正懋中文班

正懋中文班

Share

讚!!

16/10/2020

Chớ Phạm Vào Những Hành Vi :
Cống Cao Tự Đại, Hủy Báng Người Khác

( VÔ CỰC LÃO MẪU Từ Huấn )
******************************************

(Chúng nhi nữ mỗi người đều có sở trường của mình, nếu có thể khép miệng nói ít thì nhất định có thể phát huy tiềm năng to lớn hơn.) Trong quá trình tu bàn đạo phải vô cùng trung thành, nỗ lực tu bàn. Các Tiền Hiền trong lúc cứu thế độ người chẳng có cách nào làm đến mức mọi việc đều viên mãn, do vậy mà dẫn đến không ít những oán hận của mọi người, thế nhưng vẫn phải “ ngẩng đầu không thẹn với trời, cúi đầu không thẹn với người ”, tuyệt đối chẳng phải là những lời không hay chẳng có căn cứ có thể làm tổn thương được, phải lấy việc “ âm thầm độ thế, ít ngôn lời ” để răn đe cảnh giác bản thân.

Con người không phải là Thánh Nhân, chẳng phải là thập toàn thập mĩ, chẳng cách nào đạt đến những tiêu chuẩn khác nhau trong lòng của mỗi chúng sanh, thế nhưng phải kiên trì lấy mục tiêu của bản thân, chỉ có một cách nghĩ tu đạo “ trở về Vô Cực Lí Thiên ”, đơn thuần và kiên trì, tự nhiên trong sự âm thầm bất ngờ chư thiên tiên phật nhất định hạ phàm đả bang trợ đạo.

(Mẫu mong rằng các con chớ đem cái tâm của tiểu nhân để đo lòng dạ của người quân tử); nếu cảm thấy có chỗ Tiền Hiền suy nghĩ cân nhắc không được chu đáo thì có thể gợi ý cho họ, nếu cảm thấy Tiền Hiền nghiêm túc chăm chỉ vất vả thì có thể khích lệ, thế nhưng (chớ có hoài nghi thành ý cứu độ chúng sanh của họ, chớ có làm tổn thương phẩm cách của họ trong sự hủy báng, nếu không thì việc phá sự Hòa Hợp Tăng sẽ phải chịu quả báo vô gián của địa ngục A Tì.)

Thân là mỗi một phần tử của đạo trường, ngoài việc nỗ lực phối hợp đạo vụ ra, càng nên quan tâm lẫn nhau, chớ có hiểu lầm lẫn nhau, ngờ vực, phê bình; phàm những gì mắt nhìn thấy, tai nghe thấy ( căn trần tương đối ) đều sẽ chịu khảo; hãy dùng tâm đi cảm nhận trách nhiệm và ý nghĩa thật sự của việc bàn đạo thì mới có thể gặp khảo mà không ngã. Mong rằng các con chớ quên tâm nguyện ban đầu, hiểu rõ mục đích và trách nhiệm của việc đến nhân gian kiếp này, thật tốt mà bàn bạc nghiên cứu thảo luận với các tiền hiền, chớ có mà ma sát, xung đột với họ mới là hành vi cử chỉ của người tu hành.

“ Tu hành, tu hành ” (tu sửa những hành vi của bản thân mình),[tuyệt đối chẳng phải là yêu cầu người khác vì chúng ta mà thay đổi.] Tu hành và nhân viên nghiệp vụ không giống nhau, độ chúng sanh chẳng phải là xem thành tích hiệu quả của công việc, hôm nay có bao nhiêu chúng sanh cầu đạo được cứu ? bao nhiêu người tiếp nhận chân lý tham gia các lớp nghiên cứu ? Không phải vậy, mà là [tu sửa những tập tánh, những thói hư tật xấu của bản thân mình, khiến cho người khác cảm nhận như gặp được người thầy tốt giỏi thành khẩn dạy bảo, noi theo sẽ được ích lợi mà đến cầu đạo tu đạo.]

Cuối cùng, Mẫu khích lệ các con rằng : “ bàn đạo không dễ, khai hoang phật đường không dễ; báng đạo dễ dàng, hủy phật đường dễ dàng; làm tổn thương người khác thì dễ dàng, độ hóa người khác thì chẳng dễ ”. mong các con hãy ngộ cho thật kĩ !

[Vốn dĩ tu đạo là một việc cực kì bình phàm, chỉ cần làm người xử sự tận tâm tận lực trong cuộc sống sinh hoạt ngày thường, chỗ nào cũng nghĩ thay cho người khác], chẳng vì lợi ích của bản thân mà làm ra những việc tổn người lợi mình, lúc nào cũng thận trọng, làm được đến mức tâm khẩu hợp nhất, làm việc vững chắc thiết thật, chẳng có xen tạp bất cứ cái tâm hư giả thì được rồi, như sách Trung Dung đã nói “ dung đức chi hành, dung ngôn chi cẩn, ngôn cố hành, hành cố ngôn dã ” ( Dịch nghĩa : những đức hạnh bình thường phải nỗ lực thực hiện; những lời mà thường ngày nói ra cũng phải cẩn thận; có chỗ làm không tốt hoặc không đủ thì chẳng dám không nỗ lực đi làm, nếu bản lãnh có thừa cũng chẳng dám tự mãn. Những lời mình nói phải phù hợp với những việc mình làm, những việc mình làm phải phù hợp với những việc mình nói ); thế nhưng quay nhìn lại những người tu đạo hiện nay thì người có thể đạt đến cảnh giới này thật chẳng có mấy ai. Đại đa số đều tư tâm dụng sự, chẳng dùng công tâm để đối đãi với người, dẫn đến việc tạo thành đủ thứ những thị phi, đấy lẽ nào là những hành vi mà người tu đạo nên có hay sao ?

Do vậy có thứ tâm như thế này thì là chúng sanh không thể thấy phật tánh. Vì thế, Lục Tổ nói rằng : “ những chúng sinh trong lòng, chính là tâm tà mê, tâm cuồng vọng, tâm bất thiện, tâm đố kỵ, tâm ác độc, đủ thứ các tâm bất thiện như trên, toàn bộ đều là những chúng sinh trong tự tâm ”là để khiến cho những người tu đạo có chỗ cảnh giác, nay đưa ra từng ví dụ về một vài điểm đã phạm vào tâm cống cao, tâm đố kỵ để làm tham khảo :

1/ [Tự cho rằng cái mà mình tu là Tiên Thiên Đại Đạo, cái mà người khác tu là Hậu Thiện Đạo, mình siêu vượt hơn người khác.] Thật ra Tiên Thiên hay Hậu Thiên đều là Lí Thiên. Do chúng sanh vẫn chưa đạt đến cảnh giới của Phật nên tâm mới có sự phân biệt giữa Tiên Thiên Hậu Thiên. Phật không chịu sự câu thúc trói buộc của Ngũ Hành, đến đâu cũng là Phật; còn chúng sanh chịu sự câu thúc trói buộc của Ngũ Hành, đến đâu cũng là chúng sanh. Như Địa Tạng Vương Bồ Tát vì để cứu những vong linh địa ngục ra khỏi biển khổ mà cam nguyện vào địa ngục, đối với Địa Tạng Vương Bồ Tát mà nói, địa ngục chính là Thiên Đường. Còn chúng sanh nếu đến Thiên Đường, do Thiên Đường chẳng có tửu ( rượu ), sắc, tài, khí, đối với chúng sanh mà nói thì cũng là địa ngục. Do vậy mà [thiên đường hay địa ngục chỉ là sự sai khác một niệm của lòng người, Tiên Thiên Hậu Thiên cũng là như vậy.] Do đó mà Nam Hải Cổ Phật nói rằng : “ Tâm tư chẳng tà thì đâu chẳng phải là Nam Hải ( tịnh độ ), chí nơi đạo thì nhà của ta tức là Tây Phương ”.

2/ [Tự ngỡ rằng rộng biết tinh thông tất cả các kinh sách huấn văn, làm đàn chủ, giảng sư có thể nói thiện đạo, lễ tiết tinh thông mà kiêu ngạo tự đại.] Thật ra đọc nát nghìn kinh vạn điển, giảng nói đến mức cảm động thiên thần trên trời tung rải hoa cúng dường, thậm chí là trả bài thuần thục lưu loát cũng chẳng phải là Đạo, vẫn là chết ở bên trong phật pháp, bởi vì chẳng thể làm đến [cảnh giới tâm và khẩu, biết và hành hợp nhất], nói rỗng nói suông cũng chẳng có ích chi, Lục Tổ rằng : “ khẩu tụng tâm hành, tức là chuyển kinh; khẩu tụng mà tâm không hành, tức là bị kinh chuyển ”. Tiếp theo hãy nghe một bài kệ của Lục Tổ Huệ Năng : “ tâm mê pháp hoa chuyển, tâm ngộ chuyển pháp hoa, tụng lâu chẳng hiểu thấu, nghịch ý nghĩa trong kinh. Vô niệm (không chấp thật) niệm tức chánh, hữu niệm (có chấp thật) niệm thành tà. Hữu vô đều chẳng chấp, Tự tánh luôn luôn hiện. ”, ý nói rằng tâm mê mà tụng kinh pháp hoa thì bị pháp hoa chuyển tụng; nếu tâm có thể ngộ, tuy không chấp tụng pháp hoa, cũng có thể chuyển tụng pháp hoa. Nếu như chấp tụng kinh điển mà trì tụng lâu rồi chẳng rõ ý nghĩa chơn thật, lẽ nào chẳng phải là mâu thuẫn đi ngược lại với nghĩa thật trong kinh mà làm oan gia ! Do đó mà [chẳng có niệm chấp trước tức là chánh tâm chuyển kinh, nếu như có niệm chấp trước thì là tâm tà, bị kinh chuyển mất rồi]; có hay không đều không chấp trước, đấy chính là tự tánh vạn đức đầy đủ như thao túng lèo lái vạn pháp.

3/ [Tự ngỡ rằng đã độ người hoặc thành toàn hậu học vô số, những hậu học ở vị trí lãnh đạo nhiều mà cống cao tự đại, thậm chí là tự lập môn hộ để miệt thị các hậu học và tiền hiền đại đức.] Vốn dĩ là tự tánh tự độ, khi mê thì thầy độ, lúc ngộ rồi thì tự độ, [chớ có chấp trước ở cái tâm mình đã có độ người, có người mà mình đã độ.] Bởi vì không có các Tiền Hiền Đại Đức thì lấy đâu ra có hậu học, nên uống nước nhớ nguồn, không thể vong ân phụ nghĩa. Nhưng nếu chẳng có hậu học thì lại làm sao có thể hiển hiện ra sự quang vinh sáng ngời của tiền hiền đại đức ? Do vậy mà Tiền Hiền và Hậu Học phải dung hợp gần gũi liên kết thành một thể, như thế thì đại đạo mới có thể phổ hóa thiên hạ.

4/ [Tự ngỡ rằng mình tài hoa xuất chúng, đức cao vọng trọng, chỗ nào cũng biểu hiện bản thân, và có thể nhận sự kính trọng của các hậu học và sự xem trọng của Tiền Hiền Đại Đức.] Thế nhưng khi gặp phải lúc có người khác tài năng siêu vượt hơn, do vậy mà không còn có thể nhận được sự tôn kính của các hậu học, sự xem trọng của các Tiền Hiền Đại Đức đối với con như trước kia nữa thì sản sanh cái tâm đố kị, chỗ nào cũng đặt điều dựng chuyện, chia rẽ li gián chớ chẳng biết nhìn thấy người hiền năng thì muốn noi theo, lấy ưu điểm của người khác để bù cho khuyết điểm của bản thân mình, trái lại còn tạo thành những hành vi rời đạo. Do căn cơ và thiên chức sứ mệnh mà mỗi người gánh vác khác nhau, chỉ cần giữ lấy bổn phận của mình, như Khổng Tử nói rằng : “ tố vị nhi hành ” ( Dịch nghĩa : ở yên với vị trí hiện tại mà nỗ lực làm tốt những việc mình nên làm ), mọi thứ đều quay ngược lại đòi hỏi yêu cầu ở bản thân thì có thể tâm bình khí hòa, chẳng có chỗ oán rồi.

5/ [Ngỡ rằng có thể được nghe Thiên Đạo, phật pháp trên thân, chẳng có chút kiêng sợ, chẳng xem ai ra gì, quỷ thần chẳng sợ, tự cho rằng đức tánh cao hơn các vị thần của cõi Khí Thiên], dẫn đến việc lúc gặp phải vận đen xấu đến bên mình mới tâm sanh những lời oán trách, nói những lời nào là tiên phật chẳng từ bi … Phải biết rằng nay tuy đắc đạo, nhưng do có sắc thân giả thể, rốt cuộc vẫn còn là phàm phu tục tử, vẫn cần phải chịu sự câu thúc trói buộc của ngũ hành; [trước khi vẫn chưa đậy nắp quan tài để những thị phi, công quả của cả đời người đợi đến sau khi chết mới có thể luận định thì sao có thể cống cao tự đại, tự ngỡ mình là phật tổ mà tự tìm khổ để nếm ?]

Nói tóm lại, [người tu đạo chân chánh nên trừ bỏ đi những tâm chúng sanh, lúc nào cũng nhỏ nhẹ khiêm tốn, đối đãi người thì phổ hành cái tâm cung kính], chính là cái gọi là :” người tôn kính người khác thì cũng được người khác vĩnh viễn tôn kính, yêu thương người khác thì cũng vĩnh viễn được người khác yêu thương ”, không nói những chuyện thị phi của người khác, thường tự thấy lỗi mình, như thế mới có thể kiến tánh thông đạt, không đi ngược lại với chân lý, chính là cái gọi là [tự quy y]. Nếu không thì những công lao mà trước đây đã rất vất vả mới kiến lập nên thảy đều bị phế bỏ, mà cuối cùng rốt cuộc chẳng thành, lẽ nào chẳng đáng tiếc đó sao !

10/09/2020
Photos from PHẬT PHÁP VÔ BIÊN's post 14/08/2020
22/07/2020
06/07/2020

5 ĐIỀU TU LUYỆN CỦA SINH MỆNH

TẾ CÔNG HOẠT PHẬT
Điều thứ hai

TU ĐẠO SỢ NHẤT LÀ
NÓI SUÔNG KHÔNG LUYỆN
HƯ TÂM GIẢ Ý
***********************************

Một khi “hư tâm” thì “nghiệp lực” sẽ bao vây;
Một khi “giả ý” thì “ma” sẽ xâm nhập.

Đồ nhi còn không chịu hạ quyết tâm hết mình, quay đầu chuyển niệm, Thiên thời còn sớm lắm hay sao? Con còn trông mong sự che chở của Thầy được bao lâu? Còn không mau mau gánh lấy trách nhiệm thiên chức cho tốt, nắm chặt đường dây kim tuyến, tu kỷ liễu nguyện thì chắc chắn sẽ không kịp đấy!

Các con chớ nên xem nó là xa vời, đó là việc của Ơn Trên. Hãy tự nói về bản thân xem! Không biết rằng nghiệp lực của mình khi nào tìm đến, sau này lại dựa vào thứ gì để lấy công chuộc tội với nghiệp lực đây? Đồ nhi! Nhận biết bao nhiêu ân đức của đạo trường, con trưởng thành rồi có cần phải nên biết chuyện một chút hay không? Đã nhận ân đức nhiều như vậy thì phải phát huy khả năng, thiện dụng sở trường để muôn ngàn vạn người được đắm mình trong sự bao la của Thiên Ân hạo đức, các con có bằng lòng không? Đã bằng lòng thì phải: chịu khổ liễu khổ, chịu uất ức cũng không oán trời trách người! Con hãy nhớ đấy.

Giảng lớp thì giảng điều gì? “Giảng chú trọng căn bản”, phải lãnh ngộ lời giảng. Nếu không thể ngộ, thì cho dù giảng như thế nào cũng không giảng ra được hết ý nghĩa của nó.

Thầy hỏi các con: Thế nào gọi là “hiểu chuyện”? Có phải là hiểu thêm một chút “thị phi”? Sau đó quấy rối nhân sự, ảnh hưởng đến hòa hợp của đạo trường, phá hoại Phật Quy Lễ Tiết, khiến nhiều người đánh mất lòng tin ở Đạo, rời khỏi đường dây Kim Tuyến, đúng vậy không?

May thay, đồ nhi còn biết phân biệt thị phi. Hãy nghĩ xem, ngày xưa chúng ta mơ hồ không biết chuyện, cho đến hôm nay được gánh vác Thiên chức, trong quá trình này, chúng ta đã học được rất nhiều cách tu dưỡng cần phải có trong đối nhân xử thế và cân nhắc trong ứng đối tiến thoái, cũng nghe được rất nhiều đạo lý, xây dựng được giá trị nhân sinh quan đích thực. Nhưng lúc đó đồ nhi có nhận thấy rằng: “Mình đã trưởng thành rồi”, đôi cánh đã trở nên cứng cáp, bắt đầu tự cho rằng mình đúng, tự mình làm quyền? Xem Điểm Truyền Sư, Giảng Sư thì ta đây, Đàn Chủ không gánh vác, Bàn Sự Nhân Viên không tinh tấn? Những gì đạo thân không biết, mình điều xem thường họ, thì dùng chiêu “tự cho mình là đúng” cứ thế để làm, để tu, để thay đổi, để bàn.

Hoàn toàn không xem Tiền Hiền ra gì, tức là trong tâm không có Thầy! Không phối hợp với người khác? Không thỏa hiệp với người khác? Trở thành nhân vật nhức nhối trong đạo trường. Ảnh hưởng đến vẻ thanh tịnh của đạo trường! Ảnh hưởng đến hoạt động đạo vụ! Ảnh hưởng đến niềm tin và lòng nhiệt thành của đạo thân đối với Đạo!

Đồ nhi ơi! Các con tu đạo muốn trở thành tội nhân thiên cổ hay Thánh Nhân vạn thế? Quyết tâm tu đạo của chúng ta là gì? Là “một kiếp tu, một kiếp thành”, chứ không phải “một kiếp tu, vạn kiếp trầm”, chữ “trầm” này có nghĩa là trầm luân đó!

..........................................
..........................................

Điều thứ nhất
TU ĐẠO SỢ NHẤT LÀ ỨNG PHÓ BẢN THÂN

https://www.facebook.com/BachDuongKyDaiHoiLongHoa/posts/2638639629737468

..........................................
..........................................

Điều thứ ba
TU ĐẠO SỢ NHẤT LÀ
CHO RẰNG MÌNH TÀI GIỎI,RẤT CÓ NĂNG LỰC

https://www.facebook.com/BachDuongKyDaiHoiLongHoa/posts/2905874206347341

06/07/2020

PHẬT CÓ BA ĐIỀU KHÔNG ĐỘ
********************************

*TẾ CÔNG HOẠT PHẬT Từ Huấn*

Phật có ba không độ:
1) Vô duyên không độ,
2) Vô tin không độ,
3) Vô nguyện không độ.

Trong đó có một điều không nguyện không độ, tại sao vậy? Bởi vì con đến Phật Đường là mượn nhân duyên của dẫn bảo sư dẫn con đến, hơn nữa dựa vào lời lập nguyện phát ra từ chính bản thân con, mượn lấy ngón tay của Điểm truyền sư chỉ dẫn mở ra con đường sinh tử cho con, nếu con chỉ ngoài cửa lưỡng lự không bước vào, thì cũng giống như kẻ lãng tử đi tha phương khắp hướng, lúc Tết đến muốn về gặp cha mẹ mình, nhưng về đến nhà lại không dám bước vào cửa, như vậy, có thể an tâm sao? Có thể gặp mặt được sao? Không an tâm là không gặp được mặt cha mẹ. Cho nên, Minh Sư nhất chỉ điểm là nói cho con biết rằng, tìm lại bản chất vốn có là bắt đầu từ đây; ngoài ra con còn phải tự bước vào trong tự tìm tòi. Ai đang suy nghĩ? Ai đang làm? Ai đi phát giác? Tôi là ai? Nếu như con không hiểu rõ chính bản thân mình, thì chỉ là một cái xác không hồn ma thôi.

Cho nên Điểm Truyền Sư mở cái cửa chính này của các con, lại kêu con phát nguyện, chính là phát ra cái tâm vốn có của mình tâm lương tri, lương năng, mới có cái gọi là mười điều đại nguyện. Lập nguyện không phải là nguyền rủa, cũng không phải vì Điểm truyền sư hoặc vì dẫn bảo sư mà lập, mà phải bản thân con tự phát tâm mà lập. Con có nguyện lớn mới có sức mạnh, bởi vì con thành tâm bảo thủ giữ lấy mười điều đại nguyện quy thành một, chỉ có một điều mà thôi. Muốn bước vào cửa Phật phải thành thật, giả dối hay xảo nguyệt đây? Nếu con thủ giữ lấy lòng thành kính, đó chính là cái tâm vốn có của con, Đạo tâm của con phát ra, kết cuộc cũng có sự thành công.

"Thượng sĩ văn đạo,cần nhi hành chi
Trung sĩ văn đạo, nhược tồn nhược vong
Hạ sĩ văn đạo, đạo tiếu chi."

Nghĩa :
“Người thượng đẳng (có trí Tuệ), trước giác ngộ chân lý, sau mới gia nhập vào
Người trung đẳng, thấy được sự hiện hóa, nghe xong điều nhân quả, mới tu đạo bàn đạo
Người hạ đẳng, xem nhân tình thế thái, mới tu đạo bàn đạo.”

*NGUYỆT TUỆ SƯ MẪU Từ Huấn*

Cuốc sống con người quan trọng bậc nhất là gì? Là sinh mạng của mình phải không? Hiện giờ con có hiểu con sinh ra là từ đâu đến, mất sẽ quay về đâu chưa? Tiếp xúc với Tiên Thiên Đại Đạo có cảm giác quý báu không? Có khẳng định là có thể siêu sinh liễu tử (có thể thoát khỏi được sanhn tử, không còn trong lục đạo luân hồi) không? Đối với Đạo có trăm phần trăm tin tưởng hay không? Con của thời khắc này, phải để tâm được ổn định, không nên có tạp niệm, vọng tưởng và hoài nghi, thời gian quý báu, không cho phép thầy trò chúng ta trôi qua một cách vô ích.

Tu Đạo là việc thần thánh, đáng quý. Đạo, là từ cổ chí kim không dễ tương truyền, ngàn xưa đến nay, trải qua bao nhiêu kiếp luân hồi, tích được biết bao nhiêu thiện, trải qua bao nhiêu kiếp luân hồi khổ sở, khó khăn lắm mới ở ngay dưới nhân duyên tụ hợp này, gặp phải dẫn bảo sư, tiền hiền của con và Minh Sư vì đại thừa Nguyện này mà đến, đây đếu trãi qua thiên kiếp vạn kiếp của nhân duyên an bày, mới gặp phải lần này. Cho nên đắc được Đạo rồi, không thể xem nhẹ, coi thường nó, đừng đem nó như là chuyện phàm tục mà làm, đó là sai rồi! Đạo vốn là chí tôn chí quý, không đến bước ngoặc cuối cùng, thì Lão Mẫu cũng không dễ truyền cho.

22/06/2020

KIẾP NẠN VÀ CẦU ĐẠO

Kiếp Nạn

Thế gian người sợ kiếp bên ngoài

Nào dịch bệnh, lũ lụt thiên tai …

Tai kiếp bên trong nào ai sợ ?

Tự tánh mê muội gây kiếp hoài !



Vô minh phiền não là kiếp nội

Từ tâm biến hiện kiếp bên ngoài

Ma trong chiêu cảm Ma ngoài lại

Không kiếp nội, sao có kiếp ngoài ?



Tùy theo tâm tịnh, cõi nước tịnh

Tâm tịnh tai kiếp nào phát sinh

Mười phương cõi Phật không tai kiếp

Thảy đều do bởi tâm thanh tịnh.



Thế gian muôn vàn loại kiếp nạn

Nhưng lớn nhất là nạn “ luân hồi ”

Nếu chẳng sanh thì nào phải tử

Tránh kiếp nạn duy cầu đạo thôi !

Cầu Đạo

( Nam Hải Cổ Phật từ bi )

Đời người vốn tự thân có đạo

Nhưng chẳng biết tự mình có đạo !

Đạo là vật gì, sao hiển đạo ?

Chẳng ngộ đạo, nên phải cầu đạo.



Đời người vốn tự thân có đạo

Nhưng tự thân lại xa rời đạo

Tự chẳng thấy, chẳng rõ ngộ đạo

Thế nên người mới phải cầu đạo.



Có thể nghe đạo là cơ hội

Khả cầu đạo là duyên phận rồi

Khả đắc đạo là cực may mắn

Ngộ đạo duy nhờ tuệ căn thôi.



Tu đạo tức là tu nội đức

Hành đạo tức là hành ngoại công

Liễu đạo tức là đã hoàn nguyện

Thành đạo là trở về cội nguồn.



Vì Sao Phải Cầu Đạo ?

( Hà Tiên Cô từ huấn )



1.Năng lượng trí tuệ ở tại Huyền Quan

Vì sao tu đạo phải “ cầu đạo ” trước để đăng đường nhập thất ?

Bởi vì lúc “ cầu đạo ”, cầu đắc “ một chỉ điểm của Minh Sư ”, Ơn Trên mở ra cánh cửa tự tánh của các hiền sĩ, linh tánh của các hiền sĩ có thể trực tiếp tiếp nhận được tịnh linh ánh sáng của vũ trụ thượng thiên.

( Tịnh linh : là lực lượng của đại tự nhiên vũ trụ )

Sau khi cầu đạo thì sẽ khế nhập khá sâu sắc hơn đối với đạo lý, chân lý, cũng khá là nghe hiểu được những đạo lý, chân lý mà Tiên Phật xiển thuật.





2. Cầu đạo biết con đường sanh đến chết đi

Sau khi cầu đạo, Hiền sĩ mới biết rằng vị chủ nhân, chơn chủ tể của cái thân này nằm ở chỗ nào, thì sau này mới biết phải hướng chỗ nào để tu, mới biết rõ con đường giải thoát sanh tử luân hồi.



3.Cầu đạo có thể mở nhâm đốc mạch

Hiền sĩ khi cầu đắc “ một chỉ của Minh Sư ”, khi “ vị Minh Sư đại diện được ủy quyền ” điểm mở cánh cửa tự tánh của các hiền sĩ, thì đồng thời cũng đã mở “ hai mạch nhâm đốc ” của các hiền sĩ. Hai mạch nhâm đốc của thân người sau khi đã mở rồi, nếu biết chân tu thật luyện thì có thể khiến cho cái khí của toàn thân vận hành thông suốt ở cả vòng tiểu chu thiên. Cái khí trên thân con người nếu có thể vận hành thông suốt, khí chẳng ngừng đọng, tắc nghẽn thì thân thể bàn sẽ khá ư là khỏe mạnh.



4. Cầu đạo mới biết pháp tu đạo

Vậy nên người muốn tu đạo thì trước tiên phải cầu đạo. Sau khi cầu đạo thì mới biết làm thế nào tu thân, tu đạo, dưỡng sinh, dưỡng thân. Hiền sĩ muốn cái khí của tự thân có thể thông suốt, không tắc nghẽn, thì ngoài việc phải chân tu thật luyện ra, cái khí trên thân còn nhất định phải là “ thanh tịnh ” đấy.



5. Sau khi cầu đạo phải thanh lọc khí trược

Phải làm thế nào để khiến tự thân chẳng có những khí trược, âm khí, uế khí sản sinh và đọng sót lại, để bảo vệ gìn giữ thân thể có cái khí thanh tịnh đây ?

Thứ nhất, nhất định cần phải biết tu thân dưỡng tánh, những hỷ nộ ai lạc muốn phát đều phải có tiết độ vừa phải.

Thứ hai, ăn uống nhất định cần phải thanh tịnh. Không ăn những thức ăn âm khí trược khí, uế khí nặng, thịt động vật.

Thứ ba, Nhất định cần phải hiểu biết các kênh tiêu nghiệp



6. Nhân quả nghiệp lực là khí trược

Những nhân quả nghiệp lực của tự thân nếu như chẳng có tiêu, tự thân chịu sự che lấp hoặc sự giằng kéo của những nhân quả nghiệp lực thì trên người bèn sẽ có cái khí âm trược của những Duyên Nhơn Nhân Quả.



7. Cầu đạo khởi ngòi cho các nhân duyên lành

Mỗi người trong lũy kiếp ngoài việc đã tạo xuống các nhân quả nghiệp lực thì cũng có hành thiện tích đức hoặc ít hoặc nhiều, tu thiện bố thí, tích xuống các thiện công, nghiệp lành. Có một bộ phận sẽ chuyển đổi thành phước báo mà kiếp này hưởng dụng, Ơn Trên cũng sẽ dựa theo nhân duyên của mỗi người khác nhau mà xoay chuyển. Đợi đến khi cơ duyên chín muồi rồi, Ơn Trên sẽ an bài sắp xếp cho những duyên lành mà các hiền sĩ đã kết trong lũy kiếp xuất hiện bên cạnh các hiền sĩ một cách đúng lúc để giúp đỡ, hiệp trợ cho các hiền sĩ.



8. Nhân duyên lành đến từ sự tu đạo

Thế nhưng những duyên lành, thiện tri thức, quý nhân này muốn tương trợ cho các hiền sĩ thì tự “ thân ” của các hiền sĩ cũng nhất định cần phải đi trên con đường tu đạo, hành đạo, phổ độ chúng sinh, như vậy những mối duyên lành này mới sẽ càng thêm hiển hiện.

Vậy nên kiếp này các hiền sĩ nếu như gặp được các quý nhân, thiện tri thức thường tương trợ cho các hiền sĩ, dẫn dắt lãnh đạo các hiền sĩ đi hướng chánh đạo, đường lành, đấy đều là mối duyên lành mà các hiền sĩ lũy kiếp đã kết xuống với người ta đấy.

Kiếp Nạn 2020

Hai không hai không (2020), đại tử ( 4+0 ) nạn,
Thiên tai thủy hỏa dịch lan tràn,
Từ hữu về không, thu rụng lá,
Duyên sanh diệt, thiên lão địa tàn.

Lòng người hoại, đất trời theo hoại,
Thiên-địa-nhân khắng khít tương quan,
Tâm sanh thiên đàng hay địa ngục,
Lành-họa : niệm thiện-ác chiêu cảm.

Tâm sanh, muôn vàn cảnh hiện sanh
Tâm diệt, cảnh tùy tâm mà diệt
Tùy theo tâm tịnh, cõi nước tịnh
Tránh họa, duy dùng tâm chuyển cảnh.

Tội từ tâm khởi, đem tâm sám
Ác nghiệp quả báo từ tâm sanh
Chẳng sám hối về tâm thanh tịnh
Ma nội cảm Ma ngoại hoành hành.

Gió nghiệp từng cơn thổi càng mạnh
Nhân gian hóa hiện địa ngục thành
Muốn ngừng “gió nghiệp”, duy tâm định
Tiêu địa ngục, niệm ác chuyển lành.

“ Định phong đơn ” khắc Ba Tiêu Quạt
Người có chẳng biết, cũng chẳng màng
Nên để “ bát phong ” thổi tâm động
Ba Tiêu quạt lửa sân si tham !

“ Định phong đơn ” cất giấu nơi đâu ?
Linh Cát (靈吉)Bồ Tát mau tìm cầu
Nếu cả hai tìm hoài chẳng thấy
Mau bái Tế Công Minh Sư cầu.

Người khắp thế gian nếu tìm thấy
Linh Cát Bồ Tát ở nơi đâu
“ Định phong đơn ” tự thân được lại
Siêng dùng, tâm định khả tránh tai.

Hai không hai không, tai thường lại
Từ đây kiếp nạn sẽ kéo dài
Nếu tâm người vẫn không tu sửa
Tam nghiệp bất tịnh, sao thoát tai ?

10/06/2020
Want your school to be the top-listed School/college in Taichung?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Website

Address


台中市東區二聖152號
Taichung
401