Spartimusica

Spartimusica Nhả vía các thiên thần nhí đáng yêu ..
(1)

Ngày đầu tiên sau khi con gái kết h;ôn, thấy con rể ngủ tới 10 giờ chưa dậy, mẹ vợ định vào gọi thì cho/áng v/áng trước ...
31/08/2026

Ngày đầu tiên sau khi con gái kết h;ôn, thấy con rể ngủ tới 10 giờ chưa dậy, mẹ vợ định vào gọi thì cho/áng v/áng trước cảnh tượng trước mắt
Cả xóm ai cũng nói tôi “sư/ớng nhất vùng”, vì con gái út lấy được chồng thành phố, dân công nghệ, lương cao, lại hiền lành, lễ phép. Hôm cưới, ai đến nhà cũng xuýt xoa:
“Con rể chị đẹp trai quá, nhìn tri thức ghê!”
Tôi cười, vừa tự hào vừa lo. Con gái tôi vốn chiều chuộng, quen được cưng, liệu có chịu được đời sống hôn nhân?
Sau cưới, hai đứa định ở lại thành phố, nhưng My bảo chồng bận dự án dài, nên xin đưa anh về quê ở vài tuần cho “đổi không khí”. Tôi mừng lắm. Mẹ nào chẳng mong con rể gần gũi, hiểu tính nhà vợ.
Nhưng niềm vui ấy tan nhanh chỉ sau ngày ở rể đầu tiên.
Sáng đó, tôi dậy sớm chuẩn bị bữa sáng. Con gái phụ tôi nấu cháo, còn chồng nó – Tùng – vẫn chưa thấy đâu.
Tôi nhìn đồng hồ, 8 giờ, rồi 9 giờ, rồi... 10 giờ.
Cửa phòng vẫn đóng im ỉm. Nhưng đến khi My nói:
— Mẹ ơi, chắc ảnh dậy rồi mà chưa ra... để con vào xem.
Tôi gạt tay:
— Để mẹ gọi. Ở rể mà ngủ tới trưa, coi sao được.
Tôi gõ cửa, không nghe tiếng đáp.
Đẩy cửa bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến tôi choáng váng.
Tùng không nằm ngủ, mà ngồi trước bàn làm việc, góc màn hình mát tính là logo của một... 👇👇👇 Xem tiếp câu chuyện dưới bình luận

Anh em nhớ lưu ý những điểm này 👇 👇
31/08/2026

Anh em nhớ lưu ý những điểm này 👇 👇

Vừa sinh đôi chưa được vài ngày tôi đã bị bố mẹ chồng đ/uổi ra khỏi nhà vì con không giống bố.Tôi vừa sinh đôi chưa được...
31/08/2026

Vừa sinh đôi chưa được vài ngày tôi đã bị bố mẹ chồng đ/uổi ra khỏi nhà vì con không giống bố.
Tôi vừa sinh đôi chưa được vài ngày thì bị bố mẹ chồng đuổi ra khỏi nhà chỉ vì con không giống bố. Cả người tôi lúc ấy run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì uất ức. Tôi ôm hai đứa trẻ còn đỏ hỏn, nước mắt giàn giụa, lao ra khỏi căn nhà ấy giữa đêm khuya, bất chấp những lời cay nghiệt phía sau lưng.
Về đến nhà mẹ đẻ, tôi gần như kiệt sức. Mẹ tôi run run đón lấy cháu, còn tôi thì ngã quỵ xuống giường. Nhưng tôi biết mình không thể gục ngã. Ngay hôm sau, tôi âm thầm đi xét nghiệm ADN. Tôi không cần chứng minh cho ai khác, tôi cần chứng minh cho chính mình rằng tôi không sai, rằng hai đứa trẻ này là con của chồng tôi. Kết quả ADN có sau vài ngày, và tôi mừng thầm trong lòng khi thấy tên chồng mình trên tờ giấy: “Kết quả khẳng định 99,99% là cha ruột”.
Nhưng tôi không vội vàng quay lại. Tôi biết, nếu bây giờ tôi đưa kết quả ra, họ cũng sẽ tìm cách biện minh, sẽ có đủ lý do để chối bỏ sự thật. Tôi quyết định im lặng, nuốt hết uất ức vào trong, chuyên tâm nuôi con. Tôi muốn thời gian dạy họ một bài học.
Sáu năm sau…
Hai đứa con tôi giờ đã lớn, thông minh và ngoan ngoãn. Chúng luôn hỏi về bố, về ông bà nội, nhưng tôi chỉ nói lảng đi. Trong suốt sáu năm qua, chồng tôi không một lần tìm đến tôi, không một tin nhắn, không một cuộc gọi. Tôi biết anh ta cũng chẳng hạnh phúc gì. Tôi nghe nói công việc của anh không thuận lợi, gia đình cũng lục đục, nhưng tôi không quan tâm. Tôi chỉ chờ đợi một khoảnh khắc thích hợp.
Và tối nay, khoảnh khắc đó đã đến.
Hôm nay là sinh nhật của bà nội bọn trẻ. Tôi biết chắc cả gia đình họ sẽ có mặt đầy đủ. Tôi bế hai con đứng trước cổng ngôi nhà năm xưa, nơi đã từng nhẫn tâm đuổi mẹ con tôi đi. Tôi không còn là người phụ nữ yếu đuối như sáu năm trước nữa. Tôi hít một hơi thật sâu, rồi đẩy cửa bước vào.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Cả họ hàng sững sờ, kinh ngạc...Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Trước đêm tân hôn của con gái, bố dượng bất ngờ gọi cô vào phòngĐêm ấy, ánh đèn trong ngôi nhà nhỏ nơi vùng ven thành ph...
31/08/2026

Trước đêm tân hôn của con gái, bố dượng bất ngờ gọi cô vào phòng
Đêm ấy, ánh đèn trong ngôi nhà nhỏ nơi vùng ven thành phố hắt lên những vệt sáng ấm áp. Tầng trên, cô dâu đang chuẩn bị cho ngày trọng đại của đời mình. Tiếng váy cưới sột soạt chạm nhẹ vào sàn gỗ, mùi hoa nhài thơm phảng phất trong không khí khiến mọi thứ trở nên thiêng liêng đến lạ.
An – cô gái 24 tuổi – đang đứng trước gương, thử chiếc lúp trắng lần cuối. Mái tóc búi gọn, đôi mắt nâu ánh lên sự hồi hộp lẫn hạnh phúc. Sáng mai, cô sẽ trở thành vợ người ta. Từng chi tiết nhỏ trong ngày cưới đều do chính tay cô và mẹ chuẩn bị. Người mẹ tảo tần ấy đã nuôi cô khôn lớn suốt 20 năm kể từ ngày chồng qu-a đ-ời. Rồi một ngày, người đàn ông tên Hùng bước vào cuộc đời hai mẹ con, lặng lẽ mà kiên định.
Hùng – bố dượng của An – không phải mẫu người nói nhiều. Ông lặng lẽ sửa mái nhà, chở An đi học, dắt xe cho cô những hôm trời mưa, và đặt vào bếp bát cháo nóng khi cô sốt. Nhưng chưa bao giờ ông nói yêu cô, chưa bao giờ gọi cô là “con”.
Tối hôm đó, khi mọi người đã ngủ, Hùng gõ cửa phòng An.
– “Con xuống phòng chú một lát được không? Có chuyện muốn nói.”
An hơi bất ngờ. Từ khi về làm chồng của mẹ cô, ông Hùng chưa từng gọi cô xuống phòng riêng bao giờ. Cô bước chầm chậm xuống tầng, tim đ-ập lạ lùng.
Phòng ông thơm mùi gỗ và trà sen. Ông ngồi ở bàn, trước mặt là một hộp gỗ cũ kỹ. Khi An bước vào, ông nhìn cô bằng ánh mắt trầm mặc, rồi..... Đọc tiếp tại bình luận 👇

Bị chồng coi thường ngay giữa bữa cơm gia đình: “Cô rời khỏi căn nhà này thì chẳng ai ch/ứa ch/ấp đâu!” Người vợ không t...
30/08/2026

Bị chồng coi thường ngay giữa bữa cơm gia đình: “Cô rời khỏi căn nhà này thì chẳng ai ch/ứa ch/ấp đâu!” Người vợ không tr/anh c/ãi, chỉ l/ặng l/ẽ thay quần áo, thu dọn giấy tờ rồi dắt con trai bước ra ngoài. Chưa đầy 5 phút sau, ba chiếc xe màu đen đồng loạt dừng trước cổng, người đàn ông bước xuống nói một câu khiến chồng cô đánh rơi cả bát cơm...
Chiếc bát sứ rơi khỏi tay Tôn Kiến Quốc, đập vào mép bàn rồi lăn xuống nền đá.
Một tiếng “cho/ang” vang lên giữa phòng ăn.
Nước canh nóng bắn lên ống quần anh ta, nhưng Tôn Kiến Quốc không hề cúi xuống. Anh ta đứng b/ất độ/ng, hai mắt mở lớn nhìn người đàn ông vừa bước qua cổng.
Phía sau người đàn ông ấy là ba chiếc xe màu đen đỗ thành hàng ngay ngắn trước căn nhà ba tầng. Dưới ánh đèn đường vàng nh/ạt, cửa xe đồng loạt mở ra. Sáu người mặc áo khoác tối màu bước xuống, người cầm ô, người mang theo cặp tài liệu, người đứng nghiêm bên cổng.
Không ai nói lớn.
Không ai tỏ vẻ vội vàng.
Nhưng chỉ sự xuất hiện của họ cũng đủ khiến cả bàn ăn đang ồ/n à/o trở nên i/m b/ặt.
Người đàn ông tóc hoa râm bước vào sân, đôi giày da dừng ngay trước bậc thềm. Ông nhìn người phụ nữ đang nắm tay một cậu bé đứng bên ngoài cửa, rồi ch/ậm rã/i cúi đầu.
“Đại tiểu thư,” ông nói, giọng trầm và rõ ràng, “tôi đến mu/ộn.”
Đôi đũa trong tay mẹ chồng cô rơi xuống bàn.
Em chồng há miệng, không phát ra được tiếng nào.
Còn Tôn Kiến Quốc, người vừa cách đó năm phút còn chỉ tay vào mặt vợ và c/hế gi/ễu rằng cô rời khỏi căn nhà này sẽ chẳng ai chứa chấp, lúc này chỉ có thể đứng ch//ết lặ//ng nhìn người đàn ông tóc hoa râm mở ô, kính cẩn che lên đầu vợ mình.
Người phụ nữ ấy là Lâm Uyển Ninh.
Bảy năm làm dâu nhà họ Tôn, cô chưa từng để ai biết mình từng là ai.
Cô mặc một chiếc áo khoác màu xám cũ, tay trái kéo vali nhỏ, tay phải nắm bàn tay lạ//nh n//gắt của con trai. Gương mặt cô vẫn còn nh//ợt nh//ạt sau trận tr//anh c//ãi, nhưng ánh mắt không còn hoả//ng l//oạn.
Người đàn ông tóc hoa râm nhìn sang Tôn Kiến Quốc.
“Cậu Tôn,” ông nói.
hết phần 1, bình luận chữ "có" để đọc phần 2 dưới bình luận cả nhà nhé! 👇 👇

Chị làm vợ được vẻn vẹn 7 ngày ,chưa kịp được làm mẹ nhưng chị đã làm dâu hơn 50 năm ở nhà tôi. Cha mẹ tôi sinh được 4 n...
30/08/2026

Chị làm vợ được vẻn vẹn 7 ngày ,chưa kịp được làm mẹ nhưng chị đã làm dâu hơn 50 năm ở nhà tôi. Cha mẹ tôi sinh được 4 người con, anh cả tôi tên Nam ,kế đến tôi và sau tôi là 2 đứa em ,một gái một trai. Trước khi vào chiến trường B ,anh tôi đã kịp về cưới vợ và sau 7 ngày chưa đủ thời gian để bén hơi nhau thì anh tôi được lệnh vào chiến trường phục vụ chiến đấu. Chị tôi là cô gái rất xinh đẹp ,nết na và hiền thục, chị và anh tôi yêu nhau từ ngày cùng hoc cấp 3 ,ai cũng mừng cho bố mẹ tôi có đươc nàng dâu ngoan hiền ,hiếu thảo Tiễn anh tôi lên đường với bao lưu luyến và hò hẹn ngày trở về ,chị giấu giọt nước mắt vào nụ cười sau vành nón ….. Đọc tiếp tại bình luận 👇 👇

Vợ Ph-ẫ/u Thu;/ậ-t thay đổi khuôn mặt để giải thoát khỏi Ông Chồng Vũ Phu nhưng không ngờ ngày cô trở lại trả thù quyến ...
30/08/2026

Vợ Ph-ẫ/u Thu;/ậ-t thay đổi khuôn mặt để giải thoát khỏi Ông Chồng Vũ Phu nhưng không ngờ ngày cô trở lại trả thù quyến rũ anh thì bàn;/g ho-àng phát hiện ra...
Người ta trong xóm mỗi khi nhắc đến vợ chồng Anh Ngọc – Minh Hải đều thở dài:
“Con bé Ngọc khổ như ch/ó d/ại… Lấy nhầm chồng vũ ph-u.”
Ngày cưới, Ngọc là cô giáo mầm non hiền lành, khuôn mặt đẹp theo kiểu dịu dàng, phúc hậu. Nhưng chỉ vài tháng sau, khuôn mặt ấy liên tục xuất hiện với vết s-ư/ng tí/m, bầm dập – dấu vết từ những trận đò-n g;h/en vô cớ của Hải.
Hải làm chủ một gara ô tô, có chút tiền, lại háo thắng. Càng có tiền càng lên mặt, coi vợ như đồ sở hữu. Ngọc đi chợ lâu 10 phút – tát. Về muộn 30 phút – đấ--m. Không ăn cơm cùng – đ-ạ/p ng-ã.
Hàng xóm từng c;/an ngăn, Ngọc từng bỏ về nhà mẹ nhưng lại lủi thủi quay về vì tin rằng “chồng sẽ thay đổi”. Đến khi cô mất đứa con đầu sau một cú đạp của Hải, Ngọc tỉnh.
Hôm nằm trong bệnh viện, Ngọc nhìn gương mặt bầm tím của mình trong gương và nói một câu:
“Tôi phải c-hết hoặc phải biến mất.”
Cô chọn vế thứ hai.
Một ngày, Ngọc bỗng biến mất không dấu vết. Không lá thư, không lời nhắn. Gia đình không biết, hàng xóm không rõ, còn Hải thì điên cuồng tìm.
Nhưng không ai biết rằng, Ngọc đã dùng toàn bộ số tiền để dành – cộng thêm vay mượn bạn bè – và lên Sài Gòn thực hiện một quyết định:
Phẫ;/u thuậ-t thay đổi khuôn mặt.
Đôi mắt được cắt mí, sống mũi nâng cao, xương hàm chỉnh lại, cằm V-line, làn da tái tạo… Sau 18 tháng, Ngọc không còn là Ngọc nữa. Trông cô sắc sảo, quyến rũ, hiện đại – giống một người phụ nữ thành đạt lạ lẫm.
Cô đổi tên thành An Khanh, xin làm lễ tân khách sạn, sau thăng lên quản lý vì quá khéo léo và thông minh.
Cuộc đời mới bắt đầu.
Nhưng trong lòng Ngọc vẫn còn một vết thương chưa khép: Hải.
Cô muốn quay lại. Không phải để níu kéo.
Mà để trả thù.
Ba tháng sau, Ngọc lên mạng dò thông tin thì biết gara của Hải vừa mở thêm chi nhánh lớn. Cô chuẩn bị kỹ: váy đỏ, son đỏ, ánh mắt nửa cười nửa bí hiểm, rồi bước thẳng vào.
Hải không nhận ra cô. .Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Nửa đêm, con rể gọi điện bảo bố vợ mang con gái về dạy lại, 15 phút sau ông có mặt và mang theo một thứ khiến con rể ch ...
30/08/2026

Nửa đêm, con rể gọi điện bảo bố vợ mang con gái về dạy lại, 15 phút sau ông có mặt và mang theo một thứ khiến con rể ch ế t lặ ng...
Gần nửa đêm, mưa phùn lất phất bên ngoài. Trong căn phòng khách lạnh l ẽ o, không khí căng như dây đàn. Huy – con rể ông Minh – đứng giữa nhà với gương mặt h ầ m h ầ m, còn vợ anh, Linh, đang ngồi b ệ t dưới đất, mắt hoe đỏ vì kh ó c.
– Em không có sai! Em gửi ti ề n cho mẹ ru ộ t em, đó là chuyện bình thường! – Linh nghẹn giọng.
Huy gằ n lên:
– Bình thường? Làm vợ mà dám qua mặt chồng? Nhà này ai kiếm ti ề n, ai có tiếng nói? Cô giỏi quá rồi, gọi bố cô đến mà dạy lại con gái ông ấy đi!
Không suy nghĩ thêm, Huy rút điện thoại, bấm số ông Minh.
– Bố à, con x i n l ỗi gọi muộn, nhưng nhờ bố sang đón Linh về. Con thấy bố cần dạy lại con gái mình trước khi g ả người ta đi làm vợ.
Đầu dây bên kia i m l ặ ng vài giây. Giọng ông Minh tr ầ m và ngắn gọn:
– Ừ, mười lăm phút nữa bố sang.
Đúng 15 phút sau, tiếng xe hơi dừng trước cổng. Huy bước ra, trên môi vẫn là nụ cười nhạt pha chút đ ắ c thắ ng. Anh đang tưởng tượng cảnh ông Minh lôi Linh về nhà, r ă n dạy một tr ậ n nên thân.
Nhưng vừa mở cửa, Huy s ữ ng người... Bạn đọc tiếp câu chuyện tại bình luận đầu tiên 👇 👇 👇

Nhà sư nhắc nhở: Khi bạn không maymắn, hãy ngồi ở bốn nơi này thường xuyên hơn, vận may của bạn sẽ được thay đổi👇👇👇
30/08/2026

Nhà sư nhắc nhở: Khi bạn không maymắn, hãy ngồi ở bốn nơi này thường xuyên hơn, vận may của bạn sẽ được thay đổi
👇👇👇

Sau khi chia tay bạn trai quen từ thời đại học, 3 tháng sau tôi lên xe hoa với người chồng hiện tại. Chồng hơn tôi tám t...
30/08/2026

Sau khi chia tay bạn trai quen từ thời đại học, 3 tháng sau tôi lên xe hoa với người chồng hiện tại. Chồng hơn tôi tám tuổi, là trưởng phòng ở một công ty lớn, gia đình có điều kiện, và quan trọng hơn, anh mang lại cho tôi cảm giác an toàn về vật chất mà cô từng mơ ước. Nhưng rồi sát ngày cưới, lòng tôi bỗng trĩu nặng. 5 năm không phải là ngắn, người yêu cũ đã quá tốt. Lấy hết can đảm, tôi nhắn tin chỉ một dòng ngắn gọn: “Anh ơi, thứ Bảy này em cưới, anh đừng giận em nhé.” Cô không mong anh hồi âm, càng không nghĩ anh sẽ đến. Với tính cách nhút nhát và tự ti của người cũ, tôi tin chắc anh sẽ chỉ lặng lẽ chúc phúc từ xa. Ngày cưới diễn ra trong một nhà hàng sang trọng, đúng lúc này một chiếc xe sang đỗ trước cửa nhà hàng, mang theo 1 l:ẵng hoa ta:ng… 👇👇👇

Adresse

Rue Des Zéphyrs
Bastia
20200

Site Web

Notifications

Soyez le premier à savoir et laissez-nous vous envoyer un courriel lorsque Spartimusica publie des nouvelles et des promotions. Votre adresse e-mail ne sera pas utilisée à d'autres fins, et vous pouvez vous désabonner à tout moment.

Contacter L'école

Envoyer un message à Spartimusica:

Raccourcis

Partager