫn chưa” – tất cả với hy vọng trở nên nổi tiếng.
Hãy nhớ, chỉ kiến thức Giáo Pháp thì không hữu ích, nó phải được đưa vào thực hành. Nhưng thậm chí những người đưa kiến thức của họ vào thực hành, họ vênh váo và tự phụ, và nói văn hoa dài dòng. Đây là những dấu hiệu của sự thoái hóa của Giáo Pháp. Lấy ví dụ, ai đó tuyên bố rằng: “Tôi thực hành Kyerim [giai đoạn phát triển[11]], tôi thiền định về Vajrakumara [Phổ Ba Đồng Tử]”.
Vì thế, bạn hỏi, “Khi làm vậy, bạn cần đưa sự quán tưởng rõ ràng, niềm tự hào kim cương và nhớ về sự thanh tịnh vào thiền định của bạn, đúng vậy không?”.
“Cái gì cơ?! Ai biết vậy chứ? Và làm sao bạn biết vậy?”.
Hoặc hãy tưởng tượng ai đó bảo bạn rằng, “Tôi thiền định về Đại Thủ Ấn” hay “Tôi thiền định về Đại Viên Mãn”.
Vì thế, bạn hỏi, “Thật á? Làm sao bạn có thể thiền định về Đại Thủ Ấn bởi nó vượt khỏi tâm bình phàm?” hay “Làm sao bạn thiền định về Đại Viên Mãn? Đại Viên Mãn vượt khỏi tâm – các ý nghĩ không phải là Đại Viên Mãn. Chẳng có gì để thiền định về”.
Đây là những dấu hiệu về sự thoái hóa của Giáo Pháp.
6. Nó Bắt Đầu Như Thế Nào
Chúng ta mang ơn lòng từ của Chokling Rinpoche đời trước, cha quá cố của tôi. Khi Ngài mới đến Ấn Độ, dẫu Ngài chỉ có vài tu sĩ đi cùng như Putse, Gaudi và Wangchen Dorje, Ngài đến Nubri và cử hành một Drupchen lớn ở đó với những người mặc Chuba đỏ, người Nepal, người Monpa và v.v. Ngài cũng cử hành các Drupchen ở Tso Pema và những nơi khác trong lều. Khi ấy, tôi nghĩ đó là các thực hành thực sự lớn và tỉ mỉ. Nhưng khi nhìn lại, chỉ có vài người, đồ ăn cũng chẳng phải rất ngon và các đồ vật và chất liệu Drupchen thiếu hoặc không phải chất lượng tốt. Nhưng [khi ấy] chư vị đang thực sự thực hành, nghĩ rằng chư vị đang làm điều gì đó quan trọng.
Khi cha tôi đến khu định cư Bir vào năm 1966, Ngài lập tức dựng lều, nơi mà Tu viện sẽ tọa lạc và cử hành một Drupchen về Zabdun Phurba. Từ đó về sau, chúng ta cử hành các Drupchen ở đó không gián đoạn, một vào mùa hè về Tukdrup Barche Kunsel và một vào mùa đông về Zabdun Phurba. Khi Dilgo Khyentse Rinpoche[12] đến, tôi thưa với Ngài về điều này và Ngài trao cho tôi 700 INR [rupee Ấn Độ] để sao chép các bản văn Drupchen. Tôi cúng dường chúng cho Drungyik Tsering[13] – vị nhận chúng khi chắp tay trên đầu – và tôi yêu cầu ông ấy viết lại bản gốc để in các bản văn Drupchen về Bạch Vô Lượng Thọ. Ông ấy nói, “Ngài còn trẻ, Ngài đã trao cho tôi 700 INR để viết tuyển tập gốc cho Drupchen về Bạch Vô Lượng Thọ; vì thế, tôi sẽ làm vậy vì Ngài”. Ông ấy đã viết chúng trên giấy vàng bằng mực đỏ. Nhưng sau khi ông ấy hoàn thành, chẳng ai có tiền để chi trả cho việc in ấn. Một thời gian sau, Dzongnang Rinpoche cúng dường để tài trợ khi tôi cho Ngài xem bản gốc mà Drungyik Tsering đã viết. Chính bằng những bản văn này mà chúng ta đã có thể cử hành Drupchen Bạch Vô Lượng Thọ đầu tiên, vào năm 1967 hay 1968. Sau đấy, hằng năm, tôi đã tổ chức một Drupchen về Tukdrup Barche Kunsel và một Drupchen về Bạch Vô Lượng Thọ. Chúng ta đã tiếp tục tiến hành các thực hành này và cải thiện cách thức cử hành cho đến ngày nay, khi mà chúng ta tổ chức tám Drupchen mỗi năm. Điều mà, nếu các bạn nghĩ về mặt thực hành Pháp, cực kỳ lợi lạc.
Tại sao lại lợi lạc như vậy? Bởi Phật Thích Ca Mâu Ni và Guru Rinpoche nói rằng thực hành Giáo Pháp là điều lợi lạc. Cách duy nhất để người bình phàm chúng ta biết là nhìn vào những giáo lý gốc. Chúng ta biết rằng ác hạnh là tiêu cực dựa trên các kinh văn. Lấy ví dụ, ai đó giết 5, 10 hay 30 người: là con người bình phàm, chúng ta không thể thấy tác động nghiệp tiêu cực của những hành động này, nhưng chúng ta có thể biết về nó dựa trên những lời của Đức Phật. Chúng ta cũng cần xem các kinh văn để học hỏi về lợi lạc của thực hành Drupchen. Các kinh văn nói rằng thật vô cùng lợi lạc khi một hành giả Giáo Pháp tham dự một Drupchen. Nó thực sự vô cùng lợi lạc, từ quan điểm tâm linh, khi ai đó tham dự Drupchen, nếu người đó là một hành giả – đây là điều mà tôi muốn làm sáng tỏ với các bạn.
Bởi chúng ta đã tiếp tục cải thiện, giờ đây, chúng ta có hai địa điểm thực hành: Tu viện và Tsering Jong. Tại Tu viện, theo năm tháng, chúng ta vẫn tiếp tục cải thiện cách mà chúng ta cử hành các Drupchen mà chúng ta đang thực hành. Các thực hành khác, chẳng hạn Zabdun Phurba, Yangdak, Ngagsol đã được thêm vào sau đó, mười lăm hay hai mươi năm trước. Tại Tsering Jong, chúng ta cử hành Chime Phakme Nyingtik, Pema Khandro và Nyakluk Vajrakilaya.
7. Tại Sao Tôi Yêu Cầu Các Bạn Cử Hành Drupchen
Sau đây là suy nghĩ của tôi về tất cả những Drupchen này. Trong thời kỳ năm suy đồi hiện nay, người ta có thọ mạng ngắn ngủi – chúng ta sống chưa đến trăm năm, điều cũng chỉ là 36000 ngày. Trong hoàn cảnh như vậy, tôi muốn giúp đỡ những vị mang hình tướng tu sĩ, người đang mặc Zen và Shamtap và trở thành tu sĩ. Lấy ví dụ, nếu bạn hỏi những vị từng là tu sĩ, người hiện đang sống ở Bỉ, họ đã sống ở Bir bao lâu, hầu hết sẽ nói rằng họ sống ít nhất mười năm; vì thế, họ đều đã tiến hành tám mươi Drupchen hay hơn. Tôi không biết họ nhiệt tình đến đâu, nhưng họ đã tham dự từng Drupchen. Đây là một điều tốt. Như Guru Rinpoche nói trong các kho tàng của Đức Chokgyur Lingpa, Đức Jamyang Khyentse Wangpo hay Ratna Lingpa, những kho tàng Giáo Pháp chân chính, thậm chí những vị ngồi ở cuối hàng trong một Drupchen và đơn giản tụng Chân ngôn, sẽ đều tái sinh về Núi Màu Đồng trong đời sau nếu họ không có tà kiến và không phá vỡ thệ nguyện Samaya chính yếu. Vì thế, các Drupchen mà chúng ta tổ chức phụng sự lớn lao cho tất cả những người này. Thậm chí nếu bạn chỉ dành ba năm ở Tu viện, bạn vẫn có thể tham dự một vài Drupchen. Vì thế, tôi chịu trách nhiệm đảm bảo rằng các Drupchen được cử hành liên tục. Theo năm tháng, chúng ta gặp phải nhiều chướng ngại, điều khiến việc cử hành Drupchen hằng năm này trở nên khó khăn. Khi chúng ta không có nhiều tiền đến vậy, lời khuyên mà chúng ta đã tuân theo là: trở nên phấn khích và dùng hết trong vài ngày cho một cúng dường lớn không phải là ý tưởng tốt; điều quan trọng là có thể duy trì sự liên tục của các thực hành.
Các giáo lý nói rằng chúng ta sẽ đạt được bốn cấp độ Trì Minh nhờ thực hành Drupchen. Tôi từng nghe người ta băn khoăn, “Điều này có lẽ đúng, nhưng với những người như chúng con, có thực sự vậy không?”. Dù thế nào, không nghi ngờ gì, sẽ cực kỳ xứng đáng khi bất kỳ ai tham gia vào các thực hành này với động cơ thanh tịnh và theo cách tốt nhất có thể. Không ai có thể tiến hành các thực hành này hoàn hảo ngay từ đầu và nhận được những dấu hiệu thành tựu ngay lập tức. Cách duy nhất là học hỏi và tiến bộ. Nếu bạn làm vậy, tiến hành những Drupchen này sẽ vô cùng giá trị với bạn. Nó có thể giúp bạn một chút trong đời này, nhưng sẽ đặc biệt lợi lạc cho bạn trong đời sau: bạn sẽ thấy được sự khác biệt ngay khi bạn ngừng thở. Khi chim bay trên trời, chúng ta không thể thấy bóng của nó trên mặt đất, nhưng khi nó tiến gần hơn xuống mặt đất để đậu lại, bóng xuất hiện. Sự tích lũy công đức và tiêu trừ ác hạnh mà chúng ta làm cũng giống như vậy, và điều này đặc biệt đúng với kết quả của việc cử hành những Drupchen này. Khi chúng ta chết, điều gì sẽ xuất hiện khi các hình tướng của đời này tan hòa? Đấy là khi kết quả của những thực hành này sẽ thực sự có tác động tích cực. Tôi muốn nói với các bạn điều đó.
Tôi tổ chức các Drupchen này với nhiệt huyết lớn lao. Tôi đã dùng nhiều tiền để tổ chức chúng, không chút keo kiệt. Đặc biệt năm nay, các quy tắc rất nghiêm ngặt được áp dụng bởi Virus Corona đã khiến thực sự khó khăn khi tổ chức Drupchen – chúng ta đã nghe rất nhiều về những điều như “không được phép tụ họp hơn ba người” và rồi thì “tối đa nhóm năm người”, hay “người mắc Covid sẽ không sống sót”. Tất cả các quốc gia trên thế giới đều hoảng sợ. Nhưng ở đây, chúng ta vẫn luôn cầu nguyện đến chư đạo sư, đến chư Bổn tôn, và giao phó các hoạt động cho chư Hộ Pháp. Kết quả là, chúng ta vẫn có thể tiến hành tất cả các Drupchen ở Tsering Jong – thực sự thì sớm hơn thường lệ.
Chúng ta cũng có thể cử hành các Drupchen thường được tổ chức tại Tu viện. Với chúng ta, dịp quan trọng nhất trong năm là kỷ niệm sự chào đời của Guru Rinpoche, vào ngày 10 tháng 5, với lễ Cham, điều được cho là lợi lạc không thể nghĩ bàn – tôi đã gửi đến các bạn bản văn giải thích, đúng vậy không? Tôi nghĩ sẽ không tốt nếu chúng ta không làm vậy năm nay; vì thế, chúng ta vẫn tiếp tục và đã cử hành nghi lễ, bao gồm cả vũ điệu Cham. Năm nay, nhiều Tu viện lớn đã không thể cử hành nghi lễ Cham ngày 10 và phải hủy nhiều thực hành nhóm, nhưng chúng ta vẫn có thể tiến hành tất cả các thực hành theo lịch.
Tất cả những thực hành này là kết quả từ kế hoạch của tôi. Tôi cũng đóng vai trò là Kim Cương Thượng Sư và tất cả các bạn vẫn luôn hỗ trợ tôi và chẳng gây ra vấn đề gì. Chúng ta cầu nguyện đến chư đạo sư và Tam Bảo và chẳng nghĩ quá nhiều – đó là điều đem đến kết quả tốt đẹp này. Vì thế, tôi muốn cảm ơn tất cả các bạn. Ngẫm lại, chúng ta vẫn làm mọi chuyện như chúng ta thường làm trong một năm – không ai bị bệnh hay qua đời vì Virus Corona; chúng ta không gặp phải vấn đề gì khi cử hành các thực hành nhóm và Cham và chúng ta thậm chí đã hoàn thành đúng như lịch. Bởi vậy, mặc dù Corona đang tàn phá khắp thế giới, chúng ta vẫn có thể vượt qua chướng ngại này.
CHÚ THÍCH
Gyurme Avertin chuyển dịch Anh ngữ; Philip Philippou hiệu đính.
Pema Jyana chuyển dịch Việt ngữ.
[1] Theo Rigpawiki, Nyakluk Phurba hay Phổ Ba Kim Cương của Nyak Lotsawa là một Terma được Dilgo Khyentse Rinpoche phát lộ tại Karma Gon. Dilgo Khyentse Rinpoche thấy một cuộn kinh xuất hiện từ tay áo của bức tượng Gonpo Bernakchen (Mahakala theo truyền thống Kamtsang), điều chứa đựng những giáo lý Nyakluk Phurba. Nyak Lotsawa, đôi khi được biết đến là Nyak Jnanakumara, là một trong chín đệ tử thân thiết nhất với Đạo Sư Liên Hoa Sinh, người đã hoàn thiện thực hành về Phổ Ba Kim Cương.
[2] Về Orgyen Tobgyal Rinpoche, tham khảo phần Phụ Lục trong bài Hoạt Động Kính Ái (https://thuvienhoasen.org/p38a34386/3/hoat-dong-kinh-ai).
[3] Về Mipham Rinpoche, tham khảo https://thuvienhoasen.org/a32261/tieu-su-duc-mipham-jamyang-namgyal-gyatso-1846-1912-.
[4] Đây là dạng viết tắt của: Kinh Tổng Nhiếp Mọi Ý Định; Mật Điển Huyễn Võng, cũng được biết đến là Mật điển Guhyagarbha hay Tinh Túy Bí Mật; và Phần Tâm, điều liên quan đến Dzogpa Chenpo. Đây là thuật ngữ được dùng trong các giáo lý K**a để nhắc đến lần lượt là Anuyoga, Mahayoga và Atiyoga.
[5] Theo Rigpawiki, Nyenpa – giai đoạn đầu tiên của thực hành nghi quỹ. Từ Nyenpa trong tiếng Tạng ám chỉ ‘làm quen’, ‘giao thiệp với’ hay ‘tiếp cận’ và thường được dịch thành ‘tiếp cận’. Khenpo Chemchok giải thích rằng “giai đoạn này của thực hành được gọi là Nyenpa hay ‘tiếp cận’ bởi nó đem tâm trí tuệ của vị Tôn vào tâm con, nhờ việc con trở nên quen thuộc gần gũi với vị Tôn”.
Kyabje Sakya Trizin và Alak Zenkar Rinpoche giải thích rằng: trong quá khứ, thực hành tiếp cận chủ yếu liên quan đến việc tập trung vào quán tưởng vị Tôn trong thời khóa và Chân ngôn được tụng giữa các thời khóa. Tuy nhiên, ngày nay, trì tụng Chân ngôn là thực hành tiêu chuẩn để đo lường thiền định về Tôn (hầu hết các nghi quỹ khuyên tụng một số lượng Chân ngôn nhất định cho các giai đoạn khác nhau của thực hành, chẳng hạn bốn giai đoạn của tiếp cận và thành tựu). Đây là lý do mà hiện nay, hành giả Phật giáo dùng từ ‘trì tụng’ hay nói về ‘tiến hành tích lũy’ khi nhắc đến Nyenpa.
[6] Theo Rigpawiki, Drubpa – giai đoạn thứ hai của thực hành nghi quỹ, đôi khi được dịch thành giai đoạn thành tựu. Khenpo Chemchok giải thích rằng “lý do mà giai đoạn này của thực hành được gọi là ‘thành tựu’ là bởi nhờ thực hành theo cách này, các tiềm năng của cả thành tựu thù thắng và thông thường thực sự hiển bày hay ‘thành tựu’ được”.
[7] Theo Rigpawiki, Lejor – giai đoạn thứ ba của thực hành nghi quỹ. Đôi khi được dịch thành giai đoạn của các hoạt động.
[8] Theo Rigpawiki, trước khi nhập diệt, Đức Phật giao phó việc giữ gìn Giáo Pháp cho Ma Ha Ca Diếp, tiên đoán rằng bảy trưởng lão sẽ duy trì sự thanh tịnh của Giáo Pháp và đóng vai trò là những vị nhắc nhở về sự hiện diện của Đức Phật.
[9] Theo Rigpawiki, Drak Yerpa là thánh địa của Đạo Sư Liên Hoa Sinh. Tại nơi với khung cảnh vô cùng đẹp đẽ này, có hơn 80 hang động, nơi nhiều vị vĩ đại từ mọi truyền thừa đã thiền định. Phía trên là các hang động của Guru Rinpoche và của Yeshe Tsogyal (Sang Puk). Bên dưới là Drubtop Puk, hang động lớn, nơi 80 thành tựu giả của Yerpa (các đệ tử của Đạo Sư Liên Hoa Sinh) đã cùng nhau thiền định. Cũng có hang động của Đức Atisha (Tendrel Puk).
[10] Về Đức Chokgyur Lingpa, tham khảo https://thuvienhoasen.org/a30774/cuoc-doi-duc-chokgyur-lingpa.
[11] Về giai đoạn phát triển, tham khảo https://thuvienhoasen.org/a34222/giai-doan-phat-trien.
[12] Về Dilgo Khyentse Rinpoche, tham khảo https://thuvienhoasen.org/a32138/tieu-su-dilgo-khyentse-rinpoche-1910-1991-.
[13] Theo Rigpawiki, Drungyik Tsering Tashi, tức Kusewa Tsering – người viết chữ đẹp nổi tiếng của Đức Jamyang Khyentse Chokyi Lodro. Ông ấy đã dạy nghệ thuật viết chữ đẹp cho nhiều đạo sư đương thời, bao gồm Dhongthog Rinpoche, Sogyal Rinpoche và Alak Zenkar Rinpoche.