Một Thoáng Tuổi Thơ

  • Home
  • Một Thoáng Tuổi Thơ

Một Thoáng Tuổi Thơ Nơi mà những đứa trẻ không chịu lớn, những kỷ niệm một thời chưa có Internet, những trò đùa những buổi trưa hè trốn ngủ đi chơi quên lối về.
(13)

Bộ 3 Sách Song Ngữ: Lời thì thầm - Đầy Đủ File Nghe
https://s.shopee.vn/806qGhgY8e

26/08/2026

Muốn ăn cơm trắng, cá kho,
Trốn cha trốn mẹ xuống đò cùng anh.

--------------------------------------

 # Tháng 9 này, trường vẫn ở đó. Chỉ là chúng ta không còn ở đó nữa.Điều buồn nhất khi trưởng thành có lẽ không phải là ...
13/08/2026

# Tháng 9 này, trường vẫn ở đó. Chỉ là chúng ta không còn ở đó nữa.

Điều buồn nhất khi trưởng thành có lẽ không phải là ngôi trường cũ đã thay đổi, mà là một ngày mình quay lại và nhận ra mọi thứ gần như vẫn y nguyên. Vẫn cánh cổng ấy, vẫn sân trường đầy nắng, vẫn tiếng trống vang lên vào đầu giờ, vẫn những lớp học có người chạy vào vì sắp muộn. Chỉ có điều, lần này cái tên của mình không còn nằm trong danh sách điểm danh nữa.

Tháng 9 lại sắp về, những lớp học mới rồi sẽ lại đầy người. Có những đứa học sinh mới còn ngại ngồi cạnh nhau, chưa nhớ hết tên bạn cùng bàn, chưa biết ai sẽ trở thành người thân nhất của mình trong ba năm tới. Sẽ có một đứa sáng nào đó chạy vào lớp khi tiếng trống vừa vang, một đứa khác mượn bút của bạn rồi quên trả, một nhóm bạn đến giờ ra chơi lại chạy xuống căn tin mua vội thứ gì đó rồi vừa ăn vừa quay về lớp.

Lúc đó, chẳng ai nghĩ những chuyện nhỏ xíu ấy sẽ có ngày trở thành thứ mình nhớ nhất. Ngày còn đi học, mình từng mong tiết học trôi thật nhanh, từng ngồi nhìn đồng hồ và đếm mãi mới hết một tiết. Từng mong đến thứ sáu, từng mong nghỉ hè, từng nghĩ ba năm cấp ba dài lắm, chắc còn lâu mới phải chia tay. Rồi chẳng hiểu từ lúc nào, ba năm ấy kết thúc thật.

Chỉ còn một ngày cuối cùng, một tấm ảnh lớp, vài cái ôm và một lời hứa mà gần như khóa học sinh nào cũng từng nói: “Sau này nhất định phải gặp nhau thường xuyên.” Ngày ấy ai cũng tin lời hứa đó dễ thực hiện, bởi chúng ta đã quen với việc ngày nào cũng nhìn thấy nhau. Chỉ cần sáng mai đến trường là gặp, chỉ cần hết tiết là có thể chạy sang bàn bên cạnh nói chuyện, chẳng cần phải đặt lịch hay chờ một ngày đẹp trời.

Nhưng sau cánh cổng trường là những cuộc đời khác nhau. Người đi học xa, người bắt đầu đi làm, người chuyển đến một thành phố khác, người có những mối quan hệ mới và những nỗi lo mà ngày trước chưa từng nghĩ tới. Nhóm chat lớp vẫn còn đó, chỉ là từ chỗ ngày nào cũng có vài chục tin nhắn, bây giờ đôi khi vài tháng mới sáng lên một lần. Không phải vì mọi người hết thương nhau, chỉ là lớn lên rồi, thời gian của mỗi người không còn nằm trên cùng một thời khóa biểu nữa.

Có những người từng gặp nhau sáu ngày một tuần, bây giờ muốn đủ mặt trong một bữa ăn cũng phải hẹn trước cả tháng. Có những người từng biết nhau đang làm gì, ăn gì, ngồi cạnh ai, hôm nay có bị giáo viên gọi lên bảng hay không, giờ lại chỉ biết cuộc sống của nhau qua vài tấm ảnh được đăng trên mạng. Tình bạn không nhất thiết phải biến mất, chỉ là nó không còn xuất hiện trong cuộc sống của mình mỗi ngày như trước nữa. Và có lẽ đó là một trong những điều đầu tiên chúng ta hiểu sau khi trưởng thành.

Mỗi năm, trường vẫn đón một thế hệ mới. Những đứa trẻ khác lại bước qua cánh cổng ấy, ngồi vào chiếc bàn mình từng ngồi, đứng ở góc hành lang mình từng đứng và có những câu chuyện mà lúc này chúng nghĩ là rất bình thường. Chúng sẽ cùng nhau trải qua những mùa thi, những buổi trực nhật, những lần bị gọi lên bảng, những giờ ra chơi tưởng như chẳng có gì đặc biệt. Rồi vài năm nữa, có thể chúng cũng sẽ giống mình bây giờ, đứng ở một nơi nào đó và bất chợt nhớ về tất cả.

Có thể ngày trước mình chẳng để ý chiếc bàn ấy đẹp hay xấu, chẳng để ý buổi sáng cả lớp ồn đến mức nào, cũng chẳng để ý tiếng bạn mình cười ở cuối hành lang. Những buổi trực nhật muộn, những lần đứng trước cổng trường nói chuyện mãi không chịu về, những hôm cả đám cùng đi ăn một món gì đó sau giờ học, tất cả đều từng được xem là những chuyện rất bình thường. Đến khi chúng trở thành ký ức, mình mới nhận ra có những thứ càng bình thường bao nhiêu thì khi mất đi lại càng khó tìm lại bấy nhiêu.

Và có lẽ điều khiến tháng 9 buồn không phải vì ngôi trường đã thay đổi. Ngược lại, chính việc nơi ấy vẫn tiếp tục đông vui mới khiến mình hiểu rằng tuổi học trò của mình thật sự đã trở thành quá khứ. Sân trường vẫn ồn ào, bảng vẫn được lau sau mỗi tiết học, tiếng trống vẫn vang lên, những chiếc áo đồng phục mới vẫn đi qua cánh cổng mỗi sáng. Chỉ là người đứng trong những khung cảnh ấy đã không còn là chúng ta nữa.

Một ngày nào đó, có thể bạn sẽ đi ngang qua ngôi trường cũ và tự nhiên chạy chậm lại. Bạn nhìn vào sân trường, thấy những học sinh đang nói chuyện, thấy một nhóm bạn đang cười rất to, rồi bỗng nhớ ra mình cũng từng đứng ở đó, cũng từng cười như thế. Bạn sẽ nhớ một người từng ngồi cùng bàn, một đứa từng chép bài hộ mình, một người từng cùng mình đi học dưới trời mưa, hoặc đơn giản là một nhóm bạn mà ngày trước cứ nghĩ rằng sau này chắc chắn sẽ gặp nhau thật nhiều.

Nếu đọc đến đây mà trong đầu bạn vừa hiện lên tên một người, có lẽ người đó chính là lý do bài viết này tồn tại. Không cần phải nói gì dài, cũng chẳng cần phải kể lại cả câu chuyện, chỉ cần tag họ vào đây để họ biết rằng sau từng ấy năm vẫn có một người nhớ về những ngày hai đứa từng ngồi trong cùng một lớp học. Bởi đôi khi chúng ta không cần gặp lại nhau thường xuyên để biết rằng một người từng quan trọng với mình.

Tháng 9 này, lớp học ấy vẫn sẽ đầy ắp người. Sẽ có những tiếng cười mới, những câu chuyện mới, những tình bạn mới và một thế hệ mới bắt đầu nghĩ rằng ba năm phía trước còn dài lắm. Còn chúng ta, có lẽ mỗi người đang ở một nơi khác, sống một cuộc đời khác, bận với những điều mà ngày còn đi học chưa từng nghĩ tới. Nhưng đâu đó trong ký ức, phiên bản rất trẻ của chúng ta có lẽ vẫn còn ngồi ở chiếc bàn cũ, vẫn mặc bộ đồng phục ngày nào và vẫn tin rằng ngày mai còn rất xa.

Chỉ cần nghe hai chữ “tháng 9”, mọi thứ lại quay về. Một lớp học, một bộ đồng phục, một tiếng trống trường, một nhóm bạn và một khoảng thời gian mà mình từng nghĩ sẽ còn mãi. Đến lúc trưởng thành mới hiểu, có những nơi mình không thể quay lại, có những người mình không còn gặp mỗi ngày, nhưng ký ức về họ thì chẳng cần ai cho phép vẫn ở lại. Và có lẽ, đó cũng là cách tuổi học trò nói với chúng ta rằng: nó đã đi qua, nhưng chưa bao giờ thật sự biến mất.

Chỗ các bác gọi là trò gì nhỉ??!!?Trò này vui lắm, xưa thích cười tít mắt
27/07/2026

Chỗ các bác gọi là trò gì nhỉ??!!?

Trò này vui lắm, xưa thích cười tít mắt

câu hỏi này hơi khó trả lời nhen!!
23/07/2026

câu hỏi này hơi khó trả lời nhen!!

18/07/2026

ai còn nhớ các trò chơi ngày xưa không?

16/07/2026

không biết còn ai thuộc bài đồng dao này nữa ko nhỉ??

--------------------------------------

Ai còn nhớ tên gọi của em nó là gì không ạ??
15/07/2026

Ai còn nhớ tên gọi của em nó là gì không ạ??

Cổng làng Cót năm 1992😍cre từ bạn Nguyễn Hằng
15/07/2026

Cổng làng Cót năm 1992😍

cre từ bạn Nguyễn Hằng

10/07/2026

Lần đầu tiên hẹn hò các bác đã có dám nắm tay người ấy chưa?!?!

09/07/2026

Bố họ Đinh, mẹ họ Nguyễn, đặt tên con là gì cho hợp được nhỉ??!!

Address

Hai Ba Trung

10000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Một Thoáng Tuổi Thơ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The School

Send a message to Một Thoáng Tuổi Thơ:

Shortcuts

  • Want your school to be the top-listed School/college?

Share