29/03/2022
✍️“TUỔI THƠ CỦA CON” có phải chỉ là cánh diều, là dòng sông, là lăn lê bờ đê và trèo cây dừa. Có phải cứ như chúng ta ngày xưa là hạnh phúc.
🤱Đôi dòng tâm sự của mẹ Bối-Ri khi nhiều mẹ luôn ib hỏi về các khoá học, kêu mẹ Bối chia sẻ, nhưng sau đó thì có chung 1 câu hỏi: “mẹ Bối-Ri ơi, vậy thì có đánh mất tuổi thơ của con không?” Tối ngày sao cho học. Mới sinh đã bắt học. Khổ thân hai con bé. 🥰
💚Dạ, mẹ Bối đã từng có câu hỏi như vậy. Và cuối cùng tự mình đã tìm ra câu trả lời cho chính mình.
👧Một chút tâm tình từ chính bản thân và qua hai cô con gái 👧 rượu của ông Thanh-bà Hiền.
💚Chị Bối chính thức được mẹ cho “học thẻ” từ 1 tháng tuổi và kéo dài đến 1 năm rưỡi. Về vận động thì lúc đó mẹ hơi cùi mía, nên chỉ cho chị Bối đi bơi thủy lực từ 7 tuần, kéo dài đến khi con 2 tháng rưỡi thì phải qua lại Nhật. Sau đó vận động của chị Bối chỉ là tummytime, massage và nằm chơi. Trong khi đáng lẽ mẹ phải cùng chị 2 kích thích đa giác quan và vận động não không gian. Mẹ không làm chỉ vì 3 chữ to đùng “ MẸ KHÔNG BIẾT”.
Không biết, không có nghĩa chúng ta không yêu con. Chúng ta rất yêu thậm chí yêu rất nhiều. Nhưng biết mà không làm thì là gì nhỉ! Một câu hỏi mở cho tất cả chúng ta.
💚Nói về chuyện mẹ cho chị Bối kích hoạt não phải. Não học nhanh nhớ lâu. Thực chất nói là học và kích hoạt não phải: nhưng đó là chơi. Thay vì để có thể dắt con đi khắp nơi trên thế giới, lượn hết các sở thú, ăn hết các loại trái cây ở Vn khi mà e Bối từ khi sinh ra 3 tháng là đã sinh sống tại Nhật. Mẹ và ba đều đi làm. Mẹ đã cố gắng hết sức để giới thiệu với con về mọi thứ qua những chiếc thẻ đầy màu sắc. Con chưa từng được đặt chân đến Bến Thành, chưa từng bước lên Bến Nhà Rồng, cũng chưa từng được ăn mít, ăn ổi, ăn măng cụt nhưng qua những chiếc thẻ và sự giới thiệu cộng với sự tưởng tượng của con thì mọi thứ đều nằm trong nằm 🧠 con. Và mẹ quán triệt về ngôn ngữ. Input(đưa vào) thật nhiều thông tin bằng tiếng Việt để khi con đủ về lượng con sẽ output(đưa ra) 1 cách tự nhiên nhất. Mẹ cảm thấy mừng rơi nước mắt khi lần đầu tiên con bập bẹ 2 từ cá…cá ngựa lúc con 1 tuổi. Và cũng bởi vì mẹ biết con đi học tại trường Nhật sẽ lại được nhận 1 lượng thông tin khổng lồ về tiếng Nhật nên mẹ đã tạo tiền đề cho con về ngôn ngữ Việt-Nhật giúp con không bị loạn ngôn, chậm nói.
💚Bởi vì sao ạ, xung quanh mẹ là những bạn bè có con cùng lứa tuổi. Hoặc là ko nói vì ko có đủ lượng input, hoặc là nói nhưng mượn từ này ghép vào từ kia, hoặc là chỉ nói được duy nhất 1 ngôn ngữ. Con sinh ra là người Việt nhưng toàn nói tiếng Nhật với cha, mẹ. Mẹ Bối-Ri cảm thấy Bối lúc đó cần mẹ vô cùng tận. Và thay vì đi làm về, nằm ngủ, rồi tiếp tục đi làm. Thì mẹ đồng hành cùng chị Bối để giúp con và giúp cả chính mẹ.
💚Và có nhiều người đã hỏi mẹ: chúng ta ngày xưa có học gì đâu mà vẫn hạnh phúc, to lớn, cao khỏe. Đúng! Thậm chí chúng ta còn thông minh, thành đạt và đi khắp thế giới. Nhưng chúng ta ko như các con bây giờ, chúng ta chỉ được sinh ra ở Vn và tất cả mn đều nói tiếng Việt. Trong khi các con thì được sinh ra ở xã hội mới. Có bé thì đã được đi Mỹ. Có bé được đi Nhật, có bé được đi Hàn, Canada hoặc Úc. Nhiêu đó đã đủ khác rồi nhỉ các mẹ. Các con chịu nhiều áp lực và sự kì vọng rất nhiều là vừa có thể hiểu tiếng mẹ đẻ vừa có thể hiểu được tiếng bản địa nơi mình sinh sống. Và ở xã hội này nếu con chỉ nói mỗi tiếng Việt thì các mẹ hiểu % cơ hội của con lại bị hạn hẹp đi rất nhiều ạ.
💚Nhưng ngoài sự kì vọng và giao con cho trường thì mẹ Bối biết con cần mình hơn bao giờ hết.
💚Chỉ cần đồng hành đúng cách thì sẽ không phải bao giờ ép con phải đi học thêm “ nào là tiếng anh”, học thêm “tiếng Nhật”, học thêm toán, học thêm vi tính. Bởi ngoài cho con đi học thêm thì chúng ta ko còn sự lựa chọn nào khác. Con không thể làm 1 điều gì đó, trong khi con người khác có thể. Con không hoà nhập được…con không…không và không rất nhiều thứ. Và 1 vài trong số chúng ta, kể cả những người rất thân cận bên cạnh mẹ Bối đã có 1 hoặc nhiều lí do rất chính đáng :” chậm vài năm, không làm con bớt hạnh phúc đi” hoặc :” ngày xưa mình cũng thế”.
💚Mẹ Bối-Ri chưa bao giờ bị ông bà ngoại ép học. Vì ngày xưa chính bản thân mình, đã đam mê đọc sách, thích học được nhiều thứ và luôn luôn chủ động nói với ngoại: “mẹ ơi, ba ơi cho con đi học tiếng anh, tiếng Nhật, cho con học thêm toán. Học thêm lí, học hoá, học vi tính”. Mẹ ơi:” cơ thể con yếu quá. Hay bị xuyễn, cho con đi học võ, học earobic”. Mẹ ơi, con sợ nước cho con đi học bơi….” Và cả quá trình tuổi thơ của mình nó được lặp đi lặp lại bởi những buổi học.
💚Mẹ Bối-Ri vẫn nhớ mình từng đạt danh hiệu học sinh giỏi 12 năm liền và được ông bà ngoại đầu tư cho học tiếng anh từ năm lớp 2. Bắt đầu học tiếng Nhật lúc vừa lên lớp 10 đến tận bây giờ. Cấp 1 đã học thêm vi tính, học thêm toán. Lên cấp 2 đi học thêm lý, hoá cùng với bạn bè.
🥲Đến khi thi đại học thì vừa học trên trường và tan trường là tới ngay cơ sở luyện thi. Sau khi học ở cơ sở xong, về nhà tắm rửa và tiếp tục lấy đề ra giải. Nó là cả quá trình dài đăng đẳng hơn 12 năm như vậy.
💚Nếu ko đi học thêm thì mẹ Bối-Ri tin tưởng mình vẫn hạnh phúc nhưng sẽ không theo kịp bạn bè, không hiểu bài. Không có thành tích tốt, không thể vào được những ngôi trường mình mong muốn và vì những cái không thể đó nó khiến mình không còn vui vẻ nữa.
🥲Học tiếng anh từ năm lớp 2 đến tận bây giờ vẫn phải đi học vì ko dùng 1 time nó quên. Ở tại nước Nhật đi làm dùng tiếng Nhật và thi đủ bằng này, bằng kia mà vẫn phải ôn lại tiếng Nhật để ko quên Hán tự…vì sao vậy ạ! Vì ngày xưa đó ạ. Làm gì đã có ai để ý đến não bộ của con người. Trong khi cái ăn, cái mặc đã chiếm hết time của cha mẹ. Và hầu như chúng ta đều được phát triển 1 cách thuận tự nhiên: học bằng não trái. Học lâu, quên nhanh. Nếu bây giờ cho mẹ Bối về Vn, hoặc sang sinh sống ở 1 nước nào đó 5 năm. Không dùng tiếng Nhật. Chắc chắn mình sẽ không còn khả năng nói tiếng Nhật như bây giờ nữa và phải học lại từ đầu. Đó là lí do, cứ suốt ngày mình phải đọc sách để có thể mã hoá những thứ mình đã được học qua hình ảnh. Qua những câu chuyện để não phải giúp mình lưu trữ dài hạn, thậm chí là suốt đời. Đó cũng là chìa khoá: tại sao người này thì…và người kia thì….
💚Vẫn còn nhớ cái ngày mình thi cấp 3 cùng với 1 bạn trong trường được báo số điểm tốt nghiệp cao nhất nhì thành phố thì niềm vui sướng nó dâng lên tột độ. Và mình thấy sướng vì những nổ lực mình bỏ ra nó đạt được thành quả xứng đáng.
💚Nhưng! Có 1 điều khiến mẹ Bối-Ri suy nghĩ mãi:” thế giới ngày nay, được gọi là thế giới phẳng. Chúng ta được tiếp cận với những cú click “tìm là có” “. Chúng ta được đọc những quyển sách “ sự vi diệu của não bộ”, thậm chí mẹ Bối-Ri may mắn được sống ở 1 đất nước của tiến sỹ Shichida-ông cũng được gọi là trong những cha đẻ của giáo dục sớm…ngày mẹ Bối-Ri đọc được quyển sách của tiến sỹ Shichida về 33 cách chơi cùng con để phát huy tối đa sức mạnh của não bộ, và hiểu được cha mẹ mới là người thực sự giúp con mình thành thiên tài. Thiên tài ở đây không phải là 1 người có sự xuất chúng hơn mọi người. Thiên tài được hiểu đúng nghĩa con xứng đáng nhận được những gì con có. Vì não bộ của con sinh ra đã có khả năng tiếp thu 1 lượng kiến thức khổng lồ và cha mẹ là người bật công tắc kích hoạt nó.
❤️Và các bạn có biết giáo dục sớm có từ khi nào không ạ?❤️
✍️Năm 1907, khi Maria Montessori 28 tuổi, bà đã thành lập “Ngôi nhà của trẻ” đầu tiên. Trong khu nhà ổ chuột ở Rome, bà đã sống cùng 60 đứa trẻ nghèo khổ ở đó, chính nơi này bà tạo ra một mốc son mới trong lịch sử giáo dục trẻ em. Hai năm sau đó, nhiều “ngôi nhà của trẻ” khác được mở. Ở các trường này, Montessori có thể áp dụng phương pháp giáo dục của mình cả đối với trẻ bình thường. Bà tin rằng nếu phương pháp của mình thành công với trẻ khuyết tật thì sẽ tốt hơn với trẻ bình thường.
✍️Vâng là từ 1907 đã được giáo dục trên những đứa trẻ nghèo khổ, không phát triển bình thường. Bây giờ là 2022. Cách đây hơn 100 năm. Chúng ta đã đi chậm hơn thế giới đến hơn 100 năm về việc giáo dục. Và khi biết được điều đó. Mẹ Bối nghĩ mình không có lí do gì để trì hoãn và nguỵ biện cho cái ngày xưa nữa ạ…100 năm đã trôi qua, và người ta đã làm được, chứng minh rất nhiều thứ. Thật bất công khi chính mẹ Bối-Ri không chịu thay đổi tư duy và để con mình cứ mãi mãi ở lại cái thời nào đó.
✅Vậy tại sao ? Hồi xưa cha mẹ mình có làm gì đâu? Giờ mình vẫn lớn. Hồi xưa cha mẹ chúng ta đâu có điện thoại cảm ứng, đâu có dùng được máy tính, đâu có thể đọc được 1 quyển sách bằng ngôn ngữ khác. Cha mẹ chúng ta còn đang lo cuộc sống mưu sinh. Còn phải nai lưng ra đồng để kiếm tiền cho chúng ta tới trường đã là 1 ân huệ quá tuyệt vời.
✅Nhưng chúng ta thì khác ạ…mọi thứ đều nằm trong tầm tay. Không thể lấy 2 xã hội quá khác nhau để đặt lên so sánh.
✅Ngay cả việc ăn uống thôi ạ, ngán cơm thì có ubereat-nhà hàng-conbini( convinient store).
✅Đừng quá bất công với con, khi con đang sống ở xã hội mới nhưng mình lại cứ nhìn mãi về những điều ở “quá khứ”. Nó không công bằng ạ.
✅Mẹ Bối-Ri cũng đã bớt ngụy biện cho sự “bận” của mình. Bớt lấy lí do “vì…”. Con không đợi mình thông thái mới lớn tiếp mọi người ạ. Con không phải là phép thử.
✅Tất nhiên, sự hối tiếc của mình. Chính là mẹ Bối đã lỡ rất rất nhiều thứ với chị Bối, đáng lẽ mẹ đã có thể làm tốt hơn với con từ việc sữa mẹ: để con có thể có 1 Sk tốt hơn. Thay vì như hôm kia con lại đang sốt cao, sổ mũi. Cứ thay đổi thời tiết là con yếu như cọng bún 😞.
❤️Mẹ Bối-Ri luôn luôn nói mãi 1 câu với bạn ba
Con chúng ta không phải là 1 phép thử. Không phải cứ thử với đứa này không tốt, thì đẻ thêm đứa nữa và làm tốt hơn ba mẹ ạ.
❤️Mẹ Bối-Ri may mắn vì đã kịp khai sáng khi mình nghĩ chính mình phải thay đổi mindset “tư duy” của chính mình.
Với em Ri mẹ Bối-Ri đã dùng toàn bộ time nghỉ thai sản để đồng hành cùng con từ ngày con mới sinh. Từ việc chỉ có 2 vk ck, ck thì còn đi làm. Và chỉ với 2 vk ck mình vẫn làm tốt. Ăn-ngủ-sữa mẹ-vận động-kích thích đa giác quan-kích hoạt não bộ. Những điều này ko còn là mới lạ đâu ạ. Thế giới đã có từ rất lâu. Nhưng những thứ chúng ta quan tâm và tìm hiểu thì thường là “những tin hot” giá vàng lên xuống. Bất động sản đang đứng hình, chứng khoán đang tuột. 😂. Đó hồi xưa mẹ Bối ngày nào cũng lướt mấy cái ở trên đó ạ. Chính là mình luôn.
❤️Quay lại với em Ri. Ri không hơn những em bé bình thường đâu ạ. Lật-ngồi dậy-cầm nắm-ghi nhớ-phản xạ với đồ vật của e Ri là 1 điều rất bình thường bởi vì mẹ biết chỉ cần mẹ cho con nền tảng con sẽ được phát triển toàn diện. Mẹ nghĩ, mẹ cần phải công bằng với con. Vì con không thể nói được thôi, nhưng mỗi lần mẹ chơi cùng con, cùng con xem những bức tranh, nghe 1 bài nhạc, kể cho con nghe những câu truyện con có thể say mê chú ý và không bao giờ khóc đòi mẹ phải bồng bế. Con xứng đáng nhận được điều đó. Con muốn được hạnh phúc. Con khóc chứng tỏ con bất ổn. Nhưng ngoài ẵm, đung đưa cho “con im lặng” không khóc nữa thì chúng ta còn làm được nhiều hơn thế nữa.
❤️Mẹ Bối-Ri không muốn đánh mất time vàng của con trong thời kì cơ hội phát triển của não bộ. Để rồi để một ngày nào đó: vì sự kì vọng của chính mình, của xã hội, của chính con. Mình buộc phải bắt con đi học thêm: học tiếng này, tiếng kia. Rồi mới 5-6 tuổi phải ngồi học từ sáng tới tối. Những bạn bè xung quanh mẹ: có người đã phải thốt lên:” con e ko chịu nói, con e ko biết tiếng Việt, con e ko hiểu tiếng Nhật”. Không phải con ko chịu đâu ạ…là chúng ta ko chịu giúp con thôi. Tất cả mọi đứa trẻ được sinh ra trên thế giới này đều có 1 bộ não thiên tài như nhau. Cha mẹ chỉ có 2 lựa chọn: 1 là cất nó đi mãi mãi, 2 là mở nó ra.
💓Mẹ còn có dự định:năm sau. Sẽ dắt hai con qua Canada thăm ông nội, và mẹ tin chắc lúc đó chị 2 Bối sẽ tự tin giao tiếp tiếng anh với mọi người và có thể thỏa thích khám phá những điều mới lạ.
✅Tất nhiên chị Bối chưa từng phải đặt chân đến 1 ngôi trường nào để học thêm a,b,c,d gì cả. Cô giáo của chị Bối cũng chính là mẹ. 🥰🥰🥰. Và mẹ cũng được học để trưởng thành hơn trong cách nuôi dạy hai con.
Đăng bài từ hôm qua với 2 cái video thiệt xịn của 2 chị em. Mà fb load mãi ko dc 😞.