02/01/2026
Thử đi cả nhà 😋😋
Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from YÊU BẾP, .
02/01/2026
Thử đi cả nhà 😋😋
06/03/2025
Một người đàn ông không thể trở thành một người cha tốt nếu trước tiên anh ta không phải là một người chồng tuyệt vời, bởi vì trẻ con học từ những gì chúng quan sát. Là một người cha, cách bạn đối xử với vợ mình sẽ đặt nền tảng cho cách con cái nhìn nhận về các mối quan hệ, sự tôn trọng và tình yêu.
Hãy nhớ rằng, vợ bạn không chỉ là người bạn đời của bạn; cô ấy còn là người cùng bạn tạo nên tương lai. Sự bình yên, niềm vui và trạng thái cảm xúc của cô ấy ảnh hưởng trực tiếp đến môi trường mà con cái bạn lớn lên. Phớt lờ cảm xúc của cô ấy, xem nhẹ những nỗi niềm của cô ấy, hoặc phủ nhận sự nỗ lực của cô ấy sẽ tạo ra những vết nứt trong nền tảng gia đình bạn.
11/10/2023
Gợi ý mâm cơm cúng ngày rằm & m1 cho các chị đây,
Lưu về dùng dần nhé ❤️
24/07/2023
Ước mơ của mẹ bỉm 🥹🥹
24/06/2023
Ông bà bô mới đầu tư con con Zai cái
Ở lì trong phòng luông 🤣🤣🤣
(Thảm ở dưới cmt nhé)
16/06/2023
Bể bơi bơm hơi
1,1m -2tầng: 160k
1,3m-3 tầng: 200k
1,5m-3tầng : 240k
1,8m -3tầng: 320k
2,1m -3tầng: 360k
14/04/2023
Không hiểu sao sau khi sinh con xong nhiều đàn ông không biết trân trọng và yêu thương ng phụ nữ của mình nữa 🥲
Bộ ảnh chụp mẫu 24 tuổi, lên 17kg trong quá trình mang thai và hình ảnh này sau 4 năm sinh em bé. 💓💓💓
Cre: Nguyễn Ngọc Trâm
20/07/2022
Dành cho những người mẹ kiệt sức, từng giấu mình dù chỉ vài phút trong phòng tắm và khóc...
Dành cho những người mẹ quá mệt mỏi bởi vết sinh mổ, những đêm mất ngủ & tắc tia sữa khiến 2 bầu ngực căng như đá.
Dành cho những người mẹ từng khóc sau khi lỡ đánh hay mắng con những điều vô nghĩa và tự bản thân mình cảm thấy có lỗi.
Dành cho những người mẹ tuyệt vọng từng chiến đấu để mặc cho vừa chiếc quần denim bởi vì muốn mình gầy hơn, đẹp hơn và mặc chúng để có cảm giác tốt hơn.
Dành cho những người mẹ cảm thấy cô đơn, ngay cả khi cô ấy không ở một mình.
Bạn thực sự quan trọng, ít nhất là với một thiên thần nhỏ bé mới chào đời. Chỉ cần bạn, là con cảm thấy đủ.
Đây là một giai đoạn điên rồ và đầy thử thách cho mọi bà mẹ. Nó khó khăn, khó khăn trong nhiều hoàn cảnh và khó khăn khác nhau với mỗi người. Dù rằng chúng ta có thể không quen biết nhau, không nói chuyện với nhau nhưng tất cả chúng ta đều đang chiến đấu và bạn không hề đơn độc.
Hãy nhớ về đôi mắt nhỏ đang tìm kiếm bạn, đôi mắt luôn cho rằng bạn là người hoàn hảo nhất.
Hãy nhớ về những bàn tay nhỏ bé đòi bạn ôm, chúng đang nghĩ bạn là người mạnh mẽ nhất, người có thể chinh phục thế giới.
Hãy nhớ về những cái miệng nhỏ ăn đồ ăn bạn nấu, chúng đang nghĩ bạn là người đầu bếp giỏi giang nhất.
Hãy nhớ về trái tim nhỏ bé đang hướng theo bạn, chúng đang không muốn gì khác ngoài bạn.
Bởi vì bạn là đủ cho con, là quá đủ.
20/07/2022
Thông tin b.ệ.n.h nhân A-I-D-S chuẩn bị nhập viện sinh con đã khiến cả khoa sản náo loạn. Các y tá đồng thanh nói:
- “Ai sẽ chịu trách nhiệm trong trường hợp bị lây n.h.i.ễm.?”
Ngay cả một số bác sĩ cũng phản đối :
- “Nếu bệnh nhân khác bị lây nhiễm qua dụng cụ phẫu thuật và giường chiếu thì phải làm thế nào?”.
Sau một hồi tranh luận, cuối cùng bệnh nhân cũng được sắp xếp vào chiếc giường số 13, phòng cách ly đặc biệt của khoa sản. Khi trưởng khoa phân công trực ban, không ai muốn nhận vào trong đó. Cuối cùng chỉ còn lại tôi – một y tá vừa tốt nghiệp ba tháng, nơm nớp lo sợ bước vào căn phòng.
Vừa vào tới phòng, người mẹ sắp sinh mỉm cười với tôi. Tôi cứ nghĩ rằng những phụ nữ mắc loại bệnh này hẳn sẽ phấn son trang điểm lòe loẹt. Nhưng không phải vậy, cô cũng như những người phụ nữ bình thường khác, khuôn mặt hiền từ, mái tóc dài ngang vai, chân đi đôi giày búp bê…
“Cảm ơn cô!”
Một giọng nói trong veo và nhẹ nhàng, cô là một phụ nữ bình thường nhưng lại mắc căn bệnh không hề bình thường chút nào.
Thì ra người mẹ trẻ tại giường số 13 này là một cô giáo trung học phổ thông. Một hôm trên đường từ trường về nhà, cô bị t.a.i nạn xe hơi. Vì mất quá nhiều m.á.u nên cô phải truyền m.á.u gấp và không may bị nhiễm H-I-V.
Đến tận khi cô đi khám thai, bác sĩ mới phát hiện cô đã mắc phải căn bệnh thế kỷ. Cuộc đời cô đã bước sang một ngã rẽ mới, ảm đạm và mờ mịt với kết cục buồn phía trước.
Đáng thương nhất là đứa bé trong bụng, nguy cơ bị lây nhiễm cũng rất cao, xác suất không dưới 20% đến 40%. Người mẹ không còn hệ thống miễn dịch, vì thế các biến chứng trong quá trình sinh là vô cùng nguy hiểm.
Khi chồng cô đến đã khiến cho cả khoa một phen kinh ngạc. Chồng của một phụ nữ bị A-I-D-S thì trông thế nào nhỉ? Khác xa với tưởng tượng của chúng tôi, chồng cô là một nhân viên văn phòng giỏi máy tính, đeo kính cận, cao ráo, lịch sự, và có phong thái rất đĩnh đạc.
- “Anh à, anh đoán xem con chúng ta sẽ giống em hay giống anh hơn?”
Tôi đang trải ga giường, nghe thấy những câu nói nhỏ nhẹ nỉ non của đôi vợ chồng trẻ thì sống mũi cay cay, nước mắt bắt đầu rơm rớm. Thì ra họ là một gia đình hạnh phúc.
- “Tất nhiên là giống anh rồi, nếu là con gái thì mới giống em chứ!”
Cô vợ nghe vậy còn phụng phịu làm nũng ra điều không chịu.
Khi tôi bước ra khỏi phòng bệnh, nước mắt tôi chảy dài, trái tim tôi chua xót vô cùng.
Hàng ngày cô ấy phải uống nhiều loại thuốc khác nhau để kiểm soát lượng virus H-I-V, hầu như ngày nào cũng phải lấy m.á.u và truyền dịch. Hai cánh tay đầy đặn, nõn nà nay đã chi chít những vết kim tiêm.
Tôi là y tá mới ra trường, vốn sống còn ít ỏi lại khá “nhát gan”. Nhất là những lúc lấy m.á.u, tôi vẫn thường làm cô ấy đau đến chảy nước mắt, nhưng cô chưa bao giờ nổi cáu với tôi, chỉ âm thầm cắn răng chịu đựng, thỉnh thoảng còn mỉm cười nói "không sao".
Chỉ vài ngày sau khi cô nhập viện, tôi dần dần rất thích cô ấy.
Tuy còn vài ngày nữa mới đến ngày sinh, nhưng cả khoa đã chuẩn bị sẵn sàng.
Cô năm nay đã 31 tuổi lại mang trong mình căn bệnh A-I-D-S, nên bệnh viện cả trên lẫn dưới đều trong trạng thái đề phòng cao độ. Nhưng bản thân cô lại rất bình tĩnh, hàng ngày đều đọc sách và nghe nhạc, còn viết thư tình hoặc vẽ tranh tặng con yêu.
Một hôm tôi đánh bạo hỏi:
- "Tại sao cô lại sinh đứa bé ra, rằng cô có biết nguy cơ lây nhiễm là rất cao?"
Cô vừa mỉm cười vừa trả lời tôi:
- “Con tôi đã đến với tôi, đó là duyên nợ, hơn nữa tôi không có quyền cướp đi sinh mệnh của bất kì ai.”
Tôi do dự, nhưng vẫn quyết định hỏi:
- “Nếu cháu bị nhiễm H-I-V thì sao?”
Cô ấy im lặng một lúc, sau đó tiếp tục nói:
- “Nếu không thử thì con tôi sẽ không có cơ hội sống nào.”
Tâm trạng tôi vừa buồn vừa xót xa, không khí trong căn phòng trở nên ngột ngạt. Khi tôi chuẩn bị ra ngoài, cô đã nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, đôi mắt rưng rưng và nói:
- “Tôi muốn nhờ cô một việc, khi tôi sinh con dù có xảy ra chuyện gì, chồng tôi nhất định sẽ cứu lấy tôi. Nhưng tình trạng của tôi cô cũng biết rồi đó, vì thế nếu thực sự xảy ra chuyện xấu, xin hãy cứu lấy con tôi.”
Tôi cảm động ôm cô và khóc, cô đúng là một người mẹ thực sự.
Dưới ánh đèn huỳnh quang nhạt màu, cô nằm yên lặng trên bàn mổ, thân dưới không ngừng chảy m.á.u, nước ối vẩn đục đã ộc ra. Điều này có nghĩa là thai nhi đang lâm vào tình trạng nguy hiểm vì thiếu oxy.
Thể chất của cô vô cùng đặc thù, không hề có phản ứng với thuốc tê, chỉ có thể chọn mổ sống để lấy thai nhi ra và chấp nhận hy sinh người mẹ. Hai là tiêm thuốc gây mê, nhưng đợi khi thuốc có tác dụng thì em bé trong bụng đã bị ngạt thở hoặc bị sốc vì liều gây mê quá cao, nhưng chỉ như vậy mới có hy vọng cứu được người mẹ.
Cả hai trường hợp đều khiến bệnh viện và gia đình lâm vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan.
Cô nắm chặt tay tôi, đôi mắt nhìn tôi như van nài, giọng nói yếu ớt nhưng rất kiên quyết:
- “Cứu lấy con tôi, nhanh cứu lấy con tôi, không cần phải quan tâm đến tôi…!”
Đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến cái nhìn tuyệt vọng đến vậy, trong một căn phòng cũng tuyệt vọng như thế. Một người phụ nữ không thể gây tê, cũng không thể gây mê khi mổ đẻ, bao nhiêu bác sĩ đứng đó đều bất lực.
Con dao phẫu thuật nhanh chóng được đưa xuống bụng dưới, lớp da, lớp mỡ, lớp cơ, niêm mạc rồi tử cung… Người mẹ co giật từng cơn, toàn thân giãy giụa, quằn quại, mắt trợn ngược, khuôn mặt biến dạng vì đau đớn, miệng cắn chặt chiếc khăn trắng và rên lên từng cơn xé lòng.
Tôi không thể chịu nổi khi chứng kiến những giọt nước mắt của cô rơi xuống lã chã. Và tôi biết, đó không chỉ là đau đớn mà còn là tình yêu của người mẹ.
Đến tận hôm nay tôi mới hiểu vì sao làm con phải hiếu thảo với cha mẹ. Bởi mỗi đứa con chào đời là biết bao nhiêu đau đớn, biết bao nhiêu nhọc nhằn, thậm chí là hy sinh cả tính mạng của mẹ.
Cuối cùng, thai nhi đỏ hỏn cũng được đưa ra và khóc lên tiếng khóc yếu ớt đầu đời. Người mẹ vừa ngất lịm đi, đột nhiên nghe thấy tiếng khóc của con nên cô cố gắng hé mở đôi mắt liếc nhìn về phía con yêu, nhưng rồi mí mắt sưng húp nặng trịch lại vội vã cụp lại.
Tôi vội vàng tháo đai cố định ở chân và tay cho cô, vì gồng mình vật lộn với cơn đau, cổ tay cổ chân cô đều rớm m.á.u. Hai mắt tôi đẫm lệ, trái tim tôi cũng như thắt lại…
Thật khó để tin rằng đây là một người mẹ A-I-D-S, lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng nhìn thấy con trai của mình. Đôi mắt cô nhắm lại và sẽ không bao giờ còn mở ra được nữa. Cô bị nhiễm trùng nặng và không thể cầm được m.á.u nên đã mãi mãi ra đi.
May mắn là em bé âm tính với virus H-I-V. Tôi tin rằng ở trên cao kia, cô cũng đang mỉm cười mãn nguyện.
Khi làm vệ sinh phòng bệnh, tôi đã tìm thấy một lá thư dưới gối của cô, bên trong còn vẽ một bức tranh ông mặt trời, bên dưới mặt trời là một đôi tay nhỏ. Cô viết cho con trai rằng:
- “Con yêu, cuộc sống giống như mặt trời, hôm nay lặn xuống ngày mai nhất định sẽ lại lên.”
Tôi không thể ngăn những giọt nước mắt, cuộc sống thật quá mong manh và cũng thật mạnh mẽ. Người mẹ nào mà chẳng thương con? Vậy cớ sao chúng ta lại phải phân biệt đối xử?
Cuối cùng tôi đã hiểu, cô cũng như những người mẹ bình thường khác, dũng cảm để giành lấy sự sống cho con.
Khi đứa bé được xuất viện, cháu nằm yên bình trong vòng tay cha. Ban đầu đứa trẻ khóc rất to, giống như biết mẹ nó sẽ không bao giờ còn quay về nữa. Nhưng nó chợt ngừng khóc khi tôi đặt bức thư lên ngực. Dường như trong lòng bé cũng đang mỉm cười khi nhận lấy cuộc sống vĩnh cửu này.
Mai này lớn lên em sẽ biết rằng, mẹ của em là người mẹ vĩ đại nhất trên đời.
------------
(Sưu tầm)
20/07/2022
TỪ CON ĐƯỜNG ĐẾN HARVARD CỦA CÔ GÁI BỊ CHÊ "ÓC BÃ ĐẬU", ĐÊN BÀI HỌC DẠY CON: CHA MẸ LÀ PHONG THỦY, LÀ ĐỊNH MỆNH LỚN NHẤT CỦA CON CÁI!
Gần đây cái tên Doãn Thanh Vân trở thành một hiện tượng nổi bật tại Trung Quốc. Cô gái sinh năm 1990 này có bằng cử nhân kinh tế và bằng tiến sĩ Khoa học - Chính trị tại Đại học Hong Kong. Cô cũng giành học bổng và theo học tiến sĩ Luật ở đại học lừng danh Harvard. Hiện Thanh Vân đang là luật sư có tiếng ở Mỹ.
Năm 2014 và 2018, Thanh Vân từng đạt danh hiệu "Người tranh luận hay nhất" trong Giải đấu hùng biện quốc tế diễn ra tại Trung Quốc và là nhà vô địch của chương trình "Tiếng nói Trung Quốc tuyệt vời" năm 2015.
Nhìn vào thành tích của cô gái đến từ Quý Châu, không ai ngờ Thanh Vân từng có những năm tháng đi học tệ hại. Hơn 20 năm trước cô từng được coi là đứa trẻ "lạc lối ở vạch xuất phát". Bước chân vào tiểu học, Thanh Vân trở thành học sinh cá biệt bởi thành tích học tập tệ hại và luôn bị giáo viên phê bình nhiều nhất lớp.
Một giáo viên tiểu học từng mắng cô bé là "con lợn ng.u ng.ốc" ngay trước lớp học. Giáo viên khác thì bảo: "Thanh Vân à, đầu óc em bã đậu quá đi thôi". Thậm chí mẹ của cô bé đã nhiều lần bị giáo viên triệu hồi với lời khuyên: "Sức học của con chị quá yếu, không thi nổi vào cấp 3 đâu. Hãy tìm một trường dạy nghề, thích hợp với cháu hơn".
Có lẽ, điều mấu chốt làm lên thành công của cô gái này, chính là cách cha mẹ cô đối diện với vấn đề học tập của con. Không than vãn, trách móc, quát mắng, trước những lời chỉ trích của giáo viên, họ luôn động viên và khích lệ con gái:
"Điểm số chỉ là tạm thời. Mẹ tin con gái sẽ học giỏi hơn khi lên lớp 4", mẹ Thanh Vân nói khi cô đứng cuối lớp về thành tích học tập năm lớp 3.
Thế nhưng đến năm lớp 4, điểm số của Thanh Vân không được cải thiện, cô đứng đội sổ. Mẹ vẫn nói với Thanh Vân rằng, bà tin thời điểm cô là học sinh xuất sắc sắp đến, chỉ là cô chưa nhìn thấy mà thôi.
"Ngay cả khi thế giới đều không lạc quan về Thanh Vân, tôi vẫn luôn sát cánh cùng cháu. Làm mẹ thì sẽ không bao giờ quay lưng lại với con mình", mẹ cô chia sẻ.
"Bố mẹ chưa bao giờ đòi hỏi tôi là một người nổi bật và giỏi hơn người. Điều họ mong muốn duy nhất ở tôi là phải sống thật hạnh phúc", Thanh Vân nói về bố mẹ mình.
Năm lớp 6, một lần Thanh Vân vi phạm nội quy khi mang bánh quy vào trường và bị giáo viên mời bố mẹ đến. Sợ con gái bị tổn thương, ngay trưa hôm đó, bố đã đến trường đón Thanh Vân và rủ cô đi ăn lẩu. "Vừa nãy gặp thầy bố giả vờ nghiêm nghị đó, chứ sự việc không nghiêm trọng đâu. Cố lên con gái", ông nói với con.
"Được ăn lẩu với bố ngày hôm đó, tôi cảm thấy dù cuộc sống này có khắc nghiệt đến đâu thì trong họa luôn có phúc", Thanh Vân chia sẻ.
Với sự tin tưởng, yêu thương và khích lệ của cha mẹ, lên cấp 3, cô gái luôn đứng cuối lớp ấy dần trở thành một học sinh xuất sắc, đúng như những gì mẹ cô dự đoán. "Con thấy đó, chỉ có mình con mới quyết định được mình sẽ như thế nào trong tương lai", mẹ nói khi Thanh Vân đạt được học bổng toàn phần tại Đại học Hong Kong.
Tốt nghiệp, Thanh Vân tiếp tục giành được học bổng và theo học tiến sĩ Luật ở Đại học Harvard. Bởi chi phí tại Mỹ đắt đỏ, bố mẹ cô đã đi vay một triệu tệ (3,2 tỷ đồng), để con gái có thể hoàn thành được bằng tiến sĩ tại đây.
Những năm tháng theo học ở nước ngoài, mỗi khi nhớ nhà, Thanh Vân lại mở ứng dụng để cùng ăn tối qua màn hình máy tính với bố mẹ. Có năm cô không muốn về Trung Quốc đón Tết cùng gia đình bởi sợ họ hàng căn vặn chuyện lấy chồng khi đã ngấp nghé tuổi 30, bố Thanh Vân bày cách: "Con cứ bảo là con đã có người yêu và sẽ mang đối tượng đó về vào lần tới. Nếu lần tới chưa có thì con bảo cả hai đã chia tay, thế là xong".
Trong chương trình "Người đặc biệt" mới nhất, Thanh Vân chia sẻ, từ nhỏ cô đã cảm nhận được tình yêu thương vô tận của bố mẹ và chưa bao giờ mất đi cảm giác an toàn, kể cả khi học tập và lập nghiệp ở xa. "Với tôi, bố mẹ như những người bạn thực sự, có thể chia sẻ bất kể buồn vui trong cuộc sống. Họ chưa bao giờ áp đặt tư tưởng cũ lên tôi, bởi vậy tôi luôn nhận được cảm giác yêu thương ngập tràn".
Nguồn: VnExpress
19/07/2022
“Con thi đại học xong sẽ ly hôn”, tôi tưởng đây chỉ là lời vợ nói lúc tức giận, ngờ đâu cô ấy đã chuẩn bị 10 năm!
Có một vài người phụ nữ, ly hôn cũng thật tao nhã.
Một người đàn ông vừa ly hôn nói về vợ cũ của mình, anh ấy nói, khi chúng tôi bước ra từ cục dân chính, tôi thì khóc, cô ấy lại cười. Cô ấy nói, tôi chờ ngày này đã mười năm,
Cô ấy đã nói với anh rất nhiều lần, đợi con thi đại học xong sẽ ly hôn, anh cứ tưởng chỉ là lời nói dỗi của vợ, không ngờ cô ấy nói thật. Hơn nữa, từ ngày đó cô ấy đã bắt đầu chuẩn bị cho việc ly hôn.
Anh nhớ đến những năm đó vợ rất độc lập, dịu dàng, đột nhiên phát hiện những lúc anh cho là hai vợ chồng chung sống rất hòa thuận, thực chất là bởi vợ không còn muốn tính toán với anh nữa.
Lúc trước anh rất ghét bị vợ sai làm việc nhà, sau đó không biết bắt đầu từ khi nào, vợ đã không còn kêu anh làm nữa, lúc đó anh rất vui, cho rằng phụ nữ đều như thế cả thôi, không chiều cô ấy, thì cô ấy biết điều tự làm thôi.
Bây giờ nghĩ lại, có lẽ lúc đó vợ đã muốn buông bỏ anh rồi. Cô ấy không cần anh, vậy nên việc gì cũng đều tự mình làm.
Trong mấy năm ấy, vợ không hề đòi anh một đồng nào. Lúc trước khi con còn nhỏ, vợ không đi làm được, mỗi tháng đều kêu anh đưa mình tiền. Anh nhớ lại lúc ấy, anh vô cùng phiền chán mỗi khi nghe vợ nhắc đến tiền bạc, mỗi tháng làm được vài đồng ít ỏi thì đã tiêu hết cho cái nhà này rồi.
Mỗi khi vợ kêu đưa tiền, anh đều nói: “Em có thể xài tiết kiệm chút không, mua máy lạnh trong phòng khách làm gì, khóa hư rồi thì ráng ráng xài tạm cũng được mà. Ngày nào em cũng mua đồ mới cho con, rồi còn đồ trang điểm, có ích gì không. Em không biết thương tôi chút nào hả? Đàn ông kiếm tiền cũng đâu dễ dàng!”
Tôi nhớ khi vừa bắt đầu, vợ sẽ phản bác lại, càng về sau thì ngậm bồ hòn làm ngọt.
Đợi con đi học, vợ bắt đầu đi làm lại, sau đó, vợ không hề đòi anh thêm một cắc nào nữa. Vấn đề tiền nong của hai người từ khi ấy bắt đầu phân chia rạch ròi.
Vợ muốn mua cái gì liền mua, anh muốn món gì cũng tự mình trả tiền. Anh không biết mỗi tháng vợ kiếm được bao nhiêu, vợ cũng không quan tâm mỗi tháng anh kiếm được bao nhiêu tiền.
Anh nhớ có một đoạn thời gian, vợ tiêu rất nhiều tiền. Mua cho mình rất nhiều quần áo đẹp và mỹ phẩm tốt, anh oán trách vợ: “Em không thể tiêu tiết kiệm lại chút hả, sau này còn phải lo cho con học hành nữa!”
Kết quả vợ liền trách lại:” Tôi tự mình kiếm tự mình tiêu, không lấy của anh một cắc. Con có đi học, anh bỏ bao nhiêu tôi cũng bỏ bấy nhiêu, có khi còn bỏ ra nhiều hơn anh, chứ không có việc ít hơn anh!”
Khi ấy anh liền đứng hình, thế nhưng cũng không để trong lòng, không cho quản thì anh không quản, miễn sao đừng đòi tiền anh là được.
Bấy giờ anh mới hiểu, khi đó vợ đã không còn cần anh chống đỡ về mặt kinh tế nữa rồi.
Không, trong những năm đó, vợ anh không chỉ độc lập về kinh tế, mà còn cả về tinh thần.
Vợ bắt đầu rất ít khi cãi nhau với anh. Anh nói gì, cũng chỉ nghe, không muốn nghe, cô ấy liền trốn vào phòng khác. Khi ấy anh còn nghĩ vợ mình biết hiền lương thục đức rồi, thế nhưng không hề nghĩ rằng vợ anh ngay đến cãi nhau với anh cũng thấy không cần thiết.
Nghĩ lại những năm đó, anh mới thấy mình muốn làm gì thì làm đấy, bất kể làm gì, vợ anh cũng không hề quan tâm. Có một buổi tối anh không về nhà, vợ cũng không hề gọi một cuộc. Khi ấy anh còn cao ngạo cười những tên bị vợ gọi giục, cảm thấy những người ấy thật không có bản lĩnh, bị vợ chỉnh đến mất cả tôn nghiêm.
Bây giờ nghĩ lại. vợ người ta là còn yêu, vợ anh khi ấy đã không còn yêu anh rồi. Khi ấy anh còn vô cùng cao ngạo, cảm thấy người phụ nữ này cũng biết im lặng rồi.
Anh lại nghĩ, những năm ấy vợ vì con cái mà không cãi nhau với anh, ôm đồm hết mọi việc cho con, còn anh thì vui vẻ một chút cũng không hề quan tâm.
Mười năm, vợ lo kiếm tiền, chăm con cái, lo hết việc nhà. Thậm chí ba mẹ vợ có việc gì, cũng không hề mở miệng nhờ anh giúp đỡ. Anh từng vì việc này mà dương dương tự đắc, cảm thấy vợ nên thế này mới phải.
Mỗi lần vợ nhờ việc nhỏ gì, anh liền cảm thấy phiền. Anh không muốn quan tâm đến bất cứ việc gì của vợ, chỉ muốn được phục vụ như hồi giờ, chỉ cần vợ không đòi tiền, vợ thích làm gì cũng được.
Có một lần vợ bệnh, liền gọi điện thoại cho anh. Anh nhớ rất rõ khi ấy đã nói những gì: “Nhà mẹ cô không có ai hả, không phải cô có tiền trong người sao, tìm tôi làm gì?”
Vợ anh không nói một lời liền cúp máy, sau đó vợ khỏi bệnh, anh cảm thấy có chút tội lỗi, tưởng rằng vợ sẽ khóc nháo, thế nhưng vợ lại vờ như chưa có gì xảy ra. Anh liền cảm thấy vợ cũng chỉ đến thế thôi, anh không quan tâm, cô ấy cũng có làm gì được anh đâu.
Anh chưa từng nghĩ đến, người vợ an phận thế này, khi ly hôn với anh lại vô cùng kiên định.
Loại kiên định này phải chăng được tích góp từ cuộc hôn nhân lạnh lẽo này?
Giống như có một lần cô ấy nói: “Anh sớm đã không còn là chồng tôi nữa, mà chỉ là bố của con tôi”.
Vậy nên, cô ấy đợi 10 năm, chuẩn bị 10 năm, đợi khi con thi xong đại học, trở thành người lớn rồi, liền dứt khoát ly hôn.
Nghĩ lại, anh thật không có điểm nào để vợ phải lưu luyến. Bởi vì trong cuộc hôn nhân này, đến bản thân cũng không hề nhớ ra được anh đã cho cô ấy những gì. Chỉ có duy nhất một đứa con, cũng chính là nỗi lưu luyến duy nhất của cô ấy.
Từ cục dân chính bước ra, anh khóc, bởi anh không thể tưởng tượng được trong tương lai, anh phải một mình giặt đồ nấu cơm, tự mình làm việc nhà, một mình đảm đương hết mọi việc. Cả đời sau anh cũng không thể uống được canh vợ nấu.
Còn vợ thì cười, vì hôn nhân đối với cô ấy, không có chút gì tốt đẹp. Ly hôn rồi, cô ấy chỉ bớt việc chăm sóc một kẻ tính tình không tốt mà thôi.
Đàn ông không nên chờ con cái lớn rồi, mới biết trân trọng vợ mình.
Khi con còn nhỏ, bạn tưởng rằng cô ấy sẽ không bao giờ rời bỏ mình. Khi bạn có lỗi lớn đến đâu, cô ấy cũng sẽ nhường nhịn bạn, bao dung bạn vì con cái.
Thậm chí bạn còn ngây thơ nghĩ rằng, vợ thì nên được răn dạy. Đối với cô ấy quá tốt, sẽ thành hư, đối với cô ấy không tốt, cô ấy mới biết ngoan ngoãn.
Bạn ỷ vào sau khi sinh, cô ấy không còn mạnh mẽ như trước, mà ức hiếp, ghét bỏ, nhìn không vừa mắt, chưa từng cho cô ấy chút quan tâm yêu thương.
Bạn ỷ vào tấm lòng yêu con của cô ấy, không muốn con phải sống trong gia đình không trọn vẹn, miệt thị, lạnh nhạt, thậm chí chỉ xem cô ấy như một bảo mẫu miễn phí.
Bạn nghĩ cô ấy cứ yếu đuối dễ ức hiếp như thế mãi sao?
Sao không nghĩ đến, khi đó cô ấy chỉ là không còn lựa chọn nào khác. Khi cô ấy tích góp đủ sức lực, khi cô ấy đủ mạnh mẽ, khi con cái đã trưởng thành, cô ấy sẽ không hề do dự rời bỏ bạn.
Bởi vì, một tên đàn ông chỉ yêu bản thân mình, nếu không vì con cái thì chẳng có gì đáng lưu luyến cả.
Hôm nay , hãy trải lòng một chút 😌😌