SÁNG TẠO Yêu Thương

SÁNG TẠO Yêu Thương Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from SÁNG TẠO Yêu Thương, Education, Dallas, TX.

Giáo dục Nhân bản :
💝 Lễ phép trong Giao tiếp.
❤ Chính trực trong việc làm.
💝 Thành thật trong Tâm hồn.
❤ Yêu thương trong Phục vụ.
💝 Bác Ái trong Hiểu biết.

09/07/2026

Tâm tình chuẩn bị mừng Sinh Nhât MẸ MARIA

09/02/2026

Buổi tối với Chúa - xin ơn Tha thứ. Doanh Nhân Công Giáo

09/01/2026

Cầu nguyện với Mẹ Maria, bạn sẽ thấy phép lạ ngay lập tức ❤️

🙏 **MẸ ĐÃ TỪ CHỐI PHÁ THAI… VÀ HÔM NAY, CON TRAI BÀ LÀ MỘT LINH MỤC**Có những câu chuyện khiến chúng ta phải dừng lại và...
09/01/2026

🙏 **MẸ ĐÃ TỪ CHỐI PHÁ THAI… VÀ HÔM NAY, CON TRAI BÀ LÀ MỘT LINH MỤC**

Có những câu chuyện khiến chúng ta phải dừng lại vài giây… để suy nghĩ về **giá trị của một sự sống.**

Khi Rose Byrd mang thai người con trai thứ năm, các bác sĩ nói với bà rằng thai nhi có **hội chứng Down** và có thể sẽ rất yếu khi chào đời. Họ khuyên bà nên phá thai.

Nhưng Rose đã **dứt khoát từ chối.**

Bà chọn giữ lại sự sống mà mình đang cưu mang.

Và cậu bé Jerry đã được sinh ra khỏe mạnh.

Nhiều năm sau, cuộc đời Jerry Byrd lại mở sang một chương hoàn toàn khác.

Jerry lớn lên trong một gia đình theo truyền thống Baptist ở miền Đông Nam bang Indiana. Năm 17 tuổi, sau một trải nghiệm sâu sắc về sự hiện diện của Chúa Giêsu trong **Thánh Thể**, anh bắt đầu nhận ra lời mời gọi bước vào sự hiệp thông trọn vẹn với Giáo hội Công giáo.

Ngày **2/6/2012**, Jerry Byrd được truyền chức linh mục tại Nhà thờ Chính tòa Thánh Phêrô và Phaolô ở Indianapolis.

Khi nói về câu chuyện của mình, Cha Jerry từng chia sẻ một điều rất đẹp:

**“Mọi sự sống đều có một mục đích.”**

Với ngài, giá trị của sự sống không chỉ nằm ở thời gian một người sống bao lâu, hay người ấy có hoàn hảo theo tiêu chuẩn của con người hay không.

**Mỗi sự sống đều có phẩm giá.
Mỗi sự sống đều có mục đích.
Và Thiên Chúa có thể sử dụng một cuộc đời theo những cách mà chúng ta không thể biết trước.**

Điều đặc biệt là chính mẹ của ngài, bà Rose, đã nhìn thấy điều đó từ rất sớm. Trong ngày con trai được truyền chức, hai mẹ con đã nắm tay nhau khi nghe lời Chúa trong sách Giêrêmia:

> **“Trước khi cho ngươi thành hình trong dạ mẹ, Ta đã biết ngươi; trước khi ngươi lọt lòng mẹ, Ta đã thánh hiến ngươi.”**
> *(Gr 1,5)*

Một lời Kinh Thánh… nhưng với mẹ con Cha Jerry Byrd, đó còn là một ký ức rất thật về hành trình sự sống của chính họ.

💙 **Một người mẹ đã nói “KHÔNG” với việc loại bỏ một sự sống.**

Và hôm nay, người con ấy đang sống đời linh mục, phục vụ Giáo hội và tha nhân.

Câu chuyện này không phải để chúng ta phán xét những người đang đứng trước những hoàn cảnh khó khăn.

Mà để nhắc chúng ta rằng:

🌱 **Sự sống luôn có giá trị.**
🌱 **Một đứa trẻ không phải là một “gánh nặng” chỉ vì em có thể không giống điều chúng ta mong đợi.**
🌱 **Không ai có thể biết trọn vẹn tương lai của một con người.**
🌱 **Và trong ánh sáng đức tin, mỗi sự sống đều là một hồng ân Thiên Chúa trao ban.**

Hôm nay, chúng ta hãy cầu nguyện cho những người mẹ đang đứng trước những quyết định đầy khó khăn.

Xin Chúa ban cho họ **ánh sáng, sức mạnh, sự nâng đỡ và những người đồng hành biết yêu thương.**

🙏 **Lạy Chúa, xin cho chúng con biết trân trọng, bảo vệ và yêu thương sự sống mà Chúa đã trao ban, từ giây phút đầu tiên trong lòng mẹ cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời.**

**Mỗi sự sống là một câu chuyện mà chỉ Thiên Chúa mới biết trọn vẹn chương cuối.**

Amen. ❤️





🕊️ AI SẼ KHÔNG CỨU ĐƯỢC MỘT DÂN TỘC. TIỀN BẠC CŨNG KHÔNG. CHỈ CÒN NHỮNG CON NGƯỜI BIẾT QUỲ GỐI CẦU NGUYỆN.Có những bức t...
07/18/2026

🕊️ AI SẼ KHÔNG CỨU ĐƯỢC MỘT DÂN TỘC. TIỀN BẠC CŨNG KHÔNG. CHỈ CÒN NHỮNG CON NGƯỜI BIẾT QUỲ GỐI CẦU NGUYỆN.

Có những bức tường được xây bằng gạch đá.

Nhưng cũng có những bức tường được xây bằng lời cầu nguyện của những người công chính.

"Ta đã tìm một người đứng vào chỗ tường đổ..." (Ed 22,30)

Ngày hôm nay, Thiên Chúa vẫn đang tìm.

Không phải tìm người nổi tiếng.
Không phải tìm người giàu có.
Không phải tìm người có hàng triệu người theo dõi.

Ngài đang tìm một người sẵn sàng đứng trong khoảng trống...
Để cầu nguyện cho gia đình.
Cho Giáo Hội.
Cho quê hương.
Cho những đứa trẻ đang lớn lên giữa một thế giới đầy cám dỗ.

"Hãy đánh dấu trên trán những người than khóc vì sự dữ..." (Ed 9,4)

Thiên Chúa luôn biết ai là người đau lòng trước tội lỗi.
Ai còn thao thức vì linh hồn người khác.
Ai còn âm thầm lần chuỗi Mân Côi.
Ai còn chầu Thánh Thể.
Ai còn thức khuya cầu nguyện cho con cháu mình.

"Hãy chỗi dậy, kêu cầu trong đêm..." (Ai Ca 2,19)

Có thể bạn không thay đổi được cả thế giới.

Nhưng lời cầu nguyện của bạn có thể cứu một gia đình.
Một đứa trẻ.
Một người đang tuyệt vọng.
Một linh hồn đang xa Chúa.

Đừng bao giờ xem thường một giờ Chầu Thánh Thể.
Đừng xem thường một chuỗi Mân Côi.
Đừng xem thường những giọt nước mắt cầu nguyện của người mẹ, người cha hay người ông, người bà.

Có lẽ điều thế giới cần nhất hôm nay...
không phải thêm nhiều người tranh luận,
mà là thêm nhiều người cầu nguyện.

🙏 Lạy Chúa Giêsu, xin cho con trở thành người biết đứng vào "chỗ tường đổ", biết cầu nguyện, đền tạ và chuyển cầu cho tha nhân. Xin dùng cuộc đời con để mang nhiều linh hồn trở về với Chúa. Amen.

"Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Ngài." ❤️
Vì 1.000.000 trẻ thơ và 1.000.000 gia đình sống trong Thánh Thể Chúa để Chúa nuôi dưỡng trong hanhj phúc và Bình an.

Đăng lại đầy đủ để nhà mình bổ sung những điều chưa biết về:Đức cha Chabalier, Đại diện Tông tòa Nam Vang từ năm 1937 đế...
07/02/2026

Đăng lại đầy đủ để nhà mình bổ sung những điều chưa biết về:

Đức cha Chabalier, Đại diện Tông tòa Nam Vang từ năm 1937 đến 1955, chính là vị bề trên hợp pháp của cha Fx. Trương Bửu Diệp, một vị mục tử tận tụy, nghèo khó, can đảm, hoàn toàn quên mình vì tha nhân.

Vài hàng tiểu sử​
Đức Giám mục J.B Chabalier sinh ngày 27 tháng 9 năm 1887 tại Cheylard-l'Évêque, thuộc giáo phận Mende, nước Pháp.

Sinh ra trong một gia đình không mấy khá giả, sống bằng nghề nông, cuộc sống nghèo trong một gia đình đạo hạnh đã rèn rũa ngài trở thành một chủng sinh mẫu mực.

Ngày 13/9/1907, ngài gia nhập Hội Thừa sai Paris (Missions Étrangères de Paris - MEP) và được thụ phong linh mục ngày 28/6/1913.

Ngày 10/12/1913, tân linh mục xung phong qua miền truyền giáo Cam Bốt (Campuchia). Năm 1914, ngài học tiếng Khmer tại Battambang và phục vụ một thời gian tại họ đạo Ta Om.

Chiến tranh thế giới thứ nhất bùng nổ, vào tháng 12 năm 1914, ngài được bổ nhiệm phụ trách một cộng đoàn Công giáo người Khmer tại Bãi Giá, giáo phận Cần Thơ ngày nay. Thời gian này, ngài thường xuyên đi thăm các cộng đoàn trong các địa hạt Sóc Trăng và Rạch Giá, đồng thời đảm nhận việc thay thế các linh mục vắng mặt.

Tháng 1/1921, ngài được bổ nhiệm làm giáo sư Đại Chủng viện Phnom Penh và trở thành Giám đốc Đại Chủng viện năm 1929.

Ngày 2/12/1937, ngài được Đức Piô XI bổ nhiệm làm Đại diện Tông Tòa Nam Vang và được phong chức giám mục ngày 24/2/1938 tại nhà thờ Russey Keo, Cam Bốt.

Can đảm và tận tụy trong thời chiến​

Địa phân Nam Vang nơi ngài quản nhiệm, vào lúc đó, là một địa phận rộng lớn bao gồm Cam Bốt và các tỉnh miền Tây Nam Bộ, trong đó có giáo phận Cần Thơ ngày nay.

Không những thế, suốt thời gian ngài tại nhiệm (1938 – 1955), Đông Dương nói chung và địa phận Nam Vang phải hứng chịu liên tiếp 2 cuộc chiến: chiến tranh thế giới thứ II và chiến tranh Đông Dương lần I.

Trong tư cách là mục tử, ngài phải đối diện với nhiều khó khăn, đặc biệt sau khi Nhật đảo chính Pháp ngày 9/3/1945, cùng với các thừa sai Pháp, ngài bị bắt, bị quản chế, Tòa Giám mục bị trưng dụng làm nơi tiếp đón người di tản, chủng viện bị đóng cửa, nhưng đây được coi là thời kỳ vẫn còn yên ổn đối với địa phận của ngài.

Trong một báo cáo hàng năm gửi về nhà Mẹ ở Paris, ngài cho biết, sau khi Nhật đầu hàng, người Anh tới giải giới Nhật, kể từ tháng 9/1945, vùng đất Nam Kỳ thuộc địa phận của ngài "bắt đầu bước vào chặng đường thập giá".

Trong 2 tháng 4 và tháng 9 năm 1946, bất chấp những đe dọa tới tính mạng, trong tư cách mục tử, không muốn để con chiên bơ vơ, ngài đã tới Nam Kỳ kinh lược và đi thăm nhiều xứ đạo. Sau đó, ngài kể lại những gì xảy ra tại Nam Kỳ mà chính ngài đã thấy và nghe trong 2 chuyến kinh lược này. Ngài viết:

"Sự yên ổn tương đối trong tháng 7/1945 đã khiến chúng tôi hy vọng đời sống tôn giáo có thể trở lại bình thường; các nhà chức trách An Nam cũng tỏ ra có phần thiện chí. Cha Raballand, bề trên tiểu chủng viện, vì thế đã triệu tập các chủng sinh trở lại vào ngày 15 tháng 8. Nhưng kỳ tĩnh tâm vừa kết thúc thì các biến cố dồn dập xảy đến. Thật vậy, ngày 20 tháng 8, cơ sở bị Việt Minh tràn vào và trưng dụng khắp nơi. Các anh em của chúng tôi trước hết bị đưa đến Long Xuyên, rồi đến Châu Đốc, nơi họ phải chịu những nhục hình và xúc phạm tồi tệ nhất. Vài ngày sau, theo lệnh Đồng minh, người Nhật đưa tất cả các vị về nhà xứ Cần Thơ, nơi họ bị canh giữ cho đến khi thành phố được quân Pháp giải phóng ngày 29 tháng 10 năm 1945.

Việc các tù khổ sai từ Côn Đảo kéo đến vào đầu tháng 9 đã đẩy tình trạng hỗn loạn và man rợ lên đến cực điểm. Ngày 21 tháng 11 năm 1945, Việt Minh đốt ba nhà kho của tu viện, nhà xứ, các trường học của giáo xứ, rồi cuối cùng là chủng viện; chỉ nhà nguyện là không bị thiêu rụi, nhưng bị tàn phá: các băng ghế và bàn thờ bằng gỗ đều bị đốt cháy, may mắn thay ngọn lửa không lan đến mái vòm. Trong tất cả những công trình ấy, giờ chỉ còn lại những bức tường: mọi thứ đều mất sạch — đồ đạc, lương thực, nông trại với rất nhiều gia súc. Tôi từng có ý định lợp lại những đống đổ nát ấy để biến chúng thành nơi có thể ở được, nhưng Việt Minh báo cho tôi biết rằng nếu tôi tìm cách sửa chữa, họ sẽ phá hủy một lần nữa. Còn tu viện của các nữ tu, họ chọn cướp bóc thay vì phóng hỏa; họ mang đi tất cả những gì có thể lấy được: ván sàn, ngăn kéo tủ, nói tắt là mọi thứ có thể dùng được. Các nữ tu Pháp bị đưa đi làm con tin từ nơi này sang nơi khác; sau cùng, một chiến hạm nhỏ của hải quân Pháp đã giải thoát các chị sau hai tháng bị giam cầm và đưa các chị trở lại Phnom Penh. Các nữ tu người An Nam cùng rất nhiều trẻ mồ côi của các chị, ban đầu bị phân tán, sau đó được một tàu hải quân đón nhận và tạo điều kiện trở về Phnom Penh; tuy nhiên, việc tìm nơi cư trú cho họ vẫn là một vấn đề rất khó giải quyết vì số người quá đông."

Cái chết của cha Diệp​
Trong bản báo cáo, ngài cũng nói về cái chết của cha Diệp, nhưng chỉ nêu sự kiện vì ngài không trực tiếp chứng kiến. Ngài viết:

"Trong các tháng 4 và 9 năm 1946, nhờ thiện chí của các tài xế xe tải quân sự, vị Đại diện Tông tòa đã có thể đi thăm nhiều tỉnh lỵ tại Nam Kỳ. Tại đó, ngài nhận thấy tất cả các công trình hành chính, tất cả nhà cửa của người Pháp đều đã bị thiêu rụi. Bệnh viện, trường học, ngay cả các tháp nước, chẳng có gì được những kẻ tự xưng là ‘những người bạn của nhân dân’ ấy tha cho; chính họ lại đẩy dân chúng vào cảnh khốn cùng ghê rợn nhất. Cần Thơ ít bị thiệt hại hơn, vì việc quân Pháp chiếm lại thành phố diễn ra bất ngờ và đột ngột. Trong các tháng 3 và 4 năm 1946, các vụ ám sát gia tăng đến mức kinh hoàng. Tôi đã nhắc đến vụ sát hại cha David. Ngày 6 tháng 3, hai nữ tu Pháp của bệnh viện Bạc Liêu bị đưa về vùng Cà Mau và bị tàn sát cùng tám phụ nữ khác và khoảng sáu mươi người đàn ông. Ngày 12 tháng 3, cha Diệp, một linh mục người An Nam, bị xử tử vì ngài ở lại với các Kitô hữu của mình. Chiếc xe tải quân sự đưa một số nữ tu từ Sài Gòn về Cần Thơ đã cán phải mìn; một nữ tu Pháp tử nạn tại chỗ, một chị khác bị dập nát cả hai bàn chân. Trong chuyến kinh lý tháng 4 của tôi, ở mỗi chặng dừng, tôi lại nghe tin một vài nhân sĩ trong các cộng đoàn Kitô hữu của chúng tôi bị sát hại. Từ đó, các vụ ám sát tiếp tục gia tăng; sẽ chẳng bao giờ biết được con số nạn nhân là bao nhiêu."

Những ngày cuối đời​
Vất vả, lao nhọc, căng thẳng khi phải đối diện với những năm dài chiến tranh, cùng với nỗ lực không biết mệt mỏi để tái thiết và xây mới các công trình mục vụ, như chủng viện, nhà thờ chính tòa, cũng như ổn định đời sống của cư dân, đã làm cho sức khỏe của đức cha J.B. Chabalier kiệt quệ.

Mùa chay năm 1955, sau những ngày cử hành nghi thức Tuần thánh, kèm theo những lần ban bí tích Thêm sức, ngài ngã bệnh và được đưa sang Sài Gòn chữa trị, nhưng không khỏi.

Ngày 11/6/1955, ngài thanh thản ra đi, sau khi đã nhận lãnh các bí tích sau cùng, thọ 68 tuổi, để lại một di sản thiêng liêng to lớn là gương sáng tử đạo của Chân phước Fx. Trương Bửu Diệp.​

Nguồn: Phailamgi.com

06/19/2026

🌱 CÓ NHẤT THIẾT PHẢI TRỞ THÀNH "STEVE JOBS VIỆT NAM" KHÔNG?

Đọc đề thi Ngữ văn năm nay với câu hỏi: "Làm thế nào để có những Steve Jobs Việt Nam?", tôi chợt suy nghĩ rất nhiều.

Dĩ nhiên, đất nước nào cũng cần những con người sáng tạo, những nhà khoa học, những doanh nhân tài năng, những người có thể làm thay đổi thế giới bằng trí tuệ và sự cống hiến của mình.

Nhưng...

Có lẽ còn một câu hỏi quan trọng hơn:

👉 Nếu không trở thành Steve Jobs, liệu một người có thể sống một cuộc đời ý nghĩa không?

SÁNG TẠO Yêu Thương

06/19/2026

Học Giáo lý vui lắm nha Tin Tức Vatican

Ba mẹ biết không, có một điều mà cô Trúc suy nghĩ rất nhiều…Nhiều đứa trẻ bây giờ không phải hư đâu.Mà là các con đang r...
05/23/2026

Ba mẹ biết không, có một điều mà cô Trúc suy nghĩ rất nhiều…

Nhiều đứa trẻ bây giờ không phải hư đâu.
Mà là các con đang rất cô đơn.

Ví dụ nha, khi con buồn, con khóc… nhưng mình lại nói:
“Có gì đâu mà khóc.”
“Con nhạy cảm quá rồi đó.”
“Chuyện nhỏ vậy mà cũng buồn hả?”

Nghe riết rồi con sẽ không muốn nói nữa.
Con bắt đầu giấu cảm xúc của mình đi.
Bên ngoài thì tỏ ra lạnh lùng, bất cần…
Nhưng thật ra bên trong con rất cần được yêu thương và lắng nghe.

Có nhiều bé vì không tìm được sự kết nối với gia đình nên đi tìm tình cảm ở bên ngoài.
Con dễ yêu sớm, dễ tin người khác, chỉ vì con muốn có ai đó quan tâm mình thôi.

Nhiều ba mẹ lại nghĩ:
“Con mình lì quá.”
“Sao càng lớn càng khó dạy.”
“Con hỗn quá.”

Nhưng thật ra có thể con đang bị kiệt sức về cảm xúc.

Bây giờ tình trạng stress, lo âu, trầm cảm ở trẻ vị thành niên tăng rất nhiều.
Áp lực học hành, mạng xã hội, rồi sự kỳ vọng từ gia đình… làm cho nhiều đứa trẻ mất dần kết nối với chính mình.

Có những bé:

* Suốt ngày ở trong phòng
* Nghiện điện thoại, game
* Không muốn nói chuyện với ba mẹ
* Học hành sa sút
* Lúc nào cũng thấy trống rỗng

Điều đáng sợ là nhiều khi con vẫn cười, vẫn nói chuyện bình thường…
Nhưng bên trong con đã tổn thương rất nhiều rồi.

Thật ra con không cần ba mẹ hoàn hảo đâu.
Con chỉ cần:

* Được lắng nghe
* Được thấu hiểu
* Được yêu thương
* Và cảm thấy an toàn khi ở trong chính gia đình của mình

Một đứa trẻ khi được thấu hiểu thì sau này con cũng sẽ biết yêu thương người khác.

Nên cô Trúc mong ba mẹ thử chậm lại một chút…
Ngồi với con nhiều hơn một chút…
Lắng nghe con nhiều hơn một chút…

Vì đôi khi điều cứu một đứa trẻ không phải là tiền bạc hay thành tích.
Mà chính là sự hiện diện của cha mẹ.

Nếu ba mẹ thấy đồng cảm với chia sẻ này thì hãy lưu lại và để lại bình luận nha ❤️
Cô Trúc sẽ tiếp tục đồng hành cùng ba mẹ trong hành trình thấu hiểu và chữa lành cho con. ❤️yêu❤️thương❤️trẻ❤️nhỏ❤️ theo dõi

05/18/2026

Là người lớn, chúng ta có nên dạy trẻ biết cách ứng xử tôn trọng với người làm công hoặc khuan vác không? khi mình giúp dọn nhà cho người bạn, mình nghe bạn nhỏ 14 tuổi nói: Cô ơi, mình trả tiền cho người ta khuân vác mà, nên không cần dọn kỹ đâu cô" , mà bạn nhỏ ấy không biết 1 điều rất quan trong là: nếu mình dọn kỹ đồ đạc mình để đúng nơi đúng chỗ thì mình dễ bảo quản đồ dùng các nhân và dễ tìm khi qua nhà mới hơn là vất lung tung để cho người khác dọn thay???
Comment 👇 tra loi giup minh nhen!

Address

Dallas, TX

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when SÁNG TẠO Yêu Thương posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The School

Send a message to SÁNG TẠO Yêu Thương:

Shortcuts

Share

Category