15/05/2026
👉👉👉TU THẾ NÀO GỌI LÀ TU ĐÚNG SỐNG ĐÚNG?
Tu kiểu gì, sống kiểu gì mà khi gặp nghịch cảnh, gặp già, bệnh, chết mà tâm vẫn lạc trú hiện tại, vẫn tâm, vững lòng tiến về phía trước trong những khuôn khổ tìm những giải pháp để hướng đến sự giải thoát từng phần hướng đến toàn phần trong ván cờ, trong tiến trình, trong quá trình tu tập trong hằng hà sa số kiếp, chứ không phải cho một kiếp này là duy nhât. Thì con đường tu đã sáng suốt, đã thông tuệ phần nào rồi
Còn tu kiểu gì, sống kiểu gì mà bố thí, cúng dường, giữ giới, thiền định, học giáo lý... Mà đứng trước các sự cố bất trắc như trên mà cái lòng nó không được an yên thì đã tu sai rồi
Chuyện đời nó có đáng sợ hay không là cái cách sử lý trần cảnh của mỗi người
Ví dụ
Đi xe 36 chỗ ghé đại một ngôi chùa để du ngoạn, ngắm cảnh mà gặp cái nắng chan chan thì tâm lý ai cũng nản.
Nhưng cũng chiếc 36 chỗ ấy ghé một ngôi chùa nghe một Danh Tăng thuyết pháp thì cái nắng ấy không thành vấn đề. Vì tâm lý sẵn sàn đón nhận vì những con người này họ biết cái nắng này không ăn nhầm gì so với cái lợi lạc mà Vị Danh Tăng kia trao truyền vitamin CHÁNH PHÁP cho họ
Thật ra những cái bất trắc, bất toàn, già, bệnh chết nó không hề đáng sợ như mình nghĩ
"Cái chết nó không đáng sợ đâu nhưng cái cái sợ chết mới là đáng sợ"
Bên Tây họ có câu nói nổi tiếng
" Chuyện đời làm cho ta buồn hay vui chỉ có 10% còn 90% là do thái độ tâm lý của mình"
Kẻ nào sợ cô đơn thì thấy đám đông thì vui. Nhưng kẻ nào thích độc cư, viễn ly ở một mình thì thấy đám đông là sợ dữ lắm.
Hoặc không phải cần phải thích thanh tịnh, viễn ly, độc cư đâu mà chỉ cần nghe pháp và ngộ pháp một phần thôi thì đã không thích đám đông rồi.
Để chi vậy để xử lý nội tâm, thu thúc lục căn, tu tứ niệm xứ, chánh niệm, học giáo lý, thiền định... Một mớ đó thôi là đã không còn thời gian rồi không còn thời gian để nói chuyện phiếm và phân bua nữa
Người đang trên tiến trình tu thì thâý đám đông là sợ lắm trừ khi nghe pháp và thuyết pháp
Khi chúng ta thích, ghét một cái gì đó thì chúng ta liền có một cái phản ứng tương ưng với cái thích ghét đó
👉👉👉NÓI TÓM LẠI
👉Như vậy cuộc đời này đắng hay ngọt thì tùy thuộc vào cái đánh giá của mình, mà đánh giá thì tùy thuộc vào trình độ nhận thức và trình độ tâm thức
👉Cũng hoàn cảnh đó mà tùy thuộc vào cách xử lý của mỗi người. Có người xử lý cách đắng, chua nhưng có người thì lại êm, ngọt.
MÀ TRONG CHÁNH PHÁP GỌI LÀ TÁC KHÔNG KHÉO VÀ TÁC Ý KHÉO
👉👉👉 CÓ NGƯỜI HỎI NGÀI ANAN: "CÁI GÌ ĐÁNG NGHE, ĐÁNG NHÌN... NHẤT.
NGÀI ANAN TRẢ LỜI: "CÁI GÌ MÀ CON NGHE, CON NHÌN MÀ TIẾN GẦN ĐÊN CỨU CÁNH GIẢI THOÁT THÌ CON NÊN NGHE, NHÌN..."
Đáng nghe, nhìn nhất không phải là hưởng lạc, là thiên đàng, trăng thanh, gió mát...
Không đáng nghe, nhìn nhất là tiến gần đến cứu cánh giải thoát cho dù đó là một đóng rác, chiếc lá vàng, giọt nước, ngọn nến đang leo lét.
Miễn sao mà nhìn cái gì mà nó tháo cởi, an lạc, nhẹ nhàng, buông bỏ thì cái đó là an lạc, đúng đắng.
3113. TUỆ QUÁN - CÂU NÓI GIÁC NGỘ - TAM TẠNG KINH ĐIỂN - VI DIỆU PHÁP - 37 BỒ ĐỀ PHẦN