Hội chia sẻ góc tâm linh Phật Pháp

Hội chia sẻ góc tâm linh Phật Pháp

Share

Mình xin tạo trang góc tâm linh này dành cho ai tin tâm linh hướng đến Phật Pháp đ

05/16/2026

☘️ Có người ăn chay nhiều năm nhưng lòng vẫn đầy bực bội. Có người tụng kinh mỗi ngày nhưng lại không chịu lắng nghe ai. Có người nói đạo lý rất hay, khuyên người khác sống từ bi, buông xả, nhưng khi sống gần thì lại khiến người chung quanh mệt mỏi và áp lực.

Đó là dấu hiệu của sự tu nơi hình thức mà chưa chạm tới sự chuyển hóa bên trong. Vì đạo không nằm ở việc mình làm được bao nhiêu nghi thức, biết bao nhiêu lời kinh, mà nằm ở chỗ tâm mình có bớt chấp không, có bớt làm khổ mình và khổ người khác không.

Người thật sự hiểu đạo thường càng sống càng mềm mại. Họ không cố chứng minh mình đúng trong mọi chuyện. Họ biết im lặng khi cần, biết lắng nghe nhiều hơn nói. Có lỗi thì nhận, có sai thì sửa, có thể cúi xuống trước người khác mà không thấy mất đi giá trị của mình.

Tu tập chân thật không làm con người trở nên cao ngạo, mà làm tâm ngày càng khiêm nhường và nhẹ nhàng hơn. Không phải càng tu càng khó gần, mà càng tu càng khiến người bên cạnh cảm thấy dễ chịu và bình an.

Khi nội tâm dần chuyển hóa, ta sẽ bớt chống đối cuộc đời. Gặp điều trái ý không còn phản ứng quá mạnh. Gặp người làm mình tổn thương cũng học được cách nhìn bằng sự cảm thông hơn là oán trách. Từ đó, lời nói sẽ bớt sắc nhọn, ánh mắt bớt khó chịu và cách sống cũng bớt gây áp lực cho người khác.

Đó mới là hương vị của sự tu tập chân thật — không nằm ở hình thức bên ngoài, mà nằm ở sự thay đổi âm thầm trong tâm mỗi ngày.

Xin thường niệm Nam Mô A Di Đà Phật 🙏🙏🙏

ST

05/12/2026

Câu chuyện :ĂN CHAY VẪN PHẢI LÀM QUỶ ĐÓI
(tiếp tục hành trình sứ mệnh độ vong của chị Hoa và các anh thầy Pháp)

Có những người cả đời tự cho mình là lương thiện: không sát sinh, ăn chay trường, thường lui tới chùa chiền. Nhưng cái ác không chỉ nằm ở việc giết chóc bằng dao kéo, mà còn ẩn sâu trong lòng tham, trong sự bỏn xẻn, trong từng hành vi gian dối nhỏ nhặt mà người ta xem nhẹ. Nhân quả không xét bề ngoài, không nhìn vào lời tụng niệm hay mâm cơm chay, mà soi thẳng vào tâm và hành vi thực sự của con người. Câu chuyện về hai vợ chồng Huỳnh – Lan, đã chết cách chúng ta hơn ba mươi năm, là một minh chứng rùng rợn cho điều đó.

Khi nhóm chúng tôi gặp được họ, cả hai đang mang hình tướng quỷ đói: đầu to dị dạng, cổ nhỏ như kim, bụng phình căng, thân thể chỉ có thể bò lê trên đất lạnh. Đằng sau hình hài ghê tởm ấy là một chuỗi nghiệp báo kéo dài từ nhiều kiếp, mà chính họ cũng không ngờ tới. Khi còn sống, vợ chồng ông Huỳnh, bà Lan mở một tiệm tạp hóa nhỏ trong làng. Hai người ăn chay trường, không giết hại sinh mạng, quanh năm chỉ rau sống, cơm trắng qua ngày.

Nhưng lý do ăn chay của họ không phải vì từ bi, mà vì sợ tốn tiền. Thịt cá đối với họ là sự lãng phí. Buôn bán tạp hóa lời lãi mỏng, thay vì chấp nhận cuộc sống đủ ăn, hai vợ chồng lại chọn con đường buôn gian bán lận. Khách mua hai ký gạo, họ chỉ cân một ký tám, có khi một ký chín. Mắm, muối, đồ khô… thứ gì cũng bị bớt xén. Mỗi ngày một ít, mỗi tháng một ít, nhưng kéo dài suốt nhiều năm, tạo thành một khối nghiệp âm thầm mà nặng nề.

Thỉnh thoảng, họ lên chùa ăn ké cơm chay, xin đồ về nhà dùng dần. Ngoài mặt thì khiêm cung, trong lòng lại tính toán từng hạt gạo. Một ngày nọ, có một vị sư đi khất thực.

Trời nắng gắt, vị sư đói lả, ghé vào nhà ông bà xin cơm. Thay vì bố thí, vợ chồng Huỳnh – Lan lạnh lùng đuổi sư đi. Không xin được gì, vị sư sang nhà khác và được người ta cho rất nhiều đồ ăn. Khi trở về chùa, sư đi ngang qua nhà ông bà lần nữa, xin ngồi nhờ ăn phần đồ khất thực.

Thấy sư được cho nhiều thức ăn, lòng tham trỗi dậy. Vợ chồng ông bà giả vờ đồng ý cho sư ngồi nhờ, nhưng khi sư không để ý, họ lén lấy bớt thức ăn đem vào trong. Đó không chỉ là trộm cắp, mà là trộm cắp của người tu hành, của phần bố thí mang ý nghĩa tâm linh.

Sau sự việc ấy không lâu, bà Lan phát bệnh. Một căn bệnh kỳ lạ: người gầy rộc, da xanh xao, thân thể bắt đầu lở loét, ăn vào bao nhiêu thì nôn ra bấy nhiêu. Cơ thể bà như bị thứ gì đó từ bên trong gặm nhấm.

Ông Huỳnh thương vợ, chạy vạy khắp nơi. Có người mách rằng phải uống máu rùa tươi, cắt trực tiếp từ cổ thì mới khỏi. Ban đầu, ông Huỳnh sợ hãi, vì cả đời chưa từng sát sinh. Nhưng trước cảnh vợ ngày càng tiều tụy, ông quyết định phá giới. Ông mua một con rùa lớn. Tay run run cầm dao, ông chặt phăng đầu rùa. Phần đầu bị ném vào gốc cây, thân rùa bị dốc ngược để máu chảy thẳng vào miệng bà Lan. Máu còn ấm, tanh nồng, trôi xuống cổ họng bà.

Chưa đầy hai mươi phút sau, bà Lan co giật dữ dội, mắt trợn trắng, miệng ộc ra máu tươi rồi chết ngay tại chỗ. Ông Huỳnh hoảng loạn, gào khóc gọi hàng xóm. Người ta chạy sang, hỏi cái đầu rùa đâu để xem có độc không.

Trong cơn luống cuống, ông Huỳnh chạy ra gốc cây, thò tay vào hốc để lấy đầu rùa. Nhưng trong bóng tối ẩm thấp ấy, một con rắn độc đã ẩn sẵn. Nó cắn phập vào tay ông. Chưa đầy hai mươi phút sau, ông Huỳnh lên cơn đau tim dữ dội và chết.

Hồn lìa khỏi xác, ông Huỳnh lập tức bị hai Quỷ Sai áp giải xuống âm ti. Dưới đó, ông gặp lại bà Lan – cũng đang bị xét tội. Trước công đường âm giới, Phán Quan phán rằng: “Hai ngươi nhiều kiếp trước cũng là vợ chồng, là phú hộ giàu có. Nhưng vì tham lam, bóc lột người làm, sát sinh để hưởng thụ, nên tạo ra vô số oan gia trái chủ.

Kiếp này dù ăn chay, nhưng tâm không thiện, buôn gian bán lận, trộm cắp của người tu hành. Con rùa ngươi giết chính là kẻ làm, bị ngươi hại mạng kiếp trước. Con rắn cắn ngươi cũng vậy. Nợ mạng phải trả bằng mạng.”
Hình phạt được tuyên : “Hóa thành quỷ đói”. Khi chúng tôi gặp được hai vợ chồng vong, hình tướng của họ khiến người sống cũng phải rùng mình. Đầu phình to như trống, cổ nhỏ như kim, bụng căng trướng như có chửa, tóc xơ xác như rễ tre. Hai vong không thể đi đứng, chỉ có thể bò lê trên nền đất lạnh. Đồ ăn chúng tôi cúng bày ra trước mặt, nhưng họ không thể nuốt nổi. Thức ăn của quỷ đói chỉ là nước miếng, đờm dãi, máu mủ tanh hôi của người bệnh.

Thấy người khác ăn uống mà không được hưởng, đó là cực hình kéo dài vô tận cho kẻ bỏn xẻn khi còn sống. Phán Quan nói rõ: ‘Nếu người thân của họ biết ăn năn, làm việc thiện hồi hướng, thì hình phạt sẽ được xem xét giảm nhẹ”. Nhóm chúng tôi đã xin sắc lệnh từ bề trên, được cho phép cúng thí để hai vong tạm hưởng chút phước mỏng. Sau khi khai thị, hai vợ chồng gật đầu, đồng ý theo chúng tôi về chùa tu học.

LỜI BÌNH:

Có nhiều người nghĩ rằng chỉ cần ăn chay, đi chùa, tụng kinh là đã sống tốt. Nhưng thật ra, điều quan trọng nhất không nằm ở mâm cơm chay hay hình thức bên ngoài, mà nằm ở cái tâm của mình có thiện lành hay không. Câu chuyện của vợ chồng Huỳnh – Lan nghe qua vừa đáng sợ vừa đáng suy ngẫm. Cả đời không sát sinh, nhưng lại sống trong tham lam, tính toán, buôn gian bán lận từng chút một. Cái ác đôi khi không phải là cầm dao giết người, mà là sự ích kỷ, keo kiệt, lừa lọc âm thầm mỗi ngày mà chính mình xem là chuyện nhỏ.

Nhiều người ngoài đời cũng vậy. Ra vẻ hiền lành, nói đạo lý rất hay, nhưng lại thích chiếm phần hơn của người khác, thấy ai khó thì làm ngơ, thậm chí còn lợi dụng lòng tốt của người ta để trục lợi. Làm vậy lâu ngày, phước đức cũng mòn dần mà bản thân không hay biết. Nhân quả không nhìn mình ăn gì, mặc gì hay nói lời hay tới đâu. Nhân quả nhìn vào cách mình sống, cách mình đối xử với người khác khi không ai thấy.

Đọc câu chuyện này mới hiểu rằng tu không phải để khoe mình tốt, mà là sửa từ cái tâm tham, tâm ích kỷ và lòng gian dối của chính mình. Có phước thì nên biết chia sẻ, có tiền thì kiếm bằng lương thiện, thấy người khó thì nên giúp đỡ trong khả năng. Một lời nói thật, một việc làm thiện nhỏ thôi cũng đã tích được rất nhiều phước rồi.

Đừng đợi tới lúc mất đi tất cả mới hối hận. Đời người ngắn lắm. Sống tử tế, biết đủ, biết thương người và bỏ ác làm lành, đó mới là con đường giúp mình an yên khi còn sống và nhẹ nhàng khi nhắm mắt.

Hiệu đính: Quang Từ

05/12/2026

Vậy là mình dùng Facebook được 7 năm rồi đấy. Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ mình nha. Nếu không có các bạn thì sẽ không có mình của ngày hôm nay. 🙏🤗🎉

05/11/2026
05/08/2026

NIỆM PHẬT HAI NĂM, BIẾT TRƯỚC NGÀY GIỜ VÃNG SINH
Tĩnh Như
Bản thân là dược sĩ, thuốc gì trị bệnh gì Thu đều biết, vậy mà lần này dù đã kinh qua nhiều loại thuốc ho, từ nhẹ tới nặng, kể cả kháng sinh nhiều đợt, những cơn ho tới tấp vẫn không ngừng hành hạ cô suốt một thời gian dài. Có những hôm, không gian tĩnh mịch bị xé toác bởi những cơn ho xuyên thủng màn đêm.
Họng khô khốc, mặt đỏ phừng, Thu vừa khổ vì bị bệnh tật hành, vừa ngại vì chẳng những khiến cả nhà mà thậm chí cả xóm mất ngủ lây
Anh Mạnh – chồng của Thu thấy vợ lên cơn ho, lóc cóc mò dậy:
Đừng chần chừ nữa, sớm mai em sắp xếp công việc, anh đưa em lên Hà Nội khám.
Chữa nhiều nơi, uống đủ loại thuốc rồi... mà...có...hết đâu" – Thu cố nén cơn ho.
- Chẳng nhẽ cứ để thế này? Lên bệnh viện tuyến trên biết đâu họ chữa được.
Thu mệt lả, gục đầu xuống, hơi thở nặng nhọc, chưa kịp lấy lại sức thì một tràng ho lại tiếp tục, cứ thế tái diễn suốt cả đêm. Chỉ thi thoảng, cô mới chợp mắt được vài phút. Sáng sớm hôm sau, khi mặt trời còn chưa mọc, cô lay chồng mình dậy, hơi thở ngắt quãng như cá mắc cạn:
Anh à...đưa em lên Hà Nội.
Chồng cô cũng chẳng ngủ được mấy, tỉnh giấc ngay, nhanh chóng gói ghém đồ đạc, bắt chuyến xe sớm nhất lên thủ đô, hy vọng với máy móc tân tiến, chuyên môn cao, bác sĩ ở đây có thể giúp vợ anh chấm dứt tình trạng này.
Ngồi ở hàng ghế chờ, tiếng ho của Thu vang dội cả dãy hành lang, khiến ai cũng phải chú ý. Những người chờ khám khác ái ngại thay, nhường cô vào trước.
Em là người ho từ nãy giờ ở bên ngoài đó à?
Dạ vâng.
Để làm các xét nghiệm xem thế nào nhé? Nghe tiếng ho của em dữ quá.
Bác sĩ giúp em. Em uống đủ loại thuốc cũng không khỏi.
Chồng Thu tay xách nách mang, dẫn vợ đi chụp chiếu từ phòng này sang phòng khác. Nhiều ngày sau bệnh viện mới trả kết quả. Tờ phiếu chuẩn đoán được ghi vào tháng 2 năm 2022: Bệnh nhân Phạm Thị Thu, 38 tuổi, ở Hà Nam mắc ung thư Phổi. Theo như bác sĩ dự tính, cô chỉ sống được thêm ba tháng nữa.
Trời đất hoàn toàn sụp đổ trước mắt. Gia đình vốn dĩ khó khăn, nuôi ba đứa con đối với vợ chồng cô đã là một nỗi nhọc nhằn vất vả. Thu không oán thán, nhưng ra đi ở cái tuổi còn trẻ như thế này đối với cô là điều quá bất hạnh. Nhiều ngày sau, trong căn nhà ấy bao trùm một bầu không khí ảm đạm. Chồng Thu không cam tâm, trong nhà có đồ gì giá trị anh đem bán hết lấy tiền thuốc thang cho vợ, nhưng tình hình không có gì tiến triển, thậm chí cô ngày càng yếu đi.
– Thôi anh đừng buồn, đừng cố gắng thêm làm gì. Nhà mình cũng chẳng còn gì để mà bán nữa đâu. Anh phải mạnh mẽ còn nuôi ba con khôn lớn. Em chấp nhận cái chết này rồi.
Hai mắt chồng cô đỏ hoe, nhưng không dám rơi nước mắt trước mặt vợ. Thu tiếp lời, vừa ho vừa nói:
Em muốn lên chùa Hưng Long ở Phủ Lý. Trên đó có đạo tràng Minh Tâm của cô Diệu Châu. Em muốn tìm hiểu Phật Pháp.
Ừ được. Mai anh đưa em lên. Biết đâu Phật Pháp giúp được em điều gì đó.
Trời hôm nay sáng và trong trẻo, cái nắng sớm đầu ngày không gay gắt, nó dịu dàng ôm ấp lấy tâm hồn cô. Trong khung cảnh bình yên của mái chùa, tiếng chuông ngân hòa cùng tiếng niệm Phật đâu đó từ phía trong khu giảng đường vang ra ngoài sân, chợt cô Diệu Châu từ trong bước ra:
Em đến rồi, vào đi thôi, còn đứng ngoài đó làm gì?
Dạ. - Thu đáp nhỏ rồi lặng lẽ bước vào theo sau.
Biết tình cảnh của Thu, cô Diệu Châu không ngại ngần chia sẻ đôi điều:
Chết không phải là hết đâu. Chúng ta chỉ rũ bỏ cái thân xác tạm bợ này rồi lại đổi lấy thân khác mà sống tiếp một cuộc đời mới. Cuộc đời tiếp theo thế nào do hành vi thiện ác của em quyết định. Vào địa ngục, làm súc sinh hay làm ma vất vưởng thì chẳng ai muốn, làm người thì cũng khổ như em đã thấy, lên trời rồi cũng phải xoay vòng trở lại các cõi khác mà thôi.
Ánh mắt Thu vừa mệt mỏi vừa ngơ ngác:
Vậy em phải làm gì? Mong cô chia sẻ. Em chẳng còn bao lâu nữa.
Chi bằng về Cực Lạc là tốt nhất. Ở đó chẳng có sinh tử, toàn hưởng điều vui, không có đau khổ như ở đây.
Cực Lạc, em từng nghe người ta nhắc tới, nhưng không biết gì về nơi đó cả. Nó có thật sao cô?
Thôi, từ từ rồi em có thể tìm hiểu thêm. Giờ cứ vào ngồi niệm Phật với mọi người trong đạo tràng đã nhé.
Dạ vâng. Em cảm ơn.
Nhờ con đại hiếu cha già 84 tuổi tin Phật niệm Phật vãng sanh
Rất nhiều trường hợp người thật việc thật được ghi nhận ở khắp nơi. Nên chắc chắn phải có chứ. Phật A Di Đà phát nguyện lớn, tiếp dẫn tất cả những ai tin tưởng, mong muốn được về cõi của Ngài. Em cứ chân thành niệm Phật chăm chỉ nữa là được.
Thu trầm ngâm, rồi trong ánh mắt dần lấp lánh một niềm hy vọng gì đó cho tương lai phía trước.
Thu chưa từng tìm hiểu Phật Pháp, nhưng có lẽ do nhân duyên gì đó trong những kiếp trước, khiến cô tin tưởng, muốn niệm Phật cầu sinh Cực Lạc ngay khi nghe cô Diệu Châu khai sáng. Sau khi niệm Phật cùng đạo tràng buổi đầu tiên, trong lòng cô phấp phới một niềm vui an lạc. Cứ thế, Thu siêng năng niệm Phật cùng bạn đạo suốt sáu tháng liên tiếp.
Mặc dù bệnh vẫn còn, nhưng những cơn ho dần thưa thớt, sức khỏe của Thu ổn định hơn. Cả gia đình thấp thỏm với cái mốc thời gian ba tháng mà bác sĩ dự tính, thế nhưng đã sáu tháng trôi qua. Thu lựa chọn tiếp tục niệm Phật miên mật ngày đêm, không ngoại trừ bất kể thời gian nào, đi đứng nằm ngồi, bất kể đang làm gì cô đều cố gắng niệm danh hiệu "Nam Mô A Di Đà Phật".
Dưới ánh hoàng hôn của buổi chiều tà, Thu nắm lấy tay chồng, ngắm nhìn những đứa con đang hóng cơn gió chiều ngoài sân:
Đằng nào em cũng phải ra đi. Giờ em chỉ có một ước nguyện duy nhất, là về Cực Lạc. Anh và các con cố gắng sống tốt nhé.
Chồng Thu chẳng biết thế nào, nhưng thấy tâm lý vợ an ổn, đỡ mệt hơn trước, nên cũng động viên cô niệm Phật. Thời gian thấm thoắt trôi qua, vèo một cái đã là tháng 4 năm 2024, hơn hai năm kể từ ngày phát hiện ra bệnh. Khi đó là tiết thanh minh, Thu đột nhiên muốn về quê, thắp nén nhang cho các cụ. Trở về nhà, người Thu mệt lả, cảm nhận được cơ thể có chút khác lạ, liền mời đạo tràng Minh Tâm qua hộ niệm cho mình mỗi tối.Không khí căn nhà nhỏ của gia đình Thu mấy ngày này vừa trầm buồn vừa rạo rực. Bốn cha con vẫn phải gắng gượng để có thể chấp nhận sự thật rằng người vợ, người mẹ của mình chẳng còn sống cùng mình thêm bao lâu nữa. Mặc dù hơn hai năm đã là khoảng thời gian dài hơn rất nhiều dự tính ban đầu. Còn Thu trong quãng thời gian đó càng thêm tin sâu vào pháp môn Tịnh Độ, một lòng buông xuống tất cả, tha thiết chờ ngày đức Phật A Di Đà tới đón cô về Cực Lạc. Cả đạo tràng cũng cùng một chí nguyện giúp đỡ cô.
Sau ba buổi trợ niệm, tới buổi thứ tư, khi cô Diệu Châu vừa khai thị xong, Thu chẳng nói gì nhiều, chỉ thì thào:
Ngày mai em đi rồi.
Cô Diệu Châu như hiểu ý, khẽ mỉm cười, hỏi lại:
Ngày mai em đi đâu?
Em đi Cực Lạc.
Em chắc không?
Thu không trả lời, chỉ khẳng định thêm lần nữa:
Mai em đi.
Chồng Thu vội vã gạt đi:
Đi đâu chứ, em cứ niệm Phật nhiều là sẽ khỏe hơn, còn ở cùng với bố con anh thêm nữa.
Khi đạo tràng ra về, Thu gượng dậy nhìn chồng, biết anh khó lòng chấp nhận nổi mai đây thôi sẽ phải xa cô:
- Tối mai em đi nhé.
Em đừng nói linh tinh nữa. Ngủ một giấc cho lại sức.
Tối hôm sau, vẫn như mọi hôm, cô Diệu Châu cùng đạo tràng tới hộ niệm. Thu nằm đó, đang lẩm nhẩm niệm Phật trong đầu, thấy mọi người bước vào, nhìn qua một lượt từng người như muốn nói lời cảm ơn, rồi trút hơi thở cuối cùng, nhằm ngày 13 tháng 4 năm 2024.
Chồng Thu chứng kiến vợ ra đi bất ngờ, chân tay luống cuống, tâm lý hoang mang, không biết phải làm gì, vừa khóc vừa nói:
Thu ơi, hôm qua em bảo anh tối nay em đi, anh tưởng em nói lung tung, ai ngờ em đi thật sao.
Còn đạo tràng Minh Châu, vì đã được Thu báo trước từ tối qua, lại biết rõ nhiều trường hợp biết trước ngày giờ vãng sinh như vậy, nên không có gì ngạc nhiên cả, tiếp tục trợ niệm cho Thu liền một mạch tới sáng. Gương mặt Thu khi ấy trông rất tươi, khuôn miệng mỉm cười nhẹ nhàng, viên mãn.
Chồng Thu sau khi chứng kiến vợ mình vãng sinh đúng như ngày giờ cô thông báo, nhất là thân tướng lúc lâm chung mềm mại, rạng rỡ chưa từng thấy qua, liền tin tưởng Phật Pháp. Trong những tuần thất của Thu, mấy cha con cùng ngồi niệm Phật với đạo tràng. Biết vợ được về cõi an vui, chồng cô không còn sầu khổ nữa. Sau thời khóa niệm Phật, anh tỏ bày với cô Diệu Châu:
Phật pháp màu nhiệm. Sau này mấy bố con cũng sẽ chăm chỉ niệm Phật và đến đạo tràng nhiều hơn. Con và các cháu sẽ hướng tâm về Phật Pháp để được nhiều lợi ích như thế.
Tĩnh Như, viết lại từ lời kể của Hoàng Văn Mạnh – chồng cô Phạm Thị Thu.

Photos from Hội chia sẻ góc tâm linh Phật Pháp's post 04/25/2026

Tu là để sửa Tâm mình và nhìn lại chính mình

11/07/2025

Bài hồi hướng cho ai cần🙏🙏🙏

Want your school to be the top-listed School/college in New York?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Website

Address

New York, NY